Chương 75: Ngoại Truyện – Thời Lưu (Phần 1) Con Muốn Cậu Ấy

Chương 75: Ngoại Truyện – Thời Lưu (Phần 1) Con Muốn Cậu Ấy

 

Thời Lưu hiện đang là sinh viên năm ba chuyên ngành Biên kịch tại Học viện Hý kịch Hải Thị. Ngoài việc học, cậu còn đang làm biên kịch thực tập cho một chương trình hẹn hò của thành phố.

 

Chương trình tên là “Con Tim Rung Động”, tính ra thì chương trình này cũng có chút tiếng tăm trong thành phố, khách mời trong chương trình này chia làm hai loại: một bộ phận là muốn xem mắt thật, một bộ phận là diễn viên, mà nhóm người sau thì cần phải có biên kịch viết lời thoại.

 

Ví dụ như một cặp đôi làm công ăn lương ở thành phố hạng nhất sắp thành công nắm tay nhau ra về, thì lúc trao đổi thông tin quê quán, khách mời nam đột nhiên nhận ra khách mời nữ là bà cô họ chưa từng gặp mặt xa tám đời, có bắn đại bác cũng không tới, thế là đành tiếc nuối chia tay.

 

Ví dụ như một khách mời nữ vừa xem xong đoạn video giới thiệu thì bóc phốt khách mời nam ngay tại trận là người đàn ông từng có một đời vợ, hơn nữa còn là anh rể cũ của mình, khách mời nam cũng bóc phốt khách mời nữ ở nhà ăn bám chị gái mình.

 

Lại ví dụ như điều kiện chọn bạn đời trên trời lại gặp được người tình trong mộng như củ cải gặp hố.

 

Thông thường thì một số phát sóng chỉ cần một hai điểm bùng nổ là đủ.

 

Chương trình này có một đặc điểm là từ chối việc đứng làm cảnh, một khách mời lên sóng tối đa hai số là phải đổi, điều này dẫn đến việc đôi khi không tìm được người, Thời Lưu còn phải lôi cả bạn học mình đến để lấp chỗ trống.

 

“Không đến được à? Tao đã bảo là món dưa hấu cắt sẵn đó có mùi lạ mà, mày nghỉ ngơi cho khỏe đi, thấy không ổn thì phải đi bệnh viện ngay nhé, để tao hỏi lão Tư xem có về chăm mày được không.”

 

Hôm nay Thời Lưu tìm lão Đại cùng phòng đến đóng thế, kết quả lão Đại bị tào tháo rượt. Kịch bản cậu viết rồi, tạm thời muốn tìm người có diễn xuất để thế chỗ cũng không dễ.

 

Đạo diễn giục: “Thời Lưu, bạn học của cậu đến chưa? Sắp bắt đầu rồi.”

 

Thời Lưu: “A, cậu ấy có việc đột xuất rồi, để tôi lên thay cho.”

 

Để đối phó với tình huống bất ngờ, nhân viên trong tổ chương trình của họ đều đã quay sẵn một video tự giới thiệu để dự trữ. Thời Lưu nhập thông tin của mình vào hệ thống, chuyên viên trang điểm bên cạnh bắt đầu tô vẽ cho cậu.

 

“Khuôn mặt này đẹp sẵn rồi, không có gì cần sửa nhiều, tóc vuốt chút keo định hình, lộ trán ra trông cho chững chạc.”

 

Thời Lưu: “Cảm ơn chị.”

 

…….

 

Ở một bên khác, Mạnh Xế Chử đang cùng mẹ già nhà mình xem tivi, dạo này mẹ hắn ta đang mê mẩn một chương trình hẹn hò, không phải của đài lớn, chế tác sơ sài, Mạnh Xế Chử cảm thấy lý do quý bà Chương nhà mình đam mê là vì yếu tố “địa phương”. Tất cả các khách mời nữ đều ở Hải Thị, nếu con trai bà phát sinh tín hiệu rung động, bà Chương có thể liên hệ ngay với tổ chương trình để sắp xếp xem mắt.

 

À đúng rồi, chương trình này còn bán cho khán giả một loại vòng tay mà khách mời sử dụng, tuyên bố có thể phát hiện tín hiệu “rung động con tim”, cha mẹ có thể mua cho những đứa con hướng nội hiền lành sử dụng, phòng khi con cái trong quá trình xem mắt cứ cậy miệng cũng không nói, chân không bước, hỏi gì cũng bảo không thích, không hợp, trong khi trái tim thì đã rung động mà không tự biết.

 

Bà Chương lấy ra một chiếc vòng tay màu xanh lam: “Con đeo vào xem nào.”

 

Mạnh Xế Chử bị ép đeo vòng tay, bên trên có một cái mặt đồng hồ, chẳng có gì cả, chỉ có một đường sóng màu xanh lam nhấp nhô bình ổn, nếu tăng cao biểu thị sự rung động thì sẽ chuyển sang màu hồng.

 

Trái tim Mạnh Xế Chử tĩnh lặng như nước.

 

Trên màn hình tivi, mười hai khách mời nữ lần lượt xuất hiện qua các góc quay cận cảnh, toàn cảnh rồi đặc tả.

 

Bà Chương cứ nhìn thấy một cô gái là lại liếc nhìn đồng hồ trên tay con trai một cái. Uầy, một đường thẳng tắp, ai không biết còn tưởng là người chết rồi ấy chứ.

 

“Cô bé kế toán này trông xinh xắn đấy, công ty cũng gần chỗ con, con để ý nhiều chút, biết đâu trên đường đi làm lại gặp.”

 

Mạnh Xế Chử định tháo cái vòng tay thiểu năng trí tuệ này ra: “Con bận lắm.”

 

Bà Chương cản lại: “Dừng tay, lát nữa còn có video giới thiệu chi tiết để xem, tìm hiểu sâu rồi biết đâu lại có rung động.”

 

Mạnh Xế Chử: “…”

 

Mười hai vị khách mời nữ đã vào vị trí, phía trước là một hàng đèn màu hồng, sau lưng là màn hình lớn liên kết với vòng tay của bọn họ. Rất nhanh, khách mời nam đầu tiên lên sân khấu, vì nhuộm tóc vàng lại có chút nhan sắc nên chỉ có đèn của một người tắt.

 

Sau khi khách mời nam giới thiệu bản thân xong, chương trình còn có một tiết mục kiểm tra kiến thức thường thức và trí tuệ ngay tại trường quay.

 

[Bắc Kinh nằm ở múi giờ thứ mấy?]

 

Tóc Vàng: “Ờ… thì…”

 

[Hãy đọc thuộc lòng hai câu thơ của Tô Thức.]

 

Tóc Vàng: “Ờ…. thì… là….”

 

Mắt thường cũng có thể thấy được, màn hình sau lưng các khách mời nữ từ bong bóng màu hồng biến thành đại dương xanh ngắt, đèn đỏ trước mặt cũng lần lượt chuyển sang màu xanh.

 

Tóc Vàng tiếc nuối rời sân khấu, đồng thời cậu ta cũng bày tỏ, khi nào có thời gian sẽ cầm lại sách giáo khoa cấp hai lên để ôn tập thêm một chút.

 

Mạnh Xế Chử: “…” Lập ý của chương trình này cũng độc đáo phết.

 

Bà Chương bình luận: “Cái cậu tóc vàng này không được, con trai à, nếu con lên đó thì hai câu hỏi này chắc trả lời được nhỉ?”

 

Mạnh Xế Chử: “Con không lên, cảm ơn mẹ.”

 

Có một khách mời nam kiên trì đến được vòng có ba cô gái giữ đèn, đồng thời có thể xem thông tin của bọn họ.

 

Bà Chương: “Con xem cho kỹ vào.”

 

Mạnh Xế Chử: “Đây là người ta chọn, nhỡ con cũng chấm trúng cô đó thì sao.”

 

Bà Chương: “Thì con tranh, con giành với người ta chứ sao.”

 

Mạnh Xế Chử: “Con là người có đạo đức mà mẹ, dạo này mẹ lại xem tiểu thuyết gì rồi?”

 

Sau ba khách mời nam, chương trình chèn một đoạn quảng cáo, khách mời nam thứ tư bước ra.

 

Hệ thống âm thanh vòm của tivi bất chợt truyền đến tiếng kinh hô tại hiện trường, bởi vì khách mời nam da trắng chân dài, mày thanh mắt sáng, còn đẹp trai hơn cả minh tinh, vừa mới xuất hiện, chỉ số màu hồng trên vòng tay của cả trường quay bỗng bùng nổ, tiếng trống nhạc nền khuấy động không khí càng thêm dồn dập, vô tình làm nhịp tim của các khách mời nữ tăng vọt.

 

“Xin chào mọi người, tôi là Thời Kỳ, tốt nghiệp Học viện Hý kịch Kinh Đô, là một nhà văn, năm nay 25 tuổi.”

 

Ra đường lăn lộn, thân phận là do mình tự đặt ra mà.

 

Mạnh Xế Chử liếc nhìn vòng tay của mình, đường sóng đã vượt qua vạch an toàn, đang thăm dò ở ranh giới màu hồng. Chắc là nó bị tổ chương trình điều khiển từ xa rồi, tất cả chỉ để cho mẹ hắn ta bỏ tiền ra mua phương thức liên lạc của khách mời mà thôi.

 

Hừ.

 

Tiết mục kiểm tra kiến thức thường thức và trí tuệ, Thời Lưu đối đáp trôi chảy, khẩu khí rõ ràng, giọng nói trong trẻo, sau khi thông qua, khách mời nam có thể trình bày tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình.

 

Thời Lưu mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi thích các chị gái lớn tuổi hơn tôi, sự nghiệp thành đạt, tốt nhất là cũng có thể nâng đỡ sự nghiệp của tôi. Hy vọng cô ấy lái xe Rolls-Royce hoặc Porsche, có nhà trong vành đai 2 ở Hải Thị, thanh toán một lần, chiều cao trên một mét bảy ba, có thể chấp nhận việc cả hai độc lập kinh tế, thu nhập gấp đôi và không con cái. Nếu thấy hợp mắt thì các điều kiện trên cũng có thể nới lỏng.”

 

Từng câu từng chữ như giội một gáo nước lạnh, dập tắt hứng thú của các khách mời nữ, độ hảo cảm màu hồng bắt đầu tuột dốc.

 

Mỗi lần như vậy, bà Chương đều bị những kẻ tổ chương trình cài cắm vào thu hút, vì đó là khúc kịch tính nhất mà, chẳng còn thời gian nhìn vòng tay của con trai nữa. Bà nghe xong đánh giá: “Cậu trai này muốn tìm phú bà đây mà, trên chương trình thì không có đâu, nhưng mà bên cạnh mẹ thì có đấy.”

 

Mạnh Xế Chử che mặt đồng hồ của mình lại, thứ đồ chơi này xuất hiện trên người hắn trông rẻ tiền vô cùng.

 

Video giới thiệu của Thời Lưu được chiếu lên.

 

Khác với hình tượng đào mỏ thể hiện qua lời nói, trong video, cậu đi lại trong khuôn viên trường, vội vàng chạy đến giảng đường lớn, ngồi sau máy quay chỉ đạo quay bài tập phim ngắn, cậu đội mũ lưỡi trai đen, áo phông trắng quần jean bình thường, trông tươi mới, đơn thuần, đúng chuẩn kiểu người có học thức và khí chất.

 

Tín hiệu rung động của Mạnh Xế Chử bùng nổ, thậm chí còn phát ra tiếng kêu tít tít.

 

Bà Chương đang mải xem tivi: “Tiểu Thời trông đẹp trai quá, vẫn còn 8 khách mời nữ sáng đèn kìa, mẹ thấy Tiểu Thời cũng không giống kiểu người như cậu ấy nói đâu, hôm nay chắc là thành đôi được đấy.”

 

Thông thường, chỉ cần khách mời giữ đèn quá ba người là đều có thể ghép đôi, dù sao thành công còn được tặng xe đạp điện cơ mà.

 

Bên kia, Thời Lưu thấy trên sân khấu vẫn còn nhiều đèn sáng như vậy, bèn nháy mắt ra hiệu với người dẫn chương trình. Vì rating, tung chiêu cuối thôi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Người dẫn chương trình: “Vừa nãy trước khi lên sân khấu khách mời nam có nói với tôi, cậu ấy có một sở thích nhỏ không đáng kể, hy vọng các bạn sau khi tìm hiểu hãy quyết định có giữ đèn hay không.”

 

Thời Lưu: “Tôi thích mặc đồ nữ.”

 

Không, cậu không thích.

 

“Hả —” Các khách mời nữ nhìn nhau ngơ ngác, ống kính chĩa vào biểu cảm kinh ngạc của họ.

 

Trên màn hình lớn chiếu ra ảnh giả gái của Thời Lưu, là tạo hình trong một lần quay bài tập diễn đóng vai người khác giới.

 

Sườn xám xẻ tà cao, chân vừa dài vừa trắng vừa thẳng.

 

Thời Lưu: “Về khoản nhan sắc thì nửa kia của tôi không được thua kém tôi đâu đấy.”

 

Tèn ten, tèn tèn ten, tèn ten, tèn!

 

Tám ngọn đèn còn lại vụt tắt hết, hiện trường im phăng phắc, Thời Lưu cũng lộ ra ánh mắt cô đơn vì không được thấu hiểu.

 

Người dẫn chương trình lên tiếng an ủi: “Chắc chắn trên đời này sẽ có người chấp nhận tất cả những sở thích của cậu, người đó mới là chân mệnh thiên…. thiên nữ của cậu.”

 

Bà nó, suýt chút nữa thì lỡ mồm rồi.

 

Bà Chương day day lỗ tai: “Cái gì cứ kêu vo vo thế nhỉ, mẹ bị ù tai rồi à?”

 

Mạnh Xế Chử xé toạc cái vòng tay ra, chỉ vào Thời Lưu đang ảm đạm rời sân khấu trên màn hình, tim đập thình thịch: “Không phải mẹ bảo là xem mắt sao, con muốn cậu ấy.”

 

Hắn móc điện thoại ra, quét mã QR ở góc dưới màn hình, lấy thông tin khách mời.

 

Lần này thì bà Chương ù tai thật rồi: “Ý con là, con chấm cậu trai đó ấy hả?”

 

Mạnh Xế Chử: “Vừa khéo con lại phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của cậu ấy.”

 

Bà Chương: “Không đúng, mẹ mong con tìm con dâu là nữ cơ mà.”

 

Mạnh Xế Chử: “Vừa khéo cậu ấy biết mặc đồ nữ.”

 

Bà Chương: “…”

 

Sau khi Mạnh Xế Chử quét mã nộp phí hội viên 299 tệ, thành công lấy được tài khoản mạng xã hội của Thời Lưu.

 

Là weibo à?

 

Mạnh Xế Chử lập tức đăng ký một tài khoản Weibo, rồi tìm kiếm tài khoản đó, hóa ra đây chỉ là một tài khoản phụ đã bị bỏ hoang nhiều năm, dòng trạng thái gần đây nhất là ba năm trước, chia sẻ một bài viết bốc thăm trúng thưởng máy tính bảng của một nhãn hàng nào đó.

 

Mạnh Xế Chử nhíu mày thật chặt.

 

Bà Chương: “Đã bảo con đừng có nhíu mày rồi mà, trông như xã hội đen ấy, ở công ty dọa người khác thì thôi, chứ ở nhà mà con làm cái gì vậy.”

 

Người thì cao to lực lưỡng, lại thích mặc áo sơ mi đen, khí chất rất chi là phi pháp, không giống cậu em họ Mạnh Tư Trình kiểu thư sinh thiên tài lạnh lùng.

 

Mạnh Xế Chử: “Mẹ, sắp xếp cho con xem mắt với cậu ấy đi.”

 

Bà Chương: “Mẹ không làm.”

 

Mạnh Xế Chử gọi điện thoại cho cấp dưới: “Vậy để con tự làm.”

 

Bà Chương: “Không phải là con định đi bắt cóc người ta đấy chứ? Đừng có làm chuyện phạm pháp đấy nhé!”

 

………

 

Chương trình của Thời Lưu đã quay từ mười ngày trước, hôm nay mới phát sóng. Đêm hôm trăng thanh gió mát, cậu vừa uống trà sữa vừa đi xuyên qua con đường rợp bóng cây của trường, vừa trả lời tin nhắn của bạn học.

 

[Tao đã góp phần tăng rating cho mày rồi đấy! Mày hy sinh lớn quá cơ, đến cả cái ảnh giấu dưới đáy hòm cũng mang ra khoe!]

 

[Cảm ơn!]

 

[Đại lão Thời Lưu ơi, bọn em có một vở kịch ngắn nam giả nữ, anh có muốn diễn xuất không?]

 

[Không nhé.]

 

Nói cho cùng thì cũng là vì chương trình không hot lắm, cộng thêm cậu là biên kịch nên mới hy sinh một chút thôi.

 

Thời Lưu hút mạnh một cái hết sạch trân châu dưới đáy cốc, rồi ném cốc trà sữa vào thùng rác.

 

Lúc này, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại sau lưng cậu, Thời Lưu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị “mời” lên xe.

 

Cửa xe chưa đóng, hào phóng phả hơi lạnh ra ngoài thiên nhiên. Bên trong là hai hàng ghế da thật rộng rãi đối diện nhau, ở giữa là một cái bàn trà nhỏ.

 

Bị bắt cóc rồi! Khuỷu tay Thời Lưu lập tức chống lên lưng ghế, định bật dậy nhảy ra ngoài.

 

Mạnh Xế Chử: “Xin chào, tôi tên là Mạnh Xế Chử.”

 

Động tác của Thời Lưu chợt khựng lại một chút, cậu ngước mắt nhìn lên, đối diện là một người đàn ông cao khoảng hơn một mét tám, âu phục giày da, bề ngoài cương nghị tuấn tú, chắc hẳn cũng là người nắm giữ một công ty lớn nào đó.

 

“Có việc gì không?”

 

Mạnh Xế Chử: “Tôi đã xem chương trình hẹn hò của cậu.”

 

Mắt Thời Lưu sáng lên, lại đặt mông xuống ghế. Người này quả là có con mắt tinh đời, có hai khả năng: Một là nhìn trúng khuôn mặt của cậu, đối phương là ông chủ công ty điện ảnh, đến ký hợp đồng cho cậu debut. Hai là biết cậu là biên kịch của chương trình, từ một chương trình hạng ba mà nhìn ra được thiên phú biên kịch của cậu, chuẩn bị đầu tư cho cậu làm phim. Mặc dù cậu không muốn diễn xuất, nhưng rất muốn chào hàng kịch bản do chính mình viết để quay phim.

 

“Tổng tài, ngài cứ nói đi ạ.”

 

Mạnh Xế Chử: “Tôi cao một mét tám tám, lớn tuổi hơn cậu, có nhà và công ty trong vành đai 2, nhà mua đứt, công ty đã lên sàn, xe đi lại là Rolls-Royce, có thể chấp nhận việc không sinh con và sở thích mặc đồ nữ của cậu nữa.”

 

Thời Lưu: ?

 

Mạnh Xế Chử: “Hoàn toàn phù hợp với điều kiện chọn bạn đời của cậu.”

 

Thời Lưu nghẹn họng: “Cho nên, anh đến là để xem mắt với tôi à?”

 

Mạnh Xế Chử: “Chúng ta ở bên nhau đi.”

 

Bị thần kinh à, tổng cộng mới nói được có mấy câu mà đã đòi ở bên nhau rồi. Thời Lưu cười gượng: “Hình như chúng ta không quen biết nhau, anh dễ dàng nảy sinh tình cảm với một diễn viên trong chương trình hẹn hò thế sao? Mấy cái thông tin anh xem được đều là giả đấy.”

 

Cậu còn nghi ngờ, không biết Mạnh Xế Chử mà đi làm khách mời nam thì liệu có qua nổi vòng kiểm tra trí tuệ không nữa.

 

Mạnh Xế Chử: “Thông tin không quan trọng.”

 

Thời Lưu: “Vậy cái gì mới là quan trọng?”

 

Mạnh Xế Chử: “Vòng tay mà chương trình các cậu bán nói rằng, mức độ thiện cảm của tôi dành cho cậu đã bùng nổ rồi.”

 

Thời Lưu: “À, cái vòng tay đó giá gốc chỉ có mười tệ thôi.”

 

Mặc dù bán 999 tệ, nhưng đúng là mấy cái người mua nó đều có vấn đề về chỉ số thông minh thật mà.

 

Hết chương 75.

 

Chương 75: Ngoại Truyện – Thời Lưu (Phần 1) Con Muốn Cậu Ấy

Ngày đăng: 8 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên