Chương 83: Chung Cư Đế Hào ( Phần 10 )

 

Chương 83: Chung Cư Đế Hào ( Phần 10 )

 

“Cậu khóc cái gì chứ?”

 

Lận Tường luống cuống ngồi xổm trước mặt Dương Mi, lấy khăn giấy định đưa cho hắn.

 

Đồ ở tiệm tạp hóa này đều là loại rẻ tiền nhất, khăn giấy thô ráp đến mức như muốn cứa vào tay. Lận Tường vừa lấy ra đã nhét lại, giơ tay áo lên lau nước mắt cho hắn.

 

“Nếu cậu không muốn hắn ta đi, tôi sẽ lập tức đi gọi hắn ta về cho cậu, đừng khóc nữa.”

 

Dương Mi úp mặt vào đầu gối, cao bằng Lận Tường đang ngồi xổm, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ không nhìn thấy mặt hắn, cũng không biết hắn đang có biểu cảm gì.

 

Lăng Trường Dạ trực tiếp hỏi: “Dương Mi, ý cậu thế nào?”

 

Dương Mi nói: “Tôi không đi.”

 

Hạ Bạch nói: “Được, cậu ở lại đây với đội trưởng.”

 

Nói xong, hai người đi ra ngoài, nhường không gian lại cho hắn, cùng với một Lận Tường không biết có dư thừa hay không.

 

Lúc trở về phòng, Hạ Bạch hỏi: “Tại sao Dương Nghi nói Dương Mi là đứa trẻ đáng thương, tại sao Dương Mi nghe xong lại phản ứng dữ dội như vậy?”

 

Lăng Trường Dạ hỏi gì đáp nấy: “Vậy thì chắc là, trước đây Dương Mi từng rất đáng thương.”

 

Lần đầu tiên Hạ Bạch gặp Dương Mi, Dương Mi được một đám nhân viên phục vụ Đội Tấn Công cẩn thận vây quanh. Hắn muốn nghe ca nhạc, người của Đội Tấn Công sẽ mời ngôi sao đó đến tận khách sạn hát cho hắn nghe, khiến cho người ta có cảm giác, chỉ cần hắn muốn, ngay cả trăng sao trên trời cũng có thể hái xuống.

 

Lúc đó cậu cảm thấy Dương Mi sống như một “tiểu công chúa”, cách một đứa trẻ lớn lên ở nông thôn như cậu một khoảng cách rất xa.

 

Lúc đó cậu hoàn toàn không nghĩ Dương Mi là một đứa trẻ đáng thương.

 

Lúc này nghe Lăng Trường Dạ nói như vậy, trong lòng cậu lại cảm thấy đúng là như thế.

 

Lần trước khi nhắc đến quan hệ giữa Dương Mi và Dương Nghi, Lăng Trường Dạ đã nói, gia đình họ trước đây sống rất khó khăn, có lẽ trong khoảng thời gian đó, Dương Mi là một đứa trẻ đáng thương.

 

Hạ Bạch nói: “Còn nửa tiếng nữa, tôi đi hỏi xem Tiền Tinh có muốn đi lên đó không.”

 

Lăng Trường Dạ: “Đi đi, nhớ hỏi cho kỹ vào.”

 

Hạ Bạch cảm thấy lời anh nói như có ẩn ý gì đó, nhưng cậu không có chứng cứ, điểm nghi ngờ nằm ở ba chữ “hỏi cho kỹ” kia.

 

Khi cậu nhìn về phía Lăng Trường Dạ, trên mặt anh vẫn là nụ cười hoàn mỹ không thể bắt bẻ được gì.

 

Hạ Bạch: “Ồ.”

 

Cậu vốn đã định hỏi kỹ một chút rồi mà.

 

Hạ Bạch vừa đứng trước cửa căn 205 thì Tiền Tinh đã mở cửa cho cậu: “Hạ Bạch, cậu đến rồi, có chuyện gì vậy?”

 

Gương mặt hơi ngốc nghếch của Hạ Bạch khi nhíu mày, liếc xéo nhìn người khác, kỳ diệu thay lại mang đến cảm giác chán ghét, không khiến cho người ta cảm thấy khó chịu, rất thích hợp để làm mấy sticker dễ thương.

 

Tiền Tinh: “……”

 

Ông vẫn còn đang kiên trì, hỏi: “Sao vậy?”

 

Hạ Bạch bước vào, đóng cửa lại, bỗng dưng Tiền Tinh cảm thấy tim đập chân run.

 

“Ở đây không tìm thấy manh mối nào nữa, tôi cần phải đến chung cư ở dương gian.” Hạ Bạch nói.

 

Tiền Tinh lập tức gật đầu: “Được!”

 

Hạ Bạch: “Ở bên đó sẽ rất nguy hiểm, có chuyện gì, có lời trăn trối gì cần dặn dò không?”

 

Tiền Tinh: “……”

 

Hạ Bạch nói: “Chị không có à, nhưng tôi có.”

 

Tiền Tinh nghiến răng: “Cậu nói đi.”

 

Hạ Bạch tự tìm một chiếc ghế rồi ngồi xuống: “Nhà tôi ở thôn Mân Thạch, thành phố Khương Kỳ, từ nhỏ tôi đã sống với ông nội, ông nội tôi là Cản Thi Nhân, trong nhà còn có năm Hỉ thần.”

 

Tiền Tinh: “Dặn dò hậu sự còn cần phải khai báo hộ khẩu trước nữa hả?”

 

Hạ Bạch liếc ông một cái, tiếp tục nói: “Sau đó, ông nội tôi qua đời, trò chơi ập đến, Hỉ thần bị mất, nhà tôi tan cửa nát nhà.”

 

Tiền Tinh: “……”

 

Hạ Bạch: “Ông nội tôi có một nhóm bạn già ngày nào cũng cãi nhau, đều là những Cản Thi Nhân quen biết từ thời còn trẻ, bất kỳ hai người lớn tuổi nào trong nhóm kết hợp lại với nhau cũng đều trên 120 tuổi. Tôi cứ nghĩ họ là một nhóm người già đáng thương bị thời đại bỏ rơi.”

 

“Thật đáng thương, tôi còn nghĩ đến lúc họ đều mất đi, sẽ đi nhặt xác cho họ, đưa bọn họ đến một nơi sơn thủy hữu tình, sống nốt quãng đời còn lại sau khi chết.”

 

Tiền Tinh: “…… Nghe cũng rất hay ho.”

 

Hạ Bạch tiếp tục nói: “Sau này tôi mới biết, trong nhóm người già đáng thương này, có một người là cao thủ thần bí, một người là Cục trưởng Cục Quản lý Trò chơi, một người là nguyên lão của Thánh Du Công Hội, mà có thể còn chưa hết.”

 

Tiền Tinh: “……”

 

Hạ Bạch: “Có khả năng vị nguyên lão Thánh Du Công Hội kia còn có sở thích mặc đồ nữ, lại còn thích cải trang thành mỹ nữ.”

 

Tiền Tinh lập tức phản bác: “Không phải tôi! Tôi không có!”

 

Hạ Bạch liếc mắt nhìn ông, im lặng.

 

Lão Tiền: “……”

 

Hạ Bạch nhìn lão Tiền như nhìn học sinh tiểu học làm chuyện xấu: “Chuyện gì đã xảy ra? Nói ra nghe xem nào.”

 

Sự việc đã đến nước này, lão Tiền cũng không thể giấu diếm nữa, ông ngồi xuống đối diện Hạ Bạch, nói: “Đúng vậy, chúng tôi là người chơi, hơn nữa còn là lứa người chơi xuất hiện khá sớm.”

 

Hạ Bạch: “Trong nhóm có bao nhiêu người chơi?”

 

Lão Tiền dè dặt nói: “Chắc là không ít.”

 

Hạ Bạch: “……”

 

Hạ Bạch: “Tôi hiểu rồi, lúc đó lão Vương trong nhóm nói thế giới của chúng ta gặp vấn đề, còn đăng một đường link trong nhóm, chính là cho tôi xem, cả đám các ông đều giả ngu giả ngơ trong nhóm.”

 

Hạ Bạch nhớ rất rõ: “Lúc đó ông còn nói, ông vừa đeo kính lão, ra vẻ cái gì cũng không biết, cái gì cũng không đuổi kịp.”

 

Lão Tiền: “……”

 

Ông dùng cách thành thật khai báo để chuyển chủ đề: “Cái đó, bây giờ cậu hẳn là đã cảm nhận được rồi, trò chơi ban cho người chơi kỹ năng, rất nhiều lúc có liên quan đến trải nghiệm của người chơi, và tâm hồn cũng được hình thành từ trải nghiệm đó, chúng tôi làm Cản Thi Nhân nhiều năm như vậy….. Chỉ cần vào trò chơi thì đều có kỹ năng không tệ.”

 

“Lúc trò chơi mới xuất hiện, chúng tôi cũng không hiểu biết gì mà, có người sợ cô đơn nên thành lập một hội nhóm nhỏ, có người không hiểu chuyện gì nên gia nhập một số đoàn đội, còn có người muốn duy trì hòa bình thế giới nên đã bận rộn với Cục Quản lý Trò chơi.”

 

Hạ Bạch: “……”

 

Lão Tiền bắt đầu giải thích: “Sau đó những hội nhóm, cục này nọ phát triển ngày càng lớn mạnh, trở nên hơi phức tạp, chúng tôi không muốn cậu bị cuốn vào, vậy cho nên chưa bao giờ nói với cậu hết. Không ngờ, cậu lại vào Cục Quản lý Trò chơi, hơn nữa còn là Đội Tấn Công của Cục Quản lý Trò chơi.”

 

Hạ Bạch tò mò: “Mọi người có biết thân phận của nhau không?”

 

Lão Tiền: “Chưa bao giờ chính thức công khai, nhưng đều có suy đoán, như lão Vương là Cục trưởng Cục Quản lý Trò chơi, không thể che giấu được, những người khác thì khó nói.”

 

Hạ Bạch im lặng, thì ra bọn họ không chỉ giả ngu giả ngơ với cậu, mà còn giả ngu giả ngơ với nhau.

 

“Cho nên, ông cũng không rõ thân phận trong trò chơi của ông nội tôi là gì?” Hạ Bạch hỏi.

 

Bọn họ phân bố ở những nơi khác nhau, không thể cùng lúc bị cuốn vào cùng một trò chơi, có thể đoán được thân phận của một hai người, là vì thân phận của bọn họ không hề tầm thường, ông nội cậu thoạt nhìn là người rất khiêm tốn, loại này nếu như không phải tự mình nói ra, thì rất khó để biết được.

 

Quả nhiên, lão Tiền nói: “Tôi không biết thân phận trong trò chơi của ông cậu, vừa rồi nghe cậu nói tôi mới xác nhận ông ấy là người chơi. Không phải ông ấy giấu quá kỹ, thì chính là ông ấy chỉ vào trò chơi một hai lần, rồi an hưởng tuổi già.”

 

Hạ Bạch: “Nhưng mọi người đều biết ông ấy mất rồi.”

 

Lão Tiền: “Đúng vậy.”

 

Lão Tiền nhớ rõ lúc ông gặp Hạ Bạch lần đầu tiên, đó là lúc Hạ Bạch bị bệnh vừa khỏi không lâu.

 

Lão Hạ thật sự hết tiền, mở miệng vay tiền bọn họ, bọn họ mới biết ông có một đứa cháu nội bị bệnh nặng.

 

Sau khi Hạ Bạch khỏi bệnh, ông và lão Vương, lão Lý cũng ở gần thành phố Khương Kỳ nên đã đến thăm Hạ Bạch.

 

Lúc đó Hạ Bạch mười hai mười ba tuổi, rất thiếu cảm giác an toàn, ngủ cũng phải ngủ trong lều, trên giường không ngủ được. Cũng không thích nói chuyện, lúc nhìn người khác cũng chỉ thò một cái đầu nhỏ ra khỏi lều, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch gầy gò, trong ánh mắt tràn đầy phòng bị.

 

Lão Hạ rất lo lắng cho cậu bé, luôn sợ mình nuôi không nổi cậu, nhưng lại thề son sắt, nói nhất định phải nuôi dạy cậu nên người.

 

Hình như vẫn chưa được bao lâu thì Hạ Bạch đã lớn rồi.

 

Cũng chưa được bao lâu, lão Hạ đã qua đời.

 

Một ngày nọ, đột nhiên lão Hạ không cãi nhau trong nhóm nữa, mà là cảm ơn năm đó bọn họ đã cho ông vay tiền, còn chăm sóc Hạ Bạch, nói nếu có thể, sau này cũng hãy chăm sóc Hạ Bạch nhiều hơn.

 

Bọn họ đã ý thức được điều gì đó.

 

Sau này nữa, bọn họ cũng biết người thỉnh thoảng xuất hiện kia là ai.

 

Lão Hạ là Cản Thi Nhân, thời trẻ từng thích một cô gái, người nhà cô gái đó chê ông xúi quẩy, gả cô sang làng khác, từ đó về sau, lão Hạ không còn thích cô gái nào khác nữa, cả đời không lấy vợ.

 

Cho nên, Hạ Bạch không phải là cháu ruột của ông.

 

Hạ Bạch cũng là đứa trẻ đáng thương không cha không mẹ, lại mất đi người ông duy nhất.

 

Đứa trẻ này khi còn bé không thích nói chuyện, nhưng không phải là không có tình cảm, sự ra đi của ông nội đối với cậu là một đả kích rất lớn, lúc đầu bọn họ đều tưởng cậu dùng di động của ông nội nói chuyện là không thể chấp nhận sự thật ông nội qua đời, vậy nên đã đồng lòng giả vờ như không biết gì, cùng cậu dùng cách này để xem như ông nội vẫn còn trên đời.

 

Sau đó, bọn họ phát hiện, Hạ Bạch cũng đang chăm sóc cảm xúc của bọn họ, sợ những người già yếu ớt như bọn họ không thể chấp nhận được. Nhận ra điều này, không biết những người khác thế nào, dù sao cảm xúc trong lòng ông cũng rất khó diễn tả.

 

Lão Tiền nói: “Diễn trò trong nhóm là tôi sai, nhưng cậu cũng không thể bôi nhọ tôi, nói cái gì mà tôi thích mặc đồ nữ, thanh danh cả đời của tôi cũng đều bị cậu hủy hoại luôn rồi.”

 

Hạ Bạch hỏi: “Ông còn trách tôi, tại sao ông lại làm vậy?”

 

Lão Tiền: “Không phải sợ bị cậu phát hiện sao?”

 

Hạ Bạch: “Sợ bị tôi phát hiện, ông còn đến trò chơi này làm gì?”

 

Lão Tiền: “Muốn xem thử, có thể yên tâm hay không.”

 

Ngày Hạ Bạch đến trường đại học, còn có trường đại học cậu thi đậu, người trong nhóm đều biết, khi ông nhìn thấy địa đồ trường đại học Y Hòa Bình được công bố trên app trò chơi, ông đã lập tức đến trung tâm giao lưu người chơi xem thì nhìn thấy Hạ Bạch.

 

Những người khác không biết, dù sao sau đó lão Tiền cũng đều xem từng phó bản trò chơi Hạ Bạch tham gia, cũng biết Hạ Bạch đã vào Đội Tấn Công.

 

Biểu hiện của cậu rất nổi bật, nhưng ông vẫn không yên tâm, không biết Hạ Bạch có thật sự có năng lực đi lại trong trò chơi hay không. Lần này vừa hay ông đang ở thành phố Đại Thái, nhìn thấy nhiệm vụ treo thưởng này có Hạ Bạch thì lập tức nhận.

 

Sau khi đến đây thì ông đã yên tâm.

 

Ông biết Hạ Bạch không sử dụng nhiều kỹ năng của mình, cho dù không sử dụng kỹ năng cũng đã khiến người ta rất yên tâm rồi, hơn nữa cậu còn có bạn bè và đồng đội của mình, đó cũng là điểm rất quan trọng khiến ông yên tâm.

 

Có bạn bè tốt, có đồng đội tốt, có người gắn bó sinh tử với mình tốt biết bao.

 

Cậu có liên hệ với thế giới này rất sống động, không còn cô độc một mình, cũng không còn phòng bị với cả thế giới nữa.

 

Lão Tiền: “Ai ngờ lại bị cậu nhận ra, rốt cuộc tôi đã để lộ sơ hở ở chỗ nào? Làm sao cậu nhận ra tôi?”

 

Chẳng lẽ Hạ Bạch lại nói, cậu có một đội trưởng có thể nhìn thấu mọi sự ngụy trang sao?

 

Tất nhiên là không thể.

 

Hiện tại bọn họ là phe đối lập.

 

Hạ Bạch nói: “Trông ông toát ra khí chất của một vị cha già, không giống mỹ nữ, hơn nữa còn đặc biệt quan tâm đến tôi.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lão Tiền thừa nhận.

 

Hạ Bạch kinh ngạc nhìn ông: “Không ngờ ông lại là nguyên lão của loại hội nhóm như Thánh Du Công Hội.”

 

Lão Tiền: “…… Không phải nói rồi sao, lúc đó không hiểu chuyện, lúc đó Thánh Du Công Hội cũng không giống như bây giờ, chỉ là mấy người bị thế giới làm tổn thương đến ôm nhau sưởi ấm thôi. Sau này tôi đã cáo lão hồi hương, không quản chuyện của Thánh Du Công Hội nữa.”

 

“Đây không phải là mấy ngày hôm trước, bọn họ nói Thánh Du Công Hội gặp biến lớn, gọi tôi xuất sơn sao, lúc này tôi mới ra ngoài.”

 

Hạ Bạch: “……”

 

Nghe lão Tiền nói như vậy, sao cậu lại có cảm giác Thánh Du Công Hội không đáng tin cho lắm nhỉ?

 

Đây là hội nhóm người chơi ủng hộ trò chơi lớn nhất, dám đối đầu với Cục Quản lý Trò Chơi sao?

 

Hạ Bạch chớp chớp mắt: “Lúc đó, ông cảm thấy mình bị thế giới làm tổn thương à?”

 

Lão Tiền: “…… Trước thời điểm đó hai năm, tôi chính là ông lão đáng thương bị thời đại bỏ rơi như lời cậu nói đó, sắp chết đến nơi rồi.”

 

Hạ Bạch hiểu.

 

Ít nhất thì cảm giác của cậu không phải hoàn toàn sai.

 

Hạ Bạch còn rất nhiều điều muốn hỏi lão Tiền, nhưng hiện tại không còn thời gian nữa. Cậu nói: “Chung cư ở dương gian thật sự rất nguy hiểm, ông thật sự muốn đi sao?”

 

Lão Tiền: “Đi.”

 

Hạ Bạch: “Kỹ năng của tôi là nhặt xác, hoạt tử nhân, kỹ năng của ông là gì?”

 

Lão Tiền duỗi hai tay ra, vô số người giấy nhỏ từ trong tay áo, cổ áo của ông chui ra: “Kỹ năng của tôi rất bình thường, chính là Người Giấy. Đây không phải là sau này không cần Cản Thi Nhân nữa sao, vậy nên tôi đã dựa vào việc gấp người giấy cho người chết để kiếm sống, không ngờ trong một trò chơi kết minh hôn, tôi đã có được kỹ năng này.”

 

Những người giấy nhỏ kia rất mỏng manh nhỏ bé, nhưng Hạ Bạch không quên, lúc đó lão Tiền đã đẩy hai người chơi kia, lực đạo người giấy nhỏ mang theo mạnh kinh người như thế nào.

 

Hạ Bạch: “Được, chúng ta chuẩn bị xuất phát thôi.”

 

Khi hai người bước ra khỏi phòng, Lăng Trường Dạ đã nói với Vệ Kính Vân và những người khác về tình hình mới phát hiện. Trên lầu ba không tính hai người đã thực sự chết, còn lại sáu người chơi, trong đó có ba người nhất định muốn đi, ba người còn lại nghe nói dương gian rất nguy hiểm thì do dự, không muốn đi cho lắm.

 

Không muốn đi cũng là chuyện bình thường. Đã xác định nơi này an toàn hơn dương gian nhiều, cứ ở âm phủ chờ được đưa ra khỏi trò chơi thôi, nếu Hạ Bạch không phải người của Đội Tấn Công, cậu cũng động lòng.

 

Cuối cùng, những người đi dương gian gồm có: Hạ Bạch, Lận Tường, lão Tiền, Dương Nghi, Vệ Kính Vân và Mã Hâm Giáp.

 

Ban đầu Hùng Tây Nguyên cũng có chút do dự, nhưng khi thấy thần tượng Lăng Trường Dạ không đi thì lập tức quyết định không đi nữa.

 

Những người khác thì tiếp tục ở lại đây điều tra manh mối, bọn họ hẹn nhau, nếu có manh mối quan trọng nào hoặc cần giúp đỡ gì thì sẽ truyền đạt thông tin bằng âm thanh trong khoảng thời gian từ mười một giờ đêm đến mười hai giờ, cách thức truyền đạt chính là mật mã Morse mà hai bên đều hiểu.

 

Để phòng ngừa bất trắc, vừa đến mười một giờ, những người chơi ở lại âm phủ sẽ đến trước cửa từng nhà giúp bọn hắn canh chừng, nếu cư dân phát hiện bọn hắn phá bàn thờ, những người ở lại có thể giúp kéo dài thời gian.

 

Đồng thời sau khi bọn hắn rời đi, nhanh chóng xử lý hậu quả cho bọn hắn.

 

Dời khay trái cây và những thứ khác sang một bên, dỡ nửa cái lều nhỏ kia ra, bên dưới chính là một bậc thang bình thường.

 

Hạ Bạch vừa định dùng cánh tay giun đất chui vào trong thử thì đã bị lão Tiền đẩy ra, mấy người giấy nhỏ thò đầu thò cổ từ trong tay áo ông chui ra, chạy đến bậc thang, sau đó đồng loạt lao đầu vào bậc thang, đụng một cái là thủng một lỗ.

 

“……”

 

Hạ Bạch quay đầu nhìn Mã Hâm Giáp, hắn ta vẫn chưa có phản ứng gì rõ ràng. Không biết là vì lão Tiền rất ít khi đến Thánh Du Công Hội nên người bên dưới không biết kỹ năng của ông, hay là vì hắn ta không phải người của Thánh Du Công Hội.

 

Rất nhanh, cầu thang đã bị người giấy nhỏ đụng cho thủng một lỗ, người giấy nhỏ còn rất chu đáo thăm dò đường đi cho bọn hắn, đồng thời còn đốt cánh tay của mình để chiếu sáng cho bọn họ.

 

Nhìn mà Hạ Bạch cũng phát thèm với kỹ năng này.

 

Sức mạnh vô địch, người giấy nhỏ tận tâm cống hiến, có lẽ đây chỉ là hai ưu điểm bình thường nhất của chúng.

 

Lão Tiền phất tay với bọn hắn, ông là người đầu tiên nhảy vào trong động.

 

Hạ Bạch cũng nhảy vào theo sau ông.

 

Một luồng sáng chói mắt lóe lên trong đầu, giống như trạng thái khóa của trò chơi kết thúc, lại một lần nữa bước vào trò chơi.

 

Sau khi nhảy xuống cửa hang, Hạ Bạch lại đến căn 202 của chung cư Đế Hào.

 

Chung cư Đế Hào ở âm phủ là dáng vẻ cuộc sống trước đây của những hồn ma đã khuất, còn dương gian có lẽ là tương lai nơi này, chung cư càng thêm đổ nát và đáng sợ hơn sau khi bọn họ chết.

 

Ở đây vẫn còn cư dân sinh sống, Hạ Bạch mở hé cửa phòng, nhìn thấy ánh sáng hắt ra từ khe cửa trên hành lang, đồng thời cầu thang cũng có ánh sáng, đó là ánh lửa.

 

Cậu lập tức trở về phòng, đóng cửa lại, lấy đạo cụ [Bắt tay hài hòa] ra.

 

[Bắt tay hài hòa] là đạo cụ cậu có được thì vào phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa, có thể lấy đồ vật xuyên không gian, cậu không biết âm dương có thuộc về không gian có thể vượt qua hay không.

 

Không được.

 

Âm dương cách biệt, thiên nhân vĩnh viễn chia lìa.

 

Hạ Bạch chỉ đành gõ hai cái xuống đất, báo bình an. Sau đó bắt đầu kiểm tra tường, muốn nhìn tình hình ở căn phòng 204 bên cạnh qua lỗ thủng, không ngờ lại phát hiện trên tường ở đây không có lỗ thủng, một cái cũng không có.

 

Hạ Bạch ngẩn người, cho nên nói, ông lão bên cạnh trước khi chết không có sở thích nhìn trộm, mà là sau khi ông ta chết mới có?

 

Đúng rồi, cậu nhớ ra bà chủ tiệm ở căn 303 từng nói, trước đây ông lão không phải nhìn trộm, mà là chui vào nhà người khác xem luôn, mọi người không cho ông ta xem, ông ta mới nhìn trộm, về bản chất thì cũng không tính là sở thích nhìn trộm.

 

Vậy tại sao trước khi chết ông ta không nhìn trộm, mà phải sau khi chết rồi mới có sở thích này?

 

Sau khi nhìn một vòng, Hạ Bạch lại một lần nữa nhẹ nhàng mở cửa ra, cẩn thận nhìn về phía cầu thang.

 

Có người đang đốt giấy vàng mã ở chỗ bàn thờ, hình như đang lẩm bẩm cái gì đó.

 

Hạ Bạch đang nghĩ xem làm thế nào mới có thể nghe rõ, bỗng nhiên nhìn thấy một người giấy nhỏ thò đầu ra từ góc tường cầu thang, nhìn Hạ Bạch một cái, sau đó lạch bạch lạch bạch chạy đến đó bằng đôi chân ngắn ngủn, chạy thẳng lên vai Hạ Bạch, kiễng chân áp vào tai cậu, sau đó Hạ Bạch nghe thấy âm thanh bên kia.

 

Hạ Bạch: “……”

 

Bùa chú ông nội cậu vẽ có thể bán, vậy người giấy nhỏ lão Tiền gấp có bán không?

 

Hiện tại cậu đã có chút hiểu tại sao lão Tiền lại trở thành người chơi cao thủ thần bí nhất của Thánh Du Công Hội, đây mà gọi là có một kỹ năng sao, người giấy nhỏ quá toàn năng luôn ấy chứ.

 

Ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu một chút rồi biến mất, Hạ Bạch nghiêm túc lắng nghe âm thanh bên tai mình.

 

“Kỳ Kỳ, anh sai rồi.”

 

“Kỳ Kỳ, tha thứ cho anh, cầu xin em.”

 

“Kỳ Kỳ, ngày nào anh cũng đốt giấy cho em, cầu xin em đừng đến tìm anh nữa, được không?”

 

Rất nhanh, Hạ Bạch đã suy đoán ra thân phận của người này, đó là bạn trai của Kỳ Kỳ ở căn 209. Kỳ Kỳ từng nói với Dương Mi là, lúc cô ấy đi gặp bạn trai, bạn trai cô ấy đã phát điên rồi.

 

Hạ Bạch không biết có nên đi qua đó hay không, lúc này mà sử dụng chút thủ đoạn, hẳn là có thể moi được nguyên nhân cái chết của Kỳ Kỳ từ trong miệng hắn ta.

 

Nhưng hiện tại cậu không hiểu rõ tình hình ở đây, Lam Tương và Dư Triều chính là chết ở chỗ này, rất có thể là đêm đầu tiên vừa đến đây đã chết rồi, nơi này nguy hiểm hơn âm phủ rất nhiều.

 

Đang suy nghĩ thì Hạ Bạch lại nghe thấy một giọng nói càng thêm rõ ràng hơn truyền đến từ hành lang: “Sao anh lại xin lỗi em?”

 

Đây là giọng nói của Kỳ Kỳ ở căn 209?

 

Kỳ Kỳ lại đến thăm bạn trai mình à?

 

Khoảng thời gian này đúng là lúc âm dương giao hòa, sẽ có quỷ hồn xuất hiện.

 

Nhưng mà, trùng hợp như vậy sao, vừa đến đây bọn hắn đã có thể nghe được nguyên nhân cái chết của Kỳ Kỳ?

 

Vừa đến đây không lâu, lão Tiền đã nắm rõ tình hình ở tầng hai, những thông tin này có một số là cần phải “nhìn” mới biết được.

 

Hạ Bạch suy nghĩ một chút, gỡ người giấy nhỏ ở tai xuống, dán lên mắt mình, quả nhiên, cậu nhìn thấy tình hình trên cầu thang ở một góc nhìn đẹp nhất.

 

Cầu thang không giống như ở âm phủ chất đống rất nhiều đồ lặt vặt, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của một chàng trai và ánh lửa trước mặt hắn ta, cùng với tấm vải trải bàn thờ màu vàng rất quen thuộc được ánh lửa chiếu sáng.

 

Nhưng mà, hành lang này trông âm u đáng sợ hơn ở âm phủ, trên bức tường được ánh lửa chiếu sáng, có thể nhìn thấy một mảng vết máu đã được lau chùi, nhưng vẫn chưa lau sạch sẽ.

 

Lần đầu tiên Hạ Bạch cảm nhận được một cách hết sức trực quan, cảm giác âm u lạnh lẽo đến từ ma quỷ và cái chết chỉ tồn tại ở nhân gian, trong những dấu vết nhỏ xíu này.

 

Ngoài ra, Hạ Bạch không nhìn thấy gì khác, Kỳ Kỳ cậu muốn nhìn thấy nhất cũng không thấy.

 

Có lẽ là vì hiện tại cậu là người, vậy nên không thể nhìn thấy con ma không có quan hệ nhân quả với cậu.

 

Không đúng, nếu là như vậy, cậu không nhìn thấy Kỳ Kỳ thì đồng thời cũng không nghe thấy giọng nói của Kỳ Kỳ mới đúng chứ?

 

Chỉ vội vàng liếc nhìn một cái, Hạ Bạch lập tức dán người giấy nhỏ trở lại tai mình.

 

Giọng nói của Kỳ Kỳ vang lên: “Ngay cả đến việc anh xin lỗi em vì cái gì cũng không biết, vậy mà anh còn nói mình thành tâm hối lỗi?”

 

Hình như cậu đã bỏ lỡ mất một câu, nhưng không ảnh hưởng nhiều lắm.

 

Tiếp đó cậu nghe thấy tiếng bước chân, hẳn là người thanh niên kia đã đứng dậy, không biết là đi về hướng nào, nhưng cậu nghe hắn ta bước hai bước.

 

Giọng nói của Kỳ Kỳ lại vang lên: “Anh yên tâm đi, em sẽ thường xuyên đến thăm anh, ngày nào cũng đến, ngày nào cũng sẽ đến.”

 

Giọng nói của người thanh niên: “Đừng! Đừng! Kỳ Kỳ là anh sai rồi!”

 

“Lúc đó là anh sai, nhưng em phải rời đi, anh thật sự rất đau lòng, rất hoảng sợ, anh vất vả lắm mới đợi được em mềm lòng, lừa em đến đây, anh tỉ mỉ bố trí cho gia đình nhỏ của chúng ta, sao em có thể nhẫn tâm rời đi như vậy?”

 

“Em muốn đi tìm ai? Có phải là lớp trưởng của em không? Có phải là tên học sinh giỏi đó không?”

 

“Anh chỉ bất đắc dĩ thôi, bất đắc dĩ mới……”

 

“A!” Một tiếng kêu đau đớn mới xuất hiện, bởi vì giọng nói này đã từng xuất hiện rất nhiều lần, cho nên chỉ một tiếng kêu đau đớn thôi Hạ Bạch cũng nghe ra đây là Mã Hâm Giáp.

 

Giọng nói của người thanh niên: “… hạ bùa chú lên người em.”

 

Trước đó giọng nói của hắn ta nghe có vẻ sợ hãi, luôn cầu xin, nhưng nửa câu sau lại đột nhiên mang theo chút ý cười âm trầm.

 

Hạ Bạch lập tức chuyển người giấy nhỏ lên mắt, chỉ nhìn thấy một mảng bậc thang, hình như là góc nhìn của người nằm sấp trên cầu thang.

 

Cậu lập tức chuyển người giấy nhỏ lên tai, nhưng chỉ nghe thấy tiếng bước chân, sau đó không còn âm thanh gì nữa.

 

Bên ngoài yên tĩnh một lúc lâu, Hạ Bạch lại nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ.

 

Cậu nhìn qua khe cửa thì thấy là Lận Tường, vậy nên đã vội vàng mở cửa cho cậu ta.

 

Vừa vào cửa, Lận Tường đã nhỏ giọng hỏi cậu: “Cậu có nghe thấy âm thanh vừa rồi không? Những tiếng khác không nghe rõ, nhưng có một tiếng kêu đau đớn lại nghe rất rõ ràng.”

 

Hạ Bạch kể lại những gì mình nghe được và nhìn thấy cho Lận Tường nghe.

 

Hạ Bạch: “Giọng nói của Kỳ Kỳ hẳn là do Mã Hâm Giáp giả mạo, đây có thể là kỹ năng của hắn ta. Hắn ta nghe thấy bạn trai của Kỳ Kỳ ở đây đốt vàng mã ăn năn hối lỗi xin tha thứ, cảm thấy đây là một cơ hội tốt nên đã giả vờ là Kỳ Kỳ để moi thông tin, nhưng không biết vì sao lại bị bạn trai của Kỳ Kỳ phát hiện, làm gì đó với hắn ta, không đến nỗi quá đáng sợ, nhưng có vẻ hơi đau.”

 

Lận Tường xâu chuỗi lại những thông tin mình nghe được: “Vậy ý cậu là Kỳ Kỳ không phải là kiểu người mù quáng trong tình yêu như bọn họ nói, lúc đó cô ấy muốn rời khỏi chung cư này, nhưng đã bị bạn trai hạ bùa chú?”

 

Hạ Bạch gật đầu: “Đúng vậy, điều này có thể liên kết với chuyện Thầy Luyện Ngải đến chung cư, hẳn là bạn trai của cô ấy đã đi tìm Thầy Luyện Ngải kia để hạ bùa chú lên người Kỳ Kỳ.”

 

Lận Tường đoán: “Lẽ nào bùa chú mà bạn trai Kỳ Kỳ hạ lên người cô ấy là mãi mãi yêu hắn ta, mãi mãi không rời xa hắn ta?”

 

Hạ Bạch tiếp tục gật đầu, căn cứ vào đoạn đối thoại vừa rồi thì đúng là như vậy.

 

Lận Tường: “Nhưng mà, không phải Kỳ Kỳ đã chết rồi sao? Chết rồi thì làm sao còn yêu hắn ta được nữa?”

 

Hạ Bạch khẽ nói: “Cậu nói mãi mãi kìa.”

 

Những người trẻ tuổi đang yêu thường thích thề thốt và nói mấy lời ngon ngọt như thế nào? Mãi mãi yêu em, đến chết cũng không đổi, đời đời kiếp kiếp.

 

Cả người Lận Tường đột nhiên nổi lên một tầng da gà.

 

Hết chương 83.

 

 

Chương 83: Chung Cư Đế Hào ( Phần 10 )

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên