Chương 73: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 4) Qua Qua Gặp Ông Nội Mạnh Thì Biến Thành Quả Đu Đủ Giàu Có
Tống Hề Đào đưa hai đứa nhỏ đi ăn đồ nướng xong, Hoắc Quyết được tài xế đón về, còn cậu thì dắt tay Tống Mộc Qua đi bộ về nhà.
“Mai thầy Mạnh đến đón con đi học đúng không?”
Tống Mộc Qua gật gật đầu xác nhận.
Bảy giờ rưỡi Tống Mộc Qua vào học, chắc tầm bảy giờ Mạnh Tư Trình sẽ có mặt dưới nhà, Tống Hề Đào quyết định sáu giờ rưỡi sẽ rời giường chạy trốn trước.
Nếu mà con trai cậu đã là Qua Qua dũng cảm, không sợ môn Toán, thế thì cậu cũng đồng ý để Mạnh Tư Trình và Tống Mộc Qua bồi đắp tình cảm cha con, tính ra thì chuyện này tốt cho cả hai phía mà.
Nhưng người lớn thì không được đâu.
Chỉ cần cậu không xuất hiện, Mạnh Tư Trình sẽ sớm quen với cảnh gà trống nuôi con, không còn ý định lập gia đình nữa cho mà xem. Tống Hề Đào không kìm được suy nghĩ, thế thì tương lai của mình tự do quá rồi còn gì, rũ bỏ trách nhiệm, khổ tận cam lai rồi.
Trước khi đi ngủ, Tống Hề Đào dặn dò con trai kỹ lưỡng: “Về những chuyện xảy ra trong tương lai ấy, con không được kể cho bất kỳ ai nữa nhé, đặc biệt là thầy Mạnh đấy.”
Đương nhiên là Tống Mộc Qua nghe lời ba nhất rồi: “Dạ được!”
Tống Hề Đào nhéo cái má phúng phính hiểu chuyện của con trai: “Qua Qua, con thi cuối kỳ có qua môn không?”
Có Mạnh Tư Trình dốc sức phò tá Qua Qua leo lên mức điểm trung bình, chắc không chỉ dừng lại ở mức qua môn đâu nhỉ!
Tống Mộc Qua thành thật khai báo: “Ba ơi, con không qua được đâu.”
Tống Hề Đào tối sầm mặt mũi.
Tống Mộc Qua thản nhiên khoe tiếp: “Nhưng mà kỳ thi trực tuyến giữa hè thì con qua được nhé!”
Tống Hề Đào thở dài: “Con giỏi quá, cơ mà sao nghỉ hè rồi mà Mạnh Tư Trình còn bắt phải thi cử thế, Qua Qua vất vả rồi.”
Tống Mộc Qua lắc đầu quầy quậy: “Con không vất vả đâu, vì đây là thử thách ông nội dành cho thầy Mạnh mà! Con thi đỗ thì ông nội mới đồng ý cho ba với bố ở bên nhau!”
Tống Hề Đào kinh ngạc tột độ, mới có hai tháng mà Mạnh Tư Trình đã chinh phục được cả phụ huynh rồi sao? Tống Hề Đào mang theo tâm trạng lo âu về tương lai mờ mịt mà chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, cậu lại thấy bóng lưng học sinh giỏi năm nào trong bộ đồng phục màu xanh trắng giản dị. Cậu đứng ở cầu thang, nhìn học sinh giỏi đi ngày càng xa dần. Tống Hề Đào không lên tiếng ngăn cản, nhưng bỗng dưng đối phương dừng lại, xoay người, bước về phía cậu, bộ đồng phục sạch sẽ tinh tươm, không dính chút bụi nào. Hai bóng lưng cậu nhìn thấy trong cùng một ngày, hóa ra lại là cùng một người.
Tống Hề Đào tỉnh mộng, lại nhớ về rất nhiều lời đồn đại, ví dụ như học kỳ sau lớp 12 Mạnh Tư Trình liều mạng nỗ lực học, đến mức giáo viên chủ nhiệm cứ lôi hắn ra làm gương để mắng mỏ cả lớp rằng, người ta giỏi thế còn cố gắng, các em có lý do gì để lười biếng?
Mạnh Tư Trình đã liều mạng vì điều gì chứ? Tiếng chuông báo thức vang lên, lần đầu tiên Tống Hề Đào không ngủ nướng, cậu bật dậy ngay. Hôm qua rối ren quá, cậu chưa kịp suy nghĩ kỹ về chuyện Mạnh Tư Trình và cái acc clone kia của hắn. Bản chất của học sinh giỏi là một người dịu dàng, ngay cả khi trời trở lạnh, hắn còn cẩn thận ghi chú vào tờ đề để nhắc nhở cậu nhớ mang theo áo khoác khi đi học buổi tối cơ mà. Mạnh Tư Trình cũng thế sao?
Tống Hề Đào mím môi, rời giường thay quần áo, lúc này trong nhà rất yên ắng, hai ông cháu vẫn chưa dậy. Cậu lấy một lát bánh mì trong tủ lạnh, ngậm vào miệng rồi mở cửa, định đi chạy bộ tiện thể mua đồ ăn sáng mang về luôn. Tống Quắc thích combo cũ rích sữa đậu nành, trứng luộc nước trà và bánh bao, còn Tống Mộc Qua thì thích cháo nếp cẩm và bánh cuộn xúc xích.
Trong lòng Tống Hề Đào đang tính xem nên mua đồ ăn sáng gì, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Mạnh Tư Trình đứng lù lù ngay ngoài cửa. Mạnh Tư Trình xách một túi rau, có vẻ như vừa đi chợ về, không biết có phải lái chiếc Maybach kia đi chợ không, cơ mà mấy cái lá cần tây thò ra ngoài trông tươi xanh mơn mởn.
Miếng bánh mì đang ngậm trong miệng Tống Hề Đào rơi xuống, được Mạnh Tư Trình nhanh tay hứng lấy. Hắn đưa mắt nhìn bộ đồ thể thao nhanh khô của Tống Hề Đào: “Định đi chạy bộ à?”
Tống Hề Đào gật đầu: “Ừ, đúng vậy.”
Mạnh Tư Trình nghiêng người nhường đường: “Nửa tiếng nữa quay lại ăn sáng nhé, em thích bánh nhân thịt bò hay nhân thịt heo?”
Tống Hề Đào lắp bắp nói: “Heo… thịt heo.”
Mạnh Tư Trình nhét lại miếng bánh mì vào miệng Tống Hề Đào: “Đi đi.”
Mới sáu giờ sáng, mấy hộ xung quanh hoặc là đang ngủ yên, hoặc là bắt đầu lục đục dậy nấu nướng bữa sáng, từng cánh cửa đóng lại tạo nên một gia đình nhỏ. Mạnh Tư Trình cứ thế xách giỏ đi chợ, nho nhã, lịch sự đứng ngoài cửa, Tống Hề Đào chẳng nỡ lòng nào nói ra lời từ chối.
Mới sáng sớm ai lại đi cãi nhau chứ.
Miệng bị bánh mì chặn lại, Tống Hề Đào do dự một lát rồi lủi thủi xuống lầu chạy bộ. Hai mươi phút sau, cậu quay lại điểm xuất phát, bụng cũng đói meo rồi, cậu lững thững đi lên lầu.
Mạnh Tư Trình làm đồ ăn đúng là thơm hơn ngoài quán thật, bánh bao chiên nhân thịt heo, trứng ốp la, mì hải sản. Chắc là Mạnh Tư Trình có phép thuật tắt tiếng động hay sao ấy, nấu xong bữa sáng thơm nức mũi mà vẫn không đánh thức Tống Quắc và Tống Mộc Qua dậy.
Thấy Tống Hề Đào về, Mạnh Tư Trình lau tay: “Tôi về trước đây.”
Lúc đi lướt qua nhau, Tống Hề Đào ngơ ngẩn cả người, cậu vô thức nắm lấy cổ tay hắn: “Anh không ăn à?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Tôi ăn rồi.”
Tống Hề Đào giải thích: “Ý tôi là, Qua Qua còn chưa dậy mà anh đã đi rồi sao?”
Mạnh Tư Trình: “Lát nữa tôi lại sang, cứ bảo bữa sáng là do em làm đi, tránh để chú nghi ngờ.”
Thế là Mạnh Tư Trình đi thật.
Tống Hề Đào vào gọi Tống Quắc và Tống Mộc Qua dậy: “Dậy ăn sáng thôi nào.” Dậy muộn thế này nên Mạnh Tư Trình đi mất rồi còn đâu.
Tống Quắc đã nghe thấy tiếng động trong bếp từ sớm, ông tưởng Tống Hề Đào lại bày vẽ làm mấy món điểm tâm nhìn thì đẹp mà ăn chẳng ra gì, ông chẳng kỳ vọng gì vào hương vị nên cứ nằm ngủ nướng thêm chút nữa.
Tống Quắc và Tống Mộc Qua ngồi vào bàn ăn, xoa xoa mặt điều chỉnh lại biểu cảm, lát nữa dù mùi vị có thất vọng đến đâu cũng không được lộ vẻ chê bai là khó ăn, dù sao thì ba cũng đã vất vả nấu nướng mà.
“Cái này là con làm á?” Tống Quắc nếm thử một miếng mì, thanh đạm mà vẫn đậm đà, sợi mì trơn mượt, vừa dai vừa mềm, đúng chuẩn trình độ vua đầu bếp luôn.
“Ba ơi, ngon quá đi mất.” Tống Mộc Qua cầm cái bánh bao chiên nhân thịt heo cần tây lên, “Ba giỏi quá đi.”
Tống Hề Đào hùa theo: “Đúng rồi, ba của con giỏi lắm đó.”
Có lần một thì sẽ có lần hai, thế là bữa sáng đã được nhân vật giấu tên bao thầu trọn gói luôn rồi. Sáng nào Mạnh Tư Trình cũng lén đến nấu bữa sáng, trưa thì vào trường canh chừng Qua Qua ăn cơm, tối kèm Qua Qua học xong lại đưa cậu bé về. Làm thì nhiều, nói thì ít, mỗi khi hắn gặp Tống Hề Đào cũng chẳng nói thêm câu nào thừa thãi.
Tống Hề Đào hỏi Thời Lưu: “Anh nói xem, tên đó đang muốn làm gì thế?”
Thời Lưu đáp: “Thì đang tích lũy vị thế chứ làm gì, giờ hắn lấy tư cách gì mà mở miệng. Sáng mai cậu có muốn đi ăn thử quán điểm tâm mới mở với tôi không? Điểm tâm kiểu Quảng Đông ấy, cậu có nhớ món đó không?”
Tống Hề Đào từ chối: “Thôi, mai trong thực đơn của Mạnh Tư Trình có món bánh cuốn đấy, tôi order nhân tôm, trứng, ngô với xà lách rồi.”
Thời Lưu cười: “Cái nồi nước ấm này cũng sắp sôi sùng sục rồi đấy.”
Tống Hề Đào giãy nảy: “Tôi có phải ếch đâu.”
Thời Lưu chuyển chủ đề: “Đào Tử này, Mạnh Tư Trình và Mạnh Xế Chử có một ông nội, năm nay ông đã 80 tuổi rồi, ông cụ rất chấp niệm với chuyện nối dõi tông đường, nhưng đó cũng là chấp niệm bình thường thôi. Cậu có nghĩ đến việc cho ông cụ biết đến sự tồn tại của Qua Qua không? Biết đâu ông cụ vui quá, Qua Qua biến thành nhóc con tỷ phú luôn đấy.”
Tống Hề Đào: “Là kiểu kịch bản hào môn sinh một đứa con thưởng hai trăm triệu ấy hả?”
Thời Lưu: “Có khi còn hơn thế nữa ấy chứ.”
Tống Hề Đào nghiêm túc: “Anh nói tôi nghe trước đi, việc ông nội Mạnh biết đến sự tồn tại của Qua Qua rồi thì đó sẽ là mối đe dọa hay là trợ lực cho anh?”
Thời Lưu thành thật: “Ảnh hưởng đến tôi không lớn lắm đâu, tôi nói thật với cậu nhé, ông nội Mạnh bị bệnh rồi, Mạnh Xế Chử có chút lo lắng, anh ấy muốn tìm chuyện vui để ông cụ phấn khởi lên một chút. Tôi cũng không giấu cậu làm gì, tình cảm giữa Mạnh Tư Trình và ông nội cậu ấy không sâu đậm lắm, cậu không cần vì nể mặt ông ấy là ông nội của Mạnh Tư Trình mà quyết định đâu, cậu chỉ cần cân nhắc xem có muốn lấy tiền của ông cụ hay không thôi.”
Tống Hề Đào suy nghĩ: “Thôi không tính đến chuyện tiền nong, cứ tính chuyện tình cảm đi, anh không muốn người yêu của mình phiền lòng, tôi lại đúng lúc giúp được anh, vậy nên sẵn lòng giúp thôi.”
Thời Lưu cảm kích ôm chầm lấy cậu: “Cảm ơn cậu.”
Tống Hề Đào thầm nghĩ, dù tình cảm của Mạnh Tư Trình và ông nội không sâu đậm lắm, nhưng chắc cũng có lòng thương cảm của con cháu đối với người già sắp gần đất xa trời mà, đúng không? Bản chất của Mạnh Tư Trình là một người dịu dàng mà. So với ông bố vô dụng kia thì ông nội Mạnh chưa từng làm hại Mạnh Tư Trình, hơn nữa nguồn kinh tế của Mạnh Tư Trình là do ông nội trực tiếp chu cấp.
……….
Thứ bảy, Tống Mộc Qua đi thăm ông ông cố.
Tống Hề Đào mặc cho bé bộ đồ màu xanh nhạt, trông vô cùng tươi tắn, hệt như một cây đu đủ nhỏ tràn đầy sức sống vậy: “Ông cố là ông nội của thầy Mạnh và bác cả Mạnh đấy, ông cụ bị ốm nên hôm nay chúng ta đến thăm cụ nhé.”
Tống Mộc Qua hỏi: “Ông cố tên là gì hả ba?”
Tống Hề Đào: “Mạnh Lương Tài.”
Tống Mộc Qua quan tâm: “Vậy ông cố có hỏi con bài toán nào không ba?”
Tống Hề Đào: “Con sợ bị hỏi khó à?”
Tống Mộc Qua lo lắng: “Vì ông cố đang bị ốm mà, lỡ con không trả lời được, ông giận lên sẽ bệnh nặng thêm thì làm sao?”
Tống Hề Đào cười: “Qua Qua, con nghĩ được thế làm ba tự hào về con lắm. Nhưng có câu tục ngữ thế này, ngũ thập tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận, ý là các ông bà trên sáu mươi tuổi nghe thấy gì cũng không giận đâu.”
Tống Mộc Qua hớn hở: “Ba ơi, thế thì con không sợ nữa!”
Thời Lưu và Mạnh Xế Chử đến đón Tống Hề Đào, đây là lần đầu tiên Mạnh Xế Chử gặp Tống Mộc Qua, thấy đứa bé này lanh lợi vô cùng, chẳng giống dáng vẻ thi Toán không đạt chút nào cả. Ông nội Mạnh giỏi Toán lắm, công việc đầu tiên của ông là làm kế toán ngân hàng, sau đó nghỉ việc ra khởi nghiệp, gây dựng nên cả một tập đoàn lớn. Hình như năng khiếu Toán học có di truyền cách đời thì phải, hai người con trai của Mạnh Lương Tài thì học Toán rất bình thường, đến đời hai đứa cháu nội thì lại giỏi giang hẳn lên.
Mạnh Xế Chử dặn dò: “Qua Qua, bác cả dạy cháu một kiến thức này nhé, bảng cửu chương ấy, tám lần tám sáu mươi tư, nhớ chưa nào.”
Tống Mộc Qua nhẩm theo: “Tám lần tám sáu mươi tư!”
Mạnh Xế Chử: “Nếu mà ông cố có kiểm tra cháu thì cháu chỉ cần trả lời câu này là được rồi, mấy câu khác cứ trả lời bừa đi.”
Bốn người khăn gói quả mướp chuẩn bị lên đường, Tống Mộc Qua vừa mở cửa đã ngạc nhiên thốt lên: “Ơ, thầy Mạnh?”
Mạnh Tư Trình nhìn bốn người: “Mọi người định đi đâu đấy?”
Qua Qua bảo thứ bảy là ngày ngủ nướng, cả nhà đều không ăn sáng, nên sáng nay Mạnh Tư Trình không đến, đợi đến mười một giờ trưa mới qua nấu cơm. Kết quả là, cả nhà định đi đâu thế này?
Bốn người mắt to trừng mắt nhỏ, không ai báo cho Mạnh Tư Trình à?
Thời Lưu nhéo Mạnh Xế Chử một cái: “Anh chưa nói à?”
Mạnh Xế Chử vô tội: “Anh tưởng Tống Hề Đào sẽ nói chứ.”
Tống Hề Đào cảm thấy mình oan ức hết sức, chuyện nhà của các người, anh em ruột thịt với nhau mà các người không tự bảo nhau à?
Mạnh Tư Trình chớp lấy thời cơ ngay, để lộ ánh mắt u buồn vì bị bỏ rơi, hắn khẽ siết túi đồ ăn tươi sống trong tay: “Mọi người đi chơi đi, để tôi ở lại nấu cơm cho chú Tống ăn vậy.”
Mạnh Xế Chử để lộ vẻ mặt không thể tin nổi: Nấu cơm á?
Tống Hề Đào lập tức bị ánh mắt u buồn của Mạnh Tư Trình đánh gục: “Không phải! Bọn tôi không có đi chơi, mọi người đi đến nhà ông nội của anh, đương nhiên anh cũng phải đi cùng rồi.”
Mạnh Tư Trình trách móc: “Em không báo cho tôi.”
Đấy là vì bình thường chúng ta có nhắn tin riêng gì với nhau đâu! Tống Hề Đào đáp: “Chắc chắn lần sau sẽ nói với anh.”
Mạnh Tư Trình: “Bất cứ chuyện gì cũng vậy, nếu em không nói cho tôi biết thì sẽ chẳng có ai nói với tôi cả đâu.”
Mạnh Xế Chử: “…” Sao nghe mùi trà xanh nồng nặc thế nhỉ?
Trái tim Tống Hề Đào mềm nhũn ra, Mạnh Tư Trình bị mất trí nhớ, điều người mất trí nhớ sợ nhất là bản thân mình không biết cái gì cả, mà người khác cũng chẳng thèm nói với mình: “Được rồi, bất cứ chuyện gì.”
Mạnh Tư Trình khôi phục lại trạng thái bình thường ngay lập tức: “Tôi có lái xe, đi xe của tôi đi.”
Nửa tiếng sau, hai chiếc xe lần lượt chạy vào khu nhà cổ.
Tống Mộc Qua gặp được ông cố đang bị bệnh trông gầy gò ốm yếu. Da dẻ ông cố nhăn nheo, Qua Qua thì mơn mởn căng tràn sức sống, một người hốc mắt sâu hoắm, một người thì má bánh bao phúng phính chưa tan hết, sự sống cứ thế tiếp nối không ngừng.
Tống Mộc Qua lễ phép: “Cháu chào ông cố, cháu là Qua Qua ạ.”
Mạnh Lương Tài nhìn đứa bé trai khỏe mạnh hoạt bát, má đỏ hây hây trước mặt, nhìn một cái là biết ngoan ngoãn rồi, đây là gen mà nhà họ Mạnh không có, phải cảm ơn ba thằng bé rồi.
“Ông cố kiểm tra cháu một chút nhé, tám lần tám là bao nhiêu?”
Tống Mộc Qua đọc vanh vách đáp án: “Dạ, là sáu mươi tư ạ!”
Mạnh Lương Tài gật đầu: “Đúng là con cháu nhà họ Mạnh, Toán giỏi lắm, ông cố hỏi tiếp cháu nhé, bảy nghìn bảy trăm tám mươi sáu trừ đi năm nghìn ba trăm hai mươi tư bằng bao nhiêu?”
Tống Mộc Qua không cần suy nghĩ mà bịa luôn: “Ba nghìn hai trăm bảy mươi tư ạ!”
Mạnh Lương Tài cười lớn: “Trả lời đúng rồi! Sau này Qua Qua cũng là một kế toán giỏi đấy.”
Tiếp đó, ông cụ Mạnh tiếp tục đặt câu hỏi, Tống Mộc Qua đối đáp trôi chảy. Hai bên tung hứng vô cùng ăn ý, cả hai đều mang lại giá trị cảm xúc rất cao cho nhau, Tống Mộc Qua cũng không ngờ bỗng chốc mình lại biến thành thiên tài toán học!
Mạnh Tư Trình đứng bên cạnh quan sát, nửa đầu năm nay ông nội ốm một trận, vậy nên khả năng tính toán đã bị thoái hóa, không nhớ được các con số nữa, mấy phép cộng trừ số lớn ông đọc đề xong bản thân ông cũng chưa chắc đã nhớ chính xác, Qua Qua trả lời sao thì là vậy thôi.
“Uống chút nước đi con.” Mạnh Tư Trình cho Qua Qua uống nước.
Tống Mộc Qua hỏi: “Ông cố bảo sẽ cho con một miếng đất, bố ơi, đất là cái gì hả bố?”
Mạnh Tư Trình giải thích: “Là một mảnh đất trống, bên trên có thể xây nhà, Qua Qua muốn xây thế nào thì xây thế ấy.”
Tống Mộc Qua nảy ra ý tưởng: “Bố ơi, con muốn vẽ tranh.”
Cậu bé muốn vẽ một ngôi nhà thật lớn, để tất cả những người cậu quen biết đều được sống cùng nhau.
Mạnh Tư Trình: “Con vẽ đi.”
Tống Mộc Qua ngồi cạnh ông cố, như Khổng Dung nhường lê, cậu bé sắp xếp chỗ ở cho ông cố lớn tuổi nhất trước, cậu vẽ một căn tứ hợp viện: “Ông cố ở đây, bác cả ở bên trái, bố ở bên phải… Ông ơi, đất có đủ rộng không hả ông?”
Ông cụ Mạnh cười khà khà: “Cháu cứ vẽ thoải mái, không đủ thì vẫn còn nữa mà, ông cố có bao nhiêu đều cho cháu hết.”
Mạnh Xế Chử nói với Tống Hề Đào một tiếng cảm ơn: “Hôm nay ông nội vui lắm, uống thuốc cũng tích cực hơn hẳn, chứ không thì ngày nào cũng như đi đánh trận vậy.”
“Có gì đâu mà.” Tống Hề Đào thấy ngại, chạy ra tưới hoa cùng Thời Lưu.
Mạnh Tư Trình thì ở lại trong phòng, mắt cứ dán chặt vào Tống Mộc Qua, không rời nửa bước.
Mạnh Xế Chử đi tới tán gẫu với hắn: “Tiến độ theo đuổi đến đâu rồi?”
Mạnh Tư Trình: “Cũng tàm tạm.”
Mạnh Xế Chử cười khẩy một tiếng, hào phóng chia sẻ kinh nghiệm: “Thực ra thì, có đôi khi trong lòng đối phương đã ưng rồi, chỉ là chưa qua được ải phụ huynh nên không dám buông lời thôi.”
“Ba Tống Hề Đào làm giáo viên, mẹ làm bác sĩ, gia đình chắc truyền thống lắm, em định thế nào?”
Mạnh Tư Trình bình thản: “Đang chờ một chính sách thu hút nhân tài.”
Mạnh Xế Chử ngạc nhiên: “Em thì tính là nhân tài cái gì?”
Mạnh Tư Trình nhướng mày: “Nhân tài toán học cao cấp đang cực kỳ khan hiếm đó, nhân tài tổng hợp toàn diện.”
“Nhân tài tổng hợp toàn diện…” Mạnh Xế Chử lẩm bẩm nhắc lại, cái việc kiêm chức đầu bếp với lái xe mà cũng nói sang chảnh thế cơ à.
Hết chương 73.
