Chương 80: Vật Tận Kỳ Dụng

 

Chương 80: Vật Tận Kỳ Dụng

 

Thời tiết hôm sau không được tốt.

 

Mây đen che khuất ánh mặt trời, cả thế giới như chìm trong u ám và tĩnh lặng.

 

Chu Kỳ An mở mắt ra, lần thứ hai trong ngày cậu nhíu mày.

 

Có gì đó không đúng.

 

Trưởng thôn đã nhấn mạnh việc dậy sớm, có nghĩa là đó cũng có thể là một quy tắc, mọi người lúc này lẽ ra phải thức dậy rồi. Không ai dám dùng nước ở kênh mương, tất cả đều dùng nước giếng để rửa mặt, bình thường không thể yên tĩnh như vậy.

 

Sửa sang lại quần áo, cậu đi sang ngôi nhà đối diện.

 

Cổng sân mở toang, bên trong lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng cỏ dại xào xạc trong gió.

 

Cánh cửa gỗ của ngôi nhà gạch ở giữa sân thậm chí còn không khóa.

 

Chu Kỳ An bước chầm chậm vào, cậu vẫn luôn trong tư thế sẵn sàng triệu hồi Bạch Lăng bất cứ lúc nào.

 

Nhìn qua khe cửa, trước tiên cậu xác định Thẩm Tri Ngật và Ứng Vũ không có ở đó.

 

Sau khi chắc chắn không có bóng dáng ma quỷ nào, Chu Kỳ An đẩy cửa bước vào, chỉ thấy thành viên Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ đang gục mặt trên bàn ngủ ngon lành. Bên cạnh, Khấu Đà hơi nhíu mày, dường như đang vật lộn với giấc mơ, cố gắng thức dậy.

 

Chu Kỳ An thử gọi to hai tiếng, thậm chí còn gọi Từ Côi ở phòng bên dậy, nhưng hai người kia vẫn không có phản ứng gì.

 

Không còn cách nào khác.

 

Cậu cho mỗi người một cái tát.

 

“…”

 

Khấu Đà và thành viên Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ mơ màng mở mắt ra, người sau thở hổn hển: “Có chuyện gì vậy?”

 

Nhìn thấy dấu tay trên má trái của Khấu Đà, hắn ta theo bản năng sờ lên mặt mình.

 

Sau khi Từ Côi tỉnh dậy, không vào trong ngay mà đi sang phòng bên kia gọi cô gái trẻ và nữ giáo viên dậy.

 

Cái tát này khiến người ta đau răng, thành viên Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ nghiêm túc nghi ngờ có phải cố ý trả thù cá nhân trong đó hay không.

 

“Tôi thấy mọi người ngủ mãi không dậy, sợ có chuyện.” Chu Kỳ An mỉm cười: “Không cần khách sáo với tôi đâu, nhìn mặt mọi người đỏ bừng kìa.”

 

Một người lúc trở về từ nhà thờ đã cố gắng dùng đạo đức để ràng buộc cậu, người còn lại thì cậu đã nghe được đôi điều, muốn đào góc tường của cậu, cướp đồng đội của cậu.

 

Khấu Đà và những người khác ít nhiều gì cũng đã nhận ra mình đang chìm vào giấc ngủ, không thể nào tỉnh lại được.

 

Nhìn thấy Chu Kỳ An trên tay còn cầm một chiếc búa nhỏ, họ lựa chọn đỏ mặt cảm ơn.

 

Ít nhất là không bị đánh bằng búa.

 

Bỗng nhiên, ánh mắt Khấu Đà lóe lên, hình như còn thiếu hai người?

 

Vừa định lên tiếng thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Ứng Vũ và Thẩm Tri Ngật lần lượt bước vào.

 

Thẩm Tri Ngật xách theo một giỏ nấm tươi rói, không cần nghĩ cũng biết đã đi đâu, còn Ứng Vũ… Dưới ánh mắt nghi ngờ của mọi người, anh ta bình tĩnh nói: “Đào mỏ.”

 

Mọi người chỉ coi như anh ta không muốn nói, vẫn quan tâm hơn đến vấn đề tại sao không thể tỉnh lại.

 

“Nước.” Khấu Đà nhanh chóng nghĩ ra điều gì đó, “Trong báo cáo có đề cập đến, sau khi nhóm chuyên gia đầu tiên đến đây đều cảm thấy khát nước một cách kỳ lạ, tôi cũng có cảm giác tương tự.”

 

Nước ở thôn Phong Thủy, tám phần là uống vào sẽ có tác dụng phụ.

 

Mọi người nghe xong thì đáy lòng đều trầm xuống, không ăn thì còn có thể cầm cự được hai ngày, nhưng không uống nước… với cường độ vận động thường xuyên phải chạy trốn, e rằng một ngày cũng không chịu nổi.

 

Rõ ràng biết là hố, nhưng họ cũng không thể không nhảy.

 

Chu Kỳ An nhớ lại lúc ăn cơm ở nhà trưởng thôn, Thẩm Tri Ngật đã từng ngăn cản cậu uống nước. Sau đó trong ngày, cậu cũng uống một ít, nhưng cố tình hạn chế lượng nước uống vào, nên ảnh hưởng không quá lớn.

 

Lúc này Thẩm Tri Ngật đi tới bên cạnh cậu, nói nhỏ vài câu.

 

Chu Kỳ An gật đầu.

 

Vài phút sau, mọi người đều im lặng.

 

Nghĩ đến việc sáng nay suýt chút nữa đã chết trong giấc ngủ, thành viên Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ tức giận suýt chút nữa muốn bóp nát chiếc cốc trên tay.

 

“Cái nơi quỷ quái này…”

 

Lời còn chưa dứt, đã bị tiếng củi khô cháy tí tách ngoài sân cắt ngang, ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào Thẩm Tri Ngật đã ngồi nướng nấm ở đó. Hắn nướng, Chu Kỳ An ngồi bên cạnh ăn ngon lành.

 

Nấm nướng xong sẽ ra nước, cắn một miếng, nước nấm chảy ra vô cùng thơm ngon.

 

Trong sân vang lên tiếng xèo xèo, trong nhà im lặng đến đáng sợ.

 

Hai người các người đến đây để dã ngoại à?

 

Còn có, nướng cho chúng tôi một ít nữa đi!

 

………..

 

Trưởng thôn vẫn như thường lệ, dáng vẻ lom khom xuất hiện vào lúc trời tờ mờ sáng, đếm số người thấy đủ mặt, trên mặt thoáng hiện lên vẻ thất vọng.

 

Chu Kỳ An nhận thấy sắc mặt cô gái trẻ có chút thay đổi khi nhìn thấy trưởng thôn.

 

Cậu hạ giọng hỏi: “Tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Cô gái trẻ ngạc nhiên: “Cậu không biết sao?”

 

Cô ta cứ tưởng sau khi đóng cửa, cậu sẽ lén lút nấp ở chỗ tối quan sát chứ.

 

Chu Kỳ An lắc đầu: “Tôi xem một lúc rồi đi ngủ.”

 

“…”

 

Khóe miệng cô gái trẻ giật giật: “Trưởng thôn đã kiểm soát được tình hình.” Dường như cảm thấy cách hình dung này không được chính xác lắm, cô ta nói: “Sau khi xác chết người chơi tấn công, hình như có chút sợ ông ta, nên đã ngừng tấn công dân làng, nhưng có điều kỳ lạ.”

 

“Hửm?”

 

Cô gái trẻ giải thích chi tiết: “Ông ta không lập tức kiểm soát tình hình.”

 

Nói trưởng thôn lợi hại thì cũng đúng, ông ta có thể bị ngộ độc thực phẩm, bị gạch đập choáng váng, ngày hôm qua mãi đến khi có vài người dân bị thương mới miễn cưỡng khống chế được tình hình.

 

Nói không lợi hại thì cũng đúng, trong tình huống đó, cuối cùng ông ta vẫn dẫn dắt được phần lớn dân làng rời đi.

 

Hai người chưa kịp trao đổi thêm thì trưởng thôn đã lên tiếng: “Chút nữa tôi sẽ dẫn các chuyên gia đi khảo sát nguồn nước.”

 

Hôm nay ông ta nói rất ít, cũng không nhắc đến chuyện ăn sáng.

 

Chu Kỳ An bỗng nhiên nói: “Có thể muộn một chút được không? Tôi bị đau bụng.”

 

Nói rồi cậu nháy mắt với Thẩm Tri Ngật, người sau mặt không chút thay đổi: “Tôi cũng đau, rất gấp.”

 

Trong sân chỉ có một cái nhà vệ sinh, khi có thêm hai người chơi nữa mặt mày nhăn nhó nói có thể hôm qua ăn uống không đảm bảo, trưởng thôn mới nới lỏng thời gian một chút.

 

“Nửa tiếng sau tôi sẽ quay lại.” như nghĩ đến điều gì, ông ta lạnh lùng nhấn mạnh: “Hôm nay lịch trình có chút đặc biệt, lát nữa lên núi, ai cũng không được đi vệ sinh nữa.”

 

Mọi người nhìn nhau.

 

Sau khi tất cả đều gật đầu, trưởng thôn mới xoay người rời đi.

 

Những người chơi khác ngay lập tức nhìn về phía Chu Kỳ An, đối phương đột nhiên câu giờ, chắc chắn là đã phát hiện ra điều gì đó.

 

Chu Kỳ An cũng không giấu giếm: “Có thể tôi đã phát hiện ra một số thông tin hữu ích, nhưng mà…”

 

Cô gái trẻ phối hợp hỏi: “Nhưng mà cái gì?”

 

Chu Kỳ An: “Bản chất của hợp tác là trao đổi, tôi cần một đạo cụ trị liệu và những thông tin hữu ích khác.”

 

Khi nói câu cuối cùng, cậu nhìn về phía Từ Côi và Khấu Đà.

 

Hai người này hôm qua đi từ hướng sau núi trở về, Chu Kỳ An đoán bọn họ lại đến nhà thờ một chuyến, hơn nữa còn có phát hiện khả quan.

 

Thành viên Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ nghe vậy thì cười lạnh, quả nhiên là được voi đòi tiên.

 

Đạo cụ trị liệu quý giá như vậy, ai lại nguyện ý dùng nó để đổi lấy thông tin.

 

Chu Kỳ An khoanh tay, dáng vẻ kiêu ngạo, thản nhiên thốt ra hai chữ: “Mục sư.”

 

Ánh mắt thành viên Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ lóe lên, vội vàng nói: “Cho dù cậu thật sự có thông tin về mục sư, cũng không đáng giá một đạo cụ trị liệu…”

 

“Có thể.”

 

Lời nói dứt khoát đột ngột cắt ngang lời hắn ta.

 

Người lên tiếng là Khấu Đà, hắn ta thản nhiên nói: “Đạo cụ cũng phải có mạng mới dùng được, ngày hôm qua chúng ta đã chọc giận dân làng rồi.”

 

Phải nhanh chóng rời khỏi phó bản này.

 

“Đạo cụ tôi có thể đưa,” Khấu Đà nhìn Chu Kỳ An, “Nhưng phải dùng đạo cụ khế ước để lập giao kèo.”

 

Chu Kỳ An rất thích dáng vẻ đạo mạo này của hắn ta, búng tay một cái: “Đương nhiên rồi.”

 

Từ lúc Chu Kỳ An nhắc đến đạo cụ trị liệu, Thẩm Tri Ngật dường như đã đoán được điều gì, yên lặng đứng xem kịch.

 

Hai bên lập khế ước xong, Khấu Đà lấy ra một lọ thuốc.

 

【Không nhịn được nữa: Có thể thúc đẩy vết thương mau lành trong thời gian ngắn, giảm đau 70%.】

 

Chu Kỳ An chạm vào, giới thiệu hiện lên, nụ cười đầy ẩn ý: “Hèn chi Khấu tiên sinh lại tích cực lập giao kèo với tôi như vậy.”

 

Gần như là một loại thuốc vô dụng đến cực điểm, nên gọi là thuốc giảm đau thì đúng hơn.

 

Có người chơi dường như đã nghĩ đến điều gì, lập tức có chút hả hê nhìn sang, đạo cụ trị liệu rất ít khi vô dụng, nhưng xác suất này cũng không phải là không có.

 

Những người gần đó gần như đều nhìn về phía Chu Kỳ An, chờ cậu nuốt trái đắng này, nói ra thông tin.

 

Chu Kỳ An đột nhiên cầm lọ thuốc đứng dậy.

 

Khấu Đà vẫn mỉm cười, chỉ là giọng nói đã trầm xuống vài phần: “Muốn vi phạm khế ước sao?”

 

Dưới ánh mắt của mọi người, Chu Kỳ An nói: “Tôi ra ngoài tìm manh mối.”

 

“…”

 

Khấu Đà sửng sốt, hơi nhướng mí mắt, xác định cậu không phải đang nói đùa.

 

Manh mối của nhà ai, mà phải đi tìm bây giờ?

 

“Khi nào đuổi được trưởng thôn về, giao dịch của chúng ta nhất định sẽ hoàn thành.” Chu Kỳ An thật sự bắt đầu đút hai tay vào túi, đi ra ngoài: “Đến lúc đó anh đưa thông tin trên tay cho tôi là được.”

 

Lúc bước qua ngưỡng cửa, cậu còn cố ý giơ một tay lên, vô cùng tiêu sái phẩy phẩy.

 

“…”

 

Khoảng hai giây sau, cô gái trẻ há miệng, cố lắm mới thốt ra được một câu: “Hay là… Đi theo xem sao?”

 

Nói một cách lịch sự là đi theo xem, nói thẳng ra là theo dõi.

 

Khấu Đà trước tiên nhìn về phía Thẩm Tri Ngật và Ứng Vũ, ba người này rõ ràng là cùng một phe, lúc này Thẩm Tri Ngật đang cúi người dọn dẹp củi chưa cháy hết, rất có ý thức phòng cháy chữa cháy, Ứng Vũ yên lặng đứng dưới gốc cây xa xa đếm khoáng sản.

 

Hai người dường như đều không có ý định ngăn cản.

 

Còn Từ Côi, đã quay lại phòng đóng cửa, không biết đang làm gì.

 

“Đi.” Khấu Đà trực tiếp đứng dậy, trầm giọng nói.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Bên kia, Chu Kỳ An đã đi được một đoạn.

 

Chỉ có nửa tiếng, phải tranh thủ thời gian.

 

Đi dọc theo con đường lát đá xanh, dân làng hai bên đường không còn treo nụ cười như ngày hôm qua, từng người từng người một nhìn cậu với ánh mắt vô cùng u ám.

 

Bước chân cậu vẫn không ngừng, coi NPC như cột điện, cho đến khi đi ngang qua một ngôi nhà mới đột nhiên chậm bước chân.

 

Trên dây phơi quần áo mới giặt xong, giặt không được sạch lắm, còn dính một ít vết máu nhàn nhạt.

 

Cửa ra vào cũng không có ai làm việc đồng áng.

 

“Tìm thấy rồi.”

 

Chu Kỳ An đưa tay kéo khóe miệng, điều chỉnh thành nụ cười hiền lành, sau đó gõ cửa theo phép lịch sự.

 

Gõ chưa được mấy cái, cửa đã mở, một đứa trẻ da trắng bóc xuất hiện.

 

“Cỏ lợn.” Đứa trẻ trong thôn rất thích gọi người ngoài như vậy.

 

Tuy cha mẹ không cho phép chúng gọi như vậy, cỏ lợn là thức ăn cho gia súc, tương đương với việc sỉ nhục Thánh nữ. Nhưng trẻ con đều có giai đoạn phản nghịch, đôi đồng tử trong veo đầy ác ý nhìn chằm chằm Chu Kỳ An.

 

Bên trong nhà truyền đến lời nhắc nhở yếu ớt: “Không được dùng xưng hô bất kính.”

 

Chu Kỳ An như trở về nhà mình, trực tiếp sải bước đi vào. Đợi đứa trẻ phản ứng lại, cũng không ngăn cản, đảo mắt một cái, khóa cửa lại, lén lút cầm lấy chiếc liềm trong sọt.

 

“Tôi nghe nói ở đây có người bị thương.” Chu Kỳ An hoàn toàn không nhìn ra phía sau, trên tay xuất hiện thêm một lọ thuốc, ân cần nói: “Đặc biệt đến đây đưa chút thuốc.”

 

Ngày đầu tiên trưởng thôn đã nhắc nhở, điều kiện y tế trong thôn rất kém, đêm qua hai con quỷ đồng thời tấn công dân làng, chắc chắn có người bị thương.

 

Rõ ràng, người Chu Kỳ An muốn tìm chính là một người xui xẻo như vậy.

 

Vừa nói cậu vừa mở nắp lọ, lắc lắc lọ thuốc: “Chắc chắn là thuốc tiên.”

 

Ánh nắng xuyên qua lớp giấy cửa sổ chiếu vào, phản chiếu trên ngón tay, long lanh trong suốt.

 

Ánh nắng đó hoàn toàn không thể xua tan tâm tư xấu xa của thanh niên, trong lọ thuốc dường như là chất lỏng, tần suất lắc lư chỉ cần cao hơn một chút, thuốc sẽ bị đổ ra ngoài.

 

Nghe nói là thuốc của người thành phố, người dân nằm trên giường vẫn đang sốt liền dùng ánh mắt ngăn cản đứa trẻ, giọng điệu lộ ra vẻ khát khao: “Cậu, cậu cầm cho chắc vào.”

 

“Hắt xì.” Chu Kỳ An đột nhiên hắt hơi một cái nho nhỏ, lọ thuốc lại lắc lư.

 

Lúc người dân trên giường thót tim, cậu cố tình cứng đờ nửa người, như thể bị đứa trẻ cầm liềm phía sau dọa sợ, đột nhiên xoay người một vòng như nhảy một điệu Waltz.

 

“Tách.”

 

Một giọt thuốc rơi xuống đất.

 

Âm thanh tương tự cũng vang lên vào tối hôm qua, sau khi xác người chơi vùng dậy từ trong giếng bò ra, trên người không ngừng nhỏ giọt nước giếng.

 

Ký ức đau đớn khi bị tấn công vì âm thanh nhỏ bé này mà thức tỉnh.

 

Lần này người dân trực tiếp quát lớn với đứa trẻ: “Con đi chỗ khác chơi đi!”

 

Bên ngoài cửa, mấy người chơi theo dõi yên lặng nghe lén, sắc mặt bọn họ vô cùng đặc sắc, hoàn toàn hiểu được ý đồ của đối phương.

 

Người dân bị thương rất cần thuốc men, đây là cơ hội tốt để moi thông tin.

 

Thành viên Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ: “Cậu ta, chơi, đẹp, thật đấy.”

 

Lấy được đạo cụ từ tay người khác, lại đến đây ban phát lòng tốt, mà theo nội dung khế ước, Khấu Đà còn phải tặng kèm tất cả thông tin mà mình biết.

 

Hắn ta nhịn không được nhìn về phía Khấu Đà, sắc mặt của Khấu Đà thật sự không thể nói là tốt được.

 

Một người rất biết đùa bỡn người khác lại bị người ta đùa bỡn lại, cảm giác này thật khó chịu. May mà hắn ta còn lý trí, ra hiệu im lặng.

 

Cô giáo thì nghĩ rất thoáng, so với dân làng, bọn họ coi như là tốt rồi.

 

Dân làng thôn Phong Thủy giống như một miếng bọt biển——

 

Bị Chu Kỳ An nắm trong tay, nhẹ nhàng bóp một cái, vắt kiệt chút nước cuối cùng.

 

“Vết thương trên vai anh phải nhanh chóng sát trùng đấy.” Trong nhà, ánh mắt Chu Kỳ An vô cùng lo lắng: “Theo lượng máu chảy ra này, anh sẽ nhanh chóng bị sốt, thời gian có thể kéo dài đến vài ngày, sau khi sốt cao một tiếng đồng hồ vi khuẩn sẽ khiến cổ họng anh sưng đau, hai tiếng đồng hồ thì dạ dày khó chịu, đến tiếng thứ tư anh sẽ khó thở… Bảy tiếng đồng hồ là lên đường luôn!”

 

Người chơi bên ngoài cửa mặt không chút thay đổi.

 

Ba hoa tiếp đi, ai mà ba hoa giỏi bằng cậu.

 

“May mà tôi có mang theo thuốc.” Chu Kỳ An đi đến bên cửa sổ, người dân muốn đưa tay ra cướp lấy, nhưng lại sợ trong quá trình đó làm đổ thuốc.

 

Thể chất người dân cường tráng, không có nghĩa là không bị bệnh và không chết, trưởng thôn bị ngộ độc thực phẩm chính là ví dụ điển hình nhất.

 

“Đưa tôi… thuốc.” Người dân khàn giọng nói: “Cậu là chuyên gia, chuyên gia phải giúp đỡ chúng tôi.”

 

Chu Kỳ An mỉm cười hiền lành: “Đương nhiên rồi.” Cậu chuyển chủ đề: “Nhưng mà anh cũng phải giúp tôi, trưởng thôn đã kể cho tôi nghe câu chuyện về Thánh nữ, tôi rất hứng thú, muốn về viết một bài luận văn có liên quan.”

 

Trong báo cáo có đề cập, để giữ chân nhóm chuyên gia trước, trưởng thôn đã chủ động kể chuyện.

 

Quả nhiên người dân không hề tỏ ra nghi ngờ câu nói này.

 

Chu Kỳ An từng bước xâm nhập: “Tôi muốn biết, tiêu chuẩn lựa chọn Vu Nữ là gì? Làm sao các người có thể xác định được người phụ nữ được chọn chính là Vu Nữ.”

 

Sắc mặt người dân thay đổi liên tục.

 

Chu Kỳ An nghiêng lọ thuốc một chút, hai giọt thuốc rơi vào vết thương chưa lành hẳn, đồ trong trò chơi luôn phát huy hiệu quả tức thì, vết thương do xác chết người đàn ông mặt chữ điền cào ra rất đau đớn, nhưng khi nhỏ thuốc cảm giác đó lập tức giảm đi rất nhiều.

 

“Hiệu quả thuốc thế nào?”

 

Người dân nhìn chằm chằm lọ thuốc: “Tôi nói cho cậu biết, cậu nhất định phải đưa thuốc cho tôi.”

 

Chu Kỳ An thản nhiên “Ừm” một tiếng.

 

“Vu Nữ được chọn trước đây là dân làng thôn Phong Thủy.” người dân chìm vào hồi ức, ho khan nói: “Tác phong của mẹ cô ta, ừm, không được đoan chính… Không biết đã dan díu với ai mà có thai sinh ra cô ta, nghe nói người đàn ông đó đã cho một khoản tiền lớn.”

 

“Sau khi cô ta mang theo con về thôn, đã sửa sang lại căn nhà các người đang ở, tổng cộng có hai gian, một gian dùng để phụng dưỡng cha mẹ…”

 

Mí mắt Chu Kỳ An giật giật.

 

Vậy nên bọn họ ở trong căn nhà mà Thánh nữ từng ở, thảo nào lại bị quỷ hận như vậy.

 

“Trẻ con trong thôn nghịch ngợm, nhìn đứa con hoang không vừa mắt, thường xuyên ném rác vào sân, còn….” Người dân lại ho khan, tiếp tục nói: “Còn đập vỡ cửa sổ. Sau đó bọn họ đã nâng cao vị trí cửa sổ và làm nhỏ lại.”

 

Nói đến nửa câu sau, ánh mắt ông ta có chút lập lòe.

 

Chu Kỳ An đoán đây chỉ là một phần nguyên nhân, căn nhà kia rõ ràng là đã được xây thêm một lớp, cách bài trí này giống như đang nhốt cái gì đó, có lẽ là muốn nhốt quỷ, kết quả thất bại.

 

“Chỉ vì vậy mà các người cho rằng cô ấy là Vu Nữ?”

 

“Đương nhiên là không phải, cô gái đó thật sự có vấn đề.”

 

Trong mắt người dân lóe lên ánh sáng kỳ lạ: “Sau khi lớn lên, cô ta bỏ đi học người ta làm ăn buôn bán, lúc vắng khách sẽ trở về thị trấn ở vài tháng. Mỗi lần trở về, cô ta đều nói ra những lời kỳ quái, còn bất kính với trưởng làng, nói cái gì mà muốn cạnh tranh công bằng, mọi người đều có thể tranh cử chức trưởng làng.”

 

“Cô ta còn tự viết cho mình một bản tuyên ngôn tranh cử, nói là có thể bỏ tiền ra sửa đường… Haiz, đây chẳng phải là mê hoặc lòng người sao? Sửa đường thì có thể làm gì, cái nơi khỉ ho cò gáy này. Nếu thật lòng thì đã sớm phát tiền cho mọi người rồi.”

 

Chu Kỳ An im lặng tiếp tục lắng nghe.

 

“Mỗi năm cô ta trở về, không lâu sau sẽ xảy ra hạn hán.” Người đàn ông lạnh lùng hỏi: “Cậu nói xem, có tà môn hay không?”

 

Chu Kỳ An im lặng một lúc: “Cô ấy đều trở về vào thời điểm cố định nhỉ…”

 

Mùa khô cũng chỉ có mấy tháng đó.

 

Người dân lại tìm lý do khác để phản bác: “Cô ta cũng giống như người mẹ không ra gì của mình, mỗi lần trở về làng không lâu, đều bị phát hiện mang thai… Chưa chồng mà chửa!”

 

“Vậy thì sao?” Chu Kỳ An lạnh lùng: “Hơn nữa, làm sao các người biết được là chưa kết hôn?”

 

Người dân cười lạnh: “Hổ phụ sinh hổ tử.”

 

“…”

 

Có lẽ nhận thấy vẻ thiếu kiên nhẫn giữa hai hàng lông mày của Chu Kỳ An, vì thuốc men, ông ta không tiếp tục chỉ trích tác phong của Vu Nữ nữa: “Trước đây trong làng đã từng xử tử Vu Nữ, năm đó hạn hán nghiêm trọng, trưởng làng tổ chức bỏ phiếu, quyết định khôi phục nghi lễ tế thần.”

 

“Cô ta bị trói trên cột phơi nắng cho đến chết, chết rất thê thảm, móng tay đều bị mài mòn hết.” nhớ lại cảnh tượng lúc đó, người dân nhịn không được run lập cập, “Trên cột toàn là máu, có một chỗ viết đầy những lời nguyền rủa méo mó.”

 

Ánh mắt Chu Kỳ An đột nhiên thay đổi, nhớ tới thứ khiến cậu cảm thấy vô cùng bất an trong giấc mơ.

 

“Cái cột đó ở đâu?”

 

“Thuốc…”

 

Chu Kỳ An giơ cao tay, lặp lại câu hỏi với giọng điệu sắc bén: “Cái cột đó ở đâu?”

 

Thôn Phong Thủy rõ ràng đã bị nguyền rủa, muốn giải quyết vấn đề nguồn nước, bản chất là phải giải quyết lời nguyền, mà là vật mang trực tiếp lời nguyền, tìm được cái cột đó là vô cùng quan trọng.

 

Người chơi nghe lén bên ngoài nín thở, rõ ràng cũng đã nhận ra điểm này, hận không thể xông vào hỏi.

 

“… Những gì nên nói tôi đều đã nói rồi.” Tròng mắt người dân lồi ra, mấy lần đưa tay muốn với lấy lọ thuốc trên tay Chu Kỳ An, dần trở nên điên cuồng: “Đưa thuốc cho tôi!”

 

Người dân cứ lặp đi lặp lại hai việc, một là thuốc men, hai là may mắn vì Vu Nữ cuối cùng đã được Mục sư thanh tẩy thành Thánh nữ.

 

Chu Kỳ An nheo mắt, nhận ra đây là giới hạn thông tin mà NPC bình thường có thể đưa ra.

 

Cuối cùng cậu buông tay xuống như bố thí, từ trên cao nhìn xuống người dân cướp lấy lọ thuốc.

 

Gần như cùng lúc đó, đứa trẻ phía sau giấu liềm ra sau lưng, lặng lẽ tiến lại gần Chu Kỳ An.

 

Bực mình thật!

 

Tên cỏ lợn lần này thật đáng ghét.

 

Cuối cùng cũng đến lượt nó ra tay rồi.

 

Người dân trên giường sau khi dùng thuốc, không còn cảm nhận được cơn đau từ vết thương, ông ta ngồi dậy, nhìn Chu Kỳ An với ánh mắt cũng không mấy thân thiện.

 

Như thể không nhận ra ác ý đó, trong tình thế nguy hiểm đang đến gần, Chu Kỳ An chỉ nhìn về phía cửa, khoảnh khắc đó, ánh mắt sắc bén sau cặp kính dường như xuyên qua cánh cửa.

 

Qua khe hở nhỏ hẹp, nữ giáo viên đang nằm rạp người ở phía trước nhất thót tim, luôn có cảm giác ánh mắt hai người chạm nhau.

 

Không, không thể nào bị phát hiện chứ?

 

Trong phòng, người thanh niên vẫn đứng ở đó, đứa trẻ manh động sắp sửa giơ liềm lên đến bên cạnh cậu. Mà chàng trai vẫn không động, chỉ mỉm cười nhìn bọn họ qua khe hở nhỏ hẹp đó. Khuôn miệng hơi hé mở như đang nói: “Đừng quên, tôi còn biết những thông tin khác về Mục sư.”

 

“!!!”

 

Chút may mắn cuối cùng cũng tan biến.

 

Lúc trước cô ta còn tò mò, đã phát hiện có người theo dõi, tại sao lúc đầu không vạch trần?

 

Nhìn sắc mặt khác nhau của những người chơi bên cạnh, cô ta nhanh chóng hiểu ra, đây là đã sớm biết sẽ trở mặt với dân làng, muốn tìm người đánh nhau miễn phí.

 

Nữ giáo viên thở dài.

 

Hóa ra miếng bọt biển chính là bọn họ.

 

Hết chương 80.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Chu Kỳ An: Người chơi cung cấp thuốc, tôi đến giao dịch manh mối, sau đó sai khiến bọn họ làm người đánh nhau. Nhìn như vậy, lần này tôi lỗ nặng!

 

Nói chuyện sẽ khiến tôi khát nước, nước ở đây lại có vấn đề, tôi đã hy sinh quá nhiều.

 

Tôi phải tự kiểm điểm lại bản thân.

 

Chương 80: Vật Tận Kỳ Dụng

Ngày đăng: 13 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên