Chương 65: Chúc Tạ Tổng Của Tôi Đại Triển Hoành Đồ, Từ Nay Vang Danh Khắp Giang Hồ

 

Chương 65: Chúc Tạ Tổng Của Tôi Đại Triển Hoành Đồ, Từ Nay Vang Danh Khắp Giang Hồ

 

Giữa tháng sáu, con đường đá sỏi trải qua những ngày nắng gắt, gió mùa hè thổi qua cũng chẳng mang theo chút mát mẻ nào.

 

Tất cả khách mời xếp thành một hàng dài, đứng dưới bóng cây, lắng nghe bài phát biểu quan trọng của Tiền Đa Đa.

 

Dưới ánh mặt trời, Tiền Đa Đa đứng trên chiếc xe ba bánh, cầm loa nói: “Chúc mừng mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ buổi hòa nhạc lần trước, vậy thì tiếp theo chúng ta sẽ phải đối mặt với thử thách mới.”

 

“Kể từ hôm nay, chúng tôi sẽ không phát đồ ăn cho mọi người nữa, tất cả mọi thứ đều phải tự cung tự cấp. Trong tủ lạnh có một ít nguyên liệu, trước cửa có ruộng rau, đi về phía trước có ao cá, chúng ta còn nuôi gia súc gia cầm. Mọi người có thể tự do lao động, muốn ăn gì thì tự tay làm.”

 

Ninh Lạc ngồi trên vali hành lý, tay cầm tờ rơi tuyên truyền khuyến khích sinh sản không biết ai đưa cho để che nắng, cậu bị phơi nắng đến uể oải, hỏi: “Vậy chẳng phải chúng ta đang tham gia chương trình Sinh Tồn Nơi Hoang Dã phiên bản nông thôn sao?”

 

Tiền Đa Đa vỗ tay bôm bốp cho cậu: “Tổng kết rất chính xác! Hơn nữa lần này chúng ta còn chào đón hai vị khách mời mới, đông người thì sức lớn mà, mọi người cùng nhau làm cho cuộc sống thêm phần náo nhiệt nào!”

 

Ninh Lạc vừa nghe đến khách mời mới, lập tức thò đầu ra nhìn, ngó nghiêng hồi lâu trên con đường nhựa bên ngoài mà vẫn chưa thấy ai đến, hỏi: “Khách mời còn chưa đến sao?”

 

Tiền Đa Đa: “Đang trên đường đến. Mọi người có thể đến sân nhỏ xem trước, chọn phòng mình thích, lát nữa các bạn sẽ chuẩn bị nghi thức chào đón cho hai người mới.”

 

Mắt Ninh Lạc sáng lên: “Chúng ta chuẩn bị sao? Chắc chắn chứ?”

 

Cậu vừa hỏi như vậy, mọi người liền cảm thấy chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.

 

Tiền Đa Đa rất vui vẻ đồng ý, dù sao Ninh Lạc cũng mang đến cho hắn không ít chủ đề và lượng truy cập: “Đúng vậy, toàn quyền giao cho các bạn lo liệu! Mọi người muốn làm như thế nào thì cứ làm như thế ấy.”

 

 

Ninh Lạc nheo mắt: “Vậy chúng tôi có thể điều động nhân viên của tổ tiết mục, để bọn họ nghe theo chỉ huy của chúng tôi không?”

 

Tiền Đa Đa: “Đương nhiên là được.”

 

“Tất cả sao?”

 

Tiền Đa Đa thấy cậu cứ truy hỏi mãi, hơi do dự, nhưng vẫn gật đầu: “Tất cả.”

 

“Được!” Ninh Lạc rất hài lòng, đôi mắt cười cong cong vô cùng tinh quái, nhìn là biết không có ý tốt rồi.

 

【Dám quay lén tôi luyện thái cực quyền, anh cứ đợi đấy, tôi sẽ cho anh biết tay, lát nữa tôi sẽ bắt anh làm việc cật lực.】

 

Tiền Đa Đa: “…”

 

Trúng kế rồi, đáng ghét thật!

 

Hắn còn đang suy nghĩ xem rốt cuộc Ninh Lạc sẽ chỉnh mình như thế nào, thì nghe thấy Lộ Đình Châu hỏi “Có phải được tự do lựa chọn phòng không?” Hắn gật đầu: “Đúng vậy, ai đến trước thì được chọn trước, tổng cộng có tám phòng.”

 

Ai đến trước thì được chọn trước? Vậy còn đợi gì nữa!

 

Phương Lộc Dã hào hứng: “Vậy em đi trước đây! Anh, hành lý nhờ anh nhé.”

 

Trong tay Lộ Đình Châu nặng trĩu, có thêm một chiếc vali đựng đầy hành lý nữa.

 

“…”

 

Hướng Bặc Ngôn vội vàng đuổi theo, chạy về phía căn nhà nhỏ: “Đứng lại! Tôi nhất định phải chọn trước!”

 

Ninh Lạc nhìn hai người chạy đi xa, lẩm bẩm: “Trời nắng nóng thế này mà chạy cái gì.”

 

Tiền Đa Đa đang định hỏi cậu không muốn chọn phòng tốt sao, thì thấy Ninh Lạc kéo vali hành lý đứng ra giữa đường.

 

Nhắm vào đoạn đường dốc một chiều, đặt vali hành lý xuống, ngồi lên, chân đạp một phát.

 

Vèo một cái trượt xuống dưới!

 

Tất cả mọi người đều kinh ngạc.

 

[??? Tôi đang mong đợi cái gì vậy?]

 

[Ninh Lạc đang làm gì thế? Rốt cuộc thì tôi đang xem cái gì thế này??]

 

[Thật sự, đừng bao giờ dùng tư duy bình thường để hiểu Ninh Lạc, cậu ấy không phải người bình thường!]

 

[… Có chút kỳ quái, để tôi bình tĩnh lại đã.]

 

[Bộ não của Ninh Lạc, có một loại thuần khiết chưa bị kiến ​​thức làm ô nhiễm.]

 

Mọi người nghe thấy tiếng Hướng Bặc Ngôn hét lớn ở phía xa: “Ninh Lạc, cậu gian lận! Cậu già rồi, xuống khỏi vali hành lý mau!!”

 

Mười giây sau là tiếng hét của Phương Lộc Dã: “Đồ ngốc, cậu đi đâu vậy? Nhà của chúng ta ở đây, cậu trượt qua rồi!”

 

Sau đó là tiếng hét của Ninh Lạc nhỏ dần theo cơn gió, vang vọng trong không trung: “Tôi không dừng lại được! A a a a ~~”

 

“Phụt!”

 

“Ha ha ha ha!”

 

Những người ở lại phát ra tiếng cười khe khẽ, cố gắng nín cười.

 

Nhưng bình luận thì không giữ ý tứ như vậy, ngay lập tức màn hình trở thành một biển “ha ha ha ha”, thậm chí còn xếp thành bánh gato nghìn lớp, chỉ có đầu của mọi người là lộ ra.

 

Lộ Đình Châu thu hồi tầm mắt từ người đã biến thành một chấm nhỏ, nghiêng đầu nhìn Ninh Dương, hỏi: “Có phải nhà họ Ninh theo đuổi phương pháp giáo dục vui vẻ không?”

 

Ninh Dương siết chặt tay kéo vali, nói rành mạch từng chữ một: “Nhà chúng tôi theo đuổi phương pháp tự sinh tự diệt.”

 

Ninh Lạc đã thêm rất nhiều đường vào cuộc sống của anh ta.

 

Tất cả đều là hoang đường.

 

Đợi đến khi Ninh Lạc chinh phục được vali hành lý trở về, mọi người đã chọn phòng xong.

 

Cậu khập khiễng đi vào, hỏi: “Còn phòng nào thế?”

 

Lộ Đình Châu đang ở giữa sân, chậm rãi nói: “Bây giờ còn hai phòng phía Đông và một phòng phía Tây….” Nói xong, ánh mắt anh rơi vào quần của Ninh Lạc, đặc biệt là chỗ vải bị rách ở đầu gối, “Em bị ngã sao?”

 

Ninh Lạc phản bác: “Anh biết cái gì, đây là em phanh xe bằng đầu gối đó, thao tác cao cấp mà.”

 

Lộ Đình Châu gật đầu: “Ừ.”

 

Ninh Lạc đang định tranh luận tám trăm hiệp để giữ thể diện: “…… Khoan đã, anh cứ thế mà công nhận rồi à?”

 

“Không thì sao?” Lộ Đình Châu đứng đó, mày kiếm mắt sáng mang theo ý cười, “Lát nữa nói em, em lại không vui.”

 

Ninh Lạc: ?

 

Cậu nhìn Lộ Đình Châu, lẩm bẩm: “Em thấy không phải lời hay ý đẹp gì.”

 

“Sao có thể, bây giờ cho dù em nói buổi tối có mặt trời anh cũng tin,” Lộ Đình Châu nhướng mày, “Dù sao thì người bị thương vẫn là lớn nhất mà.”

 

[Lộ Đình Châu, anh tỉnh táo lại đi! Anh đang làm gì vậy?]

 

[Người khác nhìn Ninh Lạc: Đúng là điên, Lộ Đình Châu nhìn Ninh Lạc: Lạc Bảo nói gì cũng đúng.]

 

[Lộ Đình Châu, tôi không muốn gọi anh là kẻ si tình đâu, bởi vì anh là một kẻ si tình không có não.]

 

[Trước đây tôi đã nói gì nhỉ, bảo hai người này ít chơi với nhau thôi, xem đi, anh Lộ cũng bị lây rồi kìa!]

 

[Đừng nói, anh đừng có mà nói, sao tôi lại thấy anh ấy có vẻ thích thú nhỉ?]

 

“Được rồi, chân không đau sao? Còn đứng đây nói chuyện phiếm,” Lộ Đình Châu kéo vali hành lý của cậu, để cậu đi theo mình đến phòng phía Tây, “Vào trong cất đồ trước, thay quần áo đi, lát nữa còn phải đến nhà chính.”

 

Anh nói đầy ẩn ý, “Không phải định lên kế hoạch chào đón cẩn thận sao?”

 

Ninh Lạc lập tức tỉnh táo: “Suýt chút nữa thì quên mất việc chính!”

 

【Hừ hừ, Tiền Đa Đa, anh cứ đợi đấy.】

 

Tiền Đa Đa ở đằng xa hắt hơi một cái rõ to: “…… Không phải Ninh Lạc đang mắng mình đấy chứ?”

 

Đợi đến khi vào nhà chính, vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với đôi mắt to tròn sáng rực của Ninh Lạc, trong lòng càng thêm run rẩy, ngoài mạnh trong yếu, “Ninh Lạc, tôi cảnh cáo cậu nhé, đạo diễn là tài nguyên không thể tái tạo, cậu hành hạ xong thì không còn ai đâu.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ninh Lạc ngượng ngùng cười, giọng nói cũng trở nên nũng nịu, rụt rè nói: “Đạo diễn Tiền, tôi là loại người đó sao?”

 

Nhưng trong lòng thì vô cùng thô lỗ: 【Tôi đương nhiên là vậy rồi hừ hừ ha ha! Tôi ăn thịt trẻ con anh không biết sao? Gừ gừ gừ!】

 

Tiền Đa Đa: “…”

 

Trạng thái tinh thần này của Ninh Lạc mà không đi diễn vai sát nhân biến thái thì đúng là lãng phí!

 

Hướng Bặc Ngôn hỏi: “Vậy, cậu định làm thế nào?”

 

Ninh Lạc ngoắc tay với bọn họ, bảo bọn họ ghé sát đầu lại, hạ giọng nói: “Chúng ta trước tiên làm như thế này…… Sau đó……”

 

Khi Lộ Đình Châu và Ninh Dương nghe cậu nói được một nửa thì đồng loạt lùi về phía sau một bước, đứng ở cửa giả vờ nhìn trời, coi như không có chuyện gì, một trái một phải như hai vị thần giữ cửa.

 

Đợi Ninh Lạc nói xong, Hướng Tư Kỳ cũng lặng lẽ lùi lại: “…… Các cậu cố lên, anh xin rút lui trước.”

 

Chỉ có Tiền Đa Đa là phản ứng kịch liệt, hét lớn: “Tôi không đồng ý!”

 

Hướng Bặc Ngôn nhìn hắn, nắm chặt tay, cười lạnh: “Không đồng ý? Lúc anh hại chúng tôi thì chúng tôi có đồng ý không?”

 

Phương Lộc Dã chốt hạ: “Cứ làm như vậy đi!”

 

[Nói to lên, có chuyện gì mà VIP tôn quý như chúng tôi không được nghe chứ?]

 

[Tôi có cảm giác đám nhóc này không có ý gì tốt, nhìn ba anh kia không ai muốn tham gia là biết rồi.]

 

[Đạo diễn Tiền, anh tự cầu phúc đi, đúng là phúc báo của anh mà.]

 

[Rốt cuộc là chuyện gì thế? Tôi tò mò muốn chết!]

 

Ở cổng thôn có một chiếc xe dừng lại, người thanh niên xuống xe đầu tiên vẻ mặt rất lạnh lùng, môi nhợt nhạt, dáng người gầy gò, nhìn qua là biết sức khỏe không tốt, suốt cả quãng đường đi đều không có biểu cảm gì, cậu ta nhận lấy vali hành lý của mình, đi về phía bên này.

 

Đó là một trong những khách mời bay lần này, Chu Kiệu.

 

Ninh Lạc lén lút trốn sau cánh cửa, thò đầu ra ngoài nhìn.

 

Bên dưới đầu cậu còn có hai cái đầu nữa, đó là Phương Lộc Dã và Hướng Bặc Ngôn, bọn họ cùng nhau hóng chuyện.

 

【Xuất hiện rồi, xuất hiện rồi, tình nhân thế thân ốm yếu của kim chủ!】

 

Tiền Đa Đa chậm rãi đánh một dấu chấm hỏi thật to: Cái gì cơ?

 

Ngược lại, chủ nhân của hai cái đầu còn lại vô cùng phấn khích: Ối chà, tình nhân thế thân đó, kích thích vậy sao?

 

Rất nhanh, một người đàn ông mặc vest khác bước xuống, không cần mọi người giới thiệu cũng biết đây chắc chắn là tổng giám đốc của Cự Thượng, Tạ Kha.

 

Hắn ta không lấy hành lý của mình ra khỏi cốp xe đã mở, mà đuổi theo người thanh niên phía trước, kéo cậu ta lại, hạ thấp giọng, gấp gáp nói gì đó.

 

【Xin mời nam chính còn lại của hiện trường hỏa táng tràng xuất hiện, hình tượng tổng tài bá đạo kinh điển của chúng ta, tổng tài lạnh lùng ít nói, Tạ Kha!】

 

【Ơ, khoan đã? Cách miêu tả này có hơi giống anh trai mình, không ổn cho lắm…… Mà cũng không đúng, anh trai mình bây giờ là kiểu lẳng lơ ra mặt rồi.】

 

Ninh Dương ở cách đó rất xa, nhưng cũng đã nghe thấy giọng nói của Ninh Lạc, anh ta tức đến mức bắt đầu lục túi xách của mình.

 

Hướng Tư Kỳ hỏi: “Anh đang tìm gì vậy?”

 

Giọng Ninh Dương căng thẳng: “Thuốc trợ tim!”

 

Ngoài xe, Chu Kiệu gỡ từng ngón tay của Tạ Kha ra, nhân lúc còn chưa bắt đầu quay, cất giọng lạnh lùng, nói: “Cút.”

 

Thấy hắn ta còn muốn nói gì đó, Chu Kiệu nói: “Không ai ép anh đến đây, nếu anh không chịu được thì về với em họ của anh đi, không tiễn.”

 

Tạ Kha tức giận: “Chu Kiệu, ý cậu là gì! Trước đây cậu không như vậy, cậu thay đổi rồi.”

 

Chu Kiệu thật sự chỉ muốn cười.

 

Chẳng lẽ không nghe theo hắn ta, không coi hắn ta là ưu tiên hàng đầu thì là mình thay đổi sao?

 

“Ý trên mặt chữ đó.” Thái độ của Chu Kiệu rất cứng rắn, cậu ta gỡ tay Tạ Kha ra, đi về phía trước.

 

【Woa, thế thân trong tiểu thuyết cẩu huyết đã thức tỉnh, đúng là khác biệt.】

 

【Để tôi nghĩ xem đây là đến đoạn nào rồi? Ồ ồ, mình nhớ ra rồi!】

 

Ánh mắt Hướng Bặc Ngôn nóng bỏng nhìn cậu: Nói mau nói mau!

 

【Tình nhân thế thân đã giác ngộ, tổng tài bắt đầu theo đuổi vợ yêu, nhưng lại đang ở trong màn kịch “Chắc chắn là cậu ta đang lạt mềm buộc chặt, cậu ta vẫn còn yêu mình”, khiến cho người yêu càng ngày càng xa, lúc này cần gì nào?】

 

Mắt Phương Lộc Dã sáng lên: Cái này cậu ta rất quen thuộc, chắc chắn phải có chất xúc tác.

 

【Đúng vậy, chính là Bạch Nguyệt Quang! Bạch Nguyệt Quang sẽ đuổi theo đến đây, dây dưa không rõ với tổng tài, lại vừa hay bị tình nhân thế thân bắt gặp, ba người xảy ra xung đột kịch liệt trong mối tình tay ba cẩu huyết.】

 

Tiền Đa Đa nghe được tin tức bát quái động trời, bắt đầu phấn khích: Trời ạ, bảo sao giới giải trí của mấy người chơi lớn vậy, thật là đặc sắc, hóng được drama lớn rồi.

 

【Tôi đoán Nhiên Đông chắc chắn là truyện gối đầu giường của bọn họ, màn kịch cẩu huyết của ba người khiến cho chương trình liên tục gặp sự cố! Chậc chậc chậc, đạo diễn Tiền à, anh xong đời rồi.】

 

Vừa rồi Tiền Đa Đa còn đang hóng drama, nụ cười lập tức biến mất: ?

 

Không phải chứ, sao lại liên lụy đến trên đầu hắn rồi??

 

Không kịp nghĩ nhiều, Chu Kiệu và Tạ Kha đã vào đến nơi.

 

Nhìn biểu cảm, hai người vẫn còn đang đắm chìm trong mối tình ngược luyến tàn tâm không thể tự kiềm chế được.

 

Ninh Lạc nháy mắt với Tiền Đa Đa, thấy hắn vẫn còn đang ngẩn người, liền kéo hắn ra!

 

Chu Kiệu và Tạ Kha diễn một màn anh chạy em đuổi, dù có cánh bay cũng không thoát được, một đường dây dưa đến trước cửa lớn, đột nhiên có người xông ra, dọa cho người ta sợ chết khiếp.

 

“Ờ, đạo diễn Tiền?” Chu Kiệu không chắc chắn lắm.

 

Giây tiếp theo.

 

“Bùm!”

 

Tiếng pháo nổ vang, pháo giấy đủ màu sắc tung bay từ trên trời rơi xuống.

 

【Trương Vạn Sâm, tuyết rơi rồi.】

 

Ninh Lạc đối diện với pháo giấy bay lả tả, chắp hai tay lại, thành kính ước nguyện:

 

【Nguyện gió ngược như hiểu ý, đừng để hoa dễ tàn.】

 

Khóe miệng Hướng Bặc Ngôn giật giật.

 

Đồ thần kinh.

 

Nhạc DJ sôi động vang lên, viện nhỏ ở nông thôn trong nháy mắt biến thành sàn nhảy để mọi người quẩy ở quán bar.

 

Tiền Đa Đa cầm micro, đứng dưới ánh đèn đủ màu sắc, đối diện với ánh mắt kinh hoàng của Chu Kiệu và Tạ Kha, hét lên câu đầu tiên: “Chúc Tạ tổng của tôi đại triển hoành đồ, từ nay vang danh khắp giang hồ!”

 

“Chúc Chu tổng một đường thăng tiến, như rồng bay phượng múa!”

 

Tiền Đa Đa mặt mày ủ rũ, quay đầu lại hét vào trong viện nhỏ: “DJ, chuẩn bị!”

 

Băng rôn lớn được kéo ra:

 

“Tên của ngài khắc ghi trong tim, con đường huy hoàng dẫn đến đỉnh cao!”

 

Rất nhiều nhân viên đồng loạt xuất hiện, xếp thành hai hàng, đồng thanh hét lớn:

 

“Cung nghênh Tạ tổng Chu tổng hồi cung! Đại thiếu gia giá đáo, tất cả tránh ra!”

 

Hết chương 65.

 

Chú thích:

  • Đại triển hoành đồ: Có nghĩa là thực hiện những kế hoạch lớn lao, đạt được thành công rực rỡ.

  • Nguyện gió ngược như hiểu ý, đừng để hoa dễ tàn: Câu này xuất phát từ bài thơ “Mai Hoa” của nhà thơ Thôi Đạo Dung thời Đường. Trong bài thơ, tác giả mượn hình ảnh hoa mai trong gió lạnh để thể hiện phẩm chất thanh cao, kiên cường. (Nguyện, nghịch phong như giải ý, dung dịch mạc tồi tàn).
Chương 65: Chúc Tạ Tổng Của Tôi Đại Triển Hoành Đồ, Từ Nay Vang Danh Khắp Giang Hồ

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên