Chương 67: Ngũ Cô Thôn ( Phần 10 )

 

Chương 67: Ngũ Cô Thôn ( Phần 10 )

 

“Hôm nay nhìn thấy cô gái có đôi bàn tay trắng nõn đang giã thuốc, hoa dại trên núi nở rộ thật đẹp.”

 

“Bất chợt quấy rầy, vì lòng khó kiềm nén được.”

 

“Hôm nay biết được tên cô gái, nhớ đến thung lũng xinh đẹp, khi còn bé em may mắn lớn lên ở đó, cũng là nơi em thường xuyên nhớ thương, không thể nào quên. Muốn tìm một ngôi nhà sàn bỏ hoang ở Ngũ Cô Thôn, mở một phòng khám nhỏ, không biết cô gái có nghĩ gì không.”

 

“Không biết vì sao lại làm cho cô gái giận, suy nghĩ mãi vẫn không tìm được đáp án, nếu là do anh quá lỗ mãng, sau này nhất định sẽ thu liễm hơn, cô gái đừng tức giận mà ảnh hưởng đến sức khỏe, hôm đó nhìn thấy cô gái đang đọc một cuốn sách, chỗ anh vừa hay có phần tiếp theo, xem như là xin lỗi, hy vọng sau này vẫn có thể gặp lại cô gái.”

 

“Anh đã biết, anh sẽ đưa em rời khỏi đây.”

 

“Xin lỗi.”

 

……

 

Những bức thư tình này đều không dài, thậm chí có bức thư chỉ có một câu, nhưng thông tin lại vô cùng lớn.

 

“Đây là cái gì vậy!” Giọng nói của Kiều Hữu Lâm từ tầng ba vọng xuống.

 

Hạ Bạch đóng cửa nhỏ lại, cầm thư tình lên tầng ba xem, chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua, cậu đã nói: “Là dụng cụ nuôi tằm, khay tằm, giá tằm và chum đựng dâu tằm.”

 

“Vậy những thứ trong đó là…” Kiều Hữu Lâm chỉ vào những thứ trên giỏ tre hỏi.

 

Hạ Bạch: “Đó là kén tằm.”

 

“Không phải là cổ trùng à, tôi còn tưởng là mình tìm thấy cổ trùng rồi chứ.” Kiều Hữu Lâm có chút thất vọng nói, sau đó hắn ta lại nhanh chóng phản ứng lại: “Không đúng, cũng có thể là cổ trùng chứ? Không phải có một loại gọi là kim tằm cổ sao?”

 

“Đúng! Có loại này, kim tằm cổ còn rất nổi tiếng nữa.” Phù Vũ Tình lên tiếng.

 

“Kim tằm cổ cũng có khả năng chuyển dời tài phú.” Kiều Hữu Lâm nói: “Hơn nữa nó còn có một đặc điểm, hại càng nhiều người thì sức mạnh càng lớn, rất phù hợp với việc nhiều người ở Ngũ Cô Thôn bị hại, cùng với thái độ e ngại và căm ghét Tiết Lệ Cốc của dân làng!”

 

Kiều Hữu Lâm càng nghĩ càng thấy đúng, “Có mèo quỷ cổ, có kim tằm cổ, hai loại cổ trùng đáng sợ và mạnh nhất, cô ta không cần cổ trùng khác vẫn có thể tàn nhẫn hại dân làng, còn cô ta thì cứ thế an nhiên tự tại! Chúng ta tìm được bằng chứng rồi!”

 

Đào Bảo Bảo nói: “Không phải vốn dĩ chúng ta đã xác định Tiết Lệ Cốc là một bà đồng rồi à? Từ những suy nghĩ trong lòng của dân làng, chúng ta cũng có thể khẳng định được là bọn họ không nói dối.”

 

Kiều Hữu Lâm đang kích động thì bị tạt cho một gáo nước lạnh, hắn ta có chút không vui, nói: “Chúng ta thông quan trò chơi không thể chỉ dựa vào phỏng đoán, dù đoán đúng cũng cần phải có bằng chứng hỗ trợ, những suy nghĩ trong lòng bọn họ dù là thật, nhưng không thể tính là bằng chứng được, phải là những bằng chứng thực chất này.”

 

“Kiều Hữu Lâm nói đúng.” Phù Vũ Tình nói: “Chúng ta cần những bằng chứng này.”

 

“Tôi không hiểu.” Hạ Bạch lại đần mặt, trên mặt cậu ngập tràn ngây ngô và mờ mịt, “Chỉ những thứ này mà đã được coi là bằng chứng thực chất rồi à? Một cô gái nuôi mèo nuôi tằm thì đã trở thành bà đồng hại người rồi à?”

 

“Cậu có ý gì? Không phải đã có mèo quỷ cổ rồi sao?” Kiều Hữu Lâm kiên quyết bảo vệ bằng chứng mình tìm thấy, “Lúc đó người nói mèo quỷ cổ cũng chính là Hạ Bạch cậu mà.”

 

Hạ Bạch: “Thứ nhất, chúng ta không thể khẳng định con mèo quỷ cổ đó là con mèo mà Tiết Lệ Cốc nuôi. Thứ hai, cho dù con mèo đó có là mèo do Tiết Lệ Cốc nuôi và nó đúng là mèo quỷ cổ thì cũng không thể dùng hiện tại để chứng minh quá khứ, nói rằng con mèo Tiết Lệ Cốc nuôi trước đây chính là nuôi mèo quỷ cổ được, bây giờ anh là người chơi, nhưng trước đây anh có phải là người chơi không?”

 

Kiều Hữu Lâm trầm mặc vài giây, sau đó liếc mắt nhìn Hạ Bạch, “Cậu còn nói Tô Mậu, cậu cũng là một kẻ cãi bướng.”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Phù Vũ Tình lại một lần nữa đồng ý với ý kiến của Kiều Hữu Lâm, “Hạ Bạch, cậu không những là kẻ cãi bướng, mà còn cắt câu lấy nghĩa, cố ý hiểu sai ý rồi cãi bướng, cậu nói như vậy cũng có lý, nhưng chúng ta phải nhìn trong ngữ cảnh lớn hơn, bây giờ chúng ta đã xác định Tiết Lệ Cốc là một lão bà đồng hại người, tìm được những thứ này làm bằng chứng thì có vấn đề gì?”

 

Hạ Bạch nhỏ giọng thì thầm: “Ai nói cô ta là bà dồng hại người.”

 

“……”

 

Lần này ngay cả Tỉnh Duyên cũng phải lên tiếng, “Hạ Bạch, tôi sẽ không lừa dối mọi người, tâm sự của dân làng chắc chắn là thật, họ không thể nào giả tạo cả suy nghĩ trong lòng được.”

 

Lận Tường cười ha ha, “Hạ Bạch là người cẩn thận mà, chuyện liên quan đến tính mạng, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”

 

Hạ Bạch mím môi, nhìn về phía Lăng Trường Dạ vừa lên đến không lâu. Bộ dáng cậu vẫn ngốc ngốc ngơ ngác giống vậy, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy khóe miệng hơi mím lại, đôi mắt nhìn anh vừa trông mong vừa có chút ủy khuất khó mà phát hiện được.

 

Lăng Trường Dạ đột nhiên cúi đầu xuống, không biết đang làm gì, chỉ một hai giây đã ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt anh vẫn mang theo nụ cười thoải mái và thân thiện như thường ngày, hỏi Tỉnh Duyên: “Cậu có thể khẳng định những gì dân làng nghĩ trong lòng đều là sự thật?”

 

Nếu ngay cả kỹ năng do trò chơi thiết lập mà bản thân mình cũng không tin, vậy cậu ta cũng không cần vào trò chơi nữa.

 

Tỉnh Duyên bị hỏi như vậy cũng có chút không vui. Sau khi tiến vào trò chơi, cậu ta thật sự chưa từng lừa dối họ bất cứ điều gì, cũng không có một chút tâm tư nào của riêng mình, cậu ta thật sự chỉ muốn thông quan trò chơi lấy điểm tích lũy mà thôi, bất kể là phần thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi hay phần thưởng của trò chơi gì cậu ta cũng đều không nghĩ đến.

 

Lúc đầu quả thật cậu ta có tâm tư ôm đùi đại lão nên mới tìm đến Hạ Bạch, nhưng sau khi tiếp xúc, dù thời gian rất ngắn, nhưng cậu ta cũng thật lòng đối xử với họ, thật lòng có chút thích họ.

 

Cậu ta là người trời sinh thích vào trò chơi một mình à? Không muốn tham gia bất kỳ câu lạc bộ hay đội ngũ nào sao?

 

Không phải, cậu ta cũng muốn có bạn bè cùng nhau vào trò chơi, nhưng lúc đó những người chơi cùng vào trò chơi với cậu ta, khi biết được kỹ năng của cậu ta thì đều bắt đầu phòng bị, xa lánh, cậu ta cũng có thể hiểu được, không ai muốn cho người khác nhìn thấy tâm tư của mình, thậm chí kỹ năng này của cậu ta ngay cả người thân nhất cũng không thể nói, chỉ có thể một mình tiến về phía trước.

 

Hạ Bạch là ngoại lệ, khi biết được kỹ năng của cậu ta, cậu ấy không nói gì đặc biệt, không phòng bị, vẫn cứ bình thường như mọi khi, như thể cậu ta là một người chơi bình thường. Đối với cậu ta, “bình thường” và “phổ thông” rất quý giá.

 

Từ trên người bọn họ, cậu ta nhìn thấy sự tự nhiên và thẳng thắn.

 

Cũng chính vì đối xử chân thành nên cậu ta đã rất thích, vậy nên khi nhận ra mình không tin tưởng mới không vui, mới có cảm giác bị tổn thương.

 

Cậu ta rất chắc chắn, vô cùng chắc chắn, nói: “Có, tôi dám chắc tâm sự của dân làng đều là thật.”

 

Lăng Trường Dạ tiếp tục hỏi: “Tâm sự của dân làng đều là thật, vậy có ý nghĩa gì?”

 

Tỉnh Duyên không biết anh có ý gì, cậu ta há miệng liền nói: “Có nghĩa là họ không nói dối.”

 

Lăng Trường Dạ cười nhìn cậu ta vài giây, không biết tại sao Tỉnh Duyên bị anh nhìn thì lại cảm thấy có chút lo lắng, rõ ràng anh vẫn đang cười, thậm chí ánh mắt nhìn cậu ta cũng không thể coi là tập trung.

 

Anh hỏi: “Sau đó thì sao? Có ý nghĩa gì? Có thể nói lên điều gì?”

 

“Nói lên điều gì?” Tỉnh Duyên vô thức lặp lại một lần, lập tức tìm được đầu mối chính, “Có nghĩa Tiết Lệ Cốc chính là bà đồng hại người!”

 

“Tỉnh Duyên, cậu đã quá dựa dẫm vào kỹ năng của mình rồi.” Lăng Trường Dạ nói: “Cậu thậm chí còn sai logic, tâm sự là phản ứng thật lòng của con người, có thể kiểm chứng một người không nói dối, nhưng không nói dối lại không có nghĩa là những gì họ nói là sự thật, phải không?”

 

Con người bị lừa nhiều, đều biết những lời nói ra miệng không đáng tin, còn có câu nói là, ‘biết mặt biết người không biết dạ’, vì vậy rất nhiều người sẽ vô thức cảm thấy, lời nói không đáng tin, suy nghĩ trong lòng mới đáng tin.

 

Nếu có thể nhìn thấy một người tâm đầu ý hợp, sẽ rất muốn tin tưởng người đó.

 

Nhưng tâm sự trong lòng thật sự đáng tin à?

 

Tỉnh Duyên sững sờ, từ từ mở to mắt, như thể tam quan của cậu ta bị đả kích rất nghiêm trọng.

 

Lăng Trường Dạ đưa ra một ví dụ đơn giản và phổ biến mất, “Từ tận đáy lòng của một người mẹ luôn cảm thấy con trai mình là đứa trẻ đáng yêu nhất trần đời, vậy con trai của bà ấy thật sự là đứa trẻ đáng yêu nhất trần đời à?”

 

“Ví dụ anh đưa ra không phù hợp, người mẹ cho rằng con trai mình đáng yêu là chuyện quá chủ quan.” Phù Vũ Tình nói.

 

Lăng Trường Dạ chậm rãi hỏi: “Dân làng cho rằng Tiết Lệ Cốc là bà đồng hại người không phải chủ quan sao?”

 

“Sao có thể là chủ quan được?” Phù Vũ Tình nói: “Tôi vừa nghe nói Lý Quế nghĩ như vậy, cũng không thể chắc chắn, nhưng suy nghĩ trong lòng của Lưu Phúc và vợ anh ta cũng như vậy, rất nhiều dân làng bao vây chúng ta cũng suy nghĩ như vậy thì đương nhiên là thật rồi.”

 

Lăng Trường Dạ: “Cái gọi là tam nhân thành hổ*, rất nhiều người suy nghĩ cùng một chuyện cũng không nhất định chuyện đó là sự thật.”

 

*Chú thích: Tam nhân thành hổ là 1 câu thành ngữ, ý nói ba người đàn ông nói chuyện làm nên một con hổ, tin đồn cứ lặp đi lặp lại sẽ thành sự thật.

 

Phù Vũ Tình nói: “Suy nghĩ trong lòng bọn họ có sự thật khách quan chống đỡ!”

 

Lăng Trường Dạ: “Sự thật khách quan là….?”

 

Phù Vũ Tình nói: “Không phải có người nói Tiết Lệ Cốc đã gieo cổ trùng vào người con trai hắn ta, khiến con trai hắn ta chết sao?”

 

Lăng Trường Dạ: “Hắn ta có thể hiểu lầm, đó không phải là sự thật khách quan.”

 

“…..” Phù Vũ Tình nói: “Sao anh không nói hắn ta bị ảo giác? Anh cũng là một kẻ cãi bướng!”

 

“…”

 

Hai người bị gọi là kẻ cãi bướng không nói gì nữa.

 

Phù Vũ Tình tiếp tục trách móc họ, “Bệnh lạ ngay trước mặt chúng ta, những dân làng bị Tiết Lệ Cốc hại thảm đang ở trước mặt chúng ta, lúc này các anh cãi bướng gì ở đây? Nếu những sự thật hại người của bọn họ đều là giả, sao dân làng lại tức giận và ấm ức như vậy?”

 

Hạ Bạch vẫn đần mặt, Lăng Trường Dạ chỉ mỉm cười không nói gì.

 

Tỉnh Duyên ôm đầu từ từ ngồi xuống, cậu ta lại suy nghĩ về nhân sinh một lần nữa, suy nghĩ lại về kỹ năng của mình một lần nữa.

 

Cậu ta cảm thấy Lăng Trường Dạ nói rất đúng, nhưng điều đó đối với cậu ta lại là một chuyện rất đáng sợ.

 

Cậu ta thật sự luôn dựa vào kỹ năng của mình, cậu ta đã quá tự tin, cứ tìm kiếm chân tướng mà không dựa vào suy nghĩ, hoàn toàn dựa vào việc xem tâm tư của các nhân vật trong trò chơi.

 

Trong trò chơi lần này điều đó càng đáng sợ hơn, có nghĩa là, có lẽ chính sự dựa dẫm của cậu ta đã đưa mọi người đến một hướng sai lầm chết người.

 

Không, có lẽ vẫn còn cơ hội, Lăng Trường Dạ thường xuyên hợp tác với cậu ta sử dụng kỹ năng, nhưng anh thật sự chưa bao giờ khẳng định những suy nghĩ trong lòng của dân làng là sự thật, vì vậy anh mới có thể không tin, vẫn còn cách khác?

 

Lận Tường cũng ngồi xổm xuống đất, cúi đầu. Cậu ta cũng nhận ra Lăng Trường Dạ nói đúng, những suy nghĩ trong lòng của dân làng không nhất thiết là sự thật, nhưng nhiều người như vậy, nếu những suy nghĩ thống nhất của bọn họ đều không phải là sự thật, vậy thì…. Đột nhiên cậu ta cảm thấy, Ngũ Cô Thôn nhỏ bé này là một nơi thật đáng sợ.

 

Dần dần, những người khác cũng im lặng.

 

“Không phải các người thật sự nghĩ…..” Kiều Hữu Lâm nói: “Sao có thể, nhiều dân làng như vậy…..”

 

Đào Bảo Bảo đau khổ nói: “Có nghĩa là, đến giờ chúng ta vẫn chưa xác định được vấn đề cốt lõi đầu tiên à?”

 

Phù Vũ Tình bực bội, “Đến cùng là thế nào?! Cái trò chơi quỷ quái này!”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Thử lần cuối, tự mình phán đoán.”

 

Lận Tường lập tức đứng dậy, hỏi: “Thử như thế nào?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Để chính miệng dân làng tự nói ra, nói cẩn thận từng chút một, xem bọn họ cảm thấy tiền căn hậu quả nào chứng tỏ mình bị hại.”

 

Lận Tường: “Làm sao họ có thể tự nói được?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Bệnh lạ ở ngay trước mặt, sao bọn họ không nói được? Không phải Lưu Phúc đã lên tiếng rồi sao?” Lăng Trường Dạ nói.

 

“Nhưng, họ không nói ra…. ” Lận Tường nói rồi chợt hiểu ý Lăng Trường Dạ.

 

Lần trước Lưu Phúc quả thật muốn nói cho bọn hắn biết, nhưng vì bọn hắn muốn hắn ta kể ra việc người khác vu oan nói xấu cho Tiết Lệ Cốc, nhưng việc đó bọn họ không làm, vậy nên hắn ta mới tức giận như vậy. Bây giờ bọn hắn tiếp tục sử dụng phương pháp phá giải lời nguyền, để dân làng tự nói về việc họ đã bị Tiết Lệ Cốc hại như thế nào, có thể họ sẽ nói ra, chỉ là bây giờ dân làng đang mang tâm lý thù địch với bọn hắn, vậy nên bọn hắn cần phải dùng một chút kỹ xảo.

 

Hạ Bạch mở điện thoại ra xem, sau đó nói: “Để tôi thử, Lận Tường phối hợp với tôi.”

 

Lận Tường lập tức nói: “Hạ Bạch, cậu nói!”

 

Hạ Bạch: “Vẫn là cách chúng ta có thể phá giải lời nguyền, chỉ cần bọn họ tin tưởng, những ai đang bị bệnh lạ giày vò, chắc chắn bọn họ sẽ nói ra.”

 

Lận Tường: “Vấn đề bây giờ là, làm sao để bọn họ tin rằng chúng ta có thể phá giải lời nguyền?”

 

Hạ Bạch: “Tôi không bỏ hai người kia lại trong nhà sàn, đã dán ngự thi phù vào người họ rồi, bây giờ họ cũng đang ở gần đây.”

 

“……”

 

Lận Tường rất muốn xoa xoa khuôn mặt ngây ngô đáng yêu của Hạ Bạch, “Hiểu rồi, cậu cứ tin tưởng tôi!”

 

Cậu ta đẩy cửa sổ nhà sàn nhìn ra bên ngoài.

 

Dân làng vẫn chưa đi, bọn họ vẫn cầm đuốc bao vây bên ngoài, không đến gần cũng không rời đi, vẫn giận dữ nhìn chằm chằm bọn hắn.

 

“Các anh các chị!” Lận Tường hét lớn với họ: “Bây giờ đã bình tĩnh lại chưa? Có thể nói chuyện tử tế được chưa?”

 

Thoạt nhìn thì bọn họ chẳng có biểu cảm gì với câu nói đó cả. Lận Tường cũng làm như không nhìn thấy, cậu ta tiếp tục nói: “Chúng tôi thật sự đã tìm ra cách phá giải lời nguyền.”

 

Tất nhiên là dân làng không tin. Trưởng thôn nheo mắt hỏi cậu ta: “Các cậu lại đang nghĩ ra trò quỷ gì nữa?”

 

“Tôi biết nói như vậy các người sẽ không tin, các người vẫn còn nhớ trong đoàn của chúng tôi cũng có hai đồng đội bị bệnh lạ chứ? Có một người bị bệnh giống Lưu Phúc, toàn thân bị cào cho trầy xước đầy máu, ngày đó anh ấy đã được chúng tôi băng bó toàn thân rồi đưa đến nhà Lưu Phúc.” Lận Tường nói: “Lời nguyền của anh ấy đã được phá giải, lời nguyền của cả hai người đều đã được phá giải!”

 

Quả thật rất nhiều dân làng đã thấy, bởi vì lần đó bọn hắn đã thu hút rất nhiều người.

 

Trưởng thôn cười lạnh: “Đừng lừa chúng tôi nữa, các người thông minh thì tự mình ra ngoài, rời khỏi Ngũ Cô Thôn đi, bây giờ chúng tôi vẫn chưa làm gì các người đâu.”

 

“Có lừa các người hay không tự các người nhìn sẽ rõ.” Lận Tường nhìn về phía bên phải rừng cây.

 

Từ chỗ đó có hai người bước ra, một người quả thật toàn thân đầy máu, trên người bị trầy xước đến nỗi chẳng còn mấy thịt, bọn hắn bước từng bước đi về phía họ dưới ánh trăng, trông rất đáng sợ, rất nhiều dân làng đã vô thức lùi lại một bước.

 

Người kia bọn họ cũng biết, đúng là đồng đội của mấy người nọ, là người rơi xuống từ tầng cao giống Vương Nhị và bị rách bụng, Vương Nhị vẫn còn đang hôn mê, nhưng anh ta thì đã có thể đứng lên đi lại được rồi.

 

Tỉnh Duyên và Đào Bảo Bảo nhìn hai người đã chết đi về phía này, cả hai đều rất kinh ngạc, ngay cả Phù Vũ Tình cũng nhìn Hạ Bạch mấy lần.

 

Tỉnh Duyên hỏi Hạ Bạch: “Hạ Bạch, kỹ năng của cậu là ngự thi à?”

 

“Đúng rồi.” Hạ Bạch nói: “Kỹ năng đạo cụ, bút chu sa có thể vẽ trấn thi phù và ngự thi phù, khi chạy trốn vừa lúc tôi đang ở trong phòng họ, vậy nên đã dán ngự thi phù lên người họ.”

 

Hạ Bạch không nói toàn bộ sự thật, thực tế thì Tô Mậu đã chết quả thật là do cậu dán ngự thi phù, còn Tề Ngạn, mặc dù cũng đã dán, nhưng đó là thi thể cậu đã ký khế ước, vậy nên thứ điều khiển hắn ta là kỹ năng của cậu.

 

Lúc đó cậu đã hỏi Tề Ngạn có muốn đưa thi thể của mình cho cậu không, nhìn thấy miệng Tề Ngạn lẩm bẩm, nhưng không nghe được hắn ta nói cái gì, tưởng là không thành công, vừa rồi mở app trò chơi ra mới biết mình đã ký khế ước thành công. Lúc đó Tề Ngạn đã đồng ý, chỉ là cậu không nghe thấy mà thôi.

 

Như vậy càng tiện lợi hơn, cậu là chủ nhân thứ hai của thi thể Tề Ngạn, tiện lợi hơn nhiều so với ngự thi phù.

 

Dù vậy, Tỉnh Duyên vẫn vô cùng kinh ngạc giơ ngón cái lên với cậu, “Đây là kỹ năng đạo cụ lợi hại nhất mà tôi từng thấy đó.”

 

Trong quá trình Tề Ngạn đi lại, dây giày bị tuột ra, hắn ta rất tự nhiên cúi người buộc lại.

 

Bụng bị rách, nhưng hắn ta vẫn có thể cúi người buộc dây giày!

 

Dân làng kinh ngạc nhìn, nếu ngay cả điều này mà vẫn không được xem là lời nguyền đã được phá giải, vậy thì cái gì mới là phá giải lời nguyền?

 

Vợ Lưu Phúc kinh ngạc nhìn Tô Mậu toàn thân đầy máu, anh ta và chồng cô cùng bị lời nguyền ngứa ngáy, khiến người ngợm chẳng khác nào như quỷ, không, anh ta còn nghiêm trọng hơn chồng cô, nhưng bây giờ anh ta đã không còn bị ngứa nữa, có thể xuống giường đi lại được rồi, mà chồng cô thì vẫn nằm trên giường rên rỉ, vô cùng đau đớn, đến tận bây giờ cô vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng cào rách da rách thịt đó.

 

Hai người đi vào nhà sàn của Tiết Lệ Cốc, trước khi vào, môi Hạ Bạch khẽ động, Tề Ngạn quay đầu nhìn về phía thôn dân, nói: “Lời nguyền của tôi đã được giải trừ, lúc đầu chúng tôi đã đi sai hướng, thực ra chỉ cần nói rõ tiền căn hậu quả của việc bị hại, để chúng tôi bắt được sai lầm của Tiết Lệ Cốc mà xét xử thì có thể giải trừ được lời nguyền.”

 

Nói xong, anh ta bước vào nhà sàn dưới sự kinh ngạc và xúc động của dân làng.

 

Lận Tường nói: “Tôi không cần phải nói gì nữa chứ? Đó là điều mà các người đã tận mắt nhìn thấy, có nhìn thấy phù chú ở sau gáy họ không? Đó chính là phù chú do chị Phù nghiên cứu và cải tiến, các người chỉ cần nói rõ sự thật, chúng tôi bắt được lỗi của Tiết Lệ Cốc là có thể dùng nó để ngăn chặn được lời nguyền.”

 

Phù Vũ Tình nói: “Tiếc là, tôi chỉ còn lại mười tấm, chúng ta phải giữ lại một chút, để phòng trường hợp bị lời nguyền ám vào.”

 

Vợ Lưu Phúc đã chính mắt nhìn thấy Phù Vũ Tình dùng phù chú để xác định Tiết Lệ Cốc và cổ trùng, lại chính mắt nhìn thấy hai người bị bệnh lạ phục hồi, vừa nghe nói phù chú ngăn chặn lời nguyền không có mấy tấm, lập tức cúi người chạy về phía trước, giơ hai tay lên hét lớn với bọn họ: “Tôi nói, tôi nói trước! Cầu xin các người, nhất định phải cho tôi một tấm, nếu Lưu Phúc chết rồi tôi phải sống sao đây?”

 

Phù Vũ Tình nói: “Được, xem như vì cô tin tưởng chúng tôi, tôi sẽ cho cô một tấm, cô hãy nói rõ ràng những gì trước đó Tiết Lệ Cốc đã làm để hại Lưu Phúc, cô nhớ kỹ, nếu có chỗ nào nói không thật, phù chú tránh lời nguyền sẽ không có tác dụng, thậm chí còn có thể phản tác dụng.”

 

“Được được được! Tôi nói, tôi sẽ nói thật.” Vợ Lưu Phúc lau nước mắt, bắt đầu nói.

 

“Khoảng giữa tháng chín năm ngoái, Lưu Phúc lên núi cày ruộng, lúc đi đường tắc ngang qua nhà sàn của Tiết Lệ Cốc, đã bị Tiết Lệ Cốc hạ cổ.”

 

Phù Vũ Tình hỏi: “Vì sao các người xác định là bị cô ta hạ cổ?”

 

“Bởi vì ả ta là bà đồng!” Cô nói như đó là chuyện hiển nhiên: “Hơn nữa, ngày đó Lưu Phúc đã cảm nhận được, có một con trùng từ cửa sổ rơi xuống, rơi đúng vào đầu anh ấy, trực tiếp như vậy, không phải là hạ cổ thì là gì?”

 

Nhìn thấy biểu cảm đương nhiên và căm phẫn của cô, Phù Vũ Tình cũng không nói được gì.

 

Hạ Bạch đột nhiên hỏi: “Tại sao cô lại nói cô ấy là bà đồng?”

 

“Bởi vì ả ta đã thật sự dùng cổ hại chết người! Bác Lưu ở làng chúng tôi, chính là cha của trưởng thôn…..”

 

Trưởng thôn cau mày, đỏ mắt quát cô: “Đừng có nhắc đến cha tôi!”

 

“Trưởng thôn, ông cứ để tôi nói đi, Lưu Phúc không chờ được nữa rồi, anh ấy chết rồi tôi phải làm sao, chúng ta không có gì không thể nói cả.” Cô khóc lóc kể lể với trưởng thôn, sau đó nhanh chóng nói tiếp: “Bác sĩ Hà đã khám bệnh cho bác Lưu, ông ấy trông như sắp khỏi rồi, nhưng bác Lưu lại đột nhiên chết đi, bác sĩ Hà kiểm tra mới phát hiện ông ấy bị người ta hạ cổ hại chết!”

 

“Chính là Tiết Lệ Cốc! Ả ta là người không hòa đồng với người trong làng, một mình chuyển đến nhà sàn tồi tàn này sinh sống, hàng ngày cứ đóng cửa ở trong nhà kỳ kỳ quái quái, còn nuôi một đống côn trùng và một con mèo đen mắt xanh không lành, không phải ả ta thì còn ai nữa!”

 

Trong lòng những người chơi trong nhà sàn bỗng dưng trầm xuống.

 

Đây không phải là bằng chứng suy luận của bọn hắn sao? Những suy luận trước đó của bọn hắn là dựa vào những điều bọn họ nghĩ trong lòng để đưa ra kết luận Tiết Lệ Cốc là một bà đồng hại người, nhưng bây giờ cô ta lại khẳng định Tiết Lệ Cốc là một bà đồng hại người chỉ vì những điều này?!!!

 

Câu nói của Hạ Bạch vẫn còn vang lên trong đầu bọn hắn, chỉ vì cô ấy nuôi tằm, chỉ vì cô ấy nuôi mèo?

 

Đúng vậy, vợ Lưu Phúc khẳng định như vậy, không phải cô cố ý vu oan, Tỉnh Duyên đã xem suy nghĩ ở trong lòng cô ta, cô ta kiên định tin như vậy.

 

Cảm giác thật phi lý, thật hoang đường, thật khủng khiếp bỗng ngập tràn trong lòng những người chơi.

 

Còn vợ Lưu Phúc thì vẫn đang phẫn nộ kể lể tội ác của Tiết Lệ Cốc, “Lưu Phúc về nhà thì ngứa không chịu được, trên người chỗ nào cũng bị lở loét, phải tốn rất nhiều tiền mà vẫn không chữa khỏi. Lúc đó chúng tôi không biết tại sao, sau cái chết của bác Lưu, chúng tôi mới biết được ả ta là bà đồng, nhớ lại chi tiết của mọi việc, lúc đó mới biết là bị ả ta hạ cổ!”

 

Những người chơi không nói được gì.

 

Phải mất một lúc lâu Phù Vũ Tình mới lên tiếng được: “Được rồi, đây đúng là tội ác của Tiết Lệ Cốc, tôi giữ lại cho cô một tấm.”

 

Vợ Lưu Phúc như vừa được minh oan, cô khóc lớn, “Cảm ơn, cảm ơn, cuối cùng chúng tôi cũng không phải chịu khổ nữa.”

 

Phù Vũ Tình nhìn về phía những người dân làng khác, hỏi: “Còn ai nữa không?”

 

“Có!”

 

“Tôi! Ở đây, tôi nói trước!”

 

“Tôi bị hại nặng nhất, tôi nói trước!”

 

“Tiết Lệ Cốc đã hạ cổ tôi, ngay trong đầu gối của tôi, đầu gối của tôi đến giờ vẫn đau mỗi khi đi, là do cổ trùng đã ăn hết sụn trong đó rồi.”

 

“Sao cô lại bị hạ cổ?”

 

“Khoảng một năm trước mẹ tôi đi ngang qua nhà sàn của ả ta, ả ta đã cho mẹ tôi một giỏ rau, lúc đó chúng tôi không nghĩ ả ta là bà đồng, vậy nên đã ăn. Nhưng sau khi ăn một hai ngày thì đầu gối của tôi đột nhiên đau như kim đâm!”

 

“Tiết Lệ Cốc đã hạ cổ tình lên người tôi, vợ tôi, mọi người trong làng đều biết tôi là người hiền lành, nhưng một lần tôi vào thành phố gội đầu, tôi lại….. Tôi đã làm chuyện có lỗi với vợ, để trừng phạt bản thân mình, tôi không còn ra khỏi thôn làng nữa.”

 

“Ngày tôi vào thành phố, tối hôm trước, khi đi ngang qua đây, tình cờ nhìn thấy Tiết Lệ Cốc mở cửa sổ, cầm hoa cười với tôi, cánh hoa còn rơi xuống chân tôi. Ả ta quá lợi hại, như vậy cũng có thể hạ cổ được, thật đáng sợ.”

 

“Mẹ tôi, mẹ tôi là người già khỏe mạnh có tiếng trong làng, ngày đó bà ấy đã đến đây mắng ả ta một trận, vừa về nhà thì ngất xỉu, ngất xỉu rất lâu, tỉnh dậy thì sức khỏe không còn tốt nữa. Ả ta dùng cổ để cướp tuổi thọ của người khác, chẳng trách ả ta già như vậy nhưng mặt không có một chút nếp nhăn nào.”

 

“Ả ta đã hạ cổ lấy đi mất vận may của tôi, nhà chúng tôi trước đây rất giàu, từ khi ả ta đi ngang qua nhà chúng tôi, nhìn lên trên một cái, vận may nhà chúng tôi đã biến mất, làm gì cũng không kiếm được tiền, nghèo đến nỗi sắp không còn cơm để ăn. Cầu xin các người, xin hãy phá giải lời nguyền này giúp chúng tôi đi, chúng tôi thật sự rất cần tiền…..”

 

……

 

Những người chơi đứng trong nhà sàn không nói được gì nữa.

 

Dưới lầu, những thôn dân đó vẫn đang ấm ức và giận dữ kể lại những gì mình đã trải qua, nghĩ đến người thân bị bệnh lạ giày vò ở nhà, bọn họ đau lòng mà khóc rống lên.

 

Nếu bọn họ vì Tiết Lệ Cốc cô độc, xinh đẹp mà sinh ra một số cảm xúc không đúng, mượn cớ này để cố ý vu oan, đàn áp, gây tổn thương Tiết Lệ Cốc, bọn hắn chỉ sẽ quen thuộc mà than thở lòng người đen tối.

 

Nhưng không phải, từ tận đáy lòng bọn họ thật sự tin rằng Tiết Lệ Cốc chính là một bà đồng độc ác thần thông quản đại, đã hại bọn họ thật thảm.

 

Cuộc đời bi thảm của bọn họ, dù sao cũng phải có lý do.

 

Chính vì như vậy mà những người chơi mới nhìn thấy khuôn mặt thật lòng và chân thành của họ, mới cảm thấy phi lý, mới cảm thấy hoang đường, hoang đường đến đáng sợ.

 

Đáng sợ vì sự ngu muội.

 

Phù Vũ Tình hỏi một câu thật vô nghĩa: “Các người… các người thật sự cho rằng là cô ấy làm sao?”

 

Dân làng kiên định nói: “Đương nhiên là ả ta, lúc phơi cỏ quỷ, chính ả ta đã thừa nhận! Làm sao có thể giả được?”

 

Hết chương 67.

 

Chương 67: Ngũ Cô Thôn ( Phần 10 )

Ngày đăng: 10 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên