Chương 72: Người Chơi Thần Bí
Hạ Bạch: [Tôi vừa nhận được tin, Ngũ Cô Thôn bị hỏa hoạn, chị an toàn rời đi là tốt rồi.]
Những ngày đầu đông, dù cho vào ban ngày thành phố Đại Thái có ấm áp như mùa xuân, thì đến đêm cũng có chút se lạnh. Gió lạnh thổi vào ống quần rách của Vưu Nguyệt, nhưng cậu ta vẫn bước trên đôi giày vải đi về phía trước.
Tiếng còi bén nhọn đinh tai nhức óc bỗng vang lên, một người đàn ông béo mập thò đầu ra khỏi chiếc xe sang trọng, ông ta nhìn Vưu Nguyệt như nhìn rác rưởi, mắng chửi: “Mày mù à thằng ăn mày! Bà mày chứ, lăn đi cho khuất mắt tao, đừng có làm bẩn xe của tao! Ghê tởm chết đi được!”
Vưu Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn ông ta, không hiểu sao, người đàn ông đó lại bị đôi mắt không mấy nổi bật của cậu ta làm cho lạnh sống lưng. Cái lạnh ấy như lan tỏa từ linh hồn, bén nhọn đâm thẳng vào não ông ta.
Cùng lúc đó, điều kì lạ hơn nữa là, trong đầu ông ta bỗng hiện lên tất cả những việc xấu xa, gian trá mà mình đã làm trong đời, từng việc từng việc một được tái hiện rõ ràng trong tâm trí ông ta.
Thật quái dị.
Người đàn ông vỗ đầu, lại mắng Vưu Nguyệt thêm một câu “Thật xui xẻo”, rồi vội vàng lái xe đi.
Vưu Nguyệt lại nhìn những người khác, tất cả những tội ác đen tối của bọn họ đều được phơi bày trước mặt cậu ta.
Cậu ta đạp lên lá khô, cúi đầu băng qua đường.
Vưu Nguyệt: [Hạ Bạch, có người nói, phụ nữ sinh ra vốn đã khổ hơn đàn ông, nhưng tôi lại có suy nghĩ khác, người khổ là người thấp cổ bé họng, sống trong thế giới tăm tối ở tầng lớp thấp nhất trong xã hội, cho dù có là đàn ông cũng sẽ bị biến thành phụ nữ.]
Vưu Nguyệt: [Bọn họ biến tôi thành người chuyển giới, chính là muốn tôi chịu đựng đau khổ như con gái.]
“Ầm!”
Từ phía sau vọng lại âm thanh va chạm dữ dội, cùng với tiếng la hét của đám đông.
Tai nạn giao thông.
Có lẽ là tử thương thảm trọng lắm.
Vưu Nguyệt không ngoái đầu lại, tiếp tục cầm điện thoại đi về phía trước, [Tôi không muốn.]
Vưu Nguyệt: [Hạ Bạch, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, tôi muốn làm một người đàn ông.]
Hạ Bạch: [Được, quay về giới tính tự nhiên từ lúc sinh ra ở trong bụng mẹ, vậy sau này tôi sẽ gọi chị là Vưu Nguyệt ca.]
Việc lựa chọn giới tính nào là quyền của Vưu Nguyệt, nhưng trong lòng Hạ Bạch cũng thiên về việc cậu ta trở lại làm con trai, vì như vậy sẽ tốt hơn cho cậu ta, không cần phải dùng thuốc để duy trì ngoại hình trái với tự nhiên nữa.
Vưu Nguyệt: [Gọi tôi Vưu Nguyệt là được rồi, năm nay tôi vừa tròn 18, đây là quyết định tôi đưa ra khi vừa trưởng thành.]
Hạ Bạch sững sờ, lúc cậu nhìn thấy Vưu Nguyệt, cậu ta đang mặc đồng phục nhân viên, cậu tưởng Vưu Nguyệt lớn tuổi hơn mình, không ngờ lại nhỏ hơn cả cậu.
Vậy cậu thực sự không thể gọi là anh được, gọi là em trai cũng có chút không quen, gọi Vưu Nguyệt là hợp lý nhất.
Hạ Bạch: [Cậu có cần tìm người chơi hệ trị liệu không? Họ giỏi hơn bác sĩ ở thế giới thực rất nhiều, có thể giúp cậu khôi phục lại như lúc ban đầu. Nếu cần cậu cứ liên lạc với tôi, tôi sẽ giúp cậu tìm người trong Cục Quản Lý Trò Chơi.]
Vưu Nguyệt trả lời lại một chữ: [Được].
Lăng Trường Dạ nghe xong mô tả chi tiết của Nghiêm Kính Nghiệp thì quay đầu lại hỏi Hạ Bạch: “Lúc đó Vưu Nguyệt đã rời khỏi Ngũ Cô Thôn chưa?”
Hạ Bạch biết anh đang nghi ngờ Vưu Nguyệt. Chuyến đi đến Ngũ Cô Thôn này của Vưu Nguyệt có mấy điểm rất lạ, kì lạ nhất là cậu ta từng sống ở Ngũ Cô Thôn, thông quan trò chơi rồi lại tiếp tục ở lại Ngũ Cô Thôn, kết quả là Ngũ Cô Thôn bị hỏa hoạn.
Hạ Bạch nói: “Cậu ta đã rời đi rồi. Khoảng một tiếng sau khi chúng ta rời đi, cậu ta đã theo xe của Cục Quản Lý Trò Chơi rời đi, hiện tại đang ở Thành phố Đại Thái.”
Đi xe của Cục Quản Lý Trò Chơi về. Người của Cục Quản Lý Trò Chơi về sau bọn hắn vì họ phải ở lại đó xử lý hậu quả, chắc chắn là đã kiểm tra kỹ càng rồi, Ngũ Cô Thôn không vấn đề gì mới về, đương nhiên lúc đó cũng không thể có ai nổi điên đi đốt lửa.
Lăng Trường Dạ gật đầu, hỏi Nghiêm Kính Nghiệp: “Có đi xem một chút không?”
Nghiêm Kính Nghiệp: “Xa thế, chúng ta có đi đến đó thì hiện trường cũng đã xử lý xong rồi. Hay là, tôi bảo người ở đó quay video cho chúng ta xem?”
Lăng Trường Dạ cũng nghĩ như vậy, hoặc cũng có thể điều một chiếc máy bay bay qua, nhưng như vậy chắc chắn sẽ thu hút nhiều người chú ý, dù gì cũng đã cháy rồi, đi đến đó cũng không thể thay đổi được gì, cũng không cần phải phiền phức như vậy.
Bọn hắn đến phòng họp trong khách sạn, Nghiêm Kính Nghiệp chiếu video lên màn hình lớn.
Ngũ Cô Thôn bốn bề là núi, cây cối rậm rạp, chỉ có một dòng sông nhỏ, nhưng trong cơn hỏa hoạn lớn như vậy cũng vô dụng, nhà sàn gỗ lại là nhiên liệu tự nhiên dễ bắt lửa, gần như đã bị thiêu rụi.
Có thể thấy, ngọn lửa vừa được dập tắt, giữa khói bụi mù mịt vẫn còn nhìn thấy rất nhiều những ngọn lửa nhỏ.
“Cục trưởng Nghiêm à, hiện tại đã tìm thấy hơn hai mươi xác chết bị cháy đen, cái này. . . . . . .” Người trong video nói: “Tuy đã xác định là dân làng phát điên đốt lửa, nhưng người của Cục Quản Lý Trò Chơi chúng ta vừa đi thì. . . . . . thật sự không biết nên nói sao nữa.”
Nghiêm Kính Nghiệp cau mày nói: “Chúng ta quang minh chính đại, đi đến Ngũ Cô Thôn để thanh lý trò chơi, không biết đã ngăn chặn được bao nhiêu người bị cuốn vào trò chơi, bọn họ bị hỏa hoạn, chúng ta cố gắng giúp đỡ là được rồi, suy nghĩ nhiều làm gì!”
Bên kia liên tục đáp lời, tiếp tục cho bọn hắn xem tình hình hiện trường.
Hầu hết những gì tìm được đều là xác chết, ngoại trừ những người nhanh trí nhảy xuống sông, những người còn lại dù sống cũng bị bỏng nặng.
Trong khói lửa, Ngũ Cô Thôn vang lên tiếng mắng chửi và tiếng khóc than dậy trời.
“Xong rồi.”
Hạ Bạch nghe được một tiếng khóc rất rõ ràng.
Thật sự là xong rồi.
Sau khi cứu người ra, Ngũ Cô Thôn cũng không còn tồn tại nữa.
Trong lúc bọn hắn đang xem video ở Ngũ Cô Thôn, điện thoại của Nghiêm Kính Nghiệp lại reo lên, Hạ Bạch nhìn thấy ghi chú của ông ta, có vẻ lại là một nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Chưa kịp nghe điện thoại, một cuộc gọi khác lại đến.
Thấy Nghiêm Kính Nghiệp cau mày kháng cự, nhìn điện thoại như nhìn con thú dữ, lần đầu tiên Hạ Bạch nhận ra, lãnh đạo cũng không dễ làm.
“Nhấc máy đi Nghiêm ca.” Hạ Bạch đưa ngón trỏ chỉ vào chiếc điện thoại rung liên tục trên bàn, “Đưa đầu cũng một đao, rụt đầu cũng một đao mà.”
“. . . . . . .”
Cảm ơn “cát ngôn” của cậu.
Nghiêm Kính Nghiệp chắp tay trước ngực vái một cái, sau đó mới nghe điện thoại, đôi mày vốn chưa kịp giãn ra, sau khi nghe những gì người ở đầu dây bên kia nói, lại càng nhăn nhó hơn, mặt ông ta như trái khổ qua.
Sau khi cúp máy, ông ta cau mày nói: “Đội trưởng Lăng, người của Thánh Du Công Hội và người của Bán Nguyệt Đoàn đang tụ họp với nhau, xem ra là sắp đánh nhau rồi.”
Lăng Trường Dạ đứng dậy, lấy áo khoác trên ghế, “Vậy còn chờ gì nữa, đi thôi, đi xem một chút, gọi cả Tỉnh Duyên đi.”
Nghiêm Kính Nghiệp lập tức nói: “À!”
Ông ta quen thuộc với thành phố Đại Thái hơn, vậy nên đã đích thân lái xe đưa bọn hắn đi, Lăng Trường Dạ ngồi ghế phụ, Hạ Bạch bế Nhị Oa ngồi ở phía sau với Tỉnh Duyên.
Trên đường đi, Nghiêm Kính Nghiệp liên tục nghe điện thoại, người của Cục Quản Lý Trò Chơi đang chuyển thông tin thực tế cho ông ta. Điều này dựa vào địa đồ người chơi do Viện Nghiên cứu của Cục Quản Lý Trò Chơi nghiên cứu ra, tương tự như khả năng xác định chính xác vị trí của trò chơi, địa đồ người chơi có thể xác định vị trí người chơi tập trung.
Người chơi đơn lẻ khó xác định, nhưng khi người chơi tập trung với nhau, trường năng lượng rất lớn, xác định chính xác vị trí rất dễ dàng.
Nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi chỉ cần ngồi trong văn phòng là có thể nắm bắt được động thái của người chơi, xe của bọn hắn và một chiếc xe khác thông qua thông báo đã nhanh chóng đến nơi người chơi tập trung.
Lần này, hai bang hội tụ họp tại một quán bar, theo lời Nghiêm Kính Nghiệp thì đây là quán bar mới nổi tiếng trong vòng hai năm nay, kể từ khi trò chơi xuất hiện, nơi này thường xuyên có những màn trình diễn mới lạ, bọn hắn nghi ngờ đây là quán bar do người chơi mở.
“Cục trưởng Nghiêm, năng lượng yếu đi, có thể là một số người chơi trong đó đã rời đi.”
Nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi truyền tin này cho bọn hắn khi xe chỉ cách quán bar chưa đầy ba km.
Vì đã gần đến nơi nên bọn hắn cũng không dừng lại, vẫn tiếp tục đi đến quán bar.
“Cục trưởng Nghiêm, năng lượng người chơi yếu đến mức gần như không thể bắt được, có thể họ đã giải tán rồi.”
Không, không phải giải tán.
Bọn hắn đứng ở cửa đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.
Nghiêm Kính Nghiệp đau khổ cào đầu, Lăng Trường Dạ định bước vào trước thì nghe Hạ Bạch hỏi Nhị Oa: “Nhị Oa, em có cảm nhận được nguy hiểm không?”
Nhị Oa lắc đầu.
Hạ Bạch lại hỏi: “Thật sao?”
Lăng Trường Dạ quay đầu lại, nhìn thấy Nhị Oa đang cầm một cốc cà phê, nắp cốc không cắm ống hút, nơi đó mơ hồ lộ ra một chút màu đen, giống như tóc.
Nhị Oa thật sự không cảm thấy có nguy hiểm, Hạ Bạch chú ý, ở nơi mà tiềm thức cậu bé cảm thấy rất an toàn, những ngón tay nhỏ bé của nó sẽ mọc ra một chiếc lá xanh mướt.
Lăng Trường Dạ dừng bước, trước mắt anh, chiếc lá xanh trên tay Nhị Oa quan trọng hơn tình hình trong quán bar.
Phía đối diện chiếc lá nhỏ đó lại mọc ra một chiếc lá xanh khác, ở giữa nhô lên một mầm xanh non.
Nếu mầm này tiếp tục phát triển, đó chính là những cành cây và rễ cây đâm sâu vào lòng đất khi Nhị Oa bộc phát kỹ năng, nhưng hiện tại, chỉ có một đoạn nhỏ.
Không cần nhiều, Nhị Oa gật đầu chắc nịch, không nguy hiểm.
Lăng Trường Dạ tiếp tục đi về phía trước, đẩy cửa quán bar ra.
Thật sự không có nguy hiểm gì, bởi vì những người chơi ở lại đây đều đã chết.
Hạ Bạch véo nhẹ chiếc lá nhỏ của Nhị Oa, giơ ngón cái lên với Nhị Oa, trên cành cây nhỏ lập tức nở ra một bông hoa trắng nhỏ.
“Những người này, người này. . . . . . Người này không phải là phó hội trưởng Trương Băng Vũ của Thánh Du Công Hội sao?!” Nghiêm Kính Nghiệp kinh ngạc nói: “Cô ta chết rồi, còn hai người này, cũng là cao thủ của Thánh Du Công Hội phải không? Họ cũng chết luôn rồi?!”
Lần trước ở Đài truyền hình Hoa Ninh, Thánh Du Công Hội muốn nói chuyện với Bán Nguyệt Đoàn, để bọn họ gia nhập Thánh Du Công Hội, Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng không đồng ý, sau đó, những người chơi chính thức của Thánh Du Công Hội gần như đã bị tiêu diệt hết ở trong trò chơi.
Lần trước có một người chơi nguyên lão là Lưu Cường đầu trọc, lần này không biết là tiếp tục bàn chuyện gia nhập với Thánh Du Công Hội, hay là đi điều tra sự thật, báo thù cho Lưu Cường và những người khác, chắc chắn Thánh Du Công Hội sẽ cử những người chơi lợi hại hơn lần trước đến.
Trên đường đi Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều đã dự đoán được tình huống ở đây, chỉ là họ không ngờ, trong trường hợp cả phó hội trưởng cũng xuất hiện mà những người này cũng đều chết hết.
Nghe nói hội trưởng Thánh Du Công Hội đã nằm liệt giường trong một thời gian dài, người nắm quyền thực sự là hai phó hội trưởng, một người đã lộ diện thân phận và kỹ năng trong trò chơi, chính là người xếp thứ hai trên bảng xếp hạng điểm tích lũy, người đứng giữa Dương Mi và Nhị Oa, 【Thông Linh Giả】, người còn lại thì bí ẩn hơn, chính là Trương Băng Vũ này.
Không ngờ, bọn hắn thậm chí còn không biết kỹ năng của cô ta, vậy mà cô ta đã chết ở đây cùng với hai người chơi nguyên lão khác của Thánh Du Công Hội.
Hơn nữa, cách chết của họ rất khủng khiếp, có người bị thủng vài lỗ trên người, có người bị mất thịt trên mặt, Trương Băng Vũ vẫn còn mở mắt, vẫn giữ nguyên vẻ mặt không thể tin được khi chết.
Bán Nguyệt Đoàn lợi hại như vậy sao? Vì lợi thế sân nhà à?
Lăng Trường Dạ đứng đó có vẻ rất tùy tiện, nhưng đôi mắt anh lại lóe lên ánh sáng màu xanh, một lát sau, anh nhắm mắt lại.
Hạ Bạch hỏi: “Có phát hiện gì không?”
Lăng Trường Dạ lắc đầu, “Còn tìm được người sống không? Để Tỉnh Duyên thử xem.”
“À!” Tỉnh Duyên lập tức nói: “Chúng ta cùng tìm.”
Cậu ta tìm người sống nhanh hơn người khác, cậu ta chỉ cần đứng yên quét mắt là được, dùng cách nhìn vào suy nghĩ trong lòng bọn họ —— cậu ta chỉ có thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng của người sống, người chết thì không thể nhìn thấy được.
“Còn một người ở đây.” Tỉnh Duyên vội vàng chạy đến bên cạnh sàn nhảy.
Tiếc là người đó cũng chỉ còn một hơi thở cuối cùng, lúc bọn hắn vừa đến gần, định chạm vào người đó thì người đó cũng chết luôn.
Lăng Trường Dạ vừa tìm kiếm camera của quán bar, vừa hỏi: “Cục trưởng Nghiêm, thành phố Đại Thái là nơi phát triển của Bán Nguyệt Đoàn, có thể anh hiểu rõ bọn họ hơn, thực lực của bọn họ ở địa phương khủng khiếp như vậy à?”
Nghiêm Kính Nghiệp nói: “Tôi biết Bán Nguyệt Đoàn rất lợi hại, các thành viên trong đoàn bọn họ đều có thể liều chết, nhưng tôi không biết bọn họ so với những người chơi của Thánh Du Công Hội thì như thế nào, đặc biệt là vị phó hội trưởng này, tôi thậm chí còn không biết kỹ năng của cô ta là gì.”
Hạ Bạch tò mò, “Anh Nghiêm, anh biết những người trong đoàn bọn họ là những người như thế nào không?”
“Nếu tổng kết thân phận của họ thì có thể nói họ đều là những người từng trải qua cuộc sống rất thảm trong đời thực.” Nghiêm Kính Nghiệp nói: “Theo tôi biết, có…, có người mù, còn có người bị lừa sang nước láng giềng. Lúc đó chính Vưu Mạc Hàn đã dẫn một đám người từ nước láng giềng trở về, họ dừng lại ở thành phố Đại Thái, lại thu nhận thêm một số người cùng cảnh ngộ như mình ở thành phố Đại Thái.”
Hạ Bạch không thấy có gì lạ, từ vợ chồng hội trưởng có thể đoán được một chút.
Nghiêm Kính Nghiệp lại nói: “Có thể vì có những trải nghiệm tương tự, có thể hiểu và tin tưởng lẫn nhau, vậy nên người của Bán Nguyệt Đoàn rất đoàn kết.”
Hạ Bạch nhìn những người chết thảm trước mặt, khẽ nói: “Một nhóm người khổ sở gặp gỡ nhau, lại sở hữu sức mạnh vượt trội hơn những kẻ mạnh.”
Mọi người dọn dẹp hết những tử thi ở đây, so sánh với hồ sơ của Cục Quản Lý Trò Chơi, bọn hắn đã xác định được hơn một nửa là người của Thánh Du Công Hội, cũng có vài người của Bán Nguyệt Đoàn.
Nghiêm Kính Nghiệp nói: “Đã hơn mười một giờ rồi, các cậu về nghỉ ngơi đi, phần còn lại cứ giao cho chúng tôi là được.”
Lăng Trường Dạ không khách sáo với ông ta, đây vốn không phải là công việc của họ, “Được, Cục trưởng Nghiêm, vất vả cho anh rồi, chúng tôi về trước nhé.”
Trên đường về, bọn hắn đi xe của Đội Tấn Công, vừa lên xe Lăng Trường Dạ đã hỏi Tỉnh Duyên: “Cậu thấy được những suy nghĩ gì?”
Tỉnh Duyên nói: “Tôi thấy được suy nghĩ của hai người, một người là ở bên cạnh sàn nhảy, trong lòng hắn ta nghĩ là [Tôi đáng chết], người còn lại ở gần cửa, là người chơi của Bán Nguyệt Đoàn, trong lòng hắn ta suy nghĩ [Tốt quá].”
“Người chơi của Bán Nguyệt Đoàn là bò đến cửa, tôi nhìn thấy dấu máu của hắn ta ở phía sau.” Hạ Bạch nói: “Nếu nói Bán Nguyệt Đoàn hoàn toàn chiếm ưu thế trong cuộc chiến này, vậy tại sao hắn ta lại phải vất vả và đau đớn bò đến cửa như thế trong lúc sắp chết?”
Nói xong nghi ngờ này, Hạ Bạch đưa lại ra phỏng đoán của mình, “Liệu có phải là lúc đầu Bán Nguyệt Đoàn không chiếm ưu thế, đánh rất khó khăn, hắn ta muốn bò đến cửa để trốn thoát hoặc mở cửa cầu cứu, sau đó Bán Nguyệt Đoàn có người rất lợi hại đến trợ giúp, vậy nên suy nghĩ cuối cùng của hắn ta trước khi chết mới là [Tốt quá]?”
Tỉnh Duyên lập tức nói: “Rất có thể!”
Lần này không phải hoàn toàn là nịnh nọt, cậu ta thật sự cảm thấy khả năng này rất có thể xảy ra, chỉ là cậu ta không để ý đến dấu máu, lúc đó máu trong quán bar quá nhiều, cậu ta nhìn mà chóng mặt, làm sao còn để ý và phân tích được máu của ai ở đâu, nếu cậu ta nhìn ra dấu máu của người chơi Bán Nguyệt Đoàn bò ra ngoài, cậu ta cũng sẽ nghĩ như vậy.
Lăng Trường Dạ nói: “Nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi thành phố Đại Thái nói trường năng lượng yếu đi, có thể đã có người rời đi, thực tế là có vài người chơi chết cùng lúc. Khi cô ấy nói câu đó, chỉ cách thời gian khi cô ấy báo cáo trường năng lượng bình thường khoảng tám phút, chắc chắn không đến mười phút.”
Hạ Bạch: “Anh nói là?”
Lăng Trường Dạ: “Nếu hắn ta nhìn thấy người trợ giúp đến, người trợ giúp đó chắc chắn rất đáng sợ, không cần đến mười phút đã giết hết nhiều người chơi như vậy, có thể trong số đó còn có cả cao thủ của Thánh Du Công Hội.”
Hạ Bạch và Tỉnh Duyên đều nghiêm mặt.
Vậy là, một người chơi thần bí nào đó rất đáng sợ đã xuất hiện ở thành phố Đại Thái nơi bọn hắn đang ở?
Hạ Bạch nói: “Liệu có phải là Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng không? Kỹ năng của hai người bọn họ kết hợp với nhau quả thật là có thể tạo ra lực sát thương trên diện rộng.”
Vừa nói xong, cậu lại tự mình bác bỏ khả năng này, “Phương thức chết của bọn họ không giống như do kỹ năng của hai người kia gây ra.”
“Ừ, không có khả năng đó.” Lăng Trường Dạ nói: “Nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Đại Thái đã nói ngay từ đầu, là người của Bán Nguyệt Đoàn và Thánh Du Công Hội đang tụ họp, có thể họ đã phát hiện ra trường năng lượng, sau đó điều khiển camera, nhìn thấy họ đi đến quán bar, có thể đi xác nhận với họ.”
Tỉnh Duyên giơ tay lên, “Tôi vẫn còn một điểm cảm thấy lạ, đó là tâm lý của một người chơi sắp chết khác, anh ta nghĩ rằng mình đáng chết, không phải có chút kỳ lạ sao?”
Hạ Bạch hỏi: “Trong trường hợp nào mà một người sắp chết lại nghĩ rằng mình đáng chết là bình thường?”
“Để tôi nghĩ đã.” Tỉnh Duyên cố gắng suy nghĩ, “Thứ nhất, hắn ta đã làm một việc mà ngay cả bản thân hắn ta cũng chán ghét mình, vậy nên mới hối hận muốn chết. Thứ hai, khi hắn ta sắp chết đã có người hỏi hắn ta có đáng chết hay không, mà bản thân hắn ta cũng thực sự không phải là người tốt. Thứ ba, trước đây hắn ta đã làm một việc gì đó mà bản thân hắn ta căm ghét, hoặc là người khác cho rằng hành động đó là tội ác tày trời, không phải người ta nói khi sắp chết sẽ hồi tưởng lại cả đời mình sao? Vậy nên hắn ta đã nhớ lại những việc này.”
Như vậy thì cũng rõ ràng hơn, Tỉnh Duyên hỏi: “Khả năng nào lớn hơn? Tôi nghĩ là khả năng đầu tiên, có thể hắn ta đã giết nhầm đồng đội trong lúc đánh nhau, có thể là bị người chơi lợi hại kia điều khiển, nếu người chơi lợi hại kia có thể điều khiển người khác, khiến cho đối phương phát điên mà tàn sát lẫn nhau, vậy thì quả thật có khả năng gây ra sát thương trên diện rộng trong một thời gian ngắn, cũng phù hợp với cách thức chết của họ.”
Cả Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều không nói gì, từ những manh mối mà hiện tại bọn họ đã biết, phỏng đoán này quả thật không có lỗ hổng nào.
Lăng Trường Dạ nói với Hạ Bạch: “Cậu còn nhớ tên điên đốt cháy Ngũ Cô Thôn không? Lúc phóng hỏa hắn ta đã nói gì?”
“Cái gì?” Tỉnh Duyên kinh ngạc: “Ngũ Cô Thôn bị hỏa hoạn?”
Hạ Bạch kể đơn giản lại chuyện Ngũ Cô Thôn bị hỏa hoạn tối nay cho cậu ta nghe, rồi mới trả lời Lăng Trường Dạ: “Tôi nhớ, hắn ta nói tất cả đều đáng chết.”
Lúc nãy cậu im lặng cũng đã nghĩ đến điều này, vậy nên càng im lặng hơn.
Tỉnh Duyên: “Hai người nghi ngờ, người đốt cháy Ngũ Cô Thôn và người giết người trong quán bar tối nay là cùng một người?”
Lăng Trường Dạ cười, “Không thì có vẻ hơi trùng hợp quá, phải không?”
Tỉnh Duyên hỏi: “Vậy chúng ta có nên báo cáo với Cục trưởng Nghiêm không?”
“Đây không phải là việc chúng ta cần phải chịu trách nhiệm, đừng tự mình gánh việc, chỉ cần nhắc ông ta kiểm tra xem có ai vào quán bar giữa chừng không là được, xong rồi thì nghỉ ngơi đi.” Lăng Trường Dạ cười, nói.
Hạ Bạch liếc nhìn anh ta một cái, trong Cục Quản Lý Trò Chơi Lăng Trường Dạ trông rất dễ gần, có vẻ như rất hợp tác phối hợp trong công việc, nhưng thực chất bản thân anh giống như những gì Quách Dương đã miêu tả, giống như một thiếu gia nhà giàu nhàn nhã, không mấy nghiêm túc với công việc, ngay cả khi đối mặt với vấn đề liên quan đến sự an nguy của một thành phố, thậm chí là nhiều thành phố hơn cũng vậy.
Lăng Trường Dạ để ý đến ánh mắt của cậu, hỏi: “Đang nghĩ gì?”
Hạ Bạch thành thật nói: “Đội trưởng, anh không phải là người có chí lớn, anh là đội trưởng của Đội Tấn Công, anh không nghĩ đến việc duy trì hòa bình thế giới, xã hội ổn định sao?”
Lăng Trường Dạ cúi đầu cười, “Thế giới đã diệt vong rồi, còn duy trì cái gì nữa?”
“. . . . . .”
“Duy trì thế giới hiện tại không phải là việc chúng ta có thể làm, hãy tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình đi.” Lăng Trường Dạ nói.
Sau đó, anh lại hỏi Hạ Bạch: “Cậu muốn duy trì hòa bình thế giới không?”
Hạ Bạch thành thật lắc đầu, “Tôi chỉ muốn tìm Hỉ Thần nhà tôi.”
“. . . . . .”
Lăng Trường Dạ im lặng một lúc, nói một câu không đầu không đuôi, “May quá.”
Tỉnh Duyên kinh ngạc, chỉ mấy câu đối thoại này thôi đã chứa đựng quá nhiều thông tin.
Cái gì? Đội Tấn Công cậu vừa tham gia không phải là để duy trì hòa bình thế giới sao? Ồ, đúng là chỉ để thông quan trò chơi.
Chờ đã, tìm Hỉ Thần là sao?
Còn nữa, may quá? Là có ý gì?
Hạ Bạch có vẻ như biết cậu ta tò mò, vậy nên đã kể lại chuyện mình đi tìm Hỉ Thần cho Tỉnh Duyên nghe, rồi nói: “Khi tôi hỏi người khác, cậu giúp tôi xem suy nghĩ trong lòng của họ được không?”
Tỉnh Duyên đột nhiên cảm thấy mình gia nhập Đội Tấn Công chỉ để làm công cụ.
Tỉnh Duyên nói: “. . . . . . Được, Hỉ Thần của cậu chính là Hỉ Thần của tôi, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Khuôn mặt ngốc nghếch của Hạ Bạch hiếm khi nghiêm nghị như bây giờ, nói: “Không phải Hỉ Thần của cậu, chỉ là Hỉ Thần của tôi thôi.”
“. . . . . .”
Bọn hắn nhắn tin nhắc nhở Nghiêm Kính Nghiệp xong thì về phòng nghỉ ngơi.
Tắm rửa xong thì đã mười hai giờ bốn mươi phút, Hạ Bạch vội bế Nhị Oa nằm xuống giường, bắt đầu hoạt động yêu thích nhất của mình.
Mở app trò chơi ra, nhấn vào trung tâm giao lưu người chơi, xem người chơi thảo luận về địa đồ Ngũ Cô Thôn mà bọn hắn vừa thông quan hôm nay.
Ngũ Cô Thôn là nhiệm vụ treo thưởng do Cục Quản Lý Trò Chơi đăng tải trên trung tâm giao lưu người chơi, mức độ chú ý cao hơn, từ khi nhiệm vụ được đăng tải đã bắt đầu được chú ý.
《Thế mà Ngũ Cô Thôn có nhiều người chơi thoát ra như vậy?》
1L: Tôi là người không có hiểu biết à? Sao lại có nhiều người chơi như vậy thoát ra từ một trò chơi đã hai lần không thông quan được?
2L: Thông thường trò chơi có hai thành viên Đội Tấn Công trở lên tham gia, tỷ lệ sống sót rất cao. Không thì cậu nghĩ tại sao nhiều người đăng ký như vậy?
3L: Tôi hối hận vì mình đã không đăng ký, có cảm giác như mấy người chơi sống sót cũng không lợi hại gì, nếu tôi đi chắc cũng có thể sống sót mà nhận phần thưởng rồi.
4L: Cái này thì phải xem lại à.
5L: Nhưng địa đồ này rất quái dị, địa đồ Ngũ Cô Thôn vừa thông quan, Ngũ Cô Thôn đã bị cháy, tôi vừa thấy trên một bài đăng khác, một người chơi nữ vừa thoát ra khỏi trò chơi đã chết.
Hạ Bạch sững sờ, tối nay họ liên tục theo dõi chuyện Ngũ Cô Thôn bị cháy và người chơi đánh nhau trong quán bar, không hề biết ai đã chết.
Hạ Bạch vô thức muốn hỏi Lăng Trường Dạ, lại nhớ anh không thích ôm việc vào người, có lẽ bây giờ đang tận hưởng cuộc sống của mình, vậy nên đã hỏi Tống Thạch.
Tống Thạch nhanh chóng trả lời cậu, [Là Đào Bảo Bảo.]
Hạ Bạch chia sẻ tin tức này với Lận Tường và Tỉnh Duyên, Tỉnh Duyên lập tức lập một nhóm, nói với họ: [Chắc là Phù Vũ Tình giết, cô ấy đã tiết lộ những việc làm xấu xa của Phù Vũ Tình, khi thoát ra từ trò chơi, tôi đã nhìn thấy tâm lý của Phù Vũ Tình là, “Cô chết chắc rồi”.]
Lận Tường cũng rất tán thành với ý kiến này.
Hạ Bạch cũng cảm thấy rất có khả năng, đối với người chơi chỉ là cùng thoát ra từ một trò chơi, Hạ Bạch không mấy quan tâm, cậu nghe hai người thảo luận xong, chỉ nhớ đến chuyện mình và Đào Bảo Bảo đã trao đổi về việc vu khống người khác, có thể là bị người khác nguyền rủa.
Đào Bảo Bảo nói cô ấy không muốn bị liên lụy, vậy nên đã vu khống em trai bị tự kỷ của mình là bị bệnh tâm thần, đưa em trai vào bệnh viện tâm thần.
Nhưng thấy quá trình lão hóa của cô ấy, có lẽ cô ấy đã không nói thật với cậu.
Không biết việc Phù Vũ Tình giết người trong trò chơi có phải cũng là do cô ấy dùng cách thức tương tự để lừa gạt Phù Vũ Tình hay không.
Hạ Bạch chỉ suy nghĩ một chút rồi cũng không nghĩ nữa, cậu mở sách kỹ năng của mình ra, vô tình nhìn qua đã nhìn thấy thứ khiến cậu sững sờ.
Trong phần tử thi dự bị, bên dưới hình ảnh nhân vật của Vưu Nguyệt xuất hiện thêm một luồng ánh sáng màu xanh lục.
Hết chương 72.
