Chương 48: Không Được Nhắc Đến Bất Kỳ Chữ Nào Có Liên Quan Đến Môn Toán Lúc Ở Trên Giường
Tiệc mừng công buổi tối không mời công thần lớn nhất là Mạnh Tư Trình, Giang Mộng Lệ còn có chút ngạc nhiên, bà và Tống Quắc đã chuẩn bị sẵn bao lì xì rồi, thế mà Tống Hề Đào lại không kéo Mạnh Tư Trình vào nhóm chat gia đình ngay.
“Không mời thầy Mạnh à?”
Tống Hề Đào lúng túng nói: “Để lần sau đi, con sợ Tống Nhạn Lý nuốt không trôi cơm.”
Cậu chợt nhận ra mình đã suy đoán Mạnh Tư Trình quá mức lưu manh, hôm nay là ngày đầu tiên Qua Qua thi đậu, chắc chắn Mạnh Tư Trình đã chuẩn bị sẵn việc nhà họ Tống mời hắn ăn cơm uống trà, cái bẫy hoa hồng kia cũng là muốn có một danh phận để danh chính ngôn thuận đến nhà. Mạnh Tư Trình làm việc chu toàn hơn cậu nhiều. Dạo này cậu vẽ truyện tranh nam nam sinh tử do Thời Lưu đưa nhiều quá, đầu óc bị nhuộm vàng khè như quả đào vàng luôn rồi. Cũng tại Mạnh Tư Trình ra cái đề toán đó cho cậu, chọc đúng tử huyệt của quả đào, làm nó nứt toác ra luôn rồi.
Tống Hề Đào vừa ăn dưa hấu vừa nghĩ ngợi, cậu ngại giải thích lý do bỏ chạy với Mạnh Tư Trình, thôi thì cứ đợi Mạnh Tư Trình tự hết giận vậy.
Rốt cuộc trong mấy cái hộp đó của Mạnh Tư Trình đựng cái gì nhỉ? Giá mà tối nay Mạnh Tư Trình tức quá ném hết hộp quà ra sân thì tốt, cậu có thể tiện tay dắt chó dắt luôn cả quà, xem xem bên trong là cái gì.
Lúc Tống Quắc đi đón Tống Nhạn Lý có mua bánh kem về, bên trên dùng sô cô la xếp thành số 76. Tống Mộc Qua nhìn thấy bánh kem thì hai mắt sáng rực lên, là món bánh ngàn lớp xoài Oreo mà cậu bé thích nhất: “Ông ơi, hôm nay ông sinh nhật à? Ông 76 tuổi rồi sao?”
Tống Quắc: “Ông lớn hơn cháu 47 tuổi, cháu tự tính đi.”
Khuôn mặt nhỏ của Tống Mộc Qua trầm ngâm suy nghĩ, 47+7=? Liệu có bằng 76 không nhỉ? Nếu không bằng 76 thì cái bánh này còn ăn được không?
Tống Hề Đào dùng hai tay vò vò khuôn mặt nhỏ của con trai, con trai à, con mà làm thế này thì người ta sẽ nghi ngờ tính chân thực của con số 76 điểm kia đấy, đừng có báo bố con chứ.
“Ông nội 54 tuổi, 76 là điểm toán của con, hôm nay ăn mừng con thi được 76 điểm.”
“Oa! Là bánh kem của con!” Tống Mộc Qua chỉ nhớ kỹ vụ thi đậu thì bài tập giảm một nửa, còn chuyện bao nhiêu điểm, suýt thì quên béng đi mất!
Bánh kem vừa lên bàn, Tống Nhạn Lý và Tống Mộc Qua đã nóng lòng muốn ăn, Tống Mộc Qua cầm dao chia đều làm 6 miếng, miếng nào cũng to đùng.
“Của ông, của bà, của ba, của cô út, của thầy Mạnh, của Qua Qua! Đậu Đậu không ăn.”
Tống Nhạn Lý quyết định nạp thêm đường, lâu lắm rồi cô bé không cho phép mình ăn bánh kem, nhưng hôm nay để mừng Tống Mộc Qua được 76 điểm, cô bé đành miễn cưỡng ăn một miếng thật to vậy.
“Qua Qua, dạo này quan hệ giữa cháu với thầy dạy toán tốt nhỉ.”
Người không ở đây mà vẫn nhớ để phần một miếng bánh kem.
Tống Mộc Qua liếm liếm kem trên dĩa: “Cô út ơi, bây giờ thầy Mạnh là bố của cháu rồi.”
Một câu nói nhẹ tựa lông hồng mà chẳng khác nào như sét đánh giữa trời quang, khiến Tống Nhạn Lý ù cả tai, cô bé đã bảo rồi mà! Quả nhiên, cứ hễ ai nói giúp được Tống Mộc Qua thi đỗ là anh trai cô bé sẽ bị lừa đi trong vòng một nốt nhạc ngay!
Mạnh Tư Trình biến thành chị dâu mình rồi à? Xong đời rồi, lại còn vớ phải cái chuyện kinh dị kiểu chị dâu làm giáo viên toán của mình nữa chứ!
Miếng bánh trong tay tự dưng cũng mất ngon.
Mạnh Tư Trình dạy lớp 12, Tống Nhạn Lý cũng lên lớp 12, đợi cô bé thi năng khiếu xong sẽ quay lại trường học văn hóa, đến lúc đó Mạnh Tư Trình sẽ không vì muốn lấy lòng anh trai cô mà dùng quan hệ chuyển bàn của cô sang lớp chọn ngồi dự thính đấy chứ? Cô nghe sao mà hiểu được chứ!
Mỗi ngày nửa tiếng học văn hóa đã hành cô bé chết đi sống lại rồi. Thầy Mạnh thực sự rất có nghề, nội dung ôn tập mỗi ngày hắn vạch ra, kẹt đúng ngay giới hạn năng lực của Tống Nhạn Lý, chỉ cần nhiều hơn một xíu thôi là cô bé sẽ buông xuôi mặc kệ ngay. Tống Nhạn Lý phát hiện vẻ mặt của Tống Mộc Qua vậy mà còn bình tĩnh hơn cả mình, thôi rồi, không xong rồi, Qua Qua à, cháu đã bị toán học thuần hóa rồi sao?
“Qua Qua, cháu chấp nhận thầy giáo dạy toán làm bố cháu á?!”
Đôi mắt Tống Mộc Qua trong veo: “Cô ơi, thầy Mạnh không dạy tiểu học nữa đâu.”
Tống Nhạn Lý: “!!!” Thủ đoạn cao tay thật!
Nhưng mà ổng vẫn dạy cấp ba mà!
Tống Nhạn Lý lại cầu cứu mẹ: “Mẹ! Mẹ đồng ý mối hôn sự này sao?!”
Giang Mộng Lệ trợn mắt: “Nhìn mày thế này là mẹ đồng ý rồi.”
Tống Nhạn Lý bỗng nhiên hiểu tại sao mẹ mình lại gửi icon liếc mắt trong nhóm chat rồi.
Bố cô là người đầu tiên ngả về phe thầy Mạnh, khỏi cần hỏi có đồng ý hay không.
“Anh! Anh thế mà lại chịu liên hôn với toán học à!”
Tống Hề Đào: “Hết cách rồi, cậu ấy là bố ruột của Mộc Qua mà.”
Tống Nhạn Lý: “…”
Bà chị dâu thiên tài học giỏi năm xưa hỏi mãi không ra thế mà lại là Mạnh Tư Trình! Ông anh mình cũng tài thật đấy.
Tống Nhạn Lý chỉ đành đối mặt với hiện thực, cắm cúi ăn bánh: “Qua Qua à, chia cho cô thêm ít nữa đi.”
Tống Mộc Qua xúc một thìa to sang: “Cô út gầy quá! Ăn nhiều vào nhé!”
Tống Hề Đào tìm một cái hộp, gói ghém phần bánh của công thần họ Mạnh lại, cất vào tủ lạnh. Tối nay cậu đi trộm chó, đúng lúc để lại một miếng bánh kem trao đổi, tránh việc đổ thêm dầu vào lửa.
Chín rưỡi tối, Qua Qua đã thi đậu leo lên giường đi ngủ: “Ba ơi, ba nhớ đi đón Đậu Đậu nhé.”
Tống Hề Đào: “OK con trai.”
Tống Hề Đào tắm rửa xong, không thay đồ ngủ, mà nằm trên giường nghịch điện thoại, đợi đến mười hai giờ mười phút thì bò dậy. Trong nhà đã tắt đèn, cậu không dám bật đèn lớn, cứ thế rón rén đi đến trước tủ lạnh thì va phải một bóng đen.
Tống Nhạn Lý hồn vía lên mây: “Anh, anh cũng ra ăn vụng à?”
Tối nay mẹ kho món chân gà ngon quá, ăn chưa đã.
Tống Hề Đào: “Không phải.”
Tống Nhạn Lý nhìn anh trai mở tủ lạnh lấy đi miếng bánh kem còn lại: “Còn bảo không ăn vụng!”
Tống Hề Đào: “Anh mang cho thầy Mạnh ăn.”
Lúc này Tống Nhạn Lý mới phát hiện anh trai ăn mặc đẹp đẽ, chỉnh tề đâu ra đấy: “Tối nay anh định ngủ lại nhà thầy Mạnh à?”
Tống Hề Đào: “Không có, anh mang bánh cho cậu ấy, tiện thể đón Đậu Đậu về, Qua Qua nhớ Đậu Đậu rồi.”
Tống Nhạn Lý ồ lên một tiếng thật dài: “Thế sao anh không đi vào ban ngày?”
Đương nhiên là Tống Hề Đào không thể nói mình đi trộm chó được, thế thì mất mặt lắm, Tống Nhạn Lý cứ như từ điển yêu đương ấy, chắc chắn sẽ đoán ra cậu và Mạnh Tư Trình cãi nhau.
“Ban ngày cậu ấy không có ở nhà.”
Tống Hề Đào bình tĩnh bỏ bánh kem vào túi, lại cầm thêm cái đùi gà làm sẵn mà Đậu Đậu thích nhất: “Em mau ngủ sớm đi.”
Trời đêm trăng sáng sao thưa, mặt trăng như cái đĩa bạc treo lơ lửng trên bầu trời, bầu không khí ồn ào và nóng bức của ban ngày đã tan biến, thỉnh thoảng lại có tiếng côn trùng trong bụi cỏ râm ran lên xuống.
Tống Hề Đào bước đi nhẹ nhàng, đèn đường vẫn chưa tắt, cậu ra khỏi cổng khu nhà mình trước rồi đi vào cổng khu nhà đối diện. Vì đi lại quá thường xuyên, lại còn có thêm một con chó oai phong lẫm liệt như Đậu Đen, vậy nên bảo vệ ở đây đều đã quen mặt Tống Hề Đào, thấy cậu cũng chỉ buông một câu “Hôm nay sang muộn thế”.
Tống Hề Đào: “Cháu vào một lát rồi ra ngay ấy mà.”
Vào khu biệt thự rẽ trái là thấy một dãy biệt thự đơn lập, nhà Mạnh Tư Trình ở cuối cùng. Tống Hề Đào lon ton chạy tới, nấp vào góc tường, cả căn biệt thự tối om, cậu nhìn thấy ngay Đậu Đen cũng đen sì chẳng kém gì màn đêm. Buổi tối Đậu Đen cũng rất có cẩu đức, bình thường không sủa, cho dù bên ngoài có người đi qua thì nó cũng chỉ lẳng lặng nhìn qua khe hở hàng rào, nhìn theo người ta đi xa, trừ khi đối phương định mở cửa nhà của chủ nhân. Nhìn thấy là Tống Hề Đào, nó lập tức đứng dậy bằng hai chân sau, dựng thẳng tai lên.
“Suỵt…” Tống Hề Đào ném cái đùi gà qua khe hở hàng rào để chặn miệng Đậu Đen lại, “Giữ im lặng nhé.”
Đậu Đen ngoạm lấy đùi gà, ngoan ngoãn nằm xuống, quen thân rồi nên nó cũng nghe lời Tống Hề Đào, bảo không sủa là không sủa. Tống Hề Đào nhẹ nhàng mở cổng lớn, chỉ mở hé đủ cho một người nghiêng mình lách vào, cậu xoa đầu Đậu Đen: “Suỵt, im lặng, thầy Mạnh đang ngủ.”
Cửa nhà người giàu lắp đặt có khác, bánh răng chuyển động êm ru, mở ra cũng chẳng có tiếng động gì. Tống Hề Đào lại rón rén qua lớp cửa thứ hai, cậu quen cửa quen nẻo rồi, không cần bật đèn cũng biết tủ lạnh nhà Mạnh Tư Trình nằm ở đâu.
“Á…”
Tống Hề Đào đột nhiên giẫm phải cái gì đó, loạng choạng một cái, suýt chút nữa thì vồ ếch dưới sàn. Bà nó, cậu quên mất hôm nay Mạnh Tư Trình rải rất nhiều hoa hồng. Cậu đành phải bật đèn pin lên, thấy cách bài trí trong phòng khách vẫn y nguyên như lúc cậu rời đi, ánh sáng chiếu đến đâu là thấy hoa hồng đến đó, những cánh hoa đỏ rực ban ngày giờ đây trông có vẻ cô đơn trong đêm tối, giống như một bữa tiệc không có khách khứa. Tống Hề Đào đứng tại chỗ nhìn một lúc mới nhấc chân đi tìm tủ lạnh, bỏ bánh kem vào.
Lát nữa về nhà cậu sẽ nhắn tin cho Mạnh Tư Trình, bảo là dùng bánh kem đổi chó. Trước khi chuẩn bị rời đi, Tống Hề Đào liếc nhìn cầu thang, phòng ngủ của Mạnh Tư Trình ở trên lầu, rất rộng, thông với phòng để quần áo. Bỗng nhiên, đèn trong cả căn biệt thự đồng loạt bật sáng, giống như kích hoạt hệ thống cảnh báo vậy, hành lang sáng rực, khiến tên trộm bị phơi bày không chỗ ẩn nấp. Ánh sáng mạnh chiếu rõ từng sợi lông mi của Tống Hề Đào, trái tim cậu như bị phát lệnh truy nã, đập thình thịch thình thịch liên hồi.
Tống Hề Đào nghe thấy tiếng mở cửa phòng ngủ trên tầng hai thì sợ mất mật, vội vàng ba chân bốn cẳng bỏ chạy, liều mạng kéo cửa lớn ra, thấy Đậu Đen đang gặm đùi gà vẫn không quên kéo nó một cái: “Đậu Đậu, chạy mau!”
Giọng điệu cậu quá đỗi khẩn cấp, khiến Đậu Đen cảnh giác bỏ đùi gà xuống, theo bản năng lao ra ngoài theo Tống Hề Đào như một cơn gió. Chạy nhảy thỏa thích trong đêm không người là sở thích và sở trường của Đậu Đen, bốn vó nó tung tăng, dáng người cường tráng oai vệ, tựa như một mũi tên đen lao vút đi!
Tống Hề Đào thì không được như thế, vừa mới chạy được có hai mươi mét, cổ tay đã nặng trịch, cậu bị một lực đạo cực mạnh tóm lấy, cả người bị khóa chặt vào trong lồng ngực ấm ấp.
“Bà nó.”
Chó thì chạy mất rồi, nhưng người thì bị bắt lại.
Đậu Đen chạy được một đoạn, bỗng phát hiện chủ nhân Đào bự không theo kịp, nó ngơ ngác quay người lại, ngồi xổm tại chỗ, hất hất cái đầu chó về phía Tống Hề Đào: Gâu! Thế có chạy nổi nữa không đấy? Gâu gâu!
Mạnh Tư Trình thường chạy bộ dắt chó đi dạo, còn Tống Hề Đào thì toàn dắt chó đi tản bộ thôi, sự khác biệt chính là ở chỗ đó. Tống Hề Đào dở khóc dở cười, vừa bị Mạnh Tư Trình tóm được, lại còn bị chó của hắn chê cười nữa chứ.
Trong lồng ngực là trái tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng, sau lưng là lồng ngực cũng nóng bỏng không kém của Mạnh Tư Trình, trước ngực bị cánh tay hắn khóa chặt. Cậu và Mạnh Tư Trình chưa bao giờ áp sát vào nhau như thế này, cảm giác như một khối thạch đào mật sắp tan chảy vậy.
“Quay lại đây.” Giọng nói trầm thấp của Mạnh Tư Trình vang lên bên tai, suýt chút nữa Tống Hề Đào đã tưởng là hắn đang gọi mình. Đậu Đen thong dong đi bộ trở lại, cọ cọ vào chân của hai vị chủ nhân, rồi quay về ăn tiếp cái đùi gà còn chưa ăn xong.
Đã bảo là hôm nay được đi dạo một lần rồi mà lị.
Mạnh Tư Trình ôm eo Tống Hề Đào, lôi cậu vào trong sân: “Suỵt, im lặng.”
Tống Hề Đào: “…” Đây rõ ràng là câu cậu vừa nói với Đậu Đen mà. Cậu đến để trộm chó, còn Mạnh Tư Trình thì đang trộm người đấy à?
Mạnh Tư Trình đóng cổng sân lại, bày ra bộ dạng nghiêm nghị như bắt được học sinh leo tường đi chơi nét: “Muộn thế này rồi mà em lại đi một mình….”
Mạnh Tư Trình tức đến cạn lời: “An toàn bản thân để đâu hả?”
Tống Hề Đào bị mắng xong liền cãi lại: “Mới có hơn mười hai giờ, muộn đâu mà muộn? Khu này còn có bảo vệ, tôi cao một mét tám, đứa nào không có mắt mà đòi cướp tôi?”
Mạnh Tư Trình tức đến cười: “Anh đấy.”
Hắn bị chuyện ban ngày làm cho mất ngủ, đang tự kiểm điểm lại mọi chuyện để điều chỉnh chiến lược thì Tống Hề Đào lại vào cửa, khóa thông minh đã gửi hai tin nhắn đóng mở cửa cho hắn. Mạnh Tư Trình còn tưởng là tin nhắn rác, hắn cầm điện thoại lên xem, ái chà, Tống Hề Đào quét khuôn mặt đi vào rồi.
Nửa đêm nửa hôm, chẳng cần nghĩ cũng biết là đến trộm chó rồi, chứ chẳng lẽ lại đến trộm người. Phản ứng đầu tiên của Mạnh Tư Trình là bật hết đèn lên, sợ Tống Hề Đào bị hoa tươi trong phòng khách làm vướng chân té ngã. Biệt thự đèn đuốc sáng trưng, Tống Hề Đào bị bắt buộc phải đối mặt với một rừng hoa hồng.
Mạnh Tư Trình: “Đẹp không? Ban ngày em chưa kịp ngắm.”
Tống Hề Đào: “Đẹp lắm.”
