Chương 70: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 1) Trong Giờ Toán, Mộc Qua Mơ Thấy Thầy Mạnh Là Bố Của Mình

Chương 70: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 1) Trong Giờ Toán, Mộc Qua Mơ Thấy Thầy Mạnh Là Bố Của Mình

 

Đây là ngày đầu tiên Mạnh Tư Trình chính thức nhận lớp, bắt đầu công việc dạy dỗ đám trẻ lớp Một. Buổi sáng, hắn cho học sinh làm bài kiểm tra để nắm bắt tình hình, buổi trưa thì tranh thủ chấm bài, đến chiều thì bắt đầu phát bài thi xuống cho cả lớp.

 

Trong số đó, có một nhóc con thi được vỏn vẹn có 28 điểm tên là Tống Mộc, lập tức bị Mạnh Tư Trình liệt vào danh sách đối tượng trọng điểm cần quan tâm đặc biệt.

 

Khi giáo viên toán bắt đầu giảng bài chữa đề, Tống Mộc Qua ngồi dưới nghe, nghe một hồi thì hai mắt bắt đầu díp lại, mí mắt cứ dính vào nhau. Cuối cùng, cậu bé gối đầu lên bài thi ngủ ngon lành, gương mặt trắng trẻo hồng hào đè lên trang giấy, cái miệng nhỏ ngậm chặt, im thin thít ngủ say sưa không hay biết gì.

 

Cậu bé đã mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ, thầy Mạnh đang đứng trên bục giảng bỗng nhiên biến thành bố của cậu bé. Tháng Bảy cậu bé phải theo thầy Mạnh học bài, nhưng đến tháng Tám thì được chơi xả láng cả một tháng trời, quả thực là hạnh phúc vô cùng luôn!

 

Tống Mộc Qua chép chép cái miệng nhỏ, bỗng nhiên cảm thấy cánh tay phải bị ai đó lay mạnh, biên độ rung lắc ngày càng lớn dần. Chuyện gì thế nhỉ? Động đất à? Không sao đâu, thầy Mạnh nhất định sẽ bảo vệ mình mà!

 

Tống Mộc Qua đột ngột mở mắt ra, đập ngay vào mặt là ánh mắt vô cùng lo lắng của Hoắc Quyết: “Đến lượt cậu chơi trò nối toa tàu rồi kìa!”

 

Nối toa tàu gì cơ chứ? Bố đã bảo Quốc khánh sẽ dẫn cậu bé đi tàu hỏa ra thủ đô chơi cơ mà.

 

Mạnh Tư Trình đứng trên bục giảng, nhìn thấy cảnh tượng Hoắc Quyết đang lay gọi Tống Mộc dậy thì không khỏi nhíu mày. Đứa nhỏ này là ngủ quên hay là bị ngất xỉu vậy? Hắn đặt viên phấn xuống, sải bước thật nhanh xuống bục giảng. Ngay khi hắn vừa định đưa tay đỡ nhóc con kia dậy thì nó đã ngẩng đầu lên, đưa tay dụi dụi mắt.

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Tỉnh rồi hả? Đứng lên trả lời câu hỏi cho tôi đi.”

 

Tống Mộc Qua ngơ ngác nhìn thầy Mạnh rồi buột miệng gọi: “Bố ơi.”

 

“Ha ha ha ha ha!”

 

Cả đám học sinh tiểu học cười ồ lên thích thú. Tống Mộc Qua ngủ gật trong giờ bị thầy Mạnh bắt quả tang, lại còn gọi thầy Mạnh là bố nữa chứ!

 

Mạnh Tư Trình nhíu chặt mày, trò này ngủ đến mụ mị đầu óc rồi sao: “Đứng lên.”

 

“Bố!”

 

Tống Mộc Qua có chút ngẩn ngơ. Hôm nay không phải là ngày 25 tháng 8 sao? Cậu bé còn chưa chơi đã đời mà đã phải khai giảng rồi á?

 

“Bố ơi, mình khai giảng sớm hả bố?”

 

Hoắc Quyết thì thầm nhắc nhở: “Là trò chơi đoàn tàu nối đuôi nhau, chứ không phải khai giảng đâu.”

 

Mạnh Tư Trình quay lên bảng viết đề bài, cao giọng trấn áp tiếng xì xào bàn tán của đám học trò nhỏ: “Trật tự nào. Trong ô vuông này điền số lớn nhất là bao nhiêu?”

 

Tống Mộc Qua chơi bời suốt một tháng trời, trình độ toán học vốn đã chẳng ra sao nay lại càng thụt lùi, vừa mới ngủ dậy não bộ cũng chưa kịp nảy số, cậu bé gãi gãi đầu nói: “Bố ơi, môn toán khó quá à.”

 

“Ha ha ha ha ha ha ha!”

 

“Tống Mộc à, cậu có gọi bố cũng vô dụng thôi.”

 

Đám học sinh ban đầu còn sợ uy nghiêm của Mạnh Tư Trình, giờ thì không nhịn được nữa, cứ thế cười phá lên.

 

Mạnh Tư Trình: “…” Hắn đã dự tính vô số tình huống rắc rối có thể xảy ra, nhưng duy nhất chuyện bị học sinh túm lấy gọi bằng bố thì hắn chưa bao giờ ngờ tới.

 

Từng tiếng “bố” giòn tan này làm Mạnh Tư Trình chẳng biết phải làm sao cho phải.

 

Dùng mặt lạnh để trấn áp cũng không xong, mà lạnh lùng hơn nữa thì hắn cũng chẳng làm được.

 

“Ngồi xuống đi.”

 

Tranh thủ lúc học sinh đang làm bài, Mạnh Tư Trình đi đến bên cạnh cậu bé hỏi nhỏ: “Vừa nãy ngủ mơ trong giờ Toán hả?”

 

Tống Mộc Qua trả lời: “Bố ơi, con khát nước.”

 

Câu trả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi lại một lần nữa khiến cả lớp được một trận cười ầm ĩ.

 

Mạnh Tư Trình không ngờ ngày đầu tiên dạy lớp Một, không chỉ gặp phải thành phần cứng đầu như Trương Tiểu Quần, mà còn gặp phải thành phần ngây ngô như Tống Mộc.

 

Hắn không có thời gian chiếm dụng giờ học để đôi co với Tống Mộc, vậy nên đã ra lệnh: “Lát nữa qua văn phòng đợi tôi.”

 

“Dạ được.” Tống Mộc Qua thành thục thu dọn cặp sách rồi đi ra ngoài, cậu bé biết thừa văn phòng của thầy Mạnh ở đâu mà.

 

Mạnh Tư Trình đứng ở cửa gọi điện thoại cho giáo viên chủ nhiệm dạy Văn: “Tống Mộc sang văn phòng rồi đấy, phiền cô để ý cậu bé một chút, gọi phụ huynh cậu bé đến đây giúp tôi.”

 

Nói xong, hắn quét ánh mắt sắc bén qua mấy đứa học trò đang cười cợt, chỉ trong tích tắc, phòng học đã im phăng phắc.

 

Không được cười nữa, cười là bị mời phụ huynh ngay đấy.

 

Lớp học lúc này im lặng như tờ, Mạnh Tư Trình tiếp tục giảng bài.

 

Tống Mộc Qua quen cửa quen nẻo đi vào tòa nhà văn phòng, đứng trước cửa một phòng làm việc. Ơ kìa, sao văn phòng của thầy Mạnh lại biến thành phòng chứa đồ tạp vụ thế này?

 

“Tống Mộc, lại đây nào.” Cô giáo dạy Văn đứng ở cửa văn phòng chung vẫy tay gọi.

 

Tống Mộc Qua chạy lại lễ phép: “Con chào cô Trương ạ.”

 

Cô giáo Trương nói: “Vào đây đợi đi, chỗ này là bàn của thầy Mạnh đấy.”

 

“Dạ vâng.” Tống Mộc Qua gật đầu, đặt cặp sách xuống, leo lên ghế của Mạnh Tư Trình ngồi, kéo ngăn kéo ra, định bụng tìm kẹo ăn.

 

Ở đây không có kẹo sao?

 

Cô giáo Trương: ?

 

Tống Mộc Qua bình thường lễ phép lắm mà, sao nay lại lục lọi ngăn kéo giáo viên tự nhiên thế này?

 

Cô giáo Trương nhắc: “Ba con đang trên đường tới rồi đấy.”

 

Tống Mộc Qua: “Ồ!”

 

Cô giáo Trương: ?

 

Không sợ chút nào luôn à?

 

……..

 

Tống Hề Đào vừa mới đưa Tống Mộc Qua vào trường chưa được mấy tiếng đồng hồ thì đã nhận được điện thoại của nhà trường, báo là Mộc Qua làm loạn giờ học.

 

Làm loạn giờ học á? Không thể nào! Người nhà họ Tống bọn cậu tuy có thi trượt, yêu sớm, trốn học, chưa chồng mà có chửa…. nhưng tuyệt đối không bao giờ làm loạn giờ học đâu nhé! Vào lớp là ngoan ngoãn làm học sinh cá biệt thôi!

 

Tống Hề Đào vội vàng leo lên con xe điện. Qua Qua, con làm ba phải nhìn con bằng con mắt khác rồi đấy.

 

Tống Hề Đào từng xử lý vụ yêu sớm của Tống Nhạn Lý, có kinh nghiệm dày dặn trong việc xin lỗi giáo viên cấp ba rồi. Thầy Mạnh này cũng từ cấp ba chuyển xuống mà, chắc kinh nghiệm xin lỗi cũng dùng chung được nhỉ?

 

Mạnh Tư Trình dạy xong mười phút cuối của tiết toán, lúc quay về văn phòng thì thấy nhóc con kia đang đung đưa chân ngồi trên ghế làm việc của hắn. Đôi mắt đen láy sáng ngời, gương mặt trắng hồng, nhìn một cái là biết con nhà được nuôi dạy rất tốt, chỉ là tại sao…. lại cứ gọi bừa hắn là bố thế nhỉ?

 

“Thầy Mạnh ơi!” Tống Mộc Qua nhìn thấy bố liền nói, “Tối nay con muốn ăn đùi gà rán.”

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Tại sao trong giờ học lại gọi tôi là bố? Con có ý kiến gì với phương pháp dạy của giáo viên à?”

 

Tống Mộc Qua thắc mắc: “Trong giờ học thì không được gọi ạ?”

 

Mạnh Tư Trình: “Ừm, con không muốn chơi trò nối toa tàu à?”

 

Tống Mộc Qua gật đầu lia lịa: “Bố ơi, con không muốn!”

 

Mạnh Tư Trình: “…” Lại gọi bố rồi.

 

“Bố của con tên là Tống Hề Đào, cậu ấy mới là bố của em. Nếu con gọi người khác là bố, cậu ấy sẽ không vui đâu.” Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé, kiên nhẫn giảng giải đạo lý.

 

Tống Mộc Qua cãi lại: “Bố không làm bố của con nữa à? Chúng ta đã làm xét nghiệm DNA rồi mà!”

 

Mạnh Tư Trình nghi ngờ, liệu có ai đó cố tình dạy Tống Mộc Qua mấy lời này để làm khó hắn chăng? Ai đã làm chuyện này? Mạnh Xế Chử à?

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“DNA gì cơ?”

 

Tống Mộc Qua giải thích: “Thì là con và Hoắc Quyết ấy, bọn con đã dùng tóc của con và máu của bố, đi giám định DNA, có 4 số 9 lận đó!”

 

Hoắc Quyết? Mạnh Tư Trình cau mày. Sau lưng Hoắc Quyết là bố của cậu bé – Hoắc Tấn. Chẳng lẽ tất cả chuyện này là do Hoắc Tấn chỉ đạo sao?

 

Hoắc Tấn phát hiện bạn học của Hoắc Quyết lại là con trai hắn, nên mượn cớ nhờ hắn dạy kèm Hoắc Quyết, thực chất là để hai bố con hắn tiếp xúc với nhau?

 

Hoang đường quá thể.

 

Tống Mộc Qua ngồi trên ghế nghịch cái móc khóa trên cặp sách, cái móc khóa hình chú chó nhỏ này là cái cậu bé thích nhất, tiếc là có một lần đi học về, đường xóc quá nên bị rơi mất tiêu. Khoan đã? Sao móc khóa chó nhỏ vẫn còn đây?

 

Tống Mộc Qua vội vàng hỏi bố: “Bố ơi, hôm nay là ngày 25 tháng 8 đúng không bố?”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Bây giờ là tháng Sáu.”

 

Tống Mộc Qua ngơ ngác, sao cậu bé lại từ Qua Qua của tháng Tám biến thành Qua Qua của tháng Sáu rồi?

 

Cậu bé đang nằm mơ sao?

 

A! Qua Qua đi cỗ máy thời gian rồi!

 

“Tháng Sáu thì thầy Mạnh vẫn chưa phải là bố con!” Tống Mộc Qua phân tích rất có logic, “Tháng sau thầy mới làm bố của con cơ.”

 

Lúc này thầy Mạnh vẫn chưa biết gì cả!

 

Chỉ có Qua Qua là đã xem trước kịch bản truyện tranh thôi!

 

Tống Mộc Qua nhảy xuống khỏi ghế, leo lên lưng bố thủ thỉ: “Thầy Mạnh ơi, con nói cho thầy biết tháng sau sẽ xảy ra chuyện gì, thầy đừng giao bài tập hè nhé, được không thầy?”

 

Mạnh Tư Trình: “…” Vì để trốn làm bài tập mà bịa chuyện nghe có vẻ bài bản ra phết, lớn lên không làm biên kịch thì lãng phí tài năng quá.

 

“Con cứ nói thử xem nào.”

 

Tống Mộc Qua bắt đầu thuật lại kịch bản truyện tranh “ôm bụng bầu bỏ chạy” của chú Thời Lưu, cậu bé nhớ cốt truyện kỹ lắm: “Ngày xửa ngày xưa, thầy và ba con là bạn học cấp ba, hai người thường xuyên cùng nhau làm toán.”

 

Mạnh Tư Trình thấy cậu bé nói năng lưu loát, ánh mắt trong veo, cái dáng vẻ nghiêm túc hoàn toàn không giống đang nói bừa, mà giống như có ai đó đã kể cho cậu bé nghe như vậy.

 

Mạnh Tư Trình lờ mờ cảm thấy có ký ức mơ hồ nào đó bị chạm vào: “Trường cấp ba nào?”

 

Tống Mộc Qua đối đáp trôi chảy: “Trường số Bảy đó thầy!”

 

Mạnh Tư Trình: “Rồi sao nữa?”

 

Tống Mộc Qua: “Sau đó thầy Mạnh bị tai nạn xe nên mất trí nhớ, bụng của ba con thì to lên, thế là Qua Qua ra đời!”

 

Tống Mộc Qua nhìn thấy cái móc khóa chó nhỏ của mình, nhớ đến Đậu Đen: “Bố ơi, chúng mình về nhà thăm Đậu Đen đi.”

 

Nói xong, cậu bé lại phản ứng lại ngay: “Bố ơi, Đậu Đen đang đi học ở trường cảnh khuyển phải không?”

 

Hai mắt Mạnh Tư Trình sáng rực, thật sự không thể tin nổi. Sao Tống Mộc lại biết chuyện hắn mất trí nhớ, hơn nữa chuyện Đậu Đen đi huấn luyện làm chó cảnh sát là do một người bạn làm huấn luyện viên của hắn lén đưa đi, hắn chưa từng rêu rao, tại sao nhóc con này lại biết rõ thế?

 

“Con đang nói chú chó Đậu Đen hả?”

 

“Dạ đúng rồi!” Tống Mộc Qua có chút nôn nóng muốn gặp Đậu Đen, bỗng nảy ra một ý, “Thầy Mạnh ơi, Đậu Đen không cần đi học đâu, nó không tốt nghiệp được đâu, tại nó ham ăn quá mà.”

 

Mạnh Tư Trình: Cả chuyện này mà cũng biết sao?

 

Tống Mộc Qua suy một ra ba, lanh lợi nói: “Bố ơi, con cũng không cần học toán đâu, tại vì thi cuối kỳ con cũng có qua đâu! Học kỳ sau rồi học tiếp nhé.”

 

Mạnh Tư Trình phát hiện phản ứng đầu tiên của mình không phải là nghi ngờ Tống Mộc nói điêu, mà là để ý chuyện cậu bé thi cuối kỳ không đạt: “Con thi được bao nhiêu điểm?”

 

Ánh mắt Tống Mộc Qua vô cùng chân thành: “48 điểm ạ. Bố ơi, bố không cần giữ con lại học thêm mỗi ngày đâu, không có tác dụng gì đâu.”

 

Màu mắt Mạnh Tư Trình tối sầm lại. Nhóc con này lại có thể biết trước việc hắn định giữ nó lại học phụ đạo, người theo chủ nghĩa duy vật như Mạnh Tư Trình bắt đầu cảm thấy thế giới quan của mình đang bị lung lay. Hắn biết mình bị mất một đoạn ký ức từ cấp ba đến đại học, chắc chắn đã bỏ lỡ điều gì đó rất quan trọng. Là bé con trước mắt này sao?

 

Mạnh Tư Trình chợt nghĩ ra điều gì, mở vòng bạn bè của cô giáo Hạ ra, lướt về phía trước tìm đến bài đăng về buổi họp phụ huynh hồi tháng Tư. Trong đó có một tấm ảnh tập thể, hắn tìm thấy ở vị trí của Tống Mộc Qua có một chàng trai trẻ trung xinh đẹp, so với xung quanh thì nhìn vô cùng lạc lõng, trông cậu giống như sinh viên đại học chạy nhầm phòng học vậy. Hắn phóng to bức ảnh, trái tim bỗng đập thật mạnh. Ký ức trong não đã mất, nhưng trái tim thì vẫn còn, chỉ là, hắn chưa từng gặp người được lưu giữ trong tim đó, nên trái tim chưa từng mách bảo hắn là có người như thế tồn tại.

 

“Đây là ba của con à?”

 

Tống Mộc Qua gật đầu: “Thầy Mạnh, con nói cho thầy biết rồi đấy, có thể miễn bài tập hè được không thầy?”

 

Mạnh Tư Trình: “Bây giờ không có ai, con có thể gọi thầy là bố.”

 

Tống Mộc Qua ngoan ngoãn: “Dạ được, bố.”

 

Mạnh Tư Trình liếc nhìn đồng hồ, sao Tống Hề Đào vẫn chưa tới? Hắn nóng lòng muốn gặp cậu ấy ngay lập tức, để xác nhận cảm giác trong lòng mình.

 

“Để thầy gọi điện cho ba con.”

 

Mạnh Tư Trình nhanh chóng bấm số: “Alo, có phải là phụ huynh cháu Tống Mộc không? Tôi là giáo viên chủ nhiệm mới của cháu, Mạnh Tư Trình.”

 

Đầu dây bên kia vang lên tiếng còi xe inh ỏi, sau đó mới là giọng nói có chút căng thẳng của Tống Hề Đào: “Chào thầy Mạnh, công ty phái tôi đi công tác đột xuất, phiền thầy trông cháu một lúc, bố tôi sắp đến nơi rồi ạ.”

 

Tống Mộc Qua tai thính nghe thấy được liền hỏi: “Ba ơi, ba đi công tác với chú Thời Lưu hả ba?”

 

Tống Hề Đào: “Đúng rồi, sếp đang giục gấp lắm.”

 

Sếp chẳng phải là bác cả sao? Tống Mộc Qua hỏi lại: “Bác cả đang giục gấp lắm ạ?”

 

Tống Hề Đào: “Ừ, không nói với con nữa, Qua Qua à, con ở lại với thầy Mạnh một lúc nhé, ông nội sắp đến rồi.”

 

Sau đó cúp điện thoại cái rụp.

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Bác cả là ai?”

 

Tống Mộc Qua đáp: “Bác cả tên là Mạnh Xế Chử, là bạn trai của chú Thời Lưu.”

 

Mạnh Tư Trình đã nghe thấy giọng nói của Tống Hề Đào, sắp xếp lại manh mối trong đầu: “Qua Qua này, vậy là con đã mơ thấy những chuyện xảy ra trong hai tháng tới sao?”

 

Tống Mộc Qua khẳng định: “Bố ơi, con không có ngủ gật trong giờ học, con chỉ nhắm mắt thôi mà.”

 

Mạnh Tư Trình: “Bố hiểu rồi.”

 

…….

 

Tống Hề Đào thật sự chẳng hiểu nổi có chuyện gì đang diễn ra nữa. Chỉ là vào một buổi chiều bình thường cậu bị gọi phụ huynh, rồi ngoan ngoãn chạy đến trường, kết quả lại nhìn thấy Mạnh Tư Trình!

 

Lúc đó cậu chỉ lướt qua cửa văn phòng một cái, rồi phải vận dụng hết vốn liếng khinh công thượng thừa của mình để không bị hai cha con bên trong chú ý.

 

Ngay khi cậu đang gọi điện cầu cứu Tống Quắc, thì Qua Qua ở bên trong bỗng tung chiêu cuối! Nó gọi thẳng Mạnh Tư Trình là bố luôn rồi! Mạnh Tư Trình có thể không tin, nhưng từng câu từng chữ Qua Qua nói đều là sự thật, không tin cũng không được. Qua Qua đúng là đã có một giấc mơ thần kỳ, nó khai sạch sành sanh mối quan hệ giữa cậu và Mạnh Tư Trình rồi.

 

Lúc Tống Hề Đào bỏ chạy có liếc nhìn vào trong một cái, Tống Mộc Qua đã thản nhiên chấp nhận thiết lập này, lại còn thân thiết với Mạnh Tư Trình như bố con ruột thịt vậy. Cậu thật sự không chấp nhận nổi chuyện này. Cứ nhìn thấy Mạnh Tư Trình là cậu nhũn cả chân, cậu phải trốn đi một thời gian, đợi lý trí của Mạnh Tư Trình quay trở lại đã. Rõ ràng là Qua Qua đang nói hươu nói vượn mà!

 

……..

 

Mạnh Tư Trình cõng Tống Mộc Qua đứng dậy: “Để bố bảo ông nội con không cần đến nữa, bố đưa con về.”

 

Lúc ra khỏi cửa văn phòng, Mạnh Tư Trình liếc nhìn xuống chân tường.

 

Vừa nãy trong điện thoại của Tống Hề Đào có lẫn tiếng chuông trường học, chứng tỏ cậu ấy đã đến nơi rồi, nhưng lại đột ngột bỏ chạy, giọng điệu cũng rất căng thẳng, đến cả cái lỗ hổng “bác cả” trong lời nói của Tống Mộc Qua mà cũng không buồn bắt bẻ. Hắn có thể khẳng định, Tống Hề Đào cũng đã nghe thấy lời Tống Mộc Qua nói, nên mới sợ quá mà bỏ trốn rồi.

 

Vốn dĩ ban đầu hắn vẫn còn 1% nghi ngờ, nhưng giờ thì hoàn toàn biến mất rồi.

 

Hết chương 70.

 

Chương 70: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 1) Trong Giờ Toán, Mộc Qua Mơ Thấy Thầy Mạnh Là Bố Của Mình

Ngày đăng: 8 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên