Chương 56: Có Xe Nào Đi Đến Nhà Tang Lễ Không? Kéo Em Đi Với, Cảm Ơn

 

Chương 56: Có Xe Nào Đi Đến Nhà Tang Lễ Không? Kéo Em Đi Với, Cảm Ơn

 

Ninh Tịch Bạch chịu đựng ánh mắt uy hiếp của Hướng Bặc Ngôn, cậu ta tức giận mà không dám nói.

 

Con chim tóc hồng chết tiệt, rốt cuộc có thôi đi không!

 

Cậu ta cùng lắm cũng chỉ là phạm tội chưa thành, Ninh Lạc đã ôm Lộ Đình Châu rồi, dựa vào cái gì không xử cậu ấy trước?

 

Bạn trai Đinh Dục Kiệt nhận ra cảm xúc của Ninh Tịch Bạch, thấp giọng hỏi cậu ta: “Sao vậy Tiểu Bạch?”

 

Ninh Tịch Bạch có một chiêu xài hoài không chán, gặp chuyện không giải quyết được thì giả vờ đáng thương, đầu hơi cúi, cái cổ thon dài như một đóa hoa sen trắng nõn yếu đuối e ấp, ừm, hoa sen da vàng đen.

 

“Không có gì, em rất ổn.”

 

Đinh Dục Kiệt không nỡ nhìn người mình thích chịu uất ức, bản thân anh ta chỉ là một người bình thường ngoài ngành, căn bản không quan tâm chương trình tạp kỹ hay gì đó, liếc mắt cảnh cáo nhìn Hướng Bặc Ngôn một cái, nói: “Nếu em không vui thì chúng ta về thôi.”

 

Ninh Tịch Bạch thầm gào thét: Về? Tiền bồi thường hợp đồng anh trả cho tôi à! Tiền chi phí sinh hoạt hàng ngày anh cho tôi à?

 

Cậu ta nghiến răng nghiến lợi: “…Sao có thể nói như vậy được, đã đến rồi thì phải quay cho xong chứ.”

 

Lấy được tiền thù lao rồi tính tiếp.

 

Đinh Dục Kiệt càng cảm thấy người yêu của mình có phẩm hạnh cao quý, làm việc gì cũng có đầu có cuối, từ trước đến nay không bao giờ tự cao tự đại. Đang định khen ngợi vài câu thì nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng, “Ơ”.

 

Phương Lộc Dã nhìn chằm chằm mặt anh ta: “Vừa rồi không để ý, hóa ra anh không phải Cận Dung à? Cũng không phải Trần, Trần gì ấy nhỉ?”

 

Cậu ta không quan tâm sắc mặt Đinh Dục Kiệt thay đổi, nói với Ninh Tịch Bạch: “Không phải chứ anh bạn, kỹ thuật câu đàn ông của cậu đỉnh thật đấy, thật sự không cân nhắc mở lớp dạy học sao? Tôi sẽ bỏ tiền ra mua khóa học.”

 

Cậu ta tỏ vẻ rất chân thành, mọi người cũng tỏ vẻ mình đang cố gắng nhịn cười rất khổ.

 

Vẻ mặt Ninh Tịch Bạch như táo bón, sắc mặt biến thành đủ màu, đỏ cam vàng lục lam chàm tím.

 

[Đến rồi đến rồi, phân cảnh nổi tiếng, vả mặt trực diện!]

 

[Nếu mở lớp tôi cũng đăng ký, dạy tôi làm thế nào để kết nối liền mạch đi.]

 

[Không được, sắc mặt của Ninh Tịch Bạch thật sự khiến tôi cười chết mất, có người nhìn như còn sống, nhưng thật ra đã chết rồi.]

 

[Mọi người đang nói gì vậy, sao tôi nghe không hiểu?]

 

Nghe không hiểu? Không sao! Lớp học hoa hướng dương của cư dân mạng nhiệt tình đã khai giảng rồi đây, bài học đầu tiên chúng ta hãy cùng tìm hiểu sơ qua về chiến tích lừng lẫy toilet play của Ninh Tịch Bạch nhé.

 

Dưới sự dạy dỗ tận tình của cư dân mạng, #Ninh Tịch Bạch Cận Dung Trần Xuyên Ngang# cùng nhau lên hot search.

 

Coi như là món quà bất ngờ cho sự trở lại của Ninh Tịch Bạch.

 

“Anh đang nói gì vậy, tôi nghe không hiểu…” Ninh Tịch Bạch nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ một.

 

Phương Lộc Dã nói: “Không sao, ngoài miệng không hiểu thì thôi, trong lòng hiểu là được.” Sau đó cậu ta kéo Ninh Lạc qua, “Vừa hay hai chúng tôi đang gặp khó khăn trong việc thoát ế, cậu mà thật sự mở lớp thì nhớ gọi hai chúng ta đầu tiên nhé, tôi ủng hộ công việc của cậu. Cậu có qua có lại giảm giá cho tôi 50%, mua một tặng một, tên này là quà tặng kèm.”

 

Ninh Lạc trừng mắt nhìn cậu ta: “Dựa vào cái gì mà tôi là hàng tặng kèm? Tôi bỏ tiền, cậu chỉ tính là phần thêm vào.”

 

Phương Lộc Dã lập tức trả lời, giơ tay ra hiệu OK: “Không thành vấn đề, ông chủ Ninh quả nhiên hào phóng.”

 

Ninh Lạc phản ứng lại: “…”

 

【Đừng hỏi anh bao nhiêu tuổi, cảm xúc của anh rất phức tạp.】

 

Ninh Dương và Lộ Đình Châu động tác rất thống nhất, hai người đồng loạt quay mặt đi, nhìn trời nhìn đất chứ nhất quyết không nhìn Ninh Lạc.

 

Hướng Bặc Ngôn rất cạn lời: “Cậu có thể ngốc hơn chút nữa không?”

 

“Tôi!” Ninh Lạc tức giận, hậm hực nói, “Tôi, tôi là tuyển thủ hạt giống đang trưởng thành.”

 

【Phiền quá! Mặt dày vẫn vô dụng, bị người ta đốp chát vài câu mình liền muốn nhảy lầu tự sát rồi.】

 

Vậy thì không được, chương trình thật sự sẽ bị khóa đó!

 

Tiền Đa Đa khẩn cấp chuyển chủ đề: “Có lẽ các vị khách mời còn khá xa lạ với nhau, để tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau, chúng tôi đã chọn ra một số bình luận của người hâm mộ, làm lời giới thiệu của khách mời ra mắt công chúng.”

 

Ninh Lạc cảnh giác: “Bình luận này của các người, có đứng đắn không đấy?”

 

Tiền Đa Đa mỉm cười: “Vô cùng đứng đắn. Không đứng đắn cũng là vấn đề của fan cậu.”

 

Ninh Lạc vì nửa câu nói trước mà thả lỏng, đến nửa câu sau thì lại căng thẳng, nhắm mắt lại.

 

【Có xe nào đi nhà tang lễ không? Kéo em đi theo với, cảm ơn.】

 

Cậu quá hiểu đám fan của mình là loại người gì rồi!

 

Màn hình TV siêu lớn trong phòng khách bắt đầu cuộn tên người, Tiền Đa Đa hô dừng: “Chúng ta hãy xem vị đầu tiên là ai… Là bạn học Hướng Bặc Ngôn!”

 

Tiền Đa Đa cười híp mắt nói với Hướng Tư Kỳ: “Vậy phiền anh trai đọc giúp ạ.”

 

“Đợi tôi một chút nhé.” Dưới ánh mắt khó hiểu của mọi người, Hướng Tư Kỳ mò mẫm xung quanh, lấy ra một cặp kính đeo lên, nheo mắt nhìn màn hình lớn.

 

Ninh Lạc nhìn anh ta, lại nhìn Lộ Đình Châu: 【Cùng loại?】

 

Lộ Đình Châu nheo mắt, cùng loại gì? Tên này không nhìn thấy bên cạnh gọng kính của người kia kẹp một con lợn còi màu hồng sao?

 

Đương nhiên Ninh Lạc cũng nhìn thấy con lợn màu hồng đó, trầm tư một giây: 【Ừm, búp bê cơ bắp?】

 

“Phụt!” Hướng Bặc Ngôn phun hết nước vừa uống ra.

 

Búp bê cơ bắp chết tiệt! Ninh Lạc chết tiệt!

 

Hướng Tư Kỳ nhìn chữ trên đó, đọc từng chữ: “Ohayo mọi người, đây là thần minh SAMA Hướng Bặc Ngôn, chỉ yêu thích 「thế • giới • thứ • hai」idol bẩm sinh, ông vua sân khấu www, à, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn nhé (chắp hai tay lại ôm tim), yêu bạn suki, daisuki——!”

 

Không khí rơi vào im lặng chết chóc.

 

Hướng Bặc Ngôn tức đến bốc khói: Fan chết tiệt!!

 

Một tràng cười điên cuồng vang lên, bao trùm toàn bộ phòng khách, vô cùng ngông cuồng.

 

【Ha ha ha ha ha ha ha ha! Cái quỷ gì vậy, ha ha ha ha ha! Thuộc tính thế giới thứ hai lộ ra rồi, ha ha ha ha ha…】

 

【Vị thần vĩ đại SAMA, Bặc Ngôn các hạ, có phải ngài thường xuyên cảm thấy loài người là một sinh vật quá thú vị quá hấp dẫn, quả thực khiến người ta không thể kiềm chế được không, ha ha ha ha ha!】

 

A a a a a a, gã ta muốn giết Ninh Lạc!!

 

Hướng Bặc Ngôn nhào tới cướp lấy điều khiển trong tay Tiền Đa Đa: “Tôi muốn xem của Ninh Lạc! Ngay bây giờ, lập tức, ngay lập tức!”

 

Ninh Lạc hoảng sợ: “Tôi có làm gì cậu đâu!”

 

Muộn rồi, Hướng Bặc Ngôn đã bắt đầu lớn tiếng đọc lời giới thiệu fan viết cho Ninh Lạc:

 

“Năm 2018 theo học chuyên ngành nấu ăn Thực sự rất Điên ở Tân Đông Phương, năm 2023 vì hành động phóng sinh hệ thống cung cấp nước mà vinh dự giành chức vô địch cuộc thi ‘Thần Kinh Thật Sự Điên’ của năm đó.”

 

“Năm 2029 phát biểu bài diễn văn quan trọng ‘Tu Dưỡng bản thân bằng những Lời Nịnh Nọt và Luận Bàn về Giày Cỏ’ được mọi người biết đến, năm 2035 được đề cử là Người Thay Đổi Thế Giới khi làm Người Phán Xử Kẻ Chen Ngang Hàng, năm 2045 từ bỏ hào quang chói lọi đến show giải trí kiếm cơm, làm đồ ăn vặt giải trí cho mọi người.”

 

“Ở đây còn có video có thể phát à?” Hướng Bặc Ngôn vừa nói vừa ấn xuống.

 

Giọng nói hùng hồn đầy nhiệt huyết của Ninh Lạc bùng nổ từ trong video:

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Chỉ cần một ngày không được nhìn thấy anh Đình Châu là em sẽ đau lòng đến mức rơi lệ, nước mắt của em có thể khiến Sahara không còn là sa mạc nữa, mà là mùa mưa ẩm ướt ở phía Nam!”

 

“Hì hì, trúc trượng mang hài khinh thắng mã, háo tử cấp miêu kỵ đại mã.”

 

“Chồng tôi nghiện rượu bạo hành gia đình, tôi ly hôn rồi một mình nuôi con rất vất vả, chuyển khoản cho tôi 50 tệ, tôi kể cho nghe kế hoạch trả thù của tôi!”

 

Mọi người sững sờ, nửa giây sau thì bùng nổ, tiếng cười long trời lở đất, suýt chút nữa đã hất tung nóc nhà.

 

Bình luận cũng đồng loạt điên cuồng chế giễu, cư dân mạng vừa vui đến phát điên, vừa đưa Ninh Lạc lên hot search.

 

#Trạng thái tinh thần của Ninh Lạc.

 

#Ninh Lạc cậu đừng ăn thịt người, tôi sợ.

 

#Người chồng ly hôn của Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc sắp phát điên rồi.

 

【Dưa!!!! (vặn vẹo) (thét chói tai) (bò khắp nơi) (bay lượn trên trần nhà) (cười quỷ dị) (áp sát mặt) (gầm gừ âm u) (tìm đầu khắp nơi) (phát ra tiếng chó sủa mơ hồ) không muốn kiếm đồng tiền khốn nạn này nữa, tôi muốn hủy hợp đồng!】

 

Ninh Dương đột nhiên đứng lên.

 

Tiền Đa Đa hỏi anh ta: “Sao vậy?”

 

Vẻ mặt Ninh Dương rất nghiêm túc: “Các người điều tra kỹ lại đi, tôi và Ninh Lạc không phải người một nhà, không phù hợp với điều kiện của chương trình này, tôi muốn về nhà.”

 

Ninh Lạc không dám tin: “Anh, anh muốn bỏ rơi em sao?”

 

Vẻ mặt Ninh Dương từ ái, vặn đầu Ninh Lạc lại, bảo cậu nhìn Lộ Đình Châu: “Sao gặp ai cũng gọi là anh mà, người kia mới là anh trai của em, mau qua đó gọi đi.”

 

Hai người các người, cải trắng xứng với heo, trời sinh một cặp! Đừng đến làm phiền tôi nữa.

 

Anh thà về công ty làm cái công việc khốn nạn kia còn hơn!

 

Lộ Đình Châu giật giật khóe miệng, đối diện với ánh mắt khóc lóc của Ninh Lạc, anh khẽ ho một tiếng: “Những lời em nói rất hay, lời lẽ rất sắc sảo, cách dùng từ có thể sánh ngang với Hồng Lâu Mộng.”

 

【Em biết anh vẫn còn yêu ——】

 

“Đúng vậy, toàn những lời lẽ hoang đường.”

 

Giọng nói của Ninh Lạc và Ninh Dương đồng thời vang lên.

 

Người trước đột ngột dừng lại, phát ra tiếng vịt kêu: “Anh?”

 

Lộ Đình Châu dời mắt, tránh ánh mắt của Ninh Lạc.

 

[Ha ha ha ha ha, cười chết tôi thì có lợi gì cho các người!]

 

[Tôi thật sự tưởng anh Lộ thật lòng khen Ninh Lạc, đã cầm bàn phím lên định mắng tỉnh cái tên yêu đương mù quáng này rồi, kết quả! Ha ha ha ha ha.]

 

[Quả nhiên là anh trai biết bản tính của Ninh Lạc.]

 

[Bị người ta tùy tiện quay lại đã điên như vậy rồi, bình thường phải thế nào nữa.]

 

[Các người đi diễn hài kịch tập thể đi, tôi bỏ tiền ra xem!]

 

Ninh Lạc suy sụp rồi.

 

【Đủ rồi, tôi nói là đủ rồi! Tôi đường đường là một tên M đỉnh cấp, vậy mà lại không chịu nổi sự ngược đãi của thế giới này.】

 

 

Tiền Đa Đa & Hướng Bặc Ngôn vẻ mặt kinh hãi: Đây là thứ bọn họ có thể nghe sao?!

 

【Làm người có gì tốt, tôi muốn thoái hóa thành khỉ, để tôi xem nên đập chuối vào đầu ai đây.】

 

Ánh mắt Ninh Lạc quét khắp nơi.

 

“…”

 

Để Ninh Lạc không phát điên đuổi theo mông người khác cắn cắn cắn cắn, Tiền Đa Đa với mong muốn sống sót mãnh liệt chưa từng có, vội vàng thúc giục tiến độ của phần này.

 

“Được rồi, chúng ta đến với vị khách mời tiếp theo, ồ ồ là bạn học Ninh Tịch Bạch của chúng ta, tôi sẽ đọc bình luận của fan cậu ấy.”

 

“…Cậu có khuôn mặt hoàn mỹ nhất thế giới, lông mày của cậu nói cho tôi biết, cậu dịu dàng biết bao; đôi mắt của cậu nói cho tôi biết, cậu đáng yêu biết bao; mũi của cậu nói cho tôi biết, cậu hoàn hảo biết bao…”

 

【Cái tát của tôi nói cho cậu biết, tôi thật sự muốn cho cậu một bạt tai】

 

“…”

 

Mọi người lặng lẽ xê dịch vị trí, tránh xa con khủng long bạo chúa này.

 

Tiền Đa Đa kiên cường, tốc độ nói cực nhanh: “Nào, chúng ta xem vị tiếp theo…”

 

“Vị tiếp theo…”

 

“Vị cuối cùng!”

 

Giọng nói vui mừng đến vỡ cả giọng.

 

Cuối cùng cũng đọc xong rồi.

 

Tiền Đa Đa dùng tốc độ gấp đôi kết thúc phần này, cuối cùng bắt đầu chủ đề chính của chương trình tạp kỹ kỳ này: “Tôi tin rằng mọi người đều có ảo tưởng đẹp đẽ về việc cùng bạn bè thân thiết đàn hát, uống rượu nói chuyện dưới bầu trời đầy sao lãng mạn, nhưng vì công việc bận rộn…”

 

【Còn nói nhảm nữa, sẽ ném con cá mặn này vào nồi!】

 

Hướng Bặc Ngôn cố gắng uốn cái lưỡi trong miệng, không nói ra được một câu nào.

 

Gã ta kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

 

Hóa ra Lộ Đình Châu thích kiểu này sao? Sao không nói sớm!

 

Nói sớm thì gã ta đã không giả vờ nữa rồi!

 

Tiền Đa Đa tranh thủ thời gian nói hết những lời còn lại: “Vì vậy, chúng tôi quyết định sẽ tổ chức một buổi hòa nhạc nhỏ! Mọi người có ba ngày để chuẩn bị, chúng tôi sẽ mời fan đến tham gia, mọi người hãy cố lên nhé.”

 

Bao nhiêu ngày? Anh nói bao nhiêu ngày?!

 

Ninh Lạc giọng run rẩy: “Nhưng tôi không biết hát, cũng không biết nhảy.”

 

Tiền Đa Đa: “Không biết, có thể học! Cố lên, người làm công.”

 

Sao có thể chỉ có cậu làm khổ tôi? Tôi cũng phải làm khổ cậu một chút chứ, đây gọi là bánh ít đi bánh quy lại, có đi có lại đó.

 

Lưng Tiền Đa Đa cũng thẳng hơn rồi.

 

【Sao không nhét tôi vào thùng carton rồi vặn ốc vít luôn đi!】

 

Phương Lộc Dã và những người khác cũng vẻ mặt đau khổ: Đáng ghét, tại sao bọn họ lại phải nghe Ninh Lạc hát!

 

Hết chương 56.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Đính chính: Không có ý phân biệt đối xử với bất kỳ ai yêu thích thế giới thứ hai! Chỉ là chơi chữ, chơi chữ, chơi chữ thôi.

 

Chương 56: Có Xe Nào Đi Đến Nhà Tang Lễ Không? Kéo Em Đi Với, Cảm Ơn

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên