Chương 78: Chung Cư Đế Hào ( Phần 5 )

 

Chương 78: Chung Cư Đế Hào ( Phần 5 )

 

Hạ Bạch cảm thấy mình gặp chuyện lớn rồi.

 

Chẳng biết cậu có duyên phận gì với những nguyên lão của Thánh Du Công Hội, hai cái xác dưới tay cậu là hai nguyên lão của Thánh Du Công Hội, bây giờ lại thêm một người nữa, người giỏi nhất, thần bí nhất, hơn nữa còn chẳng biết gì về ông ta.

 

Đối mặt với câu hỏi của đội trưởng, cậu chỉ có thể dùng độc trị độc.

 

Hạ Bạch: “Tôi cảm thấy, Tiền Tinh quan tâm tôi như vậy, có lẽ là ông ta biết tôi đang giữ hai người bạn của ông ta là Cổ Toàn Côn và Lưu Cường trong tay.”

 

Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm cậu, trên môi mang theo nụ cười, nhưng đôi mắt thì lại sâu thẳm, trong màu đen đó có pha lẫn một chút xanh, “Sao tôi lại cảm thấy trên người cậu có bí mật nhỉ?”

 

Hạ Bạch ngơ ngác lắc đầu, “Không có bí mật gì đâu, tôi nói thật đó.”

 

Lăng Trường Dạ: “Thật sao?”

 

Hạ Bạch: “Có một chuyện không biết có tính là bí mật hay không, tôi không có ký ức gì từ trước mười hai tuổi.”

 

Lăng Trường Dạ nhíu mày, “Tại sao?”

 

Hạ Bạch nói: “Ông nội tôi nói, khi tôi mười hai tuổi thì bị bệnh nặng, đi dạo quỷ môn quan mấy vòng, may mắn được cứu sống, nhưng mất hết ký ức, sức khỏe cũng kém đi rất nhiều. Tôi còn nhớ hồi mười hai tuổi, sức khỏe của tôi thực sự rất kém, ông nội tôi đã bán hết mọi thứ mình có, đi khắp nơi vay tiền để chữa bệnh cho tôi.”

 

Trước khi học cấp ba, cuộc đời của Hạ Bạch chỉ có ông nội, vừa là người thân vừa là bạn bè, mặc dù ông hay khoe khoang khoác lác, thường xuyên rảnh rỗi, nhưng Hạ Bạch vẫn rất nghe lời ông ta, rất yêu thương ông, bởi vì cậu vẫn luôn nhớ đến mùa đông giá rét tuyết rơi dày đặc đó, ông nội đã cõng cậu đi bệnh viện như thế nào.

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Cụ thể là bệnh gì?”

 

“Thực ra tôi cũng không chắc, hồi đó chúng tôi không có tiền để đi bệnh viện tốt, chạy chữa qua lại giữa mấy phòng khám nhỏ, có người nói là bị sốt cao, có người nói là viêm não.” Hạ Bạch suy nghĩ một chút, lại nói, “Ông nội nói, bọn họ còn hù dọa người ta, có người nói tôi sẽ trở thành kẻ ngốc, có người nói tôi sẽ bị liệt.”

 

Mi mắt Lăng Trường Dạ khẽ rũ xuống.

 

Ông nội của Hạ Bạch là người anh chưa bao giờ gặp mặt, ấn tượng của anh về ông chỉ là những mảnh ghép nhỏ qua những lời người khác kể lại.

 

Thời trẻ ông là một Cản Thi Nhân, vào Nam ra Bắc, băng rừng lội suối, chỉ để đưa người về cố hương. Sau này thời đại không cần Cản Thi Nhân nữa, ông chọn một viện nhỏ, dành một chỗ cho những thi thể không có nơi để về, lặng lẽ nuôi cháu mình lớn lên.

 

Khoảng thời gian đó hẳn là nghèo khó nhưng thanh bình, sau này ông trở thành người chơi, sở hữu đạo cụ kỹ năng đáng sợ, vẫn sống một cuộc sống nhàn nhã cùng cháu trai trong ngôi nhà nhỏ ở nông thôn, không muốn trở thành người chơi được mọi người ngưỡng mộ, xem nhẹ danh lợi.

 

Hẳn là phần lớn thời gian ông và Hạ Bạch đều vui vẻ an nhàn.

 

Chỉ là, căn bệnh đó, khoảng thời gian đó…

 

Lẩn quẩn ở quỷ môn quan và các phòng khám nhỏ, Hạ Bạch đã đi qua đi lại nhiều lần, không biết mình bị bệnh gì, không biết hồi đó ông và Hạ Bạch đã trải qua như thế nào.

 

Lăng Trường Dạ: “Sẽ không biến thành kẻ ngốc, sẽ không bị liệt, sẽ luôn khỏe mạnh thông minh mà sống.”

 

“Ừ.” Hạ Bạch nói: “Hồi đó ông nội cũng nói vậy, đội trưởng, anh nói y hệt lời ông nội đã nói.”

 

Khuôn mặt xinh đẹp ngây ngô của Hạ Bạch nói: “Những đứa trẻ trong thôn nói tôi bị sốt cao đến hỏng đầu luôn rồi, nhìn trông giống một kẻ ngốc, nhưng tụi nó lại không thi đậu được vào Đại học Y Hòa Bình.”

 

Lăng Trường Dạ mím môi, kìm nén tiếng cười, lại “Ừ” một tiếng.

 

Hạ Bạch bắt gặp khoảnh khắc anh muốn cười mà không cười, vừa định nói gì đó thì thì lại thấy trên điện thoại xuất hiện một phong bao lì xì.

 

Trong trò chơi mà vẫn nhận được phong bao lì xì, chỉ có thể là phong bao lì xì điểm tích lũy được chuyển tiếp từ app trò chơi, và đến từ người cùng chơi trong trò chơi này.

 

“Đội trưởng, anh lì xì cho tôi à?” Hạ Bạch ngơ ngác hỏi: “Tại sao lại lì xì cho tôi?”

 

“Đó là phong tục bên nhà chúng tôi, khi biết người bên cạnh từng bị bệnh nặng hoặc trải qua đại nạn thì phải lì xì một phong bao. Vì phần lớn là người lớn tuổi lì xì cho trẻ nhỏ, nên có một cách gọi khác là lì xì vuốt đầu.”

 

Nghe nói là phong tục ở quê, phong bao lì xì mang ý nghĩa tốt đẹp, Hạ Bạch nói “Cảm ơn đội trưởng” rồi lập tức mở ra, nhìn thấy con số thì trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Lăng Trường Dạ.

 

Lăng Trường Dạ cười, giọng nói dịu dàng nghe thật êm tai, “Sau này có ngày nào đó bị bệnh, nếu tôi không ở bên thì phải đi tìm người chơi hệ trị liệu giỏi nhất điều trị.”

 

Hạ Bạch nhìn khuôn mặt Lăng Trường Dạ mang theo chút ý cười, thấy anh đang lặng lẽ nhìn mình, không biết sao trong lòng có cảm giác vừa thoải mái vừa ngứa ngáy, muốn nói với anh rất nhiều rất nhiều điều, những điều cậu đã giấu kín trong lòng mình từ rất lâu.

 

“Đội trưởng, tôi kể thêm cho anh một bí mật nữa nhé.”

 

“Không phải cậu đã nói không có bí mật gì sao?”

 

“Cái này cũng không hoàn toàn là bí mật của tôi.”

 

“Ừ.”

 

Hạ Bạch: “Chiếc điện thoại này là của ông nội tôi, trước đây tôi không có điện thoại. Sau khi ông nội mất, tôi dùng điện thoại của ông, đồng thời dùng phần mềm xã hội duy nhất của ông, thay ông tiếp tục trò chuyện với bạn bè của ông. Chủ yếu là, tôi không muốn ông nội hoàn toàn biến mất, không để lại dấu vết gì.”

 

Lăng Trường Dạ “Ừ” một tiếng, “Cậu đang thay ông nội mình tiếp tục sống.”

 

Cậu rất cô đơn, không thể chấp nhận cái chết của ông nội.

 

“Ngoài ra, bạn bè cũ của ông đều là những lớn tuổi rồi, không còn sống được bao lâu nữa, mỗi lần nghe tin một người trong số họ qua đời, tôi đã trầm tư rất lâu, đến bây giờ tôi vẫn không biết phải nói với họ như thế nào, hoặc là, cứ muốn che giấu họ mãi cho đến khi họ cũng ra đi.”

 

“Vài người bạn già của ông đều là những Cản Thi Nhân mà ông quen biết hồi trẻ, bọn họ thuộc nhiều môn phái khác nhau, trước đây hẳn là hay đánh nhau, già rồi thì bọn họ lập ra một nhóm chat, đặt tên là [Cả đời không qua lại với nhau], ngày ngày cãi nhau ỏm tỏi trong nhóm.”

 

Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”

 

Hạ Bạch: “Bọn họ là một nhóm người già đáng thương cô đơn bị thời đại này bỏ rơi, chỉ có thể đeo kính lão cãi nhau trong nhóm chat, sưởi ấm cho nhau. Trước đây tôi luôn nghĩ như vậy, cho đến khi tôi biết, ông nội hẳn là một người chơi rất giỏi, cho đến khi tôi phát hiện lão Vương trong nhóm là cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi.”

 

Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”

 

Anh nhéo nhéo mũi, “Để tôi nghĩ xem, trong hồ sơ của cục trưởng Vương không có ghi gì về kinh nghiệm Cản Thi Nhân, bản ghi chép sớm nhất là ông ta được dân làng yêu mến, trở thành trưởng thôn, sau đó nhanh chóng thăng tiến, lại trở thành một người chơi giỏi, vậy nên mới thành cục trưởng.”

 

Hạ Bạch tức giận, “Hóa ra ông ta cũng là một người chơi.”

 

“Chỉ có tôi là bị lừa thôi, tôi còn từng nghĩ đến việc sau này sẽ cùng bọn họ sống tới già, sẽ nhặt xác bọn họ, cùng chôn bọn họ ở trong sân.”

 

Lăng Trường Dạ trầm mặc.

 

Hạ Bạch lại đần mặt hỏi: “Đội trưởng, hình dạng thật sự của Tiền Tinh không phải là một ông già chứ?”

 

Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”

 

Hạ Bạch đã tê liệt rồi, “Tôi nói mà, cô ta có mùi của một ông bố già.”

 

Lăng Trường Dạ cũng có chút rối loạn, anh cảm thấy đây không phải là một bí mật nhỏ, cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi và nguyên lão giỏi nhất của Thánh Du Công Hội có thể quen biết nhau, bọn họ có biết thân phận của nhau không?

 

Lăng Trường Dạ cười, làm như chuyện không liên quan gì đến mình, lại miêu tả kỹ lưỡng hình dạng thật sự của Tiền Tinh cho Hạ Bạch nghe, Hạ Bạch vô cùng chắc chắn rằng ông ta chính là Lão Tiền trong nhóm [Cả đời không qua lại với nhau].

 

Người luôn chậm chạp, vì phải đeo kính lão nên thường xuyên không theo kịp đề tài cãi nhau của mấy người kia.

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Vậy nên, những người mà cậu tưởng là bị thời đại này bỏ rơi, những người mà cậu nghĩ già yếu khó sống sau khi trò chơi xuất hiện, những người già mà trong nhóm có vẻ như không biết gì về trò chơi, một người là cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi, một người là nguyên lão thần bí của Thánh Du Công Hội, một người là người chơi sở hữu kỹ năng đáng sợ.

 

Quả nhiên, vẫn còn nhiều “bất ngờ” đang chờ cậu phía trước.

 

Hạ Bạch đần mặt tự mình tiêu hóa mọi chuyện một lúc lâu, chuyện này đã tác động mạnh mẽ đến quan điểm sống của cậu.

 

Hồi đó cục trưởng không tiện hỏi, ông nội đã mất rồi, lần này cậu nhất định phải hỏi lão Tiền cho kỹ càng mới được.

 

“Vậy Dương Nghi thì sao? Làm sao hắn ta có thể giấu diếm chúng ta đăng ký tham gia vào phó bản trò chơi này được?” Hạ Bạch hỏi.

 

Trước đây cậu từng tò mò, nếu người chơi có thể điền thông tin mơ hồ hoặc không chính xác, mà Cục Quản Lý Trò Chơi lại không thể cấm họ ngụy trang, vậy làm sao xác nhận người chơi đăng ký và người chơi vào trò chơi là cùng một người?

 

Tống Thạch đã nói với cậu, nhìn ID trò chơi.

 

Mỗi người sau khi ra khỏi trò chơi, trong điện thoại của họ sẽ có thêm một ứng dụng trò chơi, đồng thời sở hữu ID trò chơi của mình, khi có hành vi giao dịch tương tự trong trung tâm giao lưu của người chơi, ID sẽ tự động hiển thị.

 

“Dương Nghi là người quan trọng như vậy của Cục Quản Lý Trò Chơi, nhân viên không biết ID trò chơi của hắn ta sao? Nếu biết, lúc xem danh sách đăng ký chẳng phải là phát hiện ra ngay sao?”

 

Lăng Trường Dạ: “Cục Quản Lý Trò Chơi hẳn là có hồ sơ ghi chép lại ID trò chơi, nhưng không công khai, dù gì thì việc phát biểu hay giao dịch gì cũng đều là quyền riêng tư. Hơn nữa biết rồi thì sao, hắn ta có quyền nhận nhiệm vụ săn thưởng vào trò chơi mà.”

 

Hạ Bạch: “Vậy hắn ta giả dạng vào trò chơi để làm gì?”

 

“Cậu và Dương Mi.” Lăng Trường Dạ nói: “Có lẽ hắn ta vẫn muốn lấy máu của cậu, hành động ở Cục Quản Lý Trò Chơi không tiện, trong trò chơi thì không bị hạn chế. Còn Dương Mi, tôi cũng không tiện nói giữa  bọn họ rốt cuộc là tình huống gì.”

 

“Có lẽ cậu cũng cảm nhận được, mỗi lần Dương Nghi ở đó, Dương Mi sẽ không vui, rất trầm tư.” Lăng Trường Dạ nói: “Thỉnh thoảng còn có hành vi quá khích.”

 

Đây hẳn là vấn đề nhạy cảm về thân phận mà Lăng Trường Dạ nói.

 

Hạ Bạch: “Nhưng mà không nói cho Dương Mi biết, sau này hắn biết sẽ giận anh đó.”

 

“Giận thì giận đi, một tiếng sau sẽ quên hết thôi.” Lăng Trường Dạ nói.

 

Hạ Bạch: “. . . . . . Anh không phòng bị, nếu xảy ra chuyện gì thì sao.”

 

Lăng Trường Dạ: “Đây cũng là điểm tôi băn khoăn.”

 

Hai người bàn bạc một chút, quyết định chọn thời điểm an toàn nhất là lúc ăn trưa để nói chuyện này với Dương Mi.

 

Lúc này, Dương Mi đã vui vẻ thay váy, đi gõ cửa phòng 209.

 

Hạ Bạch nhìn qua khe cửa thấy hắn vui vẻ như vậy thì lại nghĩ đến dáng vẻ cúi đầu bấm ngón tay trước và sau khi hắn gặp Dương Nghi, bỗng nhiên cậu hiểu ra tại sao Lăng Trường Dạ lại không muốn nói cho Dương Mi biết.

 

Khi Dương Nghi không ở đó, Dương Mi vui vẻ như một thiên thần nhỏ, khi Dương Nghi ở đó, đôi cánh của thiên thần nhỏ như bị gãy.

 

Từ nhỏ đến lớn Lận Tường luôn được lòng người lớn, cậu ta vô cùng tự tin, nhưng cuối cùng lại bị từ chối thẳng thừng.

 

Sau khi gõ cửa, người trong phòng chỉ hỏi cậu ta muốn gì.

 

Lận Tường: “Chào bà, vừa rồi tụi cháu cãi nhau ở ngoài hành lang, có làm phiền bà không ạ? Cháu mang một ít quà nhỏ đến để xin lỗi bà.”

 

Bà cụ bên trong lạnh lùng nói: “Không cần xin lỗi, cậu đi đi.”

 

Lận Tường: “Cháu đã mua quà rồi, mong bà nhận lấy cho cháu vui lòng, nếu không cháu sẽ thấy thực sự áy náy.”

 

Bà cụ: “Quà để ở ngoài, còn cậu thì đi đi.”

 

“. . . . . . A, à vâng!” Lận Tường nhìn vào khe cửa, “Vậy cháu để ở đây. Nếu bà có việc gì cần giúp đỡ chứ nói với cháu, cháu còn trẻ khỏe, gần đây lại rảnh rỗi.”

 

Bà cụ: “Cậu không đi tôi sẽ gọi cảnh sát!”

 

Lận Tường lập tức chạy đi.

 

Lúc chạy đi thì lại nhìn thấy ông già ở căn 204 đang nhìn trộm mình, còn cười nhạo cậu ta.

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Trái ngược với cậu ta, Dương Mi dễ dàng được cô gái mời vào phòng.

 

Mãi đến trước giờ ăn trưa hắn mới về, mọi người đều nghĩ chắc hắn đã hỏi ra được nhiều manh mối lắm, kết quả lại nghe hắn nói: “Tôi chỉ nói chuyện với cô em đó về quần áo kiểu tóc thôi, sẵn tiện chê bai toán học một chút.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“. . . . . .”

 

Dương Mi: “Nhưng mà, cô ấy lại mời tôi chiều mai đến nhà chơi.”

 

Hạ Bạch: “Rất tốt, nếu ngay từ đầu đã thăm dò gì đó, có thể cô ấy sẽ phòng bị, cứ từ từ như vậy mới có thể tìm được manh mối quan trọng.”

 

Dương Mi gật đầu, “Ừ ừ, cô ấy siêu dễ thương, dù không có trò chơi cũng muốn kết bạn kiểu đó, chúng ta không nên quá thực dụng được.”

 

Lăng Trường Dạ: “Cậu nói xem, cậu đã nhìn thấy gì trong phòng cô ấy.”

 

“Cô ấy tên là Lê Thi Kỳ, bảo tôi gọi cô ấy là Tiểu Kỳ. Hẳn là khoảng mười tám tuổi, tôi nhìn thấy sách giáo khoa lớp mười hai của cô ấy.” Dương Mi bắt đầu kể, “Trên giường có hai cái gối khác màu, một cái đen một cái hồng, tôi cảm thấy trước đây cô ấy hẳn là ngủ cùng người khác. Trên bàn có một đĩa hạt dưa và các loại hạt, cô ấy có chia cho tôi ăn, tôi cảm thấy cuộc sống của cô ấy hẳn không phải là loại quá nghèo khó.”

 

“Ồ, đúng rồi.” Dương Mi nói: “Trên người Tiểu Kỳ cũng có mùi nhang, mọi người nói xem, có khi nào cô ấy lập bệ thờ không? Điều kiện của cô ấy tốt hơn ông già căn 204 nhiều, hẳn là có thể cung cấp hoa quả và nhang khói hàng ngày.”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Cũng có khả năng đó.”

 

Nhưng lúc ăn trưa bọn hắn lại nghe Vệ Kính Vân nói, bọn họ cũng ngửi thấy mùi nhang trên người bà cụ căn 308 và cặp vợ chồng căn 406.

 

Sau khi Hùng Tây Nguyên nghe tin thì nói với họ: “Tôi nói rồi, toàn bộ những người ở đây đều là người xấu, trên người cặp vợ chồng ở tiệm làm đẹp 303 hẳn là cũng có mùi nhang, chỉ là bị mùi dầu gội ở trong tiệm che khuất mà thôi! Bệ thờ nhất định là do bọn họ cùng nhau lập, bọn họ cùng nhau giết người, vậy nên người nào cũng đều phải tế bái.”

 

Lận Tường gật đầu, “Như vậy cũng có thể giải thích được tại sao lại thay hoa quả mới hàng ngày, trong khi bọn họ đều sống rất khó khăn, một người thay hoa quả hàng ngày quá khó, nếu cùng nhau bỏ tiền ra thì dễ dàng hơn.”

 

“Kỳ thật tôi cũng đồng ý với quan điểm này.” Vệ Kính Vân đưa ra lý do, “Bệ thờ thường được thiết lập ở nơi tương đối công khai, chính là để cho nhiều người đến tế bái, chứ không, nếu là do một người thiết lập, vậy tại sao không đặt ở nhà mình luôn cho rồi?”

 

Tất cả mọi người đều đồng ý với giả thuyết này.

 

Hùng Tây Nguyên thở dài, “Nếu là như vậy thì độ khó nhiệm vụ của chúng ta sẽ tăng lên, vốn tưởng là tìm ra được người thiết lập bệ thờ sẽ tìm được điểm đột phá, sẽ nhanh chóng tìm được chân tướng. Nếu bọn họ cùng nhau làm, bọn họ cùng đứng chung một chiến tuyến, có thể là đã thống nhất lời nói với nhau từ trước rồi.”

 

“Ừm, đúng vậy.” Lận Tường nghĩ đến hai bà cháu căn 211 thì đau đầu, “Sẽ khó công phá lắm.”

 

“Không đúng.” Lăng Trường Dạ kịp thời kéo họ lại, tránh đi sai hướng, “Bệ thờ đó không phải do tất cả mọi người ở tòa nhà chung cư này cùng nhau thiết lập.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Tôi cũng không nghĩ là họ cùng nhau lập ra, ít nhất thì bà chủ tiệm 303 không tham gia.”

 

Lận Tường lập tức hỏi: “Tại sao?”

 

“Chúng ta ăn sáng xong thì về, bà chủ tiệm 303 và ông lão ở căn 204 xảy ra cãi vã, bà chủ tiệm đã ném cái bình thủy xuống.” Hạ Bạch nói: “Cái bình thủy đó vỡ ra, nước nóng chảy xuống cầu thang, bình thủy cũng lăn xuống, mà bệ thờ lại ở trong hành lang, nếu nói bà chủ tiệm tham gia thiết lập, vậy trong lòng bà ấy phải có chút kính sợ hoặc kiêng kỵ gì chứ, vậy thì bà ta sẽ không liều lĩnh ném bình thủy xuống như vậy.”

 

“Đúng ha!” Lận Tường vỗ đầu, “Sao tôi không nghĩ đến chứ.”

 

Bởi vì cậu thích tưởng tượng hơn.

 

Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ gật đầu, tiếp lời cậu: “Nếu bà chủ tiệm không tham gia thì ông chồng hiền lành nhu mì khi đối diện với bà ta cũng không dám tham gia.”

 

“Oa!” Hùng Tây Nguyên thán phục, “Vậy không phải chúng ta loại trừ được hai nghi phạm à, điều này chứng minh hai người họ không làm chuyện gì trái lương tâm liên quan đến bệ thờ, có thể hỏi thăm về những người khác ở tòa nhà chung cư từ chỗ bọn họ.”

 

Vệ Kính Vân nói: “Còn cô bé ở căn 305 nữa, hẳn là cô bé cũng không có nghi ngờ gì, đúng không?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Đừng dựa vào suy đoán chủ quan để phán đoán. Sáng nay các cậu có phát hiện gì ở chỗ cô bé không?”

 

“Không có, cô bé không ra ngoài, chúng tôi có gõ cửa nhưng nó cũng không thèm để ý, tối qua cô bé đã hỏi chúng tôi là có nhìn thấy mẹ của mình không, có lẽ nó cảm thấy chúng tôi không còn giá trị sử dụng nữa nên không quan tâm.” Vệ Kính Vân giơ tay nói.

 

“Cô bé không ra ngoài à?” Hạ Bạch nghi ngờ: “Hôm nay không phải cuối tuần, mà ở độ tuổi đó thì cô bé phải đi học.”

 

“Mẹ cô bé bỏ rơi nó rồi, nó ở một mình làm sao đi học được, có thể sống được ở tòa nhà chung cư này đã là tốt lắm rồi.” Vệ Kính Vân nói xong lại nhìn Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, “Bà chủ tiệm 303 trông có vẻ khá thích các cậu, không bằng các cậu đến đó hỏi thăm thêm một chút nữa?”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Tối nay chúng tôi đi gội đầu sẽ trò chuyện nhiều hơn với bà ta.”

 

“. . . . . .”

 

Nói vài câu đơn giản với mọi người rồi bọn hắn cũng lên lầu, trưa hôm nay bọn hắn còn một việc quan trọng phải làm, đó là nói cho Dương Mi biết Dương Nghi cũng ở trong phó bản trò chơi này.

 

Lúc lên lầu, người chơi Dư Triều và Lam Tương ở căn 311 cũng vừa lúc đi xuống tìm đồ ăn, khi đi ngang qua nhau, Lận Tường đột nhiên hắt hơi.

 

Thấy hai người nhìn lại, Lận Tường vội vã xua tay, “Xin lỗi.”

 

Hai người cũng không nói gì mà đi xuống luôn.

 

Lận Tường lầm bầm, “Hai người đó ít nói quá, thật lạnh lùng.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Tôi cũng chưa từng nghe bọn họ nói chuyện.”

 

Thấy ông già lại lén lút ở hành lang nhìn bọn hắn, bốn người lập tức đi vào phòng.

 

Lăng Trường Dạ đi thẳng vào vấn đề: “Dương Mi, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

 

Dương Mi đang uống nước, ngơ ngác ngẩng đầu lên, khóe miệng còn vương một giọt nước, theo động tác mở miệng của hắn mà chảy xuống, trông thật ngốc nghếch, “Chuyện gì vậy đội trưởng?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Cậu biết Từ Thanh Danh chứ?”

 

Dương Mi gật đầu, “À, biết.”

 

Lăng Trường Dạ: “Anh ta là Dương Nghi ngụy trang.”

 

Dương Mi sững sờ một chút, sau đó lại tiếp tục cúi đầu uống nước, “Ồ.”

 

Lận Tường ngạc nhiên nói: “Dương Nghi? Chính là cái người ngồi giữa khi chúng ta tường thuật lại trò chơi đó hả? Là phó viện trưởng Viện Nghiên Cứu à?”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Chính là hắn ta. Hắn ta và Dương Mi có chút không vui, vậy nên đội trưởng mới cố tình nhắc nhở Dương Mi một tiếng.”

 

“Sao vậy?” Lận Tường lập tức ngồi xổm xuống trước mặt Dương Mi, nhíu mày hỏi: “Anh ta có bắt nạt cậu không?”

 

Dương Mi trực tiếp nói: “Anh ta là anh trai tôi.”

 

Lận Tường sững sờ một chút, lại ngượng ngùng đứng dậy, “À, lúc nãy chỉ là, do tôi kích động quá……”

 

Cậu ta nói xong cũng nhận ra có vấn đề, bất hòa giữa anh em lúc nào cũng phức tạp hơn những bất hòa với người khác.

 

Lăng Trường Dạ không dành nhiều thời gian cho chuyện này, tiếp tục nói với Dương Mi: “Sau này cậu tiếp tục đi đến căn 209, thử thăm dò cô gái đó xem thế nào, cửa căn 211 không mở được, tầng này của chúng ta chỉ có thể phải dựa vào cậu.”

 

Dương Mi lập tức ngẩng đầu lên, nắm chặt nắm đấm, “Đội trưởng, anh cứ yên tâm!”

 

Bọn hắn vừa nói xong thì nghe thấy có tiếng mở cửa rồi đóng cửa, bốn người lập tức im lặng, lặng lẽ đến gần cửa, nhìn ra ngoài từ khe cửa.

 

Cửa phòng 211 cuối cùng cũng mở ra, bà cụ bên trong nắm tay một cậu bé, bọn họ đi từ bên kia đến, hẳn là đi xuống dưới ăn cơm.

 

Người già lưng còng, bước đi từng bước nhỏ chậm chạp, khuôn mặt bà nhăn nheo, nắm chặt tay cậu bé. Cậu bé trông cũng cỡ bằng tuổi cô bé căn 305, nó bực bội muốn rút tay về, nhưng không rút được, đành phải để yên cho bà nắm, sau đó lại quay đầu nhìn lại.

 

Hẳn là nhìn thấy quà Lận Tường để ở cửa cho bọn họ.

 

Sau khi bóng dáng hai người đó biến mất, đột nhiên xuất hiện một đôi mắt sâu hoắm trước mặt bọn hắn, “Các người còn nói tôi nhìn trộm, các người mới là kẻ nhìn trộm!”

 

“. . . . . .”

 

Bốn người lập tức lùi lại phía sau.

 

Lận Tường ngượng ngùng cười một tiếng, nói: “Bà cụ trông có vẻ rất lo lắng cho cháu trai của mình, cũng đã tám tuổi rồi mà vẫn phải nắm tay.”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Cậu bé trông có vẻ không thích như vậy, không bằng bây giờ cậu cầm quà đuổi theo, tự tay tặng cho nó?”

 

“Ý hay đấy!” Lận Tường lập tức đẩy ông già ra, chạy đi.

 

Dương Mi cũng lấy hai túi đồ ăn vặt từ trong túi mà Lận Tường mang từ cửa hàng tạp hóa nhỏ về, “Bây giờ tôi cũng đi, hình như Tiểu Kỳ không ra ăn trưa, thuận tiện tôi đi thăm hỏi luôn.”

 

Hắn trông có vẻ không bị ảnh hưởng gì nhiều, Lăng Trường Dạ nói: “Cậu đi đi, mang cái này theo, chúng tôi cũng muốn nhìn.”

 

Lăng Trường Dạ đưa cho hắn một chiếc móc điện thoại, nhưng Hạ Bạch biết đó không phải đơn giản là móc điện thoại, hẳn là một đạo cụ tương tự như máy giám sát.

 

Dương Mi đeo vào rồi đi.

 

Rất nhanh sau đó Hạ Bạch đã chứng thực được suy đoán của mình trên điện thoại của Lăng Trường Dạ, Dương Mi vào căn 209, trên điện thoại xuất hiện hình ảnh của hai người trong phòng.

 

Dương Mi vui vẻ chia đồ ăn vặt cho Tiểu Kỳ, Tiểu Kỳ nói cảm ơn, hai người cùng nhau ăn, vừa ăn vừa hỏi: “Cái này là bạn trai cậu mua cho cậu à?”

 

Dương Mi: “Hả?”

 

Tiểu Kỳ che miệng cười, “Đừng giấu nữa, tôi thấy cậu và một chàng trai cao lớn đi ra từ một căn phòng, chính là người cầm quà xin lỗi cho căn 211 đúng không?”

 

Dương Mi đỏ mặt, “Không phải đâu.”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

“Đừng giả vờ nữa, có gì đâu, ban đầu tôi cũng đến đây ở cùng bạn trai.” Tiểu Kỳ nói.

 

“Oa!” Dương Mi lộ vẻ mặt hóng chuyện, “Cậu có bạn trai à?”

 

“Ừ.” Cô gái nở nụ cười rụt rè, “Tôi có một người bạn trai rất yêu tôi.”

 

Dương Mi kích động lại gần cô ấy hơn một chút, “Bạn trai cậu thế nào?”

 

“Ngoại hình rất đẹp trai, rất yêu tôi, chỉ là, có tính chiếm hữu rất mạnh, rất dính người.” Tiểu Kỳ nói.

 

“Giống nhân vật nam chính trong tiểu thuyết quá đi! Có ảnh của anh ấy không?” Dương Mi kích động nói: “Mau cho tôi xem đi!”

 

“Không có đâu.” Tiểu Kỳ cúi đầu.

 

“Hả? Không có à.” Dương Mi có chút thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó hắn lại phấn khởi, “Ảnh có gì đẹp đâu, ảnh bây giờ đều giả hết á, đâu có đẹp bằng người thật? Khi nào anh ấy đến? Tôi đến xem người thật.”

 

Tiểu Kỳ cúi đầu gỡ ga giường, nói: “Anh ấy không đến, tôi đi xem anh ấy.”

 

Nhìn đến đây, Hạ Bạch cảm thấy có hơi kỳ quái.

 

Không nói đến việc một cặp tình nhân mà lại không có một bức ảnh nào của người yêu, nghe có vẻ kỳ quái thật.

 

Nếu thực sự như Tiểu Kỳ nói, bạn trai của cô ấy có tính chiếm hữu rất mạnh, lại rất dính người, vậy sao có thể không đến thăm cô ấy, mà lại là cô ấy đi xem bạn trai.

 

Có thể giải thích được hai điểm kỳ quái này, hiện tại Hạ Bạch cũng chỉ có thể nghĩ đến hai trường hợp.

 

Thứ nhất, Tiểu Kỳ đang nói dối. Cô ấy không có bạn trai vừa đẹp trai vừa dính người lại chiếm hữu mạnh.

 

Thứ hai, Tiểu Kỳ không nói dối, nhưng bạn trai của cô ấy không thể lộ diện.

 

Hạ Bạch lại đột nhiên nghĩ đến ông già ở căn 204 bên cạnh, ông ta luôn miệng nói mình có một đứa con hiếu thảo giỏi giang, nhưng thực chất, con trai ông ta đã rất lâu rồi không về thăm nhà.

 

Giữa hai người này có liên quan gì với nhau không?

 

Hết chương 78.

 

Chương 78: Chung Cư Đế Hào ( Phần 5 )

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên