Chương 84: Chung Cư Đế Hào ( Phần 11 )

 

Chương 84: Chung Cư Đế Hào ( Phần 11 )

Sau khi sáu người chơi đến dương gian, những người ở lại âm phủ lập tức che kín cầu thang, khôi phục lại bàn thờ như cũ.

 

Đây là kế hoạch từ trước của bọn hắn, bởi vì ở lại đây cũng chưa chắc gì có thể an toàn tuyệt đối. Ban đầu, bọn hắn nghĩ vào ban đêm những người ở đây sẽ biến đổi, nhưng thực chất bọn họ là những hồn ma sinh sống tại đây, nơi này là âm phủ, không có sự khác biệt giữa ngày và đêm. Nhưng nếu bàn thờ bị phá hủy thì có thể những hồn ma này sẽ nổi loạn.

 

Sau khi bọn hắn dọn dẹp xong bàn thờ, Dương Mi và Lăng Trường Dạ đang định quay về thì lại nhìn thấy cửa phòng 209 mở ra.

 

Tiểu Kỳ bước ra khỏi phòng.

 

Lăng Trường Dạ bước vào phòng, nói với Dương Mi: “Cậu đến nói chuyện với cô ấy đi.”

 

Dương Mi hiểu ý anh, gật đầu.

 

“Cô muốn đi tìm bạn trai à?” Dương Mi bước đến bên cạnh Tiểu Kỳ hỏi.

 

Bây giờ vẫn chưa đến 12 giờ, vẫn còn trong khoảng thời gian âm dương giao hòa, thời điểm này quả thực có thể đi tìm bạn trai của cô ấy.

 

Tiểu Kỳ lắc đầu, vẻ mặt ngơ ngác: “Tôi nên đi xem anh ấy thế nào, nhưng không hiểu sao đột nhiên lại không muốn đi nữa.”

 

Dương Mi khựng lại, hắn quay đầu thì nhìn thấy cửa phòng 202 vẫn hé một khe hở nhỏ, đó là Lăng Trường Dạ đang nói cho hắn biết, anh đang ở đó, cứ yên tâm trò chuyện với Tiểu Kỳ đi.

 

Tiểu Kỳ đi vòng qua Dương Mi, đi thẳng đến cuối hành lang, nhìn về phía bàn thờ trong cầu thang.

 

Dương Mi thở phào nhẹ nhõm, may mà trước đó bọn hắn đã khôi phục lại bàn thờ như cũ.

 

Tiểu Kỳ lặng lẽ đứng đó nhìn bàn thờ, mãi một lúc lâu sau mới nói với Dương Mi: “Bạn trai tôi thực sự rất hay ghen tuông, nhưng hình như cũng không đẹp trai lắm.”

 

Có vẻ như chứng “Cuồng yêu đương” của cô ấy đang dần biến mất.

 

Dương Mi vội hỏi: “Vậy cô thích anh ta ở điểm nào?”

 

Tiểu Kỳ hơi nhíu mày, như đang chìm vào hồi ức: “Anh ta không đẹp trai lắm, nhưng cũng có nét thu hút, kiểu người nhìn một cái là nhớ ấy.”

 

Từ nhỏ Lê Thi Kỳ đã là một cô gái ngoan ngoãn trong mắt mọi người. Bố mẹ cô, một người là công chức có chức vụ, một người là phó giáo sư đại học, gia cảnh tuy không phải giàu có nhưng cũng thuộc dạng khá giả.

 

Là con một trong nhà, từ nhỏ cô đã được bố mẹ yêu thương chiều chuộng hết mực, đồng thời cũng phải gánh trên vai áp lực nặng nề vì những kỳ vọng của họ. Từ khi mới học tiểu học, thời khóa biểu một ngày của cô đã được sắp xếp kín mít, mấy giờ sáng thức dậy, mấy giờ chiều tan học, tối học thêm môn năng khiếu gì.

 

Ngày qua ngày, cô cảm thấy thật ngột ngạt, luôn muốn trốn tránh.

 

Ở trường, bạn bè xung quanh cô cũng vậy. Cậu lớp trưởng đã tỏ tình với cô, trước khi lên cấp 3 đã học hết tất cả chương trình học của cấp 3. Khi được cậu ta tỏ tình, cô chỉ nghĩ đến điều đó thôi đã cảm thấy ngột ngạt đến mức thở không nổi.

 

Lúc đó, bạn trai của cô đã xuất hiện.

 

Anh ta học hành không giỏi, không nghe lời giáo viên, trong giờ Văn bị phạt đứng ngoài hành lang, anh ta liền chuồn ra sân bóng rổ, ném bóng vào cửa sổ lớp học để khiêu khích.

 

Cô ngồi ngay cạnh cửa sổ, tiếng động bất ngờ khiến cô mở to mắt, đồng thời cũng nhìn thấy nụ cười ngạo nghễ của anh ta.

 

Lúc đó, tim cô đập rất nhanh, rất mạnh, cô cứ ngỡ đó là rung động.

 

Anh ta đã mở toang chiếc lồng đang giam cầm cô.

 

Vì anh ta, những đè nén suốt mười mấy năm trong lòng cô đã được giải thoát. Cô say mê cảm giác tự do, phá vỡ mọi khuôn khổ, luôn muốn làm những điều trái ngược với mong muốn của bố mẹ, thầy cô, và cả môi trường xung quanh.

 

Việc cô theo anh ta đến chung cư Đế Hào này có lẽ là hành động nổi loạn lớn nhất mà cô từng làm.

 

Thế nhưng, ngay khi đến đây, cô đã hối hận.

 

Cô nhìn thấy những con người ở đây, nhìn thấy cuộc sống của họ, lúc này mới biết được bản thân mình đang có gì, mới nhận ra mình đã từng ngây thơ và nực cười đến mức nào.

 

Nhất định là bố mẹ cô đang lo lắng tìm kiếm cô. Giờ này, lẽ ra bố cô đang ngồi ở nhà xem tin tức cùng cô, mẹ cô đang nấu cho cô một bàn đầy thức ăn ngon, rồi cả nhà sẽ cùng nhau ăn cơm, bọn họ sẽ thảo luận xem cô thi trường đại học nào.

 

“Thi trường nào cũng được, Tiểu Kỳ yên tâm, hai mươi năm nay bố mẹ vẫn luôn tích cóp tiền cho con, đủ để mua cho con một căn hộ ở bất kỳ thành phố nào, để con an cư lạc nghiệp.”

 

“Nếu con cảm thấy cô đơn, đợi bố mẹ về hưu sẽ đến ở cùng con, nơi nào có con yêu, nơi đó chính là nhà của chúng ta.”

 

Cô muốn đi tìm bố mẹ, để họ đừng lo lắng nữa.

 

Cô muốn về nhà.

 

Tiểu Kỳ bỗng nhìn về phía bàn thờ, vội vàng chạy đến nhặt thứ gì đó.

 

Đôi mắt cô đỏ hoe: “Bố mẹ tôi đã đi đâu rồi? Tôi không tìm thấy họ.”

 

“Tại sao tôi lại nghe lời anh ta, không chịu đi thi đại học?”

 

Cô siết chặt thứ gì đó trong tay, nước mắt tuôn rơi: “Bởi vì Trần Tích Nguyên đã yểm bùa chú lên người cô!”

 

“Ầm!”

 

Một tiếng va chạm thật mạnh phá vỡ màn đêm tĩnh mịch.

 

Hạ Bạch và Lận Tường lập tức bật dậy khỏi giường.

 

Hạ Bạch nhìn đồng hồ, 3 giờ 2 phút sáng.

 

Lận Tường đã chạy ra cửa sổ, kéo rèm nhìn xuống. Nhìn thấy người nằm dưới đất, tim cậu ta khẽ run lên: “Hạ Bạch, Hạ Bạch… Cậu mau lại đây…”

 

Hạ Bạch lập tức bước tới, từ tầng hai có thể nhìn rõ dưới mặt đất. Dưới ánh trăng, thi thể của Mã Hâm Giáp hiện ra rõ ràng trước mắt bọn hắn, thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ ánh mắt đầy kinh hoàng của hắn ta khi chết.

 

Mã Hâm Giáp đã chết, chỉ sau hơn ba tiếng đồng hồ bọn hắn đến đây.

 

Cùng lúc đó, bọn hắn nghe thấy một tràng cười điên dại như trút được gánh nặng.

 

Lận Tường lo lắng hỏi: “Giờ phải làm sao?”

 

Nơi này quá nguy hiểm, lúc hơn 11 giờ, Lận Tường đến phòng 202 đã không dám rời đi, sợ xảy ra chuyện, cậu ta với Hạ Bạch ngủ gật một lúc, quả nhiên mới ba tiếng đồng hồ đã có người chết.

 

Hạ Bạch nghe thấy tiếng cười phát ra từ tầng trên, đó là bạn trai của Tiểu Kỳ, nhất thời cũng không biết nên làm thế nào.

 

Bọn hắn không biết chuyện gì đã xảy ra, nơi này quá kỳ quái, tùy tiện ra ngoài có thể gặp nguy hiểm, nhưng nếu không tìm hiểu rõ nguyên nhân cái chết của Mã Hâm Giáp, bọn họ vẫn sẽ bị động và tình thế còn nguy hiểm hơn.

 

Hạ Bạch lấy con búp bê giấy ra, hiện tại nó vẫn đang nằm trên bậc thang, thứ duy nhất có thể nghe thấy là tiếng gió rít gào qua khe hở cầu thang.

 

Lận Tường nói: “Hay là để tôi xuống xem, tôi có năng lực thanh tẩy, không sợ mấy thứ tà môn này.”

 

“Cậu đừng đi.” Hạ Bạch nói: “Để tôi đi thăm dò bạn trai của Tiểu Kỳ trước.”

 

Bạn trai của Tiểu Kỳ vẫn đang đứng trên sân thượng tầng năm cười điên cuồng, chung cư lúc 3 giờ sáng vắng lặng và lạnh lẽo, tiếng cười của hắn ta vang vọng khắp tòa nhà đổ nát, vừa rùng rợn vừa khoái trá.

 

Hạ Bạch nhớ lúc Mã Hâm Giáp trò chuyện với hắn ta đã phát ra một tiếng kêu đau đớn, chắc hẳn lúc đó hắn ta đã làm gì với Mã Hâm Giáp rồi, có thể đây chính là nguyên nhân cái chết của Mã Hâm Giáp.

 

Cậu muốn thăm dò xem bạn trai của Tiểu Kỳ đã làm gì với Mã Hâm Giáp.

 

Lận Tường hỏi: “Thăm dò như thế nào?”

 

Phía sau Hạ Bạch bỗng xuất hiện một người, Lận Tường cũng nhận ra, đó chính là Tề Ngạn, người chơi trong phó bản Ngũ Cô Thôn, người bị nguyền rủa chết do hắn ta đã bạo lực học đường.

 

Lận Tường: “…..”

 

Tề Ngạn nhìn Hạ Bạch vài lần, sau đó lưu luyến rời đi.

 

Hắn ta bò từ tầng hai lên sân thượng tầng năm, nhìn thấy bạn trai của Tiểu Kỳ đang ở trên sân thượng thì liền hỏi: “Vừa rồi cậu đã giết người?”

 

Bạn trai của Tiểu Kỳ vẫn đang cười, cười đến mức cúi gập cả người xuống, nghe thấy tiếng động thì liếc nhìn Tề Ngạn một cái: “Ngu xuẩn, hahaha!”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Tề Ngạn: “Bà nó, mày mới là thằng ngu, mày mới là đồ ngu xuẩn! Mày bị điên à?”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Khoảng thời gian này Hạ Bạch đã hiểu rõ hơn về kỹ năng “Hoạt Tử Nhân” của mình. Hoạt Tử Nhân là dựa trên tiền đề đối tượng đồng ý, sau khi có được thi thể của đối phương, sẽ giữ lại hồn phách của người đó. Sau khi con người chết đi, linh hồn sẽ bay lên trời, nhưng vẫn còn một phần hồn phách có thể lưu giữ lại, hồn phách thường mang theo tà niệm, không còn sự ràng buộc của linh hồn, sau khi “sống” lại đúng là nhân chi sơ tính, tính bản ác.

 

Ngây thơ, nhưng lại độc ác.

 

Không ngờ, gã này lúc còn sống trông có vẻ tử tế, vậy mà khi chỉ còn hồn phách lại còn hung dữ hơn cả Cổ Toàn Côn.

 

Cậu vội vàng khống chế thi thể của Tề Ngạn, Tề Ngạn nói: “Đồ chó không biết xấu hổ, mày yểm bùa chú lên người bạn gái mình đúng không? Bị báo ứng rồi đấy! Đáng đời!”

 

“……”

 

Bạn trai của Tiểu Kỳ bị mắng đến ngây người, sau đó lại haha cười lớn: “Phải, tôi yểm bùa chú lên người cô ấy đấy, nhưng có thể trách tôi sao?”

 

Hắn ta thật sự rất thích Kỳ Kỳ, thích rất lâu rồi, lúc đó ở sân bóng rổ cố ý ném bóng vào lớp học, chính là muốn thu hút sự chú ý của cô.

 

Hắn ta thích đến mức bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai của hai người, Kỳ Kỳ học giỏi như vậy, nếu cô ấy thi đỗ đại học danh tiếng, liệu có còn ở bên cạnh một tên côn đồ không học hành đến nơi đến chốn như hắn ta nữa không?

 

Chắc chắn là không rồi, cho dù cô có muốn thì bố mẹ cô – những người cổ hủ, thực dụng kia cũng sẽ không đồng ý.

 

Vì vậy, trong năm lớp 12 này, hắn ta thường xuyên viết giấy đưa cho cô trong giờ học, rủ rê cô trốn học, thậm chí còn dẫn cô bỏ nhà ra đi, đến chung cư Đế Hào này, gạo nấu thành cơm rồi.

 

Thế nhưng, cô lại muốn bỏ đi, cô vẫn muốn rời xa hắn ta.

 

Cô không hề biết hắn ta đã phải đánh đổi những gì vì cô, đã đến nước này rồi, sao cô có thể bỏ đi được?

 

Ông lão ở phòng 308 đã mang về một Thầy Luyện Ngải, nhưng cuối cùng lại chẳng làm gì cả. Khi nghe thấy Thầy Luyện Ngải cãi nhau với ông lão, hắn ta đã dốc hết tài sản mình có, tìm đến Thầy Luyện Ngải kia, để yểm bùa chú lên người cô.

 

Lê Thi Kỳ phải mãi mãi ở bên cạnh Trần Tích Nguyên, sẽ yêu hắn ta đến chết.

 

Hắn ta đã đánh đổi tất cả, cuối cùng cũng có được tình yêu vĩnh cửu, bền vững của hai người.

 

Bọn họ đã trải qua một quãng thời gian rất hạnh phúc ở đây, cho dù chỉ có thể ăn cháo trắng, bánh bao, Kỳ Kỳ cũng chưa từng oán trách, vẫn luôn yêu thương hắn ta, coi hắn ta là tất cả.

 

Thế nhưng, dần dần hắn ta lại cảm thấy không chịu đựng nổi, quả thực như hắn ta đã mong muốn lúc ban đầu, cô ấy chỉ yêu một mình hắn ta, không thèm liếc mắt nhìn người đàn ông khác, mãi mãi ở bên cạnh hắn ta. Nhưng hắn ta lại không chịu đựng nổi loại tình yêu từng khao khát này, cảm thấy cô ấy lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào mình, bám dính lấy mình, khiến hắn ta vô cùng ngột ngạt.

 

Hắn ta bắt đầu mắng chửi cô, đánh đập cô, nhưng cô vẫn mỉm cười bám lấy hắn ta.

 

Hắn ta sắp phát điên rồi.

 

Cuối cùng, trong một lần cãi vã, hắn ta đã ra tay sát hại cô.

 

Sau khi hoảng loạn qua đi, hắn ta lại cảm thấy thật nhẹ nhõm, cuối cùng hắn ta cũng thoát khỏi người con gái khiến hắn ta ngột ngạt này.

 

Hắn ta chôn xác cô ở bãi rác phía sau tòa nhà, về nhà nằm dài trên chiếc giường chỉ còn lại một mình, cuối cùng cũng có thể thoải mái duỗi người.

 

Tối hôm đó, hắn ta cảm nhận được có một luồng khí lạnh lẽo, cùng với cảm giác quen thuộc khi có người ôm lấy eo mình.

 

Hắn ta cứng đờ người, mở to mắt, nhìn thấy Lê Thi Kỳ đang ôm mình, úp mặt vào lòng mình, cô ngẩng đầu mỉm cười với hắn ta: “Tích Nguyên, em yêu anh.”

 

Anh ta đã hét lên kinh hãi, đã nhảy dựng lên.

 

Hắn ta mang xác cô đi chôn cách đó mười cây số, tối hôm đó, cô lại xuất hiện trên giường hắn ta, ôm lấy hắn ta rồi nói yêu hắn ta.

 

Hắn ta mang xác cô ấy đến thành phố lân cận, tối hôm đó, cô vẫn xuất hiện trên giường hắn ta, nằm đè lên người hắn ta nói yêu hắn ta.

 

Anh ta băm thi thể cô ấy ra cho chó ăn, tối hôm đó, cô ấy vẫn từ gầm giường bò ra, nắm lấy tay hắn ta, nói sẽ không bao giờ rời xa hắn ta.

 

Anh ta mang con chó đến nhà Lê Thi Kỳ, tối hôm đó, lúc hắn ta đang tắm, cô ấy đã ôm lấy hắn ta từ phía sau, nói rất nhớ hắn ta.

 

……

 

Anh ta thực sự phát điên rồi.

 

Khi Lê Thi Kỳ còn sống, tình yêu luôn thường trực của cô đã khiến hắn ta ngột ngạt, khi cô chết đi, vẫn bám riết lấy hắn ta mọi lúc mọi nơi, không thể nào thoát khỏi, ai mà chịu nổi?

 

“Hahahahahaha!” Trần Tích Nguyên đứng trên sân thượng đổ nát, lầy lội, phía trên là những sợi dây điện chằng chịt: “Tôi sai rồi, tôi không nên yểm bùa chú lên người cô ấy, bây giờ tôi đã sửa sai rồi, tôi đã được giải thoát rồi.”

 

“Thằng điên này, mày cười cái gì?” Tề Ngạn bực bội hỏi.

 

“Tôi được giải thoát rồi, hahaha!” Trần Tích Nguyên vẫn cười.

 

“Giải thoát cái gì?” Tề Ngạn nhảy dựng lên hỏi.

 

Trần Tích Nguyên: “Hahahahahaha!”

 

“Nà nó, mày còn cười!” Cuối cùng Tề Ngạn cũng bùng nổ, đạp ngã Trần Tích Nguyên xuống đất rồi lao vào đánh nhau.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Cậu vừa định thu hồi Tề Ngạn lại thì dừng tay, muốn xem bạn trai của Tiểu Kỳ sẽ làm gì với Tề Ngạn.

 

Năm phút sau, Hạ Bạch thu hồi Tề Ngạn về.

 

Bị đánh suốt năm phút, bạn trai của Tiểu Kỳ vẫn cười. Bị đánh cũng không làm gì Tề Ngạn, xem ra hắn ta không muốn sống nữa rồi.

 

Lận Tường thấy Tề Ngạn trở về, vội hỏi Hạ Bạch chuyện gì đã xảy ra.

 

Hạ Bạch kể lại những gì mình nghe được cho Lận Tường.

 

Lận Tường nói: “Hắn ta được giải thoát rồi… Tức là, ban đầu hắn ta đã yểm bùa yêu lên người Tiểu Kỳ, để Tiểu Kỳ mãi mãi ở bên cạnh mình, sau đó Tiểu Kỳ chết đi cũng quay về bên cạnh hắn ta, hắn ta sắp bị tra tấn đến phát điên rồi, bây giờ thông qua cái chết của Mã Hâm Giáp, bùa yêu đã được hóa giải?”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Có lẽ là vậy. Chúng ta cần những người chơi bên âm phủ xác nhận lại.”

 

Vừa nói, cậu vừa nhìn thi thể của Mã Hâm Giáp, muốn kiểm tra thi thể, nhưng lại phát hiện nó đã biến mất.

 

Cậu hỏi Lận Tường: “Thi thể của Mã Hâm Giáp đâu?”

 

Lận Tường vội vàng nhìn xuống, “Biến mất rồi! Tôi cũng không để ý!”

 

Hai người nhìn quanh, không thấy bóng dáng ai, chỉ nhìn thấy một con chó đen nằm trong bụi cỏ cách đó không xa.

 

“Thôi bỏ đi.” Hạ Bạch nói: “Chúng ta ngủ một lát đã, dưỡng sức, ngày mai lại điều tra, có lẽ căn hộ ở dương gian ban ngày sẽ an toàn hơn.”

 

Lận Tường: “Được, tôi cũng buồn ngủ lắm rồi.”

 

…..

 

Hừng đông.

 

Những người chơi vẫn như thường lệ đến quán ăn nhanh ở tầng một để ăn sáng.

 

Lăng Trường Dạ uống một ngụm nước, liếc mắt nhìn về phía cầu thang, ánh mắt anh đột nhiên dừng lại.

 

Dương Mi nhìn theo ánh mắt anh, cũng khựng lại một chút, sau đó lập tức dời mắt, cúi đầu gặm bánh bao.

 

Những người chơi khác cũng có phản ứng tương tự, tất cả đều là vì người bước xuống từ chỗ cầu thang kia.

 

Đó chính là Mã Hâm Giáp.

 

Mã Hâm Giáp, người ban đầu đã đi đến dương gian, nhưng sáng sớm nay lại xuất hiện ở đây ăn sáng.

 

Không cần nghĩ cũng biết, hắn ta cũng giống như Lam Tương và Dư Triều, cũng đã chết.

 

Chết ở dương gian, hồn ma sẽ xuất hiện ở âm phủ.

 

Mới có một đêm, không, chưa đầy một đêm mà bên kia đã có người chết rồi.

 

Có người chơi mừng thầm vì mình không đi đến dương gian, có người bắt đầu lo lắng cho những người chơi ở dương gian.

 

Vừa trở về phòng, Dương Mi đã lo lắng hỏi: “Đội trưởng, giờ phải làm sao? Liệu bọn họ có gặp nguy hiểm không?”

 

“Đừng vội, bọn họ không xuất hiện ở đây, ít nhất cũng chứng minh được bọn họ chưa chết.” Lăng Trường Dạ nói: “Bây giờ cậu lập tức đến chỗ Tiểu Kỳ xem sao.”

 

Dương Mi gật đầu rồi đi ngay.

 

Tối qua, Tiểu Kỳ nhặt được thứ gì đó chỗ bàn thờ, nói Trần Tích Nguyên đã yểm bùa yêu lên người cô rồi quay về phòng, Dương Mi vốn định đi theo cô, tiếp tục hỏi han, nhưng cô đã đóng cửa lại.

 

Lần này cũng giống như lần trước, Dương Mi vừa gõ cửa, Tiểu Kỳ đã mở cửa.

 

Trên giường có một chiếc cặp sách, bên cạnh là hai bộ quần áo, Tiểu Kỳ đang sắp xếp sách vở vào trong.

 

Dương Mi hỏi: “Tiểu Kỳ, cô định đi tìm bạn trai à?”

 

Tối qua nhìn cô ấy không phải đã bình thường rồi sao?

 

Tiểu Kỳ lắc đầu, cẩn thận xếp sách vở vào cặp, không mang theo hai bộ quần áo, sau khi kéo khóa cặp, cô đứng dậy mỉm cười với Dương Mi: “Mi Mi, tôi muốn rời khỏi nơi này.”

 

Dương Mi ngẩn người, “Cô rời khỏi đây, đi đâu?”

 

Tiểu Kỳ ngơ ngác suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra, cô nghiêng đầu, đuôi tóc trượt xuống vai, lộ ra hai lúm đồng tiền đáng yêu: “Chính là rời khỏi đây thôi.”

 

Tiểu Kỳ rời đi.

 

Cô ấy là người đầu tiên bọn hắn nhìn thấy bước ra khỏi chung cư sau khi chuyển đến, à không, là hồn ma đầu tiên.

 

Lúc rời đi là hơn tám giờ sáng, mặt trời đã lên cao, cô ấy mặc bộ đồng phục màu xanh trắng, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, lưng đeo cặp sách, cô bước từng bước đi ra khỏi chung cư đổ nát, bẩn thỉu, không hề quay đầu lại.

 

Dương Mi hỏi Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, chuyện gì đã xảy ra với Tiểu Kỳ vậy?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Thứ trói buộc cô ấy ở đây đã biến mất, bùa yêu của cô ấy đã được hóa giải, cô ấy đã đến nơi mà cô ấy nên đến.”

 

Dương Mi hỏi: “Bùa yêu của cô ấy được hóa giải như thế nào? Là Hạ Bạch và Lận Tường sao?”

 

Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút, nói: “Có thể là bọn họ, cũng có thể là liên quan đến Mã Hâm Giáp. Có lẽ chúng ta phải chú ý đến Mã Hâm Giáp một chút.”

 

Trước đó, khi phát hiện ra Lam Tương và Dư Triều đã chết, trở thành hồn ma thực sự, bọn hắn đã đến phòng của hai người kiểm tra, nhưng lại chưa từng nói chuyện gì với Lam Tương và Dư Triều.

 

Một mặt là do nỗi sợ bẩm sinh của con người đối với ma quỷ, mặt khác, bọn hắn cũng sợ chạm vào điều gì đó, khiến bọn họ nổi loạn, vậy nên chỉ có thể lặng lẽ để mặc bọn họ.

 

Khi Lăng Trường Dạ nói chuyện này với Hùng Tây Nguyên ở tầng ba, thì Hạ Bạch và những người khác cũng tụ tập lại với nhau.

 

Tối qua, khi bọn hắn đến chung cư ở dương gian, đều xuất hiện trong chính căn phòng của mình ở âm phủ, bọn hắn đều suy đoán, ở đây bọn hắn cũng là những du khách thuê trọ, nhưng ban đêm quá nguy hiểm, bọn hắn không dám ra ngoài, đến khi trời sáng, nghe thấy tiếng người rồi bọn hắn mới đi ra, đồng thời xác nhận lại suy đoán của mình.

 

Tầng một không còn quán ăn nhanh nữa, có lẽ sau khi ông chủ qua đời, không ai muốn tiếp quản gánh hàng nhỏ không kiếm được nhiều tiền này.

 

Bọn họ đến xem một chút, sau đó quay về căn 202 của Hạ Bạch, cùng nhau trao đổi thông tin.

 

Lão Tiền đã nắm rõ được thông tin của những người ở đây.

 

Ở tầng hai: Cạnh phòng Hạ Bạch là căn 204 có một người đàn ông đang sống, khoảng ba mươi tuổi, có lẽ chính là con trai của ông Vương, sáng sớm đã thấy hắn ta đi loanh quanh trong tòa nhà, không biết đang làm gì.

 

Căn 209 không có ai ở.

 

Căn 211 có một nam thanh niên sống, chính là bạn trai của Tiểu Kỳ, tối qua đến bốn giờ sáng hắn ta mới về ngủ.

 

Ngoài ra, còn có căn 208 ở một cặp vợ chồng già bị câm điếc.

 

Trên tầng ba, căn 303 không có ai ở.

 

Căn 305 có một người phụ nữ ở, tinh thần cô ta không được bình thường, có lẽ là mẹ của bé gái kia.

 

Căn 308 có một thi thể và một ông lão.

 

Ngoài ra, căn 301 còn có một người phụ nữ trẻ tuổi ở.

 

Tầng bốn, căn 405 có một người đàn ông hơn năm mươi tuổi ở.

 

Tầng năm không có ai ở.

 

Mọi người nghe xong đều chú ý đến thi thể ở căn 308.

 

Lão Tiền nói: “Đúng vậy, thi thể là của bà lão tên Từ Mai ở căn 308 dưới âm phủ, mặc dù thi thể đã phân hủy, nhưng vẫn có thể nhận ra từ quần áo trên người bà ấy, ông lão kia chắc là chồng bà ấy, nằm bên cạnh bà ấy, nắm chặt tay bà ấy không nhúc nhích, cảm giác như sắp chết đến nơi rồi.”

 

Hạ Bạch kể lại những gì bên mình phát hiện được cho bọn họ nghe.

 

Vệ Kính Vân nói: “Đúng vậy, tối qua Mã Hâm Giáp đã giả làm Tiểu Kỳ.”

 

Hắn ta ở cùng phòng với Mã Hâm Giáp.

 

“Sau khi Mã Hâm Giáp kêu lên một tiếng đau đớn thì không quay về nữa, tôi nghe tiếng động hình như là chạy lên lầu, bạn trai của Tiểu Kỳ đuổi theo sau. Tôi không thấy anh ta cầu cứu, lúc đó tình hình lại rất kỳ lạ, vậy nên tôi cũng không đuổi theo.” Vệ Kính Vân nói: “Tôi đợi hơn hai tiếng đồng hồ, không đợi được nữa, lúc đang định đi tìm anh ta thì nghe thấy tiếng anh ta rơi từ trên lầu xuống.”

 

Hạ Bạch hỏi: “Anh có nhìn thấy thi thể của anh ta biến mất như thế nào không?”

 

Vệ Kính Vân lắc đầu, “Lúc đó tôi lại nghe thấy tiếng động trên lầu, chỉ chú ý đến trên lầu, khi nhìn lại thì đã không thấy đâu nữa.”

 

Hạ Bạch lại nhìn về phía Lão Tiền và Dương Nghi, bọn họ đều lắc đầu.

 

Hạ Bạch lại hỏi Lão Tiền: “Tối qua chị có nhìn thấy bạn trai của Tiểu Kỳ làm gì với Mã Hâm Giáp không?”

 

Lão Tiền nói: “Chúng ta nhìn thấy giống nhau, đều thông qua con hình nhân giấy trên cầu thang, con người giấy đó ban đầu đứng sau lưng bạn trai của Tiểu Kỳ, sau đó bị hắn ta giẫm nát.”

 

Hạ Bạch: “……”

 

Thảo nào sau đó cậu chỉ nhìn thấy một mảng bậc thang từ góc nhìn nằm sấp trên mặt đất.

 

Dương Nghi phân tích: “Nghe lời của bạn trai Tiểu Kỳ nói tối qua thì bùa yêu mà hắn ta yểm lên người Tiểu Kỳ đã được hóa giải. Có ai hiểu biết về bùa yêu không? Trong trường hợp nào thì bùa yêu có thể được hóa giải?”

 

Hạ Bạch lập tức nhìn về phía Lão Tiền, ông nội cậu rất am hiểu về những thứ thần thần bí bí, đều là Cản Thi Nhân, cùng trong một nhóm chat, chắc Lão Tiền cũng biết rất nhiều.

 

Lão Tiền: “…… Cũng phải xem bọn họ yểm bùa gì nữa, bùa chú khác nhau thì cách hóa giải cũng khác nhau. Nói chung, bùa chú thông thường có hai cách hóa giải, một là tìm một người luyện bùa ngải hại hơn đến hóa giải, hay còn gọi là đấu pháp giữa các thầy luyện bùa ngải. Hai là giết chết thầy luyện bùa ngải đã yểm bùa, nhưng nếu là thầy luyện bùa lợi hại thì có giết ông ta cũng vô dụng, đặc biệt là thầy luyện bùa ngải yểm bùa bằng cách nuôi quỷ.”

 

Nói xong, Lão Tiền lại bổ sung: “Thầy Luyện Bùa Ngải yểm bùa cho Tiểu Kỳ chắc chắn là loại rất lợi hại, ngay cả khi chết đi thành ma rồi cũng không thoát được.”

 

Lận Tường: “Hình như cả hai trường hợp này đều không phù hợp với tình huống tối qua.”

 

Hạ Bạch: “Còn cách hóa giải bùa chú nào khác kỳ quái và ít gặp hơn không?”

 

Lão Tiền: “Có thì có, nhưng không chính thống lắm, cũng không chắc là thật.”

 

“……”

 

Yểm bùa còn phân biệt chính thống hay không nữa à?

 

Hạ Bạch đã quen rồi, bọn họ thường xuyên tranh cãi trong nhóm xem môn phái Cản Thi nào là chính thống, cậu nhớ kỹ thuật Cản Thi của Lão Tiền thuộc phái Mao Sơn.

 

“Tôi chỉ nói thôi, không chịu trách nhiệm đâu đấy.” Lão Tiền tuyên bố từ chối trách nhiệm, sau đó mới nói: “Giết chết người nhờ yểm bùa, chuyển dời bùa chú, đổi máu……”

 

“Tôi biết rồi!” Lận Tường nói: “Là chuyển dời bùa chú! Chắc chắn là tối qua bạn trai của Tiểu Kỳ đã chuyển dời bùa chú sang người Mã Hâm Giáp!”

 

Vệ Kính Vân nói: “Không đúng, người bị yểm bùa không phải bạn trai của Tiểu Kỳ, mà là Tiểu Kỳ, sao hắn ta có thể chuyển dời bùa chú sang người Mã Hâm Giáp được?”

 

Lận Tường chợt “A” lên một tiếng.

 

Hạ Bạch nói: “Hắn ta có thể giúp Tiểu Kỳ chuyển dời bùa chú, hắn ta sắp bị Tiểu Kỳ tra tấn đến chết rồi, cũng hối hận vì đã yểm bùa lên người Tiểu Kỳ, khi Tiểu Kỳ bày tỏ ý định muốn hóa giải bùa chú, hắn ta nhất định sẽ giúp Tiểu Kỳ.”

 

Hạ Bạch có suy đoán này là bởi vì cái chết của Mã Hâm Giáp.

 

“Nếu là chuyển dời bùa chú cho người sống, Mã Hâm Giáp không cần phải chết, nhưng Tiểu Kỳ đã chết, vì vậy muốn để cô ấy chuyển dời bùa chú, đối phương cũng phải chết à?”

 

Dương Nghi đặt câu hỏi: “Nếu là như vậy, Lam Tương và Dư Triều đã chết rồi, tại sao Tiểu Kỳ không dùng bọn họ để chuyển dời bùa chú?”

 

Lận Tường thay Hạ Bạch trả lời: “Cái chết của bọn họ có thể chính là bị người ta chuyển dời bùa chú? Bọn họ đã bị người ta nhanh chân đến trước tranh giành rồi, Tiểu Kỳ không thể dùng được nữa.”

 

Hạ Bạch nói: “Chuyển dời bùa chú có thể cần thứ gì đó trên người đối phương, có thể phải lấy từ lúc còn sống.”

 

Ngay cả Lão Tiền cũng nói: “Rất có thể, ngay cả yểm bùa cũng cần thứ gì đó trên người đối phương, chuyển dời bùa chú cũng cần. Nói như vậy, khả năng chuyển dời bùa chú là rất lớn.”

 

“Nếu là chuyển dời bùa chú.” Hạ Bạch nói: “Nội dung bùa chú có lẽ sẽ không thay đổi, đây là bùa yêu, có khi nào Mã Hâm Giáp sẽ đi tìm người mình thích không?”

 

Lão Tiền: “Rất có thể.”

 

Hạ Bạch: “…… Vậy chị cẩn thận đấy.”

 

Lão Tiền ngơ ngác: “Liên quan gì đến tôi?”

 

Hạ Bạch: “Tôi để ý thấy Mã Hâm Giáp có vẻ thích chị.”

 

Lão Tiền: “?”

 

Lão Tiền: “???”

 

Hết chương 84.

 

Chương 84: Chung Cư Đế Hào ( Phần 11 )

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên