Chương 66: Xem gif Có Rủi Ro, Vẫn Là jpg Có Giá Trị Hơn
Nụ cười trên mặt Tiền Đa Đa sắp không giữ nổi nữa rồi, hắn nghẹn ngào, cầm loa lớn nói với Chu Kiệu và Tạ Kha: “Mời hai vị thiếu gia vào trong.”
Toàn thể nhân viên công tác đồng thanh hô lớn: “Thiếu gia, mời ngài vào.”
Chu Kiều há hốc mồm, ngơ ngác nhìn mọi thứ trước mắt.
Cảnh tượng quá mức huyền ảo, tất cả mọi chuyện hoàn toàn vượt quá nhận thức của cậu ta.
Cậu ta buông vali hành lý ra, lùi lại vài bước, nhìn logo phía trên viện nhỏ, lại nhìn Tiền Đa Đa, giọng nói khô khốc, hỏi: “Đạo diễn Tiền, anh phụ trách hai chương trình cùng một lúc sao?”
“…”
Tiền Đa Đa tủi thân, nhưng Tiền Đa Đa không thể nói.
Giờ phút này hắn vô cùng hối hận vì đã chọc giận Ninh Lạc, để rồi bị tính kế thảm hại như thế này.
[Đến bệnh phong thấp của tôi cũng tái phát luôn rồi…]
[Ninh Lạc quá vĩ đại, một mình anh ấy đã cho tất cả công dân được sống trong lâu đài mộng mơ.]
[Chu Kiệu, cậu nghi ngờ chương trình, nghi ngờ đạo diễn, nhưng sao lại không hề nghĩ đây là nghi thức chào mừng mà khách mời đã chuẩn bị cho cậu?]
[Chu Kiệu mau chạy đi! Ở đây không có một ai bình thường cả!]
[Tiền Đa Đa, anh nói xem, anh trêu chọc Ninh Lạc làm gì cơ chứ.]
[Vì muốn xem Chu Kiệu và bạn trai thần bí của cậu ấy nên mới đến, kết quả lại ra cái thứ này?]
[Sao tôi lại cảm thấy Chu Kiệu lên nhầm thuyền giặc rồi nhỉ? Có thể trả vé lại không!]
[Tôi không cần quan tâm cậu cảm thấy gì, tôi chỉ cần quan tâm tôi cảm thấy thế nào là được, cứ để Chu Kiệu đến, để tôi xem khoảng bao lâu thì cậu ta bị đồng hóa.]
Tiền Đa Đa thấy hai người đứng ở cửa đều không chịu vào, đành cố gắng gượng cười nói: “Mau, mau vào đi.”
Phương Lộc Dã nhìn bộ dạng của hắn mà thấy rùng mình, trong phút chốc liên tưởng đến má mì vẫy khăn tay nói, “Đại gia đến chơi đi”, làm nổi hết cả da gà.
Ninh Lạc thầm oán trách: 【Tôi bảo anh biến dị chứ không bảo anh chuyển giới, ba ngày nghỉ phép vừa rồi anh đi Thái Lan trải nghiệm phong tình địa phương à? 】
Tiền Đa Đa nghe thấy tiếng răng mình nghiến ken két.
Cuối cùng Tạ Kha cũng tìm lại được lý trí của mình: “Mọi người đang làm gì vậy?”
“Nghi thức chào mừng đó,” Tiền Đa Đa nghiến răng nghiến lợi, thúc giục bọn họ đi vào trong, “Mau vào đi, mọi người đều đang đợi đấy.”
Chu Kiệu và Tạ Kha mơ mơ màng màng được dẫn vào trong, đầu óc choáng váng suốt quãng đường đi.
Điều quỷ dị nhất là, tất cả mọi người đứng thành hai hàng xung quanh đều nhìn bọn họ mỉm cười, từng khuôn mặt tươi cười như được copy paste, khóe miệng cong lên một độ cong giống hệt nhau, đầu cũng theo bước chân của bọn họ mà từ từ xoay chuyển.
Hai người: “…”
Bây giờ bọn họ không còn tâm trạng nào nghĩ đến chuyện yêu đương nữa, ý nghĩ duy nhất chính là mau chóng đi hết con đường này!
Đây rốt cuộc là cái thứ gì vậy!
Thậm chí khi Tạ Kha đi đến cuối con đường nhìn thấy khuôn mặt của Ninh Dương, trong lòng lại trào dâng một cảm giác thân thiết lạ lùng, cảm thấy tên này cũng không đến nỗi đáng ghét.
Hắn ta vội vàng bước lên, nắm chặt tay Ninh Dương, dùng sức lắc lên lắc xuống, căn bản không muốn buông ra: “Ninh tổng, lâu rồi không gặp.”
“Lâu rồi không gặp,” Ninh Dương mỉm cười, lịch sự hỏi, “Cậu có thích nghi thức chào mừng mà chúng tôi dày công chuẩn bị cho cậu không?”
Tạ Kha lập tức buông tay ra, còn lau lau lên quần áo.
Hắn ta cười gượng gạo: “Cảm ơn ý tốt của Ninh tổng.”
Ninh Dương nhìn biểu cảm trên mặt của hắn ta, tâm trạng vô cùng sung sướng, cảm thấy cuối cùng Ninh Lạc cũng làm được một việc tốt.
Tạ Kha nhìn nụ cười trên mặt anh ta, bắt đầu hối hận vì sao mình lại đến tham gia chương trình tạp kỹ này?
Chu Kiệu cũng vậy, không có việc gì lại giở trò dỗi hờn làm chi, mình đã giải thích với cậu ấy, tối hôm đó thật sự là một sự cố ngoài ý muốn, em họ uống say nên mới ôm lấy mình, giữa bọn họ không có chuyện gì cả.
Nhưng mình vẫn chiều chuộng cậu ấy, cũng biết tại sao Chu Kiệu lại dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, lạnh nhạt với mình, quay đầu lại tham gia chương trình này, chẳng qua là ghen tuông, muốn thể hiện quyền sở hữu của cậu ấy trước mặt mọi người thôi, mình hiểu hết mà.
Cuối cùng Tiền Đa Đa cũng kết thúc nghi thức chào mừng đầy đau khổ, quay lại làm công việc đạo diễn của mình, để các khách mời mới gia nhập giới thiệu đơn giản về bản thân.
Tạ Kha bắt đầu trước, hắn ta thản nhiên nhìn lướt qua toàn trường, ngạo nghễ nói: “Xin chào các vị, tôi là giám đốc điều hành của Cự Thượng, Tạ Kha, là thạc sĩ đại học xxx, MBA của trường kinh doanh đại học Cheese, từng nắm cổ phần của aaa, bbb… là người đại diện theo pháp luật của công ty xx…”
Trong vài phút tiếp theo, mọi người bắt đầu lắng nghe lý lịch dài dòng của Tạ Kha, hắn ta thậm chí còn không bỏ qua cả thứ hạng giải thưởng của cuộc thi mô phỏng kinh doanh thời trung học, một hơi nói ra hàng chục chức danh, biến phần tự giới thiệu thành một bài thuyết trình cá nhân.
Ninh Lạc nghe mà đau cả đầu: 【Vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy một núi băng rồi.】
Cậu nhỏ giọng nói thầm với Hướng Bặc Ngôn ngồi bên cạnh cũng đang nghe đến phát chán: “Sớm biết thế tôi cũng giới thiệu bản thân nhiều hơn một chút.”
Hướng Bặc Ngôn liếc cậu: “Cậu? Cậu thì có gì hay để giới thiệu?”
Ninh Lạc kiêu ngạo ưỡn ngực: “Tôi là độc giả của giải Nobel, người nộp hồ sơ vào 500 công ty hàng đầu thế giới, là nhà đầu tư kỳ cựu của Meituan và Ele.me, người mua hàng cao cấp của các nền tảng mua sắm lớn, người tham gia dự án xổ số hàng tỷ, người kế nhiệm chuẩn mực của chủ nghĩa xã hội!”
Hướng Bặc Ngôn nghe mà sướng cả tai, đúng vậy, ai mà không phải là người sở hữu các loại danh hiệu chứ? Chỉ có Tạ Kha là tự mình ba hoa.
“Ninh Lạc, cậu chính là vị thần giới thiệu bản thân đến từ thế giới khác, biết nói thì nói nhiều vào.” Gã ta cổ vũ.
Ninh Lạc được cổ vũ, văn chương tuôn trào như suối: “Tôi còn đi trên con đường nhựa trải dài có giá hàng trăm tỷ mỗi ngày, tham gia xây dựng ngân khố quốc gia, tích cực nộp thuế, hít thở bầu không khí hàng tỷ năm, phơi nắng từ mặt trời 50 tỷ năm trước, tôi không đáng tự hào sao?”
Hướng Bặc Ngôn giơ ngón tay cái với cậu: “Rất đáng tự hào. Một đòn này, xuyên thấu cả các vì sao.”
Chẳng phải nghe hay hơn nhiều so với cái gã strong kia sao?
“Cậu vừa nói tham gia dự án gì? Dự án này, Vương Đa Ngư tôi đầu tư rồi!”
Mà bên kia, Tạ Kha đã kết thúc bài phát biểu của mình, đang nhìn Chu Kiệu, hạ thấp giọng, dùng giọng trầm khàn nói: “Đến lượt em rồi, baby.”
Baby?!
Ninh Lạc như bị sét đánh, tê dại từ đầu đến chân, có cảm giác chua xót như bị cháy khét, da đầu như muốn nổ tung, lạnh toát.
Tạ Kha vẫn đang dùng giọng trầm ấm quyến rũ của mình nói gì đó, nhưng cậu đã hoàn toàn không nghe lọt tai nữa: 【Yết hầu của anh bị ngâm nước tương rồi à? Mặn đến mức không nói chuyện bình thường được nữa sao? Trời ơi, cái dây thanh quản ngâm xì dầu này! 】
Cậu ở bên này liều mạng gào thét, mọi người ở bên kia liều mạng gật đầu.
Tuyệt vời, nói hay lắm, nói nhiều vào!
Chu Kiệu cũng có vẻ mặt thật ghê tởm, cậu ta hít sâu một hơi: “Anh đừng gọi tôi như vậy. Xin chào mọi người, tôi là một diễn viên, năm nay 26 tuổi, rất vui được làm quen với mọi người.”
Tạ Kha cho rằng cậu ta xấu hổ, gật gật đầu, ai cũng có thể nhìn ra vẻ bất đắc dĩ trong mắt anh ta: “Được rồi, anh biết em khiêm tốn, không thích anh làm như vậy.”
Chu Kiệu tức đến mức môi run rẩy.
【Chỉ cần là người bình thường thì sẽ không ai thích đâu! Anh không có việc gì làm à, không có việc gì làm thì ăn Lưu Lưu Mai đi?】
Ninh Lạc đổ mồ hôi hột, lần đầu tiên biết hóng chuyện cũng có cái giá của nó, đầu tiên là cậu phải chịu đựng những lời lẽ sến súa của một tên tổng tài bá đạo.
Chẳng lẽ đây chính là sức sát thương của văn học tổng tài bá đạo cổ điển sao?
Tiền Đa Đa cũng không chịu nổi nữa, sau khi giới thiệu xong liền để lại thẻ nhiệm vụ cho bọn họ, lập tức chuồn mất, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu.
Trên thẻ nhiệm vụ là nhiệm vụ hàng ngày của bọn họ, mỗi ngày phải hoàn thành việc thu hoạch lúa mì, tưới nước cho ruộng, cho gia súc gia cầm ăn, v.v. Ninh Lạc chỉ biết vụ thu hoạch lúa mì vào mùa thu, vẫn là vừa mới biết thì ra tháng 6 còn có thể thu hoạch lúa mì mùa đông, kiến thức tăng lên đáng kể.
Mấy người chia nhóm bốc thăm, hai người một nhóm đi làm việc.
Ninh Lạc là người vừa gà mờ lại vừa thích chơi, bị Tạ Kha làm cho sến súa nhưng vẫn muốn tiếp tục hóng chuyện của hai người này, cậu biết hai người này chắc chắn sẽ bốc trúng việc cho lợn ăn, trong lòng bắt đầu làm phép, hy vọng mình sẽ bốc trúng việc cho gà ăn.
【Cho gà ăn, cho gà ăn, cho gà ăn, thiên linh linh địa linh linh! Hồn về đây! Hồn về đây! Ơ a a a a mẹ ơi ma ri ầm! (Nhảy múa) (Xoay vòng) (Lắc chuông) (Làm phép) (Niệm chú) Cho gà ăn ơi đến đây, đến đây nào… Cho gà ăn ơi mau đến đây…】
Lộ Đình Châu nhìn tờ giấy cho gà ăn trong tay mình, trầm mặc một lát.
【A, đúng là cho gà ăn! 】
Ninh Lạc cầm tờ giấy, cười vô cùng ngốc nghếch: “Hì hì.”
Cuối cùng kết quả được công bố, Ninh Lạc và Lộ Đình Châu một cặp, Ninh Dương và Hướng Tư Kỳ một cặp, Phương Lộc Dã và Hướng Bặc Ngôn một cặp. Mấy người đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không phải là Tạ Kha thì ai cũng được.
Tạ Kha rất hài lòng với việc phân nhóm này, nhìn về phía Chu Kiệu, cười tà mị.
Ninh Lạc bày tỏ:
【Tôi đoán ý nghĩa đằng sau nụ cười này có lẽ là: Baby, quả nhiên, em không thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh được.】
Mọi người đồng loạt rùng mình, nháy mắt đã biến thành mặt nạ đau khổ.
Ọe ọe ọe, ai đó bịt miệng Ninh Lạc lại giùm cái đi!
Sao chỉ một câu nói ngắn ngủi mà lại có sức sát thương lớn như vậy!
Sau khi chia nhóm xong, mọi người đi thay quần áo, thay sang bộ đồ thoải mái để làm ruộng. Ninh Lạc đã thay xong từ sớm, ngồi trên bệ đá trong sân chờ Lộ Đình Châu.
Tiền Đa Đa nhìn dáng vẻ nhàn nhã phơi nắng của cậu, lại nghĩ đến video cầm loa gào thét của mình đang lan truyền chóng mặt trên hot search, hận không thể cùng Ninh Lạc đồng quy vu tận.
Tên nhóc này vậy mà lại có lòng báo thù lớn như vậy, đáng ghét!
Ninh Lạc từ xa đã cảm nhận được ánh mắt nhiệt tình như lửa của Tiền Đa Đa, nhìn sang.
【Nhìn tôi? Còn nhìn? Nhìn nữa phạt anh đi hôn Tạ Kha đấy.】
Tiền Đa Đa: !!!
A a a a a, da đầu tê dại luôn rồi!
Lộ Đình Châu thay một bộ đồ thể thao đi ra: “Đi thôi.”
Ninh Lạc ngoan ngoãn đi theo, trong tay cầm một chậu thức ăn cho gà, hào hứng nói: “Đi thôi đi thôi đi thôi, đi cho gà ăn!”
Lộ Đình Châu hỏi: “Vui vẻ như vậy sao?”
Ninh Lạc vừa nhảy chân sáo chạy lên phía trước, quay đầu lại nhìn anh, nở nụ cười rạng rỡ: “Đương nhiên rồi, em chưa từng trải nghiệm cuộc sống ở nông thôn bao giờ.”
Ánh mặt trời xuyên qua mái tóc của cậu, nhuộm đuôi tóc cậu thành màu vàng nhạt, Ninh Lạc cười tươi như một mặt trời nhỏ, dây rút mũ trùm đầu trên áo đung đưa, vừa đi lùi vừa nhìn Lộ Đình Châu, vẻ mặt hớn hở.
Chiếc quần short chỉ đến đầu gối, để lộ đôi chân trắng đến chói mắt dưới ánh mặt trời, giày thể thao giẫm lên con đường nhựa bị ánh nắng hun nóng đến bốc hơi. Phía sau cậu là bầu trời xanh thẳm, bên cạnh là cánh đồng lúa mì vàng óng, ánh mặt trời ấm áp và rực rỡ.
[Thế mà bây giờ tôi mới phát hiện Ninh Lạc đẹp trai đến vậy, trước đây chỉ chú ý đến việc cậu ấy hài hước như thế nào thôi.]
[Ninh Lạc, tôi cầu xin cậu đừng nói chuyện, đừng làm trò nữa được không, chỉ cần cậu đồng ý, cậu vẫn là Lạc Bảo của tôi.]
[Điều này chứng minh cái gì? Xem gif có rủi ro, vẫn là jpg có giá trị hơn.]
Lộ Đình Châu nhìn vết thương được xử lý đơn giản trên đầu gối của cậu, bảo cậu lại gần: “Đừng đi lùi.”
Ninh Lạc hỏi: “Tại sao?”
Lộ Đình Châu: “Tránh cho lát nữa phải phanh xe bằng gáy.”
Ninh Lạc: “… Sẽ không đâu!”
Miệng thì nói như vậy, nhưng người vẫn ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Lộ Đình Châu, đi song song với anh.
Hai người nhanh chóng đi đến chuồng gà phía sau nhà, bên trong có hơn ba mươi con gà. Cậu nhìn những con gà béo tốt, nuốt nước bọt, rải một nắm thức ăn: “Ăn đi mấy đứa.”
【Đợi anh cho mấy đứa ăn xong sẽ đi sang chuồng lợn bên cạnh xem náo nhiệt, he he.】
Đàn gà nhìn thấy có thức ăn, liền chạy lại.
Lộ Đình Châu đứng phía sau cậu, nói: “Không thể cho ăn như vậy, em đổ thức ăn vào máng ăn bên kia đi.”
Ninh Lạc nhìn trái nhìn phải, quả nhiên nhìn thấy bên trong có một cái máng ăn, hăm hở nói: “Vậy em vào trong.”
Cậu vừa vào trong, ba mươi con gà liền hoảng sợ bỏ chạy tán loạn, còn có một con gà trống nhìn cậu chằm chằm, bất cứ lúc nào cũng muốn lao tới mổ một cái.
Ninh Lạc rất bất mãn: “Anh cho mấy đứa ăn mà mấy đứa còn tỏ thái độ với anh vậy hả? Không biết ơn trước ân huệ của ông chủ gì cả, xem ra ngày nào đó phải thịt hết mấy đứa mới được.”
Lời nói của cậu chọc giận con gà trống kia, nó lập tức chạy tới định mổ cậu, dọa Ninh Lạc sợ hãi vội vàng quay đầu bỏ chạy ra khỏi chuồng gà: “Làm gì đấy? Không được qua đây!”
Lộ Đình Châu đứng bên cạnh nãy giờ vẫn luôn mỉm cười: “Em nói xem, tự nhiên em đi trêu chọc nó làm gì.”
Ninh Lạc bám vào hàng rào, nghiến răng nghiến lợi với con gà trống hùng dũng oai vệ kia: “Mày đợi đấy, lát nữa quay về sẽ hầm vợ mày làm canh!”
Sau đó lại quay đầu nói với Lộ Đình Châu, “Tối nay em muốn ăn món tủ của anh, anh lại biểu diễn một lần nữa cảnh nhúng xác của nó vào dịch thể của đứa con chưa chào đời của nó cho em xem. Em muốn để chúng đoàn tụ trong bụng của em.”
Lộ Đình Châu nghiêm túc suy nghĩ một chút: ” Chuyện giết gà chắc là chương trình không phát sóng được đâu? Những người bạn thường xuyên giết người đều biết, hình ảnh đó quá máu me, sẽ bị cấm.”
Ninh Lạc bình tĩnh lại, trầm ngâm: “Bếp trưởng Lộ nói có lý.”
[Có lý cái quỷ gì, hai người còn một xướng một họa nói chuyện với nhau.]
[???? Lộ Đình Châu, anh đang làm gì vậy?]
[Tôi biết mà, tôi biết mà! Sớm muộn gì anh cũng sẽ giống như vợ anh thôi!]
[Anh Lộ… Anh Lộ, anh có còn bình thường không?]
[Tôi cắm ba que khoai tây chiên lên bánh tart trứng để tưởng nhớ anh Lộ của tôi đã ra đi mãi mãi.]
[Chị gái à, nói thật thì chị cũng điên không kém đâu.]
[Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện rồi! Mọi người đừng nói chuyện nữa!]
[Chuyện gì? Làm ồn ào cái gì, kinh động thánh giá, lôi ra chém ngay lập tức.]
[Bên Tạ Kha, lợn nái sổng chuồng rồi!!]
Ninh Lạc vừa định cùng Lộ Đình Châu thảo luận thêm về kỹ năng giết gà, thì nghe thấy từ chuồng lợn phía xa truyền đến âm thanh ầm ĩ, quay đầu nhìn lại.
Sau đó miệng há thành hình chữ O.
Cậu đã nhìn thấy một cảnh tượng khó quên trong đời.
Tạ Kha bị một con lợn nái phát điên đuổi theo, hắn ta chạy thục mạng phía trước, chạy nhanh với tốc độ kinh người, vừa chạy vừa hét thất thanh: “Cản nó lại! Nhanh cản nó lại!!”
Người chạy phía trước, lợn đuổi theo phía sau.
Ninh Lạc chớp chớp mắt: 【Chỉ là cùng anh chạy như điên, anh đừng nghĩ nhiều thế?】
Khóe miệng Lộ Đình Châu giật giật.
Bài hát này đã khắc sâu vào DNA của em rồi đúng không?
Tạ Kha đã suy sụp rồi, điều khiến hắn ta càng suy sụp hơn nữa là, con lợn kia đột nhiên húc hắn ta lên.
Tạ Kha cưỡi trên lưng lợn.
Tạ Kha cưỡi trên lưng lợn??!
Cả đời này Ninh Lạc chưa từng thấy cảnh tượng nào chấn động như vậy, cậu nhìn một người một lợn phi nước đại đi xa, trong đầu lóe lên một tia sáng:
【Chúng ta hãy làm bạn với hồng trần, sống thật tiêu diêu tự tại! Nhĩ Khang, anh thiếu mất Tử Vy rồi! 】
Lộ Đình Châu phải nhéo mạnh vào lòng bàn tay một cái mới không bật cười, anh quay mặt đi che giấu biểu cảm, dùng sức mím chặt môi, hai vai khẽ run rẩy.
Hiện trường đã hoàn toàn hỗn loạn, Tạ Kha đang hét lớn, Tiền Đa Đa cũng đang gào thét.
“Không dừng lại được, nó không dừng lại được!!”
“Không đuổi kịp, nó chạy nhanh quá!”
Con lợn kia lao ra khỏi vòng vây chạy về phía đường nhựa, thấy đã không đuổi kịp nữa, Tiền Đa Đa bịch một tiếng quỳ xuống, giơ tay Nhĩ Khang: “Quay lại, mày quay lại đi mà!”
“Làm sao bây giờ!”
Đầu Ninh Lạc lại lóe sáng: “Em có cách!”
Dưới ánh mắt mong đợi của mọi người, cậu chạy trở lại viện, lấy vali hành lý của mình ra, đứng giữa đường, ngồi lên, nắm chặt cần kéo, chân đạp một cái.
Vèo một tiếng lại trượt xuống!
Hết chương 66.
Chú thích:
- Meituan và Ele.me: Đây là hai nền tảng giao đồ ăn lớn nhất Trung Quốc.
- Vương Đa Ngư là một nhân vật nổi tiếng trong bộ phim hài của Trung Quốc “Hello Mr. Billionaire” (2018). Vì thế, khi nhân vật nói câu này, nó sẽ mang tính chất gây cười, và có thể nói quá lên về việc đầu tư.
