Chương 87: Gõ Mõ Điện Tử, Lạy Phật Tổ Máy Móc, Lên Tây Thiên Trên Mạng
Lộ Đình Châu không cố ý nhìn gì cả, chỉ là do có lợi thế chiều cao, ánh mắt quét qua một lượt đã bao trùm toàn bộ người kia từ đầu đến chân.
Có lẽ là do ở trong phòng tắm quá lâu, lại cộng thêm nước nóng, khiến cả người Ninh Lạc cũng trở nên ửng hồng, cánh tay vươn ra lấy quần áo, ngay cả mười ngón tay cũng trắng nõn pha lẫn chút sắc hồng.
Nước từ trên tóc cậu rơi xuống, men theo làn da trắng mịn mềm mại chảy xuống, để lại những vệt nước, tựa như đồ sứ trắng mỏng manh trong ngày mưa phùn.
Khuôn mặt nhiễm hơi nước, trong trẻo thanh tú, mặt mày mang theo vẻ diễm lệ, nồng nàn như sương khói. Hàng mi dài không ngừng run rẩy, như cánh bướm bị thấm ướt.
Khi Ninh Lạc không mở miệng, cậu thực sự rất đẹp, fan hâm mộ thường hay thích gọi cậu là “Vợ câm”.
Lúc này, cậu cũng chẳng có tâm trạng đâu đùa giỡn, cổ họng khô khốc, không ngừng liếm đôi môi căng mọng, cậu mím môi, túm lấy quần áo trong tay: “Em sẽ tắm, tắm nhanh thôi, anh đợi em một chút.”
Nói xong, “Rầm” một tiếng, nhanh chóng đóng cửa lại.
Chiếc gương trên bồn rửa mặt cũng rung lên mấy cái vì lực đóng cửa của cậu.
Ninh Lạc nhìn hình ảnh khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của mình trong gương, vỗ vỗ hai má nóng bừng, cảm xúc muốn viết trải nghiệm của mình lên nhóm “Chết vì xấu hổ” trên Douban đạt đến đỉnh điểm.
Cậu che mặt, tự an ủi bản thân: “Không sao, mặt mình dày thế này, thỉnh thoảng mất mặt vài lần cũng chẳng sao.”
Khó khăn lắm mới tự an ủi được bản thân, vừa cúi đầu xuống đã nhìn thấy chiếc quần lót tam giác màu trắng, phòng tuyến tâm lý lập tức sụp đổ.
【Nghĩ thế nào cũng không thể tự an ủi bản thân mình được, thế mà mình lại để Lộ Đình Châu cầm, cầm, cầm quần lót cho mình!】
Vẻ mặt Ninh Lạc lúc mày như vừa ăn phải thứ gì đó kinh khủng lắm, nhiệt độ trên mặt lại tăng lên rõ rệt.
Thật sự rất khó để hình dung cảm giác đồ lót cá nhân của mình bị người khác cầm trên tay…
Thực ra Lộ Đình Châu cũng chẳng khá hơn cậu là bao.
Cửa vừa đóng lại, chữ “Được” trong miệng anh mới thốt ra, chắc chắn là Ninh Lạc không nghe thấy.
Lộ Đình Châu hơi rũ mắt, cúi đầu nhìn tay mình, trên mặt cũng không có biểu hiện gì khác lạ, vẫn bình thản không chút gợn sóng.
Chỉ là, đôi mắt ẩn sau mái tóc lòa xòa trở nên sâu thẳm, sâu hơn thường ngày rất nhiều, trong đó đang trào dâng vài phần cảm xúc không rõ ràng.
Anh chậm rãi thở ra một hơi, nghe thấy tiếng nước chảy bên tai, tim đập loạn nhịp, dứt khoát không trả lời tin nhắn trên điện thoại nữa, rút một cuốn tạp chí du lịch không biết ai để trong phòng ra, tùy ý lật xem hình ảnh, phân tán sự chú ý của mình.
Nhưng anh vẫn nắm bắt chính xác khoảnh khắc tiếng nước dừng lại, Ninh Lạc mở cửa.
Cánh cửa phòng tắm mở toang, mùi hương ngọt ngào nồng nàn của bơ hạt mỡ trong không khí càng rõ rệt, đặc biệt là khi Ninh Lạc bước tới, luồng khí mang theo hơi nước khiến vị ngọt ấy càng thêm nồng nàn.
“À, ừm… em tắm xong rồi.” Giọng Ninh Lạc có chút rụt rè vang lên.
Cậu nói chuyện cũng không dám nhìn Lộ Đình Châu, ánh mắt tránh né đối phương, rơi xuống một điểm trên sàn nhà, nhìn chằm chằm, say sưa đến mức hận không thể đốt thủng một lỗ trên đó.
Cứ như thể hai người vừa mới quen nhau vậy.
Lộ Đình Châu “Ừ” một tiếng, đặt cuốn tạp chí mình đã lật đi lật lại mấy lần nhưng căn bản không biết đang nói về cái gì xuống, đứng dậy thay quần áo.
Đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang lần lượt cởi từng cúc áo, đường nét cơ bắp săn chắc, mượt mà ẩn hiện.
Ngón tay dừng lại ở chiếc cúc áo thứ năm, như muốn cởi lại như không.
Lộ Đình Châu dịu dàng hỏi: “Vẫn còn muốn nhìn sao?”
Ninh Lạc: !!!
Cậu lập tức như bị bỏng, vội vàng thu hồi tầm mắt lại, dùng giọng nói để che giấu cảm giác chột dạ của mình: “Anh vào trong mà cởi!”
Lộ Đình Châu có lý có lẽ, nhẹ nhàng hỏi ngược lại: “Bên trong toàn là nước, tôi cởi kiểu gì?”
Ninh Lạc quay mặt đi không nhìn anh, vành tai đỏ ửng, hoàn toàn xù lông: “Anh thích cởi thế nào thì cởi, không được cởi quần áo trước mặt em!”
“Đều là con trai cả, tôi có gì em cũng có,” Lộ Đình Châu nhìn biểu cảm của cậu, dường như rất bất lực, giọng nói còn mang theo một chút nghi hoặc, “Chuyện này cũng phải tránh sao?”
【A a a a a a a a a a, ăn một đấm của em này!】
Ninh Lạc không chịu nổi nữa, đỏ mặt nhét hết quần áo của Lộ Đình Châu vào tay anh, đẩy người về phía phòng tắm: “Em đang giúp anh giữ gìn đạo đức của đàn ông đấy, anh còn không mau cảm ơn đi!”
【Mau vào trong đó cho em! 】
Cậu đóng sầm cửa lại, nhốt Lộ Đình Châu ở bên trong.
Sau đó tựa trán lên cánh cửa lạnh lẽo, hạ nhiệt cho cái đầu đang quay cuồng của mình.
Cánh cửa bị gõ cộc cộc từ bên trong.
Ninh Lạc sợ hãi, lập tức ngẩng đầu, trừng mắt nhìn cánh cửa: “Anh làm gì vậy?”
Giọng Lộ Đình Châu xuyên qua cánh cửa, nghe có chút mơ hồ, nhưng vẫn rất dễ nghe: “Tôi chưa lấy áo choàng tắm.”
… Thật là không biết nói tiếng người mà.
Ninh Lạc tức giận, chống nạnh đứng trước cửa: “Không phải em đã nhét vào tay anh rồi sao?”
“Em nhét cho tôi là quần áo mặc của ngày mai.”
Ninh Lạc: “…”
Cậu cam chịu xoa xoa mặt, “Được rồi, áo choàng tắm của anh ở đâu, em đi lấy cho.”
“Trong vali, ngăn trong cùng, cái màu đen ấy, tiện thể…” Lộ Đình Châu khựng lại, kéo dài âm cuối một chút.
Ninh Lạc theo bản năng hỏi: “Tiện thể gì?”
Bên trong cửa im lặng, một lúc sau mới thản nhiên lên tiếng: “Giúp tôi lấy cả quần lót nữa, cũng ở trong ngăn đó.”
Trong lòng Ninh Lạc như có mười vạn con gà cùng nhau gáy inh ỏi.
“… Biết rồi.”
Ninh Lạc nghe thấy hình như anh khẽ cười một tiếng, chậm rãi cảm ơn: “Cảm ơn Tiểu Lạc.”
【Ở cái tuổi này rồi, sao anh có thể cười được cơ chứ!】
Ninh Lạc thầm mắng anh một câu, giằng co một hồi lâu, cuối cùng vẫn phải đi lục vali của Lộ Đình Châu.
Ngoài những vật dụng cần thiết cho sinh hoạt, Lộ Đình Châu hầu như không mang theo nhiều đồ dùng cá nhân, đồ vệ sinh cá nhân đều là loại dùng một lần. Ninh Lạc trước đây cũng vậy, những người thường xuyên đi công tác hận không thể ngay cả quần áo cũng là loại dùng một lần, dùng xong là vứt.
Cậu nhanh chóng tìm thấy áo choàng tắm của Lộ Đình Châu, làm một chút công tác tư tưởng rồi mới đi tìm đồ lót cho đối phương.
Lấy ra còn liếc nhìn một cái, bĩu môi: “Dựa vào cái gì mà size của anh lại lớn hơn của em.”
【Nhưng mà dáng người thật sự rất đẹp, nếu có thể sờ một cái… a a a, mình đang nghĩ cái quái gì vậy! 】
Lộ Đình Châu đang xả nước, tay hơi khựng lại, anh cười như không cười.
Ninh Lạc phát hiện gần đây mình càng ngày càng trở nên háo sắc, cậu gõ cửa, vội vàng nhét quần áo vào lòng Lộ Đình Châu, sau đó quay người nhào lên giường của mình, ôm chăn lăn lộn trên giường.
Hình ảnh lồng ngực rắn chắc vừa rồi hiện lên trong đầu, kết hợp với giấc mơ của cậu cách đây không lâu, khiến cậu phải lấy gối che đầu, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Cậu vốn định tắm xong sẽ đi ngủ, kết quả bây giờ thì hay rồi, tỉnh táo hoàn toàn.
Một lát sau, Ninh Lạc đột nhiên ngồi dậy.
Lấy điện thoại mở 《Chú Đại Bi 》 mà cậu yêu thích nhất.
Khi Lộ Đình Châu tắm xong đi ra, trong phòng vang vọng tiếng kinh phật, Ninh Lạc ngồi khoanh chân trên giường, một tay chắp trước ngực, một tay gõ nhịp trên điện thoại đặt trên giường.
Lộ Đình Châu lau đầu, nhướng mày hỏi: “Em đang làm gì vậy?”
Ninh Lạc nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt bình thản: “Gõ mõ điện tử, lạy Phật tổ máy móc, lên Tây Thiên trên mạng.”
Lộ Đình Châu sững người, sau đó bật cười.
Ninh Lạc nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh, Vèo một cái mở mắt ra.
Nhìn thấy Lộ Đình Châu chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, đang cúi đầu xem điện thoại.
Áo choàng tắm chỉ được buộc bằng một sợi dây, trông rất lỏng lẻo, xương quai xanh thẳng tắp nửa kín nửa hở, khi cúi người xuống có thể nhìn thấy một mảng ngực lớn.
Những sợi tóc đen nhánh còn hơi ẩm ướt lòa xòa trên cổ, hơi nước thấm ướt lớp vải lụa mềm mại.
Ninh Lạc phá giới chỉ trong nháy mắt, ngửa đầu ngã xuống giường.
Cậu lấy tay che mắt, yếu ớt nói: “Đạo… đức… đàn ông…”
Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng, nghe giọng điệu thì không để tâm lắm, còn tiện tay nhéo luôn cái đuôi khủng long của Ninh Lạc: “Lại mặc bộ này à? Em không sợ nóng sao?”
“Em thích bộ này, ở trong phòng điều hòa sẽ không nóng… suýt nữa thì bị anh đánh lạc hướng, anh mau mặc quần áo vào đi!” Ninh Lạc hé ra một khe hở giữa năm ngón tay, rồi lại lập tức nhắm lại, mặt càng đỏ hơn.
Lộ Đình Châu thở dài: “Tôi đang mặc quần áo mà.”
Ninh Lạc: “Vậy đồ ngủ của anh đâu?”
Lộ Đình Châu nói: “Đây chính là đồ ngủ của tôi.”
Ninh Lạc kinh ngạc, buông tay xuống, nhìn chằm chằm vào áo choàng tắm của anh.
Lộ Đình Châu ngồi xuống mép giường: “Tôi không biết là ở phòng đôi, nên chỉ mang quần áo ngủ theo thói quen của mình.”
Ninh Lạc nhìn anh chằm chằm một hồi, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật này, ngượng ngùng quay mặt đi, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Vậy thì, anh thắt chặt dây lại, không được để lộ ra cho người khác xem.”
【Không được quyến rũ em!!!】
Lộ Đình Châu đánh giá trang phục của mình, ngón tay móc vào dây buộc, hỏi: “Cho em xem, có gì quan trọng đâu?”
Ninh Lạc ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên dùng chăn trùm kín đầu.
“A a a a a a a a, anh đang nói cái gì vậy!!”
Cậu co người lại, lưng đổ một lớp mồ hôi, trong chăn tối tăm nóng bức, dường như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.
Một tiếng.
Lại một tiếng.
Đập mạnh vào màng nhĩ.
Sau đó chăn bị người ta vén lên, gió mát từ điều hòa và ánh sáng từ đèn trên trần nhà chiếu vào, nhưng không thể thổi bay được hơi nóng trên mặt.
Giọng Lộ Đình Châu vang lên bên tai: “Được rồi, đùa em thôi, đừng tự làm mình ngạt thở.”
Anh nói xong, đợi Ninh Lạc nhảy dựng lên, hung hăng lay vai anh, đỏ mặt bắt anh lần sau không được nói như vậy nữa.
Nhưng đợi một hồi lâu, đối phương vẫn không có động tĩnh gì.
Lộ Đình Châu đưa tay ra, chọc chọc Ninh Lạc: “Sao vậy? Giận rồi à?”
Ninh Lạc bị anh chọc một cái, phản ứng rất dữ dội, nắm chặt lấy ngón trỏ của anh, nắm chặt một hồi lâu mới mở miệng, cậu cúi đầu, hàng mi dày rậm che khuất cảm xúc nơi đáy mắt, chậm rãi nói: “… Không giận.”
Nói xong liền xoay người ngồi dậy, khoanh chân ngồi trên giường, ôm lấy cái đuôi của mình, cằm tựa lên chóp đuôi mềm mại, tay kia xoa xoa trên đầu gối, lau sạch mồ hôi trên tay, chỉ là, vẫn không dám nhìn vào mắt Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu hỏi: “Không giận, sao em lại kỳ lạ như vậy?”
Ninh Lạc ấp úng một hồi lâu, sau đó mới lí nhí nói: “Câu nói đó, không được nói với người khác.”
Lộ Đình Châu sửng sốt.
Câu nói này từ miệng Ninh Lạc nói ra, luôn mang theo chút ý vị khác thường.
Lộ Đình Châu ngồi xuống bên cạnh cậu, thấy cậu lén lút nhích sang một bên để kéo giãn khoảng cách với mình, liền kéo cậu lại.
Ninh Lạc bị anh nắm lấy cánh tay, giống như một con mèo bị số phận bóp nghẹt cổ họng, không dám nhúc nhích, toàn thân cứng đờ.
Lộ Đình Châu hỏi cậu: “Sao không nhìn tôi?”
Ninh Lạc cúi đầu, nói dối không chớp mắt: “Anh có gì đẹp để nhìn đâu.”
Sau đó lại nghe thấy Lộ Đình Châu cười, tiếng cười không kìm nén được. Cậu cảm thấy vừa xấu hổ vừa giận dữ, đẩy đối phương ra, nhưng không đẩy được.
Ngược lại còn bị người ta nhẹ nhàng gãi gãi cằm, ngưa ngứa nhột nhột.
Hàng mi dài khẽ run run, Ninh Lạc không dám động đậy nữa.
Ngón trỏ của Lộ Đình Châu chống lên cằm cậu, khiến cậu hơi ngẩng đầu lên, ép cậu phải nhìn mình, không được trốn tránh: “Câu nào?”
Ninh Lạc mím môi không nói.
Lộ Đình Châu cũng cực kỳ kiên nhẫn chờ đợi.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Ninh Lạc cũng không chịu nổi anh nữa, luống cuống nhìn thẳng vào mắt anh một giây, rồi lại cúi đầu nhìn chằm chằm ga trải giường, nhỏ giọng nói: “Chính là câu, anh nói cho xem thì có gì quan trọng đó… câu đó vẫn không được, không thể nói như vậy với người khác.”
Lộ Đình Châu tỉ mỉ đánh giá biểu cảm của cậu, như đang suy nghĩ điều gì đó: “Nếu tôi nói với người khác thì sao?”
Giọng Ninh Lạc lập tức cao vút: “Anh muốn nói với ai?!”
Khi chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Lộ Đình Châu, cậu lập tức rụt rè, ngón tay siết chặt vạt áo, bắt đầu lắp bắp: “Chuyện, chuyện này không tốt, anh phải biết giữ, giữ gìn trinh tiết của mình.”
“… Trinh tiết là cái quỷ gì.” Lộ Đình Châu nhếch môi, khịt mũi một tiếng.
Ninh Lạc động đậy thân mình.
Cậu thực sự có chút sợ hãi, bởi vì Lộ Đình Châu hiện tại rất cường thế, ngay cả ánh mắt cũng mang theo tính xâm lược.
Hoàn toàn khác với ngày thường.
Nhưng sự dung túng vô điều kiện của Lộ Đình Châu trước đây thực sự đã cho cậu rất nhiều dũng khí, cậu vẫn nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không được là không được.”
Lộ Đình Châu nhìn cậu chằm chằm một hồi, nhìn đến mức lưng Ninh Lạc lại bắt đầu đổ mồ hôi, mới bật cười, nói một tiếng: “Được.”
Cùng lúc tiếng cười tan biến, ngón tay anh nhẹ nhàng xoa xoa trên da thịt, nhìn chằm chằm vào đôi môi cách đầu ngón tay mình không đến nửa tấc.
Ninh Lạc không dám mím môi, sợ ngậm phải đầu ngón tay của anh. Thậm chí ngay cả hít thở cũng không dám, cậu đang nín thở.
Nhưng lại không hề nghĩ đến việc phải né tránh.
【Đây có, có được tính là trêu ghẹo không?】
Trong đầu Ninh Lạc thoáng qua ý nghĩ này.
Lộ Đình Châu thấy cậu nín thở đến mức mặt đỏ bừng, dáng vẻ không dám thở mạnh, giống như nhìn thấy một con ốc sên cẩn thận thăm dò, rụt rè thò xúc tu ra khỏi vỏ.
Anh còn không muốn con ốc sên này rụt lại vào trong vỏ, bèn gõ nhẹ lên chóp mũi Ninh Lạc, thu tay về: “Nín thở làm gì? Em có thể thở được rồi.”
Ninh Lạc lập tức thả lỏng tinh thần, thở ra một hơi thật dài.
Nhìn đôi mắt ngập tràn ý cười của Lộ Đình Châu, không thoải mái gãi gãi má, nhỏ giọng nói: “Em đang luyện dung tích phổi, anh đừng quan tâm.”
Lộ Đình Châu gật đầu: “Tôi biết, em có ước mơ trở thành ca sĩ.”
“Đúng vậy…” Ninh Lạc vội vàng đón lấy bậc thang mà Lộ Đình Châu đưa xuống, thấy khóe miệng anh cười càng tươi hơn, có chút nghi hoặc, “Câu này của anh, là đang mỉa mai em sao?”
Lộ Đình Châu lắc đầu phủ nhận: “Tôi không có.”
Chỉ là, ý cười nơi đáy mắt đã hoàn toàn bán đứng anh.
Ninh Lạc thấy vậy, vỗ một chưởng lên đùi Lộ Đình Châu, giọng điệu kích động: “Anh có!”
Lộ Đình Châu không thừa nhận: “Không có.”
“Có!”
Lộ Đình Châu cố gắng kết thúc kiểu tranh cãi trẻ con này, gật đầu: “Được rồi, tôi có.”
Ninh Lạc kiêu ngạo như một con gà trống vừa thắng trận, hất cằm lên: “Anh xem, em đã nói mà.”
Lộ Đình Châu: “…”
Anh vừa tức vừa buồn cười, nhéo nhẹ vào gáy Ninh Lạc.
Ninh Lạc lẩm bẩm trong miệng, Lộ Đình Châu không cần nghe kỹ cũng biết là đang nói xấu mình.
Lại nhéo một cái, tắt tiếng bằng tay.
Thế giới yên tĩnh.
Chỉ là không lâu sau, lại bắt đầu ồn ào trở lại.
Nhưng lần này không liên quan gì đến Ninh Lạc, mà là âm thanh phát ra ở bên ngoài.
Ninh Lạc nghe một lúc, cứ cảm thấy giống như giọng của Hàn Nguyệt Vấn, dù sao thì cũng chỉ có một người là nữ mà.
【Không phải là cãi nhau với Tả Đằng đấy chứ? Hai người bọn họ đang ở giai đoạn đầu mà cũng có thể cãi nhau sao?】
Cậu cảm thấy thật khó tin, dù sao thì trước khi Tả Đằng lấy được tiền cũng rất nịnh bợ, Hàn Nguyệt Vấn nói bên phải, hắn ta cũng không dám nhìn sang bên trái một cái.
Ninh Lạc lật người nằm sấp trên giường, hỏi Lộ Đình Châu: “Bên ngoài có chuyện gì vậy?”
Lộ Đình Châu đang trả lời tin nhắn trong danh sách bạn bè trên điện thoại, nghe vậy thì đáp: “Không rõ.”
Nửa phút sau, anh đặt điện thoại xuống, đối diện với ánh mắt nóng bỏng của bạn cùng phòng: “Nếu em muốn ra ngoài xem náo nhiệt thì cứ việc nói thẳng.”
Ninh Lạc chống người dậy, nghe tiếng ồn ào bên ngoài càng lúc càng lớn, hỏi: “Anh không tò mò sao?”
【Mau nói là tò mò đi, chúng ta cũng ra ngoài hóng hớt một chút.】
“… Tò mò.” Lộ Đình Châu cam chịu đứng dậy, cầm lấy quần áo.
Ninh Lạc ban đầu còn hài lòng, sau đó lại nghi ngờ: “Nửa đêm rồi anh ra ngoài còn thay quần áo?”
【Còn định trình diễn thời trang Paris à, một ngày ba bộ.】
Lộ Đình Châu tức đến bật cười, ném quần áo sang một bên: “Được, tôi không thay nữa, cứ như vậy ra ngoài đi.”
“Được được được, chúng ta mau ——”
Ninh Lạc gật đầu, gật đến một nửa, ánh mắt rơi xuống áo choàng tắm của Lộ Đình Châu, âm điệu lập tức cao vút, “Không được, anh mau thay quần áo đi!”
Sau đó lấy bộ quần áo dài tay của Lộ Đình Châu ra, quỳ một chân trên giường, hai tay dâng lên trước mặt anh, cố gắng đưa về phía trước: “Đây, mặc bộ này nè.”
Lộ Đình Châu cầm lên xem: “Hôm nay nhiệt độ ngoài trời là bốn mươi độ.”
Ninh Lạc vẫn không hề nhúc nhích.
【Không sao, anh là nhân vật phản diện trong tiểu thuyết, anh không có tuyến mồ hôi, mùa hè mặc áo bông cũng không nổi rôm sảy.】
Ngoài mặt vẫn còn biết ý tứ, tìm một lý do để lấp liếm: “Tối nay trời trở lạnh, thời tiết mát mẻ.”
Cậu ân cần khuyên nhủ: “Đừng để mình bị lạnh, em sẽ đau lòng.”
Lộ Đình Châu: “…”
Lộ Đình Châu vừa mở cửa ra ngoài, âm thanh bên ngoài càng lớn hơn, hình như là Hàn Nguyệt Vấn đang nói những lời chất vấn như: “Cậu nói lại lần nữa xem” hoặc đại loại như vậy.
Anh quay người lại, đối diện với ánh mắt cổ quái của Hoắc Lâm Sâm.
Hoắc Lâm Sâm đánh giá anh từ đầu đến chân, lại từ chân đến đầu, vô cùng khó hiểu: “Anh bạn à, anh không nóng à.”
Lộ Đình Châu nhân lúc Ninh Lạc chưa ra ngoài, vừa cài khuy tay áo, vừa nói: “Tôi không có tuyến mồ hôi.”
Hoắc Lâm Sâm im lặng hai giây, sau đó nói: “Có hay không không quan trọng, chúng ta đừng để tuyến mồ hôi mọc trên lưỡi là được.”
Ninh Lạc ra ngoài, vừa vặn nghe thấy câu này, theo bản năng phản bác: “Mọc trên lưỡi, đó không phải là chó sao?”
Bị Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn một cái, một giây sau liền che miệng lại, “Em nói sai rồi, đúng không?”
Hoắc Lâm Sâm cười ha ha: “Không sai. Cậu cảm thấy Lộ Đình Châu không đủ chó sao?”
Bây giờ anh ta nhìn thấy Tả Đằng là có thể nhớ tới câu nói kia của Lộ Đình Châu ngay lập tức, “Tả Đằng đúng là không kén ăn mới có thể nhìn cậu vừa mắt”.
Lộ Đình Châu còn chưa nói gì, Ninh Lạc đã lên tiếng trước: “Này, quan hệ tốt cũng không thể nói người ta như vậy.”
Nghe ý tứ bảo vệ rõ ràng trong giọng nói của cậu, Lộ Đình Châu cong cong khóe môi.
Hoắc Lâm Sâm nhịn rồi lại nhịn, nuốt những lời thô tục vào trong bụng.
Được được được, các người giỏi lắm, các người muốn chơi như vậy đúng không, bắt nạt tôi không có ai chống lưng đúng không?
Rõ ràng là tâm trạng Lộ Đình Châu rất tốt, nhìn dáng vẻ nghẹn khuất của anh ta, hỏi: “Cãi nhau trong phòng cậu à?”
Lúc này, những người khác cũng lục tục đi ra, Ninh Lạc còn nhìn thấy mặt nạ xanh lè trên mặt Hướng Bặc Ngôn.
Hướng Bặc Ngôn: “Sao vậy sao vậy? Đây là đang cãi nhau chuyện gì?”
Đáp lại gã ta là cánh cửa phòng của Hoắc Lâm Sâm và Tả Đằng đột nhiên bị đạp ra.
Hàn Nguyệt Vấn giận dữ xông ra, lông mày dựng ngược, mặt lộ vẻ giận dữ.
Thấy mọi người đều ở đây, cô sửng sốt một chút, rồi đổi sang một biểu cảm khác, khẽ ho một tiếng, vuốt lại tóc mai: “Đánh thức mọi người rồi sao? Xin lỗi, tôi có chút kích động.”
Tào Cẩn Lưu liên tục xua tay: “Không có không có, bọn em còn chưa ngủ.”
Hàn Nguyệt Vấn thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng cười nói: “Vậy thì tốt.”
Ngay sau đó, cánh tay bị người ta túm lấy.
Tả Đằng đi theo cô ra ngoài, ngay cả việc có nhiều người như vậy cũng không thèm quan tâm, một tay túm lấy cô, liên tục gọi: “Chị, chị nghe em nói, em không hề động vào số tiền đó! Em bị người ta lừa!”
Ninh Lạc trơ mắt nhìn Hàn Nguyệt Vấn đang mỉm cười, quay đầu lại, ngay cả độ cong của khóe miệng cũng không thay đổi, giơ tay lên, cho Tả Đằng một cái tát tai vang dội!
Hàn Nguyệt Vấn nhìn mặt Tả Đằng bị đánh lệch sang một bên, hắn ta không thể tin được ôm mặt mình, cô buông lỏng bàn tay tê dại, ánh mắt lạnh lùng, nhưng giọng điệu lại dịu dàng: “Nói tiếp đi, tôi đang nghe.”
“Hôm nay cậu chuyển một trăm triệu của tôi đi bằng cách nào, một trăm triệu này tiêu vào đâu, tại sao trong vòng một tháng đã hết sạch.” Hàn Nguyệt Vấn nói từng chữ, từng chữ một, lạnh lùng chất vấn, mang theo khí thế bức người, “Nói rõ ràng cho tôi nghe xem, nói từng li từng tí, nói cho cẩn thận vào!”
Hết chương 87.
