Chương 9: Bài Học Về Việc Bị Lật Thuyền
Dường như Chung Ly Dao không nghe thấy gì, rèm kiệu buông thấp, chuỗi hạt châu khẽ lay động, suốt đường đi không nói một lời.
Đến Trung Cung, y mới nói: “Hôm nay đến thỉnh an Mẫu hậu, dùng bữa cùng người, cứ dừng ở đây đi.”
Thị tòng vội dừng kiệu trước cung, tiến vào thông báo xin phép. Khoảng một khắc sau, liền quay lại mời Điện hạ vào trong. Lúc này Chung Ly Dao mới xuống kiệu, đi bộ tiến vào.
Không ngờ chỉ một lát, tuyết đã rơi. Khi vào đến trong điện, bên giày của Chung Ly Dao đã dính một lớp tuyết mỏng, toàn thân y cảm thấy hơi lạnh.
Trong điện, Hoàng thượng và Hoàng hậu đang trò chuyện phiếm, vừa thấy y liền tươi cười rạng rỡ.
Hoàng thượng hỏi: “Nhi tử của Trẫm, Trẫm đã từng nói, kiệu của Đông Cung khi vào các điện có thể không cần xuống, cớ sao con vẫn đạp gió đội tuyết mà đến vậy?”
“Lễ nghĩa trong thiên hạ, không gì hơn chữ hiếu. Nhi thần vào cung khấu kiến song thân, sao có thể ngồi kiệu được.” Chung Ly Dao lại khấu đầu một lần nữa, rồi mới đứng dậy đến gần.
Chung Ly Bá và Triệu Thư nhìn nhau cười, vẻ mặt vô cùng trìu mến ôm y vào lòng, bảo y không cần câu nệ lễ tiết, bỏ đi những xưng hô phiền phức. Ba người một nhà, hệt như gia đình thường dân, không khí thật đầm ấm vui vẻ.
Chung Ly Dao bèn nói: “Gần đây bài vở của nhi thần nhiều, không thể ngày ngày đến thỉnh an, mong Phụ hoàng và Mẫu hậu lượng thứ. Nhi thần biết tháng này Mẫu hậu dễ tái phát bệnh cũ, thực sự không yên tâm, nên dù muộn vẫn đến thỉnh an, có làm phiền song thân không ạ?”
“Dao nhi có lòng,” Triệu Thư vẫn cười dịu dàng, “Năm nay nói cũng lạ, bệnh cũ không tái phát, đến nay chưa ho một tiếng nào, chỉ là luôn cảm thấy mệt mỏi.”
“Mẫu hậu đã cho gọi thái y xem qua chưa?” Chung Ly Dao quan tâm hỏi.
“Trẫm đã cho người xem qua cho Mẫu hậu con rồi, chắc không có gì đáng ngại, có lẽ do trời lạnh nên nhiễm chút hơi lạnh, vài ngày nữa trời hửng nắng chắc sẽ đỡ hơn.” Chung Ly Bá cười nói xong, đưa tay véo má y, “Con chỉ một lòng nghĩ đến Mẫu hậu, chẳng đoái hoài gì đến Phụ hoàng cả.”
Chung Ly Dao hiếm khi mất đi nụ cười: “Sao Phụ hoàng có thể… Nhi thần đã lớn rồi.”
“Ồ…” Chung Ly Bá làm ra vẻ ngạc nhiên, “Hồi nhỏ thì đòi Phụ hoàng bế, giờ thoáng cái đã lớn rồi, chạm vào cũng không được. Không ngờ…”
Chung Ly Dao cười lắc đầu: “Nếu không có các quần thần, Phụ hoàng luôn như vậy, toàn lấy nhi thần ra trêu chọc. Như vậy mới biết, ‘Phụ hoàng’ và ‘Phụ thân’ lại không phải là một người, nhi thần cũng rất bối rối.”
Lần này ngay cả Triệu Thư cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Chung Ly Bá nhướng mày: “Phụ hoàng là cha của thiên hạ, còn phụ thân lại chỉ là cha của một mình con. Vừa là con, lại vừa là dân, Dao nhi còn muốn phân biệt rạch ròi sao?”
Chung Ly Dao biết ngài dùng lời trong ngày sinh thần để trêu mình, bèn đứng dậy đi về phía bàn, làm bộ thở dài nói: “Phân biệt cũng được, không phân biệt cũng được. Chỉ có điều – nhi thần đói bụng rồi, không biết nên cầu Phụ hoàng ban thưởng, hay là nên nài xin Phụ thân chấp thuận đây?”
Chung Ly Bá cười lớn: “Người đâu, truyền bữa, kẻ nào dám để nhi tử của Trẫm bị đói.”
Thái giám thị tòng vội vàng truyền bữa, chén đĩa sơn hào hải vị, ngọc thực trân tu lần lượt được bày lên, ánh nến hai bên chiếu rọi, ấm áp vô cùng. Hoàng hậu Triệu Thư vốn yêu hoa mai, vì thế khi Trung Cung truyền bữa, các loại đĩa thường có trang trí hoa mai, hoặc là hoa tươi mới hái, hoặc là vẽ hình, màu sắc hương vị đều đủ cả, khiến người ta nhìn thôi đã thèm ăn.
“Hoa này thật thoát tục, ngắm nhìn mà lòng vui vẻ.” Hoàng thượng cười nói, “Giống như Thư nhi vậy.”
Chung Ly Dao ho khẽ một tiếng, nói: “Ngay cả trên vạt áo của nhi thần cũng thường thêu loài hoa này đấy ạ.”
Triệu Thư khựng lại một chút, rồi lại khẽ cười: “Đúng vậy đó, từng có một cố nhân, tình như kim lan, cũng yêu thích loài hoa này.”
“Ồ? Là ai? Sao chưa từng nói với Trẫm. Nếu Thư nhi cô quạnh, sao không cho cố nhân đó vào cung bầu bạn với nàng.”
Nàng bỗng lấy khăn tay che miệng ho khẽ vài tiếng, sắc mặt hơi tái nhợt, Hoàng thượng thì nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.
Đợi hơi thở thông suốt hơn nhiều, Triệu Thư mới khẽ khàng lảng tránh chủ đề này: “Nay thời gian thấm thoắt, cố nhân sớm đã không biết ở nơi nào, hà tất phải để Hoàng thượng bận tâm chuyện này.”
“Việc này có gì đâu?” Chung Ly Bá nói, “Khắp thiên hạ này, nếu Trẫm muốn tìm cho nàng một cố nhân, thì có gì khó.”
“Hoàng thượng hà tất phải vậy, thần thiếp không muốn tìm.” Triệu Thư lại ho, một lúc lâu sau mới khẽ nói, “Hôm nay hơi lạnh xâm nhập, có lẽ bệnh cũ sắp tái phát, lúc này thấy mệt mỏi quá, thần thiếp muốn đi nghỉ ngơi một lát, mong Hoàng thượng chấp thuận.”
“Trẫm cho người truyền thái y đến cho nàng.” Chung Ly Bá vừa định gọi người, đã bị Triệu Thư ngăn lại.
Bà khẽ lắc đầu rồi để cung nữ dìu mình vào nội điện. Đến chỗ rèm châu, bà mới dặn dò một tiếng: “Gió tuyết e là sắp mạnh hơn rồi, nhi tử của ta, Mẫu hậu đã chuẩn bị cho con một chiếc áo choàng mới, sau khi dùng bữa xong, mặc chỉnh tề rồi mới được hồi cung, con có nhớ không?”
Chung Ly Dao nói: “Nhi thần nhớ rồi, xin Mẫu hậu an tâm nghỉ ngơi, bảo trọng thân thể.”
Đợi bà vào nội điện, Chung Ly Bá mới bắt đầu thở dài, khiến Chung Ly Dao mấy lần phải liếc nhìn.
“Vì sao phụ hoàng lại thở dài? Có phải là lo lắng cho mẫu hậu không?”
“Mẫu thân con xuất thân con nhà võ tướng, vào cung chưa bao lâu thì phụ thân nàng đã tử trận sa trường. Trẫm nghĩ nàng ở trong thâm cung cô tịch, vừa mất người thân, lại không có ai bầu bạn, cớ sao việc tìm một cố nhân lại khiến Mẫu thân con không vui?”
Chung Ly Dao gắp thức ăn cho ngài, cười nói: “Đã là ‘cố’ nhân, ắt có lý do để xa cách, hà tất phải đi tìm. Nhi thần tài học nông cạn, nhưng cũng hiểu được đạo lý của chữ ‘cố’.”
Chung Ly Bá ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy rất có lý, bèn nói: “Nữ tử nếu có trăm mối tơ vò trong lòng, từ xưa đến nay được mấy đấng anh hùng có thể đoán được vài phần?”
Lúc này thấy vẻ mặt tự tin của y, liền cười nói: “Nếu sau này Dao nhi cưới vợ, nhất định sẽ là người tâm tư tinh tế như kim.”
“Cớ sao phụ hoàng lại như vậy, lại trêu chọc người ta.” Chung Ly Dao thở dài, lại vén tay áo rót rượu cho ngài, “Nhi thần chưa đắc được đạo thánh hiền, chưa dâng chí cho đại nghiệp Chung Ly, sao dám chìm đắm vào tình riêng, buộc mình vào chốn khuê phòng?”
Chung Ly Bá bèn cười nói: “Chính là như vậy, nhi tử của ta chí khí ngàn thu, vi phụ rất vui mừng.”
Nói đến đây, Chung Ly Bá lại hỏi: “Gần đây con học hành bài vở bận rộn, không biết đứa trẻ đang ở trong cung của con có chuyện gì khác không? Trẫm nghe Khải nhi phàn nàn một lần, nếu nó làm phiền con…”
“Chuyện đó thì không có.” Chung Ly Dao vẻ mặt không chút khác thường, tự cười nói, “Chỉ có học hành chăm chỉ mà thôi. Bàn về hai người họ, nhi thần quả thực không biết nên nói thế nào.”
“Nhi tử của Trẫm cứ nói, không sao.”
“Đứa trẻ này học hành chăm chỉ, có thể nói là nhà nghèo mà vẫn có chí lớn ngút trời. Nhìn lại Khải nhi thì lại thế nào? Đệ ấy nên cẩn trọng học hành, gánh vác trọng trách quốc gia, hoặc là nêu gương làm đầu, chăm chỉ rèn luyện tam văn lục nghệ, không nên đi khắp nơi gây rối mới phải.”
“Quý phi nuông chiều, chưa từng ràng buộc bao nhiêu.” Chung Ly Bá suy nghĩ kỹ một lát, nói: “Khải nhi tuy thông minh, nhưng cũng nghịch ngợm, tính tình kiêu căng ngang ngược, Thái học ba lần ra lệnh, năm lần xin chỉ, Trẫm vẫn chưa để ý. Nếu nó được như con, Trẫm chẳng biết sẽ bớt lo lắng đi bao nhiêu.”
“Phụ hoàng suốt ngày lao tâm vì công văn giấy tờ, lo cho thiên hạ.” Chung Ly Dao thở dài, “Nhi thần thân là trưởng huynh, không thể răn dạy em út, khiến Phụ hoàng phiền lòng, thực là bất hiếu.”
“Hà tất phải vậy.” Chung Ly Bá nhất thời cảm thấy xót xa trong lòng, bèn thuận miệng ra lệnh: “Nhi tử của Trẫm, kể từ hôm nay, lệnh cho Khải nhi đến Đông Cung học tập, con hãy cẩn thận dạy dỗ nó. Con biết lo cho em út, Trẫm vô cùng cảm kích.”
“Tình nghĩa huynh đệ, vốn nên như vậy.”
Chung Ly Dao từ từ uống một chén trà, lại cùng Chung Ly Bá trò chuyện phiếm một lúc, rồi mới cáo lui về cung. Các cung nữ đã chờ đợi từ lâu, khoác lên người y chiếc áo choàng lông vũ màu đỏ thẫm mà Hoàng hậu đã chuẩn bị sẵn, rồi mới dám để y rời đi.
Chung Ly Dao lật mặt trong của chiếc áo choàng, trên viền áo lót màu trắng có thêu một cành hoa mai, đường kim mũi chỉ dày dặn, tinh xảo sống động. Y khẽ cười một tiếng, sửa lại áo choàng rồi mới ra khỏi điện. Ngoài cửa chính là kiệu loan đã đợi từ lâu theo lệnh của Hoàng thượng.
Gió tuyết vẫn chưa ngừng, vẫn còn gào thét từng cơn, tựa như lông tơ táp vào mặt, lại còn mang theo vài phần khí lạnh, khiến người ta rét run.
Chung Ly Dao ra khỏi điện, nụ cười trên mặt dần tắt. Y vén rèm hỏi Đức An: “Tạ Trinh đã về cung chưa?”
Lúc này Đức An mới dám đáp: “Bẩm chủ tử, nô tài đã cho người theo dõi suốt, nếu Tạ công tử về cung, sẽ lập tức đến báo. Nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức, e là…”
Dưới ánh đèn mờ ảo, thần sắc khó mà phân biệt được: “Đến giáo trường.”
“Chủ tử, trời lạnh đường trơn, gió tuyết đang mạnh, hay là để nô tài dẫn người đi thôi.”
“Nhanh lên.” Chung Ly Dao buông rèm xuống, không nói thêm lời nào.
Chẳng mấy chốc, kiệu đã đi xa. Mọi người cúi đầu bước nhanh, dưới chân càng lúc càng trơn trượt. Đèn đuốc ở giáo trường mờ tối, trên cọc gỗ luyện võ ở xa tuyết phủ dày đặc, nếu không nhìn kỹ, lại tưởng như buộc một bao cát.
Người xung quanh che ô dìu y xuống kiệu, Chung Ly Dao đứng sừng sững giữa gió tuyết, nhìn người cách đó vài bước.
Tựa như có một vực sâu ngăn cách, tuyết trắng như màn che, chia cắt hai người.
Gió tuyết rơi trên khuôn mặt đầy vết thương và dấu tay của Tạ Trinh, lại không có chút hơi ấm nào. Tuyết dần dần tích tụ, một khuôn mặt tựa như tượng điêu khắc, càng lúc càng hiện rõ đường nét.
Tạ Trinh khó khăn nhấc mí mắt sưng húp lên, chớp mắt một cái, ho sặc sụa, mãi một lúc sau mới nói: “Điện hạ thánh an, xin tha… tội, Tạ Trinh không thể hành lễ.”
Chung Ly Dao bước tới, đưa tay định cởi dây trói. Đức An vội ngăn lại: “Để nô tài làm ạ.”
Vẻ mặt Chung Ly Dao bình tĩnh giơ tay lên, đẩy đám thị tòng này ra, y không nói một lời, tự mình cởi trói. Do ánh sáng mờ ảo khó phân biệt, lại kéo quá mạnh, ngược lại bị chiếc móc đóng chặt phía sau làm rách tay.
“Chủ tử, xin người tha mạng cho nô tài đi!” Đức An cùng đám thị tòng, đồng loạt quỳ rạp xuống.
Mặc cho Đức An quỳ dưới đất ôm chân người, các thị tòng khác vội vàng tiến lên, tay chân luống cuống cởi dây trói, lúc Tạ Trinh được cởi trói hoàn toàn, phải nhờ hai ba người dìu đỡ mới không để hắn ngã xuống.
Tạ Trinh cố chấp quỳ xuống: “Tạ Trinh khấu tạ Điện hạ.”
Chung Ly Dao đứng chắp tay sau lưng, nhìn người đó im lặng hồi lâu, vẻ mặt lạnh lùng mà khắc chế: “Đứng dậy đi.”
Y không nhìn Tạ Trinh nữa, chỉ quay lưng lại, trầm giọng nói: “Truyền, Chung Ly Khải đến Đông Cung học tập.”
Đức An đang định mở miệng, liền nghe thấy một câu nói từ trong bóng tối: “Nếu có kẻ cản trở, trên dưới đồng tội, đều xử theo tội kháng chỉ.”
Câu “Chắc là lúc này Nhị hoàng tử đã ngủ rồi” trong lòng đám nô tài đành phải nuốt ngược vào trong, chỉ đành hô lên, “Lập tức phái người đi truyền ngay.”
Trong Đông Cung điện, lò sưởi ấm áp, hương thơm thoang thoảng, hai bên ghế ngồi có những viên minh châu tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, làm nổi bật cảnh sắc phồn thịnh trong cung. Lúc này trong điện đang đứng một người, y phục chưa chỉnh tề, vẻ mặt ngơ ngác, hơi cúi đầu chờ đợi, eo thắt một chiếc đai trang trí bằng ngọc ngà châu báu, nhẹ nhàng buộc gọn áo quần, người đó chính là Chung Ly Khải.
Chung Ly Dao ngồi ngay ngắn phía trên, lạnh lùng mỉm cười, bên chân có ba năm người đang quỳ, cẩn thận băng bó vết thương trên tay y, cũng cúi đầu, thận trọng nín thở làm việc, trong phút chốc, không khí trở nên tĩnh lặng.
“Hoàng huynh thánh an, không biết vì sao đêm khuya lại triệu đệ đến?” Chung Ly Khải khẽ hỏi.
“Chung Ly Khải,” Chung Ly Dao vẫn mỉm cười, giọng nói dịu dàng bình thản, “Ngươi to gan thật đấy.”
“Hoàng huynh nói vậy là có ý gì? Ta… không biết đệ có tội gì?”
Một lát sau, Chung Ly Khải hiểu ra: Chắc là Thái tử Điện hạ đã biết chuyện mình gây khó dễ cho Tạ Trinh, trong lòng vô cùng không phục: “Nếu Hoàng huynh vì chuyện của Tạ Trinh mà trách phạt ta, vậy đệ xin hỏi, rốt cuộc ai mới là huynh đệ của Điện hạ? Vì sao Hoàng huynh lại bênh vực một người ngoài?”
“Hỗn xược.” Chung Ly Dao giơ tay, “Vả miệng.”
Trong phút chốc, bốn bề không ai dám thở mạnh. Chung Ly Khải ngước mắt nhìn y, lại thấy Đông Cung đang mỉm cười, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm mình. Rõ ràng là tuổi tác tương đương, nhưng quanh thân lại như có một vầng hào quang vô hình bao bọc, khiến người ta run sợ, không khỏi đổ mồ hôi lạnh sau lưng.
Mắt phượng Chung Ly Dao khẽ rũ xuống, chỉ mỉm cười nhìn hắn ta.
Chung Ly Khải nghiến răng, hừ một tiếng, giơ tay tự tát mình một cái, lực không mạnh, nhưng vô cùng nhục nhã.
“Khải nhi thân là Hoàng tử, dù có bất mãn, cũng phải tuân thủ lễ nghi.” Chung Ly Dao chậm rãi nói, “Tự ý phỉ báng thánh ý, đó là tội lớn. Nếu là ý chỉ của Bản cung thì cũng thôi, đằng này việc học tập là do Phụ hoàng hạ lệnh, ngươi sao dám ngang ngược cuồng vọng như vậy?”
“Khải nhi biết lỗi.” Chung Ly Khải cúi đầu, không dám nói nhiều nữa.
“Khải nhi, ngẩng đầu lên.” Chung Ly Dao cười nói, “Ngươi có biết vết thương trên tay Bản cung là từ đâu mà có không?”
“Đệ không biết.” Chung Ly Khải khẽ hừ một tiếng.
“Hôm nay Bản cung đột nhiên nổi hứng, đến giáo trường, lại không ngờ bị cọc gỗ luyện võ làm bị thương. Hỏi thị tòng thì mới biết, dây thừng và đinh móc đều do Khải nhi làm.”
Chung Ly Khải nghiến răng: “Đệ không dám, càng không ngờ lại làm Hoàng huynh bị thương.”
“Bản cung nào có ngờ được chứ? Khải nhi học nghiệp chưa thành, lại học được cách hãm hại huynh đệ trước tiên.”
Tội danh này nếu thành lập, đừng nói hắn ta chỉ có danh Hoàng tử, dù cho Mẫu phi hắn ta cùng gia tộc đến cầu xin, cũng không giữ được hắn ta. Tội lớn ngập trời, dù Chung Ly Khải không biết trời cao đất dày, cũng sợ đến mức “phịch” một tiếng quỳ xuống, biện bạch: “Hoàng huynh, Khải nhi không dám, Khải nhi không biết, Khải nhi biết lỗi rồi.”
Lúc này Chung Ly Dao mới cười lạnh một tiếng: “Có việc gì mà ngươi không dám làm sao? Tạ Trinh chẳng qua thân thế nghèo hèn, chăm chỉ học hành, lại khiến ngươi không màng thân phận Hoàng tử, nhiều lần gây khó dễ cho người ta?”
Chung Ly Khải nói: “Nếu như Hoàng huynh nói, vậy tại sao lại phải đòi công bằng cho hắn? Khải nhi không phục. Đệ thân là Hoàng tử, trừng phạt một tiện dân cũng không có gì là sai.”
Chung Ly Dao phẩy tay, đám người bên chân vội vàng lui xuống. Kiên nhẫn nghe xong, y mới đứng dậy: “Nếu quyền quý trong thiên hạ đều vì lợi ích của dân, thì sẽ mở ra thái bình vạn thế; sang hèn há có thể do ngươi định đoạt như vậy sao?”
Chung Ly Khải hừ lạnh một tiếng, định phản bác. Lại nghe thấy giọng nói mang theo ý cười thoảng qua, như từ trong gió tuyết truyền đến: “Còn nữa, người của Bản cung – từ khi nào đến lượt ngươi trừng phạt?”
Hắn ta ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy nơi ánh sáng huy hoàng, khuôn mặt tươi cười kia lạnh lẽo đến đáng sợ. Chung Ly Khải run lên một cái, nửa câu đang nghẹn ở cổ họng không dám nói ra, vội vàng cúi thấp người xuống.
“Nể tình ngươi còn nhỏ, chưa biết nặng nhẹ, hôm nay Bản cung cho ngươi cơ hội.” Chung Ly Dao nói, “Ra ngoài điện quỳ một canh giờ, sau đó đến từ đường tổ tiên cấm túc ba ngày.”
“Thân là Hoàng tử, phải nhân đức khoan dung độ lượng nhân hậu, lòng luôn lo nghĩ cho dân, sao có thể kiêu căng ngạo mạn, không cầu tiến thủ.”
Y đi xuống thềm điện, cúi đầu nhìn thiếu niên đang quỳ rạp dưới chân: “Qua lần này, nếu ngươi không biết hối cải, không gánh vác trọng trách, một lòng mưu cầu thế lực vô vị đó mà không tìm đạo yêu dân học hành, thì thật sự là… phụ tấm lòng của huynh trưởng hôm nay rồi.”
Một lúc sau, Chung Ly Khải mơ hồ nói: “Vâng, Khải nhi tạ ơn Hoàng huynh đã dạy bảo.”
Chung Ly Dao phất tay áo rời đi, mặc cho hắn ta lui ra ngoài điện quỳ chờ, hứng chịu gió tuyết.
Bên này, y cúi đầu nhìn lòng bàn tay, rồi lại cho người thắp đèn vào nội điện, đến Thiên Hi Cung. Đức Hỉ đang chờ sẵn, thấy y đến thì hành lễ khấu đầu, sau đó khẽ nói: “Điện hạ, Tạ công tử đã ngủ rồi, có cần nô tài…”
“Không cần.”
Dưới ánh đèn, Chung Ly Dao bước tới, đi được khoảng năm bước chân thì dừng lại. Y đứng từ xa nhìn Tạ Trinh đang ngủ say trên giường, thấy hắn đã được băng bó cẩn thận khắp người, vết thương trên má cũng đã được bôi thuốc, y dừng lại một lát rồi mới quay người rời đi.
Năm này lắm tai ương, nói gì đến an thân, thật hiếm khi thấy thiếu niên không biết sầu.
Đức Hỉ nhìn bóng lưng Đông Cung Điện hạ rời đi, lại quay đầu nhìn thiếu niên đang ngủ yên trên giường, bất giác khẽ thở dài một tiếng.
“Con đường phía trước, công tử phải bước cho vững vàng đấy…”
Hết chương 9.
