Chương 81: Mấy Bé Cưng Nhà Đán Tụ Tập – Mộc Qua Trà Trộn Vào Lớp Thiên Tài
Tuyến Thời Gian IF: Ngoại Truyện – Qua Qua 3 Tuổi Gặp Thầy Mạnh Ở Trường Mẫu Giáo Thiên Tài.
Năm 24 tuổi, Mạnh Tư Trình đột nhiên phát hiện ra các vị tổng tài trong giới lần lượt lên chức bố. Lục Cầm, Sầm Lãng, Tiêu Tuần, Lục Tiêu, Hạ Nhậm Nguyên, Lâm Tùng Ngọc, Hoắc Tấn (Thứ tự này không tính theo tài sản, mà tính theo thứ tự xuất hiện)…. nhà nào cũng tay bồng tay bế một đứa, độ tuổi làm bố trung bình là 26, ở Hải Thị phổ biến kết hôn muộn sinh con muộn này thì đúng là chuyện lạ đời.
Và thế là một người theo chủ nghĩa độc thân như Mạnh Tư Trình bỗng cảm thấy mình thật lạc lõng. Làm sao Mạnh Tư Trình phát hiện ra ư? Bảy vị tổng tài này đứng ra tổ chức một cuộc họp bí mật, Mạnh Tư Trình còn tưởng là dự án gì tầm cỡ toàn cầu, khi hắn đến họp mới vỡ lẽ – bọn họ muốn thành lập một lớp học thiên tài nhí, mời hắn đến dạy cho đám nhóc tì kia.
Lớp mầm non Olympic Toán á? Nhìn thấy mấy chữ này, Mạnh Tư Trình bật cười, đúng là nuôi con theo kiểu “ép chín” đây mà.
Sầm Lãng nói: “Không phải ép uổng đâu.”
Lục Cầm tiếp lời: “Đừng coi thường dự án này, đời bọn tôi coi như xong rồi, con cái mới là hy vọng.”
Tiêu Tuần: “Bồi dưỡng nhân tài cho đất nước, còn có dự án nào lớn hơn cái này nữa không?”
Lâm Tùng Ngọc chêm vào: “Hơn nữa còn là nhân tài nghiên cứu khoa học, yếu tố di truyền cần được khai thác thích hợp.”
Mạnh Tư Trình nhìn bốn ông bố có vẻ sốt sắng nhất kia, hỏi: : “Thế quý tử nhà các anh… học toán thế nào?”
“Rất tốt!” Cả bốn người cùng đồng thanh đáp.
Ba người còn lại thì im thin thít, rõ ràng là bị lôi kéo đi cùng.
Mạnh Tư Trình: “Tôi chưa từng làm giáo viên mầm non.”
Toàn mấy đứa nhóc ba tuổi, lại còn là lớp mầm.
Lục Cầm động viên: “Chỉ có mười bé một lớp thôi, thầy Mạnh à, cậu làm được mà.”
Lâm Tùng Ngọc: “Yên tâm đi, bọn trẻ hiểu chuyện lắm.”
Lục Cầm thức thời im lặng.
Sau khi đạt được một số thỏa thuận hợp tác ở cấp độ công ty, Mạnh Tư Trình đồng ý.
Lục Cầm chốt hạ: “Thế quyết định vậy đi, tan họp.”
Tan họp xong xuôi, thế mà chẳng ai chịu về, các vị tổng tài nhìn nhau đầy ẩn ý. Khụ, xem ra ai cũng có chút chuyện riêng muốn gửi gắm thầy Mạnh đây mà.
Hạ Nhậm Nguyên đứng dậy, chìa tay ra: “Con trai tôi, Trà Bảo, rất hân hạnh được bái sư.”
Mạnh Tư Trình bắt tay anh ta một cái.
Hạ Nhậm Nguyên dặn dò: “Trong giờ học Trà Bảo hay ăn vặt, mong thầy thông cảm.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Lục Cầm chen vào: “Khụ khụ, con trai tôi là Đôn Đôn, lúc nào mà không quản nổi nó thì thầy cứ liên lạc với vợ tôi là hiệu quả nhất.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Lâm Tùng Ngọc nhỏ nhẹ: “Có một yêu cầu hơi quá đáng một chút, lúc thầy Mạnh ra đề thì cố gắng dùng từ ‘nhận miễn phí’ thay cho từ ‘mua’ nhé.”
Hoắc Tấn: “Con trai tôi….”
Mạnh Tư Trình ngạc nhiên: “Anh cũng có chuyện muốn nói sao?”
Hoắc Tấn: “Khụ, con trai tôi có một người bạn thân cũng muốn đi học cùng, nhờ cậu chăm sóc nhiều hơn.”
……..
Tống Hề Đào đang cân nhắc xem có nên đăng ký cho Tống Mộc Qua đi học lớp mầm không, thì bạn thân của Qua Qua là Hoắc Quyết gọi điện tới: “Chú ơi, cháu sắp đi học mẫu giáo rồi, chú cho Tống Mộc đi cùng cháu được không ạ?”
Tống Hề Đào: “Được chứ cháu.”
Sau đó, đầu dây bên kia đổi người, Hoắc Tấn kể sơ qua cho Tống Hề Đào nghe về lớp học thiên tài, bọn họ sẽ mời chuyên gia Olympic Toán chuyên nghiệp tới dạy vỡ lòng toán học, nghe không hiểu cũng không sao, khơi gợi được chút nào hay chút nấy.
Tống Mộc Qua đang ôm bình hút sữa, khóe miệng còn dính tí sữa, hai má phồng lên núng nính.
Tống Hề Đào hỏi: “Qua Qua, toán học là gì con có biết không?”
Tống Mộc Qua tranh thủ lúc chưa hút sữa lắc lắc đầu, con không có biết đâu.
Tống Hề Đào hơi do dự một chút, nghe nói đám nhóc lớp thiên tài đều thông minh lắm, lại còn có nền tảng toán học nhất định, giống như Hoắc Quyết ấy, đếm từ 1 đến 1000 ngon ơ rồi. Qua Qua nhà mình học Olympic Toán từ con số không, sợ là không theo kịp. Nhưng mà nghĩ lại thì, biết đâu thiên phú toán học của Tống Mộc Qua thừa hưởng từ Mạnh Tư Trình đang tiềm ẩn thì sao! Có khi chỉ thiếu một bậc thầy điểm hóa thôi ấy chứ!
Tống Hề Đào bàn bạc với Tống Mộc Qua: “Qua Qua, con có muốn đi học cùng Hoắc Quyết không? Ở đó có nhiều bạn nhỏ lắm, học 2 tiếng là về thôi.”
Tống Mộc Qua hỏi lại: “Qua Qua đi học giống cô hả ba?”
Tống Hề Đào: “Đúng rồi.”
Tống Mộc Qua gật đầu cái rụp: “Dạ được!” Nghe nói đi học vui lắm! Em bé đi học sẽ được ông bà khen!
Đúng là điếc không sợ súng. Tống Hề Đào vui vẻ dắt Qua Qua đi mua cặp sách, hộp bút và hai bộ quần áo mới. Hôm sau, cậu đưa Tống Mộc Qua lên xe đưa đón của nhà họ Hoắc, đồng thời truyền thụ bí kíp học tập: “Lúc nào không biết thì con cứ ‘gió chiều nào theo chiều ấy’, người khác nói gì con cứ nói theo là được.”
Qua Qua dõng dạc đáp: “Con biết rồi ba ơi!”
Tài xế nhà họ Hoắc bảo: “Anh Tống, ngày đầu tiên phụ huynh có thể vào dự giờ đấy ạ.”
Tống Hề Đào xua tay: “Tôi còn có việc, không đi đâu.”
Nhỡ Tống Hề Đào nghe giảng mà ngủ gật thì Tống Mộc Qua sẽ mất mặt lắm. Ông bố tốt nhất định không được làm vướng chân con cái.
Lúc xuống xe, lực sĩ Qua Qua tay trái xách cặp của mình, tay phải xách cặp của Hoắc Quyết.
Hoắc Quyết bảo để mình tự đeo được mà, nhưng Tống Mộc Qua lại lý sự: “Tôi là anh, tay tôi to hơn tay cậu mà!”
Hoắc Quyết bóp bóp cái khuỷu tay đầy thịt của Tống Mộc Qua, trắng trẻo mập mạp y như ngó sen, còn cậu bé tháng này đi bơi bị đen đi một chút, màu đen làm cho người ta trông gầy hơn, buồn ghê.
Để báo đáp Tống Mộc Qua, Hoắc Quyết nghĩ ngợi một chút, người không đeo cặp nhẹ tênh, cậu bé chạy vèo vào lớp xí cho Tống Mộc Qua một chỗ ngồi ngay trung tâm. Mười nhóc tì ngồi theo đội hình 3-3-4, ba hàng ghế xếp thành hình chữ “Tam” (三), Tống Mộc Qua ngồi giữa, dù Hoắc Quyết ngồi đâu cũng rất gần Tống Mộc Qua.
“Tống Mộc, cậu ngồi đây này.”
“Được.”
Mười nhóc tì lần lượt ngồi vào chỗ, Bùi Đôn Đôn, Bùi Phục Phục, Giang Vọng Tinh nhờ ưu thế chiều cao “nhỉnh” hơn chút xíu nên chiếm cứ hàng cuối cùng, Trà Bảo lớn chậm, ngồi hàng đầu cùng với Thang Hô Hô và Mạnh Lăng Tiêu.
…….
Mạnh Tư Trình cố ý mặc một chiếc áo sơ mi phối màu, màu sắc tươi sáng cho gần gũi với trẻ con. Hắn bước lên bục giảng, đám nhóc bên dưới đang tụ tập chí chóe với nhau lập tức về chỗ, hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu lên, đồng thanh cất cái giọng sữa non nớt: “Chúng con chào thầy Mạnh ạ.”
Trông cứ như từng cây hoa hướng dương nhỏ xíu được bác nông dân chăm bón kỹ càng, hướng khuôn mặt non nớt về phía ánh mặt trời vậy. Ánh mắt hắn quét qua gương mặt từng đứa trẻ, đứa nào đứa nấy ngoan ngoãn đáng yêu, xinh xắn như ngọc, khiến hắn tự dưng cảm thấy trách nhiệm nặng nề. Mạnh Tư Trình phải thừa nhận là mấy ông tổng tài kia nuôi con khéo thật.
Ánh mắt hắn dừng lại trên mặt Tống Mộc Qua ngồi ngay chính giữa, chẳng hiểu sao hắn cứ thấy đứa bé này đáng yêu nhất, thông minh nhất. Dạy vỡ lòng thế nào cho hiệu quả thì Mạnh Tư Trình cũng đang mày mò, hắn dành nửa tiếng đầu kể chuyện toán học, về những ứng dụng diệu kỳ của toán trong cuộc sống. Tiếp đó, hắn phát một cuốn sách nhỏ, trên đó là vài bài tập phát triển trí tuệ, nửa đầu toàn là tìm quy luật hình ảnh, nửa sau là tìm quy luật con số. Mạnh Tư Trình có ý muốn kiểm tra trình độ toán học của bọn trẻ, bèn viết lên bảng dãy số: 2, 4, (…), 8, 10.
“Theo quy luật thì trong ngoặc phải điền số mấy nào?”
“6 ạ!”
“Số sáu ạ.”
Gần như tất cả bọn trẻ đều hô đáp án ngay lập tức.
Tống Mộc Qua ngồi ở giữa, đáp án bay tới từ bốn phương tám hướng, dù cậu bé nhìn đề chẳng hiểu mô tê gì, cơ mà được cái là tai thính lắm nha, thế là cũng tranh nhau trả lời: “Là 6!”
Tống Mộc Qua còn thêm chữ “là” vào để che đậy việc mình nói số 6 chậm hơn các bạn một nhịp.
Mạnh Tư Trình hài lòng gật đầu, Lục Cầm không lừa hắn, đến đây toàn là thiên tài nhí, không có đứa nào ngốc cả.
Bé con ngồi giữa đặc biệt thông minh.
Mạnh Tư Trình tăng độ khó, vẽ một nhóm hình, có hình ngũ giác, hình ngôi sao…
“Hình nào khác biệt so với các hình còn lại?”
Các bé khác: “Cái thứ hai!”
Tống Mộc Qua: “Là cái thứ hai!”
Mạnh Tư Trình hỏi: “Tại sao?”
Các bé khác: “Cái thứ hai chỉ có bốn đường kẻ.”
Tống Mộc Qua: “Chỉ có bốn đường kẻ!”
Tống Mộc Qua chớp chớp mắt, cứ thế mà trà trộn vào hội nhóc tì thiên tài một cách hoàn hảo.
Trả lời câu hỏi ấy mà, Qua Qua biết làm đó nha.
Mạnh Tư Trình lờ mờ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, nhưng cả đám trẻ đồng thanh nên hắn khó mà phân biệt được, bèn nói: “Các con lấy hộp bút ra nào, có mang bút chì không? Mở bài tập trang đầu tiên ra, bài nào biết làm thì điền đáp án vào nhé.”
Tống Mộc Qua mở trang đầu tiên, nhìn thấy một chuỗi số…
@_@
Không đúng không đúng, đi học đâu có như thế này.
Mạnh Tư Trình cúi xuống xem hồ sơ học sinh, lúc nhập học phụ huynh nào cũng điền sở trường và khuyết điểm của con mình. Bỗng nhiên, bên dưới vang lên một tràng tiếng reo hò phấn khích, cứ như bầy cừu ngoan ngoãn cuối cùng cũng xổng chuồng vậy. Mạnh Tư Trình ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra là trong hộp bút của Lục Đôn Đôn có nuôi cả một ổ tằm con! Tất cả xúm xít lại xem, lại còn đòi chia cho mỗi người hai con mang về nuôi trong hộp bút, xem ai nuôi được tằm trắng trẻo mập mạp nhất.
Mạnh Tư Trình: “…”
Hắn vốn là một giáo viên cao cấp, vậy mà giờ đây cũng phải bó tay chịu trói, cảm giác như đang ở một thế giới khác vậy.
Tống Mộc Qua lập tức đổ hết bút chì và tẩy của mình ra, bưng cái hộp bút không lên: “Anh Đôn Đôn, chia cho em ba con đi.”
Qua Qua thích, ba thích, cô cũng thích!
Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi, lần đầu tiên trong đời hắn đứng ngẩn người trong giờ toán, nhìn Lục Đôn Đôn chia đều đám tằm làm 9 phần – có một bé không lấy, là con nhà Hạ tổng, tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng có một đứa giữ được mình trước cám dỗ. Khỏi cần phải xem hồ sơ nữa, hắn biết tỏng đặc điểm của từng đứa rồi.
Cuối cùng lớp học cũng yên tĩnh trở lại, đứa nào về chỗ đứa nấy.
Bạch Tiểu Trà không lấy tằm, vì tằm ăn lá cây!
Tống Mộc Qua rất hài lòng, đi học là phải như thế này chứ!
Tiếp tục học thôi, đang học thì bạn bàn trên của Tống Mộc Qua là Bạch Tiểu Trà lôi từ trong cặp ra một cây xúc xích nướng!
Em bé phải bổ sung dinh dưỡng mà!
Mạnh Tư Trình: … Đứa nhóc này cũng chẳng an phận gì cho cam.
Mạnh Tư Trình trơ mắt nhìn sự chú ý của Tống Mộc Qua bị cây xúc xích nướng hút sạch sành sanh. Tống Mộc Qua mím chặt môi, khiến cho cặp má bánh bao càng thêm rõ, cậu bé nhìn thấy rồi, trong cặp Trà Bảo không có hộp bút, chỉ toàn là xúc xích thôi!
Thế mà Mạnh Tư Trình lại không nỡ để Tống Mộc Qua cứ nhìn thèm thuồng như thế, hắn hít sâu một hơi, vẫy tay gọi nhân viên bảo mẫu: “Mang điểm tâm lên đi.”
Giờ toán tạm dừng, bắt đầu giờ uống sữa.
Mạnh Tư Trình đi ra ngoài cửa, hóng gió một chút cho bình tĩnh lại.
Tống Mộc Qua đang ngoan ngoãn uống sữa thì tai lại đột nhiên cực thính, cậu bé nghe thấy hai chữ “trà sữa”, vội vàng nhìn Đông ngó Tây, cuối cùng phát hiện nguồn gốc trà sữa nằm ở chỗ Trà Bảo!
Cốc của Trà Bảo là trà sữa!
Trà Bảo hào phóng chia sẻ ly trà sữa lắc tay tươi ngon của mình, nồng độ rất cao, chỉ cần rót cho người khác một chút xíu thôi là biến thành trà sữa ngay.
Còn ngon hơn cả trà sữa cô mua!
Tống Mộc Qua uống lấy uống để, uống một hơi cạn sạch: “Trà Bảo, trà sữa của cậu ngon tuyệt!”
Trà Bảo khoe: “Là bố tôi làm đấy!”
Ăn xong điểm tâm, tiết toán thứ hai bắt đầu.
Tiết một là khơi gợi hứng thú, tiết hai là dạy kiến thức.
Tống Mộc Qua mở to mắt giả vờ như hiểu bài lắm, Trà Bảo ở bàn trên thì đã nằm bò ra bàn ngủ rồi, Tống Mộc Qua rất muốn bắt chước, cơ mà uống trà xong tỉnh quá, không ngủ được.
Tống Mộc Qua bận rộn làm cái máy lặp lại suốt cả tiết, cuối cùng cũng diễn xong một buổi học.
Mạnh Tư Trình dặn: “Cuốn sách thầy phát đó, hôm nay về nhà làm 3 trang nhé.”
“Dạ vâng ạ!”
“Chúng con chào thầy ạ!”
Nhìn chung thì vẫn là một tiết toán có trật tự, các bé cất sách bài tập vào cặp.
Tống Mộc Qua cũng nhét sách bài tập vào cặp, kéo khóa lại, rồi lấy tay vỗ vỗ đầu cái bốp.
Hoắc Quyết nhắc: “Cậu quên mang cặp rồi kìa!”
Tống Mộc Qua ngây thơ nói: “Tôi mất trí nhớ rồi!”
Thế là tình thế đảo ngược, hai đứa đổi vai, Hoắc Quyết lẳng lặng mỗi tay xách một cái cặp.
Mạnh Tư Trình đứng ở cửa nhìn theo, khóe môi khẽ nhếch, nhóc con, mới tí tuổi đầu mà cũng biết thế nào là mất trí nhớ cơ à?
Tống Hề Đào ở nhà ngóng trông mãi, đợi nhà họ Hoắc đưa Qua Qua về, cậu nôn nóng hỏi: “Qua Qua, hôm nay đi học thế nào con?”
Tống Mộc Qua: “Trà sữa siêu ngon luôn đó ba ơi!”
Tống Hề Đào thắc mắc, đi học mà cũng phát trà sữa hả?
“Con có học được kiến thức toán nào không?”
Tống Mộc Qua ngẫm nghĩ: “Dạ không có.”
Tống Hề Đào: “Thầy giáo không dạy con đếm 1 2 3 4 5 à?”
Tống Mộc Qua: “Không có đâu ba.”
Thầy Mạnh không dạy cái đó, lại còn cứ nhìn con suốt, em bé ba tuổi bị ép phải diễn kịch, không muốn làm thầy thất vọng đâu!
Tống Mộc Qua trịnh trọng trả lại cặp sách cho ba mình: “Ba ơi, trả lại cho cô ở tiệm văn phòng phẩm đi ba.”
Tống Hề Đào nghe như sét đánh ngang tai, các phụ huynh lập một nhóm chat, gửi mấy tấm ảnh trong giờ học, trong đó rõ ràng Tống Mộc Qua nghe giảng rất chăm chú, trả lời đâu ra đấy mà.
Chẳng lẽ con không có hứng thú với toán học sao? Bố của con dù ở đâu cũng không quên nghĩ đến toán học cơ mà!
Tống Mộc Qua thở dài: “Ba ơi, diễn kịch vất vả lắm đó ba!”
Tống Hề Đào: “…”
Tống Hề Đào hít sâu một hơi, đúng là ép con học hơi sớm thật.
Cậu nhắn một tin vào trong nhóm: “Thầy ơi, thầy vất vả rồi ạ! Ngày mai Qua Qua không đi học nữa đâu ạ, chúc các bé học hành tiến bộ nhé.”
Tống Hề Đào hơi ngại, cả nhóm có mỗi mình cậu xin cho con thôi học.
Tin nhắn vừa gửi đi, mấy người liền nhảy vào hỏi tại sao, nếu là do trùng lịch thì có thể điều chỉnh giờ học được mà.
Ngay cả vị thầy giáo có avatar là quyển sách toán kia cũng nhắn tin riêng cho cậu.
[Có chuyện gì vậy anh? Nếu có khó khăn gì anh cứ nói, việc học của trẻ là quan trọng nhất, tôi thấy hôm nay bé nghe giảng rất chăm chú mà.]
Tống Hề Đào không nỡ vạch trần, chỉ đành nói: “Cháu nó không theo kịp thầy ạ.”
[Tôi có thể điều chỉnh lại độ khó cho phù hợp mà.]
Tống Hề Đào cảm động ghê gớm, giáo viên nhiệt tình thế này hiếm lắm đó: “Không cần đâu thầy, đừng làm lỡ dở các bạn khác.”
[Không sao, toán học có thể giảng từ nông đến sâu, người hiểu sâu, người hiểu nông, miễn có thu hoạch là được.]
Tống Hề Đào đành phải nói thật: “Cháu nó chẳng nghe lọt chữ nào đâu ạ, giỏi lắm thì đếm được đến 5 thôi.” Vẫn còn phải dựa vào bài vè “một hai ba bốn năm đánh hổ trên núi” mới đếm được đó thầy.
Mạnh Tư Trình: “…” Hôm nay mình bị một em bé ba tuổi qua mặt à?
[Tình hình có hơi đặc biệt, tôi có thể đến nhà để phân tích chuyên sâu một chút được không?]
Tống Hề Đào nghĩ thầm, có khi Tống Mộc Qua không hợp học lớp lớn, chỉ hợp dạy một kèm một, thiết kế riêng cho từng người!
“Thế thì tốt quá, cảm ơn thầy nhiều lắm ạ!”
Tống Hề Đào hí hửng chuẩn bị một phong bao lì xì dày cộp, định bụng ngày mai lúc thầy giáo về sẽ nhét vào túi quà biếu. Tống Mộc Qua thì vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, vẫn còn đang chép miệng nhớ vị trà sữa buổi sáng, nếu không đi học thì không được uống trà sữa nữa rồi.
Rốt cuộc thì mình có nên vì ly trà sữa mà đi học không ta?
Sáng hôm sau, Mạnh Tư Trình xách theo một túi đồ ăn vặt cho trẻ con tới nhà, hắn đứng trước cửa gọi điện cho Tống Hề Đào: “Tôi là thầy giáo của Tống Mộc, tôi đến cửa rồi.”
Tống Hề Đào: “Thầy đợi chút, tôi ra ngay.”
Tống Hề Đào chạy vội ra mở cửa, Tống Mộc Qua tò tò đi theo như cái đuôi nhỏ.
Cạch, cánh cửa mở ra.
Mạnh Tư Trình phong thần tuấn lãng, phong thái vẫn như xưa.
Tống Hề Đào hóa đá, Tống Mộc Qua cũng ngẩn tò te.
“Mạnh Tư Trình?” Tống Hề Đào lắp bắp thốt ra cái tên này.
Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào cậu, đầu óc trống rỗng nhưng trái tim thì đập thình thịch, hắn nương theo lời cậu mà đáp: “Là anh.”
Tống Hề Đào mềm nhũn cả chân, hắn vẫn còn nhớ mình!
Qua Qua à, sao con lại rước luôn cả ông bố còn lại về nhà thế này!
[Những chuyện xảy ra sau đó thì tác giả xin phép không viết lại lần thứ năm đâu nhé!]
Đúng là chỉ một ánh nhìn mà vạn năm thương nhớ, Đào ơi là Đào, cậu có chạy cũng không thoát đâu!
Mạnh Tư Trình của sau này thường bảo: Theo số liệu mới nhất thì 26 tuổi được coi là kết hôn muộn sinh con muộn, bởi vì tôi mới 20 tuổi thôi đã có con rồi.
Toàn Văn Hoàn.
Kịch trường nhỏ vô trách nhiệm:
Chuyện Mạnh Tư Trình nhờ nhân viên kỹ thuật công ty hack mật khẩu tài khoản phụ truyền đến tai Thời Lưu.
Hôm sau Thời Lưu tám chuyện với Đào Tử: Cười chết mất, trong câu hỏi bảo mật của cậu ta, người mà cậu ta thích nhất hồi cấp ba là Gauss đó!
Tống Hề Đào [Dấu chấm hỏi]: Gauss là ai? Nghe có vẻ giỏi toán cao cấp lắm nhỉ? Là mối tình đầu của Mạnh Tư Trình hả?
Thời Lưu: Gauss là hoàng tử toán học đó.
Tống Hề Đào: [Ghen chết mất.]
Thời Lưu: Ông ấy sinh năm 1777, là nhà toán học, nhà vật lý, nhà thiên văn học, nhà hình học, nhà trắc địa học nổi tiếng người Đức.
Tống Hề Đào: [Lạy hồn][Lạy hồn luôn]
