Chương 49: Cam Lắc Sữa Đào

Chương 49: Cam Lắc Sữa Đào

 

Tống Hề Đào thực sự hoài nghi, không biết có phải Mạnh Tư Trình đang muốn đục một cái lúm đồng tiền trên mặt cậu không, hoặc là đục mỗi bên má một cái luôn không chừng. Cậu bị đè xuống gối, bị hôn đến mức hàng mi dài cũng ướt đẫm cả rồi, người đàn ông đang đè lên người cậu lúc này sở hữu đôi bàn tay cứng rắn và dục vọng bùng nổ hơn hẳn bảy năm về trước.

 

“Em ngủ trước đi.”

 

Mạnh Tư Trình chống tay đứng dậy, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế quỳ một gối rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu, sau đó đi thẳng một mạch vào nhà vệ sinh.

 

Lúc này, hơi thở của Tống Hề Đào đã mong manh như tơ, thế mà chẳng biết lấy đâu ra sức vẫn lồm cồm bò dậy, lẽo đẽo bám theo vào tận nhà vệ sinh, cứ như đi thám hiểm kho báu mà thốt lên: “Hóa ra lúc anh không say thì sẽ như thế này đây!”

 

“Khả năng kiềm chế của anh tốt thật đấy, hèn gì anh là thiên tài, hy vọng sau này Qua Qua cũng có được khả năng kiềm chế siêu phàm như thế.”

 

“…”

 

Mạnh Tư Trình nhìn khuôn mặt đang cố nhẫn nhịn ham muốn của mình trong gương, khẽ thở dài một hơi, rồi xoay người đi xuống lầu lấy một chai nước đá mang lên. Hắn áp chai nước vào mặt Tống Hề Đào, ấn nhẹ một cái: “Đào mà bị trầy da là ngày mai không mang trả về nguyên vẹn được đâu.”

 

Một khi Tống Hề Đào đã kéo anh vào nhóm chat gia đình, thì ngày mai Mạnh Tư Trình nhất định phải đến nhà thăm hỏi đàng hoàng. Hắn phải chuẩn bị lễ vật thật hậu hĩnh, thái độ phải đủ cung kính. Bởi vì hắn không chỉ là bạn trai mới quen của Tống Hề Đào, mà còn là người cha đã vắng mặt bấy lâu nay của Qua Qua nữa.

 

Tống Hề Đào đưa tay giữ lấy chai nước đá, ánh mắt tò mò đánh giá Mạnh Tư Trình. Đây chính là Mạnh Tư Trình ở trạng thái hoàn toàn tỉnh táo và đang cứng đây sao.

 

Mạnh Tư Trình thuận tay mang luôn cái bánh kem chúc mừng lên phòng. Đây là lần đầu tiên hắn nạp đồ ngọt vào lúc một giờ sáng, còn kèm thêm ít đá viên, coi như là để tự minh oan cho chính mình: “Em bảo anh say rượu là không có khả năng kiềm chế đúng không?”

 

Tống Hề Đào ngập ngừng: “Thì… không có thật mà, đúng không?”

 

Mạnh Tư Trình bình tĩnh trần thuật lại sự thật: “Lúc đó ở chung một phòng, anh không hề cắn em, cũng không hôn em, chỉ có anh tự giải quyết phần của mình thôi. Thế mà em bảo là kiềm chế không tốt sao? Anh của bây giờ chắc chắn không làm được như thế đâu.”

 

Tống Hề Đào cãi cố: “Nhưng mà lúc đó anh đâu có cho em đi đâu.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn sâu vào mắt cậu: “Dù là trước kia, bây giờ hay cả sau này đi nữa, anh cũng đều sẽ không để em đi đâu hết.”

 

Tống Hề Đào nhìn Mạnh Tư Trình ăn bánh kem, thầm nghĩ chắc ăn đồ ngọt vào để cung cấp năng lượng cho não bộ hay sao mà lời âu yếm cứ tuôn ra cả đống thế này: “Em cũng muốn ăn nữa.”

 

Mạnh Tư Trình xúc một thìa, đút cho cậu: “Chia cho em một nửa huân chương công trạng của anh đấy.”

 

Tống Hề Đào ngại ngùng há miệng ăn hết. Cậu thề, sau này cậu sẽ không bao giờ dạy Qua Qua học nữa!

 

Mạnh Tư Trình ngẫm nghĩ một chút, rồi nghiêm túc kể rõ hoàn cảnh gia đình của mình cho Tống Hề Đào nghe: “Ba anh thì coi như không có đi, mẹ anh cũng chỉ liên lạc vào mấy dịp lễ tết thôi, em không cần bận tâm đến họ làm gì.”

 

“Nhưng nếu em rảnh, anh có thể đưa em đi gặp anh họ anh là Mạnh Xế Chử. Anh ấy là Tổng tài đương nhiệm của Mạnh Nguyên, cũng chính là bạn trai của Thời Lưu – bạn thân của em đấy. Hai người họ ở bên nhau được tám năm rồi.”

 

Tống Hề Đào chỉ biết Thời Lưu có người yêu, nhưng có nằm mơ cậu cũng không ngờ đó lại là Mạnh Xế Chử: “Thế em với Thời Lưu chẳng phải biến thành người một nhà rồi à? Hóa ra là chị em dâu à?”

 

Mạnh Tư Trình gật đầu: “Chúng ta kết hôn thì hai người chính là chị em dâu với nhau đấy.”

 

Tống Hề Đào bỗng nhiên phát hiện ra lợi ích to lớn của việc kết hôn với Mạnh Tư Trình rồi. Giang Mộng Lệ mà biết cậu và Thời Lưu biến thành chị em dâu thì chắc sẽ kinh ngạc rớt hàm cho xem, rồi kiểu gì bà cũng sẽ khen người nhà họ Mạnh rất đáng tin cậy, vì dù sao thì phía trước cũng có người làm mẫu, uy tín suốt tám năm rồi mà lị.

 

Mạnh Tư Trình nói tiếp: “Em chưa nói với họ hàng chuyện Qua Qua là do em sinh, anh cũng sẽ không nói với họ hàng bên anh đâu.”

 

Tống Hề Đào rất tin tưởng nhân phẩm của Thời Lưu. Trước kia cậu không nói là vì thấy không cần thiết, nhưng bây giờ, cậu không muốn để anh họ của Mạnh Tư Trình – cũng là người yêu của Thời Lưu – cảm thấy Mạnh Tư Trình là cha dượng, làm như thể chỉ có bọn họ mới là mối tình đầu của nhau vậy.

 

Cậu và Mạnh Tư Trình cũng là tình đầu mà, bọn họ đã đến muộn mười năm, thua mất con số tám năm kia rồi, giờ không thể để thua kém ở khoản danh phận tình đầu được nữa, thế thì Mạnh Tư Trình mất mặt trước anh họ lắm.

 

“Anh có thể nói với anh trai anh, nếu anh ấy là người nhà thân thiết của anh, cũng giống như người nhà của em đều biết chuyện ấy vậy.”

 

Mạnh Tư Trình đưa tay sờ sờ mặt cậu: “Được, nghe lời em.”

 

Hai người chia nhau ăn hết miếng bánh kem, Mạnh Tư Trình vòng tay ôm Tống Hề Đào đi ngủ.

 

Tống Hề Đào lo lắng: “Anh à…”

 

Mạnh Tư Trình tắt đèn cái rụp: “Không cần lo đâu.”

 

Giờ rảnh đâu mà lo với lắng, ngày mai phải ra mắt phụ huynh rồi. Việc đầu tiên là Tống Hề Đào không được thức khuya, không được để mặt mũi phờ phạc. Phải dỗ cho cái người này ngủ trước đã, rồi mới tính đến chuyện mai mang quà gì đến nhà cho phải phép.

 

Trước giờ Mạnh Tư Trình luôn sống tách biệt với tập đoàn Mạnh Nguyên, lối sống cực kỳ đơn giản, chỉ lo cho sự nghiệp giáo dục trồng người, cho nên trong nhà hắn không có nhiều quà cáp để biếu xén qua lại, đến rượu cũng chẳng có lấy một chai.