Mạnh Tư Trình: “Lên lầu ngắm tiếp.”
Tống Hề Đào vội ôm chặt lấy trụ cầu thang: “Muộn thế này rồi không tiện lắm đâu nhỉ? Tôi còn phải về nhà ngủ, nếu không lỡ mai mẹ tôi phát hiện tôi không có ở nhà, bà ấy sẽ lo lắng lắm.”
Mạnh Tư Trình: “Không phải em bảo mới hơn mười hai giờ thôi à?”
Tống Hề Đào: “Thì cũng hơi muộn rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Không đến lượt em quyết định.”
Người Tống Hề Đào nhẹ bẫng, bị Mạnh Tư Trình bế ngang lên, ở trên cầu thang cậu không dám giãy giụa, ngược lại còn ôm lấy Mạnh Tư Trình chặt hơn.
“Em chọn cái hộp nào?” Mạnh Tư Trình đặt người xuống trước cửa phòng ngủ.
Tống Hề Đào đối diện với đống hộp quà thì ngẩn ra, thế là tiếp tục quy trình ban ngày à? Giờ cậu biết trong đó không phải đồ xấu rồi, ngước mắt nhìn Mạnh Tư Trình: “Cậu không giận nữa à? Tôi có mang bánh kem ăn mừng của Qua Qua cho cậu đấy, để ở trong tủ lạnh.”
Mạnh Tư Trình: “Giận chứ, đồ trong hộp đã bị đổi rồi.”
Hơi thở Tống Hề Đào nghẹn lại, nhưng cậu đã phản ứng lại ngay, “Cậu dọa tôi.”
Cậu lắc lắc cổ tay Mạnh Tư Trình: “Cậu cho tôi một gợi ý nữa đi, đừng có ra đề toán.”
Mạnh Tư Trình không chịu nổi cậu làm nũng, vòng tay ôm lấy cậu một cái, cái đồ quả đào ngốc nghếch này, đã chạy rồi còn dám đến nhà hắn đưa bánh kem, không biết chỉ số nguy hiểm đang tăng vọt theo đường thẳng đứng à.
“Em đoán đi, là một con số rất dễ đoán.”
Tống Hề Đào lập tức nói: “67!”
Mạnh Tư Trình: “Cao quá, em xem ở đây có số lớn thế không?”
Tống Hề Đào: “7! Qua Qua bảy tuổi!”
Mạnh Tư Trình: “Thấp quá rồi.”
Tống Hề Đào: “Mười! Chúng ta quen nhau mười năm!”
Mạnh Tư Trình: “Thấp rồi.”
Tống Hề Đào: “27! Tôi 27 tuổi!”
Mạnh Tư Trình: “Cao rồi.”
Trong đầu Tống Hề Đào chợt lóe lên một tia sáng: “17! 17 đúng không, mười bảy tuổi của chúng ta!”
Không đợi Mạnh Tư Trình trả lời, cậu chạy tới, nhặt cái hộp số 17 lên, mở nắp ra, bên trong quả nhiên là bằng khen và phiếu trả lời của Qua Qua.
“Tôi đoán đúng rồi!”
Tống Hề Đào vui sướng vô cùng, dứt khoát mở từng cái một, số 7 là đồ chơi của Qua Qua, số 10 là một bó hoa, số 1 là đồng phục cấp ba, số 27 là…. nhẫn. Từ lúc bắt đầu quen biết qua bộ đồng phục, đến năm 27 tuổi muốn cầu hôn Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào cầm hộp nhẫn nhung đỏ, nhìn hai chiếc nhẫn màu bạc bên trong.
Mạnh Tư Trình: “Lãnh đạo cứ giục anh kết hôn đeo nhẫn cưới mãi.”
Tống Hề Đào: “Thế thì mau đeo vào đi, đừng để học sinh cấp ba thương nhớ.”
Mạnh Tư Trình: “Anh thích em, phải là em cũng thích anh thì mới đeo được.”
Mặt Tống Hề Đào bắt đầu nóng lên, hôm nay là ngày 22 tháng 7, là ngày Đại Thử, ngày nóng nhất trong năm, hèn gì cậu thấy nóng thế: “Để tôi suy nghĩ một chút.”
Đôi mắt đen láy phủ một tầng hơi nước, Tống Hề Đào ấp úng nửa ngày, thực ra… thích Mạnh Tư Trình là chuyện rất dễ dàng.
Từ năm mười bảy tuổi cậu đã bị dị ứng với giọng nói của Mạnh Tư Trình rồi, cậu cũng đâu phải hoàn toàn ngốc nghếch, cậu đã hai mươi bảy tuổi rồi, chẳng lẽ còn không nghĩ ra tại sao chỉ có mỗi Mạnh Tư Trình giảng bài là cậu nghe không hiểu sao? Bị giọng nói và khuôn mặt hắn khống chế rồi, đương nhiên là nghe toán không vào được nữa. Nhưng môn toán đáng sợ quá, Tống Hề Đào chỉ biết kính nhi viễn chi.
Nhưng Mạnh Tư Trình lại là thiên tài.
Mạnh Tư Trình có ngoại hình cậu thích, là học sinh giỏi có nội tâm cậu ngưỡng mộ, bọn họ vậy mà lại là cùng một người. Sau khi biết bọn họ là một người, trong lòng Tống Hề Đào đã thấp thoáng cảm giác tiếc nuối và mong đợi.
Vấn đề… vấn đề là… Tống Hề Đào khó mở lời, chỉ biết liếc mắt nhìn Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình: “Anh còn chỗ nào thiếu sót?”
Tống Hề Đào đành bất chấp tất cả liều một phen: “Anh toàn giảng toán ở trên giường.”
Đây là mối lo canh cánh trong lòng cậu bấy lâu nay, không giải quyết vấn đề này, cậu sẽ không ở bên Mạnh Tư Trình đâu.
Mạnh Tư Trình nâng mặt quả đào hồng phấn này lên, không dám tin: “Chỉ vì cái này á?”
Tống Hề Đào: “Anh mà như thế thì chúng ta sẽ không hòa hợp được đâu!”
Mạnh Tư Trình: “Đó là do anh say, anh đảm bảo sẽ không thế nữa.”
“Trước kia chúng ta như người dưng nước lã, anh say rồi mới dám dùng đề toán để tiếp cận em.”
Tống Hề Đào không tin: “Anh đảm bảo anh sẽ không giảng toán trên giường để trợ hứng chứ? Không vừa làm Tống Hề Đào vừa làm toán chứ? Không ép em làm toán đến khi nào làm ra mới thôi chứ?”
Mạnh Tư Trình nghe cậu liệt kê mấy cái viễn cảnh đó mà chỉ thấy gân xanh trên trán giật giật, ngày nào Tống Hề Đào cũng bổ não cái gì thế không biết, hắn có phải biến thái đâu mà giảng toán cho Tống Hề Đào trên giường, Tống Hề Đào cũng có còn là học sinh cấp ba nữa đâu.
“Sẽ không.”
Tống Hề Đào: “Lời nói của anh chẳng có trọng lượng gì cả.”
Mạnh Tư Trình: “Thế thì phải làm sao, làm thử một lần nhé?”
Tống Hề Đào thấy trên bàn có cái bút, nhanh tay chộp lấy: “Chúng ta giao ký hiệp ước.”
“Không được nhắc đến bất kỳ chữ nào có liên quan đến toán học lúc ở trên giường, bao gồm cả việc không được lấy thành tích của Qua Qua ra uy hiếp em.”
Tống Hề Đào nhét cây bút vào tay Mạnh Tư Trình: “Anh ký tên đi.”
Mạnh Tư Trình cầm bút, dứt khoát ký tên mình xuống: “Ký xong là anh được lên giường rồi chứ gì?”
Hóa ra mâu thuẫn chủ yếu giữa hắn và Tống Hề Đào là tiến độ của hắn quá lạc hậu so với trí tưởng tượng phong phú của cậu.
Tống Hề Đào sững sờ: “Không được không được, em vẫn chưa sẵn sàng đâu.”
Mạnh Tư Trình cầm nhẫn lên, đeo vào ngón tay trắng nõn của Tống Hề Đào: “Anh yêu em.”
“Anh có thể gia nhập Ngôi Nhà Trái Cây được không?”
“Đợi chút.” Tống Hề Đào nói.
Mạnh Tư Trình dừng động tác hôn xuống, cúi đầu nhìn Tống Hề Đào lấy điện thoại ra, kéo hắn vào nhóm chat gia đình Ngôi Nhà Trái Cây.
“…”
Nửa đêm nửa hôm.
Hắn đành phải móc điện thoại ra, nhắn vào trong nhóm.
[Mạnh Tư Trình: Cháu chào chú, chào dì, cháu là Mạnh Tư Trình, đêm hôm khuya khoắt đã làm phiền cả nhà, để hôm khác cháu xin phép qua nhà tạ lỗi sau ạ.]
Bố mẹ Tống đều đã ngủ rồi, Mạnh Tư Trình toát mồ hôi hột vì diễn vai độc thoại trong nhóm mà chẳng thấy ai trả lời. Mãi một lúc sau Tống Nhạn Lý mới ngoi lên.
[Tống Nhạn Lý: Chào chị dâu, thật thà chất phác.jpg]
[Mạnh Tư Trình: Chào em.]
[Tống Hề Đào: Em còn chưa ngủ à, không ngủ được thì làm ít bài toán là ngủ được ngay.]
[Tống Nhạn Lý: Em không cần làm toán cũng ngủ được, không như ai kia, ban ngày ngủ cả ngày rồi, phải làm tí toán mới ngủ được.]
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào: “Ban ngày ngủ cả ngày?”
Tống Hề Đào: “Ừm….”
Mạnh Tư Trình: “Thế thì xem ra em không buồn ngủ rồi?”
Tống Hề Đào: “Hả?”
Mạnh Tư Trình: “Vậy thì nghiên cứu bài tập với anh một chút đi.”
Bài tập Mạnh Tư Trình làm trải ra trước mắt Tống Hề Đào, cậu có cảm giác như đang đi học, vội vàng chui tọt vào trong chăn: “Em không bị mất trí nhớ, em không nghiên cứu đâu.”
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào giả làm đà điểu, gạt bài tập sang một bên.
“Vậy thì tự học cách hôn môi nhé.”
Một tấm chăn trùm kín hai người, mười phút sau, Tống Hề Đào thở hồng hộc bò ra, ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng, “Anh cắn mặt em.”
Mạnh Tư Trình: “Xin lỗi nhé, anh không nhịn được.”
Năm mười bảy tuổi, ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy phần thịt mềm mại bên má của Tống Hề Đào, hắn đã thấy răng mình ngứa lắm rồi. Mạnh Tư Trình gạt tay Tống Hề Đào ra: “Để anh xem có để lại dấu răng không nào.”
Vẫn là gương mặt phấn nộn như hoa đào, quả đào vỏ mỏng này không bị rách da cũng không có dấu răng, Mạnh Tư Trình cúi đầu lại hôn lên đó, dùng lưỡi khẽ liếm thật kỹ càng, giống như đầu cọ vẽ nhẹ nhàng tô lên một lớp phấn má hồng.
Tống Hề Đào mặt đỏ tai hồng để mặc hắn hôn, cậu thầm nghĩ, cái tên Mạnh Tư Trình này cứ như chưa từng được ăn đào bao giờ vậy.
Hết chương 48.
