Quyển 1: Thời Thơ Ấu Ngây Thơ: Cùng Nhau Phiêu Du – Chương 6: Lụi Tàn Theo Cát Bụi

 

Quyển 1: Thời Thơ Ấu Ngây Thơ: Cùng Nhau Phiêu Du

 

Chương 6: Lụi Tàn Theo Cát Bụi

 

Năm Hoằng Trị thứ mười ba, ngày 14 tháng 11 Âm lịch, tuyết rơi dày đặt.

 

Nội thần vội vã bưng lò than, tất tả chạy một mạch đến điện Ngọc Hòa ở Đông Cung. Bên ngoài gió tuyết gào thét, trong điện ấm áp như mùa xuân, phản chiếu ánh sáng huy hoàng khắp bốn phía, trên bàn cắm vài cành lạp mai mùa đông, sắc đỏ trắng xen kẽ, vô cùng tao nhã. Đây là yến tiệc gia đình của Hoàng đế, các cận thần và gia quyến tổng cộng mấy chục người, ai nấy đều tươi cười vui vẻ, nâng cốc chúc mừng nhau.

 

“Nói ra cũng thật là kỳ lạ, sinh thần của Thái tử năm nào cũng có tuyết rơi.”

 

“Còn phải nói sao, mười một năm nay, năm nào cũng đúng như vậy. Tiết trời này mà có tuyết rơi, Thiên Ti Phủ cũng nói là điềm lành đấy.”

 

“Cũng chỉ vào dịp sinh thần Thái tử, các chủ tử mới ban thưởng nhiều hơn. Chuyện tốt thế này, gà chó cũng được thơm lây.”

 

Ngoài điện Đông Cung, các thị tòng ríu rít cười nói, trong tay cầm cành tuyết mai vừa được các chủ tử ban thưởng, trên đó còn treo một chuỗi chuông bạc nhỏ. Một người khác cười tủm tỉm gật đầu, tay đang nâng một chuỗi Phật châu bằng ngọc đẹp đẽ, thanh mảnh.

 

Còn có các thị tòng từ những điện khác được điều tới, đi lại phục vụ trong bữa tiệc, ít nhiều gì cũng đều nhận được ban thưởng, vô cùng vui vẻ, nhưng có một người nghe thấy vậy, lại vô cùng khó hiểu: “Chẳng lẽ tiểu nhân mắt kém? Hôm nay đã là sinh thần của Thái tử gia, sao trong bữa tiệc lại không thấy người đâu.”

 

“Cũng không trách tiểu huynh đệ được, ngươi vốn không biết, Điện hạ vẫn chưa vào tiệc, nghe truyền lời nói là đang tập bắn cung ở sân tập bắn.”

 

“Thật cũng lạ, ngày sinh thần lại gặp tuyết lớn, sao vẫn đến sân tập bắn tập bắn cung?”

 

“Từ khi điện hạ vào Thái học, trong nhật khóa đã có mục này, cho nên ngày nào cũng vậy, mặc cho mưa tuyết gió sương, dẫu là sinh thần cũng không lơ là.” Thị tòng giải thích, “Bệ hạ đã mấy lần khen ngợi, Thái phó đại nhân cũng nhiều lần trầm trồ tán thưởng, khen ngợi nghị lực, tính kiên nhẫn của Điện hạ, thực sự không phải người thường có thể sánh kịp.”

 

Mấy vị thị tòng vốn chưa biết nguyên do, nghe vậy cũng lấy làm kỳ lạ, chỉ biết than một tiếng.

 

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài, gió mưa càng lúc càng dữ dội, càng lúc càng rét buốt. Chẳng mấy chốc, trong điện truyền chỉ, lệnh cho đội nhạc vũ nghi trượng đến đợi ở điện phụ, lại sai thị vệ mang thêm mấy chiếc lò sưởi tay đến sân tập bắn chờ đón Thái tử.

 

Cách hàng rào sân tập bắn một dặm, có một biệt viện khác. Cây cỏ trước cửa đã tiêu điều héo úa, một cái đầu ló ra từ trong tuyết, đúng lúc va phải đội nhạc vũ nghi trượng đang vội vã được truyền lệnh đến, làm nội thần dẫn đầu giật nảy mình.

 

Nội thần vỗ vỗ ngực: “Tên nhóc này, suýt chút nữa đã dọa ta sợ chết khiếp rồi.”

 

Một thị tòng khác từ trong biệt viện đuổi ra, vội tươi cười xin lỗi: “Công công đừng trách, là tiểu nhân không trông coi cẩn thận, tiểu nhân xin lỗi ngài.” Nói rồi vội cúi rạp người, lại tát một cái vào mặt thằng nhóc lỗ mãng kia, mạnh tay ấn đầu thằng bé xuống, bắt nó cúi đầu nhận lỗi.

 

Nội thần vội đỡ cậu bé dậy, rồi thuận tay lấy một cành lạp mai mà chủ tử ban thưởng đưa cho cậu bé: “Chỉ là một thằng nhóc chưa mọc đủ lông đủ cánh thôi mà, hà tất gì phải thế. Sau này đi đứng cẩn thận chút là được, trời lạnh, mau dẫn nó về đi, chúng ta còn phải về phục mệnh với các chủ tử nữa.”

 

Nói xong, mới dẫn đội nhạc vũ nghi trượng vội vã rời đi.

 

Nhìn đoàn người áo gấm xiêm y dần đi xa, thị tòng kia mới túm lấy tai cậu bé, giận dữ quát mắng. Thấy cậu bé không hé răng, tức quá lại tát thêm một cái, đánh đến nỗi máu mũi chảy ròng ròng.

 

Đang lúc giằng co thì từ xa xa có một đám thị vệ vây quanh một cỗ kiệu vàng đi ngang qua con đường này, phía sau còn có một cỗ kiệu vô cùng hoa lệ.

 

“Chủ tử gia, người đổi sang ngồi cỗ kiệu che gió này đi, trời tuyết lạnh lắm, kẻo nhiễm lạnh.”

 

“Không cần đâu, Đức An.”

 

“Chủ tử gia…”

 

Đức An im bặt, chợt liếc thấy cảnh tượng khác thường này. Vốn là đi đường tắt từ sân tập bắn về, không ngờ trước biệt viện này lại có một lớn một nhỏ đang lôi kéo, đánh mắng nhau.

 

Ông đang định tiến lên, Chung Ly Dao lại giơ tay lên, ra hiệu không cần.

 

Người nhỏ kia tuy ông không biết, nhưng người lớn thì ông nhận ra. Thấy kiệu vàng đến gần, vội vàng ngoan ngoãn quỳ xuống đất, miệng lẩm bẩm: “Nô tài khấu kiến Thái tử điện hạ, đện hạ hồng phúc thiên thu.”

 

Kiệu vàng đi qua cửa viện, hai thiếu niên một trên một dưới chạm mắt nhau.

 

Chung Ly Dao thấy một cậu bé khoảng bảy tám tuổi đang xiêu vẹo quỳ trên nền tuyết, gương mặt đầy vết máu loang lổ, cáu bẩn không rõ dung nhan, thân hình gầy gò khô đét, áo quần rách rưới tả tơi trông vô cùng nghèo túng. Chỉ có đôi mắt xinh đẹp kia là đang nhìn mình chằm chằm, dường như trong đó ẩn chứa một nỗi bi thương không giải thích được và kinh ngạc.

 

Cậu bé cứ thế thất thần quỳ trên mặt đất, nhìn đứa trẻ trên kiệu vàng tựa như thiên thần, trên người toàn những thứ mà cậu không gọi nổi tên, trang sức châu báu lấp lánh đầy người, nhưng lại đẹp vô cùng. Chỉ thấy người đó cầm một chiếc lò sưởi tay bằng ngọc bích, một cây trâm bạch ngọc búi mái tóc đen nhánh, trên trán đeo một dải băng đô khảm hồng ngọc, mình mặc áo mãng bào màu vàng tươi thêu hoa văn tinh xảo, bên ngoài khoác áo choàng cổ lông cáo trắng, y phục lộng lẫy, dung mạo xinh đẹp, thanh tú phi phàm.

 

Kiệu vàng khẽ đung đưa, gió tuyết se sắt, cuối cùng Chung Ly Dao cũng thu hồi ánh mắt, dần dần lướt qua dáng vẻ bẩn thỉu ấy, mỗi lúc một xa.

 

Thấy kiệu vàng đã đi qua góc tường, thị tòng kia mới bò dậy, phủi tuyết trên người, túm lấy đứa trẻ đang ngẩn người: “Thấy chưa? Đó chính là nhân vật cao quý nhất của Chung Ly, Thái tử điện hạ đương triều. Nếu ngươi có thể sinh ra cao quý như vậy, ta hầu hạ ngươi cũng sẽ tận tâm như thế.”

 

Đứa trẻ vẫn không nói gì, tay nắm chặt cành lạp mai, giờ đã rơi rụng tả tơi, dính đầy máu và bùn đất.

 

Tên thị tòng đưa tay ra lấy, nhưng bị cậu bé né được; vừa quay đầu lại, liền hứng trọn một cái tát nữa.

 

“Ngươi cũng có cái thú vui vớ vẩn đó à, hoa này há phải trẻ con thưởng thức được? Lại còn không biết điều, coi chừng da thịt chịu khổ!”

 

Đang định giằng lấy rồi đánh tiếp, thì nghe một tiếng quát, ngẩng đầu lên nhìn, thấy cỗ kiệu vàng kia đang từ từ lắc lư, quay trở lại.

 

“Khấu kiến Điện hạ.” Tên thị tòng vội vàng buông cậu bé ra, quỳ xuống, “Điện hạ hồng phúc thiên thu.”

 

Thấy thiếu niên kia lặng lẽ ngồi trên kiệu vàng, tựa thiên thần giữa màn tuyết, mỉm cười như vậy. Mà nụ cười ấy rơi vào mắt, lại như tuyết tan, cậu bé chỉ biết ngẩn ngơ ngây dại, nước mắt nóng hổi bất giác lăn dài trên má.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Chung Ly Dao nhìn bàn tay vì nắm chặt cành mai mà lạnh đến đỏ ửng, nổi cả vết nứt nẻ, y im lặng một lúc rồi mới hỏi: “Ngươi có thích không?”

 

Cậu bé ngơ ngác gật đầu.

 

“Lại đây.”

 

Cậu bé rụt rè tiến lên, nhưng chỉ cách hai bước chân lại dừng lại. Cậu bé cúi đầu nhìn đôi giày rách hở ngón của mình, rồi lại nhìn vạt áo và quần dính đầy bùn đất, bèn vội lùi lại một bước.

 

Chung Ly Dao vẫn mỉm cười: “Lại đây.”

 

Mãi một lúc lâu sau, cậu bé mới từ từ chậm rãi bước tới, lần lữa mãi, cuối cùng cũng đến trước kiệu vàng.

 

Chung Ly Dao lấy ra một chiếc khăn tay trắng muốt, đưa tay nắm lấy khuôn mặt nhỏ gầy kia, tay còn lại từ từ lau đi vết máu và bùn đất, thấy má hơi sạch sẽ hơn một chút, mới khẽ hỏi: “Ngươi tên gì?”

 

“Tạ Nhị.” Cậu bé cúi đầu, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trắng nõn đang cầm khăn.

 

Lúc này, Chung Ly Dao không hỏi nữa, mà quay sang nhìn tên thị tòng kia: “Bản cung hỏi ngươi, đứa trẻ này có người thân không?”

 

“Bẩm Điện hạ, vốn là có. Mùa đông năm kia, mẹ của Tạ Nhị mắc bệnh nặng, đã chết rồi, vì vậy, mọi việc lớn nhỏ trong viện này đều do tiểu nhân trông coi lo liệu.”

 

Chung Ly Dao khẽ nhìn qua biệt viện, hỏi: “Đức An, nơi này là chỗ ở của ai?”

 

“Bẩm Điện hạ, là nơi ở của các tú nữ năm xưa.”

 

Tên thị tòng kia tranh lời: “Đúng là như vậy, mẹ nó vốn là tú nữ, tay nghề thêu thùa rất xuất chúng, nhưng nghe đồn vì tư thông với thị vệ, sinh ra Tạ Nhị, nên bị giam giữ ở đây, làm một số việc may vá thêu thùa trong cung.”

 

Đức An vội vàng quát: “Nô tài lớn mật, sao dám lắm lời.”

 

Chung Ly Dao đưa lò sưởi tay cho Tạ Nhị, rồi ra lệnh: “Đưa cậu bé về, ngồi kiệu của bản cung.”

 

Mọi người im lặng, không dám trái lệnh, bèn dẫn cậu bé lên kiệu.

 

Một lát sau, trước mắt chỉ còn lại tên thị tòng đang quỳ gối nịnh nọt, lúc này Chung Ly Dao mới nói: “Biệt viện như thế này là nơi ở của tú nữ, dẫu có nhiều lý do khác nhau, nhưng vẫn có tiền lương hàng tháng, đến sinh thần của bản cung, còn có thêm mấy lạng bạc trợ cấp giữ ấm, cùng với các phần thưởng khác từ các cung viện. Bản cung thấy ngươi ăn mặc chỉnh tề, vậy mà đứa bé kia lại vô cùng rét mướt nghèo nàn thảm hại như vậy, xem ra ngày thường đứa bé cũng khó mà được ấm no?”

 

“Bẩm Điện hạ, tiểu nhân không dám.” Thị tòng vội vàng dập đầu, nào ngờ Điện hạ tuy còn nhỏ tuổi, nhưng lại biết rất rõ các điển lễ trong cung, đành phải bịa chuyện: “Ngày thường tiểu nhân chăm sóc Tạ Nhị rất chu đáo, hôm nay sinh thần Điện hạ, Tạ Nhị mở cửa chạy lung tung, va phải đoàn nghi trượng đi ngang qua, tiểu nhân sợ làm lỡ việc lớn của các chủ tử, nhất thời nóng vội, mới dạy dỗ nó một trận.”

 

“Thánh Thượng thường tự mình làm gương, lại dùng đức để cai quản bề dưới, ca ngợi nhân đức, chưa từng có hạng nô tài như các ngươi, trên lừa dưới dối, ngay cả trẻ nhỏ cũng không tha.” Chung Ly Dao ngồi ngay ngắn ở trên kiệu, lạnh lùng giơ tay lên, “Đức An.”

 

Đức An hiểu ý. Lập tức có người tiến lên, lôi tên thị tòng kia vào trong biệt viện, hai cánh cửa viện đóng chặt lại, trong viện vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn.

 

Trong Đông Cung điện, mãi không thấy Thái tử về cung, khiến cho cả Hoàng đế Chung Ly Bá, Hoàng hậu Triệu Thư cùng các quần thần và gia quyến đều sốt ruột. Thị vệ được cử đi đón vội chạy về báo tin: “Sau khi nô tài đón được Điện hạ, mới đi được chừng vài trăm bước, Điện hạ liền ra lệnh quay lại, ở một biệt viện của tú nữ có việc nên bị giữ chân.”

 

“Ồ?” Hoàng đế hỏi: “Nhi tử của ta quay lại làm gì, lại vì cớ gì mà bị giữ chân?”

 

“Bẩm Hoàng thượng. Điện hạ thấy một đứa trẻ đứng trong gió lạnh, áo quần rách rưới, trên người còn có vết thương, nên đã quay lại.” Thị vệ dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Điện hạ thấy thị tòng trong viện đó, mình mặc áo gấm, lại dùng vũ lực đánh đập đứa trẻ, nên đã quở trách. Lời của điện hạ…”

 

Hoàng đế tỏ ra rất hứng thú, nghiêng người hỏi, “Nhi tử của ta đã nói gì?”

 

“Điện hạ nói, Thánh Thượng thường tự mình làm gương, dùng đức để cai quản bề dưới, ca ngợi nhân đức, chưa từng có hạng nô tài như vậy, trên lừa dưới dối, ngay cả trẻ nhỏ cũng không tha.”

 

Hoàng đế ừm một tiếng, suy nghĩ vài giây rồi mới cười phá lên. Ngài giơ tay lên phất một cái: “Nhi tử của ta rất tốt, người đâu, thưởng! Ban một viên dạ minh châu Đông Hải, mười cây ngọc như ý, ba mươi tấm gấm thêu chỉ vàng, hai tòa biệt uyển ngoài cung!”

 

Hoàng hậu mỉm cười nhìn Hoàng đế: “Dao nhi còn nhỏ, Hoàng thượng…”

 

Lời còn chưa dứt, Hoàng đế lại nói: “Mấy người các ngươi, thị vệ đi đón hôm nay, tất cả đều thưởng!”

 

Thấy long nhan đại duyệt, quần thần cũng khen ngợi thêm. Trái lại, mấy vị Quý phi khác trong điện lại tỏ ra không vui, sắc mặt thay đổi mấy lần rồi mới nặn ra được một nụ cười.

 

Tất nhiên là hoàng hậu nhận ra, bèn nhắc nhở: “Hôm nay dẫu là sinh thần của Dao nhi, nhưng Thánh Thượng cũng không nên quá nuông chiều. Lời này tuy tốt, nhưng là nhân quả từ lời răn dạy của Thánh Thượng, còn các vị hoàng tử công chúa khác, hiền lành khiêm tốn hòa nhã, ngày thường thần thiếp rất yêu mến. Vào những ngày như thế này, mong Thánh Thượng thương xót.”

 

Năm ấy, Nhị hoàng tử Khải chín tuổi, Tam hoàng tử Khiêm tám tuổi, Tứ hoàng tử Xuyên bảy tuổi, Ngũ hoàng tử Sách sáu tuổi; ngoài ra còn có Chung Ly Xu nhỏ nhất, mới bốn tuổi.

 

Hoàng đế vui vẻ cười nói: “Được, trẫm nghe lời Hoàng hậu, tất cả đều thưởng!”

 

Trên đường về cung, Đức An vẫn còn lo lắng, hỏi: “Chủ tử gia về cung trễ giờ, e là không dễ giải thích.”

 

“Không sao.” Chung Ly Dao mỉm cười, “Chắc là Phụ hoàng đã biết rồi, lúc này, chắc phần thưởng cũng đã đến nơi rồi đấy.”

 

Đức An sững người, kinh ngạc thấy sự sâu sắc khó lường của chủ tử. Ông ngẩng đầu nhìn thiếu niên, chỉ thấy dưới nụ cười kia là sự bình tĩnh không một chút gợn sóng, như đã có sẵn kế hoạch trong lòng.

 

Hết chương 6.

 

Chú thích:

  • Nội thần (): Là các quan lại phục vụ trong nội cung, gần gũi với hoàng đế và hoàng tộc, đặc biệt là các hoạn quan.

 

Quyển 1: Thời Thơ Ấu Ngây Thơ: Cùng Nhau Phiêu Du – Chương 6: Lụi Tàn Theo Cát Bụi

Ngày đăng: 9 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên