Chương 72: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 3) Đến Thăm Nhà

Chương 72: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 3) Đến Thăm Nhà

 

Tống Hề Đào lập tức tắt cuộc gọi video, chắc chắn là tài khoản của học sinh giỏi đã bị Mạnh Tư Trình hack mất rồi! Hoặc là tài khoản của học sinh giỏi đang ở tận đẩu tận đâu ở nước ngoài, còn cái tên Mạnh Tư Trình này là hàng AI làm nhái cũng nên! Tưởng là tìm một gương mặt đẹp trai nhất trường ra giả danh thì cậu sẽ chuyển tiền cho chắc?

 

Trái tim Tống Hề Đào đập thình thịch, đập mạnh đến mức như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Thôi hỏng rồi, điện thoại dính virus, mà cậu cũng dính phải loại virus không rõ nguồn gốc luôn rồi.

 

Thời Lưu đưa tay sờ sờ lên trán Tống Hề Đào, thắc mắc: “Đang yên đang lành sao tự nhiên mặt mũi đỏ bừng lên thế kia?”

 

Tống Hề Đào đáp: “Tôi vừa mới biết được một bí mật động trời.”

 

“Anh có nhớ không, cái hồi tôi học lớp 12 ấy, có một người tốt bụng giấu tên thường xuyên kèm cặp tôi học, hóa ra người đó lại chính là Mạnh Tư Trình!”

 

Thời Lưu ngẩn người ra một lúc: “Thế tức là Mạnh Tư Trình công khai xu hướng tính dục là vì cậu à?”

 

Tống Hề Đào còn chưa nghĩ sâu xa đến mức đó thì Thời Lưu đã chỉ điểm cậu luôn rồi: “Vậy suy ra chuyện Mạnh Tư Trình bị xe tông cũng là do tôi gián tiếp gây ra sao?”

 

Thời Lưu xua tay: “Ơ, cái này thì cậu không cần phải liên tưởng thái quá thế đâu, hắn mà không bị tông xe thì chắc đã ăn cậu sạch sẽ không còn mẩu xương nào từ lâu rồi.”

 

………..

 

Sau này Tống Mộc Qua có hỏi ba mình về những chỗ trong truyện tranh mà cậu bé không hiểu, rằng tại sao hai người cùng nhau làm toán xong lại có Qua Qua, rồi khúc giữa đó thầy Mạnh đi đâu mất rồi?

 

Tống Hề Đào bèn kể lại chuyện hồi lớp 12 Mạnh Tư Trình kèm cậu làm bài tập, nào là Mạnh Tư Trình có một ông bố tồi, không có tiền ăn cơm nên phải đi dạy kèm để kiếm tiền, nào là vì sĩ diện nên phải dùng tài khoản phụ, làm cho Qua Qua nghe xong thì cảm thấy thương cảm cho ông bố Mạnh vô cùng.

 

Hốc mắt Tống Mộc Qua đỏ hoe: “Bố đáng thương thế hả ba?”

 

Tống Hề Đào gật gù: “Chứ sao nữa, nếu không nhờ ba cho bố con bánh mì ăn, thì chắc bố con đã bị đói chẳng còn chút sức lực nào mà học đâu.”

 

Tống Mộc Qua hỏi tiếp: “Thế ba cũng được thầy Mạnh kèm học à?”

 

Tống Hề Đào đáp: “Đúng rồi, vốn dĩ ba thi không đạt đâu, nhưng nhờ sự nỗ lực chung của hai người nên đã thi được…” Tống Hề Đào lôi cuốn sách giáo khoa Toán cấp ba ra, giọng điệu có chút khoe khoang: “Nhìn xem này, bài tập ba làm tính ra cũng chẳng ít hơn con đâu nhé.”

 

Mấy tờ giấy quảng cáo tuyển sinh mà năm xưa Mạnh Tư Trình đưa cho Tống Hề Đào vẫn còn kẹp nguyên trong sách, Tống Mộc Qua đã xem qua, đúng là chứng cứ rành rành không chệch đi đâu được.

 

“Lúc ba có bầu con ấy, thầy Mạnh bị tai nạn xe nên mất trí nhớ, thế nên là phải tận bảy năm sau mới tìm được Qua Qua đấy.” Tống Hề Đào vân vê tờ giấy ghi chú màu hồng có viết tên tài khoản phụ, “Đến ngay cả cái tài khoản phụ này bố con cũng quên béng luôn rồi.”

 

Tống Mộc Qua lo lắng hỏi: “Thế sau này bố có quên chúng ta nữa không ba?”

Tống Hề Đào: “Không đâu mà, hai ba con mình sẽ cùng nhau giúp bố ghi nhớ mọi chuyện.”

 

Thế nên Tống Mộc Qua nhớ chuyện này kỹ lắm.

 

Quay ngược lại thời điểm hai tháng trước, cậu bé lôi từ dưới gầm giường ra một thùng sách, ngồi bệt xuống đất lục tung lên để tìm cho ra tờ giấy ghi chú kia. Chỉ cần tìm được tài khoản phụ thì bố sẽ nhớ ra mật khẩu thôi.

 

Cậu bé quên mất nó nằm kẹp ở quyển sách nào rồi, đành lật sách Toán trước. Còn chưa tìm thấy tờ giấy ghi chú màu hồng đâu thì đã thấy một tờ tiền màu hồng rơi ra.

 

A!

 

Đây là tiền hồi cấp ba ba đã để lại cho thầy Mạnh ăn cơm này, thầy Mạnh quên không lấy đi hả? Tống Mộc Qua ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Tư Trình: “Bố ơi, cái này là bố để lại cho con ăn cơm à?”

 

Mạnh Tư Trình buồn cười, cái thằng nhóc con này biết cách nắm thóp người lớn thật đấy, bí mật thì còn chưa tìm ra, nhưng tiền thì đương nhiên phải cho nó rồi: “Đây là tiền công của con đấy.”

 

Tống Mộc Qua gấp tờ tiền lại làm tư, nhét kỹ vào trong túi, tuyệt quá đi mất, cậu bé có thể mời Hoắc Quyết đi ăn hamburger rồi. Tống Mộc Qua tiếp tục lật sách, bỗng nhiên, một tờ giấy ghi chú màu hồng bay ra khỏi trang sách, hệt như một cánh bướm, rơi xuống ngay chân Mạnh Tư Trình.

 

Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào nét chữ trên đó, một chuỗi mật mã như dòng điện xẹt qua vỏ não, trong đầu hắn mơ hồ nhớ lại từng nét bút khi viết xuống, nhớ lại hình ảnh Tống Hề Đào rạng rỡ như ánh mặt trời mà hắn từng đứng nhìn từ xa, nhớ cả niềm vui sướng thầm kín khi đi đi lại lại ở phòng trà nước. Người mà hắn thích nhiều đến thế, sao có thể quên được chứ, để em ấy phải một mình vất vả nuôi con suốt bao nhiêu năm qua.

 

Mạnh Tư Trình quỳ xuống ôm lấy Qua Qua: “Xin lỗi con, bố đến muộn rồi.”

 

Tống Mộc Qua ngoan ngoãn đáp: “Bố ơi, không muộn đâu mà.”

 

Muộn rồi, không xuất hiện vào lúc Tống Hề Đào cần nhất, giờ thì Tống Hề Đào đang trốn tránh hắn đây này. Mạnh Tư Trình gọi cuộc gọi video cho Tống Hề Đào, giây sau đã bị tắt máy cái rụp.

 

Tống Hề Đào để lại cho hắn vỏn vẹn ba chữ: “Đồ lừa đảo.”

 

Lừa đảo tình cảm ư?

 

Thực ra Mạnh Tư Trình cũng muốn lừa Tống Hề Đào một phen, đe dọa rằng, nếu cậu không chịu xuất hiện thì hắn sẽ tự mình khai hết mọi chuyện với ông Tống Quắc. Nhưng mà hắn không làm thế, làm như vậy thì đê hèn quá. Thôi thì cứ thành thật mà trông con trước đã, cũng may là bây giờ Qua Qua đã ngủ riêng rồi, hai ông bố có thể không cần có mặt, Tống Hề Đào muốn đi chơi bao lâu thì chơi.

 

[Mạnh Tư Trình: Em cứ chơi thoải mái đi, muốn đi du lịch thì tôi mua vé cho, con trai cứ để tôi trông.]

 

Đây cũng không phải lần đầu Tống Mộc Qua trải qua cảnh ba mình đi công tác, trước đây ba cũng hay cùng chú Thời Lưu đi ký tặng sách liên tục vào các ngày lễ, có khi nghỉ lễ Quốc khánh cũng ở bên ngoài suốt ấy chứ. Qua Qua ở nhà ngoan cực kỳ, không quậy phá, và cũng…. không làm bài tập luôn.

 

Nhưng bây giờ thì không được như thế nữa rồi!

 

Một ông ba đi vắng thì vẫn còn một ông bố khác lù lù ở nhà kia kìa.

 

Mạnh Tư Trình từ phòng trẻ em bước ra, thấy Tống Quắc đang ngồi nghiêm chỉnh, chuẩn bị tinh thần tiếp đón giáo viên đến nhà thăm hỏi.

 

Tống Quắc đã pha sẵn ấm trà nóng: “Thầy Mạnh, mời thầy uống trà.”

 

“Cháu cảm ơn chú.” Mạnh Tư Trình đành phải căng da đầu ngồi xuống, lôi cuốn sổ tay và cây bút mực trong cặp ra. Hắn chưa bao giờ đi thăm nhà học sinh, mà người ngồi đối diện lại là một giáo viên lão làng dày dặn kinh nghiệm, hắn thật sự không muốn để lộ ra chút biểu hiện nào thiếu chuyên nghiệp cả.

 

“Hôm nay ở trường có bài kiểm tra khảo sát chất lượng, thành tích của Qua Qua khá là đặc biệt.”

 

May quá, hắn có một cái cớ vô cùng chính đáng để nói chuyện.

 

Tống Quắc hỏi ngay: “Có tiến bộ không hả thầy?” Rõ ràng hôm qua Tống Hề Đào đã lo xa, ôn tập kỹ càng cho Qua Qua rồi mà lị.

 

Qua Qua ngồi ở giữa nhanh nhảu tranh trả lời thay: “Ông nội ơi, con được 28 điểm đó ông!”

 

Tống Quắc: “Hai mươi tám…” Ông cảm thấy mình cần một liều thuốc trợ tim gấp, rất gấp.

 

Cái thằng con bất hiếu Tống Hề Đào này! Chắc chắn là nó biết tin con trai thi được 28 điểm, giáo viên sẽ đến nhà thăm hỏi mắng vốn, vậy nên mới kiếm cớ đi công tác, ném cái đống rắc rối đó cho ông già này xử lý đây mà!

 

“Chắc chắn là ba cháu là đang trốn ở nhà chú Thời Lưu rồi!” Tống Quắc quay sang nói với Qua Qua.

 

Mạnh Tư Trình âm thầm ghi nhớ chi tiết này, thấy vị giáo viên già đang rối bời vì con số 28 điểm của Tống Mộc Qua, hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nói: “Hôm nay cháu đến đây chủ yếu là để tìm hiểu tình hình của Mộc Qua khi ở nhà, xin phép làm phiền chú khoảng nửa tiếng thôi ạ.”

 

Tống Quắc cung kính: “Thầy cứ nói, thầy cứ nói đi.”

 

Mạnh Tư Trình càng tỏ ra khiêm tốn hơn: “Thành viên chính trong gia đình mình gồm có những ai vậy ạ?”

 

Tống Quắc liệt kê: “Ông bà nội của Qua Qua, ba cháu, cô cháu. Khụ, còn mẹ cháu thì sinh xong là ly hôn rồi, nhà tôi thường không nhắc đến chuyện này.”

 

Tống Mộc Qua chớp chớp mắt, không đúng nha, rõ ràng là có hai ông bố cơ mà.

 

Ngón tay Mạnh Tư Trình đang cầm bút siết chặt lại, hắn liếc mắt nhìn phản ứng của Qua Qua. Thì ra nhà họ Tống nói với Qua Qua về mẹ như vậy, Qua Qua nghe thấy có buồn không? Tất cả đều do hắn thiếu trách nhiệm mà ra cả.

 

“Qua Qua ở nhà có thời gian và địa điểm học tập cố định không ạ?”

 

Tống Quắc đáp: “Có chứ, ngày nào ba cháu cũng kèm cặp cho nó, nhưng địa điểm thì không cố định, thỉnh thoảng còn lôi ra cả KFC học nữa cơ.”

 

Mạnh Tư Trình nhíu mày: “… Thực ra thì địa điểm ngẫu nhiên như thế không tốt đâu ạ.”

 

Tống Quắc: “Để tôi bảo nó sửa ngay.”

 

Mạnh Tư Trình đề nghị: “Sau giờ học, chú cứ để cậu bé ở lại văn phòng cháu, cháu sẽ kèm cặp thêm, tư duy môn Toán của Qua Qua rất có tiềm năng, cháu muốn giúp cậu bé cải thiện điểm số một chút.”

 

Tống Quắc nghe thế thì mừng rỡ, ông cầu còn không được: “Thế thì cảm ơn thầy quá!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Mạnh Tư Trình tiếp tục hỏi: “Thói quen ăn uống của Qua Qua ở nhà thế nào ạ?”

 

Tống Quắc thở dài: “Kén ăn lắm thầy ơi, mỗi đợt kén một món, cứ ngẫu nhiên thế thôi.”

 

Tống Mộc Qua vội vàng thanh minh: “Ông nội ơi, cháu hết kén ăn rồi mà.”

 

Tống Quắc lại tưởng cháu mình đang cố vớt vát hình tượng trước mặt thầy giáo: “Thế thì cháu giỏi quá rồi.”

 

Mạnh Tư Trình cẩn thận ghi chép vào sổ tay: Kén ăn, bữa trưa ngồi ăn cùng ở trường phải chú ý quan sát kỹ.

 

“Nhà mình có nuôi thú cưng không ạ?”

 

Tống Mộc Qua cướp lời: “Có Đậu Đậu ạ!”

 

Tống Quắc ngơ ngác nhìn cháu: “Làm gì có, Đậu Đậu là ai thế?”

 

Tống Mộc Qua giải thích: “Đậu Đậu là chó của thầy Mạnh, thầy tặng cho con rồi mà.”

 

Tống Quắc không hiểu chuyện gì quay sang nhìn Mạnh Tư Trình: “Thầy Mạnh, chuyện này là thật sao? Tặng chó cho thằng bé à?”

 

Mạnh Tư Trình gật đầu xác nhận: “Vâng, công việc của cháu bận rộn quá, Qua Qua lại thích chó, thằng bé bảo ba nó có thể dắt chó đi dạo giúp.”

 

Tống Quắc cứ tưởng là chó cỏ bình thường nên không nghĩ nhiều, thời buổi bây giờ, chuyện nuôi không được rồi tìm người nhận nuôi hộ cũng là chuyện thường tình ấy mà.

 

Mạnh Tư Trình hỏi tiếp: “Qua Qua có sở thích hay năng khiếu gì đặc biệt không ạ?”

 

Tống Quắc: “Nó thích vẽ tranh lắm.”

 

Mạnh Tư Trình tán thành: “Vẽ tranh là thói quen tốt, giúp rèn luyện tính kiên nhẫn và trí tưởng tượng, rất đáng được khuyến khích. Bình thường gia đình có cho Qua Qua xem điện thoại không chú?”

 

Tống Quắc lắc đầu: “Cái đó thì không, nhưng có cho xem phim hoạt hình một chút.”

 

Mạnh Tư Trình khen ngợi: “Phim hoạt hình dài tập xem nhiều một chút cũng được, không cho trẻ xem mấy cái video ngắn chứng tỏ nhà chúng ta rất ưu tú đấy ạ, có chú sát sao thế này thì giáo viên chúng cháu cũng yên tâm hẳn.”

 

Tống Quắc được khen khéo thì sướng rơn cả người, xem ra thầy Mạnh cũng đâu có nghiêm khắc lắm đâu, ông cứ tưởng thầy sẽ bám riết lấy cái vụ 28 điểm cơ đấy.

 

Mạnh Tư Trình: “Vậy chú có góp ý gì cho công tác của giáo viên và nhà trường chúng cháu không ạ?”

 

“Góp ý à… chà.” Tống Quắc vô thức xoa xoa tay, nếu ông không phải là giáo viên mà là thương nhân, thì lúc này đã rút cái phong bì ra để nhờ Mạnh Tư Trình quan tâm Qua Qua nhiều hơn rồi.

 

Mạnh Tư Trình chân thành nói: “Chú cứ thẳng thắn nói đi ạ, đến thăm nhà chính là để trao đổi trực tiếp, lắng nghe nhu cầu của gia đình mà.”

 

Tống Quắc đành muối mặt mà nói thật lòng mình: “Thì là, chúng tôi chỉ mong môn Toán của Qua Qua đạt điểm trung bình thôi, ngoài ra chẳng mong gì khác đâu… Tất nhiên, chủ yếu vẫn là Qua Qua phải nỗ lực nữa.”

 

Mạnh Tư Trình trịnh trọng nói: “Thầy Tống, yêu cầu của ngài, cháu sẽ trả lời bằng kết quả thi cuối kỳ sắp tới.”

 

Tống Quắc càng nhìn cậu thanh niên này càng thấy ưng ý, giáo viên mới đúng là tuổi trẻ tài cao, dám cam kết mạnh miệng ghê chưa.

 

“Vậy Qua Qua nhà tôi trăm sự nhờ thầy cả nhé.”

 

Mạnh Tư Trình đứng dậy: “Buổi thăm nhà hôm nay đến đây thôi ạ, ngày mai tiện đường cháu sẽ qua đón Qua Qua đi học luôn, trên đường đi sẽ tranh thủ kèm thêm cho cậu bé.”

 

“Thế thì phiền thầy quá!”

 

“Không sao đâu ạ.”

 

“Qua Qua, mau cảm ơn thầy Mạnh đi con.”

 

Tống Mộc Qua tiễn bố ra tận cửa: “Con cảm ơn thầy Mạnh.”

 

Mạnh Tư Trình cúi người xuống, xoa đầu cậu bé rồi thì thầm: “Qua Qua, nhớ giao ước của chúng ta nhé.”

 

Thi cuối kỳ đạt điểm trung bình thì con sẽ không phải làm bài tập hè nữa, Mạnh Tư Trình không dùng việc miễn bài tập hè để đổi lấy bí mật ngay, hắn sợ Tống Hề Đào giận, nên chuyển sang yêu cầu về thành tích học tập cho chắc ăn.

 

Tống Mộc Qua gật đầu lia lịa, trong mơ cậu bé đã thi đỗ một lần rồi! Cậu bé không muốn làm bài tập hè lần thứ hai đâu! Tiếc là cậu bé chẳng nhớ nổi đề thi cuối kỳ là cái gì nữa rồi.

 

Tống Hề Đào đợi Mạnh Tư Trình đi khuất rồi mới dám gọi điện thoại cho con trai: “Qua Qua, chuyện trong mơ của con ấy, đừng có kể với thầy Mạnh nhé.”

 

Tống Mộc Qua chột dạ, lời dặn dò của ba đến muộn mất rồi: “Ba ơi, con lỡ nói một ít rồi.”

 

Tống Hề Đào hoảng hốt thốt lên: “Con nói hết rồi á?!”

 

Tống Mộc Qua vội đáp: “Vẫn còn một ít nữa con chưa có nói.”

 

Tống Hề Đào hỏi: “Ví dụ như cái gì?”

 

Tống Mộc Qua vắt óc suy nghĩ: “Con không nói với thầy Mạnh là chúng ta sống cùng nhau.”

 

Tống Hề Đào cảm thấy trời đất như sụp đổ, rốt cuộc là ai nghĩ quẩn mà lại đi sống chung với giáo viên dạy Toán vậy chứ, ngại mình sống lâu quá hay sao?

 

Tống Mộc Qua lanh trí nói tiếp: “Con cũng không nói là ba với bố ngủ chung một phòng đâu.”

 

Tống Hề Đào cạn lời: “…” Thôi đừng nói nữa con trai ơi, ba không dám nghe đâu.

 

Tống Mộc Qua kể công: “Chuyện thầy Mạnh đi công tác, chúng ta trốn đi ăn đồ nướng, con cũng không nói luôn!”

 

Tống Hề Đào tặc lưỡi, sống cái cuộc đời gì mà khổ thế không biết, ăn đồ nướng mà cũng phải lén lén lút lút như ăn trộm.

 

“Giờ ba đưa con đi ăn một trận cho đã đời luôn nhé.”

 

Tống Mộc Qua reo lên: “Dạ được! Tuyệt quá!”

 

Thế là một tiếng sau, Tống Hề Đào dắt theo Qua Qua và Hoắc Quyết ngồi vào bàn ở quán đồ nướng, cậu gọi với vào trong: “Làm ơn cho tôi mượn cái kéo với.”

 

Trẻ con ăn đồ nướng ấy mà, cứ cắt nhỏ ra nếm chút vị là được rồi, tuyệt đối không thể để chúng nó chén sạch cả xiên một lúc được đâu.

 

Tống Mộc Qua đang gặm cái đùi gà, bỗng nhiên nhớ đến Đậu Đậu: “Ba ơi, con nhớ Đậu Đậu quá.”

 

Tống Hề Đào hỏi lại: “Đậu Đậu là ai thế?”

 

Tống Mộc Qua kể tỉ mỉ quá trình từ lúc quen biết đến khi kết nghĩa anh em khác họ với Đậu Đậu.

 

Tống Hề Đào nghe xong mà chỉ biết câm nín: “…”

 

Thế mà Mạnh Tư Trình lại tung chiêu thả chó, làm sao mà Qua Qua đỡ được cơ chứ.

 

Hoắc Quyết nghe câu chuyện của Tống Mộc Qua thì ngừng ăn đồ nướng, cậu bé trầm ngâm suy nghĩ sâu xa.

 

Tống Mộc Qua khẳng định: “Hoắc Quyết này, đợi tôi và Đậu Đậu thành anh em rồi, cậu sẽ là bạn thân nhất của tôi nhé.”

 

Hoắc Quyết hỏi: “Thế bao giờ hai chú mới đến với nhau?”

 

Tống Mộc Qua đáp chắc nịch: “Hè này!”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Hết chương 72.

 

Chương 72: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 3) Đến Thăm Nhà

Ngày đăng: 8 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên