Chương 88: Dùng Tiền Của Người Khác Để Làm Việc Của Mình
Ninh Lạc hít vào một ngụm khí lạnh, từ từ ngã xuống.
Lộ Đình Châu vội vàng đỡ lấy lưng cậu: “Sao thế?”
Ánh mắt Ninh Lạc thất thần, lẩm bẩm: “Một trăm triệu, một trăm triệu… Một trăm triệu!!”
【Tim tôi như ngừng đập, không ngờ bây giờ đã lên đến một trăm triệu rồi. Giàu hơn tôi nhiều như vậy, tôi thật sự suy sụp, vứt bỏ hết tất cả, mồ hôi đầm đìa, toàn thân lạnh toát, cuộc sống bỗng chốc mất đi màu sắc, giống như Ultraman mất đi ánh sáng, Cường Đầu Hói không thể chặt được cây, chỉ có thể âm thầm khóc một mình trong đêm đêm tối.】
【Chỉ mấy chữ nhẹ nhàng đã phá vỡ phòng tuyến tâm lý của tôi, khiến tôi phát điên, khiến tôi sụp đổ, khiến tôi tuyệt vọng, nhưng chẳng ai trong các người quan tâm cả!】
Bàn tay đang giơ lên của Hàn Nguyệt Vấn dừng lại.
Tiểu Lạc cậu ấy… không sao chứ? Sao lại có vẻ bị đả kích nặng nề hơn cả mình vậy?
Tả Đằng thấy cô do dự, tưởng rằng cô còn nhớ tình cũ, không nỡ đánh mình nữa, vội vàng biện minh: “Thật sự là em bị lừa, em gặp phải kẻ lừa đảo! Đối phương uy hiếp em, nói nếu em không đưa tiền sẽ công khai mọi chuyện của em, khiến em thân bại danh liệt. Chị biết em yêu diễn xuất đến nhường nào mà, vì diễn xuất em có thể từ bỏ tất cả, em không thể bị hủy hoại như vậy được!”
Tào Cẩn Lưu theo bản năng tiếp lời: “Cho nên cậu liền lấy tiền của chị Vấn để lấp liếm chuyện của cậu?”
Ánh mắt Hàn Nguyệt Vấn nhìn Tả Đằng như muốn ăn tươi nuốt sống, cô cười lạnh: “Tính toán giỏi thật đấy Tả Đằng.”
Không chỉ ăn của một người, mà là ăn của hai ba người luôn rồi.
Tả Đằng bị vạch trần: “Cậu! Tôi, tôi…” Lắp bắp mãi, vẫn không nói rõ được.
Sau đó lại đổ vấy: “Tào Cẩn Lưu, cậu nói bậy, tôi không có!”
Hoàn toàn không có sức sát thương gì cả.
Ninh Lạc ngộ ra: 【Kinh thánh thương mại, ít tốn tiền mà làm được nhiều việc, không tốn tiền mà vẫn làm được việc, tốt nhất là dùng tiền của người khác để làm việc của mình.】
Hoắc Lâm Sâm dựa vào tường, nghe ngóng chuyện bát quái nãy giờ, nghe rất hứng thú, còn rất ham học hỏi, cố tình khuấy động vũng nước đục này: “Vậy là bọn chúng đòi cậu một trăm triệu? Cậu phải gây ra chuyện lớn đến mức nào mà lại cần nhiều tiền như vậy?”
Hướng Bặc Ngôn nói bừa: “Không phải là án mạng đấy chứ?”
Ninh Lạc nhìn bộ dạng gã ta vừa đắp mặt nạ bùn màu xanh lá cây vừa nói chuyện mà muốn phì cười.
【Ha ha ha ha ha, dưa hấu xanh nứt vỏ rồi.】
Hướng Bặc Ngôn giận tím mặt, suýt chút nữa tung ra một bộ quyền cước: Cậu muốn chết hả!!
Suy đoán này của gã ta vừa đưa ra, tất cả mọi người cùng lùi lại một bước, tạo ra một vòng chân không rộng nửa mét xung quanh Tả Đằng.
Hướng Tư Kỳ rất có trách nhiệm bảo vệ mọi người, cảnh giác nhìn Tả Đằng: “Nếu thật sự là như vậy, chúng ta phải tìm cảnh sát hình sự rồi.”
Tả Đằng cứng họng không nói nên lời: “Tôi không phải, tôi không có! Chị, chị nghe em giải thích!”
Ninh Lạc nghe mà còn sốt ruột thay cho hắn ta, giận không thể rèn sắt thành thép: “Vậy cậu giải thích đi chứ, nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu? Miệng cậu rang đậu tương nên nói không rõ ràng à? Cứ lặp đi lặp lại mãi.”
Tả Đằng: “…”
Rốt cuộc thì ai trong chúng ta mới là người trong cuộc? Sao cậu còn sốt ruột hơn cả tôi thế?
Ninh Lạc bị Lộ Đình Châu vỗ vai nhắc nhở chú ý, lúc này mới thu liễm lại vẻ mặt hào hứng hóng hớt của mình.
【Sumimasen, hai vị cứ tiếp tục đi.】
Hàn Nguyệt Vấn thì ngược lại, cô không ngại bị mọi người nhìn, dù sao hôm nay cô cũng sẽ không bỏ qua cho Tả Đằng: “Chuyện gì? Tả Đằng, không phải là chuyện cậu bao nuôi trai bao với mức lương ba ngàn rưỡi một tháng đấy chứ?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Tả Đằng trắng bệch, vẻ mặt hoảng hốt, nhưng đã nhanh chóng kìm nén lại, nụ cười gượng gạo của hắn ta hệt như một nhân viên văn phòng làm thêm cả tuần rồi được thông báo nghỉ lễ mùng một tháng năm phải đi làm bù sáu ngày liên tiếp, còn phải nịnh bợ ông sếp ngu ngốc: “Bao, bao nuôi gì, trai bao gì, chị nói gì em nghe không hiểu? Em yêu chị như vậy, sao có thể tìm người khác được chứ, chắc chắn là có người nói bậy gì đó rồi!”
Hàn Nguyệt Vấn biết ngay mình đã đoán đúng, cô ném điện thoại vào lòng Tả Đằng, nhìn hắn ta luống cuống đón lấy, mỉa mai: “Tự xem tin nhắn trên đó đi.”
Ninh Lạc có chút nghi hoặc, từ phía sau dán sát lại người Lộ Đình Châu, nhỏ giọng than thở: “Chuyện nhỏ nhặt này mà cũng có thể tống tiền một trăm triệu à? Bây giờ ngành lừa đảo tống tiền dễ làm ăn như vậy à? Hay là vì lạm phát nên bọn họ cũng tăng hạn mức theo luôn?”
Lộ Đình Châu lắc đầu, trả lời cậu với âm lượng tương tự: “Tôi thấy không thể nào, trong chuyện này chắc chắn còn có gì đó khác nữa.”
Ninh Lạc gật đầu lia lịa: “Anh hùng sở kiến lược đồng.”
Hàn Nguyệt Vấn nhìn Tả Đằng xem điện thoại, càng xem sắc mặt càng trắng, cuối cùng như người bị thiếu máu, có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào, cô khoanh tay trước ngực: “Tả Đằng, bây giờ cậu còn gì để nói nữa không?”
Mồ hôi lạnh trên trán Tả Đằng chảy xuống, lưng áo ướt đẫm, căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt Hàn Nguyệt Vấn, tay cầm điện thoại cũng run rẩy.
Không biết nghĩ đến điều gì, hắn ta cắn răng, lại nhận tội: “Xin lỗi chị Vấn, là em bị ma xui quỷ khiến, nhất thời hồ đồ là em không tốt, em là thằng khốn, em, em cầu xin chị, xin chị cho em thêm một cơ hội nữa!”
【Ồ hố.】
Hắn ta vừa nhận tội, Ninh Lạc liền biết trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình khác nữa.
Tả Đằng đưa tay kéo cánh tay Hàn Nguyệt Vấn, nhưng đã bị cô né tránh, hắn ta lại run rẩy dữ dội hơn: “Em và tên đó chỉ duy trì chưa đến hai tháng, thật đấy! Tên đó chỉ muốn tiền của em thôi, chúng em thậm chí còn chưa lên giường, sau đó cũng không liên lạc nữa, chị tin em đi!”
“Tin mịa cậu.” Hàn Nguyệt Vấn buông một câu thô tục, giơ tay lên tát thêm một cái nữa.
Tiếng bạt tai vang dội khiến trong lòng cô cảm thấy thật dễ chịu.
“Không phải là cậu không muốn lên giường? Mà là do tiền cậu đưa không đủ đấy!”
Tả Đằng ôm mặt, khóc lóc thảm thiết.
Hắn ta ôm khuôn mặt đỏ bừng vì bị tát, cố gắng dùng nhan sắc để khơi dậy lòng thương hại của Hàn Nguyệt Vấn, nghẹn ngào nói: “Chị, em xin lỗi chị, chị muốn đánh muốn mắng gì cũng được, em chỉ cầu xin chị đừng tức giận, ngàn sai vạn sai gì cũng đều là lỗi của em.”
Ninh Lạc lập tức lùi lại một bước lớn, trốn sau lưng Lộ Đình Châu, kéo cánh tay anh che mắt mình.
【Người khác khóc là mỹ nhân rơi lệ, cảm giác tan vỡ cực mạnh, còn cậu khóc sao giống như một con lợn buồn bã vậy, cho vào nồi áp suất hầm hai tiếng là ngoan ngay.】
Lộ Đình Châu không nhịn được, quay mặt đi, cười đến mức hai vai run rẩy.
“Phụt!”
Hàn Nguyệt Vấn tức giận như vậy mà suýt chút nữa cũng bật cười, huống chi là những người khác, ai nấy đều nhịn cười đến đỏ bừng mặt, toàn thân run rẩy, giống như bị bệnh Parkinson.
Tả Đằng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt kinh hãi nhìn mọi người co giật như bị trúng tà.
Sau đó, chiếc điện thoại trong tay hắn ta bị Hàn Nguyệt Vấn giật lại.
Hàn Nguyệt Vấn: “Tả Đằng, có bậc thang là cậu leo xuống nhanh thật đấy. Tôi nói là chuyện bao nuôi bị người ta tống tiền, cậu lại thật sự nhận.”
Lời này là có ý gì?
Mọi người cũng nhận ra chuyện không ổn, chờ Hàn Nguyệt Vấn tiếp tục bổ dưa cho bọn họ ăn.
Hàn Nguyệt Vấn công khai mọi thứ đã điều tra được: “Ban đầu cậu vì chuyện này mà mới cố gắng tiếp cận với cố vấn tài chính của tôi đúng không, bọn paparazzi đòi bao nhiêu nhỉ? Ba triệu. Lấy tiền của tôi mua đứt tin tức này, giấu diếm tôi, đùa giỡn tôi.”
Tả Đằng vừa nghe đến chữ “Ba triệu” thì cơ thể như không chịu nổi đả kích mà lảo đảo lắc lư trái phải, sắc mặt tái nhợt.
Sao cô ta lại biết? Thậm chí còn biết chính xác số tiền như thế!
Hàn Nguyệt Vấn căn bản không cho hắn ta cơ hội thở dốc, liên tục chất vấn: “Sau đó cậu phát hiện lấy tiền của tôi dễ như trở bàn tay, giống như chuyển từ tay trái sang tay phải vậy, cậu vui lắm đúng không? Cố vấn nói gì tôi tin nấy, hai người trực tiếp hợp tác với nhau, chuyển tiền của tôi ra nước ngoài theo từng đợt, còn mở quán net để rửa tiền? Bây giờ rửa được bao nhiêu rồi? Chắc cũng khoảng năm mươi triệu rồi nhỉ!”
Tả Đằng không ngờ bí mật lớn nhất của mình bị vạch trần hoàn toàn như vậy, phơi bày hết trước mặt mọi người.
Trong phút chốc, đầu óc hắn ta như muốn nổ tung, đồng tử co rút, mồ hôi lạnh sau lưng bị gió thổi qua, dính vào quần áo, nhớp nháp lạnh lẽo.
Hắn ta muốn thốt ra một lời phản bác, nhưng lại không thể phát ra một âm thanh nào, trong đầu chỉ toàn là “Cô ta biết rồi, cô ta biết rồi”, giống như vô số người đang gào thét ầm ĩ bên tai hắn ta vậy.
Sao cô ta lại biết được!
Hàn Nguyệt Vấn nhìn bộ dạng bị đả kích của hắn ta, lắc lắc điện thoại: “Cậu đoán xem, ai nói cho tôi biết chi tiết như vậy?”
Tả Đằng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Trong đầu hắn ta chợt dâng lên dự cảm chẳng lành, tim đập nhanh như trống.
Hàn Nguyệt Vấn khẳng định suy đoán của hắn ta: “Cố vấn của tôi đấy. Cô ấy đã nói ra tất cả những gì cô ấy biết, cảm ơn bằng chứng của cô ấy, để lát nữa vào đồn cảnh sát cậu cũng có thể nhanh chóng bị định tội.”
Tả Đằng kêu lên thất thanh: “Cô báo cảnh sát rồi?!”
Ninh Lạc lúc này mới cảm thấy thật sự khó tin:【Một trăm triệu đấy! Nếu đổi lại là tôi thì không những báo cảnh sát, mà còn muốn đánh cho cậu thành cái đầu heo luôn.】
Hàn Nguyệt Vấn vén tóc, cười lạnh: “Nói nhảm, không thì tôi ở đây chơi trò gia đình với cậu à. Tôi báo cảnh sát là vì pháp luật chỉ cho phép báo cảnh sát, nếu giết người không bị phạt, tôi đã lái xe cán chết cậu rồi.”
Tả Đằng nhìn cô, nước mắt ào ào tuôn ra, đủ để nhấn chìm cả Thái Bình Dương, lần này là thật lòng: “Hàn Nguyệt Vấn, cô thật độc ác, có phải cô muốn ép tôi vào đường cùng mới cam tâm không!”
Lộ Đình Châu dời tầm mắt.
Không thể nhìn Tả Đằng khóc, nhìn hắn ta khóc lại nhớ đến lời Ninh Lạc nói về con lợn buồn bã.
Hướng Tư Kỳ không nhìn nổi nữa: “Sao lại có người ức hiếp người khác như vậy chứ? Rốt cuộc thì ai đã ép ai vào đường cùng? Cậu lấy nhiều tiền như vậy, còn mặt mũi nói ra câu đó à?”
Giống như cọng rơm cứu mạng cuối cùng đè chết con lạc đà, biết Hàn Nguyệt Vấn không thể cho mình đường sống, Tả Đằng bùng nổ: “Tôi lấy số tiền đó là tôi đáng được hưởng!”
Hắn ta chỉ vào Hàn Nguyệt Vấn, gào lên: “Không có lợi ích gì ai muốn đến hầu hạ cô? Cô ăn nho phải bóc vỏ, ba bữa một ngày phải do tôi làm, bình thường nói gì tôi tuyệt đối không được phản bác, cô tức giận tôi phải dỗ ba ngày không được nghỉ, từ bên ngoài về nhất định phải rửa tay năm lần, tôi chà đến mức da bong tróc cô còn bắt tôi dùng cồn khử trùng! Ngày nào cũng như vậy ai mà chịu nổi, tôi chỉ thiếu nước quỳ xuống hầu hạ cô thôi!”
Tiền Đa Đa cùng với cảnh sát vội vàng chạy đến, vừa hay nghe được câu này, mặc dù khinh bỉ hành vi trộm tiền hèn hạ của Tả Đằng, nhưng chuyện này đúng là quá dày vò người khác rồi.
Hàn Nguyệt Vấn tung một câu KO: “Số tiền tôi tiêu pha cho cậu một năm qua, tính trung bình thì mỗi tháng cũng năm triệu rồi.”
Mẹ kiếp!
Tiền Đa Đa lập tức thay đổi suy nghĩ, đây đâu phải là khó hầu hạ? Đây là sinh ra đã có số giàu sang!
Nhà chị Vấn có thiếu người giúp việc không, đừng quá kén chọn giới tính.
Suy nghĩ của hắn lúc này và Ninh Lạc đạt đến mức độ đồng điệu cực cao.
【Chị Vấn à, chị đừng nói là tự mang vốn liếng, chỉ với khuôn mặt này thôi, chị đi rút thăm trúng thưởng trên vòng bạn bè, chọn đại một người làm chó cho chị miễn phí cũng có người tranh nhau đấy, còn khen đây là hoạt động phúc lợi thuần túy, cơ hội hiếm có còn được tham gia miễn phí, hoàn toàn là khuyến mại lớn ngày đại lễ.】
Hàn Nguyệt Vấn rơi vào im lặng chết chóc.
Đầu đau quá, hình như sắp mọc não rồi.
Tả Đằng nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại nhìn thì thấy một đám người mặc đồng phục cảnh sát, sợ đến mức chân mềm nhũn, trước mắt tối sầm.
Bịch một tiếng, hắn ta trực tiếp quỳ thẳng xuống, ngã quỵ trên mặt đất.
Ninh Lạc nhìn thấy, lập tức đổi biệt danh cho kẻ cuỗn tiền thành: 【Tả Quỳ Nhân cát tường.】
Hoắc Lâm Sâm không chịu nổi nữa, lấy tay che mặt, anh ta không nhịn được nữa rồi.
Thằng nhóc mà người anh em của mình thích, thật sự có bệnh không nhẹ.
Làm sao có thể vừa hài hước vừa thần kinh như vậy chứ?
Trước khi bị dẫn đi, Tả Đằng hét lên một câu thoại kinh điển: “Hàn Nguyệt Vấn, tôi nhất định sẽ quay lại!”
Hàn Nguyệt Vấn cười lạnh, chỉ muốn ném thẳng cái chảo vào mặt hắn ta.
Hướng Bặc Ngôn kỳ quái nhìn Tiền Đa Đa một cái: “Lần này sao anh bình tĩnh vậy?”
Vẻ mặt Tiền Đa Đa vô cùng thâm trầm: “Bởi vì tôi đã nắm giữ được mật mã của lưu lượng!”
Không phải là hóng hớt chuyện bóc phốt sao? Hắn đã quen rồi, hắn bây giờ là bí quyết tiến hóa cuối cùng của nhân loại, Nữu Hỗ Lộc · Tiền Tịch Tịch.
Cứ ầm ĩ đi, cứ ầm ĩ lên đi, đều lên hot search kiếm tiền cho hắn. Sóng gió càng lớn, cá càng đắt!
Trong lúc Tiền Đa Đa đang tự mình tiến hóa, Hàn Nguyệt Vấn gọi Ninh Lạc đang xem náo nhiệt chuẩn bị về phòng ngủ lại.
“Tiểu Lạc, đợi một chút, chị có chuyện muốn nói với cậu.”
Ninh Lạc đang cố gắng thuyết phục Lộ Đình Châu chơi game cùng với mình vào buổi tối, cậu nũng nịu làm nũng đủ kiểu, lúc này đang ôm cánh tay Lộ Đình Châu ra sức lắc, nghe vậy thì nghi hoặc quay đầu: “Hả? Có chuyện gì vậy ạ?”
Hàn Nguyệt Vấn nhìn bàn tay cậu đang ôm Lộ Đình Châu, ý cười càng sâu, cô lấy ra một tấm séc, đưa cho Ninh Lạc: “Sắp đến sinh nhật Tiểu Lạc rồi nhỉ, tặng quà sinh nhật sớm cho cậu.”
“Đây là…?” Ninh Lạc khó hiểu nhận lấy, khi nhìn rõ số tiền trên đó thì lập tức trợn to mắt, “Ba triệu?!”
“Đúng vậy,” Hàn Nguyệt Vấn cười nói, “Chị tặng cậu đấy, mau cất đi.”
Ninh Lạc hung hăng véo mình một cái, ánh mắt mơ màng.
【Mình đang nằm mơ à, mau tỉnh dậy thôi.】
Nhưng mà giấc mơ này thật đẹp nha, hu hu hu, không chỉ được hóng hớt, còn được tặng không ba triệu!
Hết chương 88.
