Chương 6: Buồn Nôn Dữ Dội, Nhưng Chỉ Nôn Ra Được Chút Dịch Vị Dạ Dày
Vì cái vụ nhầm lẫn thuốc thang hôm qua mà sáng sớm nay, lúc mọi người rời phòng và chạm mặt nhau ở nhà hàng ăn sáng, ai nấy đều có chút ngượng ngùng.
Tống Hề Đào lén lút quan sát, thấy mặt mũi ai cũng tỉnh bơ như không, nhất là Mạnh Tư Trình, mặt lạnh tanh, rõ ràng là chẳng nhớ tí gì về chuyện tối qua cả. Cậu giả vờ cúi xuống nhìn mũi giày, vui vẻ nhón nhón chân, thậm chí còn muốn huýt sáo một cái cho đời thêm tươi.
Diêu Chiếu thì vừa gặm ngô, vừa luôn miệng càm ràm: “Ăn uống ngủ nghỉ được miễn phí hết, nhưng mà cái mặt mũi của ông đây thì cũng bay mất sạch rồi.”
Tống Hề Đào ngủ một giấc dậy, lại theo kiểu lần đầu thì lạ lần sau thì quen, tâm trạng hồi phục cực kỳ nhanh, cậu an ủi Diêu Chiếu: “Nghĩ thoáng lên đi ông ơi, coi như đây là một sinh nhật nhớ đời, đảm bảo bọn mình chẳng ai quên được đâu.”
Diêu Chiếu nghĩ cũng phải, chỉ là một khúc nhạc đệm thôi mà, không ai bị thương tích gì, cùng lắm là tự xử thêm một lần thôi chứ gì.
“Thống nhất nhé, từ giờ về sau cấm ai nhắc lại chuyện này, đứa nào nhắc đứa đó làm chó.”
Tống Hề Đào cầu còn không được: “Tôi chắc chắn sẽ không làm chó rồi.”
Mấy người khác cũng nhao nhao đồng ý, Mạnh Tư Trình thì im thin thít.
Diêu Chiếu liếc hắn một cái, đúng là người say rượu vẫn là bình tĩnh nhất, tối qua gọi điện báo tin, vậy mà hắn cứ như người chẳng liên quan ấy.
Mạnh Tư Trình đột nhiên liếc nhìn Tống Hề Đào một cái. Sống lưng Tống Hề Đào lập tức cứng đờ, cậu bật dậy, cố tình di chuyển thật nhanh qua lại giữa các quầy buffet, dáng vẻ nhẹ nhàng thanh thoát, giả vờ như mình vẫn là một trái đào nguyên vẹn chưa bị sâu đục khoét tí nào.
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào đang nhảy nhót tưng bừng, hắn đưa tay day day trán.
Tống Hề Đào không có phản ứng gì đặc biệt cả.
Những hình ảnh hỗn loạn kia, quả nhiên chỉ là mơ thôi sao?
Phải không?
Tống Hề Đào quyết tâm báo thù sai sót của khách sạn, ăn sáng điên cuồng, mặn ngọt chua cay đồ chiên đồ nướng, cái gì cũng quất tất, ăn đến mức bụng căng tròn lên mới thôi.
Khẩu vị tốt lắm luôn đấy nhé.
Chẳng giống mấy cái phản ứng sau khi xảy ra chuyện như trên mạng vẫn nói gì cả, từ trên xuống dưới không có bất kỳ dấu vết nào của Mạnh Tư Trình để lại, ngay cả cái mớ kiến thức toán học kia cũng chẳng hề truyền chút nào qua đường đó cho cậu.
“No rồi.” Tống Hề Đào ợ một cái, nhanh chóng cáo lui: “Tí nữa trời nắng to, tôi chuồn trước đây.”
Lâm Phi Lưu cũng lên tiếng: “Thế tôi cũng về luôn, Đào Tử, đi chung xe không?” Hai người đứng ở cửa nghiên cứu tuyến đường để chọn điểm xuống xe chung, lát sau đã lên xe rời đi mất.
Diêu Chiếu có xe ở bãi đậu xe khách sạn, cậu ta quay sang hỏi Mạnh Tư Trình: “Ra sân bay luôn không? Tôi đưa cậu đi.”
Mạnh Tư Trình: “Thôi không cần đâu, tôi gọi xe rồi. Hình như tôi để quên đồng hồ trong phòng, để tôi quay lại tìm xem sao.”
“Ok, tôi sắp đi du học rồi, cũng chẳng biết bao giờ mới gặp lại, hẹn ngày tái ngộ.”
“Sau này gặp lại.”
Diêu Chiếu nhìn bóng lưng Mạnh Tư Trình đi về phía thang máy, cuối cùng không nhịn được bèn hỏi cái thắc mắc cứ canh cánh trong lòng mình bấy lâu: “Rốt cuộc thì cậu đến Nam Thành làm cái gì thế?”
Người khác có thể nghĩ Mạnh Tư Trình là kẻ cuồng toán, đi thi đấu khắp nơi là chuyện bình thường, nhưng Diêu Chiếu học cùng hắn ba năm cấp ba, cậu ta hiểu rõ nhất Mạnh Tư Trình chúa ghét đi thi thố, hồi cấp ba đi thi Olympic cũng là do giáo viên ép đi.
Mạnh Tư Trình đáp gọn lỏn hai chữ: “Đi thi.”
Diêu Chiếu cười giả trân: “Ok, không nói thật thì cứ coi như là đến mừng sinh nhật tôi đi.”
Mười phút sau, Mạnh Tư Trình quay lại quầy lễ tân: “Đồng hồ đeo tay của tôi bị mất rồi, phiền các cô trích xuất camera hành lang trước cửa phòng 2207 tối qua giúp tôi, tôi muốn xác định xem trước khi vào phòng tôi có đeo nó không.”
Hai cô lễ tân nhìn nhau rồi nói: “Thưa anh, anh có thể xem camera, nhưng không được quay phim hay sao chép lại. Quyền hạn cao hơn thì chúng tôi cần xin ý kiến cấp trên.”
Mạnh Tư Trình rất dễ tính: “Được.”
Hắn nhớ mang máng thời gian mình uống rượu là đúng tám giờ rưỡi.
Lúc 8 giờ 32 phút, hắn xuất hiện ở cuối hành lang, Tống Hề Đào cũng xuất hiện.
Đến 8 giờ 50 phút, hắn và Tống Hề Đào cùng vào phòng.
Mạnh Tư Trình nhìn thấy mình nắm lấy cổ tay Tống Hề Đào, quả nhiên “đồng hồ” của hắn đang nằm trong tay.
9 giờ 40 phút, Diêu Chiếu gọi điện báo rượu có thuốc.
10 giờ 30 phút, Tống Hề Đào vội vã rời đi.
Sau đó, khóa cửa thông minh hiển thị không có ai ra vào nữa.
Mạnh Tư Trình nhíu mày, lờ mờ nhớ lại cảnh mình ép Tống Hề Đào nghe giảng bài. Hắn có khả năng tự chủ cực mạnh sau khi uống rượu, đây cũng là lý do hắn “một ly là gục” nhưng vẫn dám uống. Lúc Mạnh Tư Trình tỉnh táo thì còn nể mặt tất cả mọi người, nhưng Mạnh Tư Trình lúc say thì chẳng nể mặt bố con thằng nào hết. Trong những buổi tụ họp gia tộc trước đây, hắn thường dùng cách này để về sớm, coi đó như chiếc chìa khóa để tìm kiếm bình yên.
Diêu Chiếu bảo lúc nghe điện thoại giọng hắn vẫn bình thường, còn nói “không sao”. Diêu Chiếu bảo lúc mười rưỡi là lúc cậu ta thấy khó chịu nhất, chứng tỏ lúc đó nồng độ thuốc trong cơ thể đã đạt đến đỉnh điểm. Tống Hề Đào cũng rời đi vội vã vào đúng thời điểm đó, có lẽ lúc ấy cả hai đều đã có phản ứng.
Mạnh Tư Trình cố gắng nhớ lại, muốn nhớ lại những chi tiết thực tế đã xảy ra. Nhưng hắn không tài nào nhớ nổi, chỉ toàn những hình ảnh trong mơ còn quá đà hơn, tuy quá đà, nhưng lại không nhìn rõ biểu cảm, cứ mờ mờ ảo ảo.
Trừ việc giảng bài ra, chắc bọn họ chưa làm gì quá giới hạn đâu nhỉ? Việc lôi kéo Tống Hề Đào giảng bài đã là vượt quá tầm kiểm soát của hắn rồi. Nhưng chắc chắn hắn cũng đã mạo phạm Tống Hề Đào rồi. Hắn không muốn sớm như thế này đâu, lần này hắn đến đây chỉ là muốn biết định hướng nghề nghiệp của Tống Hề Đào mà thôi.
Muốn ở bên nhau thì yêu xa thế này là đủ rồi.
Rè rè rè… Điện thoại trong túi rung lên, Mạnh Tư Trình bước ra khỏi phòng giám sát.
“Anh.”
Đầu dây bên kia, giọng của Mạnh Xế Chử nghe có vẻ dày dạn và trầm ổn hơn Mạnh Tư Trình nhiều: “Em đến Nam Thành à? Về Kinh Thị ngay đi.”
Hồi Mạnh Tư Trình bị ba mẹ ép đến tập đoàn thực tập, hắn với ông anh họ Mạnh Xế Chử nước sông không phạm nước giếng, tập đoàn to đùng, mỗi người phụ trách một mảng, chẳng cần chạm mặt nhau. Nhưng bước ngoặt xảy ra vào hai năm trước, Mạnh Xế Chử bị ba đẻ là Mạnh Hữu Đống phát hiện thích đàn ông, mà lại còn là chân ái nữa chứ. Mạnh Xế Chử cũng dứt khoát thừa nhận, đồng thời cũng kiên quyết từ chối chuyện liên hôn luôn.
Vốn dĩ chuyện này không ai biết, chẳng hiểu sao lại để mẹ của Mạnh Tư Trình phát hiện ra, bà làm ầm lên đến tận tai ông cụ. Ông cụ có hai thằng cháu đích tôn, một thằng đi lệch đường rồi, thằng còn lại tự nhiên trở nên đắt giá. Mạnh Tư Trình cảm thấy đây là cơ hội, bèn gọi điện cho anh họ come out luôn.
Hai anh em bề ngoài thì đấu đá gay gắt, dốc hết sức mình để lôi kéo cổ đông. Để đối phó với Mạnh Tư Trình, không để Mạnh Xế Chử mất quyền tổng giám đốc, Mạnh Hữu Đống buộc phải chuyển nhượng cổ phần trong tay cho con trai. Còn ông nội, để Mạnh Xế Chử có cảm giác nguy cơ mà quay về chính đạo, đồng thời tạo trợ lực cho Mạnh Tư Trình, ông cụ đã trao quyền sớm cho đứa cháu nhỏ, ngồi nhìn hai anh em đấu đá, ép bọn họ vì lợi ích mà phải từ bỏ chuyện tình cảm cá nhân. Thế nhưng, dưới những đợt sóng ngầm cuộn trào ấy, sự thật lại là hai anh em đã thoát khỏi kìm kẹp, thâu tóm quyền lực về tay mình.
Mạnh Tư Trình bị gọi về Kinh Thị, nhưng những chuyện xảy ra sau đó lại khiến hắn cực kỳ cạn lời.
Mối hôn sự vốn định cho ông anh họ, giờ lại rơi trúng đầu hắn. Đối phương là thiên kim tiểu thư của một vị bộ trưởng nào đó, ba của Mạnh Tư Trình là Mạnh Hữu Lương vui như mở cờ trong bụng, giục giã Mạnh Tư Trình nhất định phải làm cho cô tiểu thư kia rung động ngay trong buổi tiệc tối. Mạnh Tư Trình coi ông ba mình như không khí, ngả người ra ghế ở trong góc phòng tiệc nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong lòng hắn đang suy tính xem có nên đi tìm Tống Hề Đào nói chuyện hay không, nhưng mà… một khi đã mở lời với Tống Hề Đào rồi thì e là hắn không kìm chế nổi nữa, sẽ muốn nói chuyện với cậu mỗi ngày, chắc chắn sẽ ghim đoạn chat với Tống Hề Đào lên vị trí đầu tiên cho mà xem.
Mạnh Xế Chử ngồi xuống bên cạnh hắn, chân thành khuyên nhủ: “Em chưa có người trong lòng, sao không thử xem?”
Bọn họ hợp tác nhưng cũng có cạnh tranh, cuối cùng giành giật được cái gì thì tùy bản lĩnh của mỗi người. Mạnh Tư Trình mà chấp nhận liên hôn thì tiền đồ vô lượng.
Mạnh Tư Trình: “Không thử.”
Mạnh Xế Chử: “Tuy mười mấy năm nay chú Hai chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, nhưng dã tâm cũng không nhỏ đâu.”
Chỉ là, năng lực không xứng với tham vọng, nên cứ ông ta cứ hậm hực mãi không cam lòng, giờ lòi ra một đứa con tài giỏi như Mạnh Tư Trình, đó chẳng phải là cái phao cứu sinh của ông ta hay sao?
Mạnh Tư Trình: “Em biết.”
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Mạnh Tư Trình cùng ba mẹ mình cùng lên một chiếc xe. Người đàn ông và người đàn bà trung niên đó, sau bao nhiêu năm cuối cùng cũng có một tiếng nói chung, cả hai cùng nhau vẽ ra một tương lai vô cùng tươi đẹp.
“Chắc chắn là cô Lý đã chấm Tư Trình nhà mình rồi.”
“Ha ha, sau này bác Cả gặp mình cũng phải khách sáo vài phần.”
“Cứ nghĩ đến cái mặt của bác Cả lúc thằng nhóc Kệ Chử bị lộ chuyện chơi bời với đàn ông, ha ha ha ha, trời cao có mắt! Ông trời cũng ngứa mắt cái cảnh hai cha con nhà đấy độc chiếm quyền hành!”
Nãy giờ Mạnh Tư Trình vẫn im lặng, giờ lại lạnh lùng lên tiếng: “Thôi đi.”
Mạnh Hữu Lương: “Mày nói cái gì?”
Mạnh Tư Trình: “Con sẽ không liên hôn đâu.”
Dường như Mạnh Hữu Lương không tin trên đời này lại có người cưỡng lại được cám dỗ lớn đến thế: “Tại sao?”
Rồi ông ta đưa ra một giả thuyết hết sức phi lý: “Hay là mày cũng học đòi anh họ mày, đi chơi bời với đàn ông hả?”
Bây giờ chưa phải là thời điểm thích hợp, nhưng Mạnh Tư Trình cũng lười phải nói dối để phản bác.
Bầu không khí trong xe đột ngột im lặng, khiến ông bố đang nói đùa bỗng chốc nổi cơn tam bành: “Mày cút xuống xe cho tao!”
Chiếc xe phanh gấp, Mạnh Tư Trình cũng chẳng muốn ngồi thêm giây nào, hắn mở cửa xuống xe.
Khi thấy đứa con trai có vóc dáng cao lớn đứng ở ngoài xe, Mạnh Hữu Lương mới phát hiện ra, Mạnh Tư Trình đã không còn là cậu thiếu niên yếu ớt năm nào nữa. Nắm đấm của hắn có thể đánh chết một người trung niên, thứ tình thân giả tạo dùng để kinh doanh kia đã chẳng còn chút tác dụng nào, hắn đã sớm vượt ra khỏi tầm kiểm soát của ông ta, giống như cái hồi chọn chuyên ngành đại học vậy.
Mạnh Hữu Lương vừa mới hừng hực khí thế như được tiêm máu gà, giờ đây giận tím mặt. Ông ta sợ đứa con trai cao lớn khỏe mạnh này, ông ta không muốn một đứa con như thế.
“Được! Giỏi lắm!”
Trên khuôn mặt vốn phong lưu của Mạnh Hữu Lương lộ ra vẻ tàn nhẫn: “Mạnh Tư Trình! Cái đám cưới này mày không muốn kết cũng phải kết! Tao có đánh gãy chân mày thì cũng phải trói mày mang đi cho bằng được!”
Thấy Mạnh Tư Trình đi thẳng một mạch không thèm ngoảnh đầu nhìn lại, Mạnh Hữu Lương đạp mạnh chân ga, trong tiếng hét thất thanh của bà vợ Tô Bình, ông ta lao thẳng xe vào người Mạnh Tư Trình!
Ông ta muốn dạy cho Mạnh Tư Trình một bài học!
“Ông điên rồi à—”
Hình ảnh cuối cùng trong đầu Mạnh Tư Trình là ánh đèn pha chói mắt và khuôn mặt dữ tợn của ba mình.
———
Trong phòng chăm sóc đặc biệt.
Mạnh Xế Chử: “Bác sĩ bảo em bị chấn thương sọ não, em còn nhớ kế hoạch của chúng ta không? Nhớ thì chớp mắt một cái xem nào.”
Mạnh Tư Trình đeo mặt nạ oxy, liếc nhìn ông anh họ nhà mình một cái rồi hờ hững dời mắt đi chỗ khác.
Sắc mặt Mạnh Xế Chử tối sầm lại, theo quan sát mấy ngày nay thì khả năng cao là thằng em họ này của hắn ta mất trí nhớ thật rồi. Vì không nhớ gì nên thằng nhóc cứ đề phòng tất cả mọi người. Việc hắn ta cần làm bây giờ là thuyết phục nó.
Ba ngày sau, Mạnh Xế Chử nghiến răng nghiến lợi kể lại chuyện về chân ái của mình, về kế hoạch của hai người họ, và cả tiến độ hiện tại nữa. Mạnh Tư Trình dựa lưng vào đầu giường, sau gáy quấn băng gạc, mất máu khá nhiều khiến sắc mặt hắn trở nên nhợt nhạt, ánh mắt cũng chẳng vương chút hơi ấm nào.
“Tôi đâu có chân ái, việc gì phải hợp tác với anh?”
Hắn mới hai mươi tuổi, hắn không vội như Mạnh Xế Chử. Vài năm nữa, ông nội còn sức đâu mà quản hắn nữa chứ?
“…” Người không có điểm yếu nói chuyện ngông nghênh thật đấy. Mạnh Xế Chử nhìn chằm chằm Mạnh Tư Trình, rốt cuộc tên này không có điểm yếu thật hay là giấu kỹ quá?
Nói thật thì hai năm nay hắn cũng cho người đi điều tra rồi, lịch sử tình trường của Mạnh Tư Trình trắng trơn như tờ giấy, Mạnh Xế Chử không nghĩ ra còn lọt lưới con cá nào.
Nghe nói sau vụ tai nạn xe, bà thím Tô Bình gọi 115, còn ông chú thì điên cuồng đến mức lấy ngón tay của Mạnh Tư Trình đang hôn mê để mở khóa điện thoại, lục tung lên tìm “nhân tình” của con trai.
Kết quả là chẳng tìm thấy gì cả.
Nếu Mạnh Tư Trình có người yêu thật, thì công tác bảo mật chắc cũng ngang ngửa đặc vụ luôn rồi.
Mạnh Tư Trình: “Muốn tôi tin anh cũng được.”
Mạnh Xế Chử: “Ồ?”
Mạnh Tư Trình: “Tống kẻ gây tai nạn vào tù đi.”
Mạnh Xế Chử khoanh tay trước ngực, đánh giá thằng em họ nhà mình. Tuy ông nội không ưa cái IQ của đứa con thứ hai, nhưng dù sao cũng là con ruột, mấy cái “việc nội bộ gia đình” này làm gì có chuyện lôi nhau ra tòa?
Mạnh Tư Trình muốn hắn ta đóng vai ác, xung đột với ông cụ, đồng nghĩa với việc xé rách mặt nạ hòa bình, đúng là khôn hết phần thiên hạ mà.
“Được thôi, chắc là camera hành trình chưa có bị xóa đâu.”
……..
Lúc Tống Hề Đào quay lại trường thì đã có điện rồi, cậu ru rú trong ký túc xá ba ngày trời mới để thời gian xóa nhòa đi vệt đỏ trên mặt.
Quên rồi, quên gần hết rồi.
Cậu tràn trề tự tin, chuẩn bị đi siêu thị một chuyến, mua một đống đồ ăn vặt về tự thưởng cho bản thân. Dù sao thì việc cố quên đi một chuyện cũng vất vả lắm chứ bộ. Cậu ra khỏi cổng ký túc xá, lúc đang đứng đợi đèn đỏ ở vạch kẻ đường thì một chiếc xe cứu thương hú còi inh ỏi lao vút qua. Đoạn đường này ở khúc cua có một cái bệnh viện, đây không phải lần đầu tiên Tống Hề Đào gặp xe cứu thương, nhưng là lần đầu tiên cậu cảm thấy tiếng còi này nghe sao mà rợn người đến thế.
Chắc là do đột ngột quá thôi.
Tống Hề Đào đứng ngẩn ngơ tại chỗ một lúc, đèn xanh bật sáng, cậu chạy sang bên kia đường quét mã thuê một chiếc xe đạp, đạp tới siêu thị lớn cách đó hai cây số. Khu đồ tươi sống trong siêu thị lớn có nhiều loại đào phong phú hơn hẳn, không như hàng hoa quả ở trường, loại nào rẻ thì nhập. Tống Hề Đào cúi đầu chọn đào. Cậu hay bị mọi người khen là da đẹp quá, nhéo má một cái là chảy ra cả nước đào, thế nên cậu thích ăn đào giòn, vị hơi chua tí cũng không sao. Cậu còn thích cả đào lông nữa, tài khoản trên mạng của cậu chính là “Mao Đào” mà.
Có điều, sau một lần đi ký tặng sách cùng Thời Lưu, dù đã đeo khẩu trang và đội mũ, cậu vẫn bị fan dùng tia X quét qua làn da trắng mịn như sứ, rồi nhao nhao trêu chọc cậu là, “Không có lông chân thì gọi là Mao Đào cái nỗi gì”, còn đòi “Báo quản lý thị trường có quả đào mật giả danh đào lông”.
Đều tại hôm ký tặng trời nóng quá, cậu mặc quần ngố với áo cộc tay, thế là lộ chuyện không có lông chân! Dù Tống Hề Đào có đeo khẩu trang, nhưng qua đôi mắt đen láy, người ta vẫn nhận ra cậu là kiểu đẹp trai con ngoan trò giỏi, rất dễ khơi dậy ham muốn trêu chọc của các fan hâm mộ.
[Truyện tranh “Bề Ngoài Quân Thần” đã đăng được hai năm rồi, chương sau mà không ngủ với nhau nữa là mất lịch sự lắm đấy nhé.]
[Thầy Mao Đào ơi bao giờ mới biến thành “Đào vàng” đây, bọn em thực sự muốn lên xe lắm rồi.]
Tống Hề Đào ôm một đống đào, liếc mắt nhìn quả đào vàng bên cạnh, không không không, cậu không biến thành đào vàng đâu nhé.
………
Về khoản ăn uống, Tống Hề Đào tính toán chuẩn lắm, ăn hết túi đồ này là vừa vặn được nghỉ hè, cậu sẽ mua vé máy bay về nhà ngay lập tức.
Em gái Tống Nhạn Lý của cậu từ nhỏ đã bộc lộ tố chất học dốt, bị mẹ cậu gói ghém tống ngay vào lớp học múa, phát triển năng khiếu để sau này còn thi vào trường nghệ thuật.
Giang Mộng Lệ và Tống Quắc vốn là một cặp vợ chồng bác sĩ truyền thống, khổ nỗi cả con trai lẫn con gái đều không phải là mọt sách, tự dạy không được mà thuê người dạy cũng không xong.
Giang Mộng Lệ hỏi Tống Hề Đào: “Cái cậu học sinh giỏi dạy kèm cho con hồi lớp 12 ấy, liệu có mời được về dạy kèm cho em gái con không? Mẹ trả tiền.”
Đến giờ Giang Mộng Lệ vẫn nhớ mãi không quên, cảm động muốn rơi nước mắt, rốt cuộc là thần thánh phương nào mà một người cân cả một căn hộ ở khu gần trường học thế không biết.
Tống Hề Đào: “Để con liên lạc hỏi xem sao.”
Cậu tin chắc trong ba năm qua học sinh giỏi đã công thành danh toại rồi, không còn thiếu tiền nữa, nhưng đây cũng là một lý do tuyệt vời để ôn lại chuyện cũ mà! Nếu hè này học sinh giỏi cũng về, cậu có thể mời người đó đi uống trà sữa.
Ảnh đại diện vẫn là một màu xám xịt, hy vọng của Tống Hề Đào cũng vơi đi một nửa, cậu gõ từng chữ rồi gửi tin nhắn đi, nhưng quả nhiên là tin nhắn cứ thế chìm nghỉm vào hư không. Cái tài khoản QQ tạm thời này chắc là đã bị bỏ xó từ lâu rồi.
Tống Hề Đào thấy hơi tiếc nuối, có lẽ là tiếc cái tài khoản, cậu nhìn chằm chằm vào nó một lúc rồi nạp VIP mười năm cho tài khoản của học sinh giỏi. Ai dám bảo nó không đáng giá một xu, giá trị là do mình tự định đoạt mà.
Tống Hề Đào vui vẻ cười hì hì, may mà cậu tự kiếm được tiền rồi, chứ nếu dựa vào tiền sinh hoạt phí ba mẹ cho thì cậu không dám tiêu vào mấy việc vô nghĩa thế này đâu. Sau này nếu học sinh giỏi cần dùng tài khoản phụ, nhớ đến nó, thì dù bao lâu đi nữa, người đó cũng sẽ nhận được tin nhắn đồng bộ mà hôm nay cậu gửi đi.
Hai tháng hè trôi qua trong những ngày Tống Hề Đào vẽ tranh và đưa em gái đi học thêm. Tống Nhạn Lý tan học là cứ phải một combo gà rán trà sữa, nếu không thì mười phút đi bộ cũng không lết nổi.
Mặt trời chói chang, Tống Hề Đào sợ nắng, giương ô che: “Cô giáo dạy múa bảo em ăn ít đồ ăn vặt thôi, em bảo tháng Bảy ăn, tháng Tám nghỉ, giờ tháng Tám rồi đấy.”
Cô bé mười tuổi Tống Nhạn Lý kêu rên thảm thiết, nếu không phải mặt đường nóng bỏng thì nó đã quỳ xuống luôn rồi: “Anh, anh ơi…”
Tống Hề Đào nhìn cái bộ dạng không có chút tự chủ nào của em gái mà đau cả đầu. Trà sữa ngon thì ngon thật, nhưng ngày nào cũng một cốc thì không ổn tí nào, hại đường huyết lắm. Cậu đổi góc độ khuyên nhủ: “Em không xem tin tức ngộ độc thực phẩm à? Mùa hè đồ ăn dễ bị ôi thiu lắm, ăn vào là trên nôn dưới xả đấy. Đồ ăn bên ngoài không an toàn đâu, ngoan, về nhà ăn cơm.”
Tống Nhạn Lý phi thẳng vào quán gà rán: “Hôm nay ăn gà rán, bữa cuối cùng của tuần này!”
Tống Hề Đào: “…” Tuần này đã là thứ Bảy rồi cô nương ơi.
Giờ này là lúc nóng nhất trong ngày, hầu như chẳng ai ra đường kiếm đồ ăn cả, chỉ có mấy anh shipper chạy ra chạy vào, nhân viên trong bếp bận tối tăm mặt mũi.
Xô gà rán to bự được bê ra, Tống Nhạn Lý đeo găng tay vào, bắt đầu đánh chén ngon lành.
Tống Hề Đào nóng đến mức chẳng muốn ăn uống gì, từ ngoài trời hầm hập bước vào phòng máy lạnh, mùi dầu mỡ lâu ngày không thay của quán gà rán xộc thẳng vào mũi. Ban đầu cậu chưa phản ứng gì, chỉ thấy cổ họng đắng ngắt, dạ dày bỗng nhiên co thắt dữ dội.
Hình như sắp nôn rồi!
Tống Hề Đào vội vàng đứng dậy tìm nhà vệ sinh, nhưng không kịp nữa, cậu cuống quýt rút mấy tờ giấy ăn bịt chặt miệng. Trong lúc nhất thời, nước mắt nước mũi giàn giụa cả ra, may mà cậu chưa ăn gì, cứ nôn khan dữ dội, nhưng chỉ trào ra một ít dịch vị dạ dày.
Miếng gà rán trên tay Tống Nhạn Lý rơi “bộp” xuống bàn.
“Anh, anh bị sao thế? Anh bị ngộ độc thực phẩm hả!”
Hết chương 6.
