Chương 77: Chung Cư Đế Hào ( Phần 4 )
Người bán đồ ăn nhanh thu dọn sạp hàng, di chuyển vào trong tiệm tạp hóa.
Có lẽ là biết ban ngày chẳng mấy ai đến mua, vậy nên ông cũng đóng cửa tiệm tạp hóa, vào trong ngủ bù.
Những người chơi không hiểu ra sao. Trước khi bà chủ tiệm làm đẹp nói chuyện với Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, không ai trong số những người dân ở chung cư nhắc đến tiếng động đêm qua. Bọn hắn còn nghĩ rằng những người này đã quen với điều đó.
Nhưng lời bà chủ tiệm làm đẹp nói đã bác bỏ suy đoán của bọn hắn.
Một người chơi nam ở tầng ba tên là Vệ Kính Vân hỏi Hạ Bạch: “Lời bà chủ tiệm nói có đáng tin không?”
Hạ Bạch: “Tôi không dám chắc chắn.”
Mới ngủ một đêm trong chung cư, dù cậu cảm thấy bà chủ tiệm có thể đang nịnh nọt bọn hắn vì viên phỉ thúy nên không nói dối, nhưng cậu cũng không dám khẳng định với người khác, cậu chỉ nghiêng về hướng đó thôi chứ không chắc chắn.
Lận Tường hỏi: “Tối qua anh chị cũng nghe thấy tiếng va đập, tiếng kéo lê và tiếng chặt chém à?”
Vệ Kính Vân nói: “Tôi chắc chắn là mình nghe thấy, bọn họ cũng nói là nghe thấy.”
Lận Tường: “Vậy âm thanh đó sẽ trở thành một trong những manh mối quan trọng của chúng ta.”
Vệ Kính Vân nói: “Còn có cái bệ thờ nhỏ chỗ cầu thang nữa.”
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng cảm thấy cái bệ thờ nhỏ đó cũng là điểm mấu chốt.
Hạ Bạch chia sẻ những thông tin bọn hắn biết được, “Trên cái bệ thờ nhỏ đó có hai nén nhang đã cháy hết, căn hộ của ông lão 204 bên cạnh chúng tôi có mùi nhang, nhưng lại không có dấu vết ông ấy đốt nhang, tối qua chúng tôi lại thấy ông ta xuất hiện ở hành lang, có khả năng bệ thờ đó là do ông ta dựng lên.”
Tiền Tinh đứng dậy, rất hài lòng gật đầu với Hạ Bạch, “Đúng rồi, chính xác là như vậy, mục tiêu chung của chúng ta là vượt qua trò chơi này, trong trò chơi chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ thông tin, cùng nhau nỗ lực thoát khỏi nơi này.”
“. . . . . .”
Lận Tường ho khan một tiếng đánh vỡ bầu không khí trầm mặc ngắn ngủi: “Liệu ông ta có phải là nhân vật chính của phó bản trò chơi lần này không? Loại trò chơi không có cốt truyện rõ ràng như thế này, tìm được nhân vật chính quan trọng hơn.”
Lận Tường nhớ lại phó bản Trường đại học y Hòa Bình, trò chơi chỉ nói bọn hắn thưởng thức câu chuyện, nhưng thực tế thì gần như bọn hắn đã dành hết thời gian mình có để đi tìm nhân vật chính, tìm được nhân vật chính thực sự cũng đồng nghĩa với việc có thể thông quan trò chơi.
“Cậu nói đúng, điều quan trọng nhất trong phó bản lần này chính là tìm ra nhân vật chính, chỉ cần chúng ta tìm được nhân vật chính thì sẽ đến gần với chân tướng hơn.” Tô Linh Linh ở tầng ba nói, “Trò chơi này nhìn thì có vẻ như cốt truyện không rõ ràng, nhưng thực chất thì chúng ta đã có một hướng hành động rất rõ ràng, đó là tìm kiếm nhân vật chính trong số những người ở chung cư này.”
“Có điều, hiện tại ông lão ở căn hộ 204 có vẻ đáng ngờ, có thể không phải là nhân vật chính, thường thì người đầu tiên lộ diện sẽ không phải là nhân vật chính, ở mấy loại trò chơi kiểu này, thường thì nhân vật chính phải nên ẩn mình thật sâu mới đúng.”
Lận Tường lập tức nói: “Tôi đồng ý với ý kiến của cậu!”
Nhân vật chính ở phó bản Trường đại học y Hòa Bình ẩn mình đúng thật là rất sâu.
“Hừm! Đây là ý tưởng ngu ngốc gì vậy.” Người chơi nam tên Mã Hâm Giáp, chính là người đã phàn nàn về mùi hôi trước khi bước vào chung cư, nói: “Trò chơi vẫn chưa bao giờ tuân theo một quy luật nào cả, nếu ông ta là nhân vật chính, các cậu buông lỏng một chút thì xong đời ngay!”
Lận Tường: “Mọi người đều có ý kiến riêng, anh không đồng ý thì thôi, mắc gì lại đi tấn công cá nhân?”
“Tôi tấn công cá nhân chỗ nào? Ý tưởng đó chẳng những ngu ngốc mà còn buồn cười nữa!” Mã Hâm Giáp nhếch miệng cười nhạo.
“Này, tôi vừa nói là chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau mà? Chuyện nhỏ nhặt thế này sao lại cãi nhau ầm ĩ thế.” Tiền Tinh đứng giữa hai người, “Vào cùng một trò chơi là do duyên phận, chúng ta phải giúp đỡ và yêu thương nhau chứ.”
“Liên quan gì đến. . . . . .” Mã Hâm Giáp đang định mắng tiếp, nhưng nhìn thấy khuôn mặt đó thì lại nhịn.
Tiền Tinh thực sự có một khuôn mặt rất đẹp.
Hạ Bạch cảm thấy có thể Tiền Tinh quen biết mình, nhưng nếu cậu đã từng nhìn thấy khuôn mặt như vậy thì sẽ nhớ rõ mới đúng.
Vậy thì lại có ba khả năng.
Thứ nhất, Tiền Tinh quen biết cậu, nhưng cậu thực sự chưa từng gặp Tiền Tinh.
Thứ hai, hai người đã gặp nhau, nhưng lại gặp trong khoảng thời gian mà Hạ Bạch không có ký ức.
Thứ ba, Tiền Tinh đã hóa trang. Ngoại hình của cô ta trông rất tự nhiên, thậm chí còn không có một chút dấu vết nào chứng tỏ đã thẩm mỹ, nhưng đây lại là thời đại trò chơi giáng lâm, loại đạo cụ và kỹ năng kỳ diệu gì cũng đều có thể tìm được, không phải cậu cũng có một kỹ năng thay đổi diện mạo, có thể hoán đổi thân phận sao, đạo cụ mà Cục Quản Lý Trò Chơi treo thưởng cho trò chơi này chính là hóa trang.
Hạ Bạch nghĩ đến ba khả năng đó, vậy nên đã lên kế hoạch thử thăm dò cô ta.
Vệ Kính Vân cũng đứng ra làm hòa, “Những gì các cậu nói đều có lý, hiện tại chúng ta tìm nhân vật chính trước, không cần phải dùng phương pháp loại trừ, tôi cũng nói một người mà tôi nghĩ có thể là nhân vật chính.”
Lận Tường phối hợp hỏi: “Ai?”
Vệ Kính Vân nói: “Mẹ của cô bé ở căn hộ 305.”
Trả lời xong Lận Tường, hắn ta nhìn về phía Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, “Các cậu cũng có một chút manh mối về cô bé đó từ chỗ bà chủ tiệm ở căn hộ 303 phải không?”
“Ừ.” Lăng Trường Dạ không giấu giếm, kể lại cho bọn hắn nghe những manh mối mình thu thập được từ bà chủ tiệm, không bỏ sót một chi tiết liên quan nào.
“Lượng thông tin này lớn quá đấy.” Lận Tường phân tích: “Trước hết, mẹ của cô bé đó đã bỏ con gái ở lại chung cư này, nhưng cô ta vẫn không quên gửi cho con gái mình nhiều thứ, điều này có chút kỳ lạ.”
“Kỳ lạ ở đâu?” Mã Hâm Giáp nói: “Cô ta bỏ rơi con gái rồi bị cắn rứt lương tâm thôi.”
Lận Tường: “Anh có nghe rõ không? Gửi rất nhiều thứ, không thiếu thứ gì, điều này chứng tỏ mẹ cô bé có khả năng nuôi sống con gái mình, vậy tại sao cô ta lại bỏ rơi con mình?”
“Vì cô ta muốn tái hôn thôi, muốn leo lên cành cao, con gái là gánh nặng.” Mã Hâm Giáp không suy nghĩ gì nói tiếp.
Lận Tường sững sờ một lúc, “Anh nói đúng, tôi chưa từng nghĩ đến khả năng này.”
Mã Hâm Giáp nhìn cậu ta hết sức kỳ quái, im lặng hai giây rồi lại châm chọc, “Tất nhiên là cậu không nghĩ đến rồi, nhìn là biết con nhà giàu chưa trải sự đời rồi.”
“Đúng là như vậy.” Lận Tường nói.
Mã Hâm Giáp: “. . . . . .”
Hắn ta tức đến mức không muốn nói chuyện nữa.
Lận Tường tiếp tục nói ra phát hiện của mình, “Thứ hai, mẹ của cô bé là một người phụ nữ rất xinh đẹp, từ lời nói của bà chủ tiệm có thể thấy được, cô ta vẫn còn để ý đến việc chồng mình cho rằng mẹ của cô bé đó đẹp, đồng thời từ lời nói của chồng bà chủ tiệm có thể nghe ra, trong chung cư này còn có những người khác cũng cho rằng mẹ của cô bé đó đẹp.”
“Xưa nay, phụ nữ xinh đẹp thường trở thành nhân vật chính, rất nhiều bộ phim mà tôi đã xem đều như vậy, cô ấy sẽ gặp phải bất hạnh vì vẻ đẹp của mình, và sẽ vì những trải nghiệm đau khổ và bất hạnh đó mà trả thù.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Lận Tường nói: “Mọi người nói xem, liệu có khả năng mẹ của cô bé đó đã bị người nào trong chung cư này giết hại rồi không, cái bệ thờ đó có khi nào là để cũng tế cô ấy không?”
“Bà nó!” Một người đàn ông to lớn tên Hùng Tây Nguyên đột nhiên nói: “Anh bạn, suy luận của cậu đỉnh thật, nghĩ kỹ lại thấy đáng sợ quá! Hàng ngày cô bé vẫn đợi mẹ mình về, hàng ngày gặp ai trong chung cư cũng hỏi xem có thấy mẹ mình không, cô bé không biết mẹ mình đã bị một trong số những người này giết hại, thậm chí còn có khả năng tất cả bọn họ đều tham gia, hoặc đều biết rằng cô ấy đã chết. Thật sự có khả năng này lắm!”
Được mọi người ủng hộ suy luận của mình như vậy, Lận Tường rất vui, giống như đã tìm thấy tri kỷ vậy, cậu ta đi đến chỗ người chơi nam đó, “Đúng không đúng không, anh bạn à, tôi biết anh, anh tên là Hùng Tây Nguyên.”
“À, tôi cũng nhớ cậu, cậu tên là Lận Tường.” Hùng Tây Nguyên càng nghĩ càng cảm thấy Lận Tường đoán theo hướng này là đúng, “Tôi nghiêng về hướng mẹ của cô bé kia đã chết, và tất cả mọi người trong chung cư này đều có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến cái chết đó, như vậy thì chắc chắn bọn họ đã thống nhất lời khai, giữ im lặng về những bất thường xảy ra vào ban đêm.”
Lận Tường: “Những bất thường vào đêm qua là hồn ma của mẹ cô bé kia đến trả thù? Nhưng vì những người ở đây thấy có lỗi trong lòng, bị trả thù nhưng không dám nói?”
Hùng Tây Nguyên: “Có khả năng đó lắm!”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Chỉ có một đêm, chỉ vài câu nói đã được hai người họ tưởng tượng ra một vở kịch lớn.
Nói xong, Lận Tường vô thức nhìn về phía Hạ Bạch, hỏi: “Hạ Bạch, chúng ta suy luận thế nào? Có lỗ hổng nào không?”
Còn Hùng Tây Nguyên thì lại nhìn về phía Lăng Trường Dạ, người đàn ông to lớn và thô kệch đó lại có vẻ hơi ngượng ngùng.
Hạ Bạch: “?”
Hai người chưa kịp mở miệng thì Dương Mi đã thay bọn hắn nói, hắn rất hiểu Lăng Trường Dạ, “Không có đủ manh mối mà lại ở đây đoán bừa, chỉ lãng phí thời gian thôi, có thời gian nhiều như vậy còn không bằng đi tìm thêm manh mối.”
Lận Tường không dám phản bác hắn, lập tức im lặng.
Lăng Trường Dạ tỏ ra như đó không phải là thái độ của mình, cười nói: “Giao lưu với nhau cũng rất có ý nghĩa, trao đổi thông tin, đóng góp ý kiến, phản biện, hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội. Chúng tôi đã nói hết những gì mình biết rồi, các cậu ở tầng trên có phát hiện gì không?”
Vệ Kính Vân nói: “Chúng tôi đã nắm rõ được tình hình của những người ở tầng 3, 4 và 5.”
Hạ Bạch: “Hiệu suất của các anh cao thật đấy.”
Tiền Tinh: “Tôi cũng đã nắm rõ tình hình của những người ở tầng 1 và 2.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Dựa theo những gì hai người miêu tả, bọn hắn đã vẽ ra được một bản đồ nhân khẩu ở Chung cư Đế Hào.
Tầng một: Nhà ăn, tiệm tạp hóa, hai chỗ này đều thuộc một chủ, còn hai phòng trống không có ai ở, trong đó có một phòng có cửa sổ bị hỏng, tối qua có một người ăn xin đã trèo vào ngủ, từ chăn đệm và bát đũa bên trong có thể thấy, người này thường xuyên đến ở.
Tầng hai:
Căn hộ 202 là chỗ Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ ở.
Căn hộ 204 là chỗ ông lão thích nhìn trộm ở.
Căn hộ 205 là chỗ Tiền Tinh ở.
Căn hộ 206 là chỗ Dương Mi và Lận Tường ở.
Căn hộ 209 là chỗ một cô gái độc thân ở, có lẽ tuổi cũng không lớn.
Căn hộ 211 là chỗ một bà lão ở cùng cháu trai.
Tầng ba:
Căn hộ 303 là chỗ bà chủ tiệm làm đẹp và chồng bà ấy ở.
Căn hộ 304 là chỗ người chơi Vệ Kính Vân và Mã Hâm Giáp ở.
Căn hộ 305 là chỗ cô bé kia ở.
Căn hộ 307 là chỗ người chơi Tô Linh Linh và Trình Nghi ở.
Căn hộ 308 là chỗ một bà lão ở.
Căn hộ 310 là chỗ người chơi Từ Thanh Danh và Hùng Tây Nguyên ở.
Căn hộ 311 là chỗ người chơi Dư Triều và Lam Tương ở.
Tầng 4:
Căn hộ 406 là chỗ một người đàn ông và một người phụ nữ ở, có lẽ là một cặp vợ chồng trẻ.
Tầng 5 có vẻ không ai ở, hành lang trên tầng đó rất ẩm ướt, có lẽ là bị mưa dột.
Vì vậy, những hộ ở đây không tính đến người buôn bán ở tầng một và người ăn xin, chỉ có 6 hộ gia đình là 204, 209, 211, 303, 308 và 406, cộng thêm tầng một nữa là 8 hộ, không nhiều, điều tra cũng không rắc rối gì.
Hạ Bạch nhìn Tiền Tinh, tối qua ngoại trừ thời gian lên tầng ba gội đầu, ngoại trừ tiếng động bất thường từ 11 giờ đến 12 giờ, cậu không nghe thấy có tiếng gì ở tầng hai, thậm chí cả tiếng gõ cửa, tầng hai rất yên tĩnh.
Dưới tình huống như vậy mà cô ta lại nắm rõ tình hình ở tầng hai như thế, thậm chí còn nói “Cô gái ở căn hộ 209 có lẽ không lớn tuổi”, nói như thể cô ta đã tận mắt nhìn thấy vậy, chắc chắn cô ta có kỹ năng gì đó.
Những người chơi ở tầng ba cũng vậy.
Hạ Bạch lại đưa mắt nhìn tất cả những người chơi ở đây, có một vài người chơi từ đầu đến cuối không nói câu nào, có người đang suy nghĩ, có người cúi đầu im lặng.
Vệ Kính Vân nhìn Lăng Trường Dạ, thấy đội trưởng Đội Tấn Công của Cục Quản Lý Trò Chơi không nói chuyện, vậy nên hắn ta đã mở lời: “Vậy hôm nay chúng ta chia nhau ra hành động? Những người chơi ở tầng hai tìm kiếm manh mối của những người ở tầng hai, những người chơi ở tầng ba điều tra tầng ba và tầng bốn, có thời gian thì có thể điều tra thêm hai người ở tầng một.”
Lận Tường rất nhanh nhẹn, nói: “Được. Nhưng chúng ta không cần phải cứng nhắc giới hạn, tôi thấy bà chủ tiệm làm đẹp ở tầng ba rất thích nói chuyện với Hạ Bạch và đội trưởng Lăng, hai người có thể đến chỗ bà ấy hỏi về tình hình của những người ở đây.”
“Ừ.” Vệ Kính Vân gật đầu, “Chúng ta ăn tối và ăn sáng ở đây mỗi tối và mỗi sáng, có thể thảo luận trao đổi ở đây.”
Sau cuộc thảo luận ngắn gọn và phân công nhiệm vụ xong, mọi người tản ra, người nào trở về phòng của người nấy.
Những người ở tầng ba đi lên trước, Lận Tường ở phía sau nói: “Sao tôi cứ có cảm giác chung cư này hơi quỷ dị nhỉ?”
Hạ Bạch cảm thấy cảm giác của cậu ta rất quan trọng, hỏi: “Quỷ dị ở chỗ nào?”
Lận Tường: “Nói không nên lời, chỉ là cảm giác vô cùng quỷ dị, có gì đó không ổn lắm.”
“Dựa theo kinh nghiệm xem phim và đọc tiểu thuyết nhiều năm của tôi, những người ban ngày bình thường này có thể sẽ biến thành quái vật vào ban đêm để hãm hại người khác, tối qua tôi gần như thức trắng cả đêm, chỉ chờ đợi khoảnh khắc này, lúc mười một giờ tối mới nghe thấy tiếng động lạ, tôi còn tưởng rằng cuối cùng cũng đến, kết quả là chẳng có gì xảy ra cả.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu ta vẫn thích lấy phim ảnh làm cơ sở.
Nhưng mà, cậu cũng giống Lận Tường, cũng có cảm giác vào ban đêm những người này sẽ biến dị.
Lại một lần nữa trò chơi không theo bất kỳ một quy luật nào.
Dương Mi: “Đúng rồi, đến giờ con ma vẫn chưa xuất hiện, kỹ năng của tôi vẫn chưa dùng đến, liệu có phải là chẳng bao giờ được dùng đến không?”
Hạ Bạch: “Nếu những người trong chung cư này thờ một vị Tà Thần nào đó, kỹ năng của cậu có dùng được không?”
Dương Mi lắc đầu, “Chỉ có tác dụng với ma quỷ thôi.”
Lúc nói chuyện, Hạ Bạch để ý thấy Tiền Tinh ở phía trước luôn dựng tai nghe lén.
Cậu nhanh chóng bước đến bên cạnh Tiền Tinh, không cho cô ta có thời gian phản ứng đã hỏi: “Tiền Tinh, cô có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Tiền Tinh: “. . . . . .”
Tiền Tinh: “. . . . . . . . . . . .”
Hạ Bạch bắt gặp vẻ quái dị trên khuôn mặt Tiền Tinh.
Tại sao cô ta lại có biểu cảm này?
Người bình thường khi nghe thấy câu hỏi của cậu sẽ cảm thấy sốc, nghi ngờ hoặc tức giận, hiếm gặp hơn thì sẽ trực tiếp đồng ý với cậu giống như Vưu Nguyệt.
Vậy vẻ quái dị trên mặt Tiền Tinh từ đâu mà ra?
Tiền Tinh nhanh chóng thu biểu cảm trên mặt mình lại, hỏi cậu một câu giống như bình thường: “Ý của cậu là gì hả Hạ Bạch? Tôi còn sống, thi thể cái gì?”
Hạ Bạch liếc cô ta một cái, “Không nói cho cô biết.”
Tiền Tinh: “. . . . . .”
Nói xong, Hạ Bạch nhìn về phía bệ thờ nhỏ ở phía trước, trái cây đã được thay mới, khác với loại trái cây tối qua, nho đã được thay bằng đào hoàng kim. Nhang cũng vẫn giống như hôm qua, đã cháy hết, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy, đó không phải là hai nén nhang hôm qua.
Nhìn hai nén nhang đó, Hạ Bạch đột nhiên nói: “Cái bệ thờ nhỏ này thực sự có khả năng là để cúng tế người chết.”
Lận Tường: “Sao cậu lại nói vậy?”
Hạ Bạch: “Số lẻ là dương, số chẵn là âm. Thông thường khi đốt nhang cúng Phật là ba nén hương, cúng thần có thể là một nén hoặc ba nén, nhưng tuyệt đối không thể là hai nén được, hai nén thường là tế tổ hoặc tế lễ linh hồn.”
Tiền Tinh gật đầu, “Không sai.”
Lận Tường hỏi: “Vậy nếu tế lễ Tà Thần, Âm Thần, mấy kiểu Thần thánh không phải chính đạo ở trên trời thì sao?”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Vậy cậu phải nói sao, nếu là Tà Thần, chắc chắn là có đủ loại tà đạo quái dị, khó mà thống nhất được.
Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm vào đĩa trái cây tươi mới, nói: “Thực sự là ông lão bên cạnh dựng bệ thờ sao, trái cây này chất lượng rất tốt, ông lão trông rất nghèo, có thể mua trái cây tươi ngon như vậy mỗi ngày à?”
“Đúng là như vậy thật.” Hạ Bạch gật đầu.
Tối qua bọn hắn đã thấy ông lão ở trong phòng ăn bánh bao với nước lã, làm sao có thể mua trái cây ngon như vậy mỗi ngày? Cho dù có móc hết túi cũng khó mà duy trì, ông ấy lớn tuổi như vậy, không hưởng thụ cuộc sống còn lại của mình, còn mưu cầu cái gì nữa chứ?
“Nếu nói như vậy, ai trong chung cư này có khả năng cúng trái cây?” Dương Mi ngây thơ và thẳng thắn nói: “Trông bọn họ ai cũng đều rất nghèo, bà chủ tiệm hôm nay vẫn mặc chiếc váy hôm qua.”
Lận Tường: “Lát nữa khi điều tra, chúng ta có thể điều tra theo hướng này, những người có khả năng kinh tế có thể là người đã dựng bệ thờ này, có thể là người gần với chân tướng nhất.”
Hạ Bạch “ừ” một tiếng, vừa định nói chuyện thì lại thấy ông lão ở căn hộ 204 bên cạnh, ông ta lại lén lút trốn ở cửa cầu thang nhìn về phía bọn hắn.
Lận Tường cũng phục ông ấy ghê luôn, “Ông già ơi, ông lén lút nhìn chúng tôi làm cái gì?”
“Phì! Đồ vô liêm sỉ!” Ông lão nhảy một cái, “Ai lén nhìn các người! Tôi đang xem nhìn xem con trai tôi có đến không?”
“. . . . . .”
Phòng của ông ấy thực sự có hai cái giường. Hạ Bạch nhân cơ hội hỏi: “Ông có con trai? Sao chúng tôi không thấy? Ông nói dối, ông không có con trai, ông đang lén nhìn chúng tôi thôi.”
“Tôi có con trai! Tôi có con trai!” Ông lão như thể bị đâm trúng nỗi đau, giọng nói cũng đột nhiên trở nên lớn hơn, “Hàng xóm láng giềng ai cũng biết tôi có con trai!”
“Tôi nói cho các cậu biết, con trai tôi rất hiếu thảo với tôi, thường xuyên đến thăm tôi. Nó còn rất giỏi, nó nói đang lên kế hoạch mua lại chung cư này tặng cho tôi, lợi hại không?” Ông lão ngẩng cao đầu, hất cằm lên nói.
“Cãi nhau cái gì, bà đây ghét nhất là những người ồn ào!” Giọng của bà chủ tiệm 303 vang lên từ tầng trên, bà chủ tiệm không lộ diện, nhưng giọng nói lại vang vọng xuống dưới hết sức rõ ràng, “Ngày nào cũng khoác lác, không khoác lác là chết à! Con trai ông tám đời rồi không đến thăm ông, còn hiếu thảo gì nữa, còn mua chung cư, hahaha, cười muốn rụng răng bà đây luôn rồi!”
“. . . . . .”
Ông lão sụp đổ, tức giận đến mức khuôn mặt cũng vặn vẹo, vừa giậm chân, vừa run run ngón tay chỉ lên tầng trên chửi: “Lý Triều Phượng, con đàn bà độc ác hung dữ kia, con nghĩ mình giỏi lắm sao, không phải cũng lấy phải một thằng chồng hèn nhát vô dụng à? còn gọi cái gì mà Triều Phượng nữa chứ, cô chính là một trò cười!”
“Rầm!” Một cái bình thủy bị ném xuống cửa cầu thang, ruột bình vỡ tung ngay lập tức, nước nóng sôi sùng sục chảy xuống cầu thang.
Khí thế của ông lão lập tức xìu xuống, liếc nhìn mảnh vỡ ruột bình thủy, giọng nói cũng giảm âm lượng xuống mức thấp nhất, có thể người ở trên tầng ba sẽ không nghe thấy, “Con đàn bà độc ác này, mày sớm muộn gì cũng sẽ bị báo ứng, không đúng, nó đã bị báo ứng rồi,haha….”
Vừa nói, ông ta vừa ba chân bốn cẳng đi về phòng mình.
Lận Tường cũng không dám nói to nữa, họ vào đi phòng 202 gần nhất, Tiền Tinh cũng đi theo, nhìn thấy đồ đạc trong phòng, mắt cô ta sáng lên.
“Ôi, đây là cái gì vậy.” Lận Tường nói: “Có chút giống gì ấy nhỉ, ông lão giống như một người già cô đơn, cô bé ở căn 305 giống như một đứa trẻ bị bỏ lại ở quê nhà? Giống kiểu ở vùng núi nghèo khó ấy.”
“Có chút giống.” Tiền Tinh nói: “Con trai của ông lão chắc chắn là không phải dạng hiếu thảo gì, không thường xuyên đến thăm ông ta.”
Lận Tường: “Vậy là ông ta đang nói dối à? Vì sao?”
“Cậu biết vùng núi nghèo khó xa xôi hẻo lánh, nhưng cậu lại không hiểu rõ hệ sinh thái của loại vùng núi nghèo khó này.” Tiền Tinh thở dài, nói: “Cậu không biết, ở những nơi như vậy, những người già không có con trai con gái thường xuyên đến thăm, đặc biệt là những người già sống một mình rất dễ bị bắt nạt. Để không bị bắt nạt, bọn họ thường nói rằng con trai sẽ đến thăm mình, con trai mình giỏi giang như thế nào, rất phổ biến.”
“Haiz…. Ông lão này thực sự rất tội nghiệp.” Cuối cùng Tiền Tinh lại cảm khái một câu.
Hạ Bạch nghĩ đến hai cái giường mà mình thấy trong phòng ông lão, nếu con trai ông ấy thực sự không thường xuyên đến thăm, nhưng ông ấy vẫn giữ hai cái giường sạch sẽ trong căn phòng nhỏ hẹp, quả thực có chút xót xa.
Cậu nhìn Tiền Tinh một cái, “Cô rất hiểu biết về người già ha.”
Tiền Tinh: “. . . . . . Bình thường mà, tôi cũng nghe người ta nói thôi.”
Hạ Bạch làm như không nghe thấy câu nói của cô ta, nói: “Nếu cô đã hiểu rõ như vậy, không bằng cô đi thu thập ông lão bên cạnh đi.”
Tiền Tinh không từ chối, “Được.”
Lận Tường nói: “Vậy tôi đi đến chỗ bà lão và cháu trai ở căn 211? Tôi rất được lòng người già.”
Lăng Trường Dạ: “Được, để Dương Mi đi cùng cậu.”
Lận Tường: “. . . . . .”
Về điểm này thì Hạ Bạch có ý kiến khác với anh, “Đội trưởng, tôi cảm thấy để Dương Mi đi đến chỗ cô gái độc thân ở căn 209 sẽ tốt hơn, cô gái độc thân còn trẻ, chắc chắn sẽ phòng bị với đàn ông, Dương Mi có thể giả gái đi tìm cô ấy.”
“Được đấy.” Dương Mi vui vẻ nói: “Ở đây chưa có ma quỷ xuất hiện, kỹ năng của tôi vẫn chưa kích hoạt, tôi còn tưởng mình là phế vật, để tôi đi tìm cô gái trẻ đó nói về chuyện làm đẹp, dưỡng da, yêu đương, cũng có thể phát huy chút giá trị của mình.”
Lăng Trường Dạ tiếp thu ý kiến, “Được, vậy để Dương Mi đi đến căn 209.”
Hạ Bạch: “Vậy còn tôi với anh?”
Lăng Trường Dạ: “Tôi và cậu trấn thủ căn cứ, sẵn sàng hỗ trợ cho bọn họ bất cứ lúc nào, ở giữa điều phối.”
“. . . . . .”
Dương Mi vụng trộm trợn trắng mắt, hắn ngốc như vậy mà cũng nghe ra được, đó chẳng phải là nghỉ ngơi à.
Lúc nãy không phải anh ta cố ý bảo mình đi với Lận Tường đó chứ? Nghe thì có vẻ giống như sắp xếp nhiệm vụ cho mình, nhưng thực chất là đợi người khác lôi mình đi ra ngoài?
Lận Tường không có ý kiến gì, hai bộ não chiến lược trấn thủ căn cứ là chuyện rất bình thường, cậu ta chỉ hỏi: “Chúng ta tìm cớ gì để gõ cửa đây?”
Lăng Trường Dạ nói: “Lúc nãy ở hành lang ồn ào như vậy, đi mua quà ở tiệm tạp hóa rồi đến nhà xin lỗi, còn mua gì. . . . . .”
Lận Tường giống như chào hỏi, vẫy tay về phía trước, “Hiểu rồi! Tôi đã học được chiêu này của đội trưởng, trên người tôi cũng có một số thứ có giá trị.”
“. . . . . .”
Sau khi ba người ra ngoài hành động riêng lẻ, Lăng Trường Dạ mở một chai nước khoáng đưa cho Hạ Bạch.
Hạ Bạch nói “Cảm ơn”, nhận lấy nước cầm trên tay, nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, tôi cảm thấy Tiền Tinh có chút kỳ quái.”
“Ừ.” Lăng Trường Dạ không có chút nào kỳ quái, “Cô ta ngụy trang.”
Nghe Tiền Tinh ngụy trang, Hạ Bạch cũng không có gì bất ngờ, điều này cũng nằm trong dự đoán của cậu, cậu chỉ tò mò: “Sao anh biết?”
Lăng Trường Dạ thành thật nói với cậu: “Khi tôi làm đội trưởng Đội Tấn Công, Cục Quản Lý Trò Chơi đã đưa cho tôi một đạo cụ duy nhất để nhận biết người đang ngụy trang, cũng coi như là một đạo cụ giúp một người quản lý như tôi nhận diện người khác.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Vậy thì đúng rồi, đạo cụ này có thể nhận biết ai ngụy trang rất phù hợp với người quản lý.
Lăng Trường Dạ: “Ở đây có hai người chơi ngụy trang, vì khá nhạy cảm nên tôi chưa muốn nói với các cậu ngay lập tức, đặc biệt là Dương Mi.”
Hạ Bạch lập tức nắm bắt được điểm mấu chốt, “Dương Mi?”
Lăng Trường Dạ trực tiếp nói với cậu: “Tiền Tinh là nguyên lão của Thánh Du Công Hội, hẳn là người chơi thần bí và giỏi nhất trong số những nguyên lão của Thánh Du Công Hội, tôi đã gặp ông ấy ở thành phố Đại Thái, ông ấy là người duy nhất trong số những người chơi của Thánh Du Công Hội có thể sánh ngang với phó hội trưởng 【 Thông linh giả 】. Từ Thanh Danh ở căn 310 là Dương Nghi, chính là phó viện trưởng Viện Nghiên Cứu của chúng ta, Dương Nghi.”
Hạ Bạch: “?”
Nhất thời Hạ Bạch không biết nên sốc cái nào trước, vậy thì cứ theo thứ tự.
“À, đội trưởng, anh có phát hiện Tiền Tinh có hơi chú ý đến tôi không?” Hạ Bạch yếu ớt hỏi.
Lăng Trường Dạ cười, thong dong nhìn cậu, “Chẳng phải là tôi nên hỏi cậu sao? Tại sao nguyên lão thần bí và giỏi nhất của Thánh Du Công Hội lại chú ý đến cậu?”
Hết chương 77.