 

Đợi Tống Hề Đào ngủ say, hơi thở đều đều, Mạnh Tư Trình mới rón rén ra ban công, lấy điện thoại ra, bắt đầu quấy rầy Mạnh Xế Chử.

 

Mạnh Xế Chử ở bên kia cũng chưa ngủ.

 

“Anh, anh gặp bố mẹ Thời Lưu chưa? Lần đầu đến thì nên mang quà gì cho phải phép?”

 

Mạnh Xế Chử nhắn lại ngay: “Anh thực sự hối hận vì đã để em vào danh sách trắng ưu tiên nghe máy đấy.”

 

Hai ngày nay xem tác phẩm truyện tranh mới nhất của Thời Lưu, hắn ta nằm mơ cũng thấy thư ký gọi điện hét lên: “Tổng tài, nguy rồi, công ty bị hacker tấn công!”

 

Mạnh Tư Trình: “Tỉnh rồi thì tham mưu giúp em đi, hôm nào em dẫn Tống Hề Đào đi ăn cơm với anh và chị dâu sau.”

 

Mạnh Xế Chử lập tức bị chọc trúng tử huyệt. Tống Hề Đào là bạn thân chí cốt của Thời Lưu, nể mặt vợ yêu Thời Lưu, hắn ta đành miễn cưỡng chỉ điểm cho vài câu. Cha mẹ Mạnh Tư Trình không dạy hắn cái này, đành phải để ông anh cả này làm thay vậy.

 

Ý của Mạnh Tư Trình rất rõ ràng, hắn sắp đi gặp bố mẹ Tống Hề Đào, mà bề trên bên nhà họ Mạnh thì hắn chỉ định cho Tống Hề Đào gặp mỗi anh họ của mình thôi.

 

Mạnh Xế Chử hỏi: “Nghe nói Tống Hề Đào có con trai à?”

 

Mạnh Tư Trình: “Vâng.”

 

Mạnh Xế Chử lại bắt đầu xấu tính: “Có thể tìm cách biến nó thành con ruột của em được không? Ông cụ ở nhà đang mong chắt lắm đấy.”

 

Mạnh Tư Trình thản nhiên: “… Thì đúng là con ruột mà.”

 

Mạnh Xế Chử: “Cái gì cơ?”

 

Mạnh Tư Trình: “Truyện tranh đó anh đọc mà không hiểu à? Con trai em đọc còn hiểu nữa là.”

 

Hắn thật sự phải cảm ơn cái cốt truyện mà Thời Lưu biên soạn, những chuyện dùng lời nói giải thích không rõ ràng, Qua Qua tự nhìn tranh là hiểu ngay vấn đề.

 

Tâm trạng Mạnh Xế Chử lúc này phức tạp vô cùng: “… Con trai em… là thiên tài à? Đừng có cho nó động vào tường lửa công ty anh đấy nhé.”

 

Mẹ kiếp, Mạnh Tư Trình không chỉ có người trong lòng, mà còn có cả con lớn tồng ngồng vậy rồi? Mục tiêu to đùng thế kia nấp ngay sau lưng Thời Lưu mà hắn ta chẳng điều tra ra tí gì? Mạnh Tư Trình cố tình giấu kỹ thế đúng không! Dám lợi dụng hắn ta!

 

Mạnh Tư Trình cảnh cáo: “Chắc nó không động được vào tường lửa đâu, miễn là anh đừng có bêu rếu thân phận của nó ra ngoài. Nếu không thì em sẽ là người động vào tường lửa của anh đấy.”

 

Hừ, hắn ta cứ bêu rếu đấy, làm gì nhau.

 

Mạnh Xế Chử càng nghĩ càng tức, quay lại nhìn lên giường không thấy vợ đâu, bèn xỏ dép lê lạch bạch đi sang thư phòng tìm người: “Thời Lưu! Anh mới biết được một drama chấn động luôn này!”

 

……..

 

Sáng sớm hôm sau, Tống Hề Đào bị Mạnh Tư Trình và Đậu Đen đánh thức dậy. Vệ sinh cá nhân xong xuôi đi xuống lầu, cậu thấy Mạnh Tư Trình đã mặc quần tây đen và áo sơ mi xám chỉn chu, dáng vẻ trầm ổn, rất ra dáng tinh anh xã hội. Hắn đang vận dụng phương pháp tổ hợp xác suất trong toán học để tính toán xem làm sao có thể phân bổ mười sáu túi mua sắm vào hai tay cho thật hợp lý, sao cho vừa thể hiện được lòng thành mà trông lại không bị luộm thuộm nặng nề.

 

Tống Hề Đào mở điện thoại ra xem, mới sáu giờ sáng mà Tống Quắc đã gửi vào nhóm một cái sticker “Chào buổi sáng”. Mạnh Tư Trình kịp thời trả lời ngay: “Cháu chào chú, lát nữa cháu đưa Đào Tử về ạ. Bữa sáng chú muốn ăn gì để cháu mua trên đường rồi mang tới luôn thể.”

 

Tống Quắc gửi lại một cái sticker “Người đàn ông xua tay”, bảo không cần lo bữa sáng, cứ để Đào Tử ngủ đến khi nào tự tỉnh thì thôi.

 

Lúc này Tống Hề Đào mới ngớ người ra, đây là lần đầu tiên cậu đi đêm không về nhà. Mà cái chuyện làm lúc nửa đêm cũng ngông cuồng thật đấy. May mà cậu không còn là cậu nhóc 17 tuổi nữa, nếu không đời nào lão Tống lại ôn hòa thân thiện với Mạnh Tư Trình như thế trong nhóm chat được.

 

Mạnh Tư Trình buộc cho Đậu Đen cái dây dắt màu đỏ chót, trông rất vui mắt.

 

“Đậu Đen là của hồi môn của anh đấy, lần sau em không cần phải trộm nữa đâu.”

 

Mặt mũi Tống Hề Đào đỏ bừng: “Sao gọi là trộm được, là trao đổi đàng hoàng chứ bộ.”

 

Mạnh Tư Trình: “Trên bàn có bữa sáng, ăn xong rồi chúng ta đi.”

 

Tống Hề Đào ăn xong, đang định về nhà thì Mạnh Tư Trình lại lôi ra một cái lược, nghiêm túc đứng chải đầu cho cậu. Hình như Mạnh Tư Trình rất thích nâng niu khuôn mặt cậu, trong mắt hắn tràn ngập ý cười dịu dàng: “Xong rồi, đẹp trai rồi.”

 

Mạnh Tư Trình chuẩn bị quá nhiều quà nên không thể đi bộ được, dù chỉ cách có mấy bước chân nhưng hai người vẫn phải lái xe sang. Đến nơi, cốp sau mở ra, Tống Hề Đào cũng xắn tay giúp hắn xách một ít quà: “Ba mẹ em chấp nhận anh rồi mà, anh không cần phải căng thẳng như vậy đâu.”

 

Mạnh Tư Trình chối: “Anh có căng thẳng đâu.”

 

Tống Hề Đào hỏi: “Thế anh đã đi thăm nhà học sinh bao giờ chưa?”

 

Mạnh Tư Trình lắc đầu: “Chưa, anh có làm chủ nhiệm bao giờ đâu.”

 

Tống Hề Đào hiến kế: “Thế để em đi trước anh, anh cứ coi như đi thăm nhà phụ huynh em Tống Nhạn Lý ấy. Vào ngồi xuống rồi bàn về thành tích của Tống Nhạn Lý, chắc chắn mẹ em sẽ vô cùng tôn trọng thầy Mạnh cho mà xem.”

 

Mạnh Tư Trình từ chối thẳng thừng: “Không muốn.”

 

Tống Hề Đào thắc mắc: “Tại sao?”

 

Mạnh Tư Trình nhìn cậu: “Vì hôm nay em mới là nhân vật chính của anh.”

 

Tống Hề Đào ấn chuông cửa, Giang Mộng Lệ ra mở cửa, tươi cười đón khách. Trong phòng khách, Tống Quắc đang lúi húi pha trà.

 

Tống Mộc Qua đang chơi liền ngẩng đầu lên reo: “Ba ơi!”

 

Tống Nhạn Lý cũng chào: “Em chào thầy Mạnh.”

 

Tống Mộc Qua cũng bắt chước: “Con chào thầy Mạnh!”

 

Giang Mộng Lệ khách sáo: “Đến nhà mà còn mang nhiều đồ lỉnh kỉnh thế này, không thấy mệt à? Mau vào ngồi đi, lão Tống, trà đã pha xong chưa?”

 

Tống Quắc gọi với ra: “Qua đây uống chén trà đi.”

 

Đậu Đen không hiểu chủ nhân nhà mình đang căng thẳng, nó quen cửa quen nẻo chạy tót vào trong, vẫy đuôi loạn xạ, đây chính là ngôi nhà thứ hai của nó đó.

 

Cả gia đình “trái cây” đang ngồi trên ghế sofa, Tống Mộc Qua cầm con robot phiên bản mới chơi đùa, còn Tống Nhạn Lý thì giả vờ xem tivi, nhưng thực ra là đang dỏng tai lên nghe ngóng tình hình.

 

Tuy đây là lần đầu tiên Mạnh Tư Trình đến nhà với tư cách này, nhưng tầm ảnh hưởng của hắn ở nhà họ Tống thì đã có từ lâu rồi.

 

Mạnh Tư Trình ngồi ngay ngắn chỉnh tề, dùng kiến thức toán học để chinh phục cả gia đình trái cây, nhưng hôm nay tuyệt đối không nhắc đến một chữ toán nào, chỉ khi nào Tống Quắc nhắc đến thì hắn mới nói đôi câu.

 

Giang Mộng Lệ cảm thán: “Mười năm trước dì đã muốn mời cháu đến nhà ăn cơm rồi, mà Đào Tử chẳng làm được việc gì nên hồn cả.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mạnh Tư Trình khiêm tốn: “Xin lỗi dì, là do cháu ngại không dám qua ạ.”

 

Tống Quắc xua tay: “Cháu khiêm tốn quá, cứ đường đường chính chính đến nhà chú, ăn cơm dì cháu nấu là được.”

 

Giang Mộng Lệ lườm chồng: “Còn gọi dì nữa à? Anh còn không mau mang phí đổi cách xưng hô ra đây.”

 

“À ừ nhỉ, quên mất.” Tống Quắc nhấc cái gối ôm lên, lấy hai phong bao lì xì dày cộp đã giấu sẵn đằng sau ra.

 

Mạnh Tư Trình đón nhận lấy hai phong bao đỏ chót, lúc mở miệng giọng nói cũng có chút khô khốc vì xúc động: “Con cảm ơn ba, con cảm ơn mẹ.”

 

Hai tiếng gọi thiêng liêng này đã bảy năm rồi hắn chưa từng được gọi.

 

Tống Mộc Qua nhìn thấy bao lì xì to như thế thì ồ lên một tiếng ngưỡng mộ, cái này có thể mua được rất nhiều trà sữa đó nha.

 

“Bố ơi, để con đếm giúp bố cho.”

 

Tống Hề Đào vội vàng giữ chặt tay đứa con trai hiếu thảo lại. Làm gì có chuyện lì xì vừa tới tay bố đã lôi ra đếm, cho dù là ông bà nội ruột cho cũng không được phép thất lễ như thế.

 

Mạnh Tư Trình như làm ảo thuật, lôi ra hai cái lì xì khác từ trong túi, một cái cho Qua Qua, một cái cho Nhạn Lý. Tống Mộc Qua trút ra một góc tờ tiền, còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe thấy giọng nói thâm thúy của ông bố nhà mình vang lên: “Một tờ tiền này có thể mua được 16 ly trà đào tứ quý xuân, con tính xem tổng cộng chỗ này mua được bao nhiêu ly?”

 

Cậu bé nghe xong lập tức nhét tờ tiền trở lại vào bao, Qua Qua không thèm đếm nữa đâu, đau đầu lắm.

 

Buổi trưa, Mạnh Tư Trình xắn tay áo tham gia vào sự nghiệp bếp núc của nhà họ Tống.

 

Tống Nhạn Lý nhìn mà ngây ngẩn cả người, thầy Mạnh thế mà lại có tay nghề nấu ăn xuất sắc đến vậy? Anh trai và Qua Qua thường ngày được ăn ngon thế này à? Hèn gì mấy ngày không gặp, cô bé cảm thấy hình như Tống Mộc Qua có béo lên một chút xíu, chẳng có vẻ gì gọi là yếu ớt khi bị môn toán vùi dập cả.

 

Giang Mộng Lệ càng nhìn Mạnh Tư Trình càng thấy hài lòng. Trong nhà không những có thêm một vị đại sư toán học, mà còn nạp thêm được một đầu bếp xịn, hoàn toàn có thể bù đắp lại tác dụng ngược của Tống Hề Đào đối với việc dạy dỗ Tống Mộc Qua.

 

Hôm nay và ngày mai Giang Mộng Lệ đều được nghỉ, tối nay bà định sang nhà chị em đi thăm họ hàng.

 

Lúc Tống Hề Đào mang thai thì đúng dịp chị họ tổ chức đám cưới. Đám cưới xong thì bị Giang Mộng Lệ phát hiện chuyện cậu mang thai, lúc đó trong bụng chị họ cũng đang có thai nhi ba tháng.

 

Hai đứa trẻ sinh trước sau lệch nhau ba tháng, Qua Qua lớn hơn một chút, chơi với cậu em họ cùng tuổi rất hợp cạ. Lần này thằng bé đi thăm nhà họ hàng tích cực lắm, vì nhà bà dì không có ai làm giáo viên cả, tha hồ mà quậy!

 

Niềm vui nỗi buồn của hai cha con chẳng giống nhau tí nào. Tống Hề Đào thường trốn không đi, vì dì cứ hay muốn giới thiệu đối tượng cho ông bố đơn thân là cậu, cậu không ứng phó nổi sự nhiệt tình đó.

 

“Mẹ, mẹ nhớ nói với dì là con có người yêu rồi đấy nhé.”

 

Giang Mộng Lệ: “Chi bằng con dẫn người yêu qua đó dạo một vòng ra mắt luôn đi.”

 

Tống Hề Đào: “Để lần sau đi mẹ, người ta không thể một ngày làm khách hai lần được, mệt lắm.”

 

Mạnh Tư Trình lại bảo: “Con sao cũng được, hay để con lái xe đưa mọi người qua đó nhé.”

 

Giang Mộng Lệ gạt đi: “Không cần đâu, Đào Tử nói đúng đấy, hôm nay con cứ nghỉ ngơi trước đi, sau này còn nhiều cơ hội mà.”

 

Tống Quắc chở vợ và cháu trai đi thăm họ hàng, còn mang cả Đậu Đậu theo cho vui, thuận đường đưa Tống Nhạn Lý đi học luôn.

 

Tối qua Tống Hề Đào ngủ không nhiều, đang định ngủ bù, Mạnh Tư Trình bảo: “Thế sang nhà anh ngủ bù đi.”

 

Tống Hề Đào thắc mắc: “Có khác gì nhau không?”

 

Mạnh Tư Trình cười đầy ẩn ý: “Đến tối là em biết ngay ấy mà.”

 

Tống Hề Đào: “…” Hy vọng lần sau cái sự thông minh nhanh nhạy hiểu nhanh này là dành cho môn toán chứ không phải cái kia.

 

Thôi được rồi, cậu ngủ ở nhà Mạnh Tư Trình được, chứ hôm nay Mạnh Tư Trình ở nhà cậu chưa chắc đã ngủ ngon, thế thì vẫn nên sang nhà Mạnh Tư Trình thôi.

 

Bốn giờ chiều, hai người ôm nhau ngủ.

 

Tống Hề Đào cảm nhận rõ ràng cơ thể Mạnh Tư Trình không còn căng cứng như tối qua nữa: “Anh còn bảo anh không căng thẳng đi.”

 

Mạnh Tư Trình cạn lời: “Tối qua là do anh cứng đấy, ngủ đi, tỉnh dậy rồi em sẽ biết.”

 

Tống Hề Đào: “Anh nói thế thì em ngủ thế nào được!”

 

Cái người miệng kêu không ngủ được ấy thế mà ngủ một mạch từ bốn giờ chiều đến tận bảy giờ tối, đợi đến khi bị đói mới chịu tỉnh lại.

 

Mạnh Tư Trình bưng cơm lên tận phòng cho cậu: “Anh ăn no rồi, em ăn đi.”

 

Tống Hề Đào ăn từng thìa cháo rau cải. Cái món cháo rau cải này vi diệu lắm, thường là không có thời gian nấu nướng mới làm món này cho nhanh. Cậu bị Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm như hổ đói rình mồi, lông tóc dựng đứng hết cả lên, yếu ớt đề nghị: “Anh xuống rửa một đĩa đào mang lên đây được không?”

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Em muốn ăn à?”

 

Tống Hề Đào lắc đầu: “Không phải, là đồ thay thế cho anh đấy.”

 

Mạnh Tư Trình: “?”

 

Tống Hề Đào giải thích: “Lúc nào anh muốn cắn em thì cắn quả đào có được không?”

 

Mạnh Tư Trình nhếch mép: “… Thế nếu anh muốn cái khác thì sao? Ăn no chưa? Ăn no rồi thì đi tắm đi.”

 

Tống Hề Đào hoảng hốt: “Vẫn chưa!”

 

Mạnh Tư Trình dỗ dành: “Ngoan nào, hôm nay không cần ăn no quá đâu, đói thì lát anh bù cho em sau. Em tắm trước đi, anh xuống nhà lấy chút… đồ thay thế đã.”

 

Món chính nghe vậy thì câm nín: “…”

 

Tống Hề Đào bỗng nhiên căng thẳng tột độ. Dù sao thì chỗ đó của Mạnh Tư Trình cũng rất chi là hoành tráng, cậu không dám tưởng tượng cảm giác khi vào hết sẽ như thế nào.

 

Thế là cậu cứ tưởng tượng lung tung để làm công tác tư tưởng mất nửa ngày trời, nước còn chưa thèm mở, cũng không để ý Mạnh Tư Trình đã đi rồi lại quay về từ lúc nào.

 

“Đợi anh tắm cùng à?”

 

Tống Hề Đào vội giữ tay hắn lại: “Cái đó… mình có thể thương lượng một chút về phương thức tiến hành dần dần được không anh?”

 

Mạnh Tư Trình nhíu mày: “Ý em là sao?”

 

Tống Hề Đào nhanh trí nói: “Lần trước là một phần tư, lần này một phần hai, lần sau ba phần tư, anh thấy thế nào?”

 

Mạnh Tư Trình nhắm mắt lại, đúng là yêu cầu của thiên tài toán học: “Em tưởng anh là người máy có thể thiết lập các nấc được chắc?”

 

“Được mà, em có cách —  ưm.”

 

Tống Hề Đào còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị Mạnh Tư Trình ấn mạnh lên tường hôn xuống. Hắn giơ tay vặn vòi nước nóng, dòng nước ấm áp xối xuống, Tống Hề Đào lập tức nhắm mắt, toàn thân nhanh chóng đỏ lên, còn hồng hơn cả quả đào mật đặt ở đầu giường.

 

Mạnh Tư Trình nắn bóp tất cả những chỗ mềm mại trên người cậu, làm sao bây giờ, so với Tống Hề Đào bằng xương bằng thịt thì mấy món ăn thay thế kia chẳng có chút hấp dẫn nào cả.

 

Bước ra khỏi phòng tắm, Tống Hề Đào đã bị hấp thành một quả đào chín rục luôn rồi, đến một cái lá che thân cũng không có. Cậu cảm thấy mình như miếng thịt ngon bị con sói đói nhìn chằm chằm, lúc này Mạnh Tư Trình đang tính xem nên ngoạm từ chỗ nào thì ngon miệng nhất.

 

Mạnh Tư Trình chống tay, ngắm nhìn Tống Hề Đào không chớp mắt. Toàn thân Tống Hề Đào đều trắng hồng, không phải kiểu trắng lạnh, mà giống như một khối ngọc ấm, lòng bàn tay đặt lên là dính chặt lấy, xoa nắn nghiền ép, day đi day lại. Quả thực là một trái đào quá đỗi hấp dẫn, khiến hắn không biết bắt đầu từ chỗ nào là tốt nhất.

