Chương 5: A A A, Mình Là Đồ Ngốc!
“Đừng có mà coi thường tuổi hai mươi nhé, hai mươi chính là cái tuổi tự do nhất đời người đấy. Yêu đương thì cứ yêu thôi, chẳng cần lo nghĩ hậu quả, cũng chẳng cần bận tâm xem có cưới xin được hay không…”
Diêu Chiếu cứ thế huyên thuyên mãi, bỗng cậu ta chợt nhớ đến gia cảnh của Mạnh Tư Trình, tự thấy lời mình nói không ổn lắm. Giới hào môn ấy mà, nói thì nói thế chứ làm gì có cái gọi là tự do, nhất là khi vớ phải một cặp ba mẹ thần kinh không bình thường.
Hồi đăng ký nguyện vọng đại học, Mạnh Tư Trình không thi vào Học viện Quản lý của Đại học Kinh Thị mà lại chạy sang khoa Toán, khiến ba mẹ hắn làm ầm ĩ một trận to. Cũng may là ba mẹ Mạnh Tư Trình không có thực quyền nên cũng chỉ biết làm loạn mà thôi, chẳng làm gì được hắn cả, miễn sao không kinh động đến ông cụ ở trên là được. Nhưng mà bản thân Mạnh Tư Trình lông cánh chưa đủ cứng cáp, cộng thêm tính cách của hắn, quả thực là hắn không thể nào thong dong mà lao đầu vào chuyện tình cảm được.
Diêu Chiếu thở dài thườn thượt: “Thế thì cậu đợi đến năm ba mươi tuổi đi vậy.” Hy vọng lúc đấy người trong mộng của cậu chưa làm mẹ của con thằng khác.
Nói đoạn, cậu ta gượng gạo chuyển chủ đề: “Đào Tử này, tháng trước hình như tôi thấy cậu đi dạo phố với một em gái xinh tươi ở Duyệt Phủ thì phải.”
“Tuy là hai người đều đeo khẩu trang, nhưng tôi liếc mắt một cái là nhận ra ông ngay.”
Thực ra tháng trước Tống Hề Đào đi ký tặng sách với Thời Lưu ở trung tâm thương mại Duyệt Phủ, vì vẫn còn là sinh viên nên cả hai đều bịt mặt kín mít rồi mới xuất hiện.
Bên nhà xuất bản lúc làm truyền thông có tuyên bố là, nếu cuốn trung của bộ “Bề Ngoài Quân Thần” mà bán trước được hơn năm mươi vạn bản thì sẽ để Thời Lưu giả gái đi ký tặng. Độc giả ủng hộ nhiệt tình quá, vậy nên Thời Lưu đành phải bị ép lên thớt thôi.
Tống Hề Đào không định nói kỹ về việc làm thêm của mình, nên ậm ừ cho qua chuyện: “Ừm… có đi dạo.”
Diêu Chiếu tò mò: “Thân phận người đẹp kia bí ẩn lắm hả? Sinh viên trường Điện ảnh à? Sắp ra mắt công chúng hay sao mà không tiện nói?”
Tống Hề Đào vụng về chuyển chủ đề: “Ê, rượu này của cậu uống có vẻ ngon đấy, cho tôi xin thêm ly nữa đi.”
Diêu Chiếu chỉ sợ uống không hết chai rượu, vội vàng rót thêm cho cậu, nhưng miệng chai vừa nghiêng được nửa đường thì bị một cái ly thủy tinh chặn lại.
Mạnh Tư Trình lên tiếng: “Để tôi nếm thử.”
Diêu Chiếu chưa kịp phun ra câu “Cậu lại định dùng rượu để chuồn đấy phỏng” thì Mạnh Tư Trình đã cụng nhẹ vào ly của cậu ta: “Kính thọ tinh một ly.”
“Hôm nay dùng não hơi nhiều, đau đầu quá, tôi về phòng nghỉ trước đây.”
Diêu Chiếu chặc lưỡi: “Được rồi, cậu đi ngủ đi, bọn tôi còn tăng hai đi hát nữa, chắc cậu cũng chẳng ở lại nổi đâu.”
Phòng riêng này ngoài khu ăn uống ra thì còn có một phòng KTV nhỏ đi kèm nữa. Tống Hề Đào đưa mắt nhìn quanh bốn bức tường, lúc này mới phát hiện ra còn có một cánh cửa ẩn, bên trong chắc là chỗ để hát hò.
Cậu không muốn hát!
Tống Hề Đào ngũ âm không đầy đủ, sợ nhất là bị người khác réo tên bắt hát, cậu chỉ muốn chuồn lẹ ngay lập tức. Nhưng mà ăn chực xong rồi chuồn thẳng thì có hơi bị mất mặt, giá mà cậu có thể dũng cảm đứng lên như Mạnh Tư Trình thì tốt biết mấy. Thấy Mạnh Tư Trình đã đi ra ngoài rồi, Tống Hề Đào vội vàng đứng bật dậy, bảo: “Để tôi ra tiễn cậu ấy một đoạn nhé, sợ cậu ấy đi nhầm phòng.”
Diêu Chiếu chẳng hề lo lắng chuyện Mạnh Tư Trình say rượu đi nhầm phòng chút nào. Cái tên này lúc say còn tỉnh hơn cả lúc tỉnh, hoàn toàn chỉ làm theo ý mình, chẳng nể nang ai cả. Nhưng mà Tống Hề Đào đã đề nghị rồi, cậu ta cũng chẳng có lý do gì để ngăn cản sự quan tâm giữa anh em bạn bè với nhau: “Giữ khoảng cách đấy nhé, dùng mắt nhìn thôi là được rồi.”
Tống Hề Đào vội đáp: “Biết rồi, biết rồi mà.”
Cậu đi theo ra ngoài, lên khu vực phòng khách, thấy Mạnh Tư Trình đang đứng hóng gió ở cái ban công nhô ra ngoài hành lang, bèn đứng cách xa năm mét, đúng kiểu chỉ dùng mắt thôi.
Say rượu dễ bị ngã lầu lắm đấy, nhỡ đâu Mạnh Tư Trình trèo ra lan can thì cậu còn phải lao tới cứu người chứ. Hai mươi phút sau, Tống Hề Đào thấy hơi nóng, muốn về phòng tắm rửa. Nhà tắm ở ký túc xá trường thì tệ khỏi phải nói, hôm nay cậu mang quần áo sang đây, định bụng sẽ tắm một cái cho thật thoải mái.
Thế nhưng Mạnh Tư Trình vẫn đứng đực mặt ra đó ngẩn người. Tống Hề Đào do dự một lát rồi gọi: “Mạnh Tư Trình, cậu…”
Cậu vừa lên tiếng, Mạnh Tư Trình liền quay người lại.
Cuối cùng thì Tống Hề Đào cũng có cơ hội nhìn kỹ khuôn mặt người ta ở cự ly gần. Cách biệt ba năm, thiếu niên ngày nào giờ đã trưởng thành, ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, bờ vai tấm lưng cũng trở nên rộng lớn vững chãi hơn, đôi môi mím lại thành một đường thẳng tắp.
Tống Hề Đào tin chắc là Mạnh Tư Trình vừa mới bước từ bục nhận giải cuộc thi nào đó xuống, bởi vì lúc này hắn đang mặc một chiếc sơ mi trắng cùng quần tây giản dị, trông cực kỳ hợp với phong thái đi nhận giải.
Mạnh Tư Trình hỏi: “Cậu không biết làm bài nào?”
Tống Hề Đào lập tức thấy da đầu mình tê rần.
Đừng mà.
Giọng điệu của Mạnh Tư Trình rất ôn hòa, rất kiên nhẫn, thậm chí còn êm tai hơn bất kỳ câu nào hắn nói trong phòng riêng lúc nãy, nhưng mà….
Trong lòng Tống Hề Đào chỉ hiện lên ba chữ: Chạy nhanh lên!
Chạy chậm là bị tóm lại bắt học toán bây giờ. Nhưng có những người toán đã dốt rồi thì chớ, thể dục cũng dốt nốt. Giây tiếp theo, cổ tay Tống Hề Đào đã bị tóm chặt. Hóa ra phòng của Mạnh Tư Trình ở ngay sau lưng, hèn gì người ta đứng đây hóng gió! Uổng công cậu sợ hắn trèo lan can nên đứng canh nãy giờ. Tống Hề Đào cố vùng vẫy cổ tay mình ra. Hai người giằng co qua lại, nhân viên buồng phòng đi ngang qua lập tức nhìn chằm chằm.
Biểu cảm của Mạnh Tư Trình rất bình tĩnh, nhưng Tống Hề Đào vì chuyện lần trước mà chột dạ, không kìm được bèn lớn tiếng thanh minh: “Cái bài cuối cùng trong đề thi toán cậu bảo làm thế nào cơ? Tôi nghe mà chưa có hiểu.”
Cậu nói xong, ánh mắt tò mò hóng hớt của nhân viên buồng phòng lập tức chuyển sang kính nể. Tống Hề Đào đứng thẳng tắp, trông y hệt như một học sinh ngoan đang chờ giáo viên tuyên dương.
Mạnh Tư Trình: “Vào trong rồi nói.”
Tiếng tít tít vang lên, cửa phòng được mở ra, Tống Hề Đào cứ thế bị mời vào trong phòng. Đèn bật sáng cùng lúc cửa đóng lại, Tống Hề Đào có linh cảm chẳng lành về những chuyện sắp xảy ra.
“Hình như Lâm Phi Lưu cũng hứng thú với mấy cuộc thi này lắm, để tôi đi gọi cậu ấy sang nghe cùng nhé.” Tống Hề Đào định bụng lao ra ngoài cửa.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Mạnh Tư Trình thoáng hiện lên vẻ mờ mịt, Lâm Phi Lưu là ai?
Tống Hề Đào cố tình đục nước béo cò: “Thế cậu có nhớ tôi là ai không? Tôi là Diêu Chiếu đây, mọi người bên ngoài đang đợi tôi cắt bánh sinh nhật đấy.”
Mạnh Tư Trình: “Tống Hề Đào.”
Tống Hề Đào biết đêm nay kiểu gì cũng không thoát khỏi kiếp nạn giải toán này rồi. Có lẽ Mạnh Tư Trình là kiểu người khi say cần được lắng nghe, chứ nhỡ cậu không nghe, lỡ hắn chạy ra ngoài túm lấy cô lao công để giảng bài thì tội nghiệp người ta quá: “Vậy tôi đi tắm cái đã rồi nghe giảng sau nhé, tôi nóng quá.”
Cậu bây giờ cứ như đang ở trong cái ký túc xá mất điện vậy, lồng ngực nóng ran lên.
Mạnh Tư Trình nhìn cậu, phán đoán xem có vẻ cậu cần đi tắm thật chứ không phải định trốn, bèn giúp cậu đẩy cửa phòng tắm ra.
Tống Hề Đào lách người vào trong, mở vòi hoa sen, tắm tận hai mươi phút đồng hồ, nóng đến mức cậu cảm thấy đào đóng hộp cũng có thể bị hấp chín luôn rồi. Cậu khoác áo choàng tắm, cứ thế để nước nhỏ giọt mà bước ra ngoài.
Mạnh Tư Trình ngồi ngay ngắn trên ghế, mắt nhìn chằm chằm vào một cuốn sổ tay màu xanh, ánh mắt cực kỳ tập trung.
Tống Hề Đào: “…” Sao cái khách sạn nào cũng có sổ tay phòng chống lừa đảo thế nhỉ. Trong phòng có hai cái ghế, Tống Hề Đào rón rén đặt mông ngồi xuống, vừa rời khỏi làn nước mát lạnh là lại thấy hơi nóng: “Tôi…”
Chữ “khát” còn chưa kịp thốt ra, Mạnh Tư Trình đã rót cho cậu một cốc nước.
Tống Hề Đào nín bặt luôn. Chỉ là Mạnh Tư Trình có lòng tốt muốn dạy toán cho cậu thôi mà, nếu hắn mà đi làm giáo viên thì chắc chắn sẽ thuộc cái hội tận tâm tận lực nhất, đúng kiểu dù có mất điện cũng phải soi đèn pin để chấm bài cho bằng được ấy.
Cậu nuốt nước miếng cái ực: “Đi ngủ luôn được không?”
Thế mà Mạnh Tư Trình còn xem giờ thật: “Sớm quá.”
Tống Hề Đào chống một tay lên trán, cố gắng thở đều, cảm giác như mình đang sốt.
Bên tai là giọng nói trầm ổn và bình tĩnh của Mạnh Tư Trình, nhưng những lời thốt ra thì đã không còn cùng một thế giới với Tống Hề Đào nữa rồi. Sau ba năm quên lãng, trình độ toán học của Tống Hề Đào đã quay về cấp tiểu học. Cậu lén bịt tai lại, thi thoảng gật gù ra vẻ mình hiểu lắm.
Có lẽ Mạnh Tư Trình vẫn còn rất tự hào về cái điểm tuyệt đối môn toán thi đại học năm xưa lắm, bao nhiêu năm qua rồi, say bí tỉ rồi mà vẫn còn nhớ đề.
“Ừ, hiểu rồi.”
“Ra là thế, thông não luôn.”
“Là như vậy à.”
Qua ba năm, kỹ năng lươn lẹo của Tống Hề Đào cũng tiến bộ vượt bậc.
Mạnh Tư Trình đột ngột bảo: “Nhắc lại công thức tôi vừa nói xem nào.”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình lại đọc lại một lần nữa.
Nếu là Tống Hề Đào của năm lớp 12, Mạnh Tư Trình đọc hai lần chắc chắn cậu sẽ nhớ ra. Nhưng cậu bây giờ là Tống Hề Đào của năm ba đại học, toán nát bét cả rồi, dốt đặc cán mai luôn rồi. Tống Hề Đào giương đôi mắt đen láy nhìn Mạnh Tư Trình, hàng lông mi run run, trông vừa vô tội vừa đáng thương vừa bất lực.
Mạnh Tư Trình đưa tay nhéo má cậu một cái: “Trên mặt tôi có đề bài à?”
Tống Hề Đào: “Một cái ký hiệu cũng không nhớ nổi nữa.”
Mạnh Tư Trình nhíu mày ngay lập tức, cứ như gặp phải vấn đề nan giải lắm, kế hoạch giảng dạy bị đảo lộn hoàn toàn. Hắn im lặng một lúc lâu rồi nói: “Đừng vội, chúng ta bắt đầu học thuộc lòng công thức lại từ đầu.”
Tống Hề Đào: “…”
Trong một phút Mạnh Tư Trình im lặng, Tống Hề Đào bỗng thấy hắn có chút tội nghiệp. Học toán đối với cậu là ác mộng, nhưng với Mạnh Tư Trình, việc phải dạy cho một đứa ngốc hiểu được chắc cũng là ác mộng của hắn, chỉ là Mạnh Tư Trình say rồi, không thoát ra khỏi cơn ác mộng này được. Nếu người ngồi đây là một sinh viên Thanh Hoa hay Bắc Đại, dăm ba câu đối đáp được mật mã toán học với Mạnh Tư Trình, thì có khi hắn đã yên tâm đi ngủ rồi.
Cậu đau khổ xoa mặt, nhìn Đông ngõ Tây, cố tìm xem có cách nào đánh lạc hướng sự chú ý của Mạnh Tư Trình được không. Khoan đã? Chỗ kia???
Bà nó chứ, cậu lại chớp mắt đã hiểu, mà cái này không phải là hiểu toán đâu nhé. Tống Hề Đào trợn tròn mắt, không phải chứ, sao bây giờ Mạnh Tư Trình còn khoa trương hơn lần trước thế? Lúc này cậu mới nhận ra, thực ra hơi thở của Mạnh Tư Trình cũng rất nặng nề, chỉ là, cậu quá tập trung vào bản thân nên đã bỏ qua mất Mạnh Tư Trình.
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn lại reo lên, là cuộc gọi WeChat của Diêu Chiếu. Tống Hề Đào vừa bắt máy đã nghe thấy giọng Diêu Chiếu chửi đổng lên, đại ý là phục vụ đã đưa nhầm rượu, bọn họ đều đã uống phải loại rượu bị bỏ thuốc rồi, nếu thấy trong người khó chịu thì uống nhiều nước vào, còn không ổn nữa thì đi bệnh viện.
Cậu vừa đặt điện thoại xuống thì điện thoại của Mạnh Tư Trình cũng reo. Diêu Chiếu lại lặp lại những lời nói vừa rồi, rõ ràng lần thứ hai này cậu ta càng cáu hơn, Tống Hề Đào nghe thấy thanh niên vốn văn minh lịch sự này chửi thề liên tục ba câu.
Mạnh Tư Trình lẳng lặng nghe xong rồi đáp: “Tôi không sao.”
Hắn cứ như người không liên quan gì vậy, chỉ có Tống Hề Đào là nghi ngờ thực ra Mạnh Tư Trình chẳng nghe lọt tai chữ nào.
Phòng của Mạnh Tư Trình có tủ lạnh, Tống Hề Đào vội vàng chạy đi lấy chai nước ngọt ướp lạnh: “Nhanh, uống nhiều nước vào.”
Tống Hề Đào tưởng mình phải khuyên giải gãy lưỡi thì Mạnh Tư Trình mới chịu ngừng giảng bài, ai ngờ vừa đưa đồ cho, Mạnh Tư Trình đã tự động im bặt. Bảo uống nước là uống nước, thế mà lại ngoan lạ lùng.
Tống Hề Đào điên cuồng chuốc nước cho mình và Mạnh Tư Trình, thành công khiến cả hai đều buồn đi vệ sinh. Và rồi, cả hai người đều… không đi được.
Tống Hề Đào điên cuồng lên mạng tìm cách giải quyết, bác sĩ mạng bảo nếu có thể nhịn tiểu, đợi cho cái kia nó xìu xuống rồi mới đi thì sẽ tốt cho sức khỏe hơn.
Thế thì giải quyết cái kia trước vậy.
Nhưng mà, Mạnh Tư Trình cứ đứng ngây ra đó, hoàn toàn không biết tự xử lý vấn đề, lần đầu tiên Tống Hề Đào cảm thấy IQ của hắn thấp thật sự. Cậu ấn tay Mạnh Tư Trình vào chỗ đó của hắn: “Cậu động đậy đi chứ.”
Mạnh Tư Trình vẫn bất động, hắn chỉ biết đứng im nhìn cậu.
Nhìn tôi thì có ích gì cơ chứ? Cậu là đại thiếu gia hay gì mà lần nào cũng bắt tôi phục vụ thế hả? Tống Hề Đào bị nhìn đến mức mềm lòng, một lòng một dạ coi Mạnh Tư Trình là bạn cùng phòng bệnh, cậu vứt bỏ liêm sỉ, đưa tay ra dạy hắn: “Làm thế này này.”
Mạnh Tư Trình học một biết mười, cũng đưa tay sang thám hiểm.
Tống Hề Đào cảm thấy nơi yếu ớt nhất của mình bị tấn công, cậu vội vàng lùi lại liên tục: “Tôi, tôi, tôi không cần cậu giúp.”
Mạnh Tư Trình ném cho cậu một cái nhìn, Tống Hề Đào lạnh cả sống lưng.
“Cậu có thể tự xử lý của cậu trước mà.” Tống Hề Đào dựa lưng vào bức tường ốp gạch men trắng, nghiến răng đưa ra gợi ý.
Mạnh Tư Trình bỏ ngoài tai.
Tống Hề Đào không còn sức để phản kháng nữa, đầu cậu gục xuống vai Mạnh Tư Trình, gò má đỏ bừng ướt át dán chặt vào làn da nóng hổi.
Cậu chấp nhận sự giúp đỡ nhiệt tình của Mạnh Tư Trình, nhưng dù cậu có dùng hết các ngón nghề cũng chẳng thể đáp lễ lại cho Mạnh Tư Trình tương xứng. Sao mãi mà không ra thế này? Tống Hề Đào bắt đầu toát mồ hôi hột, hay là gọi cấp cứu? Nhưng mà gọi cấp cứu thì mặt mũi Mạnh Tư Trình để đi đâu? Cuộc đời Mạnh Tư Trình lúc nào cũng phong quang vô hạn, giờ mà ngã ngựa vì chuyện này thì tất nhiên sẽ thành trò cười cho thiên hạ. Thế nên, khi Mạnh Tư Trình lật người cậu lại, úp mặt vào tường, đầu óc Tống Hề Đào quay cuồng, cậu không phản kháng, trong lòng cậu âm thầm đếm ngược.
“99, 98, 97…”
Nếu cậu đếm xong mà Mạnh Tư Trình vẫn chưa xong thì cậu sẽ gọi cấp cứu. Chỉ là mượn cái đùi một tí thôi mà, có gì đâu, trên sân bóng rổ toàn đùi con trai trắng lóa, va chạm, tranh cướp bóng, chẳng lẽ không đụng chạm vào đùi nhau bao giờ à?
Cùng lắm thì… cậu cũng chỉ cho chạm vào chỗ cao hơn cái đùi một xíu xiu thôi. Thả lỏng nào, đừng căng thẳng, đừng run… Tống Hề Đào run rẩy đôi chân tự trấn an mình.
“…9, 8, 7, Mạnh Tư Trình, tôi đếm đến một thì cậu buông tay ra nhé. Hết giờ làm bài rồi… hiểu không, đến giờ rồi, nộp bài thôi, tô đáp án nữa là bị điểm không đấy.”
Tống Hề Đào nói năng lảm nhảm, cố dùng cái thứ duy nhất mà Mạnh Tư Trình quan tâm lúc say là bài thi để dọa hắn.
“Ba, hai, một!”
Còn không buông ra là tôi…
Cái khẩu lệnh dồn dập đó chẳng khác nào như tiếng tù và xung trận, cuối cùng đám mây đen vần vũ mãi không chịu tan trên bầu trời cũng gõ cửa sân nhà đang đóng chặt, trút xuống một trận mưa rào xối xả. Sắc mặt Tống Hề Đào chợt trắng bệch rồi lại đỏ bừng lên, cậu đập đầu cái cốp vào gạch men.
Bài thì giải ra rồi đấy, nhưng mà thế này là gian lận thi cử! Giây phút cuối cùng đã hủy hoại sự trong trắng của cả hai đứa rồi!
Tống Hề Đào ôm lấy mông, đẩy mạnh Mạnh Tư Trình ra, mặt đỏ tía tai hét lên: “A a a, tôi là đồ ngốc mà!”
Tại sao cậu lại tự bảo mình thả lỏng cơ chứ! Sao cậu có thể thả lỏng được cơ chứ! Đều tại chai rượu đó, làm tê liệt luôn cảm giác đau, làm mụ mị luôn cả thần trí cậu, đáng lẽ không nên để Mạnh Tư Trình cọ vào như thế. Chính vì rượu mà cậu mất hết cảnh giác, người thì mềm nhũn hơn bình thường, thậm chí còn thấy hơi… khát khao.
Mạnh Tư Trình lẩm bẩm: “Không ngốc.”
Tống Hề Đào: “…” Mạnh Tư Trình, cậu suýt nữa là bị xe cấp cứu bế đi rồi đấy có biết không hả?
Cậu vẫn chưa quên mục đích của tất cả chuyện này, gào lên: “Cậu đi tè đi!”
Nhân lúc Mạnh Tư Trình quay người, Tống Hề Đào vơ vội quần áo của mình, chạy trối chết như bị lửa đốt mông. Cậu về đến phòng mình, nằm vật ra giường, bắt đầu tự thôi miên bản thân. Chỉ vào có một tí tẹo thôi, khoảng một phần ba, à không, một phần tư, ai giỏi toán cũng đều biết, làm tròn số thì coi như bằng không.
Vô tình thôi.
Không ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới cả.
Cậu đẩy người ra rất kịp thời, bảo vệ được sự trong sạch cho cả hai.
Mặc dù đúng là xé ô lao vào mưa thật, nhưng ai chứng minh được đó là cái gì chứ? Tống Hề Đào mơ màng ngủ thiếp đi, trong lòng thầm nghĩ, hóa ra chỉ một chút xíu thôi mà đã đau thế này rồi.
Sáng hôm sau, Tống Hề Đào mới sực nhớ ra điều gì đó, cậu lề mề lên mạng tra cứu cách giải quyết hậu quả.
“Phải rửa sạch lôi ra á?” Cậu gãi gãi má, chui vào phòng tắm để cứu vãn tình thế. Có điều, cứu vãn hơi muộn, Tống Hề Đào chẳng còn tìm thấy bằng chứng liên quan nào nữa.
Hai hàng lông mày cũng giãn ra, đấy, có để lại cái gì đâu mà.
Chỉ là bị banh ra trong vài nhịp thở thôi, không gây ma sát tổn thương gì chỗ đó cả, nghỉ ngơi một đêm là hết chuyện.
Cậu thề, cậu không bao giờ muốn gặp lại Mạnh Tư Trình nữa!
Hết chương 5.
