Chương 81: Thử Thách Lớn

 

Chương 81: Thử Thách Lớn

 

Không còn cách nào khác, chỉ đành xông lên thôi.

 

Giây tiếp theo, cánh cửa bị ai đó đạp mạnh một cú, đập vào tường tạo ra tiếng “ầm” chói tai.

 

Tên nhóc cầm liềm theo phản xạ rùng mình một cái, cảnh tượng bị xác chết người chơi vùng dậy tấn công đêm qua vẫn còn ám ảnh tâm trí nó. Ngay khoảnh khắc run rẩy ấy, chân nó như bị thứ gì đó vướng phải, khiến cả người ngã nhào về phía giường.

 

Chu Kỳ An thu hồi dải lụa trắng, đứng dậy như đã chuẩn bị từ trước.

 

Gã thôn dân suýt nữa thì bị lưỡi liềm của đứa trẻ làm bị thương, ông ta quát lớn: “Thằng nhãi ranh, mày muốn giết chết tao à?”

 

Giây phút ngẩng đầu lên, ông ta nhìn thấy chỉ trong vòng hai giây ngắn ngủi, tên thanh niên đáng ghét kia đã đứng ở cửa.

 

Mẹ kiếp!

 

Chạy nhanh như vậy, chẳng khác nào mọc thêm hai cái chân nữa vậy?

 

“Khống chế bọn chúng.” Chu Kỳ An nhanh chóng nói với Khấu Đà, “Đừng để thu hút những người khác, thuận tiện hỏi thăm tuổi của vị mục sư kia luôn.”

 

Khấu Đà nhìn cậu một cái thật sâu, Chu Kỳ An không để tâm đến ẩn ý trong ánh mắt đối phương, dứt lời liền mặc kệ hiện trường hỗn loạn, chạy ra ngoài hít thở không khí trong lành.

 

Không khí bên ngoài quả nhiên dễ chịu hơn.

 

Chu Kỳ An khẽ hít một hơi, tổng kết lại những thông tin ẩn giấu trong lời nói của thôn dân nọ.

 

Với trình độ dân trí của thôn Phong thủy, nếu lùi về vài chục năm trước, chắc chắn sẽ còn lạc hậu hơn nữa, nhưng người phụ nữ kia thậm chí còn có ý thức tranh cử, điều này đã vượt xa tầm hiểu biết của thời đại đó.

 

Cô ta rời khỏi thôn Phong thủy sau khi trưởng thành, không thể nào trong thời gian ngắn vừa học tập vừa kinh doanh, tư tưởng như vậy rất có thể là do người khác truyền cảm hứng, chẳng hạn như… vị Mục sư kia.

 

Việc cấp bách lúc này là phải nhanh chóng tìm ra cây cột trụ đó.

 

Chỉ đối phó với hai người lớn bé trong nhà, đối với mấy người chơi kia mà nói, việc hợp sức khống chế dễ như trở bàn tay.

 

Âm thanh hỗn loạn trong nhà nhanh chóng lắng xuống, Khấu Đà dẫn đầu bước ra, giọng điệu không biết là đang khen ngợi hay mỉa mai: “Chu tiên sinh tìm được manh mối thật sự không tồi.”

 

Chu Kỳ An hơi nghiêng đầu.

 

Ngụ ý chính là, đến lượt hắn ta phải “lễ thượng vãng lai” rồi.

 

Khấu Đà đang suy nghĩ xem nên nói bao nhiêu thì nhìn thấy ánh mắt nửa cười nửa không của Chu Kỳ An, đột nhiên nảy sinh một cảm giác: lượng thông tin mình đưa ra, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến lượng thông tin mà đối phương sẽ nói tiếp theo.

 

Dù sao thì trước đó Chu Kỳ An đã ám chỉ trong tay mình còn nắm giữ tình báo.

 

Hắn ta cố tình úp mở: “Không bằng đoán xem, mối quan hệ giữa mục sư và Thánh nữ là gì?”

 

“Vợ chồng.”

 

Có lẽ Khấu Đà không ngờ tới cậu không cần suy nghĩ mà đưa ra đáp án như vậy.

 

Chu Kỳ An: “Mức độ trả thù như vậy, chắc chắn là người rất thân thiết, nếu là một người cha có trách nhiệm, không lý nào lại đợi đến khi con gái lớn lên gặp nạn mới đột nhiên xuất hiện.”

 

Thánh nữ mang thai, đại diện cho việc trước khi chết đã từng có người yêu, người này rất có thể là vị mục sư kia.

 

Chu Kỳ An nhớ rằng, yêu cầu đối với các mục sư trong các tôn giáo là khác nhau, có những nơi cho phép kết hôn sinh con.

 

“Đúng là như vậy.”

 

Sau khi do dự một lúc, Khấu Đà nhanh chóng nói nhỏ vài câu.

 

Chu Kỳ An nghe xong trầm ngâm suy nghĩ, đây quả thực là một tin tức rất hữu ích, cậu thành thật nói ra những gì mình biết về vị mục sư và sợi dây rốn kia.

 

Cô giáo và những người khác thu dọn tàn cuộc xong, lúc đi ra thì hai người đã ngừng trò chuyện.

 

Thấy thời gian ba mươi phút sắp hết, mọi người bắt đầu chạy như bay về lại, may mắn là đã kịp vào sân trước khi trưởng thôn đến hai phút.

 

NPC luôn đúng giờ hơn bất kỳ ai, trưởng thôn lom khom lưng xuất hiện đúng giờ.

 

Chu Kỳ An lùi lại phía sau Thẩm Tri Ngật, mượn bóng lưng của hắn để che giấu trạng thái vừa mới chạy xong.

 

May là trưởng thôn chỉ quan tâm đến việc mọi người đã đến đông đủ hay chưa, sau khi đảo mắt nhìn một vòng, ông ta nói: “Mời các vị khách quý theo tôi.”

 

Những người chơi cùng đi theo sau ông ta.

 

Con đường núi gập ghềnh dẫn lên sau núi. Ba người Chu Kỳ An, Thẩm Tri Ngật và Ứng Vũ đi cùng nhau. Trên đường đi, Chu Kỳ An đã tóm tắt sơ lược những thông tin mới nhất cho bọn họ nghe.

 

“A.” Một tiếng kêu khẽ cắt ngang lời cậu.

 

Cô gái trẻ cách đó không xa đang nhìn chằm chằm xuống đất, vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm: “Làm tôi sợ muốn chết, cứ tưởng là rắn.”

 

Trưởng thôn không thèm liếc mắt, trực tiếp giải thích: “Đó là da rắn lột xác, rắn trên núi rất nhiều.”

 

Giọng điệu ông ta mang theo cảm giác khó tả: “Rắn là loài động vật rất biết thích nghi với môi trường, sau khi lột da, chúng sẽ trở nên tươi mới và bóng bẩy hơn.”

 

Những người chơi không khỏi liên tưởng đến làn da bóng loáng đến mức bất thường của người dân thôn Phong Thủy, bất giác rùng mình.

 

Trưởng thôn có cái bướu thịt to đùng sau lưng, nhưng bước đi lại rất nhanh nhẹn, dẫn mọi người đến một thung lũng có phong cảnh vô cùng độc đáo. Nhiệt độ trong thung lũng rất thấp, làn sương trắng phía trước bốc lên từ một dòng suối trong vắt.

 

Chu Kỳ An lại gần nhìn, phát hiện ra đó là một suối nước nóng tự nhiên.

 

Rõ ràng là mùa hè, cành lá của những cây xung quanh lại thưa thớt đến đáng thương, nói là cành cây khô cũng không ngoa, hồ nước suối được bao bọc bởi những cành cây khô ấy càng trở nên kỳ dị.

 

Trưởng thôn nhìn về phía những người chơi đằng sau, khàn giọng nói: “Lát nữa xin mời mọi người thay quần áo, lần lượt vào trải nghiệm.”

 

Hai người phụ nữ trung niên đứng trong làn hơi nước, trên tay bưng khay đặt quần áo.

 

Ban đầu, bọn họ hoàn toàn không gây chú ý, những người chơi đột nhiên phát hiện ra bên cạnh mình có thêm hai người thì đều giật mình.

 

Cô gái trẻ lấy hết can đảm hỏi: “Không phải là đến để khảo sát chất lượng nước sao?”

 

Khuôn mặt trưởng thôn ẩn hiện trong làn sương, trông có phần xanh xao, ông ta âm trầm nói: “Trải nghiệm cũng là một loại khảo sát mà.”

 

Thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ: “Nhất định phải ngâm từng người một sao?”

 

Không biết từ lúc nào, trưởng thôn đã đứng ngay bên cạnh hắn ta: “Đây là quy củ do tổ tiên để lại.”

 

Sương mù dày đặc như vậy, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói, thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ theo phản xạ suýt chút nữa đã đẩy người kia xuống nước. May là hắn ta phản ứng nhanh, lập tức kéo trưởng thôn trở lại.

 

Thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ cố tỏ ra bình tĩnh: “Xin lỗi, tôi bị trượt chân.”

 

Trong lòng thầm mắng một câu đồ già mồm, suýt chút nữa thì bị ông ta gài bẫy thành công.

 

Âm thanh thông báo của trò chơi cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn ta.

 

【Nhiệm vụ phụ đã mở.】

 

【Nội dung nhiệm vụ: Trải nghiệm suối nước nóng, tu thân dưỡng tính.】

 

【Gợi ý: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, nhiệm vụ [Lấy mẫu] sẽ được mở khóa, nhiệm vụ [Lấy mẫu] là một khâu then chốt quyết định nhiệm vụ chính tuyến cuối cùng có thể hoàn thành hay không.】

 

Ít nhất là có liên quan đến cốt truyện chính, có thể rút ngắn tiến độ nhiệm vụ một cách đáng kể.

 

Điều này khiến những người chơi phần nào nhẹ nhõm thở phào một hơi.

 

Nhưng chưa kịp thả lỏng lâu, ánh mắt đục ngầu của trưởng thôn lại rơi vào người Từ Côi: “Vị chuyên gia này hãy là người đầu tiên trải nghiệm đi.”

 

Mọi người sững sờ, sau đó những người chơi gần đó lùi ra xa Từ Côi một chút, đối mặt với nguy hiểm chưa biết trước, dù nhìn thế nào cũng không phải là chuyện tốt.

 

Ngược lại, Từ Côi rất bình tĩnh, thậm chí còn có thể cảm nhận được dường như cô ta rất vui vẻ khi được đi đầu tiên.

 

“Thay quần áo ở đâu?” Cô ta nhìn về phía hai người phụ nữ trung niên.

 

“Đi theo chúng tôi.”

 

Hai người phụ nữ trung niên dẫn Từ Côi rời đi, mọi người ngẩng đầu nhìn theo, cách đó không xa có một căn nhà gỗ nhỏ. Ẩn mình giữa rừng cây, thoạt nhìn còn mang vài phần thần bí và yên tĩnh.

 

Trưởng thôn không cho bọn họ cơ hội tiếp tục quan sát, dẫn những người còn lại đi về hướng ngược lại, đến một căn nhà gỗ khác hoàn toàn không nhìn thấy suối nước nóng.

 

Bên trong ngoài bàn ghế ra, chỉ có một cái lò sưởi.

 

“Xung quanh suối nước nóng có chuông gió, khi nào nghe thấy tiếng chuông thì có nghĩa là người trước đã ngâm xong, người tiếp theo hãy theo thứ tự mà vào.”

 

Vừa nói, trưởng thôn vừa đặt một ống tre nhỏ lên bàn, để những người chơi bốc thăm quyết định thứ tự.

 

Chu Kỳ An là người đầu tiên tiến lên, rút được thẻ cuối cùng.

 

“…”

 

Vài người chơi nhìn cậu với ánh mắt vừa thông cảm vừa may mắn, người cuối cùng và người đầu tiên, không ai muốn chọn hai thái cực đó cả.

 

Chu Kỳ An cũng thở dài, cứ tưởng đeo mặt dây chuyền của trưởng thôn sẽ thay đổi vận mệnh một chút.

 

Vì hơi buồn, nên cậu đã hỏi một câu vui vẻ: “Đúng rồi, trưởng nhóm chuyên gia của chúng ta đâu rồi?”

 

Từ sáng đến giờ không thấy bóng dáng Cô Thân đâu.

 

Sắc mặt trưởng thôn lập tức trở nên khó coi: “Cô ấy đi tìm giúp mấy người dân trong thôn chưa về.”

 

“Cô Thân thật là vất vả.” Chu Kỳ An cười tủm tỉm nói, “Lúc nào cũng bận rộn tìm người.”

 

Khỉ mà, không chạy nhảy lung tung thì làm gì?

 

Có lẽ cảm thấy càng nhìn khuôn mặt này càng chướng mắt, trưởng thôn đi đến chỗ cách xa cậu nhất, ngồi xuống, những người chơi cũng ngừng nói chuyện. Giữa chừng, có người muốn kiếm cớ lẻn đi xem suối nước nóng có gì kỳ lạ hay không, cuối cùng cảm thấy quá nguy hiểm, đành gác lại ý định.

 

Không gian yên tĩnh, mỗi phút chờ đợi đều là dày vò.

 

Đặc biệt là cô gái trẻ sắp phải vào, cô liên tục bồn chồn xoắn ngón tay. Chu Kỳ An phát hiện ra sự nhút nhát của cô không phải giả vờ, chỉ là sự nhút nhát này không hề ảnh hưởng đến việc cô đâm dao vào người đàn ông mặt chữ điền.

 

Đinh đang đinh đang!

 

Tiếng chuông gió giòn tan vang lên từ đằng xa, điều này cho thấy người đầu tiên ngâm suối nước nóng đã xong.

 

Cô gái trẻ theo bản năng đứng bật dậy.

 

Trưởng thôn giục giã: “Nhanh qua đó đi, đừng lãng phí thời gian.” Giọng ông ta đột nhiên trầm xuống, “Nhớ kỹ, cố gắng đừng nói chuyện. Trên núi gió lớn, hít phải gió lạnh sẽ bị cảm đấy.”

 

Trong thời gian làm nhiệm vụ, lời nói của NPC chính là thánh chỉ, cô gái trẻ đành im lặng bước ra ngoài.

 

Không lâu sau khi cô rời đi, Từ Côi trở lại, ai cũng có thể nhìn ra sắc mặt cô ta có chút tái nhợt.

 

Có người chơi định lên tiếng, nhưng bị tiếng ho khan của trưởng thôn cắt ngang.

 

Chu Kỳ An im lặng quan sát Từ Côi, sắc mặt cô ta nhanh chóng trở lại bình thường, thay vào đó là một tia nghi hoặc, dường như đã xảy ra chuyện gì đó khiến cô ta cảm thấy khó hiểu trong suối nước nóng.

 

Khoảng hai mươi phút sau, cánh cửa gỗ bị đẩy ra.

 

Cô gái trẻ bước nhanh vào, mặc dù bây giờ nhiệt độ không quá thấp, nhưng cô ấy trông như bị lạnh, đi đến gần lò sưởi theo bản năng làm động tác muốn sưởi ấm.

 

Phát hiện chậu than đã nguội, cô ta lại xoa xoa người, dường như muốn dùng nhiệt độ để xua tan lớp da gà vừa nổi lên.

 

“Bước chân nhẹ nhàng, không bị thương.” Chu Kỳ An thầm nghĩ: “Nhưng cô ấy trông có vẻ đã bị kích thích.”

 

Không biết là trùng hợp hay cố ý, ba người đầu tiên đều là người chơi nữ, người cuối cùng là nữ giáo viên, sau khi trở về thì phản ứng không lớn như hai người trước.

 

Đến lượt Thẩm Tri Ngật và Ứng Vũ, hai người này lúc đi mặt không biểu cảm, lúc về cũng mặt không chút thay đổi.

 

Đợi đến khi Ứng Vũ trở về, trưởng thôn đột nhiên nói: “Thời gian có hơi eo hẹp rồi, hai người một nhóm đi ngâm chung đi.”

 

Thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ sững người, sau đó nhìn về phía Khấu Đà, hai người họ bốc thăm được số liền nhau.

 

Khấu Đà gật đầu, có thể đi cùng nhau tất nhiên là tốt hơn.

 

Chu Kỳ An: “… Không phải là quy củ do tổ tiên để lại sao?”

 

Trưởng thôn thản nhiên trả lời: “Bây giờ nghĩ lại, quy củ này cũng không cần thiết.”

 

“?” Được rồi, cậu lại bị bỏ rơi một mình rồi.

 

Lại qua hai mươi phút, hai người đi cùng nhau trở về. Khấu Đà vẫn ung dung như thường ngày, trạng thái của thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ cũng gần giống với nữ giáo viên kia, chủ yếu là hoang mang.

 

Cuối cùng cũng đến lượt Chu Kỳ An, cậu hoạt động cơ thể đã ngồi tê cứng, một mình đi về phía khu rừng không biết từ lúc nào đã chìm trong màn sương mù.

 

Khoảng thời gian tương tự, tiếng chuông gió lại vang lên từ phía xa, sau đó năm phút trôi qua, nhưng vẫn không thấy ai quay lại.

 

Bên trong căn nhà gỗ im ắng đến lạ thường.

 

Cô gái trẻ nhỏ giọng nói: “Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

 

Vừa dứt lời, ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Tri Ngật quét tới, cô ta vội vàng mím môi.

 

Lại thêm năm phút trôi qua, vẫn không thấy ai quay lại.

 

Mọi người bắt đầu suy đoán lung tung, gần như đã khẳng định Chu Kỳ An đã gặp chuyện không may.

 

Ngay khi bọn họ đang tưởng tượng ra những chuyện có thể đã xảy ra, Thẩm Tri Ngật đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

 

Cùng lúc đó, người bên ngoài cũng vừa bước vào.

 

Hai người va vào nhau.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tóc mai Chu Kỳ An vương chút nước, cơ thể cậu hơi khựng lại, không biết vì sao nhất thời không đứng vững.

 

Thẩm Tri Ngật theo bản năng tiến thêm một bước, muốn ôm lấy người vào lòng.

 

Nhưng ngay khoảnh khắc lòng bàn tay vừa chạm vào eo cậu, Chu Kỳ An đã kịp thời lùi lại, quay lưng về phía hắn, xin lỗi những người chơi khác: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi ngủ quên mất.”

 

Khuôn mặt trắng nõn mềm mại còn in hằn vệt đỏ, dường như là do vô tình gục đầu vào tảng đá nào đó, nghỉ ngơi một lúc.

 

Trưởng thôn đứng dậy, cắt ngang lời cậu: “Được rồi, tôi tin là các chuyên gia đã trải nghiệm đủ rồi, chúng ta trở về thôi.”

 

Những người chơi chỉ mong mau chóng rời khỏi nơi quỷ quái này, vội vàng đi theo ra ngoài.

 

Chu Kỳ An đi cuối cùng, cậu nhìn bóng lưng mọi người, nụ cười trên mặt vừa rồi cũng lập tức lạnh xuống.

 

Trên đường trở về, vì bị trưởng thôn hạn chế, không ai nói chuyện.

 

Chu Kỳ An luôn giữ khoảng cách với mọi người, ánh mắt lạnh lùng thỉnh thoảng lại cẩn thận lướt qua từng người chơi một. Trời đã gần trưa, trên đường trở về, trời đổ mưa phùn lạnh lẽo, vừa ngâm suối nước nóng xong lại bị gió thổi, sắc môi cậu hơi nhợt nhạt.

 

Trở lại ngôi nhà, cuối cùng trưởng thôn cũng lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

 

Giọng điệu ông ta mang theo vài phần chờ mong cuồng nhiệt: “Lễ cầu phúc hôm qua vì sự cố nên đã phải tạm dừng, tối nay, chúng ta sẽ tiếp tục buổi lễ chưa hoàn thành.”

 

“… Đến lúc đó tôi sẽ cho người thông báo cho các vị khách quý.”

 

Sau khi trưởng thôn rời đi, gần mười phút trôi qua, mọi người đều im lặng không nói.

 

Một lúc sau, cô gái trẻ đi đến cửa, nhìn trái nhìn phải, xác định không có thôn dân nào ẩn nấp, mới đi qua cẩn thận đóng cổng nhà lại.

 

Mọi người nhìn nhau, sau đó ngầm hiểu chuẩn bị trao đổi với nhau.

 

Độ khó của nhiệm vụ phụ thường không cao, thậm chí có một số nhiệm vụ còn được cho không, nhưng vừa rồi mỗi người bọn họ đều trải qua một màn kỳ dị, vẫn nên nói ra thì hơn.

 

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Từ Côi, người đầu tiên đi ngâm suối nước nóng.

 

Từ Côi im lặng một lúc, chậm rãi thuật lại những gì đã xảy ra.

 

“Lúc tôi đi ngâm, không có gì bất thường xảy ra, chỉ có một điều… tôi nhìn thấy người…”

 

Chu Kỳ An nhướn mày.

 

Từ Côi mím môi: “Ban đầu vì sương mù dày đặc, tôi cứ tưởng là người, sau đó mới phát hiện ra đó là một tấm da người hoàn chỉnh, trơn nhẵn.”

 

Nói đến đây, cô ta không khỏi nuốt nước bọt: “Tấm da người trắng bệch đó treo trên cành cây đối diện, gió thổi qua, còn có thể nghe thấy tiếng xào xạc kỳ lạ.”

 

“Trên cành cây?” Cô gái trẻ đi vào sau cô ta sững sờ: “Không đúng, rõ ràng là một tấm da người nổi trên mặt nước, hơn nữa còn có chút nhăn nheo.”

 

Từ Côi sững người.

 

Chu Kỳ An: “Có lẽ là bị gió thổi rơi xuống.”

 

Cô gái trẻ: “…”

 

Cậu coi đó là thả diều à?

 

Nữ giáo viên muốn khóc mà không ra nước mắt: “Hóa ra là da người sao? Tôi bị cận thị, cũng chưa tiến hóa mắt, chỉ nhìn thấy lờ mờ có bóng người trong hồ nước, cứ tưởng là người phụ nữ trung niên mang quần áo đến.”

 

Miêu tả của ba người, rõ ràng trùng khớp với ba trạng thái khi bọn họ trở về.

 

Ngoại trừ nữ giáo viên bị cận thị, hai người còn lại đều khẳng định nhìn thấy da người.

 

Ứng Vũ và Thẩm Tri Ngật không lên tiếng, nhưng khẽ gật đầu, ý là cũng giống vậy.

 

Khấu Đà: “Lúc tôi đến thì hơi nước đã rất dày đặc, căn bản không nhìn rõ xung quanh. Chỉ biết trong nước có một thứ gì đó, không chắc chắn là cái gì.”

 

Thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ cau mày: “Đúng vậy.”

 

Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, hắn ta không khỏi rùng mình một cái.

 

Vì trưởng thôn đã dặn dò không được nói chuyện, thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ không dám nói chuyện với Khấu Đà, hơn nữa hơi nước ở suối nước nóng lan tỏa dày đặc, bọn họ luôn phải giữ tinh thần cảnh giác cao độ.

 

Đến lượt Chu Kỳ An, cậu nhún vai: “Tôi càng không nhìn thấy gì, chỉ mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó.”

 

Nói một vòng, mọi người nhìn Từ Côi với ánh mắt khác hẳn, chỉ có cảnh tượng cô ta nhìn thấy là đặc biệt nhất.

 

Từ Côi mím môi, không nói gì.

 

Cốc cốc cốc.

 

“Có lẽ là mang cơm trưa đến cho chúng ta rồi.” Cô gái trẻ gượng cười, phá vỡ sự im lặng, chủ động đi mở cửa.

 

Người đến là hai người phụ nữ trung niên lúc sáng ở suối nước nóng, trên tay họ vẫn bưng khay, nhưng không phải mang cơm đến.

 

Một lư hương bằng đồng vô cùng tinh xảo được đặt giữa khay, bên cạnh là một ít hương liệu.

 

“Trưởng thôn dặn dò, khi nào hương cháy hết, các vị khách quý có thể xuất phát đến nhà thờ.” Hai người phụ nữ trung niên rập khuôn lặp lại lời trưởng thôn, trước khi rời khỏi ngôi nhà, còn dặn dò: “Xin hãy đến đúng giờ.”

 

Tắm gội, thắp hương, kiêng ăn.

 

So với hôm qua, nghi lễ hôm nay dường như long trọng hơn.

 

Không ai dám trực tiếp chạm vào hộp quẹt.

 

Cuối cùng là Thẩm Tri Ngật vươn tay, thản nhiên châm lửa đốt hương.

 

Mọi người nín thở, ai biết thứ này là gì, tốt nhất là đừng hít vào.

 

Hương cháy rất nhanh, khi trong lư hương chỉ còn lại tro tàn, một cơn gió lạnh thổi qua, tro tàn bay bay, tản mát trong không khí.

 

Âm thanh lạnh lùng của hệ thống vang lên——

 

【Nhiệm vụ phụ đã hoàn thành】

 

【Nhiệm vụ chính tuyến thứ hai–Lấy mẫu đã mở khóa】

 

Trò chơi không lập tức công bố yêu cầu nhiệm vụ, mọi người im lặng nhìn hương cháy hết, trong thời gian đó không có chuyện gì xảy ra.

 

“Đi thôi.” Khấu Đà là người đầu tiên đứng dậy: “Đến nhà thờ.”

 

Cùng một con đường, đi đi về về, mỗi lần đi đều có cảm giác khác nhau.

 

Nhìn từ xa, có thể thấy hai người phụ nữ trung niên kia không hề đi xa, mà vẫn luôn đợi ở cuối thôn. Làn da trắng bệch đến mức bất thường kết hợp với khuôn mặt không nhìn rõ ngũ quan, khiến bọn họ trông giống như búp bê tuyết.

 

Đợi những người chơi đến gần, người phụ nữ trung niên dặn dò những điều cần chú ý: “Tuyệt đối không được giống như hôm qua, tự ý bỏ chạy giữa chừng, nếu như chọc giận thần minh, sẽ bị trời phạt…”

 

Nói đến đây, chính bà ta đã rùng mình một cái.

 

Rõ ràng trên trời không có nắng, nhưng sau khi đi được một đoạn đường, người phụ nữ trung niên thỉnh thoảng lại giơ tay lên lau mồ hôi.

 

Người chơi đi phía trước tinh mắt, phát hiện trên tay áo bà ta dính một lớp màu trắng… giống như là da chết.

 

Hắn ta lập tức cảm thấy buồn nôn.

 

Hóa ra là do tự tay mài giũa, thảo nào ngũ quan của thôn dân đều giống như ma da, đúng là mài giũa thủ công mà.

 

Chu Kỳ An vẫn như cũ đi sau cùng, cả buổi chiều cậu cứ im lặng không nói gì.

 

Thẩm Tri Ngật đi bên cạnh cậu, khẽ nheo mắt: “Kỳ An, hôm nay em đã lén nhìn tôi rất nhiều lần rồi đấy.”

 

Rất tốt.

 

Nhưng không tốt ở chỗ, Chu Kỳ An cũng đang lén lút quan sát Ứng Vũ.

 

Ứng Vũ phía trước cố ý đi chậm lại, liếc mắt nhìn Chu Kỳ An, gật đầu nói: “Từ lúc ngâm suối nước nóng về, cậu đã quan sát tất cả mọi người.”

 

Hai người họ đã sớm nhận ra, chỉ là không vạch trần mà thôi.

 

Chu Kỳ An nghe vậy khẽ ngẩng đầu, vẻ mặt khó đoán.

 

Cậu hít hà mùi tanh hôi nồng nặc quanh quẩn trong không khí, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Tôi nói dối.”

 

“… Lúc ngâm suối nước nóng, tôi không nhìn thấy gì cả.”

 

Ứng Vũ dừng bước.

 

“Ánh sáng của thánh khí đủ để xua tan mọi thứ, tôi còn cố tình lấy nó soi thử, vách đá nhẵn nhụi, nước suối trong vắt,” giọng điệu Chu Kỳ An đầy ẩn ý: “Những thứ khác… đều không có, kể cả tấm da người mà mọi người nói.”

 

Hoàn toàn không nhìn thấy.

 

Trong không gian yên tĩnh đến mức kỳ lạ, Chu Kỳ An nhìn thẳng về phía trước: “Nếu thật sự có một tấm da người, vậy nó đã đi đâu? Bốc hơi rồi sao, hay là…”

 

Một nụ cười rợn người từ từ hé mở trên khóe môi cậu: “Bị một người trong chúng ta mặc đi rồi.”

 

…………..

 

Cả đất trời như chìm vào tĩnh lặng, yên tĩnh đến mức không nghe thấy cả tiếng hít thở.

 

Mặc đi rồi.

 

Ba chữ thốt ra nhẹ bẫng, nhưng khi lọt vào tai lại khiến người ta lạnh cả sống lưng, gió lạnh thấu xương len lỏi vào từng lỗ chân lông.

 

Lúc vào là tám người chơi, nhưng lúc ra là mấy người thì khó mà nói được.

 

Ánh mắt Ứng Vũ lướt qua mấy bóng người phía trước, chậm rãi nói: “Ai cũng có khả năng.”

 

Về lý thuyết, hai người chơi vào trước Chu Kỳ An, có khả năng đã khoác lên mình lớp da của người khác cao nhất.

 

Luật chơi ngâm suối nước nóng, là đến lượt bọn họ mới đột ngột thay đổi.

 

Nhưng không có gì là tuyệt đối, cũng có khả năng tấm da người nào đó đã bị tráo đổi từ trước, tấm da thuộc về người chơi đã bị ném vào suối nước nóng. Tấm da đó ngâm trong nước, nhăn nhúm, bốc hơi, cuối cùng trở nên trong suốt như lớp da bong tróc trên mặt thôn dân.

 

Đến lượt Chu Kỳ An, nó đã biến mất hoàn toàn.

 

Chu Kỳ An đột nhiên nói: “Khả năng da người bị người chơi nam mặc đi là cao hơn.”

 

Cậu nhắc đến chuyện buổi sáng.

 

“… Tôi và Khấu Đà đã trao đổi thông tin. Nghi lễ tế lễ cuối cùng là để chọn ‘Thánh nữ’, nói chính xác là cung cấp một cơ thể cho Thánh nữ chuyển sinh, nhưng cho đến nay, Thánh nữ vẫn chưa tìm được một cơ thể thích hợp để hồi sinh.

 

Còn những thi thể bị đào thải, Thánh nữ cũng không hoàn toàn từ bỏ. Thôn dân làm theo chỉ dẫn, dùng phương pháp đặc biệt niêm phong chúng ở một nơi, dùng tử khí và hàn khí để nuôi dưỡng thi thể.”

 

Một phần thi thể bị tuồn ra ngoài phó bản, hẳn là bắt nguồn từ đây.

 

Địa điểm tổ chức nghi lễ tế lễ là ở nhà thờ, nếu Thánh nữ có thể trực tiếp mượn một lớp da để chuyển sinh ngay tại suối nước nóng, thì cần gì phải rườm rà như vậy?

 

Thẩm Tri Ngật vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng, chậm rãi nói: “Yêu quái da người, là do rất nhiều lớp da người bong tróc tụ tập lại mà thành, mỗi lần nhập vào cơ thể người sống không quá ba ngày, có thể đọc ký ức trong não để ngụy trang.”

 

Chu Kỳ An và Ứng Vũ đồng thời im lặng một lát.

 

“Trong phó bản trước, sách giáo khoa 《Quỷ Kinh》 có nhắc đến.” Thẩm Tri Ngật ngước mắt lên: “Hai người không chịu đọc sách sao?”

 

“…”

 

Người đứng bét bảng xếp hạng, sao có thể nói ra những lời này chứ?

 

Ít nhất có thể xác định được yêu quái da người không liên quan gì đến Thánh nữ, mà là yêu quái được hình thành từ việc thôn dân lột da quanh năm suốt tháng.

 

Chu Kỳ An nhìn về phía Thẩm Tri Ngật: “Lúc nãy chúng ta va vào nhau, anh theo bản năng muốn ôm tôi.” Sau đó cậu nhìn về phía Ứng Vũ: “Ứng tiên sinh lúc ra ngoài còn do dự có nên tiện tay lấy luôn lò sưởi hay không, yêu quái dù có kế thừa ký ức thì cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy.”

 

Về cơ bản thì cậu có thể loại trừ hai người này ra khỏi diện tình nghi.

 

“…”

 

Tuy Chu Kỳ An đã nói vậy, nhưng ánh mắt Thẩm Tri Ngật và Ứng Vũ nhìn đối phương đều đầy ẩn ý, dù sao thì cách loại trừ này, quá mức chủ quan.

 

Từ việc hiện tại không có người chơi nào có biểu hiện bất thường, có thể thấy khả năng ngụy trang của yêu quái da người rất cao siêu.

 

Chu Kỳ An cũng có suy nghĩ như vậy, nhất định phải loại bỏ hoàn toàn nghi ngờ với những người xung quanh, nếu không ai biết được khi làm nhiệm vụ quan trọng, có bị đâm sau lưng hay không.

 

Bầu không khí âm thầm trở nên ngưng trọng hơn.

 

Ngay khi hai người họ đang nghi ngờ lẫn nhau, Chu Kỳ An đột nhiên đứng chen vào giữa bọn họ, giơ tay lấy ra một thứ.

 

Ánh sáng của cây đinh ba vào ban ngày giảm đi rất nhiều, cậu kích hoạt đặc tính [Phong quang nội liễm], ôm thánh khí vào lòng, ngoan ngoãn hỏi: “Hai người có muốn thử áp vào người tôi không?”

 

Áp vào là biết ngay.

 

Nếu là yêu quái da người, sẽ lập tức biến thành nồi lẩu.

 

“…”

 

Hết chương 81.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Chu Kỳ An: Thánh khí của tôi chính là thước đo!

 

PS: Đặc tính [Phong quang nội liễm] ở phó bản trường học: Sau khi kích hoạt đặc tính này, thánh khí sẽ thu liễm ánh sáng vàng, người thường chạm vào trong thời gian dưới 30 giây, sẽ không bị thương.

 

Chương 81: Thử Thách Lớn

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên