Chương 7: Ánh Sáng Ban Mai Ló Dạng

 

Chương 7: Ánh Sáng Ban Mai Ló Dạng

 

Nói về Tạ Nhị, cậu bé đúng là vẫn còn rất ngây thơ, sau khi xuống kiệu thì được thị tòng dẫn vào trong sân, có ba năm người đưa cậu bé đi tắm rửa. Tuy cậu bé đến từ một viện bị ghẻ lạnh, nhưng lúc này lại hành xử vô cùng cẩn trọng, được lệnh liền răm rắp nghe theo, không hề phản kháng, đám thị tòng nam nữ trong lòng thầm đánh giá cậu bé vài phần, trên mặt gật đầu mỉm cười, nhưng không nói nhiều lời.

 

Lại nói về điện Ngọc Hòa ở Đông Cung, Chung Ly Dao khấu đầu mấy lần rồi tạ tội: “Nhi thần đến muộn, mong Phụ hoàng thứ tội.” Lại chắp tay với các vị đại thần có mặt: “Có chút chậm trễ, mong các vị đại nhân lượng thứ.”

 

Các vị đại thần mới đáp lễ, lại hàn huyên vài câu, rồi mới mời Thái tử vào chỗ, ngồi ở vị trí bên phải hàng đầu.

 

“Điện hạ sao lại đến muộn?”

 

“Vì chút việc nhỏ nên bị giữ chân, không đáng để các vị bận tâm.”

 

Chung Ly Khải cũng ngồi ở dưới, đang ở cái tuổi thẳng thắn bộc trực, liền giành nói trước: “Sao hoàng huynh không kể cho mọi người nghe, vừa rồi có người bẩm báo chuyện hoàng huynh nhặt được một đứa trẻ trên đường về cung. Đâu rồi, sao không thấy?”

 

Chung Ly Dao nhìn Chung Ly Khải một cái, cười nói: “Đứa trẻ này còn nhỏ, thân thế đơn bạc, nếu vào điện, khó tránh khỏi có chỗ thất lễ, hôm nay Dao không dám tự ý quyết định, dẫn nó đến làm phiền Phụ hoàng và các vị đại nhân.”

 

“Phụ hoàng, nhi thần rất tò mò, rốt cuộc là nhân vật thế nào mà có thể khiến hoàng huynh đến muộn.” Chung Ly Khải nài nỉ, “Hay là cho nó vào điện thỉnh an được không ạ?”

 

Chung Ly Khiêm cũng nói: “Nhi thần cũng muốn xem.”

 

Mấy đứa trẻ con nhao nhao lên, chỉ có Chung Ly Xu trong lòng vú nuôi đang cắn ngón tay là cười khanh khách.

 

“Thôi được rồi.” Hoàng đế cười bất đắc dĩ, “Nếu đã như vậy thì truyền cậu bé vào điện cũng không sao.”

 

Thế là, một đám thân quyến và cận thần vén tay áo rót rượu, vuốt râu gật đầu, chuyển ánh mắt nhìn ra cửa, rốt cuộc là nghèo túng đến mức nào, kỳ lạ đến mức nào mới có được vận may này, được Thái tử điện hạ để mắt tới.

 

Một lát sau, ba bốn thị tòng dẫn Tạ Nhị đến, trước tiên quỳ chờ ở bên ngoài cửa điện, đợi khi nghe tiếng truyền lệnh rồi mới đứng dậy vào điện.

 

Thoạt nhìn vóc dáng thì cũng ngang ngửa với Chung Ly Khải, chỉ là thân hình có vẻ mảnh khảnh hơn một chút. Lúc này cậu bé mặc một bộ đồ màu thiên thanh, dùng trâm mộc búi tóc, gương mặt sạch sẽ. Tuy vẫn còn vết thương, khóe miệng bầm tím, nhưng đường nét mày mắt lại khá rõ ràng.

 

Hoàng đế chỉ tò mò nhìn người, còn Hoàng hậu thì nhìn chằm chằm vào gương mặt kia, bất giác thất thần một lúc.

 

Dưới ánh mắt của mọi người, Tạ Nhị bước qua cửa điện, lặng lẽ tiến lên, cúi đầu quỳ xuống. Cậu bé không biết gì, không làm gì, càng không biết vì sao mình phải đến đây, phải làm gì, lúc này cảm nhận được ánh mắt của mọi người nhìn mình, nhưng cậu bé chỉ khẽ quay mặt sang nhìn Chung Ly Dao.

 

Chung Ly Dao mỉm cười gật đầu, y khẽ nhắc: “Thỉnh an Phụ hoàng.”

 

Tạ Nhị lại cúi đầu lạy một cái, cắn môi mấy lần, một lúc lâu sau, mới nói: “Thỉnh an Phụ hoàng.”

 

Mọi người đều sững sờ, riêng Chung Ly Khải thì phụt một tiếng cười phá lên, nhặt một quả trái cây trên bàn ném vào đầu Tạ Nhị: “Đây là Thánh Thượng, ngươi là cái thá gì, sao có thể gọi là Phụ hoàng? Thật là vô lễ, không sợ người ta cười rụng răng à.”

 

Thái sử đại nhân ngồi ở vị trí đầu tiên bên trái bèn khẽ quát một tiếng: “Lớn mật, tên tiểu tử nhà ngươi, sao dám vô lễ như vậy.”

 

“Ôi chao… Chuyện này, thật là một đứa trẻ quê mùa, dám phạm thượng với Thánh Thượng, vô lễ quá.”

 

Các nữ quyến khẽ cười, che miệng không nói. Tiếng xì xào bàn tán vang vọng trong điện, rồi lại lọt vào tai Tạ Nhị, dường như có thứ gì đó đang run rẩy. Trong khoảnh khắc đó, thân hình gầy gò của Tạ Nhị càng thêm co rúm, lưng cậu bé cứng đờ nhưng lại thẳng tắp, như đang chờ đợi một lời phán quyết rõ ràng.

 

Giữa những lời phê phán trống rỗng ấy, có một giọng nói dịu dàng cười lên: “Nhi thần lại cho rằng, nên thưởng.”

 

“Ồ?” Hoàng đế vô cùng ngạc nhiên, “Như thế nào?”

 

Chung Ly Dao mỉm cười, từ tốn nói: “Dao mới bắt đầu đọc sách thánh hiền, mới biết đạo của bậc quân chủ hiền minh trong thiên hạ. Đúng như người ta thường nói, khắp đất trời này, không đâu không phải là đất của vua, trăm họ bốn bể, không ai không trông cậy vào ơn trời. Đã là thần dân, dân sao lại không thể là con? Nếu trăm họ trong thiên hạ đều là con, gia quốc há chẳng phải là chính đạo sao? Đứa trẻ này còn thơ ngây, đã biết được lẽ này, nghĩ rằng không phải do đọc sách mà có, ắt là ơn đức của Thánh Thượng rộng khắp, tự nhiên coi ngài là trời, là cha; là dương, là cương; điều này, cuối cùng sẽ là phúc của Chung Ly ta.”

 

Thái sử Trương Dũ vừa định mở miệng, Chung Ly Dao đã đứng dậy, y hành lễ với Thánh Thượng: “Huống hồ, hôm nay là sinh thần của Dao. Đã là thiên hạ đều là con của Thánh Thượng, thì càng nên cùng vui với dân, nhi thần, xin mời đứa trẻ này cùng ngồi vào bàn tiệc.”

 

Hoàng đế như có điều suy nghĩ lắng nghe, đến đây mới bật cười ha hả: “Nhi tử của ta! Hay cho câu ‘trăm họ bốn bể, không ai không trông cậy vào ơn trời’, hay cho câu ‘trăm họ trong thiên hạ đều là con’, càng hay cho câu ‘cùng vui với dân, cùng ngồi với con’! Không ngờ con vào Thái học chưa đầy hai năm mà đã có được tấm lòng và khí phách rộng lớn như vậy, bảo trẫm sao không vui mừng cho được! Đã vậy, trẫm chuẩn!”

 

Mọi người đều tán thưởng: “Điện hạ quả nhiên có tầm nhìn xa trông rộng, tấm lòng rộng mở.”

 

Chỉ có Trương Dũ là do dự nói: “Nhưng… như vậy, sao hợp với lễ pháp?”

 

“Ấy – không sao.” Hoàng đế nhìn ông ta một cái, rồi lại cười với Thái phó: “Dao nhi từ khi vào Thái học, được Thái phó dạy dỗ, văn thao võ lược đều xuất sắc, khiến trẫm rất vui mừng. Theo trẫm thấy, Thái phó ngày thường chắc chắn rất dụng tâm khổ tứ, vô cùng nghiêm khắc, hôm nay, tất cả đều thưởng!”

 

Tạ Nhị vẫn lặng lẽ quỳ, nghe những vật phẩm ban thưởng lộng lẫy xa hoa được đọc lên từng món một, âm thanh bay lượn trong không trung. Trong cơn mơ màng, có một bàn tay trắng nõn đưa tới, cậu bé ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Chung Ly Dao mỉm cười nhìn mình, lúc này y đã cởi áo choàng lông cáo, càng thêm tao nhã đẹp đẽ thoát tục.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cậu bé đứng dậy, theo Thái tử vào bàn, nhưng không hiểu sao, nụ cười thản nhiên tự tại ấy, đôi bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng ấy, như ánh sáng và bóng tối biến ảo chồng chéo trong đầu, trong cung điện hoa lệ này như một giấc mơ, hơi thở càng lúc càng căng thẳng, ngây ngẩn thất thần.

 

Nhất thời quá nhập tâm, đến nỗi bị ném một quả trái cây nữa vào đầu cũng không hề hay biết.

 

Chung Ly Khải chán chường nhìn Tạ Nhị, bĩu môi, vừa định ném nữa, thì bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Chung Ly Dao, ánh mắt đó tuy mang theo nụ cười, nhưng lại như lời cảnh cáo, lạnh lẽo.

 

Chung Ly Khải vội thu tay, ngồi thẳng người ngay ngắn, không dám có ý đồ gì nữa.

 

Chờ một lát, đội nhạc vũ nghi trượng đã đợi từ lâu được truyền vào điện, tiếng sênh ca tỳ bà, lâm lang ngũ sắc lộng lẫy vang lên dồn dập, trong điện tay áo dài bay lượn, dáng vẻ mềm mại uyển chuyển, thật là phong tình nồng đượm.

 

Mọi người đều chăm chú xem biểu diễn, mỉm cười đắm chìm trong đó, chỉ có Tạ Nhị là cứ cúi đầu, thỉnh thoảng lại quay mặt nhìn Chung Ly Dao, nhìn chằm chằm một lúc rồi lại cúi đầu xuống.

 

Sau mấy lần như vậy, cậu bé nghe thấy tiếng cười khẽ trên đầu: “Sao lại không tập trung xem?”

 

Tạ Nhị ngẩng đầu: “Vừa rồi…”

 

“Không sao.” Chung Ly Dao gắp một miếng bánh ngọc chi đặt trước mặt cậu bé, bánh có màu sắc tinh tế, có hoa văn màu vàng, “Món này làm từ hoa quế, bảo quản tốn khá nhiều công sức, thử xem mùi vị thế nào?”

 

Tạ Nhị cẩn thận nếm thử một miếng, sau đó mắt sáng lên, cậu bé gật gật đầu, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn ca ca, ngon lắm.”

 

Chung Ly Dao bật cười, đẩy đĩa bánh về phía cậu bé: “Nếu đã như vậy thì ăn nhiều một chút.”

 

Tạ Nhị dùng đũa gắp một miếng, đưa đến miệng y: “Ca ca cũng ăn một miếng đi.”

 

Mọi người kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm nhìn sang, nhất thời không biết nói gì. Đang do dự thì chỉ nghe Tạ Nhị kia thành khẩn nhỏ giọng nói: “Cùng vui với dân.”

 

Chung Ly Dao đành phải cắn nhẹ một miếng, nói: “Đương nhiên.”

 

Tạ Nhị nuốt hết phần còn lại mà y đã cắn, bỗng nở một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện.

 

Chung Ly Khải ngược lại còn kinh ngạc: “Đó là miếng hoàng huynh đã cắn qua.”

 

Tạ Nhị khẽ nhíu mày, quay mặt nhìn Chung Ly Khải, rồi lại nhìn Chung Ly Dao.

 

Chỉ nghe dưới sảnh có người than thở: “Điện hạ là bậc tôn quý của Đông Cung, sao có thể hòa lẫn với hạng trẻ con quê mùa này được chứ. Huống hồ gì đứa trẻ này lại không biết phép tắc lễ nghi như vậy, há chẳng phải sẽ làm hư các vị hoàng tử sao. Đúng là, phòng trồng chi lan, sao có thể chứa được thứ cá muối hôi tanh được?”

 

Triệu Cố nghe những từ “lễ nghi quy củ” ồn ào mà đau cả đầu, bèn nói: “Ôi chao, các vị đại nhân, hôm nay là sinh thần của Thái tử Điện hạ, sao không thoải mái một chút? Hơn nữa chỉ là lễ pháp quy củ, sao không cho nó vào Thái học, để được rèn luyện dạy dỗ thêm?”

 

Trong lòng hoàng đế tự thấy việc đuổi đứa trẻ này là chuyện nhỏ, làm tổn thương lòng tốt của Thái tử mới là chuyện lớn, hơn nữa trong cung cũng ít thấy đứa trẻ nào tự nhiên như vậy, cũng cảm thấy rất mới mẻ. Vì vậy, ngài nhìn Tạ Nhị suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Trẫm thấy đứa trẻ này mới bảy tám tuổi, vào Thái học cũng thích hợp, vừa hay làm bạn với Khải nhi, dẫu có chỗ thất lễ, Thái phó cứ nghiêm khắc dạy dỗ là được.”

 

“Trong Thái học tự có lễ pháp ràng buộc, nếu có thể chuyên tâm học tập, nhất định sẽ sửa đổi.” Thái phó gật đầu, nhìn Thái tử với vẻ tán thưởng, rồi nói tiếp: “Đã có Điện hạ làm gương, sao có thể không có thành tựu? Theo thần thấy, cũng không sao cả.”

 

“Thái học thu nhận con em quan viên các cấp, nhằm mục đích bồi dưỡng nhân tài trụ cột cho Chung Ly ta, đứa trẻ này không có thân thế, cũng không có ấm phong thế tập, sao có thể dễ dàng cho nhập học? Huống hồ tư chất của nó thế nào, chúng ta cũng không biết. Nếu có sai sót, gây ra thị phi, thì làm sao yên lòng quân thần được?”

 

Chung Ly Dao lén đưa một chiếc khăn tay cho Tạ Nhị, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn mọi người, y nói: “Dao từng nghe tổ tiên để rộng đường tìm kiếm hiền tài, mà đã đặc biệt đặt một ‘Thanh Vân Lệnh’ treo trước cửa Thái học, người trong thiên hạ bất luận xuất thân, không kể giàu nghèo, nếu có tư chất xuất chúng, đều có thể lấy lệnh tham gia kỳ thi tuyển vào Thái học, người đỗ sẽ được nhập học; nay lệnh đó đã bị hủy bỏ rồi sao?”

 

“Chuyện này…” Từ Trí Uyên nhắc nhở, “Điện hạ có biết, ‘Thanh Vân Lệnh’ này từ khi được thiết lập đến nay, trong hai trăm năm, chỉ có ba mươi chín người đỗ, người nhỏ tuổi nhất, cũng đã qua tuổi ấu học.”

 

Chung Ly Khải tò mò hỏi: “Người này là ai? Sao lại xuất chúng như vậy? Mười tuổi đã đỗ Thanh Vân Lệnh rồi à?”

 

Thái phó than thở: “Đứa trẻ này tên là Hoài Lệnh Chi, sinh ra có dị đồng, hai mắt khác màu, giỏi kỳ học, tuổi trẻ tài cao.”

 

Mọi người lại nhìn Tạ Nhị, không khỏi lắc đầu. Hoàng đế cũng không nhịn được cười, không cho rằng hành động tự tin này của Thái tử là gì, “Dao nhi đã có lòng tin như vậy, trẫm cũng muốn xem, đứa trẻ này có điểm gì hơn người. Mùa xuân năm sau, đứa trẻ này có thể mang ‘Thanh Vân Lệnh’ tham gia kỳ thi tuyển vào Thái học, ý của ta như vậy, con thấy thế nào?”

 

“Tạ ân chuẩn của phụ hoàng.”

 

Tạ Nhị cũng im lặng theo y hành lễ.

 

Đứa trẻ miệng còn hơi sữa từ nơi lạnh lẽo hẻo lánh đến, không ngờ lại có vận may lớn đến vậy. Trong chốn phồn hoa đô hội, trải qua muôn vàn cảnh đời, trùng trùng điệp điệp núi non, đang lúc còn ngây thơ, bỗng thấy ánh sáng ban mai ló rạng, huyền bí sâu thẳm. Ngày ấy trời cao mây thấp, gió tuyết mịt mù, một đạo Thanh Vân Lệnh ban xuống, nửa đời vận mệnh chìm nổi; một bức tranh định mệnh nặng nề chưa từng có, đang từ từ mở ra.

 

Ngày đó, Đức Hỉ dắt cậu bé về cung, lần đầu tiên cậu bé nghe có người gọi mình là “Công tử”.

 

Lúc này Tạ Nhị vẫn chưa hiểu, cuộc đời của cậu bé, từ đây – mới thực sự bắt đầu.

 

Hết chương 7.

Chương 7: Ánh Sáng Ban Mai Ló Dạng

Ngày đăng: 9 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên