Chương 9: Ai Có Sữa, Người Đó Là Mẹ
Ngày hôm sau, giảng viên hướng dẫn tổ chức họp lớp theo khóa. Lúc Tống Hề Đào đến dự thì đụng ngay phải Lương Dịch, cái tên chuyên cùng cậu săn khuyến mãi đặt đồ ăn bên ngoài.
Lương Dịch ăn Tết xong lại tăng thêm vài cân thịt, vừa nhìn thấy Tống Hề Đào gầy đi trông thấy thì như bị sét đánh ngang tai: “Sao mày gầy đi được hay thế? Ông trời ơi, người ta bảo con trai lên đại học mà béo ra là cả đời định hình luôn, sao có mỗi tao là định hình béo thế này?”
Tống Hề Đào ngại ngùng đáp: “Hồi Tết tao đi xe bị ngã, phải nằm viện một thời gian nên mới gầy đi đấy.”
Lương Dịch thốt lên một câu “Vãi chưởng”, rồi nói: “Chuyện lớn thế mà mày chẳng ho he tiếng nào, nếu biết thì tao đã an ủi mày rồi!”
Tống Hề Đào hỏi lại: “Cái kiểu an ủi mà mày nói có phải là gửi mấy cái video hài hước không?”
Hồi nghỉ đông, ngày nào Lương Dịch cũng chia sẻ video hài vào trong nhóm chat: “Mày xem không thấy buồn cười à?”
Tống Hề Đào u ám đáp: “Tao phẫu thuật vùng bụng mà, bác sĩ cấm cười đấy.”
Ánh mắt Lương Dịch rơi xuống phần bụng bị che khuất dưới lớp áo hoodie dày cộp của cậu. Nơi đó phẳng lì, có lẽ vẫn còn một vết sẹo sâu hoắm rất yếu ớt. Cậu ta áy náy nói: “Xin lỗi mày nhé.”
Tống Hề Đào xua tay: “Không sao đâu, tối qua tao mới bấm vào xem từng cái một, công nhận vẫn buồn cười thật.”
Lương Dịch nhìn vào mắt cậu: “Tối qua mày mất ngủ à? Có phải giường chiếu bên ngoài khó ngủ không? Hay là mày dọn về đây đi, giường sắt tuy hơi nát thật, nhưng ngủ suốt bốn năm nay mày có bị mất ngủ bao giờ đâu.”
Tống Hề Đào buổi tối còn phải gọi điện về nhà, ở ký túc xá thì không tiện lắm nên đáp: “Tao đóng tiền nhà ba tháng rồi, tiền thuê đắt lắm đấy.”
Lương Dịch chép miệng: “Thôi được rồi, tao vẫn còn luyến tiếc cuộc sống sinh viên lắm, tao phải ngủ ở ký túc xá cho đến khi bị nhà trường đuổi cổ thì thôi.”
……..
Đến khi chụp ảnh tốt nghiệp, Tống Hề Đào đã khôi phục lại trạng thái y như trước kia. Có một người bạn cùng phòng đã về quê thực tập từ học kỳ trước, hai người tính ra cũng nửa năm không gặp. Cậu ta vừa nhìn thấy Tống Hề Đào thì chẳng nhận ra chút thay đổi nào: “Đào Tử vẫn mọng nước y như ngày nào, tao đi làm mới có nửa năm mà sắp bị hút cạn dương khí rồi.”
Lương Dịch đứng bên cạnh cà khịa: “Tính ra chỉ có mình tao là chứng kiến mày từ gầy thành béo rồi lại gầy đi. Mày phải trả tao ít phí bịt miệng đi, sau này tao sẽ không nói cho ai biết là mày từng bị béo đâu.”
Tống Hề Đào hào phóng: “Chuyện nhỏ, tối nay tao mời mày đi ăn buffet hải sản.”
Lương Dịch vốn chỉ buột miệng nói chơi vậy thôi, không ngờ Tống Hề Đào lại định mời thật. Nhưng mà nghĩ lại thì đây là bữa cơm chia tay cuối cùng rồi, Tống Hề Đào lại là đại thần vẽ truyện tranh, mời khách một bữa cũng là chuyện hợp lý.
Tống Hề Đào mời cả phòng đi ăn cơm. Các bạn cùng phòng đều học chuyên ngành dính dáng đến nghệ thuật nên cũng đưa ra góp ý và cho cậu rất nhiều lời khuyên. Bọn họ tìm được một nhà hàng buffet hải sản được đánh giá rất tốt. Tống Hề Đào không chen chúc nổi tàu điện ngầm nên đành bắt taxi đến. Lúc xuống xe nhìn một cái, cậu mới phát hiện bên cạnh chính là cái khách sạn mà Diêu Chiếu tổ chức sinh nhật một năm về trước.
Ờ thì, là cái nơi tổng hợp ra quả đu đủ bự đây mà.
Tống Hề Đào ngước nhìn biển hiệu khách sạn. Cậu nhớ khi đó mọi người ai nấy đều hào hứng nói về kế hoạch sau khi tốt nghiệp, Diêu Chiếu thì muốn ra nước ngoài, Lâm Phi Lưu thì định thi cao học… Chỉ có Mạnh Tư Trình là hình như chưa từng nói hắn muốn làm gì.
Lúc bước ra khỏi khách sạn, cậu nhảy nhót tưng bừng bao nhiêu thì bây giờ đi ngang qua lại thấy chột dạ bấy nhiêu. Kể cũng ngốc thật, nếu lúc đó không bỏ chạy thì chắc Mạnh Tư Trình sẽ giúp cậu giải quyết hậu quả êm đẹp rồi. Nhìn cái cách Mạnh Tư Trình luôn đạt điểm tuyệt đối là biết hắn làm việc chu toàn đến mức nào.
Nhưng mà không chạy thì làm gì có Mộc Qua cơ chứ.
Tống Hề Đào nghĩ đến bé Mộc Qua bốn tháng tuổi đã biết lật của mình, thời kỳ đáng yêu nhất của bé con đã đến rồi. Bé Mộc Qua mày rậm mắt to, da dẻ phấn điêu ngọc trác, chắc chắn cũng có công lao của Mạnh Tư Trình trong đó.
Thôi thì cậu cũng tha thứ một chút cho cái khách sạn này vậy.
Tháng sáu, chụp xong ảnh tốt nghiệp, mỗi người chia ly một ngả. Lúc đến thì bịn rịn khóc một trận, lúc đi nước mắt cũng rưng rưng.
Hồi học lớp 12, Tống Hề Đào chưa từng nghĩ mình sẽ vào được một trường đại học tốt, gặp được một đám bạn cùng phòng tốt, và đương nhiên cũng chưa từng nghĩ đến chuyện vừa tốt nghiệp xong mình đã có một cậu con trai bốn tháng tuổi.
Ba tháng không gặp, không biết Mộc Qua còn cho cậu bế không nữa? Vốn dĩ bình thường cậu cũng đã ít bế bé con rồi.
Trên máy bay, Tống Hề Đào cứ suy nghĩ mãi, hay là xuống máy bay thì thuê khách sạn trước, dùng loại sữa bột mà Mộc Qua hay uống để tắm một cái? Để cả người toàn mùi sữa mà Mộc Qua thích, chắc là thằng bé sẽ thích cậu thôi nhỉ? Chẳng phải có câu nói, ai có sữa người đó là mẹ đấy sao.
Sau khi xuống máy bay, Tống Hề Đào vẫn còn lúi húi tìm kiếm các trường hợp tương tự xem người khác xử lý thế nào. Cậu nhìn thấy một tình huống rất giống mình. Có một bà mẹ sau khi ở cữ xong thì con được ông bà nội đón về quê nuôi ba tháng, còn cô ấy thì ngày nào cũng phải đi làm, kết quả là con không chịu theo cô ấy nữa.
Tống Hề Đào thấy bài đăng có lượng tương tác rất cao, mắt sáng rực lên bấm vào xem, cậu ngồi trên taxi đọc rõ lâu, lãng phí mất hai mươi phút quý giá của cuộc đời. Bởi vì trong bài viết, ngoài những lời than vãn suy sụp của bà mẹ kia, thì toàn là cư dân mạng vào khuyên nhủ “Đừng suy sụp, có học được cách bình tĩnh của bố đứa trẻ không”.
Tống Hề Đào cũng rất biết nghe lời, cậu thử ngẫm nghĩ xem Mạnh Tư Trình có bình tĩnh hay không…. Mà Mạnh Tư Trình bình tĩnh hay không thì liên quan quái gì đến cậu chứ. Tống Hề Đào quyết định vẫn nên tự tạo cho mình một thân toàn mùi sữa để thu phục nhóc con thì hơn.
Cậu nhắn Tống Nhạn Lý mang một bình sữa xuống dưới lầu đợi mình.
Tống Nhạn Lý cũng đúng là một nhân tài, trời nóng nực thế này mà con bé mang hẳn một bình sữa nóng xuống. Lần trước lúc anh trai đi học người ngợm vẫn còn yếu ớt, vẻ mặt Tống Nhạn Lý lúc tiễn anh mình lên xe cứ như đi đưa tang, giờ gặp lại thấy anh trai đã trở về dáng vẻ quen thuộc, con bé mừng rỡ hét lớn: “Anh! Anh ơi!”
“Ơi!” Tống Hề Đào cũng lớn tiếng đáp lại, chứ hồi mới phẫu thuật xong cậu nói chuyện còn chẳng dám nói to.
Tống Nhạn Lý giơ bình sữa lên: “Anh, dội lên đầu luôn à?”
Tống Hề Đào giật mình: “Nóng thế này á!”
Tống Nhạn Lý đáp: “Nước lạnh thì pha sữa làm sao tan được chứ!”
Tống Hề Đào mở nắp ra sức lắc lư cho nguội bớt, tự mình hút một ngụm trước, làm vậy để lúc nói chuyện cũng có mùi sữa, cơ mà vị cũng khó uống thật, sau đó cậu mới phun lên trước ngực rồi lên tóc mình.
Tống Nhạn Lý bảo: “Đến giờ Mộc Qua uống sữa rồi đấy, em bảo mẹ đợi anh về mới cho nó ăn.”
Tống Hề Đào ba chân bốn cẳng chạy lên lầu, lâu lắm rồi không kích động như vậy, cảm giác vết mổ vẫn còn hơi căng tức. Cậu đẩy cửa nhà lắp khóa vân tay ra: “Mộc Qua, Mộc Qua ơi, ba về rồi đây.”
Tống Mộc Qua đang được đặt trong cái nôi ở phòng khách.
Tống Hề Đào lao tới, định bế thằng bé ra, nhưng vừa mới vươn tay thì bỗng nhiên thấy hơi lúng túng. Lần trước gặp mặt, Tống Mộc Qua còn quấn trong lớp đồ mùa đông dày cộp, bây giờ trên người chỉ mặc mỗi bộ áo liền quần mỏng manh, tay ra tay chân ra chân, chẳng giống hồi mùa đông cứ tròn ủm trong tã lót.
Mộc Qua tay chân rõ ràng thế này, phải bế kiểu gì cho đúng đây?
Tống Mộc Qua ngửi thấy mùi sữa trong không khí, chẳng báo trước tiếng nào mà òa khóc nức nở. Tống Hề Đào chẳng còn tâm trí đâu mà do dự nữa, cậu vội vàng bế xốc nhóc con lên ngay lập tức. Vừa bế lên tay là đã cảm nhận ngay được sự khác biệt về trọng lượng. Lúc cậu đi Mộc Qua nặng có 8 cân, bây giờ đã là 17 cân rồi, nặng gấp đôi luôn rồi. Nhìn số liệu khám sức khỏe mẹ gửi thì không thấy gì, nhưng bế trên tay mới thấy rõ cảm giác. Ba tháng qua là giai đoạn bé con lớn nhanh nhất, Mộc Qua trộm vía rất chịu khó uống sữa, giỏi quá đi mất.
Tống Mộc Qua là do đói bụng, lại ngửi thấy mùi sữa trong lòng ba, hai tay cứ túm lấy áo trước ngực cậu, há miệng định gặm áo cậu.
“Đến đây đến đây.” Giang Mộng Lệ cầm bình sữa lắc lắc đi ra, “Con ngồi xuống cho nó uống sữa đi.”
Tống Hề Đào ngồi xuống bên cạnh ghế sofa, chọt chọt vào má con trai: “Uống sữa nào.”
Nhóc con căn bản nghe không hiểu, chỉ cảm thấy mùi sữa đang ở ngay sát bên, chẳng muốn bỏ gần tìm xa, cứ dùng hết sức bình sinh mà cào cấu gặm cắn áo cậu, cho dù núm vú giả đã kề ngay bên cạnh cũng chẳng thèm ngó ngàng.
Tống Hề Đào cầm bình sữa, tốn bao nhiêu công sức mới nhét được cái núm vú vào miệng thằng bé.
Giang Mộng Lệ day trán: “Quần áo cũng không biết đường thay bộ nào sạch sẽ mà mặc.”
Tống Hề Đào giật mình: “…”
Nhóc con nằm trong khuỷu tay cậu bú sữa, vừa bú vừa mở to mắt nhìn ba. Tống Hề Đào cứ ngồi im lặng để cho con ngắm, cảm giác như đang đi phỏng vấn xin việc vậy. Uống hết một bình sữa, buổi phỏng vấn kết thúc.
Nhóc con vứt bình sữa đi, rúc vào trong lòng ba, giống như một quả đào nhỏ mọc sát bên cạnh quả đào to, trong đôi mắt đen láy tràn ngập cảm giác hài lòng với ánh nắng và cơn mưa này.
…….
Tống Hề Đào quay lại Hải Thị, vào làm chính thức tại nhà xuất bản thiếu nhi mà cậu từng thực tập. Bộ truyện tranh “Bề ngoài quân thần” do cậu vẽ chính đã ra đến quyển cuối cùng, Thời Lưu quyết định tạm dừng nửa năm để trau chuốt lại kết thúc, vậy nên Tống Hề Đào cũng rảnh rỗi hơn.
Lương cơ bản ở nhà xuất bản thiếu nhi là sáu ngàn tệ, ở cái nơi tấc đất tấc vàng như Hải Thị này thì mức lương đó hoàn toàn không xứng với hồ sơ năng lực của Tống Hề Đào, nhưng cậu nhắm trúng chỗ này vì nó gần nhà, một tuần chỉ cần lên công ty hai ngày, thời gian còn lại có thể làm việc tại nhà.
Nửa năm sau, Thời Lưu xuất quan, gửi liên tục cho Tống Hề Đào một đống kịch bản và phân cảnh.
“Chiến thôi!”
Cùng lúc đó, cấp trên của Tống Hề Đào ở nhà xuất bản thiếu nhi gửi cho cậu một đoạn tin nhắn dài ngoằng, đại ý là thao túng tâm lý cậu rằng, tranh minh họa thiếu nhi có thể bị AI thay thế, nhưng công ty rất có lương tâm, vậy nên không giảm lương, hiện tại công ty mới nhận một lô dự án mới, bảo cậu cứ kiêm nhiệm cả hai bên, dự án mới thành công thì sẽ có hoa hồng.
Tống Hề Đào nhíu mày đọc cho xong, rồi trực tiếp nộp đơn xin nghỉ việc.
[Chủ biên]: Bên ngoài tìm việc khó khăn lắm, cậu đừng có nhất thời xúc động rồi hành động cảm tính thế.
[Tống Hề Đào]: Tôi biết, tôi không làm nữa.
Tống Hề Đào nhìn dòng chữ này, hồi tưởng lại một chút, xem mình còn từng nói “Tôi không làm nữa” với ai chưa, sao cứ cảm giác đây không phải lần đầu tiên cậu từ chức thế nhỉ.
Chắc là không có đâu, cậu mới tìm có mỗi công việc này thôi mà.
………
Trong cuốn Cẩm nang nuôi dạy trẻ có nói, trẻ nhỏ cần phải tắm nắng nhiều. Sau khi thời tiết mát mẻ hơn, ngày nào Tống Hề Đào cũng bế Mộc Qua chín tháng tuổi xuống dưới sân khu dân cư phơi nắng. Ánh nắng lúc tám chín giờ sáng là tốt nhất, rất nhiều ông bà già ra ngoài đi dạo, mua thức ăn, tập thể dục, tay dắt theo một đứa cháu.
Trộm vía, Tống Mộc Qua rất kháu khỉnh, giờ giấc Tống Hề Đào xuống sân lại cố định, dần dà hai bố con biến thành một điểm tham quan, bọn trẻ con cứ vây quanh cậu, hỏi: “Anh ơi, em sờ em bé một cái được không?”, “Em nắm tay em bé một cái được không?”
Người lớn thì dùng ngón tay khẽ cưng nựng má Tống Mộc Qua, tấm tắc khen: “Trông đáng yêu quá cơ.”
Tống Mộc Qua ngồi trong lòng ba híp mắt cười, để lộ ra hai chiếc răng sữa bé xíu. Tống Hề Đào cũng cười hì hì, phần lớn thời gian cậu sẽ không ngăn cản người khác bày tỏ sự yêu thích của mình với Tống Mộc Qua.
Cậu thích mặc cho Tống Mộc Qua quần áo màu trắng hoặc màu xanh nhạt, vàng nhạt, cả người nhóc con trông sạch sẽ tinh tươm, giống như một miếng bánh nếp nhỏ đạt chuẩn nhất. Tống Hề Đào có logic của riêng mình, màu nhạt dễ để lại vết bẩn, như thế Tống Mộc Qua bò đi đâu, quệt vào cái gì là nhìn thấy ngay.
Buổi sáng sau khi bị người lớn trẻ nhỏ vây xem một vòng, kiểu gì Tống Mộc Qua cũng bị lấm lem, trông như cái bánh màn thầu trắng to ở hàng điểm tâm bị bao nhiêu người bóp qua bóp lại mà chẳng ai mua. Tống Mộc Qua không hề ý thức được mình chính là cái màn thầu đó, ai đến bóp cũng cười một cái.
Con Husky nhà hàng xóm đối diện mới đẻ một đàn con, ngày nào chủ của nó cũng bê một thùng chó con xuống phơi nắng, chó to thì buộc dây cột bên bồn hoa, còn lũ chó con thì vây quanh mẹ nằm thành một vòng.
Cả Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua đều rất hứng thú, bèn ngồi ké bên cạnh ổ chó để phơi nắng. Tống Mộc Qua nhìn chằm chằm vào đám chó con không chớp mắt, Tống Hề Đào thầm nghĩ, đợi Mộc Qua lớn thêm chút nữa, có thể cân nhắc nuôi chó con, chứ bây giờ thì chịu, đến Mộc Qua cậu còn chưa biết nuôi sao cho khéo nữa là.
Chín giờ rưỡi, như thường lệ có 3 bạn nhỏ chạy tới điểm danh.
“Anh ơi, em có thể sờ em bé một cái không?”
Tống Hề Đào gật đầu, thậm chí cậu còn chuẩn bị sẵn khăn ướt, lau tay cho từng đứa xong mới cho sờ.
Ba bạn nhỏ xếp hàng sờ em bé xong, lại ríu rít chen đến trước ổ chó con, hỏi chủ chó: “Chú ơi, cháu sờ chó con một cái được không?”
Chủ đàn chó đang nghịch điện thoại cười khách sáo: “Không được đâu, dạo này tâm lý bảo vệ con của Vượng Tài mạnh lắm.”
Quả nhiên, ba bạn nhỏ mới chỉ ngồi xổm xuống trước ổ chó, con Husky lập tức hạ thấp hai chân trước, cảnh giác nhìn chằm chằm vào mọi người, trong miệng còn gầm gừ, răng nanh lộ ra, mũi nhăn lại trông vô cùng dữ tợn.
Tống Hề Đào thường xuyên gặp con Husky này, bình thường nó cứ hớn hở như con ngốc ấy, đây là lần đầu tiên cậu thấy nó hung dữ như vậy.
Mấy đứa trẻ sợ vẻ hung tợn của con chó lớn, nhao nhao lùi ra xa mấy bước. Husky dọa cho đám nhóc chạy đi rồi lại nằm xuống. Đám chó con hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra, ngủ say sưa, được mẹ bảo vệ nên rất an tâm.
Một người phụ nữ dắt con mình đi, nói: “Bởi vì chó mẹ rất yêu con của nó, cho nên mới không cho con chạm vào, đây chính là tình mẫu tử đấy, giống như mẹ yêu con vậy.”
Bạn nhỏ đáp: “Ra là thế, mẹ ơi, con cũng yêu mẹ.”
Tống Hề Đào: “?”
Lần đầu tiên vừa làm cha vừa làm mẹ, Tống Hề Đào thấy lạ lẫm lắm, cảm giác như trong gen của mình hình như không khắc ghi phần nuôi dạy con cái thì phải. Đến con Husky còn biết không cho người ta sờ chó con, mình thì cả ngày để người ta sờ Tống Mộc Qua, có mấy người tay chân chẳng biết nặng nhẹ gì cả.
Không cho sờ mới là đúng sao?
Cậu liếc mắt, cẩn thận quan sát con chó mẹ kiểu mẫu kia một cái, phải làm như thế à? Phải hung dữ một chút sao?
Bản năng loài vật cũng là bản năng con người mà.
Tống Hề Đào bắt chước con Husky, hung tợn nhăn mũi nhe răng, ngụy trang bản thân thành bộ dạng kiểu, đừng có nhờn với ông. Tống Mộc Qua ngẩng đầu nhìn thấy ba làm mặt xấu, bị chọc cho cười khanh khách.
Tống Hề Đào sủa một tiếng “Gâu”, nhóc con vừa cười vừa ngửa ra sau, cứ như sắp lăn quay ra đất ăn vạ đến nơi vậy. Tống Hề Đào nhíu mày, vất vả đỡ lấy nhóc con, buồn cười lắm à?
Cục cưng à, con phải giống mấy con chó con nhà bên cạnh, ngủ ngoan đi chứ, có thế thì ba giả vờ hung dữ mới có tác dụng chứ. Con cười thế này thì ai còn thấy ba dữ nữa.
Tống Hề Đào lật Tống Mộc Qua lại để nó không nhìn thấy biểu cảm của mình, cuối cùng bé con Mộc Qua cũng yên tĩnh lại, nhả nước bọt chơi một mình.
Hình như có tiếng bước chân đang đến gần.
Tống Hề Đào lập tức nghiến răng nhíu mày, trưng ra vẻ mặt hung thần ác sát nhìn sang.
Dữ, siêu dữ luôn!
Tống Quắc thẳng tay vỗ một phát vào lưng cậu: “Con lên cơn gì đấy?”
Tống Hề Đào khó mà nói mình đang học chó, đành bảo: “Con đùa với ba tí thôi.”
Cùng con Husky phơi nắng nửa tháng trời, cậu tận mắt chứng kiến lũ chó con từ chỗ ban đầu suốt ngày nhắm mắt chỉ biết tìm sữa mẹ, giờ đã trở nên lông lá xù bông, tứ chi linh hoạt chạy loạn trong ổ, thỉnh thoảng va vào con Husky, bị nó đá cho một cái bay ra xa.
Hình như tình mẫu tử của con Husky sắp biến mất rồi.
Tống Hề Đào phát hiện ra điểm mình mạnh hơn con Husky rồi, cuối cùng cậu cũng không đến mức không bằng con chó nữa. Tình phụ tử của cậu dành cho Mộc Qua là vĩnh cửu nhé!
Tống Mộc Qua cực kỳ thích mấy con chó nhỏ này, đặc biệt là một con có đôi mắt xanh, trên trán có ba đốm lửa cực kỳ cân đối đúng chuẩn, nó thường xuyên vượt ngục húc vào chân Tống Hề Đào, miệng kêu gâu gâu liên hồi.
Những lúc như thế, chủ của chú chó sẽ dùng một cái cần câu móc một miếng thịt gà thơm phức, bình chân như vại dụ cho con chó con quay về ổ.
“Gâu gâu!” Chó con trí tuệ có hạn, chân ngắn cuống cuồng chạy nửa ngày, thịt gà chỉ liếm được có tí xíu, còn lại phải để dành làm mồi nhử cho lần sau.
Ánh mắt Tống Mộc Qua cũng di chuyển theo, không biết là di chuyển theo chú chó con kia hay là miếng thịt gà nữa, cái miệng đầy mùi sữa cũng bắt chước khẩu hình: “Ao wu, ao wu”, phát âm còn chưa chuẩn, nghe cứ như đang thổi hơi vậy.
Tống Hề Đào học chó lớn, Tống Mộc Qua học chó nhỏ, hai cha con đều có người hướng dẫn cuộc đời riêng, nhìn một cái là biết ngay cha con ruột, lại còn giỏi học hỏi nữa chứ.
Tống Hề Đào hỏi: “Cục cưng à, con đang học chó con đấy hả?”
Tống Mộc Qua: Ao wu.
Tống Hề Đào tít mắt cười: “Cục cưng à, con học giống lắm đó.”
Chủ đàn chó nhìn nhìn một hồi rồi bảo: “Có phải con trai cậu đói rồi không?”
Tống Mộc Qua: “Gâu!”
Tống Hề Đào: “…”
Hóa ra là vì đói nên mới học tiếng chó để đòi ăn à.
Hết chương 9.
