Chương 66: Ngũ Cô Thôn ( Phần 9 )
“A, đúng vậy.” Điền Tuyền gật đầu, có vẻ anh ta không muốn nói thêm gì nữa, “Bác sĩ Hà rất giỏi.”
Đầu Tỉnh Duyên đau đến mức muốn nứt ra, cậu ta nhìn sang Hạ Bạch.
Hạ Bạch làm như không nhận ra Điền Tuyền không muốn nói, hỏi: “Tiết Lệ Cốc giết chết một người già được kính trọng trong làng của các anh, cũng là bác sĩ Hà phát hiện ra sao?”
“Sao cậu lại hỏi chuyện này?” Cuối cùng Điền Tuyền cũng nhíu mày, lần đầu tiên anh ta lộ ra vẻ mặt lạnh lùng trước mặt bọn hắn, “Có phải là các cậu muốn tìm hiểu về Tiết Lệ Cốc không? Tôi khuyên các cậu đừng nên làm vậy, Tiết Lệ Cốc là nỗi đau của người dân Ngũ Cô Thôn chúng tôi, không ai muốn nhắc đến cô ta, nếu để những người dân khác biết, chắc chắn họ sẽ đuổi các cậu đi.”
Hạ Bạch ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt đẹp trong veo nhìn Điền Tuyền, như một đứa trẻ ngây thơ nhưng rất ngoan ngoãn, “Vâng, lúc nãy là do tôi không hiểu chuyện.”
“. . . . . .”
Điền Tuyền không biết nên biểu lộ cảm xúc gì trên mặt mình cho phải, cuối cùng vẫn không nhịn được, dịu giọng hơn một chút, “Các cậu mau đi đi, sau này đừng tìm tôi nữa, cũng đừng hỏi về Tiết Lệ Cốc nữa.”
“Vậy anh trả lời tôi một câu hỏi cuối cùng nữa thôi.” Hạ Bạch nói.
Cậu cảm thấy lúc nãy Tỉnh Duyên hỏi chưa ổn lắm, vậy nên đã hỏi trực tiếp: “Trước đây Tiết Lệ Cốc thật sự là một bà đồng độc ác đã hại rất nhiều người dân trong làng à?”
Cả Điền Tuyền và Tỉnh Duyên đều cảm thấy đầu thật đau, “Được rồi tổ tông của tôi, đúng vậy, mau đi đi.”
Hai người lại bị đuổi ra ngoài.
Những người chơi khác đang đợi hai người trong nhà sàn, thấy bọn hắn vừa về là vội vàng vây quanh lại ngay.
Lận Tường hỏi: “Sao rồi?”
Tỉnh Duyên nói: “Lý Quế và Lưu Phúc không nói dối, Tiết Lệ Cốc hẳn là một bà đồng độc ác, Điền Tuyền cũng nói vậy, tôi đã kiểm tra rồi, anh ta không nói dối.”
Tỉnh Duyên kể lại chi tiết cuộc nói chuyện của hai người với Điền Tuyền.
“Vậy những gì chúng ta đoán đều sai hết rồi.” Lận Tường ngây người nói.
Đào Bảo Bảo nói: “Thực ra cũng không phải sai hết. Có lẽ đúng như chúng ta suy đoán, là lời nguyền, cũng đúng là lời nguyền từ Tiết Lệ Cốc. Chỉ là, thôn dân đối với cái tên Tiết Lệ Cốc này rất kiêng kỵ, không phải vì họ có lỗi với cô ta, mà là vì họ sợ hãi, cũng giống như Điền Tuyền đã nói, cô ta là nỗi đau của dân làng Ngũ Cô Thôn bọn họ.”
“Đúng vậy.” Lận Tường nói: “Nói như vậy cũng hợp lý.”
“Vậy có phải là bác sĩ Hà mới là nhân vật chính, ông ấy đã chết chưa?” Lận Tường lại bắt đầu phát huy trí tưởng tượng của mình, “Bác sĩ Hà đến Ngũ Cô Thôn để chữa bệnh cho người dân, cũng giống như Điền Tuyền nói, ông ta giống như giáo viên dạy học, ông ấy không có nghi ngờ gì, trong lòng những người dân ở đây thì ông ấy là một bác sĩ tốt, ông ấy là người đã vạch trần Tiết Lệ Cốc, ngăn cản Tiết Lệ Cốc biến Ngũ Cô Thôn thành vườn thí nghiệm cổ trùng của mình, nhưng lại bị Tiết Lệ Cốc hại chết, mà người dân vẫn chưa biết bác sĩ Hà đáng kính của họ đã chết, họ cứ tưởng ông ấy đã rời đi.”
Hạ Bạch nhìn càng ngốc càng phấn khích, càng khiến cho người ta có hảo cảm.
Đào Bảo Bảo gật đầu, “Suy luận của cậu cũng rất hợp lý.”
Tỉnh Duyên: “Chuỗi logic cũng thông suốt.”
Hạ Bạch: “Nếu bác sĩ Hà là nhân vật chính của câu chuyện, vậy thì căn bệnh kỳ lạ của người dân là do bác sĩ Hà nguyền rủa à? Như thế không phải là rất mâu thuẫn sao? Tôi vào ít trò chơi, nhưng có trường hợp nào những căn bệnh kỳ lạ xuyên suốt trong những trò chơi đó không phải do nhân vật chính gây ra không?”
Phù Vũ Tình nói: “Cậu nói đúng, chỗ này không hợp lý. Trong hầu hết các tình huống, cốt truyện chính nên thuộc về nhân vật chính.”
Lận Tường không từ bỏ, “Có phải là bác sĩ Hà bị cổ trùng của Tiết Lệ Cốc điều khiển không? Đúng rồi, trước khi vào thôn tôi đã tìm hiểu thông tin, phát hiện ra có một loại cổ trùng mẹ con như vậy. Tiết Lệ Cốc bị ông ấy ngăn cản, nhưng ông ấy cũng bị Tiết Lệ Cốc điều khiển, ông ấy phải làm theo ý muốn của Tiết Lệ Cốc để hại người dân, ông ấy là một bác sĩ tốt xuống làng chữa bệnh cho người dân, điều này đối với ông ấy thật đau khổ, ông ấy muốn giải quyết tất cả mọi chuyện, vì vậy ông ấy nghiên cứu ra căn bệnh kỳ lạ này, để thu hút những người bên ngoài Ngũ Cô Thôn đến để giải quyết nó.”
“Bà nó!” Tỉnh Duyên nói: “Có khả năng đó lắm! Nếu sự thật cuối cùng của trò chơi là như vậy, tôi sẽ phục sát đất, bác sĩ Hà là một người tuyệt vọng nhưng lại rất phi thường.”
Ngay cả Kiều Hữu Lâm cũng đồng ý với suy luận của cậu ta, “Như vậy tất cả mọi chuyện đều hợp lý, rất bất ngờ, rất phù hợp với độ khó của trò chơi.”
Hạ Bạch lại một lần nữa kinh ngạc trước trí tưởng tượng của Lận Tường, nhưng, “Theo như cậu nói, bác sĩ Hà tốt như vậy, tại sao lại nghiên cứu ra căn bệnh độc ác như thế để hành hạ người dân, đừng quên, còn có ba người dân đã chết.”
Lận Tường lập tức nói: “Chờ đã, là tôi nghĩ nhiều, căn bệnh kỳ lạ không phải do bác sĩ Hà nghiên cứu ra, mà là do ông ấy bị điều khiển bởi con cổ trùng trong cơ thể, không thể làm gì khác hơn là hại người dân, ông ấy rất đau khổ, chúng ta tìm ra nguyên nhân của căn bệnh, giải quyết tất cả mọi chuyện, đối với ông ấy, đó là điều mà ông ấy vẫn mong đợi.”
“. . . . . .”
Lận Tường hỏi Hạ Bạch: “Bây giờ cậu còn câu hỏi nào nữa không?”
Hạ Bạch không nói được gì, có vẻ như cũng hợp lý, phù hợp với những manh mối hiện tại của họ, hơn nữa cũng giải quyết được vấn đề mâu thuẫn cốt lõi.
Cậu nhìn sang Lăng Trường Dạ, ánh mắt Lăng Trường Dạ dừng lại trên người Lận Tường, không nói đúng hay sai, chỉ cười nói: “Cách suy luận của cậu là dựa vào những manh mối có hạn, liên tục sửa đổi tưởng tượng của mình để tìm kiếm sự thật, rất thú vị.”
“Haha…!” Lận Tường gãi gáy, được khen nên có chút ngại ngùng, nhưng cũng rất vui, “Chỉ là suy nghĩ lung tung thôi.”
“Nếu là như vậy thì không phải là lời nguyền, bác sĩ Hà sẽ không nguyền rủa người dân.” Lăng Trường Dạ nói: “Nếu không phải là lời nguyền thì là gì?”
Phù Vũ Tình: “Không quan trọng, là lời nguyền hay là cái gì cũng được, cũng không ảnh hưởng gì đến sự thật. Suy luận của Lận Tường đã kết hợp được tất cả các manh mối lại với nhau, chúng ta có thể thử xác minh theo hướng suy luận này.”
Lận Tường vẫn nghiêm túc trả lời câu hỏi của Lăng Trường Dạ, “Là cổ? Nhưng bác sĩ Hà đã chết, chỉ có thể coi là cổ quỷ? Không tồn tại thực tế, nếu là như vậy, cũng có thể giải thích tại sao tôi chỉ có thể thanh lọc một phần những căn bệnh kỳ lạ đó.”
“Các cậu còn nhớ sự bất thường xuất hiện vào đêm đầu tiên không?” Hạ Bạch đột nhiên nói: “Lận Tường nói giống như tiếng mèo kêu, Nhị Oa cũng nói là bốn chân, nhưng chúng ta đều không nhìn thấy, đó có phải là mèo quỷ cổ không?”
Lận Tường chợt hiểu ra: “Đúng vậy! Suýt chút nữa tôi đã quên mất! Như vậy thì tất cả đều có thể giải thích được.”
“Mèo quỷ cổ! A đúng rồi! Trước khi vào trò chơi tôi đã tìm hiểu thông tin về bùa ngải, có loại bùa này, là một loại cổ động vật, còn được gọi là một trong những loại cổ thuật tàn nhẫn nhất trên đời.” Đào Bảo Bảo cũng nói.
Ngũ Cô Thôn nằm ở thành phố Đại Thái, nơi có nhiều người phức tạp, có nhiều truyền thuyết về tà thuật, sau khi nhận nhiệm vụ treo thưởng này, tất cả bọn hắn ai cũng đều tìm hiểu kỹ càng những tài liệu có liên quan, tà thuật, vu thuật, cổ thuật, không bỏ sót một loại nào.
Mèo quỷ cổ thực sự là một trong những loại bùa ngải tàn nhẫn nhất. Tương truyền có hai cách luyện mèo quỷ cổ, một là dùng phương pháp đặc biệt để nuôi lớn mèo, khi nó già thì đánh chết nó, chế tạo ra mèo quỷ thực sự, phương pháp thứ hai thì thiên về tà thuật, là ma quỷ nhập vào thân mèo, là mèo quỷ theo một nghĩa khác.
“Mèo quỷ có thể thay chủ nhân chuyển dời tiền tài, ăn cắp tuổi thọ, hại người, Vương Nhị và Tề Ngạn không phải là có liên quan đến việc trộm tiền sao!” Tỉnh Duyên kích động nói: “Đêm mèo quỷ cổ xuất hiện, trời vừa sáng Vương Nhị đã rơi xuống từ tầng cao, từ chỗ vợ anh ta chúng ta biết được anh ta là một con bạc, còn tìm thấy dấu vết của nơi cất tiền bị lục loại, thậm chí còn có tiền bị rách trong phòng anh ta.”
Điều quan trọng nhất là, cậu ta nhìn thấy tâm lý của Vương Nhị, lúc nào anh ta cũng hét lên: “Của tôi! Là của tôi!”
Tỉnh Duyên nói: “Chúng ta đã hiểu lầm anh ta, anh ta không trộm học phí của con trai mình đi đánh bạc, tối hôm đó anh ta nhìn thấy mèo quỷ chuyển tiền của anh ta đi, chắc là anh ta muốn lấy tiền lại từ chỗ con mèo quỷ nên mới rơi xuống từ tầng cao!”
Hạ Bạch gật đầu, suy luận này rất hợp lý.
Lăng Trường Dạ suy nghĩ một lúc, “Vậy chúng ta đuổi theo con mèo quỷ kia thì có thể tìm được chủ nhân phía sau nó, sẽ biết được rốt cuộc là Tiết Lệ Cốc hay là Hà Xuân Huy.”
Hạ Bạch nói: “Tối hôm đó lúc tôi mở cửa sổ thì nhìn thấy có động tĩnh ở trong rừng cây phía bên trái nhà trưởng thôn.”
Lăng Trường Dạ: “Rừng cây bên trái nhà trưởng thôn chính là ám lâu của Ngũ Cô Thôn.”
Tất cả mọi người đều ngẩn người, không ngờ nó lại liên quan đến ám lâu ở Ngũ Cô Thôn, nghe cái tên thôi đã cảm thấy rất đáng để đi thăm dò.
Phù Vũ Tình: “Có vẻ như tôi thực sự phải đi khám phá ám lâu.”
Đào Bảo Bảo yếu ớt giơ tay, “Trời sắp tối rồi, tối nay có lẽ lại có một người chơi bị bệnh kỳ lạ như người dân, có một việc không biết chúng ta có nên xác nhận hay không, đó là, nói về việc một người nào đó vu oan nói xấu người khác, có phải làm thế là có thể phá vỡ lời nguyền hay không.”
Phù Vũ Tình nhíu mày, “Đã nói không phải là lời nguyền rồi, Tô Mậu cũng đã chết, sao cô còn hỏi phương pháp này có đúng không?”
Đào Bảo Bảo muốn nói kỳ thực cổ trùng và lời nguyền không có gì mâu thuẫn, nhưng thấy Phù Vũ Tình tức giận như vậy, cô cũng chỉ mấp máy môi rồi không nói gì nữa.
Hạ Bạch nói: “Tôi đi xem Tề Ngạn thế nào rồi.”
Đột nhiên Lăng Trường Dạ có cảm giác gì đó, nói: “Được, cậu đi xem xem anh ta có còn sống được hay không, sau đó chúng ta thảo luận kế hoạch tối nay vào ám lâu.”
Tề Ngạn ở trong phòng bên cạnh họ, không có một chút động tĩnh nào, Hạ Bạch đi đến thăm dò hơi thở của hắn ta, chỉ có thể cảm nhận được một chút khí tức mỏng manh.
Hắn ta sắp chết rồi, rất nhanh thôi.
Hạ Bạch ấn mạnh vào thái dương hắn ta, hỏi: “Tề Ngạn, anh có nghe thấy tôi nói không? Anh có thể giao thi thể của mình cho tôi không? Tôi có thể mang thi thể nguyên vẹn của anh ra khỏi trò chơi, nhưng anh phải cho tôi dùng thi thể của anh.”
Hạ Bạch đã nghe về chuyện của Tề Ngạn, tất nhiên cậu cũng không có cảm tình gì với hắn ta, cậu sẽ không đối xử với thi thể của hắn ta như đối xử với những thi thể đã ký khế ước ở phó bản đài truyền hình Hoa Ninh, có lẽ cậu muốn ký khế ước với hắn ta là vì muốn dùng tử thi của hắn ta, có lẽ còn có kỹ năng nữa.
Không biết Tề Ngạn có nghe thấy không, nhưng thấy mí mắt hắn ta run lên, môi mấp máy, nhưng không thể nói được gì.
“Anh ta thế nào rồi?” Đào Bảo Bảo vẫn muốn biết lời nguyền có thể phá giải được hay không, suy nghĩ một chút rồi cũng theo sau.
Hạ Bạch nói: “Cũng không còn sống được lâu nữa.”
Trên thực tế, khi Đào Bảo Bảo đi đến thăm dò hơi thở của hắn ta, hắn ta đã không còn sống được nữa.
Cô thở dài, nói ra suy nghĩ của mình, “Chúng ta thực sự có thể xác định là có mèo quỷ cổ, nhưng thực ra điều này cũng không mâu thuẫn gì với lời nguyền, Vương Nhị và Tề Ngạn có thể là do mèo quỷ nên mới rơi xuống từ tầng cao, nhưng Tề Ngạn thì có thể thực sự đã chết vì lời nguyền, Tô Mậu nói là anh ta đã bị nguyền rủa, mà điều đó cũng rất phù hợp với anh ta. Nếu lời nguyền tồn tại thì chắc chắn có cách giải, phải không?”
Hạ Bạch nhìn cô, đôi mắt trống rỗng không chút tạp niệm có thể phản chiếu tâm hồn con người.
Đào Bảo Bảo ngượng ngùng nói: “Tôi sợ chết, sợ người chết tối nay chính là mình.”
“Cô sợ chết vậy tại sao còn vào trò chơi?” Hạ Bạch hỏi.
Đào Bảo Bảo thành thật nói: “Tôi thiếu tiền, à, điểm tích lũy cũng được, điểm tích lũy có thể đổi được nhiều tiền hơn.”
Hạ Bạch: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, nếu cô không làm gì đáng bị nguyền rủa, thì dù có lời nguyền tồn tại cũng không cần lo lắng.”
Đào Bảo Bảo cười cười, “Ai biết được, tôi không dám chắc mình chưa từng bị ai nguyền rủa, tôi chỉ là một người bình thường, không phải là thánh nhân, hơn nữa, không giấu gì cậu, tôi thậm chí còn không có kỹ năng, vậy nên tôi rất sợ.”
Hạ Bạch nhìn cô thêm một lần nữa, gật đầu nói: “Vậy tôi kiểm tra thử.”
Cách kiểm tra mà Hạ Bạch nói là xác nhận thận của Tề Ngạn có còn không.
Có thể hắn ta giống như Vương Nhị, vì tiền tài bảo vật mà đuổi theo con mèo quỷ nên mới rơi từ trên tầng cao xuống, nhưng đúng như Đào Bảo Bảo nói, không thể vì vậy mà phủ nhận sự tồn tại của lời nguyền.
Để xác định anh ta có thực sự bị nguyền rủa vì những việc mà Tô Mậu đã nói hay không, chỉ cần xác định thận của anh ta có còn nguyên vẹn hay không là rõ.
Nếu nói lúc đó hắn ta rơi xuống từ tầng cao, lưỡi liềm trùng hợp cắt hỏng hai quả thận của hắn ta thì lời nguyền thực sự có tồn tại.
Tề Ngạn đã chết, lúc này đi kiểm tra thì rất đúng với chuyên ngành của Hạ Bạch.
Cậu là sinh viên năm nhất khoa pháp y, chưa tốt nghiệp đã bắt đầu khám nghiệm tử thi rồi.
Chuyện này đối với cậu chẳng có gì đáng sợ, ngay cả Đào Bảo Bảo nhát gan cũng có thể bình tĩnh quan sát.
“Suy luận của cô không sai.” Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào bụng của Tề Ngạn, nói: “Bây giờ không phải là vấn đề có bị thương hay không nữa, hai quả thận của anh ta đều không còn, giống hệt như nam sinh bị Tề Ngạn bạo lực học đường mà Tô Mậu đã nói.”
Vừa nói xong, Hạ Bạch bỗng nghe thấy có tiếng động nào đó, cậu nhanh chóng đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trời sắp tối, ánh hoàng hôn đỏ rực ở xa như sắp bị bóng đêm nuốt chửng, chỉ còn lại một vệt dài như sao băng.
Dưới sự dẫn dắt của trưởng thôn, những thôn dân đang cầm cuốc, gậy gộc và đuốc vây quanh nhà sàn bọn họ ở.
“Người đâu?”
“Mau cút ra khỏi Ngũ Cô Thôn đi!”
“Mau đi đi, Ngũ Cô Thôn chúng tôi không cần các người!”
Hạ Bạch nhìn thấy Lăng Trường Dạ ở phòng bên cạnh cũng mở cửa sổ ra.
Giọng nói của Lận Tường rất lớn, “Chắc chắn là vợ của Lưu Phúc đã nói với trưởng thôn về việc chúng ta tìm hiểu về Tiết Lệ Cốc, những thôn dân đó bây giờ đang tức giận muốn đuổi chúng ta ra khỏi Ngũ Cô Thôn!”
“Ha!” Phù Vũ Tình cười lạnh, “Trưởng thôn vốn muốn chúng ta đi sớm mà, bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội rồi.”
“Vậy phải làm sao?” Tỉnh Duyên nói: “Nhiều người quá, chúng ta đánh không lại, hơn nữa chúng ta cũng không thể đánh bọn họ được, phải không?”
Lăng Trường Dạ: “Vì đã bị lộ rồi nên cứ coi đây là một cơ hội để chúng ta tận dụng luôn, hiếm khi có nhiều người như vậy mà.”
Mùi vị quen thuộc này, Tỉnh Duyên lập tức biết anh muốn làm gì.
Lận Tường cũng biết, trước tiên anh sẽ chuyển dời sự chú ý của thôn dân, tạo ra một tình huống hỏi đáp không phòng bị.
Anh nhảy xuống qua cửa sổ, giơ hai tay lên theo lời họ nói: “Các anh chị, các cô dì chú bác, mọi người nghe tôi nói đã, chúng tôi tìm hiểu về Tiết Lệ Cốc vì chúng tôi nghĩ rằng bệnh kỳ lạ này là lời nguyền khủng khiếp của cô ta, chúng tôi muốn tìm ra cách để giải lời nguyền.”
“Mọi người cũng muốn biết phải không? Tôi biết mọi người đều bị những căn bệnh kỳ lạ này hành hạ đau khổ lắm rồi.”
Vợ của Lưu Phúc đứng ở hàng đầu cùng với hai người dân khác, nước mắt lưng tròng, trong đó có một người dân đang lấy tay áo lau nước mắt trên mặt, người đó ủy khuất khóc nức nở: “Rốt cuộc là tạo nghiệt gì vậy chứ?! Sao cứ kéo dài mãi không dứt thế này.”
Lận Tường tiếp lời họ, “Tôi biết mọi người rất ấm ức, rất đau khổ, bạn đồng hành của chúng tôi cũng bị nguyền rủa, chúng tôi cũng cảm thấy ấm ức như vậy, có một người bạn đồng hành của chúng tôi. . . . . . anh ấy đã chết rồi.”
“Sao Tiết Lệ Cốc lại độc ác như vậy chứ, rốt cuộc thì ả ta muốn giết bao nhiêu người mới chịu thôi!”
“Kiếp trước chúng ta tạo nghiệt gì vậy chứ, rõ ràng chúng ta có làm gì sai đâu, tại sao lại phải chịu đựng tất cả những điều này!”
Bọn hắn đứng ở tầng hai nên có thể nhìn thấy rất rõ ràng, những thôn dân này bị bệnh lạ hành hạ đến mức cả người tiều tụy, mọi đau khổ, ấm ức và tức giận của họ được thể hiện hết sức rõ ràng qua những quầng thâm đen nhánh quanh mắt không thể xóa đi, còn có cả những vệt máu trên quần áo mà họ cũng chẳng còn tâm trạng đâu để giặt.
Hạ Bạch lại nhìn sang Lận Tường, cậu ta đã tiến bộ hơn rất nhiều so với lúc ở phó bản trường đại học y Hòa Bình.
“Tôi biết, tôi biết!” Lận Tường tỏ ra đau buồn, “Còn có cụ già đáng kính đó nữa, tất cả đều bị cô ta hại chết.”
“Là bác Lưu.”
“Là trưởng thôn ông ấy. . . . . .”
“Đừng nói nữa!” Đôi mắt nhỏ bé của trưởng thôn lần đầu tiên đỏ hoe, ông ta nói: “Đám người này không phải là đến để giải lời nguyền cho chúng ta, đâu có cách giải lời nguyền nào bảo chúng ta chỉ ra những người đã vu oan nói xấu Tiết Lệ Cốc?! Bọn chúng không có ý tốt, chúng ta đuổi bọn hắn đi đi!”
“Chờ đã!” Lận Tường lớn tiếng thu hút sự chú ý của thôn dân, “Chúng tôi thực sự đã tìm ra cách giải lời nguyền, các người nghe tôi nói, cách giải lời nguyền là. . . . . .”
Lăng Trường Dạ lại dùng giọng nói cao vút tiếp lời cậu ta: “Trước khi bệnh kỳ lạ xuất hiện, Tiết Lệ Cốc có thực sự dùng bùa ngải để hại các người không?”
Gần như ngay khoảnh khắc anh nói xong, Hạ Bạch lớn tiếng hỏi: “Tiết Lệ Cốc đã ở căn nhà sàn nào?”
Tỉnh Duyên ngẩn người một giây, sau đó lập tức nhìn vào tâm trí của từng thôn dân có mặt ở đây.
“Còn cần phải nói sao?”
“Tôi nằm trên giường lâu như vậy!”
“Quả nhiên là cậu ta vẫn không tin!”
“Con tôi bị cổ trùng ả ta nuôi hại chết, tôi hận ả ta!”
“Căn nhà sàn ở phía Đông đầu làng.”
“Trên xương thịt đầy rẫy những con trùng đang bò lúc nhúc.”
“Số 97.”
“Tại sao ả ta lại làm vậy, làng chúng ta chưa bao giờ làm gì sai với ả ta cả.”
. . . . . .
Những suy nghĩ trong lòng thôn dân lần lượt xuất hiện, có mang theo nghi vấn, có phẫn nộ và bất lực, trong đêm tối, tất cả cùng tràn vào tâm trí của Tỉnh Duyên.
“Quả nhiên bọn chúng không có ý tốt!” Trưởng thôn là người đầu tiên phản ứng kịp, “Mau đuổi bọn chúng đi!”
Hạ Bạch hỏi: “Tiết Lệ Cốc ở đâu?”
Tỉnh Duyên: “Nhà sàn số 97 ở phía Đông đầu làng!”
Lăng Trường Dạ xách Nhị Oa lên: “Đi đến đó ngay!”
Những người chơi lần lượt nhảy từ tầng hai xuống, chạy thẳng về phía đông đầu làng.
Hai ngày qua bọn hắn đã đi hết nhà này đến nhà khác, đã quen thuộc với Ngũ Cô Thôn nhỏ bé này, vì bọn hắn xuất phát trước thôn dân một bước, vậy nên trước khi bị thôn dân bắt giữ, bọn hắn đã kịp thời lao vào nhà sàn cũ kỹ trước mặt.
“Không phải là đi đến ám lâu à? Sao lại đến đây?” Phù Vũ Tình hỏi.
Hạ Bạch: “Nếu bây giờ đi đến ám lâu thì có thể bọn họ sẽ tức giận hơn, sẽ lao vào đuổi chúng ta đi ngay, nhưng đến đây thì bọn họ không dám vào, chúng ta vẫn có thể tìm thêm manh mối.”
Vì thôn dân rất kiêng kỵ tên của bà đồng độc ác Tiết Lệ Cốc, vậy nên chắc chắn bọn họ cũng sẽ rất phản cảm với nơi ở của Tiết Lệ Cốc, sẽ không dám vào.
Quả nhiên, khi những thôn dân đuổi theo đến đây, bọn họ đã vô thức lùi lại, vừa lùi vừa nhìn xuống đất, sợ rằng có cổ trùng bò lên người mình.
Mấy người chơi thở phào nhẹ nhõm, hoặc chống lên tường, hoặc ngồi xuống thở hổn hển.
Tỉnh Duyên vỗ ngực nói: “Lý Quế và Lưu Phúc, và rất nhiều thôn dân khác đều không nói dối, Tiết Lệ Cốc quả thật là một bà đồng độc ác, rất nhiều người trong số họ đã bị Tiết Lệ Cốc hại, Tiết Lệ Cốc dùng bùa hại con cái, dùng xương thịt của người để nuôi cổ, còn ăn cắp tiền của người ta, rất nhiều. . . . . .”
Đào Bảo Bảo hỏi: “Có phải kỹ năng của cậu là nhìn thấy tâm trí con người không?”
Rõ ràng là kỹ năng của cậu ta không thể che giấu được, vậy nên Tỉnh Duyên đã nói thẳng, “Kỹ năng của tôi là có thể nhìn thấy những gì mọi người nghĩ trong lòng, những gì đối tượng mục tiêu nghĩ là phản ứng thực sự trong đầu họ, đó là những gì mà tôi đã nhìn thấy trong lòng thôn dân khi đội trưởng Lăng hỏi bọn họ.”
“Quả nhiên, chân tướng của phó bản trò chơi này không thể đoán được bằng những thủ thuật thông thường.” Phù Vũ Tình nói: ” Tiết Lệ Cốc không phải là nạn nhân đáng thương, cô ta bị thôn dân hại chết nên đã nguyền rủa họ.”
Tỉnh Duyên: “Vậy chẳng phải là khả năng Lận Tường đã suy luận có độ chính xác rất cao sao? Bây giờ chúng ta hãy nhanh chóng tìm ra manh mối để xác minh, nếu không lát nữa thôn dân đốt nhà thì thảm lắm.”
Hạ Bạch: “Sẽ không đâu, bọn họ sẽ không đốt nhà, cũng sẽ không làm việc gì gây tổn hại ngôi nhà này.”
Tỉnh Duyên: “Tại sao?”
Hạ Bạch: “Vì bọn họ sợ bị Tiết Lệ Cốc nguyền rủa nặng hơn.”
“. . . . . .”
Lận Tường cảm thán: “Hạ Bạch, quả nhiên là cậu đã tìm được một chỗ tốt.”
Tỉnh Duyên cũng khen theo, “Không hổ là Hạ Bạch.”
Hạ Bạch: “. . . . . . Nhanh đi tìm manh mối đi, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, có thể lại bị rút ngắn, có khi còn chẳng được đến hai ngày.”
Lận Tường: “Được, đi tìm ngay.”
Khi mới vào trò chơi, bọn hắn đã nhìn thấy Ngũ Cô Thôn lúc ở dưới chân núi, dựa vào số lượng nhà sàn để suy đoán, ở đây có khoảng một trăm hộ gia đình, nhưng thực tế thì, sau hai ngày bọn hắn đi thăm dò, phát hiện Ngũ Cô Thôn không đông dân như vậy, trong thôn có rất nhiều nhà sàn bị bỏ hoang.
Theo lời của trưởng thôn là: “Bắt đầu từ hơn mười năm trước, những người trẻ tuổi đã lần lượt đi đến các thành phố lớn, bọn họ nói những tòa nhà cao tầng ở ngoài kia dễ chịu hơn, không muốn ở nhà sàn nữa.”
Nhà sàn không có người ở xuống cấp rất nhanh, lung lay sắp đổ đến nơi rồi.
Nhà sàn của Tiết Lệ Cốc cũng như vậy, không chỉ nhà sàn của cô ta như vậy, những nhà sàn xung quanh ngôi nhà này cũng thế, không thể nào tất cả đều là trùng hợp có thanh niên rời đi được, có thể thấy được, bình thường thôn dân rất phòng bị và phản cảm với cô ta.
Nhưng mà, nhà sàn nhìn từ bên ngoài thì rất đổ nát, nhưng bên trong lại rất gọn gàng, bỏ qua bụi bẩn và lá cây rơi xuống, có thể thấy trước đây hẳn là rất sạch sẽ.
Trong phòng khách có tủ gỗ được làm thủ công, trên đó là một hàng sách được sắp xếp gọn gàng, ngoài ra còn có một vài giỏ đựng đồ có kích thước đều nhau, giỏ đựng đồ được làm bằng tre, lại may thêm một lớp vải hoa mềm mại và sạch sẽ bên trong, các vật dụng được phân loại rồi mới cẩn thận cất giữ.
Trên bàn có một bình hoa sứ màu xám, những bông hoa bên trong đã héo úa, màu sắc vẫn chưa hoàn toàn phai đi, có thể nhận ra đó là những bông hoa dại ở đồng quê, cũng có thể tưởng tượng được vẻ đẹp của chúng khi vừa được cắm vào.
“Không nhìn thấy đồ nuôi cổ trùng, mấy cái chum kia tôi cũng đã xem rồi, bên trong đều là dưa muối, còn có một cái bình, bên trong là rượu nho.” Lận Tường nói.
“Còn có rượu nho nữa à?” Tỉnh Duyên ngạc nhiên nói.
Hạ Bạch nhìn bình hoa héo úa và những cuốn sách trên giá sách, nói: “Cô ta là một người rất yêu đời.”
Ngay cả khi sống trong một ngôi làng không được tốt như vậy, cô ta vẫn sống một cuộc sống rất vui vẻ yêu đời.
“Có điều, cô ta quả thật có nuôi mèo.” Lận Tường tìm ra hai cái bát, “Chúng được đặt dưới đất, một trong số đó vẫn còn nước, hẳn là dùng cho mèo.”
Tỉnh Duyên: “Chính là con mèo quỷ đó!”
Hạ Bạch nhìn một cái, đi vào phòng ngủ bên cạnh để xem.
Trong phòng ngủ có một chiếc giường, xung quanh giường là những bức tường gỗ được dán một lớp vải màu xanh nhạt, ga trải giường và vỏ chăn đều là màu vàng, trông rất tươi mát và ấm áp, bên phải giường là một hàng tủ quần áo bằng gỗ hoàng dương, đối diện là bàn làm việc hướng ra ngoài cửa sổ có giàn hoa giấy, trên bàn vẫn còn một bình hoa héo úa và một vài cuốn sách.
Phù Vũ Tình đang đứng trước bàn làm việc, lật xem những cuốn sách và ngăn kéo trên bàn làm việc.
Hạ Bạch nhìn quanh phòng ngủ, cuối cùng dừng mắt lại trên tấm vải được dán trên bức tường xung quanh giường, giống như giấy dán tường.
Cậu sờ xung quanh một vòng, khi chạm vào bức tường sau gần gối đầu thì bỗng dưng dừng lại.
Hất tấm vải lên, bên trong là một cái cửa hai cánh nhỏ xíu, rất đáng yêu, trên đó còn chạm khắc những bông hoa dây leo nhỏ hơn, trông giống như trong truyện cổ tích.
Mở nó ra, liệu có dẫn đến câu chuyện cổ tích nào không?
Hạ Bạch đã nghĩ như vậy, cậu đưa hai tay lên nghiêm túc mở cánh cửa ra.
Cậu không nhìn thấy truyện cổ tích bên trong, nhưng lại tìm thấy một chồng thư tình.
Hết chương 66.
