Chương 5: Sát Cá
Trong ký ức của Chu Kỳ An, mẹ cậu chỉ “lên cơn” đúng hai lần.
Lần đầu tiên là không lâu sau ngày sương mù dày đặc xuất hiện, vào giữa đêm khuya, mẹ cậu đứng bên giường hỏi cậu có muốn kết hôn hay không. Chu Kỳ An đang ngủ thì bị đánh thức, còn chưa tỉnh hẳn, theo bản năng lắc đầu, giây tiếp theo một cái rìu bổ thẳng về phía cậu. May mắn thay, phản ứng của Chu Kỳ An nhanh nhẹn nên không bị chém chết.
Sáng hôm sau, mẹ cậu lại như chưa có chuyện gì xảy ra, còn chu đáo chuẩn bị bữa sáng cho cậu.
Chỉ là trên TV lại chiếu hoạt hình Thất Tiên Nữ chẻ núi cứu mẹ.
Thời buổi bây giờ thật loạn, đến lượt cậu lại là mẹ hiền chẻ con ép cưới vợ.
Chu Kỳ An chỉ coi đó là mộng du hoặc di chứng tâm lý sau thảm họa. Năm đó sau trận sương mù kia, rất nhiều người dân bị nhiễm virus lạ, bệnh viện như địa ngục trần gian.
Nhưng chẳng bao lâu sau, lần thứ hai bất ngờ ập đến.
Lần đó cậu phá hỏng buổi xem mắt, bị người ta đuổi chém mấy cây số, cuối cùng là thầy giáo dạy ở trung tâm cho cậu tá túc mấy ngày.
“Đứa trẻ ngốc nghếch, người ta đã biến thành quái vật rồi, đương nhiên là muốn giết người, bà ấy chỉ là muốn giết cậu thôi.”
“Xem mắt gì chứ, đó chỉ là còn sót lại chút nhân tính, tìm đại một cái cớ để giết con mà thôi.”
“Bà ấy đã không còn lý trí nữa rồi.”
Chu Kỳ An cảm thấy so với người mẹ nuôi nấng mình, người đàn ông tính tình thất thường trước mặt này còn nguy hiểm hơn.
“Vậy còn thầy?” Cậu hỏi ngược lại: “Tại sao thầy cứ bám riết lấy tôi không buông?”
“Tôi ngưỡng mộ kẻ mạnh, Kỳ An, cậu là kẻ mạnh, tôi không thể cưỡng lại được.”
Chu Kỳ An nhớ lại lúc đó mình đã trả lời như thế nào.
“Đóng bảo hiểm y tế nhiều vào.” Trông có vẻ bệnh không nhẹ, sau này còn có thể thanh toán được ít nhiều.
Trước đây Chu Kỳ An đồng ý với thuyết biến dị, nhưng không đồng ý với sự tồn tại của quái vật.
Cậu cảm thấy giống như chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội, chỉ là mẹ cậu bị nhiễm sương mù dẫn đến sau này biến đổi gen, đánh thức gen điên cuồng giết người nào đó.
Nhưng sau khi bước vào phó bản, đủ để chứng minh việc quái vật không phải là chuyện hoang đường.
“Đói…..”
Ở ống quần truyền đến cảm giác kéo lê, móng tay đen ngòm lại muốn cào cấu vào phần thịt ở mắt cá chân. Miệng đứa trẻ há to, da thịt hai bên má bị kéo căng, lộ ra hàm răng dày đặc.
Dưới ánh trăng, Chu Kỳ An mới phát hiện ra, mái tóc thưa thớt trên đỉnh đầu đứa trẻ không che hết được, có hai miếng thịt mỏng đang đóng mở.
Miệng.
Trên đầu nó vậy mà cũng mọc ra một cái miệng.
Cổ, cánh tay, mu bàn chân… Đây là một con quái vật toàn thân mọc đầy miệng!
Cái miệng nào cũng đều đầy ắp răng. Khi đứa trẻ lại há to những cái miệng nhỏ đầy máu trên người, Chu Kỳ An đột nhiên cúi người xuống.
Hành động tự sát kiểu “Dâng mỡ vào miệng mèo” này khiến đứa trẻ vô cùng khó hiểu. Nhưng mà, đôi mắt chỉ còn lại ham muốn đối với thức ăn nhanh chóng bị thu hút bởi phần thịt non ở cổ, nó đã chuẩn bị cắn xuống, thưởng thức hương vị tuyệt vời, chỉ một ngụm là “Nổ tung”.
Nhưng gió gào thét đã cắt ngang động tác của nó.
Con dao phay bay qua đỉnh đầu, nếu Chu Kỳ An không cúi người kịp thời, suýt nữa đã bị chém đứt bắp chân.
“!!!” Đứa trẻ cũng giật mình.
Rõ ràng mẹ Chu lấy từ trong bếp ra không chỉ có một con dao.
Khi con dao thứ hai bay tới, Chu Kỳ An dựa vào tốc độ vượt trội để né tránh nguy hiểm, đứa trẻ đang chuẩn bị ăn thì không may mắn như vậy, trên người bị rạch một đường, mỗi một vết thương đều tương đương với một cái miệng, “Mẹ ơi…..”
Nó kêu khóc.
“Mẹ ơi…..” Chu Kỳ An cũng đang gọi mẹ, cố gắng níu kéo chút lý trí của mẹ mình.
Cánh tay gầy guộc buông thõng giữa không trung, cơ thể của nữ quỷ tự do di chuyển trong tường, thực sự đã đạt đến cảnh giới “Tay không bắt dao sắc”.
Làn da bị lưỡi dao cứa vào không chảy ra máu, mà là dịch nhầy hôi thối có tính ăn mòn, phần rìa sắc bén của lưỡi dao trở nên cong queo, sau đó tan ra từng chút một như hình ảnh mosaic.
“Con trai ngoan của mẹ.” Mẹ Chu đi tới từ phía sau, nhìn thấy cảnh tượng này, bà cười đến rợn người, “Con đào hôn là vì bọn chúng?”
“Sao con có thể cùng với một người phụ nữ đã kết hôn có con…..”
Ánh mắt bà dừng lại trên cơ thể đầy dịch nhầy của nữ quỷ, “Còn bị bệnh ngoài da nữa chứ?”
Nghe bà nói vậy, Chu Kỳ An chú ý đến ngón tay đầy vết nứt của nữ quỷ đang đeo một chiếc nhẫn.
Nhẫn cưới?
Nữ quỷ này chẳng lẽ là vợ của Tuân Nhị?
Thực ra cậu còn một suy đoán khác tệ hơn, nữ quỷ là vợ của phú ông Tuân, chỉ là chết sớm nên dung mạo vẫn giữ được nét trẻ trung.
Tư tiên sinh chỉ nói vợ con phú ông Tuân ly tán, nhưng điều này không có nghĩa là vợ con ông ta vẫn còn sống trên cõi đời này.
Chu Kỳ An nuốt nước miếng, nếu quả thực là như vậy, chẳng phải từ lúc bước vào cửa, cậu đã đóng vai thân phận của một người chết sao?
Lúc này, mẹ Chu đang đánh nhau với nữ quỷ, cảnh tượng vô cùng đẫm máu.
Nữ quỷ dựa vào bộ móng vuốt sắc bén, trong nháy mắt đã móc đi một mảng da ở khóe mắt mẹ Chu.
Chu Kỳ An: “Mẹ!”
Mẹ Chu phản thủ một dao đâm vào cánh tay nữ quỷ.
Đứa trẻ: “Mẹ ơi!”
Nữ quỷ đau đớn, chỗ bị đâm cũng giống như đứa trẻ, mọc đầy răng, suýt chút nữa cắn đứt nửa ngón tay của Mẹ Chu.
“Mẹ ơi!!!”
Mẹ Chu không chịu thua kém, răng cũng rất lợi hại, như hổ dữ xé rách miếng thịt ở khóe miệng nữ quỷ.
Đứa trẻ: “– Hu hu hu, mẹ ơi!!! Hu hu hu hu hu–“
Trên tầng hai.
Từ khi nghe thấy động tĩnh rượt đuổi, tất cả các người chơi cơ bản đều giữ tinh thần tỉnh táo và cảnh giác cao độ.
Không có yêu cầu bắt buộc ở riêng, vậy nên tối nay cậu sinh viên đại học và Hàn Thiên Sinh ở chung một phòng. Từ khi nghe thấy động tĩnh, Hàn Thiên Sinh đã nhún vai, nói: “Người mới này e là sẽ chết rất thảm.”
Căn phòng đó âm khí rất nặng, chắc chắn có người chết, hơn nữa là loại oan hồn không tan.
Cậu sinh viên đại học rụt cổ lại, có cảm giác như “Thỏ chết chồn thương”.
Cậu ta bám riết lấy Hàn Thiên Sinh xin ngủ chung, nhưng vẫn không có chút cảm giác an toàn nào.
Hàn Thiên Sinh cười lạnh đánh giá Chu Kỳ An: “Tâm ngoan thì có thừa, nhưng IQ lại không đủ, tốt nhất là cậu đừng học theo cậu ta…”
Vừa định nói tiếp thì dưới lầu đột nhiên vang lên tiếng “Mẹ” ở khắp nơi.
Cậu sinh viên đại học ở gần cửa nhất, ghé tai vào nghe: “Mình nghe không nhầm chứ?”
Sao ai cũng gọi mẹ vậy?
Nghe tiếng to tiếng nhỏ đều đang gọi mẹ.
Dưới lầu, Chu Kỳ An nhìn hiện trường đầy máu me, cậu không muốn sớm bước vào hàng ngũ “Cha mẹ đều mất”.
Nhân lúc hai bên đang đánh nhau, cậu cúi người chạy nước rút về phía nhà bếp.
Đứa trẻ theo bản năng đuổi theo con mồi.
Lúc đi ngang qua “Chiến trường”, mẹ Chu chú ý đến động tác bất thường của cậu, Chu Kỳ An vội vàng lên tiếng: “Về chuyện kết hôn, con có ba điều muốn nói……”
Lợi dụng lúc mẹ Chu bị thu hút sự chú ý, Chu Kỳ An liều mạng chạy hết quãng đường hai mét cuối cùng.
Ánh mắt đảo quanh nhà bếp một vòng, cuối cùng cậu duỗi dài tay với tới chỗ cá thối tôm hỏng còn sót lại trên thớt, ném về phía đứa trẻ.
Một màn kỳ lạ xảy ra.
So với người sống thơm ngon, đứa trẻ này lại thích những con cá con tôm bốc mùi hôi thối này hơn. Nó ngấu nghiến ăn, bụng nhanh chóng phình to như quả bóng.
Sau khi ăn no, nó cũng thoát khỏi trạng thái cuồng bạo lúc nãy, trở nên im lặng, nữ quỷ bên kia thấy vậy, không tiếp tục dây dưa nữa. Cô ta bị chém nên có chút sợ hãi, nửa người thò ra rụt lại vào trần nhà, di chuyển đến vị trí nhà bếp, ôm đứa trẻ rời đi.
Mẹ Chu không ngăn cản nữa, hai con quỷ rời đi, người bà dính đầy máu đứng cách Chu Kỳ An vài mét: “Con trai, con thích vợ người ta à?”
Chu Kỳ An lắc đầu nguầy nguậy.
Mẹ Chu mỉm cười, nụ cười này còn đáng sợ hơn cả lúc bà cau mày: “Vậy tại sao lại đào hôn?”
Chu Kỳ An cố gắng nặn ra hai chữ: “Giống loài.”
Giống loài khác nhau, làm sao yêu nhau được?
“Không sao.” Mẹ Chu từng bước ép sát: “Mẹ đã nghĩ ra một ý hay rồi.”
Bà chia sẻ suy nghĩ đáng sợ của mình, “Nồi cơm điện là vật chết, nếu con cũng chết thì sẽ trở thành vật chết. Vật chết với vật chết là minh hồn, sẽ không còn vấn đề gì nữa.”
“Lúc mua nồi cơm điện, mẹ đã cố tình canh giờ tốt, bát tự hoàn toàn tương hợp.”
“……” Sao mẹ không canh từ lúc nó xuất xưởng luôn đi?
Lúc này Chu Kỳ An đã tin lời thầy giáo dạy mình ở trung tâm, ngoài việc phóng đại chấp niệm, bản chất đằng sau là lý do giết người hợp lý do nhân tính còn sót lại hình thành.
Khoảng cách giữa hai mẹ con ngày càng gần, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chu Kỳ An đột nhiên nói: “Chết cũng không giải quyết được vấn đề, nồi cơm điện là DINK, con thì không.”
*Chú thích: DINK là viết tắt của Double Income, No Kids, là thuật ngữ chỉ các cặp vợ chồng mà cả hai đều có công ăn việc làm, có hai nguồn thu nhập và không sinh con. DINK phải là những cặp vợ chồng có quan điểm sống không cần sinh con và thực tế không sinh con chung. Hết chú thích……
Cánh tay đang giơ cao của mẹ Chu khựng lại giữa không trung.
Chu Kỳ An thừa thắng xông lên: “Chính vì vậy, con mới bị người phụ nữ vừa mang con nhỏ kia mê hoặc.”
Cậu tin rằng mẹ mình có ý định giết mình, nhưng tình yêu thương trong tiềm thức vẫn chưa hoàn toàn biến mất, Chu Kỳ An nói vòng vo: “Hay là mẹ về trước đi, mang vợ chưa cưới của con đến đây, nếu con không tìm được người vừa ý ở đây, con sẽ tự sát tại chỗ, cưới cái nồi cơm điện kia.”
Ánh mắt Mẹ Chu vẫn luôn dán chặt vào mặt cậu.
Vẻ cầu xin ẩn hiện trong đôi mắt quen thuộc khiến bà mềm lòng, mẹ Chu đi đến bên cạnh thớt, tùy tiện dùng giẻ lau vết máu dính bên mắt trái.
Cuối cùng bà tiện tay ném chiếc giẻ lau đầy máu sang một bên, ngẩng đầu nhìn quanh căn biệt thự: “Môi trường ở đây thích hợp để tổ chức tiệc cưới hơn cái quán cơm nhỏ đó kia.”
Chu Kỳ An nhắc nhở: “Đây là địa bàn của người khác.”
Mẹ Chu mỉm cười: “Khách sạn chẳng phải cũng vậy sao?”
Chu Kỳ An cứng họng.
“Lần lựa chọn cuối cùng.” Giọng mẹ Chu dịu xuống: “Con trai ngoan, ngày mai mẹ sẽ đưa cô dâu mà con nên cưới đến đây.”
Ngày, ngày mai?
Chu Kỳ An: “… ..Ngày kia cũng được.”
Mẹ Chu di chuyển cực nhanh, đã định leo lên cửa sổ nhảy ra ngoài, nghe vậy thì liền ừ một tiếng.
Âm thanh cuối cùng hơi lên cao, lộ ra vẻ âm trầm đáng sợ.
Chu Kỳ An không phản bác nữa, chuyển chủ đề, hỏi: “Mẹ tìm đến đây bằng cách nào?”
Tư tiên sinh lái xe còn phải mất một lúc lâu.
Mẹ Chu hỏi: “Muốn về nhà cùng mẹ không?”
Về nhà chịu chết sao?
Trên mặt Chu Kỳ An mang theo nụ cười chân thành, lắc đầu từ chối, trong lòng lại thầm nghĩ, đợi đến khi cậu thực sự có thể chạy nhảy bình thường, sẽ lập tức bỏ trốn.
Trước khi trở thành người đàn ông nhanh nhẹn, cậu vẫn luôn cảm thấy, dù mình có chạy đi đâu thì cuối cùng cũng sẽ bị tóm về.
Tiễn biệt mẹ già, Chu Kỳ An đang định xoay người lê tấm thân mệt mỏi về phòng, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cậu lại đứng im tại chỗ một lúc. Mãi cho đến khi xác định mẹ mình sẽ không quay lại nữa, cậu mới nghênh đón cơn gió thổi vù vù từ ngoài cửa sổ vào, bước vô nhà bếp, dọn dẹp sạch sẽ những mảnh vụn do đứa trẻ ăn rơi vãi trên mặt đất, đồng thời thu dọn dao kéo để về chỗ cũ.
Nửa đêm, cậu đành ngủ tạm trên ghế sofa, định sáng mai dậy sẽ vào phòng xem thử.
Ngủ mơ màng màng từ lúc nửa đêm cho đến khi trời sắp sáng, Chu Kỳ An đi rửa mặt. Lúc cậu quay lại, vừa lúc Hàn Thiên Sinh cũng xuống lầu, cậu sinh viên đại học bám riết theo sau, nhìn thấy cậu thì vô cùng kinh ngạc: “Anh vẫn còn sống?”
Không dùng khăn lau bốc mùi lạ, mái tóc dày cắt ngang trán của Chu Kỳ An vẫn còn nhỏ nước, cộng thêm cậu vốn gầy yếu, lúc cố ý cúi đầu che giấu biểu cảm, trông vô cùng u ám.
“May mắn thôi.”
Cậu sinh viên đại học tò mò hỏi: “Tối qua em nghe thấy anh gọi to ‘mẹ’ mấy tiếng?”
Chu Kỳ An: “Cậu bị ma đuổi có kêu cha gọi mẹ không?”
“…” Hình như cũng có lý.
Không lâu sau, Hàn Lệ cũng xuống lầu.
Cô ta chú ý đến ống quần ở cổ chân Chu Kỳ An bị rách, lộ ra vết thương chưa lành hẳn, vết bầm tím xung quanh nhìn thế nào cũng không giống bị thương bình thường.
Vậy mà không chết?
Hai người chơi còn lại cũng lần lượt xuống lầu, nhìn thấy Chu Kỳ An đang sống sờ sờ, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ không thể tin được.
Trong số tất cả những người ở đây, Chu Kỳ An và Hàn Lệ là mệt mỏi nhất, nghe nói tối qua cô ta cũng không dễ chịu gì.
Hàn Thiên Sinh đi tới hỏi thăm tình hình.
“Ông già kia bắt tôi trông nom cây nến, suýt chút nữa thì mất mạng, nửa đêm còn đụng phải ma một lần.”
Lúc nói đến “Ma”, giọng điệu cô có chút không chắc chắn, hình như cũng không chắc đó là thứ gì.
Không lâu sau, Tuân Nhị xuống lầu chuẩn bị bữa sáng, “Sao mọi người đều dậy sớm vậy?”
Bây giờ còn chưa đến bảy rưỡi sáng.
Chu Kỳ An giọng điệu nghe rất mệt mỏi, chủ động đáp: “Tối qua không biết có tiếng gì, tôi bị đánh thức, sau đó không ngủ lại được nữa.”
“Vậy sao?” Vẻ mặt kinh ngạc của Tuân Nhị không giống như giả vờ: “Tôi không nghe thấy gì cả.”
Khóe miệng Chu Kỳ An giật giật, nói dối.
Tôi suýt chút nữa đá bay cửa phòng cậu rồi đấy.
Tuân Nhị đi về phía nhà bếp, lúc đi ngang qua người Chu Kỳ An, giọng nói rất nhỏ: “Có phải là do ban đêm lén ăn khuya nên gặp ác mộng không? Ăn đồ sống nhiều quá, rất dễ bị như vậy.”
Chu Kỳ An bình tĩnh giơ ngón giữa giấu trong túi quần lên.
Tuân Nhị đã nhấn mạnh buổi tối không được lén chạy vào bếp ăn khuya, tuy cậu không ăn, nhưng cho đứa trẻ kia ăn cũng là phạm luật. Chỉ là, không biết biện pháp khắc phục cuối cùng có tác dụng hay không.
“Hôm nay nhiều người, một mình tôi không lo xuể.”
Tuân Nhị nhìn thấy nhà bếp được dọn dẹp sạch sẽ, lúc ra ngoài nhìn Chu Kỳ An, thái độ thù địch dường như dịu đi đôi chút.
“Phiền mọi người giúp tôi ra hồ vớt ít cá.” Anh ta gãi đầu ngại ngùng, “Cha tôi trước đây rất thích câu cá, thích nhất là những người câu cá giỏi, tiếc là tôi không có chút năng khiếu nào trong lĩnh vực này cả.”
“Nếu ông cụ tỉnh dậy mà nhìn thấy cá tươi, chắc chắn sẽ rất vui.”
Nói cách khác, người câu được nhiều cá nhất sẽ được phú ông Tuân yêu thích.
Chu Kỳ An đang âm thầm tổng kết lượng thông tin, đột nhiên nghe thấy Vương Mộc, cổ đông của tập đoàn kia đang nhỏ giọng hỏi Hàn Thiên Sinh: “Có phải là nhiệm vụ chi nhánh bắt buộc phải hoàn thành không?”
Nhiệm vụ?
Nhìn sang cậu sinh viên đại học đang hỏi có cần câu hay không, chắc chắn mỗi người đều có một nhiệm vụ chi nhánh.
Vậy tại sao cậu không nhận được?
“Anh.” Giây tiếp theo, nghi vấn được giải đáp, Tuân Nhị lên tiếng: “Có thể giúp em làm việc vặt trong bếp không?”
Tuổi tác không tương xứng, mỗi lần bị gọi là “Anh”, Chu Kỳ An đều không nhịn được mà nổi da gà.
“Được.” Chu Kỳ An suy nghĩ một chút, không từ chối.
Câu cá ở đây chắc chắn khác với bên ngoài, cậu không tranh giành với những người chơi cũ được, chi bằng thử moi thông tin từ chỗ Tuân Nhị.
Sau đó Tuân Nhị nói với những người chơi khác: “Cần câu của cha tôi rất quý giá, mọi người cứ việc xuống hồ vớt là được, nước hồ không sâu.”
Nhiệm vụ câu cá có giới hạn thời gian, lúc này những người chơi đó chỉ hận không thể cách xa nhà bếp càng xa càng tốt, không ai nán lại.
Mọi người vừa đi, căn nhà đột nhiên trở nên vắng vẻ, nhiệt độ cũng giảm xuống không ít.
“Thời gian buổi sáng rất quý báu.” Tuân Nhị vừa nói vừa lấy từ trong tủ lạnh ra một con cá đông lạnh.
Khác với những con cá nhỏ trước đây từng thấy, con cá này rất to.
Trước đây Chu Kỳ An từng nghe nói, bất kỳ loài động vật nào, một khi lớn lên giống người thì sẽ rất xấu hoặc rất đáng sợ. Chưa nói đến động vật bình thường, cho dù là trẻ sơ sinh mọc răng người trưởng thành, cũng sẽ vô cùng đáng sợ.
Con cá đông lạnh này mọc hàm răng rất giống người, thậm chí còn có hàm răng đều tăm tắp.
Nhìn từ phía trước, có thể nhìn thấy cảm giác của con người trên cơ thể nó, Chu Kỳ An nhìn thêm vài lần, càng nhìn càng giống một khuôn mặt người.
Tuân Nhị giơ tay chém xuống, đầu cá bị chặt đứt.
Nhiệt độ của tủ lạnh hình như không thấp, con cá không bị đông cứng hoàn toàn, thậm chí còn hơi mềm, một nhát dao chém xuống, máu cá hôi tanh bắn tung toé.
Ngay khoảnh khắc đầu lìa khỏi cổ, con cá đông lạnh vậy mà phát ra tiếng hét chói tai chỉ có ở con người.
Tuân Nhị thành thạo rắc muối xuống.
Cũng giống như con cá vừa mới bị giết thịt, phần thân cá bắt đầu co giật.
Chu Kỳ An vội vàng lùi lại, ngược lại với cậu, tròng kính của Tuân Nhị dính chút máu nhầy, nụ cười hiền lành thường trực trên khóe miệng dần trở nên tà ác.
Dường như giết cá mang đến cho anh ta niềm vui to lớn lắm.
“Anh, đến lượt anh đó.”
Tuân Nhị cẩn thận dặn dò: “Cạo vảy cá trước, lúc lấy nội tạng phải cẩn thận, không được làm vỡ mật, nếu không mật cá sẽ làm hỏng cả con cá.”
Chu Kỳ An nhìn thấy rõ ràng, mặt cắt đứt không chỉ nhanh chóng mọc ra thịt non, mà còn không ngừng ngọ nguậy, bề mặt nhẵn bóng bất cứ lúc nào cũng có thể nứt ra.
Chu Kỳ An có cảm giác chỉ cần chạm nhẹ vào sẽ bị nhiễm virus.
Bởi vì trên vách thịt xung quanh toàn là những chấm trắng nhỏ, cậu hơi ghé sát vào nghiên cứu, những chấm trắng dày đặc này có thể là răng. Nhớ đến đứa trẻ mọc đầy răng ngày hôm qua, chứng sợ hãi lỗ tròn của Chu Kỳ An cũng sắp tái phát rồi.
“Anh không biết giết cá à?” Tuân Nhị không biết từ lúc nào đã ghé sát vào tai cậu nói chuyện.
Về mặt sinh lý thì Chu Kỳ An có chút khó chịu, NPC tính tình thất thường này đúng là rất giống thầy giáo dạy lớp bổ túc của cậu, đều rất biết giả vờ.
Khác biệt chính là, người đàn ông kia thích giả vờ thành người trí thức lịch lãm, chứ không phải thường ngày giả vờ thành người tốt bụng.
Chu Kỳ An không trực tiếp trả lời, mà hỏi: “Kỹ năng giết cá là gì?”
Tuân Nhị kiên nhẫn chỉ dạy: “Đầu tiên, đừng để nó làm bẩn đồ dùng cá nhân của mình. Thứ hai, càng không thể để máu bẩn bắn vào mắt, có nguy cơ bị nhiễm bệnh.”
Chu Kỳ An thuận miệng nói tiếp: “Nhiễm bệnh rồi sẽ như thế nào?”
“Mắt sẽ biến thành mắt cá.”
“…”
“Em nói đùa thôi.”
Tuân Nhị trực tiếp tháo cái kính đang bị dính bẩn xuống.
Không biết từ lúc nào, phần lòng trắng mắt của anh ta trở nên vô cùng bất thường, kiểu lòng trắng mắt cá không ngừng chèn ép không gian con ngươi: “Nghe nói qua câu chuyện vàng thau lẫn lộn chưa? Coi giả thành sự thật, lấy thứ phẩm thay thế thượng phẩm…”
Không còn tròng kính che chắn, vết sẹo cũ ở khóe mắt lộ ra rõ ràng hơn. Con ngươi duy nhất còn sót lại hơi ngả màu vàng cam, bên cạnh là một vòng màu bạc, giống hệt mắt cá chết bị sung huyết.
“Cha nói anh trước đây thích ăn cá nhất, nhưng tối qua đũa của anh lại không hề chạm vào cá.”
Tuân Nhị dùng đôi mắt cá chết nhìn chằm chằm Chu Kỳ An, “Cho nên, anh thật sự là con ruột của cha nuôi tôi à?”
Bầu không khí bỗng trở nên lạnh lẽo.
Chu Kỳ An cảm thấy dưới chân như bị đóng băng, không thể nhúc nhích được, cùng lúc đó, ngón tay Tuân Nhị nhẹ nhàng vuốt ve trên vảy cá, ánh mắt nhìn cậu như đang nhìn con cá chết trên thớt.
“Thật sự là vậy sao?” Tuân Nhị nhấn mạnh, hỏi lại lần nữa.
Tháo kính thôi mà, ai chẳng biết làm?
Chu Kỳ An phản ứng lại, cũng tháo kính xuống, để lộ màu mắt đặc trưng của mình.
Cậu vén tóc mái lên, lộ ra vầng trán trắng nõn.
Không còn mái tóc dày và dài che khuất nữa, đôi đồng tử như được kết tinh băng lam nhạt hoàn toàn lộ ra, trông yêu dị, xinh đẹp và bí ẩn hơn so với Tuân Nhị rất nhiều.
Chu Kỳ An cười lạnh: “Đừng tưởng chỉ có mắt của cậu mới biết đổi màu.”
Tuân Nhị: “…”
Hết chương 5.
