Chương 55: Em Đã Trở Thành Người Đàn Ông Được Ánh Sáng Lựa Chọn
Ninh Lạc điều chỉnh tư thế hóng hớt hoàn hảo nhất của mình, ngóng cổ chờ đợi.
Một phút, hai phút…
Năm phút trôi qua, cậu nghi ngờ quay đầu nhìn Tiền Đa Đa: “Không phải anh nói cặp đôi thứ hai đến rồi sao?”
Tiền Đa Đa đang chìm đắm trong sự hoài nghi của bản thân, nghe vậy, đầu tiên là liếc nhìn Ninh Lạc một cách kỳ quái, sau đó nói: “Để tôi hỏi xem bọn họ có chuyện gì.”
Sau đó hắn hỏi người quay phim đi theo Hướng Bặc Ngôn rồi trả lời: “À, nghe nói là ba cặp đôi khác gặp nhau ở cửa. Sau đó hai người trong số bọn họ cãi nhau.”
Khoan đã?!
Tiền Đa Đa cầm bộ đàm lên gọi: “Cãi nhau rồi?”
Nhân viên ở đầu dây bên kia nói: “Đúng vậy, Hướng Bặc Ngôn và Ninh Tịch Bạch cãi nhau.”
Hướng Bặc Ngôn, Ninh Tịch Bạch.
Hai cái tên này khiến Tiền Đa Đa lập tức nhớ đến lời Ninh Lạc vừa nói, trong lòng giật thót, hắn vơ lấy điện thoại lao ra ngoài.
Ninh Lạc nhìn bóng dáng hắn thoáng cái đã biến mất, ngây người, sau đó quay đầu nói với Ninh Dương: “Lần trước em thấy chạy nhanh như vậy là một con báo đuổi theo chai thuốc siro ho.”
Ninh Dương giật giật khóe miệng, chỉ vào máy quay.
【Chết rồi, quên mất!】
Ninh Lạc lập tức ngậm miệng, cậu che miệng nhìn ống kính, má hơi ửng hồng, cười ngây ngô, trong lòng vì cái miệng nhanh nhảu của mình mà đào hẳn cả một tòa lâu đài dưới đất.
【Mau quên những lời tôi vừa nói đi! Thiên linh linh địa linh linh, phép thuật mất trí nhớ mau hiển linh!】
[Ha ha ha ha, tôi cười đến rụng cả đầu mất. Ninh Lạc à, cậu đúng là nhân tài!]
[Miệng bay phía trước, não lả lướt đuổi theo sau.]
[Tên này thế mà cũng biết xấu hổ à? Thật khiến tôi mở mang tầm mắt.]
[Tôi quá hiểu Ninh Lạc rồi, tự mình phát điên thì được, bị người khác biết thì chỉ muốn chết vì quê.]
[Vậy nếu Ninh Lạc mà biết đoạn nhảy social shake buổi sáng của cậu ta bị tất cả mọi người nhìn thấy thì…]
[Tôi đã bắt đầu tìm kiếm “100 cách chết thoải mái nhất” trên Baidu thay cậu ta rồi.]
Ninh Lạc vừa nghĩ đến bên ngoài chính là Hướng Bặc Ngôn và Ninh Tịch Bạch, lập tức không thể ngồi yên được nữa: “Anh, chúng ta đi đón khách mời mới đi.”
Nói xong Ninh Lạc chạy ra ngoài trước, tâm trạng hóng hớt đã đạt đến đỉnh điểm.
Vừa ra khỏi cửa, từ xa đã nhìn thấy ba chiếc xe bên ngoài bãi cỏ, cùng với sáu người đang đứng đó.
Trong đó, có một cái đầu tóc màu hồng là nổi bật nhất, mức độ thu hút ánh nhìn không hề thua kém gì chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói trên người Phương Lộc Dã.
Tóc hồng đeo kính râm to đùng, xông thẳng đến chỗ Ninh Tịch Bạch: “Tôi vừa mới ở đây nói chuyện với anh Đình Châu, cậu đột nhiên xông ra đẩy tôi làm gì? Đẩy xong còn ngã vào lòng anh ấy? Có ý gì? Ăn vạ? Lừa đảo? Đổ tội cho tôi? Hả?!”
Giọng chất vấn của gã ta càng ngày càng cao, chữ “Hả” cuối cùng cao vút vang vọng khắp trường quay của tổ tiết mục.
【Trời ơi chửi hay quá! Thiếu hiệp cho mượn cái miệng một chút.】
Tóc hồng nhìn theo hướng âm thanh, vừa nhìn thấy khuôn mặt của Ninh Lạc thì nhíu mày.
Ai vậy, fan của mình à? Trông quen quen.
Tóc hồng nói: “Nịnh nọt thì về sau hãy nịnh, bây giờ tôi đang bận chửi người, không rảnh nghe.”
Mọi người: ?
Người này đang nói gì vậy?
Ninh Lạc cũng sững sờ, quay đầu nhìn xung quanh, không có ai.
Cậu do dự chỉ vào chính mình.
Thế nhưng tóc hồng lại căn bản không nhìn cậu, chống nạnh trừng Ninh Tịch Bạch đang run rẩy như thể chịu uất ức tày đình: “Tôi nói vài câu thật lòng cậu còn thấy tủi thân? Đừng khóc, không được khóc!”
Tiền Đa Đa suýt chút nữa thì quỳ xuống với gã ta.
Tổ tông ơi, cậu bớt lời chút đi, chúng ta đang phát sóng trực tiếp đó.
Không cần nhìn cũng biết phòng phát sóng trực tiếp chắc chắn đã nổ tung rồi, hot search chắc cũng có mấy cái rồi.
Hắn muốn có độ hot là thật, nhưng không muốn ngày đầu tiên đã lật thuyền.
Nước mắt của Ninh Tịch Bạch không phải vì giả tạo mà cố nặn ra, mà là cậu ta thật sự muốn khóc.
Cậu ta thật sự cảm thấy xui xẻo chết đi được, không ngờ mình nhận một chương trình tạp kỹ lại đụng phải hai tên khốn Ninh Dương và Ninh Lạc thích trêu đùa người khác, muốn rút lui lại không có tiền bồi thường hợp đồng.
Đụng phải chuyện này thì cũng thôi đi, cậu ta vừa rồi quả thật cố tình trẹo chân ngã về phía Lộ Đình Châu, thật sự là tướng mạo của người đàn ông đó khiến cậu ta quá rung động.
Kết quả! Lộ Đình Châu bị mù hay là trai thẳng? Sao có thể trực tiếp lùi lại một bước để cậu ta ngã xuống đất? Một chút phong độ đàn ông cũng không có, kém! Nếu không phải bạn trai cậu ta đỡ thì mất mặt chết rồi.
Chưa hết, chỉ một chút chuyện nhỏ như vậy đã bị Hướng Bặc Ngôn bắt được mắng xối xả, Ninh Tịch Bạch thật sự muốn đánh con chim tóc hồng này cho cắm đầu xuống đất không rút ra được, nhưng vì hình tượng vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh nhẫn nhịn.
Tức chết cậu ta rồi!
Ninh Tịch Bạch bắt đầu ghét bỏ con chim tóc hồng này, tỏ vẻ đáng thương tủi thân: “Tôi thật sự không cố ý, tôi đã xin lỗi vì chuyện này rồi, nếu cậu thật sự không thoải mái, vậy cậu cứ mắng tôi hai câu, trút giận đi.”
“Tiểu Bạch…” Bạn trai mới của Ninh Tịch Bạch nghe vậy, lập tức đau lòng, “Nói chuyện với loại người không nói lý lẽ này làm gì, khác nào đàn gảy tai trâu.”
Ninh Lạc đứng bên cạnh xem kịch miễn phí: 【Giả tạo quá, Ninh Tịch Bạch mà nhảy xuống Tây Hồ, cả Hàng Châu đều được uống trà Long Tỉnh mất.】
Tóc hồng cảm thấy cậu fan nhí này được đấy, nói chuyện hay thật, gã ta hếch cằm liếc Ninh Tịch Bạch một cái: “Nói chuyện với người không hiểu tiếng người? Đàn gảy tai trâu? Tôi là đàn, cậu là trâu? Cậu treo bảng hiệu bán ở đâu đấy?”
Tiền Đa Đa hít một hơi khí lạnh, một tay bịt miệng Hướng Bặc Ngôn: “Nói nữa là phòng phát sóng trực tiếp của chúng ta sẽ bị khóa đó!”
Ninh Lạc cũng hít một hơi khí lạnh.
【Ghê gớm thật, làm tổn thương địch một nghìn, tự tổn thương mình tám trăm, vậy cậu là gà trăm vị hay gà cay Tứ Xuyên, hay là gà rán nguyên vị KFC ngày thứ năm điên cuồng?】
Hướng Bặc Ngôn trợn mắt, tên này sao lại không biết nói chuyện rồi? Một chút cũng không bênh vực thần tượng!
Gã ta vừa định giãy khỏi tay Tiền Đa Đa để lên án hai câu, liền nhìn thấy Lộ Đình Châu vẫn luôn đứng ngoài cuộc, đứng đó nhìn bọn họ cãi nhau đến long trời lở đất cũng không hề động đậy, đi về phía bên kia.
“Ninh Tổng.” Lộ Đình Châu bắt tay Ninh Dương.
“Lộ tiên sinh.” Thái độ của Ninh Dương hơi xa cách.
Giây tiếp theo, liền thấy Lộ Đình Châu thuận tay xoa đầu Ninh Lạc, thân mật quen thuộc: “Còn tưởng em sẽ đến cuối cùng chứ.”
“Sao có thể, em mỗi ngày đều ngủ sớm dậy sớm, đương nhiên là đến sớm rồi.” Ninh Lạc nhìn Lộ Đình Châu cười như không cười nhìn mình, biết đối phương không tin, cậu gãi gãi làn da dưới mắt, khí thế cũng bắt đầu yếu đi.
“Ừm, lúc ở đoàn phim là quá mệt, còn thức đêm, đương nhiên là có lúc không dậy nổi.” Cậu yếu ớt giải thích cho mình.
Lộ Đình Châu nhếch khóe miệng, ý cười hiện lên trên khuôn mặt, dưới ánh nắng mùa hè như mang theo làn gió mát dễ chịu: “Tiểu Lạc, tôi có nói gì đâu, em giải thích làm gì?”
[Ai hiểu được giá trị của nụ cười này không? A, tôi chết đây.]
[Cảnh hai người đẹp nhìn nhau, cảnh couple cùng khung hình, không ship được nữa thì đều có vấn đề hết rồi.]
[Ha ha ha ha ha, thật sự không ai để ý đến biểu cảm của anh trai vợ sao? Lạnh hơn rồi kìa.]
Ninh Lạc nghe Lộ Đình Châu nói vậy thì im lặng một giây.
【Đáng ghét, anh nói đúng quá, em không thể phản bác được gì!】
Phương Lộc Dã đi tới cười nhạo, tùy ý vẫy tay chào Ninh Lạc.
Ninh Lạc cảm thấy đầu nặng trĩu.
Tay Ninh Dương đè lên đầu cậu, cưỡng ép xoay cậu 180 độ, quay lưng về phía hai anh em Lộ Đình Châu: “Khách mời cũng đã xem rồi, vào trong thôi.”
[Anh ấy ghen tỵ rồi anh ấy ghen tỵ rồi, anh ấy thật sự rất để ý.]
Hướng Bặc Ngôn nhìn bốn người bọn họ đi xa, chậm rãi mở to mắt.
Gã ta đột nhiên hiểu ra tại sao mình lại cảm thấy tên kia trông quen quen.
Mịa nó, đó không phải là Ninh Lạc sao!
Đây là tình tiết fan biến thành tình địch sao?
Hướng Bặc Ngôn nhớ lại tất cả mọi chuyện vừa rồi, càng nghĩ càng thấy không đúng.
Tiền Đa Đa đã bắt đầu kiểm soát tình hình, bảo tất cả mọi người vào trong, đặc biệt là Ninh Tịch Bạch và bạn trai Đinh Dục Kiệt của cậu ta.
Hướng Bặc Ngôn đi phía sau, nói với anh trai Hướng Tư Kỳ của mình: “Anh, người vừa rồi là Ninh Lạc đấy.”
“Thế mà lại là cậu ta?” Hướng Tư Kỳ gồng bắp tay, khoe cơ bắp đáng ngưỡng mộ của một huấn luyện viên thể hình, “Có cần anh đi đánh cậu ta giúp em không?”
Hướng Bặc Ngôn lắc đầu: “Thôi, em sợ sẽ khiến tổ tiết mục phải giúp cậu ta nhặt xác. Để em tự làm.”
[? Anh bạn, chúng ta đang phát sóng trực tiếp đó, hai người tém tém lại chút đi.]
Hướng Bặc Ngôn lại hỏi: “Vừa rồi anh có nghe Ninh Lạc nói gì không?”
Hướng Tư Kỳ lắc đầu: “Không có.”
Hướng Bặc Ngôn dừng bước: “Thật sự không có?”
“Thật sự.”
Hướng Bặc Ngôn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn anh trai, nghiêm túc nói: “Anh, em có một bí mật động trời muốn nói cho anh biết.”
“Bây giờ, em đã trở thành người đàn ông được ánh sáng lựa chọn!”
Có thể nghe được tiếng lòng của Ninh Lạc, điều này nói lên điều gì?
Nói lên rằng ngày tận thế sắp đến, cuối cùng cũng đến lượt gã ta cứu vớt Trái Đất rồi!
Bà nó chứ, gã ta đã đợi ngày này, đợi suốt hai mươi năm!
Sau khi Hướng Bặc Ngôn kết thúc bài phát biểu chấn động này thì vỗ vỗ cơ bắp của anh trai, mang theo biểu cảm không thể nói thành lời, sải bước đi về phía biệt thự.
Từ nay về sau, gã ta chính là người gác đêm vác trọng trách nặng nề tiến lên phía trước.
Gã ta sẽ là ngọn lửa chống lại lạnh giá, là ánh sáng lúc bình minh, gã ta sẽ hiến dâng sinh mệnh này cho chiến trường, là tiếng tù và đánh thức người chết, là vệ binh bảo vệ của vương quốc.
Chỉ để lại Hướng Tư Kỳ và cư dân mạng ngơ ngác.
[Không phải chứ, tên này đột nhiên phát bệnh gì vậy?]
[Bệnh nổi loạn tuổi dậy thì đó, xin hãy hiểu cho, dân otaku lâu năm rồi.]
Hướng Tư Kỳ sờ sờ gáy, rất nhanh đã tự mình lý giải: “Những gì Tiểu Ngôn nói đều đúng hết.”
…Mịa nó, căn bản không có logic gì cả, cuồng em trai là như vậy đó.
Hướng Bặc Ngôn vừa vào cửa, liền nhìn thấy Ninh Lạc bị Ninh Dương ấn đầu cảnh cáo gì đó, cả lọn tóc trên đầu cũng đều rũ xuống.
Hướng Bặc Ngôn liếc Ninh Lạc một cái, coi như không thấy.
Hừ hừ, vừa nhìn đã biết là cục bông gòn, một chút uy hiếp cũng không có.
Tuy rằng chuyện người này là tình địch của mình khiến Hướng Bặc Ngôn rất khó chịu, nhưng xét thấy người này là người đầu tiên khiến gã ta đọc được suy nghĩ, là khởi đầu cho sự nghiệp vĩ đại của gã ta, Hướng Bặc Ngôn quyết định tạm thời không so đo với cục bông gòn đó nữa.
Hướng Bặc Ngôn quay đầu, nhìn chằm chằm Ninh Tịch Bạch đang nhìn Lộ Đình Châu ở bên cạnh, bắt đầu rục rịch muốn thử sức.
Chửi nhau với cục bông gòn thì có ý nghĩa gì, giải quyết cái tên nhóc trà xanh này trước đã!
Ép thành cái bánh trà nén luôn!
Hết chương 55.
Tác giả có lời muốn nói:
Gã ta sẽ là ngọn lửa chống lại giá lạnh, là ánh sáng lúc bình minh, gã ta sẽ hiến dâng sinh mệnh cho chiến trường, là tiếng tù và đánh thức người chết, là vệ binh bảo vệ vương quốc.
Là lời thoại trong 《Trò Chơi Vương Quyền》
