Chương 6: Câu Cá, Câu Cá
Chu Kỳ An buông tay xuống, khẽ mỉm cười.
Đàn ông muốn đẹp trai rất dễ, bỏ kính ra, để kiểu tóc rối bù, ai mà chẳng phải là mỹ nam.
Giả nai với ai chứ?
Trong nháy mắt, cái đầu cá bị chặt đứt dường như cũng há hốc mồm vì kinh ngạc.
Vẻ mặt người tốt bụng vạn năm không đổi của Tuân Nhị sau khi méo mó vặn vẹo trong thoáng chốc thì trầm mặc.
Có lẽ hoàn toàn không ngờ tới sẽ xuất hiện cảnh tượng này.
Thật ra anh ta không muốn thừa nhận, sau khi nhìn thấy đôi mắt hơi ánh lam kia, trong lòng có chút kinh hãi, giống như con chó đang huênh hoang vô ý khiêu khích Lang vương vậy.
Đó là một đôi mắt sắc bén và rất hung dữ.
Chu Kỳ An không trả lời trực tiếp, mà hỏi ngược lại: “Mắt của chúng ta đều biết đổi màu, đây không phải là người một nhà thì là gì?”
Tuân Nhị cúi đầu cười gượng gạo hai tiếng: “Cũng vậy, mau xử lý cá đi.”
Bỏ qua vấn đề có phải là con ruột hay không, Chu Kỳ An cầm dao, đứng bên cạnh nửa con cá.
Cậu không dám nói là rất giỏi nấu nướng, nhưng xử lý đồ mặn thì không thành vấn đề. Cạo sạch vảy cá, Chu Kỳ An bắt đầu mổ bụng cá theo yêu cầu của Tuân Nhị.
Lưỡi dao vừa rạch lớp mỡ cá béo ngậy, hàm răng ẩn bên trong lập tức cắn về phía ngón tay cậu, những khối thịt non lúc nãy đồng loạt nổ tung, máu mủ chảy ra khắp nơi.
Ngón tay Chu Kỳ An vô cùng linh hoạt, né tránh đòn tấn công của hàm răng bằng tốc độ nhanh đến khó tin.
Giống như bác sĩ phẫu thuật tài giỏi có tay nghề cao vậy.
Tuân Nhị: “Anh nhanh thật đấy.”
Khóe miệng Chu Kỳ An giật giật, dùng giẻ lau sạch máu trên tay. Không có vết thương hở, máu mủ bắn ra trong phạm vi nhỏ không gây ô nhiễm gì.
“Nếu ngày nào anh cũng phải viết báo cáo, nộp báo cáo và sửa kế hoạch không hết, ngày ngày làm bạn với bàn phím, anh sẽ còn nhanh hơn tôi.”
Đương nhiên, không biết có phải là do kỹ năng “Trai thẳng” trong trò chơi miêu tả hay không, tốc độ của cậu còn nhanh hơn bên ngoài gấp đôi.
Cá đã được làm xong, vừa lúc mặt trời cũng chịu khó ló dạng ra khỏi đường chân trời.
Bình minh ở đây rất sớm, ánh sáng gần như không chiếu vào trong nhà được bao nhiêu, Chu Kỳ An tham lam tiến lại gần cửa sổ, để ánh nắng dừng trên vai lâu hơn một chút.
“Anh thích ánh nắng sao?” Giọng nói phá hỏng khung cảnh lãng mạn vang lên sau lưng.
Nói nhảm.
Chu Kỳ An gật đầu: “Cũng tạm.”
Tuân Nhị: “Bất kể là tôi hay cha nuôi gì cũng đều không thích lắm, nóng quá.”
Nóng?
Thật là cách miêu tả kỳ quái.
Nhưng mà đồ Giang Tinh*, mày thích hay không thì liên quan gì đến tao?
*Chú thích: Giang Tinh là một từ lóng khá phổ biến trên mạng xã hội, đặc biệt là các diễn đàn và mạng xã hội lớn. Nó dùng để chỉ những người có xu hướng cố tình bắt bẻ, tranh cãi một cách không cần thiết trong các cuộc trò chuyện trực tuyến. Hết chú thích…..
Chu Kỳ An nhìn thẳng vào mặt trời trong chốc lát, không biết đang suy nghĩ điều gì. Lúc nhanh chóng dời mắt, giọng nói lạnh lùng như cá chết kia lại vang lên:
“Chúc mừng cậu đã sống sót nhìn thấy ánh mặt trời ngày hôm nay.”
“Nhiệm vụ chi nhánh đã hoàn thành, người chơi nhận được mảnh thông tin cá nhân của phú ông Tuân *1.”
“Phú ông Tuân thích màu xanh lá cây nhất, xanh mướt um tùm tươi tốt, đó là màu sắc của sự sống.”
“Ngoài ra, cậu đã giúp Tuân Nhị hoàn thành việc làm cá, nhận được mảnh thông tin cá nhân của Tuân Nhị *1.”
“Người đàng hoàng nào lại viết nhật ký chứ? Tuân Nhị không phải người đàng hoàng.”
“Hãy đến nơi “Không đàng hoàng” nhất của anh ta xem thử.”
Chu Kỳ An quay người lại nói với Tuân Nhị: “Cho tôi mượn một bộ quần áo được không? Bộ này bị dính máu cá rồi.”
Tuân Nhị không từ chối, đáp lại rất hào phóng: “Anh lên phòng tôi tìm đi.”
Chu Kỳ An tự mình lên lầu.
Cửa phòng Tuân Nhị không khóa, bài trí bên trong cũng giống hệt phòng cậu, đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, chỉ có điều, giấy dán tường ở đây là màu trắng bình thường nhất.
“Nơi không đàng hoàng nhất…” Chu Kỳ An đi thẳng đến một chỗ, “Chắc chắn là tủ quần áo của Tuân Nhị rồi.”
Bởi vì trong tủ quần áo có thể giấu người, có thể vụng trộm, có thể cất những bộ quần áo rất sexy.
Mở tủ quần áo ra, bên trong toàn là áo sơ mi trắng và quần tây đen giống hệt nhau, thỉnh thoảng xen lẫn vài chiếc quần jean cũ.
Không tìm thấy nhật ký, nhưng Chu Kỳ An lại nhìn thấy hai chiếc áo blouse trắng treo ở chỗ treo áo khoác.
Rất cũ, đã ngả màu vàng, nhìn có vẻ đã lâu năm, kích cỡ của hai chiếc cũng khác nhau.
Chu Kỳ An sờ soạng một hồi, phát hiện bên trong nhét hai tấm thẻ nhân viên.
Một tấm là thẻ nhân viên nam:
【Họ và tên: Đào Tâm】
【Khoa: Tim mạch】
Tấm còn lại là thẻ nhân viên nữ:
【Họ và tên: Ngõa Phỉ】
【Khoa: Hô hấp】
Ngoại hình của người đàn ông và người phụ nữ này có chút quen mắt, Chu Kỳ An rút ra một tờ giấy mỏng trong thẻ nhân viên, đặt hai tấm chồng lên nhau soi dưới ánh sáng.
Kết hợp lại, có chút giống Tuân Nhị.
Vậy hai người trên thẻ nhân viên là cha mẹ ruột của Tuân Nhị?
“Anh đang làm gì vậy?” Giọng nói âm trầm đột nhiên vang lên sau lưng.
Sắc mặt Chu Kỳ An hơi thay đổi, quả nhiên, giết cá nhiều rồi tâm cũng lạnh đi. Đi đường không tiếng động, ngay cả giọng nói nghe kỹ cũng mang theo chút tê dại khiến người ta khó chịu.
Cảm giác tê dại này chủ yếu tác động lên da đầu.
Da đầu Chu Kỳ An tê rần, nói: “Lúc tìm quần áo, thẻ nhân viên rơi ra.”
“Vậy sao?” Tuân Nhị đi tới, “Quần áo không phải đều treo ở đây sao, có gì mà phải tìm?”
“Tôi muốn tìm một chiếc màu xanh lá cây.”
Lời giải thích này hiển nhiên không đủ sức thuyết phục.
Tuân Nhị thở dài: “Anh à. Em cũng giống như cha nuôi, ghét nhất là người khác lừa dối mình.”
Trước khi bị xác định là lừa dối, Chu Kỳ An tiếp tục nói dối: “Tôi thật sự muốn tìm quần áo màu xanh lá cây để mặc.”
Tuân Nhị đã đeo kính lại, dường như hiểu được ý đồ của cậu: “Để lấy lòng cha nuôi sao?”
Cậu còn chưa kịp trả lời thì anh ta đã tự nói: “Tôi nhớ ra rồi, cha nuôi rất thích màu xanh lá cây. Thực ra quần áo cũng giống như lớp da thứ hai của con người, anh nói xem, nếu lột lớp da này ra, bên trong sẽ là gì?”
Anh ta như muốn dùng ánh mắt lột sạch Chu Kỳ An.
Chu Kỳ An thầm nghĩ: Bên trong là bắp tay trần của tao đấy.
Ngón tay Tuân Nhị luồn vào trong lớp vải, do thường xuyên làm việc nhà nên trên bàn tay anh ta kết một lớp chai mỏng, chạm vào da thịt mang đến cảm giác run rẩy kỳ lạ: “Điều kỳ lạ là, lần đầu tiên gặp anh, em đã cảm thấy, anh có hai lớp da, hai khuôn mặt…”
“Còn có hai cái đầu.” Chu Kỳ An cắt ngang, trong lúc ngón tay kia đang luồn lên trên một cách không đứng đắn, cậu tháo tóc giả ra ngay trước mặt anh ta, mái tóc màu lam bạc hơi dài xõa xuống bên tai.
“…”
Sau màn tháo kính, Chu Kỳ An lại tháo tóc giả, mang đến cho Tuân Nhị một chút chấn động nho nhỏ.
Yết hầu Tuân Nhị chuyển động: “Đầu của anh…”
Chu Kỳ An: “Công ty không cho nhuộm tóc, nên tôi luôn đội tóc giả màu đen.”
Một tia sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, Tuân Nhị vốn ghét ánh nắng, lúc này lại không khỏi kinh ngạc bởi màu tóc phản chiếu dưới ánh nắng.
Đó là một cảm giác rất khó tả, giống như tóc của cậu có nhiệt độ, chứ không phải loại lạnh lẽo chìm sâu dưới đáy biển.
Chu Kỳ An đội tóc giả lại: “Cậu xem, tôi không lừa cậu. Màu lam và màu xanh lá cây là hai màu gần giống nhau, tôi thích cả hai màu này.”
Chủ đề cuối cùng cũng quay lại chuyện quần áo.
Nhìn mái tóc dài màu lam băng bị che khuất, Tuân Nhị có chút tiếc nuối, nói: “Tôi không mặc quần áo màu xanh lá cây.”
“Mũ cũng được, không kén chọn đâu, yên tâm, lát nữa tôi trả lại cậu.”
“…” Trả lại cái mũ xanh sao?
Cuối cùng Tuân Nhị bảo cậu đợi một lát, lúc quay lại, trên tay anh ta cầm thêm một chiếc áo ghi lê màu xanh lá cây.
Cỡ rất lớn, rõ ràng đây cũng không phải size của Tuân Nhị. Tuân Nhị giải thích: “Trước đây có một vị khách quên không mang theo.”
Khách?
Có đến có đi, không biết vị khách này cuối cùng là rời đi thành công, hay là ra đi mãi mãi. Nhưng cậu biết điều nên không hỏi nhiều, mặc áo ghi lê vào người.
【 Cậu là người chơi đầu tiên mặc trang phục có màu sắc mà phú ông Tuân thích.】
【 Màu xanh lá cây, màu sắc của mê hoặc, màu sắc của sự tha thứ.】
【 Cậu có thể mê hoặc được Phú ông Tuân ở một xác suất nhất định nào đó.】
Chu Kỳ An thầm nghĩ, lúc trò chơi lựa chọn người chơi, theo cơ chế công bằng, đáng lẽ phải tránh những người mặc quần áo màu xanh lá cây, biết thế lúc trước nên chọn lễ phục màu xanh lá cây, nói không chừng đã không vào được đây rồi.
Tuân Nhị không biết hoạt động tâm lý phức tạp của cậu, nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Bọn họ vẫn chưa về sao?”
Chu Kỳ An chủ động nói: “Để tôi đi giục.”
Tuân Nhị gật đầu, khôi phục hoàn toàn dáng vẻ thường ngày: “Nếu thật sự không bắt được cá tươi thì thôi, cá đông lạnh cũng miễn cưỡng tạm đủ ăn.”
Trước khi xoay người, Chu Kỳ An đột nhiên nói: “Hay là hầm thêm canh cá nữa?”
Sắc mặt Tuân Nhị lập tức thay đổi: “Cá ở đây không thích hợp để hầm canh.”
Chu Kỳ An không kiên trì nữa, xuống lầu tìm những người chơi khác.
Mặc dù trời đã sáng, nhưng nhiệt độ vẫn không cao. Tư tiên sinh đứng bất động ở cửa ra vào, không khác gì tượng đá, nó quá cao, Chu Kỳ An chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu bị một bóng đen bao phủ. Cậu kiên quyết không ngẩng đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt thỏ đáng sợ kia nữa, mà chỉ nói nhỏ một câu: “Tôi đi tìm người.”
Sau đó nhanh chóng bước nhanh hơn.
Không lâu sau, trong khu rừng rậm rạp âm u, cậu nhìn thấy vài bóng người từ xa.
Có người bị thương.
Đi đến gần mới phát hiện người bị thương vậy mà lại là Trần Giam, cả bàn tay đối phương máu thịt be bét, lòng bàn tay thối rữa có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trong số những người chơi tham gia phó bản này, Trần Giam là người ít nói nhất, ngoại trừ lúc đối mặt với Tư tiên sinh, còn lại lúc nào cũng toát ra vẻ cao ngạo.
Kiểu người lạnh lùng như hắn ta không phải nên rất ngầu lòi à? Sao bây giờ hiện thực lại phế vật đến mức này?
Cậu sinh viên đại học là người đầu tiên nhìn thấy Chu Kỳ An, hỏi ra một câu giống hệt buổi sáng: “Anh vẫn còn sống à?”
Chu Kỳ An: “Rất ngạc nhiên hả?”
Cậu sinh viên đại học thành thật gật đầu, dù sao bị bỏ lại một mình, nhìn thế nào cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.
Chu Kỳ An liếc nhìn Trần Giam: “Ngạc nhiên hơn cả việc người chơi cũ bị thương đầu tiên sao?”
“……” Nói thật thì mức độ ngạc nhiên của hai việc này là như nhau.
Trần Giam hung hăng trợn mắt nhìn Chu Kỳ An, dùng dao găm gạt mấy con giòi trong đống thịt thối rữa ra, diện tích vết thương chảy máu càng lúc càng lớn, nhưng đã ngừng thối rữa.
Lúc này Chu Kỳ An mới hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Hàn Lệ cười hì hì nói: “Có người giỏi giang gan dạ, ỷ vào kỹ năng xuống hồ vớt cá, kết quả lật xe thôi.”
Nói vậy cũng không thể trách Trần Giam ngu ngốc, độ khó của nhiệm vụ hai ngày đầu thường là thấp nhất, những người chơi dám mạo hiểm sẽ không tiếc bất cứ giá nào để hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh ngay từ đầu phó bản, tạo tiền đề cho giai đoạn sau.
Nụ cười của Hàn Lệ mang theo chút u ám.
Nhiệm vụ chính tuyến chỉ nhắc đến việc phải trở thành người thừa kế di sản, nhưng lại không nhắc đến kết cục của người chơi thất bại, dựa theo kinh nghiệm trước đây, chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.
Việc này càng giống như một cuộc chiến cá nhân cạnh tranh ngầm.
Tất nhiên là Chu Kỳ An cũng nghĩ đến điều này, cho nên hoàn toàn không sợ đắc tội với người khác.
Trần Giam mất nửa bàn tay, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ, hắn ta đã thành công bắt được nhiều cá nhất.
Từng con cá tươi sống bị nhét bừa bãi vào trong sọt, nhảy loi choi.
Mọi người xúm lại nghiên cứu con cá, cậu sinh viên đại học lên tiếng: “Đây có phải là loài cá ăn thịt người trong truyền thuyết không?”
“Trong bụng cá ăn thịt người cũng không mọc răng dài như vậy.”
Trần Giam lấy đạo cụ trị liệu ra chữa trị vết thương, đậy nắp lại để ngăn cản mọi người nhìn trộm cá, tay còn lại không bị thương xách sọt lên, không nói một lời xoay người đi nộp nhiệm vụ.
Hàn Lệ và Hàn Thiên Sinh bám sát theo sau, bàn bạc chuyện mua lại vài con cá từ tay hắn ta.
Chu Kỳ An gọi với theo ông chủ Vương đang đi cuối cùng: “Anh đợi đã.”
Cậu sinh viên đại học vốn đã đi xa, tai giật giật, lén lút quay lại nấp sau một gốc cây lớn thò đầu ra quan sát.
Chỉ thấy Chu Kỳ An không biết từ lúc nào đã tản bộ đến khu rừng nhỏ, đang cẩn thận lựa chọn gì đó trong rừng cây, không bao lâu sau, đã tìm được vài chiếc lá dính phân chim.
Ông chủ Vương kinh ngạc không thôi: “Cậu lấy mấy thứ này làm gì?”
Chu Kỳ An nghiền nát phân chim khô thành bột: “Lát nữa anh chịu trách nhiệm đánh lạc hướng tất cả mọi người, bao gồm cả Tuân Nhị, tôi sẽ lẻn vào bếp bỏ thêm chút gia vị vào thức ăn.”
Đến lúc đó để phú ông Tuân ăn trước, tính tình người này trông có vẻ không được tốt lắm, tốt nhất là có thể tức giận đập bát đập đũa ngay tại chỗ.
Ông chủ Vương khó hiểu: “Bỏ phân chim?”
Chu Kỳ An cười lạnh: “Chẳng lẽ anh còn muốn ăn món sashimi do Tuân Nhị làm sao? Sáng nay tôi đã được chứng kiến thứ đó rồi đấy, một con cá đông lạnh có khuôn mặt người.”
E là độc tính còn mạnh hơn cả món sashimi tối qua.
Ông chủ Vương liên tục xua tay, ông ta thà nhịn đói ăn lá cây, cũng không muốn động vào những miếng cá quái dị này nữa, nhưng vẫn tò mò hỏi: “Tại sao lại tìm tôi?”
“Thằng nhóc sinh viên đại học kia không hiểu chuyện đời, kêu cậu ta đánh lạc hướng chỉ càng thêm hỏng việc, còn đám người chơi cũ thì lòng dạ khó lường.” Chu Kỳ An chậm rãi nói, “Nếu trong số bọn họ có người vì muốn lấy lòng phú ông Tuân mà tố cáo tôi bỏ thêm gia vị, vậy thì không hay cho lắm.”
Cậu dừng lại một chút, cười mà như không cười, hỏi: “Anh sẽ không tố cáo tôi chứ?”
“Đương nhiên là không.” Ông chủ Vương cười gượng gạo, nói: “Tôi đây là đồng lõa, tố cáo cậu thì tôi được lợi ích gì chứ.”
Tuy nói vậy, nhưng ánh mắt lại hơi lóe lên.
Hết chương 6.