 

Hôm qua Tống Hề Đào liệt kê một đống điều cấm kỵ, lúc nghe thì không để tâm lắm, nhưng giờ hắn ngẫm lại, tự dưng thấy cuốn hút chết đi được. Không phải là hắn muốn vừa làm vừa giải toán với Tống Hề Đào, mà là hắn muốn bắt nạt cậu một chút, muốn nhìn Tống Hề Đào thút thít làm nũng cầu xin tha thứ dưới thân mình. Chỉ mới nghĩ thế thôi mà khí tức toán học trên người hắn đã tỏa ra như một loại tin tức tố, bị Tống Hề Đào bắt được ngay.

 

Tống Hề Đào nhạy cảm nhấn mạnh: “Anh đang nghĩ cái gì đấy! Chúng ta đã giao hẹn rồi! Trên giường không được nhắc đến bất kỳ từ ngữ nào có liên quan đến môn toán!”

 

Mạnh Tư Trình chối bay chối biến: “Anh có nghĩ gì đâu.”

 

Tống Hề Đào ép cung: “Anh thề đi, nếu anh nhắc đến toán thì anh sẽ bị yếu sinh….”

 

Mạnh Tư Trình đè mạnh xuống, chặn miệng cậu lại, không cho cậu có cơ hội nói hết câu trù ẻo đó.

 

Tống Hề Đào thích ăn món sữa hai lớp vị đào, Mạnh Tư Trình cũng thích ăn. Thịt đào nghiền nát trộn với sữa tươi, cuối cùng thêm nước cam vào. Nước cam và thịt đào trộn không được đều cho lắm, cần phải giã thêm mấy lần cho nhuyễn.

 

Món đào lắc sữa này đã từng nếm thử một lần vào bảy năm trước, khiến người ta nhớ mãi không quên, nay đã ra mắt trở lại. Tống Hề Đào ngồi trong quán trà sữa hai tiếng đồng hồ, thực sự uống không nổi nữa rồi, nhưng hôm nay chỉ có mình cậu là khách, Mạnh Tư Trình ép mua ép bán, nhất định bắt cậu phải mua hết tất cả trà sữa mới cho về.

 

Tống Hề Đào rên rỉ: “Sao anh lại chuẩn bị nhiều thế này…”

 

Tích trữ dồn nén suốt bảy năm thì đương nhiên là nhiều rồi.

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Bù đắp cho lần trước, không phải em bảo thời gian ngắn quá sao.”

 

Tống Hề Đào buộc phải nói thật: “Lần trước cũng đâu có ngắn, ở bên ngoài cũng tính mà!”

 

Mạnh Tư Trình lắc đầu: “Nhưng ở bên trong thì chưa đủ thời gian.”

 

Tống Hề Đào chịu không nổi nữa, toàn thân run rẩy dữ dội: “Anh còn muốn làm mấy lần nữa hả!”

 

Mạnh Tư Trình trầm ngâm một chút rồi nói: “Còn một chút xíu nữa.”

 

Tống Hề Đào sắp khóc: “… Thế, thế còn bao lâu nữa thì xong?”

 

Mạnh Tư Trình cắm đầu làm việc, không cần nghĩ ngợi: “Còn một ít nữa.”

 

Tống Hề Đào gào lên: “Em hỏi anh con số cụ thể kia!”

 

Mạnh Tư Trình áy náy hôn lên cổ cậu: “Không nói được, vì nói ra là liên quan đến toán học rồi, vi phạm quy tắc.”

 

Khoảnh khắc này, Tống Hề Đào chợt nhớ lại, năm đó Tống Quắc rửa đào xong hỏi Tống Mộc Qua, năm quả đào ăn mất hai quả thì còn mấy quả.

 

Tống Mộc Qua bảo còn một ít.

 

Tống Quắc hỏi trong rổ còn mấy quả, Tống Mộc Qua bảo còn một chút xíu, làm Tống Quắc sụp đổ luôn.

 

Hóa ra năng khiếu toán học di truyền ở chỗ này.

 

Sao lại có thể như thế được chứ, Tống Hề Đào tức đến phát khóc.

 

Cậu thề, không bao giờ muốn lên giường với Mạnh Tư Trình nữa!

 

Hết chương 49.

 

Chương 49: Cam Lắc Sữa Đào

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên