Chương 73: Thời Không Chi Hoàn
Trong phó bản trò chơi ở Đài Truyền hình Hoa Ninh, cậu đã nghiệm chứng điều này thông qua tử thi của Chung Tử Thương. Cho dù là tử thi đã ký khế ước hay tử thi chưa ký gì cũng vậy, khi hình ảnh nhân vật có ánh sáng xanh bên dưới thì chứng tỏ người đó có kỹ năng.
Chỉ cần sở hữu một trong ba kỹ năng: kỹ năng đạo cụ, kỹ năng thân thể và kỹ năng linh hồn, thì sẽ có ánh sáng xanh này. Theo cách nhận định của sách kỹ năng thì, tử thi có kỹ năng và tử thi không có kỹ năng đối với quá trình kỹ năng của cậu thăng cấp cũng có ảnh hưởng khác nhau, ánh sáng xanh là để nhắc nhở.
Một tuần qua, Hạ Bạch không chú ý đến sách tử thi, cậu cũng không chắc Vưu Nguyệt có kỹ năng khi nào.
Cậu ta có được kỹ năng này trong các phó bản trò chơi khác mà cậu không biết, hay là của người khác chuyển giao, hoặc là có được trong phó bản trò chơi Ngũ Cô Thôn?
Chỉ nói về hiệu suất trong trò chơi Ngũ Cô Thôn, Vưu Nguyệt chưa đủ tiêu chuẩn để nhận phần thưởng trò chơi. Cậu ta đã tìm ra phương pháp giải lời nguyền quan trọng, nhưng trong việc tìm kiếm nguyên nhân của bệnh lạ thì cậu ta hầu như không tham gia.
Ai cũng biết, những người nhận được phần thưởng trò chơi là những người chơi sống sót và hoàn thành trò chơi tốt nhất, nếu không thì các người chơi cũng sẽ không tranh chấp lúc vào trò chơi làm gì.
Tất nhiên, với kỹ năng linh hồn thì phải cần thêm một chút duyên phận, kinh nghiệm và bản chất tâm hồn của người chơi phải phù hợp với trò chơi và kỹ năng mới có thể nhận được.
Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào hình ảnh nhân vật của Vưu Nguyệt mấy giây, sau đó thoát khỏi app trò chơi, tìm kiếm “Tiết Lệ Cốc”, chỉ tìm thấy được có một vài thông tin, có vẻ như không liên quan gì đến Tiết Lệ Cốc trong phó bản trò chơi ở Ngũ Cô Thôn.
Hạ Bạch trở lại app trò chơi, nhìn chằm chằm vào hình ảnh của Vưu Nguyệt một lúc.
Cậu quay lại nhóm chat Tỉnh Duyên lập trước đó, hỏi: [ Các cậu đã nhận được phần thưởng của trò chơi Ngũ Cô Thôn chưa? ]
Lận Tường: [? Ý cậu muốn hỏi gì, phần thưởng không phải là của cậu à? Chẳng lẽ cậu hỏi về phần thưởng điểm tích lũy? ]
Tỉnh Duyên: [ Không có, tôi tưởng là cậu hoặc đội trưởng Lăng nhận được? Không phải cậu? Vậy là đội trưởng Lăng à? ]
Hạ Bạch: [ Không phải tôi, tôi chỉ tò mò thôi. ]
Lận Tường: [ Vậy là đội trưởng Lăng rồi. ]
Đã hơn một giờ rồi, tạm thời Hạ Bạch gạt bỏ tò mò và nghi ngờ trong lòng mình, không hỏi Lăng Trường Dạ.
Cậu tiếp tục xem sách kỹ năng, cậu đã ký khế ước với một tử thi trong bản đồ Ngũ Cô Thôn, đó là Tề Ngạn.
Không ngờ Tề Ngạn lại có kỹ năng, là kỹ năng thân thể, Tốc Hành. Nhưng hắn ta chưa kịp sử dụng kỹ năng thì đã bị dính lời nguyền.
Tất nhiên, ngay cả khi hắn ta sử dụng kỹ năng cũng vô dụng.
Hạ Bạch rất thích kỹ năng Tốc Hành của Tề Ngạn, lúc chạy trốn thì khỏi phải bàn nó hữu dụng thế nào.
Bây giờ cậu đã ký khế ước với ba tử thi, tất cả đều là những kẻ xấu xa: hai nguyên lão của Thánh Du Công Hội là Cổ Toàn Côn và Lưu Cường, còn Tề Ngạn thì là người từng gây ra bạo lực học đường, hại chết một người.
Hạ Bạch thở dài, nhìn Nhị Oa đang ngoan ngoãn nằm cạnh mình. Hạ Bạch hạ điện thoại xuống, nhéo cái má mềm mại của cậu bé, “Nhị Oa, hôm nay em biểu hiện rất tuyệt, cứ tiếp tục như vậy là em sẽ sớm bảo vệ được anh với em gái Tuyết Mộc rồi.”
Bông hoa nhỏ của Nhị Oa lại nở rộ từ tai đến hai má hồng hồng.
Hạ Bạch: “Bây giờ em có thể mọc thêm lá nhỏ được không?”
Bên cạnh bông hoa trắng lại mọc ra hai chiếc lá xanh mướt.
Hạ Bạch hái cái lá xuống, cầm trong tay, “Không phải thế, là có thể mọc ra những cành cây có lá ấy.”
Nhị Oa bò ra ngoài, giơ tay nhỏ lên, dưới cái nhìn chăm chú của Hạ Bạch, nó mọc ra hai chiếc lá nhỏ, giữa những chiếc lá lại mọc ra một nhánh cây.
Hạ Bạch tiếp tục khích lệ cậu bé, còn dẫn cả Tuyết Mộc ra cùng, “Em có thể làm nó mọc dài đến mức buộc được tóc cho em gái Tuyết Mộc không?”
Nghe nói dùng để buộc tóc cho em gái Tuyết Mộc, trên nhánh cây vừa mọc ra liền nở thêm một bông hoa trắng.
“. . . . . .”
Được rồi.
Hạ Bạch: “Tóc của em gái Tuyết Mộc có hơi nhiều với hơi dài.”
Nhánh cây lập tức dài thêm một chút, Hạ Bạch chỉ cắt một đoạn cành nhỏ mềm mại có hoa, cậu nhìn về phía Tuyết Mộc, “Em gái, em phải biết là, khi nhập quan cho người chết cũng cần phải trang điểm cho họ, anh là một người chuyên nghiệp được rất nhiều ma quỷ yêu thích trong chương trình tìm thần tượng đó, vậy nên kỹ thuật trang điểm của anh rất đáng tin.”
Tuyết Mộc mặt không cảm xúc nhìn cậu vài giây, sau đó lặng lẽ quay lưng lại.
Giao một đầu tóc dài của mình cho cậu.
Hạ Bạch lập tức bắt tay vào việc, tết cho Tuyết Mộc một bím tóc dài.
Từ khi Nhị Oa biết Tuyết Mộc sống nhờ tình yêu và máu, nó thường xuyên cho Tuyết Mộc một giọt máu của mình, không biết có phải do ảnh hưởng của sức mạnh tự nhiên trong cơ thể cậu bé hay không, Tuyết Mộc không còn giống như bị một lớp màng mỏng phủ trên mặt và cơ thể nữa, mà làn da của cô bé giống như da của trẻ sơ sinh bình thường, ngay cả mái tóc cũng óng ánh.
Buộc mái tóc dài dày bằng cành hoa trắng, sau đó đặt trước người, bím tóc dài gấp đôi chiều cao của em gái. Trên bàn tay nhỏ bé của em gái được những bông hoa trắng tô điểm, trông giống như một con búp bê tinh xảo.
Nhị Oa nhìn thấy thì phấn khích đến nỗi nhánh cây cũng đột nhiên dài ra một đoạn.
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Những người của Cục Quản Lý Trò Chơi cho rằng, trong những thời khắc quan trọng, kỹ năng đáng sợ của Nhị Oa có thể cứu thế giới khỏi sự tàn phá của trò chơi, bọn họ đã lặp đi lặp lại việc kích thích Nhị Oa trong nguy hiểm, nói với cậu bé về trách nhiệm của mình, để nó sử dụng kỹ năng.
Nhưng vô dụng.
Vậy mà khi nhìn thấy Tuyết Mộc sử dụng cành cây của mình để tết tóc trông thật dễ thương, còn có chút vui vẻ như thế, những cành cây có thể chui xuống lòng đất, núi sụp đất nứt mọc ra.
Có hơi không có chí khí, nếu có ai đó nói với cậu bé là nó phải sử dụng kỹ năng của mình để cứu thế giới, có thể nó sẽ không có hứng thú, thậm chí còn chống đối, nhưng nếu nó biết kỹ năng của mình có thể khiến gia đình mình tốt đẹp hơn, vui vẻ hơn, nó sẽ lập tức nở hoa và mọc cành.
Không có ý định cứu thế giới, chỉ muốn sống tốt cuộc sống của mình, về điểm này thì có chút giống với người hàng xóm bên cạnh.
Tất nhiên, Nhị Oa còn không có tiền đồ hơn người đó một chút, ít nhất thì người đó sẽ không tùy tiện sử dụng kỹ năng để lấy lòng người khác.
Nghĩ đến đó, Hạ Bạch lại mọc ra một con giun đất màu hồng, cọ cọ vào nhánh cây nhỏ của Nhị Oa.
Nhị Oa xấu hổ cúi đầu, nhưng lại không kiềm chế được mà ngẩng đầu lên nhìn.
Lặng lẽ hướng dẫn cậu bé mọc cành cây dài ra, con giun đất dưới cai nhìn chăm chú của cậu bé cũng từ từ dài ra, ban đầu cậu muốn Nhị Oa mọc nhánh cây cùng lúc với mình, nhưng không ngờ nhánh cây của Nhị Oa lại từ từ quấn lấy cánh tay giun đất của cậu, không cho nó đi.
Được rồi, dù sao thì cuối cùng nó cũng dài ra được.
Hạ Bạch: “Nhị Oa, sau này chúng ta hợp tác, ở dưới lòng đất không gì có thể cản đường chúng ta, chúng ta có thể đào được nhiều tử thi hơn.”
Nhị Oa gật đầu thật mạnh, nhánh cây cũng mọc ra dài hơn.
Em gái Tuyết Mộc: “. . . . . .”
Đã dạo trong trung tâm giao lưu người chơi rồi, đã tán gẫu rồi, đã xem sách kỹ năng rồi, cũng đã hướng dẫn cho Nhị Oa sử dụng kỹ năng rồi, giờ thì đến lúc đi ngủ thôi.
Không hiểu sao Hạ Bạch vẫn không muốn ngủ, khi tỉnh dậy cậu phải chuẩn bị đi rồi.
Chờ đến hai giờ sáng, cuối cùng Hạ Bạch cũng không chịu nổi nữa mà ngủ thiếp đi.
Đến chín giờ rưỡi sáng thì cậu mới tỉnh dậy, sau khi ăn cơm trưa sớm xong thì chuẩn bị đến sân bay.
Khi đang thu dọn hành lý đơn giản của mình, Lăng Trường Dạ đến phòng cậu, anh hỏi Nhị Oa: “Em đi cùng Hạ Bạch à?”
Nhị Oa lập tức gật đầu.
Lăng Trường Dạ nhìn về phía Hạ Bạch, “Nếu cậu không muốn mang nó theo thì cứ để nó ở lại đây, tuần này vốn dĩ không phải là lượt cậu trông nó.”
Nhị Oa lo lắng nhìn Hạ Bạch.
Hạ Bạch nói: “Không sao, tôi có thể mang nó theo, có túi không gian mà, nó cũng không làm ảnh hưởng gì đến việc tôi đi học.”
“Được.” Lăng Trường Dạ nhìn vào ba lô của cậu, hỏi: “Đã thu dọn xong chưa?”
Hạ Bạch gật đầu, “Thu dọn xong rồi, đội trưởng có đưa tôi đến sân bay không?”
Lăng Trường Dạ: “. . . . . . Không phải cậu đi cùng Lận Tường à?”
Hạ Bạch nói như lẽ đương nhiên: “Lận Tường là Lận Tường, anh là anh, Lận Tường có phải là anh đâu.”
Lăng Trường Dạ cúi đầu nhìn cậu, định mở miệng nói gì đó thì Hạ Bạch đã lên tiếng trước: “Sẽ không để anh đi không công đâu.”
Đột nhiên Lăng Trường Dạ cảm thấy rất hứng thú, anh dựa vào ghế sofa, cười hỏi: “Có chỗ tốt gì?”
“Lợi ích rất lớn đó.” Hạ Bạch lấy 【 Thời Không Chi Hoàn】 từ sách kỹ năng ra, trước khi đưa cho anh, cậu hỏi: “Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc hợp tác với người khác ngoài tôi à?”
“Hiện tại chúng ta cũng không thể hợp tác được.” Lăng Trường Dạ nói rất nghiêm túc: “Không phù hợp với quy định.”
Hạ Bạch hỏi: “Vậy anh có muốn liên kết với tôi bằng Thời Không Chi Hoàn không? Khi anh cần tôi, tôi có thể lập tức đến bên anh, khi tôi cần anh, anh có thể lập tức đến bên tôi.”
Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”
Hạ Bạch: “Bất kể không gian, bất kể sống chết.”
Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”
Hạ Bạch chớp mắt, nhìn về phía anh: “Đội trưởng, anh nghĩ thế nào?”
Lăng Trường Dạ: “Gần một năm kể từ lần đầu tiên tôi bị cuốn vào trò chơi, đã hơn nửa năm kể từ khi tôi gia nhập Cục Quản Lý Trò Chơi, tôi chưa bao giờ thấy thứ gì tốt như vậy.”
Hạ Bạch hếch cằm lên.
Lăng Trường Dạ cười nhìn cậu.
Lận Tường rất ngạc nhiên khi biết Lăng Trường Dạ sẽ đưa bọn hắn đến sân bay, “Đội trưởng Lăng, anh thực sự đưa bọn tôi đến sân bay à.”
“Tránh việc, tôi mà ở lại thì chắc chắn bọn họ sẽ lại sắp xếp công việc cho tôi.” Lăng Trường Dạ nói.
Cái này thì có chút khác so với những gì cậu ta nghĩ về Lăng Trường Dạ, nhưng Lận Tường cũng cảm thấy điều anh nói rất hợp lý, cậu ta giơ ngón cái lên.
Hạ Bạch cũng ngây ngốc giơ ngón cái lên.
Tỉnh Duyên nghe thấy thì nhanh chóng thay bộ quần áo, bảo muốn đi cùng bọn hắn đến sân bay.
Lận Tường: “Chẳng phải chuyến bay của cậu là sáu giờ chiều nay à? Đi bây giờ có phải hơi sớm không?”
Tỉnh Duyên: “Không phải là tiện đường đi cùng à? Trên đường đi chúng ta cũng có thể trò chuyện mà. Sắp phải chia tay rồi, cậu không muốn trò chuyện thêm với tôi một lát à?”
Lận Tường: “Muốn muốn muốn, tôi rất muốn, đi thôi.”
Hai người này từ lúc lập nhóm đã bắt đầu trò chuyện rôm rả trong nhóm, thực sự là có rất nhiều chuyện để nói, bọn họ nói chuyện suốt dọc đường đi, mãi đến lúc vào phòng chờ ở sân bay rồi mà vẫn còn nói chuyện.
Lận Tường: “Anh bạn à, nếu cậu muốn tiếp tục nhận nhiệm vụ treo thưởng thì có thể gọi tôi đi cùng, sau này cậu cũng có bạn rồi.”
Tỉnh Duyên: “Bạn hiền, tôi cũng cảm thấy cậu rất đáng tin cậy, khi nào tôi nhận nhiệm vụ trò chơi nhất định sẽ gọi cậu.”
Nhìn thấy hai người trò chuyện vui vẻ, Hạ Bạch cũng nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, khi nào anh cần tôi thì cứ dùng 【 Thời Không Chi Hoàn】 để triệu hồi tôi, khi chơi trò chơi cũng được, dù sao thời gian trong trò chơi cũng ngắn hơn so với thế giới thực.”
“Nếu cậu đang học thì sao?”
“Tôi có thể trốn học chạy ra mà.”
Hạ Bạch nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, tôi lại nghĩ ra được mình có một ưu điểm nữa. Trước đây tôi thấy mình khá ngốc, cho đến khi tôi thi học kỳ đầu tiên. Sau đó, tôi nghĩ mình chỉ có chút thông minh thôi, nhưng mà cho đến khi tôi học cùng lớp với các bạn học ở Đại học Y Hòa Bình thì lại nghĩ khác.”
Lăng Trường Dạ hỏi: “Vậy ưu điểm của cậu là học giỏi? Thế nên trốn học cũng không ảnh hưởng gì đến việc học?”
Hạ Bạch đần mặt gật đầu, cậu lơ đãng hỏi: “Đội trưởng, anh tốt nghiệp trường nào vậy?”
Lăng Trường Dạ: “Đại học Tề Luật.”
Đại học Tề Luật, trường đại học tổng hợp đứng top 2 trong cả nước.
Hạ Bạch: “. . . . . . Chúng ta cũng không kém nhau là mấy.”
Lăng Trường Dạ cười rồi “Ừ” một tiếng.
Nhìn mặt Hạ Bạch trông càng ngốc hơn, “Tôi thấy hình như có thể làm thủ tục lên máy bay rồi, vậy tôi đi trước.”
Lăng Trường Dạ đứng dậy khỏi ghế sofa, “Đi đi, chúc cậu thuận buồm xuôi gió.”
Bước đến cửa lên máy bay, Hạ Bạch quay đầu nhìn lại. Dáng vẻ Lăng Trường Dạ vẫn ung dung tùy tiện đút tay vào túi như mọi khi, anh đang nhìn cậu, đôi mắt anh phản chiếu ánh sáng từ chiếc nút cài áo màu xanh ngọc trên cổ áo sơ mi đen, rất xanh, như đại dương sâu thẳm.
Hạ Bạch dừng bước, vẫy tay chào anh.
Lận Tường thấy vậy cũng vội vẫy tay chào vị đội trưởng Đội Tấn Công đã đưa bọn cậu đến sân bay, nhưng hình như đối phương không nhìn thấy.
Chiều hôm đó, bọn hắn trở về thành phố Khương Kỳ, Lận Tường muốn về nhà ăn tối cùng với bố mẹ, Hạ Bạch cũng muốn về thăm ông nội.
Hạ Bạch hỏi Lận Tường: “Cậu chưa nói với bố mẹ về chuyện trò chơi phải không?”
“Chưa nói, Cục Quản Lý Trò Chơi không cho nói mà?” Lận Tường đáp: “Tôi rất tuân thủ mệnh lệnh. Tôi nói với họ là tôi đi du lịch, còn đăng lên vòng bạn bè nữa.”
Hạ Bạch gật đầu, “Cậu không cần phải tham gia trò chơi thường xuyên như vậy, kỹ năng của cậu cũng có thể phát huy giá trị ở ngoài đời.”
Lận Tường là con trai duy nhất trong nhà, bố mẹ cậu ta còn trẻ và giàu có. Cậu ta còn chưa biết Tỉnh Duyên đã gia nhập Đội Tấn Công, Hạ Bạch nghĩ là nếu cậu ta biết, có thể cậu ta cũng muốn gia nhập, nhưng cậu ta vẫn còn gánh nặng gia đình rất lớn.
“Hạ Bạch, tôi biết cậu đang nghĩ gì, cậu yên tâm đi, tôi sẽ không tham gia thường xuyên như vậy, nhưng tôi cũng không muốn né tránh mãi. Tôi cảm thấy mình vào ba trò chơi này, lần sau tiến bộ hơn lần trước, bây giờ tôi không còn sợ tử thi nữa, tôi muốn tham gia thêm vài lần để trở nên mạnh mẽ hơn, như vậy, sau này dù nhà chúng ta có bị cuốn vào trò chơi thì tôi cũng có thể bảo vệ được gia đình mình.” Lận Tường nói.
Hạ Bạch gật đầu, “Được.”
Trở về nhà, Hạ Bạch lập tức thả Nhị Oa, Tuyết Mộc, cùng với ba tử thi kia ra ngoài.
Sân nhà này do Tống Lộ giúp cậu thiết lập lớp chắn, vậy nên có thả chúng ra cũng không sao.
Nhị Oa và Tuyết Mộc đều biết điều này, vậy nên tụi nó hoàn toàn không sợ hãi. Nhị Oa vừa đặt chân xuống đất đã mọc nhánh cây để xới đất tìm tử thi trong vườn nhà Hạ Bạch, đúng như lời cậu nói tối qua, có thể nói là rất hiểu chuyện.
Ba tử thi kia vừa được thả ra đã lập tức lao vào đánh nhau.
“. . . . . .”
Hạ Bạch thuần thục kéo ra ba cái quan tài, nhét bọn chúng vào, đợi chúng bình tĩnh lại rồi mới thả ra.
Tối hôm đó, bọn hắn ở lại trong viện, ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc sống vườn trường.
Tuần này Lăng Trường Dạ vẫn ở lại thành phố Đại Thái, bởi vì Đại Thái không yên ổn. Sau khi Bán Nguyệt Đoàn và Thánh Du Công Hội đánh nhau tối hôm đó, Đại Thái lại xảy ra vài vụ người chơi đánh nhau tương tự, còn có tin đồn rằng một nhóm người của Thánh Du Công Hội đã đến Đại Thái, lần này số lượng người chơi đến rất đông, dường như Đại Thái sắp trở thành Tuyền Quảng Thị thứ hai, tập trung rất nhiều người chơi.
Hạ Bạch vừa đi học, vừa theo dõi thông tin ở thành phố Đại Thái trên trung tâm giao lưu của người chơi và nhóm nội bộ của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Chiều thứ tư, Lăng Trường Dạ nói anh sẽ đi khuyên người của Thánh Du Công Hội, rõ ràng là bọn họ đến để trả thù.
Tối hôm đó, Hạ Bạch hỏi anh: [ Anh đã khuyên bọn họ được chưa? ]
Lăng Trường Dạ: [ Chưa, bọn họ không nghe lời tôi khuyên. ]
Hạ Bạch: [ Anh khuyên thế nào? ]
Lăng Trường Dạ: [ Tôi chỉ lịch sự và nhã nhặn nói với bọn họ rằng, bọn họ không đánh lại được Bán Nguyệt Đoàn đâu, rất có thể sẽ thương vong nặng nề. ]
Hạ Bạch: [. . . . . . ]
Hạ Bạch: [ Anh nói đúng. ]
Hạ Bạch cũng không hiểu, bọn họ đi chọc ghẹo Bán Nguyệt Đoàn làm gì, còn đến tận căn cứ của họ nữa, rõ ràng ở đó có một người chơi thần bí đáng sợ mà.
Nhìn có vẻ không được thông minh cho lắm.
Nghĩ đến người chơi thần bí đó, không hiểu sao Hạ Bạch lại nghĩ đến ánh sáng xanh bên dưới hình ảnh của Vưu Nguyệt.
Trước khi nhìn thấy ánh sáng xanh đó, Hạ Bạch chưa bao giờ liên kết hai sự việc Ngũ Cô Thôn bị thiêu rụi và quán bar nơi người của Thánh Du Công Hội bị tàn sát với cậu ta, bởi vì cậu luôn nghĩ Vưu Nguyệt không có kỹ năng, làm sao có thể giết được nhiều cao thủ của Thánh Du Công Hội như vậy.
Nhưng Vưu Nguyệt có kỹ năng.
Lúc đi, Hạ Bạch đã quên hỏi, bây giờ lại đang trò chuyện với Lăng Trường Dạ, Hạ Bạch đã trực tiếp hỏi luôn: [ Ở phó bản Ngũ Cô Thôn, anh có nhận được phần thưởng của trò chơi không? ]
Lăng Trường Dạ trực tiếp trả lời [ Không ], rồi không hỏi gì thêm nữa.
Quả nhiên, anh ấy cũng không nhận được.
Quả nhiên, phần thưởng trò chơi của địa đồ Ngũ Cô Thôn là Vưu Nguyệt nhận.
Trong nhiệm vụ chính tìm kiếm nguyên nhân bệnh tật, Vưu Nguyệt không phải là người chơi xuất sắc nhất, nếu cậu ta có thể nhận được phần thưởng của trò chơi thì nhất định là có duyên phận với kỹ năng linh hồn.
Trước khi hai nhóm đánh nhau ở quán bar, Vưu Nguyệt nói sẽ đi tìm bố mẹ.
Bố mẹ cậu ta chính là hội trưởng và hội trưởng phu nhân của Bán Nguyệt Đoàn.
Vì phó hội trưởng của Thánh Du Công Hội đã xuất hiện ở quán bar, vậy nên chắc chắn hội trưởng và hội trưởng phu nhân của Bán Nguyệt Đoàn cũng ở đó.
Người đột ngột bước vào quán bar lúc đó rất có thể là Vưu Nguyệt.
Kỹ năng linh hồn có liên quan đến Ngũ Cô Thôn.
Những người dân Ngũ Cô Thôn bị thiêu rụi hét lên [ Tất cả đều đáng chết ].
Suy nghĩ trong lòng của người chơi Thánh Du Công Hội chết ở quán bar là [ Tôi đáng chết ].
Đó là thẩm phán và lời nguyền.
Hạ Bạch im lặng một lúc thật lâu. Vưu Nguyệt là người đầu tiên đồng ý giao thi thể cho cậu, trước đó cậu vừa mới có được kỹ năng này, trong lòng vô cùng phấn khích, nhưng lại liên tiếp thất bại, nhưng Vưu Nguyệt đã không chút do dự giao thi thể cho cậu, lúc đó cậu đã không giữ được bình tĩnh như vẻ ngoài của mình.
Lúc đó cậu đã nghĩ rằng, mình tuyệt đối sẽ không giống như những gì Quách Dương đã nói trước đó, sau khi lập khế ước với thi thể rồi sẽ làm gì đó để bọn họ chết nhanh hơn, mà ngược lại, cậu sẽ giúp đỡ họ trong khả năng của mình.
Hạ Bạch gõ gõ chiếc điện thoại cũ, cuối cùng quyết định trực tiếp hỏi Vưu Nguyệt.
Hạ Bạch: [ Vưu Nguyệt, Ngũ Cô Thôn là do cậu đốt phải không? ]
Vưu Nguyệt trả lời ngay lập tức: [ Không phải. ]
Hạ Bạch lại hỏi: [ Những người chơi của Thánh Du Công Hội ở quán bar là do cậu giết phải không? ]
Vưu Nguyệt: [ Đúng, chúng tôi tự vệ chính đáng, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết chúng tôi. ]
Hạ Bạch không hỏi thêm gì nữa.
Vưu Nguyệt: [ Hạ Bạch, tôi có làm sai không? ]
Hạ Bạch: [ Tôi chỉ biết tự vệ chính đáng là không sai, còn lại tôi không biết. ]
Vưu Nguyệt: [ Ừ, tôi chỉ tự vệ chính đáng, cậu yên tâm. ]
Ban đầu, cuộc trò chuyện đến đó tưởng là đã kết thúc, nhưng đột nhiên Vưu Nguyệt lại gửi đến một tin nhắn, [ Hạ Bạch, tôi là con trai của Tiết Lệ Cốc, là đứa con do bà ấy bị dân làng cưỡng bức sinh ra, liệu tôi có phải là kẻ bẩn thỉu không? ]
Hạ Bạch sững sờ, cậu biết một số bối cảnh câu chuyện trong trò chơi được dựa trên những nhân vật và sự kiện có thật ở thế giới thực, nhưng không ngờ Tiết Lệ Cốc lại là mẹ ruột của Vưu Nguyệt.
Chẳng trách Vưu Nguyệt lại có thể nhận được phần thưởng trò chơi, có được kỹ năng linh hồn như vậy.
Cậu vội vàng trả lời: [ Không phải. ]
Vưu Nguyệt: [ Ừ. ]
Chuyện đó cứ kết thúc như vậy, Hạ Bạch không hỏi thêm gì, cũng không nhắc đến với người khác, điều này không chỉ là kỹ năng trò chơi của người chơi phải được giữ bí mật tuyệt đối, mà đối với Vưu Nguyệt còn là bí mật nặng nề hơn.
Hạ Bạch càng không muốn người chơi của Thánh Du Công Hội đi tìm Bán Nguyệt Đoàn.
Nếu kỹ năng của Vưu Nguyệt thực sự liên quan đến phán xét và lời nguyền như cậu dự đoán, thì người chơi của Thánh Du Công Hội đến đó chẳng khác nào như đi tìm chết, bởi vì tất cả người chơi đều biết những nguyên lão của Thánh Du Công Hội là những kẻ điên, những người chơi mới lại giúp trò chơi “Sàng lọc” nhân loại, ai mà không có chuyện gì đó có thể bị phán xét và nguyền rủa?
Tiếc thay, bọn họ không nghe lời khuyên, nhất quyết phải đi đến đó.
Rất nhiều người chơi đang theo dõi tình hình ở Đại Thái, bọn họ xem náo nhiệt và hóng hớt trong trung tâm giao lưu người chơi.
Sau nhiều lần Nghiêm Kính Nghiệp thỉnh cầu, Bộ Hành Động của Cục Quản Lý Trò Chơi đã cử không ít người chơi đến thành phố Đại Thái.
Ngày thứ năm, Dương Mi gửi tin nhắn cho Hạ Bạch, nói hắn sẽ đến thành phố Đại Thái, vậy nên sẽ ghé thành phố Khương Kỳ thăm cậu.
Lúc đó Hạ Bạch đang ăn tối cùng với Lận Tường trong một nhà hàng ở phố đại học, Lận Tường hẹn cậu ra ngoài ăn tối chính là để hóng chuyện ở Đại Thái.
Lúc đó, Lận Tường đang hào hứng kể chuyện thì đột nhiên nhìn thấy một cô gái xinh đẹp mặc đồng phục JK đi tới, không nói quá đâu, cậu ta lập tức quên mất mình định nói gì, mặt đỏ bừng lên rồi từ từ cúi đầu xuống.
Hạ Bạch: “. . . . . .”
“Em trai Hạ Bạch!” Dương Mi vừa vào đã ngồi xuống bên cạnh Hạ Bạch, ôm lấy cánh tay cậu, ngọt ngào hỏi: “Có nhớ tôi không?”
Hạ Bạch ngây ngốc đẩy tay hắn ra, đơn giản giới thiệu hai người với nhau, “Đây là bạn tôi, Lận Tường, đây là đồng nghiệp của tôi, Dương Mi.”
Chàng trai cao to gần một mét chín Lận Tường ngượng ngùng nói: “Dương Mi, cái tên hay quá, chân mày như vẽ, người cũng đẹp như tên.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Có cần khoa trương vậy không.
“Thật sao?” Dương Mi lập tức tiến lại gần Lận Tường hơn một chút, “Hôm nay chân mày của tôi có đẹp không?”
Chàng trai trong trắng ngây thơ Lận Tường đỏ bừng mặt, gật gật đầu.
Dương Mi: “Chân mày như vẽ, miêu tả này hơi có chút cổ điển đấy, tôi cũng rất thích mặc Hán phục, không biết ngày mai có nên mặc Hán phục không ta?”
Lận Tường lập tức nói vô cùng hào hứng: “Tôi rất thích con gái mặc Hán phục, đẹp lắm luôn.”
Dương Mi hỏi: “Vậy còn đồng phục JK trên người tôi thì sao?”
Mặt Lận Tường lại càng đỏ hơn nữa.
Dương Mi tiếp tục hỏi: “Cậu có thích nhìn người mặc quần áo phong cách Lolita không?”
Lận Tường đỏ cả tai.
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu đần mặt ăn món khoai tây xào chua cay của mình, kể từ khi Dương Mi xuất hiện, trên bàn chỉ có một mình cậu ăn cơm.
Thậm chí lúc thanh toán tiền cũng là một mình cậu, may mắn thay, Lận Tường vẫn chạy đến.
Cậu ta chạy đến hỏi: “Hạ Bạch, Dương Mi thích gì vậy? Tối nay chúng ta có nên đi xem phim cùng nhau không?”
Hạ Bạch: Lận Tường, cậu là người dị tính luyến phải không?
“Tất nhiên rồi, thẳng như thép, thép cứng đó.” Lận Tường nói: “Nếu tôi là đồng tính, tôi đã thích cậu từ lâu rồi? Nói thật, Hạ Bạch, trước đây tôi thường nghĩ, nếu cậu là con gái thì tôi nhất định sẽ theo đuổi cậu ngay, bây giờ tôi mới biết, à, hóa ra nữ thần trong lòng tôi là như vậy đấy, hehehe.”
Lận Tường gãi đầu “hehehe” mấy tiếng, vẫn không kiềm chế được mà tiếp tục hào hứng nói với Hạ Bạch: “Trời ơi, sao cô ấy dễ thương quá vậy?! Cô ấy siêu siêu siêu dễ thương luôn ấy!”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Ngay cả Nhị Oa cũng thò đầu ra khỏi túi nhìn.
Lận Tường xoa đầu Nhị Oa, khóe miệng hướng lên trời, “Đúng không Nhị Oa, cô ấy siêu dễ thương, làm cho tôi ngây ngất luôn rồi.”
“. . . . . .”
“Còn nữa, không biết tại sao.” Mặt Lận Tường đỏ bừng nói: “Cô ấy cho tôi có cảm giác như muốn yêu đương với tôi, đây chẳng lẽ là bầu không khí của những người ông trời đã định sẽ trở thành người yêu của nhau, phải không?”
“. . . . . .”
Hạ Bạch định mở miệng nói gì đó, nhưng Dương Mi vừa trang điểm xong bước ra khỏi nhà vệ sinh, “Chúng ta đi thôi.”
Lận Tường lấy hết can đảm của cả đời mình, nói: “Gần đây có bộ phim hay lắm, chúng ta có nên đi xem cùng nhau không?”
“Tôi cũng rất muốn đi xem phim cùng mọi người.” Vẻ mặt Lận Tường vừa hiện lên nụ cười, Dương Mi đã nói: “Nhưng sáng mai tôi phải dậy sớm để bay đến thành phố Đại Thái, tối nay phải ngủ sớm, nếu không mắt sẽ có quầng thâm.”
Lận Tường lập tức nói: “Trùng hợp quá, tôi cũng phải đến Đại Thái.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu ta quay đầu hỏi Hạ Bạch: “Hạ Bạch, cậu đi không?”
Hạ Bạch đần mặt quyết đoán, “Không đi.”
Dương Mi cũng nhìn cậu với vẻ mong đợi, “Hạ Bạch, cậu thật sự không đi à?”
Lần thứ hai Hạ Bạch kiên quyết nói: “Không đi.”
Cậu tuyệt đối sẽ không đến Đại Thái lần thứ hai.
Tối hôm đó, cuối cùng cũng mệt mỏi về được nhà, Hạ Bạch nhận được tin nhắn của Tống Thạch, nói nhiệm vụ của Hạ Bạch vào thứ bảy tuần này đã có rồi.
Tống Thạch: [ Ở thành phố Đại Thái có một địa đồ nằm trong danh sách tấn công, cậu có muốn nhận không? Hiện tại Đội trưởng Lăng cũng đang ở Đại Thái, nếu nhận, hai người có thể tiếp tục cùng nhau hạ phó bản. ]
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Hết chương 73.
