Chương 6: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 4)

Chương 6: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 4)

 

Ăn sáng xong, chín người cùng nhau đến lớp dược lý học buổi sáng.

Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp 11 sinh viên khác trong lớp. Đêm qua bọn họ đã nghe thấy tiếng ồn ào trong ký túc xá khi đèn chuẩn bị tắt. Sinh viên ở ký túc xá tầng đó trông rất sinh động, nhưng trong lớp hôm nay thì lại rất lo lắng và trầm mặc.

Dường như giáo viên đứng trên bục giảng không thấy được thái độ của sinh viên bên dưới, ông dạy cũng không mấy hứng thú, giảng nội dung nhạt nhẽo trong giáo án hết sức thờ ơ.

Cả chín người đều nghe không hiểu nội dung của lớp học, thật ra thì cũng không phải là hoàn toàn nghe không hiểu, bọn họ cũng có thể nghe được ba đến bảy phần. Mà mười một người kia hình như cũng không hoàn toàn hiểu hết những gì thầy giáo dạy.

Lúc lớp dược lý chuẩn bị kết thúc, những bạn học đó càng ngày càng khẩn trương.

Khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, thầy giáo cũng dừng nói, mặc dù ông vẫn chưa nói hết câu, ông nhanh chóng thu dọn giáo án rồi đi ra ngoài, không một chút dây dưa dài dòng.

“Ọe!”

Một người bạn cùng lớp ngồi trước mặt Hạ Bạch và Lận Tường ôm bàn nôn, mồ hôi rịn ra lấm tấm trên trán.

Nhưng những bạn học xung quanh cũng không cảm thấy có gì kỳ quái, có lẽ là bọn họ đều đang lo lắng, vậy nên nhất thời không ai quan tâm đến người bạn cùng lớp này.

Lận Tường đưa cho cậu ta một tờ khăn giấy, hỏi: “Cậu làm sao vậy? Không sao chứ?”

Bạn học kia khoát khoát tay, “Không có việc gì, tôi chỉ là… chỉ là lo lắng quá mà thôi, cứ mỗi khi tôi căng thẳng là sẽ bị như vậy.”

Chín người chơi không biết đến tột cùng thì cậu ta khẩn trương cái gì, nhưng ít nhiều gì cũng bị bầu không khí này ảnh hưởng, vẻ mặt mấy người còn lộ ra vẻ bất an.

Đúng vào lúc này, điện thoại di động của mọi người trong lớp lại vang lên.

Hạ Bạch chú ý thấy, khi điện thoại di động reo, thân thể những bạn học kia đã vô thức căng thẳng. Có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến bọn họ căng thẳng.

Trong nhóm lớp, phụ đạo viên @ tất cả mọi người.

Phụ đạo viên: [ Đối với lớp giải phẩu thí nghiệm buổi chiều, chúng ta cần hai bạn học đến phòng thí nghiệm giải phẫu để giúp giáo sư Lưu chuẩn bị dụng cụ trước. ]

Đến phòng thí nghiệm giải phẫu để chuẩn bị dụng cụ cho bài giảng của giáo sư, nghe có vẻ không phải là cái gì tốt lành. Điều cơ bản nhất chính là, lớp thí nghiệm giải phẫu thì cần phải có tử thi để giải phẫu, vậy nên chuẩn bị ở đây là chuẩn bị tử thi? Đến nhà xác để chuyển thi thể tới à?

Chẳng trách những bạn học này lại khẩn trương đến như vậy, nếu là bình thường khi sinh viên học y học lâm sàng giải phẫu, bọn họ sẽ được giáo sư chuẩn bị trước, còn bọn họ thì chỉ làm những công tác chuẩn bị đơn giản, không thể khẩn trương đến mức nguyên cả buổi học tâm thần không yên, thậm chí còn lo lắng đến mức nôn mửa.

Tất cả mọi người cùng dán mắt vào điện thoại, hồi hộp chờ đợi.

Phụ đạo viên: [ Hôm nay là Đới Lương Viễn và Tống Minh Lượng. Phiền hai vị bạn học này sau khi ăn cơm trưa xong thì tới phòng thí nghiệm giải phẫu 203, chuẩn bị trước cho buổi học chiều nay. Sau đó tôi sẽ nói cho các em biết phải chuẩn bị làm sao và cần chuẩn bị những gì. ]

Có người thì nhẹ nhõm, có người thì sụp đổ.

Sau khi nhìn thấy tin nhắn của phụ đạo viên, một bạn học đã bật khóc nức nở ngay tại chỗ rồi bắt lấy tay của một bạn học khác, “Xá Trường, tim tôi thật sự không ổn, chiều nay cậu có thể thay tôi đi trước được không?”

Vị này hẳn là bạn học Đới Lương Viễn.

Những người chơi khác đều nhìn về phía Tống Minh Lượng, nhưng thấy cậu ta vẫn cúi đầu như thường lệ, mái tóc dày cắt ngang trán che khuất mất ánh mắt cậu ta. Cha cậu ta, Tống Cường thì không ngừng cạy những nốt sần xung quanh móng tay, trông có vẻ rất hoảng sợ.

Trong bữa trưa, Tống Cường lại lôi kéo Tống Minh Lượng đi đến bàn của bọn họ.

Tống Cường nhìn Hoa Hạo Minh nịnh nọt: “Trước đây cậu đã từng tham gia trò chơi rồi, nhất định là rất lợi hại. Đây là lần đầu tiên đến phòng giải phẫu thí nghiệm nên có rất nhiều điều không biết, nhưng chắc chắn đó cũng là một cơ hội để phát hiện đầu mối mới.”

Hoa Hạo Minh trực tiếp hỏi: “Ông muốn nói cái gì?”

Tống Cường vội nói: “Vừa rồi tôi có nghe bạn học tên Đới Lương kia nói, có thể tìm người đi thay. Lần này có thể nhờ cậu đi thay Tống Minh Lượng được không, chúng ta nhất định sẽ cảm tạ cậu thật hậu hĩnh, lần sau đến lượt cậu đi thì Tống Minh Lượng sẽ đi thay cậu.”

Hoa Hạo Minh: “Thật xin lỗi.”

Tống Cường vẫn là cười như vậy rồi đẩy đẩy Tống Minh Lượng một cái.

Tống Minh Lượng không có phản ứng gì.

Tống Cường tức giận vỗ lên đầu cậu ta một cái, “Lúc này rồi mà mày còn không mở miệng nói chuyện đàng hoàng, mày muốn làm cho tao tức chết à?”

Ông ta kéo Tống Minh Lượng đến trước mặt bọn họ, “Nói chuyện cho đàng hoàng, mau cầu xin Hoa Ca đi, cầu xin hắn giúp mày một lần đi.”

Cuối cùng Tống Minh Lượng cũng mở miệng, “Tự con đi.”

Tống Cường: “Cái gì?”

Tống Minh Lượng sâu hít một hơi thật sâu, lớn tiếng nói, gân xanh trên cổ cũng lộ ra, “Con tự mình đi!”

 Tống Cường sửng sốt, vừa định nổi giận thì đã bị Hoa Hạo Minh ngăn lại, hắn nói: ” Chú Tống, dù chú có cầu xin tôi như thế nào tôi cũng sẽ không đi thay cậu ta, nhưng chờ chúng ta cơm nước xong xuôi có thể đi cùng cậu ta đến xung quanh phòng giải phẫu thí nghiệm xem trước một chút, tìm hiểu xem vì sao bọn họ lại sợ hãi như vậy.”

Ông ta không đạt được mục đích, nhưng như vậy cũng làm cho ông an tâm hơn một chút. Tống Cường miễn cưỡng nói cám ơn rồi ngồi xuống bên cạnh bàn bọn họ.

Sau khi ăn cơm trưa xong, chín người bọn họ đều đi đến phòng giải phẫu thí nghiệm, cũng gọi luôn cả Đới Lương Viễn đi cùng.

Trên đường đi, Hoa Hạo Minh cũng an ủi Đới Lương Viễn: “Đừng lo lắng, có lẽ lần này sẽ không có việc gì đâu.”

Đới Lương Viễn lo lắng xoa xoa tay, “Làm sao mà không có việc gì được? Trước đó còn có mấy người gặp chuyện không may, đây cũng không phải là sân trường trong truyền thuyết, nhiều người vào nhà xác như vậy nhưng ai cũng đều phát điên rồi chết hết!”

 Cậu ta căng thẳng đến mức lo lắng, tay bị xoa đến đỏ bừng, nếu cứ tiếp tục xoa nữa có khi da cũng sẽ bị bong ra luôn, “Vì sao hai chúng ta lại xui xẻo như vậy chứ, ngay lần đầu tiên đã bị chọn trúng.”

Mấy người nhìn nhau một cái, nắm được điểm mấu chốt trong lời cậu ta nói, sân trường trong truyền thuyết.

Hạ Bạch hỏi: “Sân trường trong truyền thuyết là cái gì?”

Mấy người chơi đều kinh ngạc nhìn về phía cậu ta, trước đó Hoa Hạo Minh đã dặn dò qua với bọn họ, khi đối mặt với các NPC trong trò chơi phải ăn nói và hành động phù hợp với thân phận của mình. Hiện tại thân phận của bọn họ là bạn học của Đới Lương Viễn, nói cách khác, bọn họ không phải là sinh viên năm nhất, tất cả mọi người trong lớp đều khẩn trương và sợ hãi, đều biết sân trường trong truyền thuyết, vậy bọn họ cũng nên biết.

Đới Lương Viễn thở dài, “Hạ Bạch, sao cậu vẫn vậy chứ? Bình thường lúc chúng ta buôn chuyện cậu đều ngẩn người phải không? Những chuyện khác thì không nói, vậy mà ngay cả chuyện này cũng không biết, tôi cũng không biết nên nói sao với cậu nữa.”

“…..”

Hoa Hạo Minh nhìn lướt qua Hạ Bạch, làm sao cậu ta biết trò chơi sẽ quét toàn diện cuộc sống của người chơi, thân phận của người chơi trong trò chơi sẽ có tính cách và đặc điểm thực tế?

Có điều, thì ra bình thường các ngày trong tuần cậu ở trường cũng ngẩn người? Vậy làm thế nào mà cậu thi đậu được vào trường đại học y Hòa Bình thế?

Hạ Bạch chú ý tới ánh mắt của Hoa Hạo Minh, thấy hoài nghi trong ánh mắt hắn nhìn mình càng lúc càng nặng, vẻ mặt cậu có chút mờ mịt.

Đới Lương Viễn cũng đã bắt đầu nói chuyện với người bạn cùng lớp nhưng không cùng kênh này: ” Có truyền thuyết nói trong nhà xác có quỷ, con quỷ kia cực kỳ đáng sợ, nghe nói mấy đàn anh đàn chị nhìn thấy ma trong nhà xác đều đã phát điên, hoặc tự hành hạ mình cho đến chết. Có lẽ vì truyền thuyết này mà nhà trường có truyền thống yêu cầu học sinh chúng ta đi chuẩn bị, lần này lớp chúng ta có rất nhiều người nghỉ học cũng vì cái truyền thuyết đó.”

Có ngu đi nữa cũng có thể nghe ra được, chìa khóa để thông quan trò chơi này nằm ở trên người con ma đó.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Tôi cũng đã từng được nghe nói về cái truyền thuyết này rồi, chẳng qua cũng không cần lo lắng.” Hoa Hạo Minh nói hươu nói vượn mà mặt không đổi sắc, “Tôi nghe nói, không phải người nào đến nhà xác chuẩn bị cũng đều chết.”

Mấy người nghe ra được là hắn đang thăm dò tin tức, vậy nên ai nấy đều bình tĩnh vểnh tai lên.

“Nói thì nói thế, nhưng làm sao biết được chúng ta có phải là người may mắn đó không.” Đới Lương Viễn vẫn còn rất đau khổ.

Nhưng mà, bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ ràng Tống Minh Lượng và Tống Cường đã phào nhẹ nhõm, không phải tất cả mọi người đi chuẩn bị đều sẽ chết, điều đó có nghĩa là vẫn có cơ hội.

Bọn họ đi dọc theo hồ nước nhân tạo về phía nhà xác, tảo xanh trong hồ đang phát triển điên cuồng, lắc lư vui vẻ, chỗ nào cũng thấy một màu xanh biếc. Độ ẩm không khí dường như cũng cao hơn so với những nơi khác, còn mang theo mùi tanh đặc trưng của thực vật thủy sinh.

Phòng giải phẫu thí nghiệm và nhà xác nằm trong một tòa nhà bốn tầng màu đỏ, cách xa khu sinh hoạt, được bao phủ bởi những cây cây hòe tươi tốt, vừa kín đáo vừa râm mát, nơi này không thấy một bóng người.

Đứng ở ngoài cửa, bọn họ có thể ngửi thấy mùi Formalin nồng nặc, nồng đến mức cay mắt nhức mũi.

Đới Lương Viễn vừa tới đây đã cầm lấy tiền giấy ở bên cạnh đốt lên, miệng còn lẩm bẩm gì đó.

Mạnh Thiên Hữu nói: “Tôi đã nói chìa khóa nằm ở bên trong nhà xác mà.”

Lận Tường: “Dẹp đi, cậu nói là phòng giải phẫu thí nghiệm.”

Mạnh Thiên Hữu: “Hai cái này là một thể, có khác gì nhau đâu? Cậu nói ra câu đó đã lập tức làm bại lộ mình là một người ngoài ngành.”

Lận Tường phát ra một tiếng cười nhạo, rất vang.

Mạnh Thiên Hữu tức, cậu ta vừa định nói thêm cái gì nữa thì đã bị Tống Cường nhiệt tình chen ngang: “Đúng đúng đúng, bạn học Mạnh, cậu nói đúng. Trung tâm NPC ở ngay chỗ này, ở đây cũng có manh mối mấu chốt. Đã vậy rồi, hay là lần này chúng ta vào thêm mấy người? Làm thế sẽ sớm tìm ra chân tướng hơn, chúng ta cũng có thể sớm ra ngoài hơn.”

Ông cũng nói có chứng có cứ, “Vừa rồi Đới Lương Viễn cũng nói, trong số những người đến nhà xác, có người không sao nhưng cũng có người xảy ra chuyện. Nhìn tình huống thì chúng ta ai cũng phải vào một lần, nếu đi vào một mình thì có thể không tránh được tử vong, nhưng nếu nhiều người cùng nhau đi vào thì khả năng có thể tránh được lại rất cao.”

Ông nói cũng có lý, nhưng là hôm nay phụ đạo viên đã chọn trúng Tống Minh Lượng, ai lại muốn đi vào một nơi nguy hiểm không biết rõ như vậy chứ?

Hạ Bạch nhanh chóng tiến lên một bước, nhưng cậu đã nhanh chóng bị Hoa Hạo Minh và Lận Tường lôi trở lại.

Lận Tường nhỏ giọng nói với cậu: “Hạ Bạch, cậu đừng có quá thiện lương như vậy.”

Hoa Hạo Minh: “…..”

Tống Cường nhìn từng người bọn họ, nhưng không có một ai đi ra, cũng không có người nào lên tiếng, nụ cười trên mặt dần dần nguội đi, cứng đờ, sau đó tản ra.

Cuối cùng vẫn là hai người Tống Minh Lượng và Đới Lương Viễn đi với nhau, hai người bất lực chậm rãi bước vào phòng thí nghiệm giải phẫu dưới cái nhìn của mọi người, thần sắc trên mặt bọn họ cũng mỗi người một vẻ.

Người chơi khác cũng chờ tại cửa ra vào, muốn biết bọn họ ở bên trong trải qua chuyện gì.

Nửa giờ sau, hai người đi ra, nhìn thì không có việc gì, nhưng có vẻ hơi mệt mỏi, còn có chất lỏng gì đó không rõ bắn vào người.

“Thế nào?” Mạnh Thiên Hữu bước nhanh đến chỗ Tống Minh Lượng, hỏi: “Cậu nhìn thấy cái gì, xảy ra chuyện gì?”

Tống Minh Lượng vẫn cúi đầu, không nói gì như thường lệ.

Lần đầu tiên Tống Cường không mắng câu nào vì cậu không nói chuyện.

Mạnh Thiên Hữu có chút sửng sốt.

Ôn Thu cau mày nói: “Tống Minh Lượng, đừng nhỏ mọn thế, có manh mối mà không nói cho chúng ta biết, cậu cho rằng một mình mình có thể tìm ra chân tướng được sao? Có thể chúng ta sẽ vô tình chạm vào quy tắc tử vong nào đó. Nếu như không nhanh chóng tìm ra chân tướng, những người khác sẽ chết trong trò chơi, cha con hai người cũng giống vậy.”

Tống Cường do dự một chút, sau đó vẫn đẩy Tống Minh Lượng một cái, rồi nói: ” Tại sao vào thời khắc mấu chốt lại thành hủ nút thế? Thấy cái gì, nhanh nói cho mọi người biết đi.”

“Thật sự không có chuyện gì xảy ra cả, tôi chỉ làm theo hướng dẫn của phụ đạo viên nói, đem ‘Đại thể lão sư’ để lên bàn thí nghiệm cho thầy giáo, chuẩn bị dụng cụ giải phẫu, không có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ngoài cái xác ra, tôi không gặp phải điều gì kỳ quái hay đáng sợ cả.”

Đây là câu nói dài nhất cậu ta từng nói, nói đặc biệt nghiêm túc, không có vẻ gì là đang nói dối.

Ôn Thu hỏi: “Thật à?”

Tống Minh Lượng không nói thêm gì nữa, ngẩng đầu nhìn về phía Đới Lương Viễn.

Đới Lương Viễn đã đi, không còn bộ dáng sợ hãi khẩn trương như lúc đến, cậu ta vui sướng đi tới, nụ cười còn sáng hơn cả mặt trời, dáng vẻ như thể vừa gặp được chuyện may mắn vậy.

“Sao có thể như vậy được?” Mạnh Thiên Hữu nói: “Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.”

Lận Tường khịt mũi xem thường, “Cậu thật sự mong chờ người khác xảy ra chuyện à, dù sao thì cậu cũng không phải là người đi vào mà, đúng không?”

Mạnh Thiên Hữu tức đến mức lông mày dựng đứng, “Cậu gây chuyện đúng không?”

Lận Tường đút hai tay vào túi quần, quay đầu huýt sáo.

“……”

Ý tưởng của Mạnh Thiên Hữu có chút vấn đề, nhưng trên thực tế, cậu ta không phải là người duy nhất trong số họ nghĩ rằng Tống Minh Lượng đi đến phòng chứa thi thể sẽ xảy ra chuyện gì, lúc trước bạn học cùng lớp đã biểu hiện rất rõ ràng, nhất định là phòng chứa thi thể có vấn đề, nhất định đó chính là mấu chốt.

Thế nhưng là, thật sự không có chuyện gì xảy ra cả. Theo như lời Tống Minh Lượng nói thì bên trong chính là một cái nhà xác và phòng thí nghiệm rất bình thường.

Ôn Đông: “Chẳng lẽ phương hướng sai rồi? Không phải ở nơi này à?”

Hoa Hạo Minh: “Chờ khi chúng ta đi vào lớp học nhìn thử xem thế nào, hoặc là buổi tối tới đây tìm một chút.”

Nhà trường quy định, phòng thí nghiệm giải phẫu sẽ luôn mở cửa trước khi tắt đèn vào buổi tối từ thứ hai đến thứ sáu, để tạo điều kiện thuận lợi cho sinh viên, nhất là những người sắp đi thực tập đến đây thực hành.

Tống Minh Lượng đi vào chuẩn bị hơn nửa giờ, thời gian còn lại không kịp qua lại ký túc xá, vậy nên bọn họ lại chờ ở ngoài cửa.

Các học sinh trong lớp lục tục kéo tới, đã gần đến giờ vào lớp, Lận Tường càng ngày càng khẩn trương.

Đối với một người chưa từng nghĩ đến việc học y thì, việc tham gia vào một lớp giải phẫu trong một trò chơi kinh dị ngay từ đầu như thế này, thật sự có chút quá mức, huống chi cậu ta vốn là người rất sợ những thứ này.

Cậu ta nhìn qua Hạ Bạch, thấy vẻ mặt cậu vẫn bình tĩnh như đang lang thang tận trời mây, nhưng ngón tay trên đùi lại khẽ run nhè nhẹ.

Cho tới tận bây giờ, chưa có lúc nào cậu tỏ ra hoảng sợ, nhưng nói như thế nào thì cậu cũng chỉ là một thiếu niên đơn thuần, mười tám năm năm qua chưa bao giờ lên mạng.

Lận Tường thấy lòng mình như mềm nhũn ra, lúc ấy Hạ Bạch không để ý đến sợ hãi, cõng mình ra khỏi nghĩa trang. Lần này mình cũng phải đè nén sợ hãi trong lòng, bảo vệ Hạ Bạch thật tốt.

Lận Tường hỏi: “Hạ Bạch, cậu cũng đang sợ hả?”

Cậu ta vỗ ngực, nghĩa khí nói: “Đừng sợ, nếu như thầy giáo bảo cậu sờ tử thi, tôi sẽ đứng trước mặt cậu.”

Hoa Hạo Minh : “……”

 

Hết chương 6.

Chương 6: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 4)

Ngày đăng: 2 Tháng 5, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên