Chương 68: Ngũ Cô Thôn (Phần 11)

 

Chương 68: Ngũ Cô Thôn (Phần 11)

 

Một người là bà đồng, suốt ngày dùng côn trùng hại người thì phải làm sao?

 

Chỉ cần kéo ả ta ra phơi nắng là được, mặt trời là thứ tồn tại sáng chói và nóng bức nhất trên thế giới này, có thể tiêu diệt được tà ma, ngay cả quỷ cũng sợ.

 

Phơi nắng ba ngày ba đêm, những con côn trùng trên người ả ta cũng sẽ bị phơi cho chết hết, sẽ không còn làm hại bọn họ nữa.

 

Trên cây cầu Phong Vũ ở Ngũ Cô Thôn, dưới ánh nắng chói chang gay gắt, Tiết Lệ Cốc bị nhốt trong lồng, tóc tai bù xù, môi khô nứt, mắt đỏ bừng.

 

Bọn họ vây quanh cô, giận dữ chất vấn:

 

“Năm ngoái chồng tao bị lở loét khắp người, có phải là do mày hạ cổ không?”

 

“Mẹ tôi đến giờ vẫn chưa tỉnh, có phải là do cô hạ cổ không?! Nhanh chóng phơi chết mấy con cổ trùng trên người ả ta đi, mau cứu mẹ tôi với!”

 

“Tài vận nhà chúng tôi có phải là bị con mèo đen của cô lấy mất rồi không?”

 

“Mày đúng là thứ không biết xấu hổ, hạ cổ tình lên người chồng tao, cả đời anh ấy hiền lành chất phác, giờ ra đường còn không ngẩng nổi đầu! Anh ấy thật tội nghiệp.”

 

“Trả con trai tao lại đây! Trả con trai tao lại đây! Sao mày lại độc ác như vậy, ngay cả đứa trẻ tám tuổi cũng hạ cổ được.”

 

Tiết Lệ Cốc cố gắng ngẩng đầu nhìn họ, ánh nắng chói chang quá, trên đầu họ ai cũng đều có một vòng hào quang sáng chói, giống như hào quang của Bồ Tát, dưới ánh hào quang, khuôn mặt họ hướng về phía cô, ẩn trong bóng tối là mơ hồ điên dại, khi cô đang choáng váng, hình ảnh bọn họ trong mắt cô bỗng trở nên méo mó, vặn vẹo đến mức không còn giống người nữa.

 

Cô cười, hai mắt đỏ hoe, bị phơi nắng quá lâu, cơ thể cũng đã không còn nước mắt để chảy ra nữa.

 

Trong đầu và tai cô cứ vang lên tiếng ong ong, những lời chất vấn đó vẫn quẩn quanh bên tai, nhưng cô sắp không nghe rõ được nữa, chỉ nghe được hơi thở của chính mình, một nhịp lại một nhịp, thật thô, thật to, ngay cả tiếng thở hổn hển cũng kéo dài.

 

Cô từ từ gục đầu xuống, hai vai đã không còn tóc, vì tóc có thể ẩn giấu côn trùng, đã bị cháy rụi rồi.

 

Ngón tay không còn móng nữa, vì móng tay có thể ẩn giấu côn trùng.

 

Trước đó một chút là một mảng màu đỏ rực, đó là máu của con mèo cô nuôi, lại nhìn về phía trước một chút nữa, có lẽ đó là xác của con mèo, đó là Tràng Hạt của cô, nó đã bị một cái xẻng đập chết……

 

Cô sắp không nhìn rõ được nữa rồi.

 

Cơ thể đã khô kiệt, đầu óc choáng váng, hơi thở vang lên bên tai bỏng rát, giống như tiếng thở dài của mặt trời.

 

Trong đầu cô cũng không còn gì nữa, cả đời này, cô bị nhốt ở nơi này, cố gắng sống một cuộc sống thật đẹp….. Nhưng không có gì tốt đẹp cả.

 

Cô rất muốn đi.

 

Nhưng làm sao để đi qua cây cầu Phong Vũ này.

 

Cô cố hết sức đưa tay về phía trước, nhưng chỉ có thể di chuyển được nửa bước trong lồng.

 

Có lẽ đến chết cô cũng không thể đi qua cây cầu Phong Vũ này được.

 

Bỗng nhiên cô bật cười.

 

Cô dùng giọng nói khàn đặc không còn rõ ràng nữa hét lên: “Là tôi, là tôi, tôi chính là bà đồng, tôi là bà đồng….. hahaha.”

 

“Đáng đời các người, đáng đời các người không có tiền, mẹ cô ngất xỉu thật đáng đời, đáng đời cô bị chồng phản bội, đáng đời bà để con trai bị chết đuối, đáng đời……”

 

Những tiếng chất vấn đầy phẫn nộ đột nhiên im bặt, bọn họ nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt dữ tợn thở hổn hển.

 

Đột nhiên, một người phụ nữ hét lên: “Là ả ta! Ả ta đã thừa nhận rồi! Quả nhiên là ả ta! Ả ta không muốn chúng ta sống tốt mà! Ả ta đã hại chúng ta!”

 

“Chính là ả ta!”

 

“Phơi chết ả ta đi!”

 

“Ông trời sẽ trừng phạt ả ta!”

 

“Ả ta chết rồi còn muốn trả thù chúng ta!”

 

“Ngay cả mặt trời cũng không thể phơi khô được linh hồn ma quỷ, làng chúng ta đã tạo nghiệt rồi, từ trăm năm trước đến bây giờ làng chúng ta chưa bao giờ thuận lợi cả, lúc nào cũng gặp kiếp nạn.”

 

“Tại sao chúng ta lại khổ sở như vậy, tại sao lại cực khổ như vậy.”

 

“Ai đến cứu chúng tôi với, cứu người chồng đáng thương của tôi với.”

 

Những người chơi nhìn thôn dân đang khóc lóc dưới lầu, trầm mặc không nói nên lời.

 

Tỉnh Duyên phải chống tay vào khung gỗ mới có thể đứng vững được. Cậu ta nhớ đến buổi trưa mình nóng đến mức phải lau mồ hôi liên tục, trưởng thôn nói trên núi vẫn còn mát, dưới cầu Phong Vũ có thể phơi rớt một lớp da người.

 

Phơi rớt một lớp da người, là lời nói phóng đại của người bình thường, hay là ông ta đã tận mắt nhìn thấy một người phụ nữ bị phơi rớt một tầng da trên cây cầu đó?

 

Hạ Bạch im lặng nhìn những khuôn mặt tức giận và oan ức đó, cuối cùng ánh mắt cậu dừng lại trên người một cậu bé. Cậu bé đó khoảng bảy tám tuổi, trên khuôn mặt nó là vẻ bàng quan như chết lặng, biểu hiện đó không nên xuất hiện trên gương mặt một đứa trẻ mới đúng, nó đang ôm một thú bông màu vàng nhạt, không có biểu cảm gì nhìn mọi thứ diễn ra trước mặt.

 

Cậu bé đó là con trai của Vương Nhị, tên là Tiểu Tiền.

 

Lần đầu tiên đến nhà Vương Nhị, Tỉnh Duyên đã nhìn thấy suy nghĩ trong lòng nó, có chút lạnh lùng. Bọn hắn đã từng muốn thông qua cậu bé để tìm hiểu một số manh mối, nhưng tiếc là lần thứ hai đến nhà Vương Nhị, trưởng thôn đã đi theo, bọn hắn cũng không nhìn thấy Tiểu Tiền.

 

Vợ Lưu Phúc đột nhiên kêu lên: “Bác sĩ, bác sĩ! Chồng tôi không chờ được nữa, có thể đưa lá bùa cho tôi được không?”

 

Phù Vũ Tình nhìn về phía Hạ Bạch, Hạ Bạch che chiếc túi vốn không đầy của mình, “Chẳng phải cô cũng có bùa sao?”

 

“Lá bùa của tôi làm sao bằng của cậu, nếu người dân không chống đỡ được căn bệnh kỳ lạ mà chết, cậu vẫn có thể điều khiển xác chết của họ.” Phù Vũ Tình nói.

 

Nói cũng có lý, nhưng ngự thi phù của cậu thực sự không còn nhiều, không có bút chu sa, nó thuộc loại vật phẩm tiêu hao một lần, miệng ăn núi lở, dùng một lá bùa là mất một lá bùa.

 

Hạ Bạch lục lọi tìm kiếm một hồi mới đưa ra năm lá bùa, “Không còn nữa, vẽ bùa rất tốn sức, phải vẽ từng chút một, đợi tôi vẽ xong rồi sẽ đưa cho các người.”

 

Những người dân nghe xong thì vui mừng vô cùng, dù hiện tại nhà không có ai bị bệnh kỳ lạ, nhưng ai biết được sau này có bị hay không.

 

“Bác sĩ, các người ở lại thêm vài ngày nữa nhé?”

 

“Đúng, không cần phải vội, cứ từ từ vẽ!”

 

Những người chơi nhìn về phía trưởng thôn, thấy trưởng thôn đang lạnh lùng nhìn mình, những thôn dân ở đây đều đã nghĩ như vậy, ông ta cũng không thể ngăn cản được.

 

Ông ta cười nói: “Đừng để ảnh hưởng đến công việc của các chuyên gia, trước kia họ đã nói là chỉ ở lại ba ngày sẽ đi, còn một ngày nữa.”

 

Trưởng thôn nhìn về phía nhà sàn nơi bọn hắn đang đứng, nói: “Nếu vậy, chúng ta cũng không làm phiền các vị bác sĩ vẽ bùa nữa, nhưng có thể là một vài người dân rất muốn ở lại, bọn họ sẽ ở đây chờ, tôi nghĩ họ sẽ rất yên tĩnh.”

 

Lận Tường cười nói: “Được rồi, trưởng thôn đi thong thả nhé, chúc ông ngủ ngon!”

 

Lúc trưởng thôn rời đi, bước chân đặc biệt dùng sức.

 

Thật sự có người dân ở lại, cũng có người theo trưởng thôn rời đi.

 

Hạ Bạch thấy Tiểu Tiền muốn theo người lớn rời đi thì gọi một tiếng: “Tiểu Tiền!”

 

Cậu bé ngơ ngác quay đầu nhìn lại.

 

Hạ Bạch: “Có thể cha cậu sẽ không trụ nổi nữa, mẹ cậu không đến, cậu không muốn lấy một lá bùa sao?”

 

Tiểu Tiền do dự một chút rồi bước vào nhà sàn.

 

Đào Bảo Bảo ngồi xổm xuống, hỏi cậu bé: “Bọn họ đều không dám vào, Tiểu Tiền cậu không sợ à?”

 

Cậu bé lắc đầu.

 

Đào Bảo Bảo lại hỏi sâu hơn: “Cậu không sợ bị cổ trùng cắn à? Không sợ bị hạ cổ hả?”

 

Cậu bé lại lắc đầu.

 

Đào Bảo Bảo hỏi: “Tại sao không sợ?”

 

Cậu bé cúi đầu không nói.

 

Hạ Bạch nhìn về phía con thú bông cậu bé ôm trong ngực, là một con mèo trắng hơi bẩn, vì bẩn nên nhìn từ xa giống như màu vàng nhạt, “Đây là một con mèo à?”

 

Tiểu Tiền càng ôm chặt con mèo hơn.

 

Nhị Oa túm lấy quần của Hạ Bạch, áp sát vào chân của Hạ Bạch, ngó đầu nhìn con mèo.

 

Hạ Bạch trầm ngâm, “Con mèo nhỏ này có liên quan gì đến con mèo của Tiết Lệ Cốc không?”

 

Tỉnh Duyên lập tức nhìn vào suy nghĩ trong lòng của cậu bé: “Nó là con gái của Tràng Hạt.”

 

Tỉnh Duyên sững sờ một chút, nói: “Nó là con gái của Tràng Hạt phải không?”

 

Tiểu Tiền lập tức ngẩng đầu, “Anh biết à?”

 

Tỉnh Duyên gật đầu, “Tôi có thể giao tiếp với linh hồn, là Tràng Hạt đã nói cho tôi biết.”

 

“Vậy anh có thể thay tôi truyền lời với Tràng Hạt được không?” Tiểu Tiền lập tức kích động nhìn cậu ta.

 

“Được, nhưng cậu phải kể cho chúng tôi nghe những gì cậu biết, giống như những gì bọn họ đã nói lúc nãy vậy đó.” Tỉnh Duyên nói.

 

Mấy người chơi đều nhìn chằm chằm vào cậu bé, nó ôm chặt thú bông vào trong lòng, giống như rất muốn truyền lời cho Tràng Hạt, nó cắn môi, ôm chặt thú bông, nói: “Tôi không sợ vào đây vì tôi đã thường xuyên lén lút vào đây, Tiết Lệ Cốc là bạn thân duy nhất của tôi.” Cậu bé cúi đầu nói, cả khuôn mặt và con thú bông đều bẩn bẩn như nhau, giọng nói cũng rất bình tĩnh.

 

Nó có một người cha nghiện cờ bạc, suốt ngày cờ bạc, về nhà là cãi nhau, đánh nhau với mẹ, trong nhà lúc nào cũng có tiếng mắng chửi của đàn ông, tiếng khóc lóc của phụ nữ, tiếng bát đĩa vỡ tung nện xuống nền nhà.

 

Bọn họ đánh nhau rất dữ dội, bọn họ cứ như phát điên, ngay cả nó cũng bị cuốn vào vòng xoáy đó.

 

Nó không thích ở nhà, nó muốn đến một nơi yên tĩnh không có tiếng cãi vã, nó lang thang khắp làng, cuối cùng phát hiện ra nơi này, chính là nhà sàn của Tiết Lệ Cốc.

 

Lúc đầu, Tiết Lệ Cốc hoàn toàn không để ý đến nó.

 

Nó cũng không cần được ai để ý, nó chỉ cần một nơi yên tĩnh để thở. Nó ngồi xổm trong góc phòng, nhìn cô nuôi tằm, phơi thuốc, cắm hoa, đọc sách.

 

Sau vài ngày nó giúp Tiết Lệ Cốc cho mèo ăn, nó đi đến con sông ở đầu thôn Ngũ Cô Thôn bắt cá nhỏ và tôm tép về cho mèo ăn.

 

Nó rất thích mèo, mỗi khi con mèo đen dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay nó, trái tim nó mềm nhũn, quên hết mọi cãi vã và đánh đập.

 

Sau đó, không biết là bao lâu, Tiết Lệ Cốc cũng chịu nói chuyện với nó, cô nói con mèo đen này tên là Tràng Hạt.

 

Nó hỏi: “Tràng Hạt nghĩa là gì?”

 

Cô nói: “Tràng Hạt là những hạt châu được xâu lại thành vòng, được sử dụng khi cầu nguyện và tụng kinh, nó là Tràng Hạt của chị.”

 

Cậu bé nói: “Ngày nào chị cũng thường xuyên nói chuyện với nó, là chị đang cầu nguyện với nó à?”

 

Cô nói: “Vừa đúng vừa không, Tràng Hạt đã thay chị giữ những lời cầu nguyện của chị.”

 

Nó hỏi: “Chị đã cầu nguyện những gì?”

 

Cô nhìn về phía xa xa, “Những năm qua đã tích góp được rất nhiều, lời cầu nguyện quan trọng nhất là được ra ngoài nhìn thế giới bên ngoài.”

 

Sau đó, Tràng Hạt mang thai.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Không biết cha của mấy đứa con trung bụng nó là con mèo hoang nào, Tràng Hạt sinh được năm đứa con, nó nhìn từng đứa một chết đi, dường như nó không tin, cứ liên tục liếm láp mấy con mèo con, như muốn nhìn chúng động đậy.

 

Cô buồn bã, nói: “Bây giờ chị lại có ước nguyện mới, hy vọng có thể đưa nó đi triệt sản.”

 

Cậu bé hỏi: “Triệt sản là gì?”

 

Cô nói: “Là vĩnh viễn không còn chịu đựng nỗi khổ của giống cái nữa, trong tự nhiên, giống cái phải chịu rất nhiều nỗi khổ.”

 

Cậu bé nói: “Em có thể nhờ Tràng Hạt giữ một ước nguyện cho mình được không?”

 

Cô hỏi: “Đó là gì?”

 

Cậu bé nói: “Em có thể đưa Tràng Hạt ra ngoài triệt sản.”

 

Bởi vì có chung một lời ước nguyện, bọn họ trở thành bạn bè. Cô dạy nó biết đọc biết viết, còn tặng cho nó con mèo con duy nhất còn lại của Tràng Hạt, cô đã đặt tên cho nó là Bồ Đề.

 

Lúc đầu, Bồ Đề còn quá nhỏ, vẫn được nuôi trong nhà sàn của Tiết Lệ Cốc, nó sẽ đến thăm mỗi ngày, bắt cá nhỏ tôm tép nuôi nó và Tràng Hạt.

 

Đến khi Bồ Đề được bốn tháng, nó bế Bồ Đề về nhà. Nó thật sự cần có ai đó bầu bạn với mình lúc ở nhà, mỗi tối khi họ cãi nhau, nó có thể ôm Bồ Đề ngồi xổm dưới nhà sàn, sẽ không còn buồn phiền nhiều như vậy nữa.

 

Bồ Đề là liều thuốc chữa lành cho nó, là báu vật quan trọng nhất của nó.

 

Sau đó, khi cha mẹ đánh nhau, Bồ Đề bị đá vào nồi nước sôi, bị bỏng chết.

 

Nó bế Bồ Đề đi tìm cô.

 

Tràng Hạt kêu rên bên cạnh cô, mắt cô đỏ hoe chôn Bồ Đề dưới nhà sàn, sau đó cô khâu cho nó một con thú bông giống Bồ Đề, nhét một ít lông tơ của Bồ Đề khi mới sinh vào bụng con thú bông, cô đã nói với nó rằng, Bồ Đề vẫn tiếp tục ở bên cạnh nó.

 

Nó luôn ôm Bồ Đề mới trong lòng, mỗi chiều còn ôm Bồ Đề ra bờ sông bắt tôm cho nó ăn, bị Lý Phú Quý cùng thôn chế nhạo, cậu ta còn muốn cướp Bồ Đề của nó, nó đã đẩy cậu ta xuống sông, nửa tiếng đồng hồ rồi mà cậu ta vẫn không lên.

 

Nó kể chuyện này cho cô nghe, cô bảo nó đừng nói gì cả, cứ sống cuộc sống như lúc bình thường.

 

Lý Phú Quý chết rồi, người dân nói cậu ta đang chơi ở sông thì bị thủy quái ở dưới sông bắt xuống làm thế thân. Lúc đó bọn họ đã nói như vậy, chứ không phải là bị Tiết Lệ Cốc gieo cổ mà bệnh chết.

 

Sau đó, ông Lưu chết. Bác sĩ Hà từ trong thôn đến nói rằng trong người ông ấy có cổ trùng, người dân bắt đầu nghi ngờ một số phụ nữ trong làng, trong đó có cô.

 

Họ nói cô nuôi một con mèo đen không lành, mèo đen từ xưa đến nay đã tà ác, cô lại luôn đóng cửa, không biết đang làm gì, có thể là đang nuôi quỷ mèo.

 

Nó nói: “Không phải, chị ấy đóng cửa là sợ Tràng Hạt ra ngoài, chị ấy chỉ niệm kinh cầu nguyện với Tràng Hạt thôi.”

 

“Niệm chú! Ngày ngày niệm chú trước mặt con mèo đen, cô ta quả nhiên là đang nuôi quỷ mèo mà!”

 

“Tiểu Tiền đã từng đến nhà cô ta, tôi thấy con thú bông này là nó mang từ nhà Tiết Lệ Cốc ra?”

 

“Cái này là cái gì? Không phải là bị hạ cổ rồi chứ?”

 

Bọn họ cướp Bồ Đề trong tay nó đi, phát hiện trong bụng Bồ Đề có lông mèo.

 

“Nó bị hạ cổ rồi! Những sợi lông mèo này chính là bằng chứng! Cô ta đúng là bà đồng thật rồi, ngay cả trẻ con cũng không tha!”

 

“Chính là cô ta! Cô ta là người duy nhất có thể tiếp xúc với bác Lưu trong một thời gian dài, cô ta đúng là người vong ân phụ nghĩa!”

 

Bọn họ nhốt cô vào lồng, muốn phơi khô cổ trùng trên người cô.

 

Nó nhìn thấy cha mình dùng một cái xẻng đập chết Tràng Hạt, máu chảy rất nhiều.

 

Tràng Hạt duy nhất của chị ấy đã bị đập chết như vậy, người bạn duy nhất của nó đã bị nhốt trong lồng như vậy.

 

Nó kêu gào khóc lóc chạy đến, nhưng đã bị cha mình đá trở về.

 

Bồ Đề của nó đã chết rồi, người bạn duy nhất của nó cũng chết rồi, Tràng Hạt của chị ấy cũng chết rồi.

 

Tiểu Tiền lấy Bồ Đề đang ôm chặt trong ngực mình ra, bụng Bồ Đề có một cái lỗ lớn bị xé toạc, “Anh có thể giúp tôi nói với Tràng Hạt là, tôi xin lỗi vì đã không đưa nó đi triệt sản, cũng không bảo vệ được con gái và chủ của nó.”

 

“À, được… được, tôi sẽ giúp cậu truyền lời.” Tỉnh Duyên lẩm bẩm nói.

 

Lăng Trường Dạ nhét Bồ Đề lại vào lòng cậu bé, “Cậu không thể đưa Tràng Hạt đi triệt sản, nhưng phải đưa Bồ Đề đi triệt sản.”

 

Tiểu Tiền hỏi: “Bụng bị rách rồi còn có thể đi triệt sản được không?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Có thể, nhưng phải đến thành phố lớn mới làm được, như thành phố Phong Ninh chẳng hạn.”

 

Cuối cùng, trên khuôn mặt Tiểu Tiền cũng xuất hiện một chút cảm xúc, trong mắt nó dường như cũng xuất hiện một chút ánh sáng, cậu bé lại ôm chặt Bồ Đề, muốn rời đi.

 

Hạ Bạch hỏi nó: “Cậu không lấy lá bùa phá giải lời nguyền cho cha mình à?”

 

Trên khuôn mặt Tiểu Tiền lại hiện lên vẻ ngơ ngác, “Tôi có cần lấy cho ông ta không?”

 

Tiểu Tiền còn quá nhỏ, lại gầy gò bẩn thỉu, thiếu dinh dưỡng, hai bàn tay chỉ đủ để ôm Bồ Đề, không cầm được lá bùa, cậu bé ôm chặt Bồ Đề, lại ra bờ sông bắt tôm cho nó ăn.

 

Những người chơi chỉ biết im lặng nhìn bóng dáng cậu bé biến mất trong màn đêm.

 

Đào Bảo Bảo: “Có phải tinh thần thằng bé……”

 

Cô chưa nói hết lời đã bị Phù Vũ Tình cắt ngang, “Không phải, tôi thấy cậu bé mới là người có đầu óc bình thường nhất ở Ngũ Cô Thôn này.”

 

Đào Bảo Bảo không nói gì nữa.

 

“Không phải chúng ta đã tìm ra sự thật về căn bệnh kỳ lạ rồi sao? Sao trò chơi không có phản ứng gì hết vậy?” Kiều Hữu Lâm hỏi.

 

Lận Tường: “Tất nhiên là không, bởi vì còn rất nhiều điều chưa rõ ràng, ví dụ như bác sĩ Hà.”

 

“Điều này còn chưa đủ rõ ràng sao? Rõ ràng Tiết Lệ Cốc là nhân vật chính của câu chuyện, bác sĩ Hà chỉ là một bác sĩ đến Ngũ Cô Thôn để chữa bệnh, vai trò của ông ta là phát hiện ra cổ trùng trong người ông Lưu, từ đó mở ra cánh cửa nghi ngờ Tiết Lệ Cốc.” Kiều Hữu Lâm nói.

 

Tỉnh Duyên nói: “Dĩ nhiên là không phải, ngay cả những gì cậu nói cũng có những điều chúng ta chưa rõ, cổ trùng trong người ông Lưu là ai hạ?”

 

Lận Tường nói: “Là trưởng thôn? Gã trưởng thôn xấu xa này chắc chắn đã làm điều gì đó xấu xa, trong phim thường là như vậy mà, có lẽ ông Lưu, tức là bố của trưởng thôn có một món đồ tốt gì đó, nhưng không cho ông ta, ông ta muốn có được báu vật nên đã gieo cổ trùng làm cho cha mình bị bệnh.”

 

“…”

 

Đào Bảo Bảo: “Theo như tôi biết, bà đồng hay còn gọi là cổ bà, chỉ có thể là phụ nữ?”

 

Lận Tường: “Đây là định kiến và áp bức giới tính.”

 

“…”

 

Để ngăn chặn trí tưởng tượng phong phú của Lận Tường bay cao bay xa, Hạ Bạch đã lấy ra một số bức thư tình mà cậu tìm thấy ở đầu giường của Tiết Lệ Cốc, “Đây là tôi tìm thấy trong phòng ngủ của Tiết Lệ Cốc, mọi người xem đi.”

 

Mấy người chơi truyền tay nhau, nhanh chóng xem xong những bức thư tình này.

 

Thông tin trong những bức thư tình này quá lớn.

 

“Vậy, đây là thư tình bác sĩ Hà đã viết cho Tiết Lệ Cốc?” Lận Tường nói: “Bác sĩ Hà thích Tiết Lệ Cốc? Vậy mà ông ta lại nói ông Lưu bị trúng cổ? À đúng rồi, lúc đó ông ta cũng không biết người dân sẽ coi Tiết Lệ Cốc là bà đồng.”

 

Phù Vũ Tình đột nhiên bật cười, “Tôi biết rồi, tôi biết chuyện gì xảy ra rồi, hóa ra là như vậy,haha…. Tiết Lệ Cốc thật là một người phụ nữ đáng thương.”

 

Lận Tường lập tức hỏi: “Chị này, có chuyện gì xảy ra?”

 

Phù Vũ Tình nói: “Các cậu không nhìn ra sao? Những bức thư này đều là bác sĩ Hà bày tỏ tình cảm của mình với Tiết Lệ Cốc, không có bất kỳ dấu hiệu nào dù chỉ là một chút chứng tỏ rằng Tiết Lệ Cốc thích ông ta, ngược lại còn có ghi chép cho thấy Tiết Lệ Cốc tức giận với ông ta, dựa vào nội dung thư, rất có thể là tức giận vì bác sĩ Hà đã mạo phạm.”

 

“Bác sĩ Hà đến Ngũ Cô Thôn, đã nhìn trúng Tiết Lệ Cốc xinh đẹp, nhưng Tiết Lệ Cốc không thích ông ta, thậm chí ông ta còn đến thăm Tiết Lệ Cốc mỗi ngày, tặng quà cho cô ấy.”

 

“Điều này có thể giải thích được.” Lận Tường hỏi: “Sau đó thì sao?”

 

Phù Vũ Tình: “Sau đó là chuyện bác sĩ Hà khám bệnh cho ông Lưu, tôi nghi ngờ bác sĩ Hà căn bản không phải là một bác sĩ có tài năng thật, mà rất có thể ông ta là một lang băm vô dụng, đã chữa chết ông Lưu, biết ông Lưu là cha của trưởng thôn, là người lớn tuổi đáng kính trong làng mà Lưu Phúc đã nói, ông ta sợ hãi, ông ta không thể để người khác biết là mình đã chữa chết cho ông ấy.”

 

“Ông ta lại biết người dân Ngũ Cô Thôn mê tín dị đoan, ở đây có truyền thuyết về bà đồng, vì vậy ông ta đã nói ông Lưu bị người ta hạ cổ, không phải là do y thuật của ông ta không tốt nên chữa chết.”

 

“Còn người gieo cổ, tất nhiên là Tiết Lệ Cốc xinh đẹp mà ông ta không thể có được, có lẽ là ông ta muốn trả thù vì bị tổn thương lòng tự trọng của đàn ông, có lẽ là ông ta muốn kéo Tiết Lệ Cốc xuống địa ngục, như vậy mới đưa cô ấy đi sẽ dễ dàng hơn.”

 

“Kết quả là, các cậu đã thấy đấy, Tiết Lệ Cốc bị người dân vu oan, bị bức hại, gánh chịu mọi bất mãn, oán hận và giận dữ của người dân, cuối cùng bị phơi chết, còn bác sĩ Hà thì thoát tội một cách hoàn hảo, trở thành bác sĩ được người dân tôn trọng.”

 

Lận Tường sững sờ, đây là điều cậu ta chưa từng nghĩ đến, một câu chuyện hoàn chỉnh phù hợp với những manh mối bọn hắn đã tìm được.

 

Đào Bảo Bảo rất kích động, “Chắc chắn là như vậy! Hừ! Đàn ông! Trò chơi này khắc họa bản chất của đàn ông rất chính xác, khi nhìn thấy cái đẹp thì muốn có được, theo đuổi dai dẳng, không có được thì sẽ tự an ủi trong lòng, rồi vu oan nói xấu cho phụ nữ, hoặc là trả thù phụ nữ.”

 

Những người đàn ông trong nhà sàn đều im lặng, chỉ có Hạ Bạch là lặng lẽ nói một câu, “Không phải đàn ông nào cũng như vậy, tôi là một người đàn ông tốt.”

 

“…..”

 

“Đúng!” Lận Tường nói: “Chị à, tôi và Hạ Bạch giống nhau, cũng là một người đàn ông tốt.”

 

Lăng Trường Dạ: “Tôi cũng vậy.”

 

“…”

 

Tỉnh Duyên vừa định lên tiếng thì đã bị Phù Vũ Tình cắt ngang, “Có cần mở một đài phát thanh cho các cậu, để các cậu công khai nói một câu rằng người đàn ông tốt chính là tôi không?”

 

“…”

 

Phù Vũ Tình cũng có chút thay đổi, không còn độc đoán như trước, cô hỏi: “Suy đoán của tôi có vấn đề gì không?”

 

Hạ Bạch nói: “Có một chút, những bức thư tình này là tôi tìm thấy sau một cánh cửa nhỏ rất tinh xảo ở đầu giường của Tiết Lệ Cốc, cô ấy cất giữ rất cẩn thận, không giống như ghét bác sĩ Hà, không giống như không thích bác sĩ Hà chút nào.”

 

Phù Vũ Tình: “Điều đó càng chứng tỏ Tiết Lệ Cốc thật đáng thương, bị người cô ấy yêu thương đẩy xuống địa ngục.”

 

“Bác sĩ Hà thực sự xấu xa như vậy sao?” Từ đầu đến cuối Lận Tường vẫn luôn ủng hộ bác sĩ Hà, trước đó cậu ta còn tưởng tượng bác sĩ Hà là một người vĩ đại và bi thương, “Ông ta đến vùng quê để chữa bệnh cho người dân, ông ta còn viết trong thư rằng ông ta nguyện ý ở lại Ngũ Cô Thôn vì Tiết Lệ Cốc, nhìn ngôn từ thì ông ta cũng không phải là một người vô lễ.”

 

Phù Vũ Tình: “Có thể ông ta đến để chữa bệnh cho ông Lưu, còn lời nói khi theo đuổi người ta thì có thể tin được sao? Lời hứa chỉ là lời ngon ngọt thôi.”

 

Lăng Trường Dạ cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người, nói: “Cãi nhau như vậy không bằng đọc lại thư lần nữa, phân tích kỹ càng, sắp xếp lại các tình tiết trong đó lại cho mạch lạc hơn.”

 

“Chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao?” Phù Vũ Tình nói: “Đầu tiên, bác sĩ Hà bày tỏ tình cảm với Tiết Lệ Cốc, bác sĩ Hà không biết vì sao khiến Tiết Lệ Cốc tức giận, xin lỗi Tiết Lệ Cốc, sau đó ông ta nói sẽ đưa Tiết Lệ Cốc rời khỏi đây, cuối cùng ông ta nói với Tiết Lệ Cốc là mình xin lỗi.”

 

Lận Tường dựa theo mạch lạc mà cô ấy đã sắp xếp, nói: “Bác sĩ Hà xin lỗi cô ấy, tôi có thể nghĩ đến hai khả năng, khả năng thứ nhất là nối tiếp bức thư trước đó, nói rằng ông ta không thể đưa Tiết Lệ Cốc đi, khả năng thứ hai là vì ông ta nói ông Lưu bị hạ cổ, dẫn đến việc Tiết Lệ Cốc bị người dân làm hại.”

 

Tỉnh Duyên thì lại có cách hiểu khác, “Trong thư này không có thời gian, có thể là bác sĩ Hà xin lỗi Tiết Lệ Cốc trước, rồi nói sẽ đưa cô ấy đi.”

 

Lăng Trường Dạ: “Nếu là xin lỗi trước, rồi lại nói sẽ đưa cô ấy đi. Thứ nhất, bác sĩ Hà tại sao phải xin lỗi cô ấy. Thứ hai, tại sao bác sĩ Hà phải đưa cô ấy đi.”

 

Kiều Hữu Lâm nói: “Xin lỗi chẳng phải là bác sĩ Hà nói trước đó sao, không biết vì sao khiến Tiết Lệ Cốc tức giận? Muốn đưa cô ấy đi là vì ông ta thấy người dân bắt đầu bức hại Tiết Lệ Cốc vì cổ trùng mà ông ta nói à?”

 

“Tôi có một câu hỏi.” Hạ Bạch như học sinh tiểu học giơ tay, “Tiết Lệ Cốc có chân và biết chữ, tại sao không tự rời đi, mà phải là bác sĩ Hà nói sẽ đưa cô ấy đi?”

 

“Đúng.” Lăng Trường Dạ nói: “Đó là một vấn đề then chốt. Từ những gì Tiểu Tiền kể, chúng ta biết là Tiết Lệ Cốc muốn rời khỏi Ngũ Cô Thôn, muốn đi ra ngoài để triệt sản cho Tràng Hạt, đó chính là mong muốn và một ước nguyện của cô ấy. Từ trong lời của trưởng thôn nói, chúng ta đã biết có rất nhiều người trẻ tuổi ở Ngũ Cô Thôn đều đi đến thành phố sống trong những tòa nhà cao tầng. Tiết Lệ Cốc muốn rời đi, những người trẻ tuổi khác ở Ngũ Cô Thôn đều có thể rời đi, tại sao cô ấy lại không thể rời đi, lại phải chờ đợi một người đàn ông hứa hẹn đưa cô ấy đi?”

 

Những người chơi khác đều sững sờ, bọn hắn nhận ra, câu chuyện của Tiết Lệ Cốc không đơn giản như mình đã tưởng tượng.”

 

 

Hết chương 68.

 

 

 

Chương 68: Ngũ Cô Thôn (Phần 11)

Ngày đăng: 10 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên