Chương 91: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 1 )
Tỉnh Duyên rất tò mò chuyện gì vừa xảy ra, cậu ta biết chắc chắn là bọn họ vừa nói chuyện về đội trưởng.
Thật ra cậu ta cũng muốn tham gia, nhưng đã bỏ lỡ cơ hội, vì vậy cậu ta đã rủ mọi người đi tắm suối nước nóng, xem có thể khơi lại chủ đề vừa nãy không.
Hạ Bạch từ chối: “Tôi và Lận Tường đi ăn trước, ăn xong rồi đi.”
Đồ ăn trên máy bay không ngon, bọn hắn cũng không ăn được bao nhiêu, lúc ở trên máy bay hai người đã bàn bạc, sau khi xuống máy bay sẽ đi nếm thử đặc sản ở thành phố Giang Di.
Tỉnh Duyên đồng ý: “Được, hai người ăn xong thì qua nhé, tôi cũng có chút nhớ Lận Tường rồi.”
Cậu ấy rất nhớ khoảng thời gian làm “Anh em cùng hội cùng thuyền” với Lận Tường ở Ngũ Cô Thôn.
Lúc ăn cơm, Hạ Bạch truyền đạt lại lời nhớ nhung của Tỉnh Duyên đến cho Lận Tường, sau khi Lận Tường ăn xong thì kéo Hạ Bạch đi tắm suối nước nóng ngay.
Hạ Bạch không mang theo quần áo bơi, may mà khách sạn có bán, cậu bảo Lận Tường đi trước, còn mình thì mua quần áo bơi xong sẽ qua.
Lận Tường: “Phiền phức thế làm gì, mặc quần đùi tắm là được rồi mà?”
Lời này thật không giống Lận Tường, một cậu ấm bình thường rất chú trọng ăn mặc, có thể thấy cậu ấy thật sự rất nóng lòng muốn đi tắm suối nước nóng cùng với Tỉnh Duyên.
Hạ Bạch vừa nghĩ đến cảnh mấy chàng trai mặc quần đùi tắm suối nước nóng thì không muốn đi lắm.
Nhưng Lận Tường vẫn đi mua quần áo bơi cùng với Hạ Bạch.
Nhân viên phục vụ dẫn bọn hắn đến khu vực tắm suối nước nóng, khách sạn được Cục Quản Lý Trò Chơi chọn quả thật không tồi, phòng tắm suối nước nóng có phòng đơn và phòng tập thể, cho dù là phòng tập thể nhìn trời sao, cũng không phải dùng chung một bể, mà là ở giữa một khu vườn hoa cỏ, rải rác những bể suối nước nóng nhỏ với nhiều hình dạng khác nhau, mỗi người một bể.
Sau khi Hạ Bạch nhìn thấy thì không muốn đi đến phòng đơn nữa, lập tức chọn một bể hình bầu dục.
Khách sạn còn chu đáo chuẩn bị sẵn trái cây, bánh ngọt, rượu vang đỏ, nước trái cây,… để ở bên cạnh mỗi bể suối nước nóng.
Hạ Bạch ngâm mình trong làn nước ấm, thoải mái thở một hơi, lại nghe thấy Lận Tường nói: “Anh em, nhìn tôi này, cơ bụng 8 múi đó!”
“…….”
Vội vàng đến đây là vì muốn khoe cơ bụng à?!
Ở đây ngoài Hoa Hạo Minh và Tỉnh Duyên thì còn có thêm hai người chơi nữa trong Đội Tấn Công, rất nhiều người chơi sau lần đầu tiên bị cuốn vào trò chơi đã bắt đầu rèn luyện thân thể, huống chi vốn dĩ còn có người chơi được kỹ năng thân thể cường hóa, sau khi Lận Tường khoe cơ bụng xong, mấy chàng trai kia cũng thi nhau khoe theo.
“Ai mà chẳng có, nhìn của tôi này!”
“Cậu còn phải luyện tập thêm đấy, nhìn sức mạnh của tôi này.”
“Tôi không chỉ có cơ bụng, mà còn có cơ ngực!”
Ngay cả Tỉnh Duyên cũng có cơ bụng 8 múi!
Hạ Bạch trượt xuống suối nước nóng, đầu trốn sau bông hoa lan, sờ sờ 4 múi cơ bụng nhỏ bé đáng thương của mình.
Cuộc sống áp lực quá mà.
Người chơi nào cũng đều thích tám chuyện về cơ bụng à? Cậu cũng biết đội trưởng cũng có cơ bụng 8 múi, lúc ghép thi thể của anh lại, cậu đã từng sờ qua, 8 múi rất hoàn hảo.
Hạ Bạch chọc chọc vào bụng của Nhị Oa đang cố gắng rải cánh hoa trắng nhỏ xuống suối nước nóng: “Nhị Oa không có cơ bụng.”
Nhị Oa: “?”
Hạ Bạch nhét một quả việt quất vào miệng Nhị Oa, tự mình nhét một quả dâu tây sữa vào miệng, nhắm mắt giả vờ ngủ, không tham gia vào cuộc thảo luận ấu trĩ của bọn họ.
Trời mùa đông thường tối sớm, lúc Lăng Trường Dạ về đến khách sạn thì trời cũng đã sắp tối, hoàng hôn cũng đã buông xuống rồi.
Anh vừa vào khách sạn đã hỏi: “Mọi người đâu?”
Mọi người chia thành hai nhóm, có người ở phòng suối nước nóng, có người ở phòng xem phim. Diệp Cát Nguyệt nói vị trí của Hạ Bạch và những người khác: “Bọn họ đang tắm suối nước nóng.”
Lăng Trường Dạ quay đầu: “Ai?”
Diệp Cát Nguyệt nói hết tên mọi người: “Hạ Bạch, Hoa Hạo Minh, Tỉnh Duyên, Tạ Tân, Lục Côn Lâm và Lận Tường đều ở đó, đội trưởng có muốn qua đó không?”
Lăng Trường Dạ im lặng vài giây rồi mới nói: “Tôi không qua đó.”
Diệp Cát Nguyệt nói: “Vâng, còn phòng có suối nước nóng, tôi sắp xếp cho anh một phòng nhé?”
Lăng Trường Dạ gật đầu: “Làm phiền cô.”
Phòng có suối nước nóng và phòng suối nước nóng tập thể cùng một hướng, lúc Diệp Cát Nguyệt dẫn Lăng Trường Dạ đi về phía đó, vừa hay gặp Hạ Bạch từ phòng suối nước nóng ở hành lang.
Sau khi Hạ Bạch ngâm mình hơn một tiếng đồng hồ, cả người cũng toát ra hơi nóng, khuôn mặt cậu cũng ửng hồng.
Lăng Trường Dạ mới từ bên ngoài trở về, trên người vẫn còn khoác lên một tầng sương gió mùa đông.
Hạ Bạch nhìn thấy anh mặc áo sơ mi đen, áo khoác đen, hai cổ áo chồng lên nhau phẳng phiu như vừa được ủi, toàn thân trên dưới cẩn thận tỉ mỉ, còn mang theo hơi thở lạnh lẽo, có lẽ là bị hơi lạnh kích thích, trên cánh tay cậu đột nhiên nổi lên một lớp da gà.
Lúc này cậu vô thức muốn nhìn vào mắt Lăng Trường Dạ, xem có phải là màu xanh nhạt không, nhưng lại cố kìm nén, ánh mắt rơi xuống sống mũi anh: “Đội trưởng, anh về rồi à?”
Lăng Trường Dạ “Ừm” một tiếng.
Hạ Bạch: “Về rồi còn đi nữa không….. Ý tôi là tối nay….”
Lăng Trường Dạ nói: “Không đi nữa.”
Lận Tường, Hoa Hạo Minh và Tỉnh Duyên đứng ở cửa im lặng không nói.
Bọn họ cùng nhau ra khỏi phòng suối nước nóng, Hạ Bạch đi trước nhất, vừa hay gặp đội trưởng, lúc đang định chào hỏi thì đột nhiên lại không mở miệng được nữa, rõ ràng đó chỉ là cuộc đối thoại rất bình thường mà.
Thấy Lăng Trường Dạ nhìn qua mới hô một tiếng “Đội trưởng”.
Lăng Trường Dạ nói: “Ăn uống, vui chơi xong rồi, vậy lát nữa chúng ta thảo luận về trò chơi một chút?”
Tỉnh Duyên lập tức nói: “Vâng.”
Bọn họ từ phòng suối nước nóng chuyển sang phòng trà, những người chơi khác trong khách sạn cũng đến, Lăng Trường Dạ trở về thay quần áo, thay bộ đồ đen nặng nề thành màu xám và trắng nhẹ nhàng.
Thấy anh vừa ngồi xuống, Hoa Hạo Minh đã nói: “Chúng ta phải xác định người chơi vào trò chơi hả? Tôi nhất định phải đi.”
Lăng Trường Dạ biết tại sao hắn muốn đi, gật đầu nói: “Được, cậu đi.”
Hạ Bạch nói: “Tôi cũng muốn đi.”
Đây là nhiệm vụ của cậu tuần này, cậu không muốn đổi sang nơi khác nữa.
Lăng Trường Dạ gật đầu nói: “Được, cậu một người, thêm tôi nữa là ba người, địa đồ này cần mười người, tôi đề nghị Đội Tấn Công không nên quá năm người.”
Về phần tại sao người của Đội Tấn Công không nên quá năm, bọn họ đều biết, bao gồm cả Hạ Bạch mới vào đội không lâu cũng biết.
Trò chơi này nguy hiểm hơn so với những trò chơi khác, có thể còn rất tà môn, cần một số người chơi lợi hại, nhưng không thể toàn bộ đều là người của Đội Tấn Công. Khi các thành viên Đội Tấn Công vào trò chơi, rất ít khi thấy hơn năm người, hơn nữa không phải toàn bộ đều là người của mình vào trò chơi thì tốt hơn.
Rất nhiều lúc, trò chơi đã sắp đặt sẵn “tự giết lẫn nhau”, hơn nữa còn giấu một số manh mối trong cái chết.
Thực ra, mỗi lần Cục Quản Lý Trò Chơi phát hành nhiệm vụ treo thưởng cũng không hy vọng người chơi nhận nhiệm vụ có thể cung cấp bao nhiêu trợ giúp thực chất, chủ yếu là đủ số người cần thiết để mở địa đồ trò chơi, cho nên mỗi lần gặp phải kẻ lười biếng xuất hiện, cho dù là người có ý đồ xấu, bọn họ cũng không có ý kiến gì.
Trò chơi lần này cũng vậy.
Tỉnh Duyên nói: “Đội trưởng, nếu cần tôi, tôi có thể đi. Trước đây mọi người phân tích, ba nhóm người chơi chết trong trò chơi này là vì bỏ sót hoặc làm sai chỗ nào đó, tôi có thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng NPC, rất có thể sẽ phát hiện ra điều gì đó.”
Lăng Trường Dạ nói: “Được, tính cả Tỉnh Duyên nữa là 4.”
Lận Tường nhìn đội hình này, nói: “Cũng tính thêm một người nữa là tôi đi, biết đâu tôi cũng có ích.”
Trò chơi đầu tiên trong đời cậu ta là đi cùng với Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh, trò chơi đó mặc dù cậu ta luôn toát mồ hôi tay, có cảm giác hoang mang không biết nên đi về hướng nam hay hướng bắc, nhưng đi cùng với Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh sẽ yên tâm hơn rất nhiều. Không cần phải nói đến Hạ Bạch, có lẽ là do hiệu ứng chim non, Hoa Hạo Minh cho cậu ta cảm giác rất an toàn.
Càng không cần phải nói đến Lăng Trường Dạ, là người mà cậu ta ngưỡng mộ từ nhỏ.
Tỉnh Duyên là người mà cậu ta rất hợp cạ, cũng rất tin tưởng.
Ban đầu còn đang do dự, nhưng khi nhìn thấy đội hình này thì cậu ta đã quyết định.
Lăng Trường Dạ: “Thêm một người chơi có kỹ năng thanh tẩy và trị liệu là rất hợp lý, tôi biết cậu vẫn còn lo lắng, chúng tôi sẽ cố gắng bảo vệ cậu.”
Lận Tường nghe xong thì hoàn toàn yên tâm: “Sẽ cố gắng phục vụ mọi người!”
Hạ Bạch tò mò: “Nếu không phải toàn bộ đều là người của Đội Tấn Công, vậy thì tìm những người chơi khác như thế nào?”
Lăng Trường Dạ nói: “Dùng danh nghĩa cá nhân, tìm kiếm đồng đội lập nhóm trên diễn đàn giao lưu của người chơi.”
Đúng vậy, trên diễn đàn giao lưu của người chơi ngoài nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi, cũng thường xuyên có người tìm kiếm đồng đội cùng nhau vào trò chơi, chỉ là không được hoan nghênh như nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi, dù sao Cục Quản Lý Trò Chơi sẽ cho điểm tích lũy và tiền thưởng bên ngoài trò chơi, lại có thành viên Đội Tấn Công, càng được bảo đảm an toàn hơn.
Chắc hẳn đây không phải là lần đầu tiên bọn họ tìm đồng đội như vậy, trong lúc mọi người đang nói chuyện, Hoa Hạo Minh đã đăng một bài viết trên diễn đàn giao lưu của người chơi, tiêu đề bài viết là theo format lập nhóm tiêu chuẩn.
《 Phó bản Trang viên Hoa Hồng Đỏ tìm kiếm năm đồng đội, hiện đã có năm người chơi có kỹ năng 》
L1: Như tiêu đề, hiện đã có năm thành viên, mỗi người đều có kỹ năng, hy vọng người chơi hiểu biết về Trang viên Hoa Hồng Đỏ gia nhập, đại sự sống chết, không thành ý xin đừng làm phiền.
L2: Wao! Năm người chơi có kỹ năng!
L3: Trang viên Hoa Hồng Đỏ là cái gì? Không phổ cập kiến thức một chút đã tìm đồng đội, ngầu quá ha.
L4: Tìm kiếm một chút thì thấy Trang viên Hoa Hồng Đỏ ở thành phố Giang Di, lúc này ai hạ địa đồ thành phố Giang Di, người hiểu thì sẽ hiểu thôi.
L5: Nhìn là biết đang tìm người chơi biết chuyện bên trong, phổ cập cái gì, đã nói người chơi hiểu rõ thì gia nhập rồi đó thôi.
L6: Tôi như đang xem giải đố vậy, cái gì mà thành phố Giang Di, cái gì mà Trang viên Hoa Hồng Đỏ, có đại thần nào giải thích hộ tôi không?
L7: Thành phố Giang Di hiện tại là thành phố được người chơi quan tâm nhất ngoài thành phố An Bắc, nếu không biết thì có lẽ các bạn vẫn chưa đạt đến đẳng cấp đó, hỏi cũng vô ích.
L8: Không biết thì đừng đăng ký, đã có ba nhóm người chơi chết trong Trang viên Hoa Hồng Đỏ rồi, nơi này rất nguy hiểm.
L9: Tôi càng thêm tò mò thì phải làm sao.
L10: Trang viên Hoa Hồng Đỏ nằm ở khu Đông thành phố Giang Di, môi trường yên tĩnh, lưng tựa núi mặt hướng biển, là nơi phong thủy bảo địa. Khu vực này từng được Giang gia, một gia tộc nổi tiếng ở thành phố Giang Di mua lại, dự định xây dựng thành khu nhà giàu số một thành phố Giang Di, Trang viên Hoa Hồng Đỏ chính là nơi này, là biệt thự đầu tiên được Giang gia xây dựng, là biệt thự mẫu, cũng là nơi ở của chính bọn họ, sau đó Giang gia gặp vấn đề về vốn, dự án này cũng bị tạm dừng. —— Thông tin trên là tìm được ở trên mạng.
Ngoài ra còn có tin đồn, tiểu thư nhà họ Giang và đội trưởng Đội Tấn Công năm đó suýt chút nữa đã đính hôn, sức ảnh hưởng của Lăng gia ở thành phố Giang Di không thua kém gì sức ảnh hưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi đối với người chơi, Lăng Trường Dạ và vị tiểu thư nhà họ Giang này năm đó có thể nói là môn đăng hộ đối.
Nhìn thấy tin nóng này, các thành viên Đội Tấn Công lập tức nhìn về phía Lăng Trường Dạ.
Lăng Trường Dạ thản nhiên: “Không tin lời đồn, không truyền bá lời đồn.”
Hạ Bạch u ám: “Thật sao?”
“…….”
Bởi vì tin đồn này, bài viết mà Hoa Hạo Minh đăng lên cũng nhanh chóng trở nên hot.
L76: Wao! Vậy tại sao không đính hôn?
L77: Tôi là người thành phố Giang Di, không biết chuyện chi tiết như vậy, nhưng biết Giang gia sa sút, có lẽ là vì nguyên nhân này nên mới không đính hôn?
L78: Lần hạ phó bản trò chơi này sẽ không phải là do Lăng Trường Dạ lập ra chứ, để giúp vị tiểu thư nhà họ Giang kia thông quan địa đồ này, vậy dự án lớn của Giang gia có thể hồi sinh rồi, đến lúc đó, nơi đó đâu chỉ là khu nhà giàu của thành phố Giang Di nữa.
L79: Đây là cái gì, vì nụ cười của người đẹp mà đốt lửa hiệu triệu chư hầu sao? Không hổ là đội trưởng Đội Tấn Công, nhưng anh ta có cân nhắc đến sự an toàn tính mạng của những người khác hay không?
L80: Tự nguyện đăng ký, không ai là kẻ ngốc, cân nhắc cái gì?
L81: Tôi cũng là người thành phố Giang Di, tin tức tôi nghe được quả thực là như vậy, nghe nói hai người là thanh mai trúc mã, năm đó Lăng Trường Dạ rất thích vị tiểu thư nhà họ Giang kia, chỉ là vị tiểu thư kia không thích anh ta, sau đó Giang gia sa sút, Lăng gia phát triển càng ngày càng tốt, trở thành gia tộc giàu có nhất, Lăng Trường Dạ vẫn rất thích vị tiểu thư nhà họ Giang kia, đúng là câu chuyện công tử nhà giàu và tiểu thư sa cơ thất thế.
Mấy người lại nhìn về phía Lăng Trường Dạ.
Lăng Trường Dạ vẫn là câu nói đó: “Không tin lời đồn, không truyền bá lời đồn.”
Hạ Bạch ngây ngốc: “Mạng của chúng tôi cũng là mạng đấy.”
“…….”
Hoa Hạo Minh: “Người ta nói trên mạng có mũi có mắt, nếu phó bản trò chơi này không phải là do tôi đề xuất, tôi cũng tin rồi. Không đúng, cho dù là do tôi đề xuất cũng có khả năng là đội trưởng giở trò sau lưng?”
Lận Tường: “Chẳng lẽ tin đồn tôi nghe được không đầy đủ? Không ở thành phố Giang Di sẽ bỏ lỡ sao?”
Hoa Hạo Minh lập tức hỏi: “Cậu nghe được tin đồn gì?”
Lận Tường thấy Lăng Trường Dạ nhìn qua, “…. Những gì tôi nghe được đều ở trong bài viết này, còn không nhiều bằng trong bài viết nữa.”
Đây là cơ hội ăn dưa tuyệt đến cỡ nào, ăn dưa là bản tính của con người, Tỉnh Duyên không nhịn được nhìn vào suy nghĩ trong lòng bọn họ.
Hạ Bạch: “Ồ.”
Lận Tường: “Tôi đã bỏ lỡ một quả dưa lớn như vậy sao?”
Hoa Hạo Minh: “Cuối cùng cũng ăn được dưa của anh ta rồi.”
Lăng Trường Dạ: “Mạng của cậu tất nhiên là mạng rồi.”
Tỉnh Duyên: “……”
Không đúng, thật sự có gì đó không đúng lắm.
Cậu ta bắt đầu nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy suy nghĩ trong lòng đội trưởng, nhớ mãi đến câu nói hiện tại, hình như cậu ta vừa ăn được một quả dưa thật sự rất lớn, nhưng cậu ta cũng không chắc chắn lắm.
Lăng Trường Dạ nhìn lướt qua mọi người, dường như không nhìn ai lâu hơn một giây, anh hỏi: “Đã có ai đăng ký tham gia chưa?”
“Nhờ phúc của bài viết hot.” Hoa Hạo Minh nói: “Đã có hơn hai mươi người đến hỏi thăm, ba người xác định tham gia.”
Lăng Trường Dạ: “Thực ra cậu không cần phải nói câu đầu tiên.”
Hoa Hạo Minh: “Tôi cố ý nói đấy, đội trưởng đã cống hiến rất lớn mà.”
“………”
Quả thật nhờ phúc bài viết hot, tối hôm đó bọn họ đã tập hợp đủ mười người chơi, để phòng ngừa bất trắc, còn tìm thêm hai người chơi quen biết làm thành viên dự bị.
Ngoài năm người bên phía bọn hắn, năm người chơi còn lại đều là người chơi ngoài Cục Quản Lý Trò Chơi, bọn họ là nhóm hai người và ba người cùng nhau đăng ký.
Người quen biết cùng nhau vào trò chơi là chuyện rất bình thường, cũng rất hợp lý, bọn họ cũng không hề bận tâm, vốn dĩ năm người bọn họ đều quen biết nhau.
Chỉ là như vậy, trong đó có một người đến đăng ký, bọn hắn cũng không biết đồng đội cụ thể của người đó là ai, bọn hắn đã quen với mô hình nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi, điều này cũng không có gì, vốn dĩ bọn họ cũng không muốn thêm người quen biết tham gia.
Bởi vì trong số đó có ba người ở khá xa, cần phải đi máy bay đến, vậy nên bọn hắn đã ấn định thời gian vào lúc bảy giờ tối thứ bảy, ăn tối xong rồi mới vào trò chơi.
Sau khi xác định được người và thời gian, quá trình thảo luận về trò chơi cũng kết thúc, nhưng nội dung thảo luận chuyện bát quái thì vẫn chưa kết thúc.
Hoa Hạo Minh nhân tiện phân tích trò chơi, nói một đống chuyện về Trang viên Hoa Hồng Đỏ, cuối cùng mới nói một câu: “Trang viên Hoa Hồng Đỏ thật sự là nhà của vị tiểu thư họ Giang kia sao? Vậy chắc chắn cô ấy rất hiểu biết về Trang viên Hoa Hồng Đỏ? Hay là mời cô ấy nói cho chúng ta biết?”
“………”
Dưới ánh mắt chú mục của mọi người, Lăng Trường Dạ thản nhiên nói: “Trang viên Hoa Hồng Đỏ đúng là nhà của Giang Ngữ, bản đồ trò chơi này không phải do tôi đề xuất, bọn họ thảo luận ra kết quả, sau đó mới hỏi tôi có muốn vào phó bản trò chơi này hay không, lý do tôi đồng ý vào trò chơi này không phải là vì cô ấy.”
Vậy là vì cái gì?
Tỉnh Duyên hận bản thân vừa rồi đã nhìn lén suy nghĩ trong lòng anh ta, bây giờ thời gian chưa đến, không thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng Lăng Trường Dạ lúc này được, rõ ràng, bây giờ mới là lúc cao trào của câu chuyện.
Hạ Bạch nói: “Như vậy xem ra, bọn họ nói không đúng, Trang viên Hoa Hồng Đỏ này thực sự rất đáng để vào.”
Mọi người lập tức nhìn về phía cậu.
Hạ Bạch nghiêm túc nói: “Dự án này cho dù là giao cho vị tiểu thư họ Giang kia, hay là rơi vào tay Lăng gia gì cũng đều rất có giá trị.”
Lận Tường gật đầu: “Đúng vậy.”
Vừa nói xong, cậu ta liền ý thức được có gì đó không đúng, lại nhìn về phía Hạ Bạch, thấy cậu ấy vẫn đần mặt, không lộ ra biểu cảm gì khác, nhìn về phía Lăng Trường Dạ, trên mặt cậu vậy mà lại không nhìn thấy vẻ không vui, ngược lại còn nhìn thấy ý cười trong mắt cậu?
Lận Tường: “?”
Đến giờ ăn tối, đội trưởng kiên quyết nhưng không cứng nhắc kết thúc cuộc thảo luận.
Mọi người tụ tập cùng nhau ăn một bữa tối thịnh soạn, bữa tối náo nhiệt kéo dài đến hơn chín giờ tối mới kết thúc, ăn đến mức Nhị Oa cũng ngủ thiếp đi.
Sau khi ăn tối xong, Lăng Trường Dạ thuận tay bế Nhị Oa lên.
Hạ Bạch hỏi: “Tối nay anh muốn giữ cậu bé à?”
Lăng Trường Dạ bế Nhị Oa đi được hai bước mới nói: “Tôi còn có việc khác phải xử lý, vẫn là làm phiền cậu trông nó một đêm.”
Hạ Bạch thấy anh bế Nhị Oa, cũng không đưa tay ra, cứ để Lăng Trường Dạ bế Nhị Oa đưa đến phòng mình.
Thành phố Giang Di tự cổ chí kim đã rất phát triển về thương mại, không có công nghiệp nặng, không chỉ phong cảnh đẹp, không khí cũng tốt. Ban đêm trăng sao lấp lánh, con người dưới ánh trăng vừa lạnh lẽo vừa dịu dàng.
Hạ Bạch lại liếc mắt nhìn khóe miệng Lăng Trường Dạ, cảm nhận được sự vui vẻ nhàn nhạt trên người anh, cho dù anh không cười.
Rất kỳ lạ.
Lần này Hạ Bạch đến thành phố Giang Di gặp Lăng Trường Dạ, cho dù trên mặt anh vẫn mang theo nụ cười như mọi khi, nhưng trong lòng cũng sẽ không vui vẻ, dù sao thì chuyện gần đây đều liên quan đến ngày giỗ của ba anh, đã nhiều năm rồi anh không tin ba mình đã chết, vậy mà bọn họ lại tổ chức ngày giỗ cho ông.
Lúc này, anh vậy mà lại rất thoải mái, cho dù không cười cũng có cảm giác rất vui vẻ.
Lăng Trường Dạ mở miệng, vậy mà lại nói đúng chuyện mà Hạ Bạch đang nghi ngờ: “Hàng năm vào mấy ngày này tôi luôn cảm thấy có chút không vui, cho dù là năm sau có nhẹ nhàng hơn năm trước, nhưng tôi cũng không ngờ, năm nay trong lòng lại có loại cảm xúc vui vẻ này nảy mầm.”
Hạ Bạch liền hỏi: “Tại sao?”
Lăng Trường Dạ nói: “Có lẽ là vì nhìn thấy chuyện tốt đẹp, cho dù chỉ là một manh mối nhỏ. Vào những ngày tháng u ám thế này, không cần những chuyện tốt đẹp như pháo hoa rực rỡ, một mầm non nho nhỏ ngược lại là hy vọng của tương lai.”
Hạ Bạch nghe không hiểu, nhưng đã đến cửa phòng rồi.
Lăng Trường Dạ giao Nhị Oa cho cậu: “Để tránh hiểu lầm, có một chuyện tôi muốn nói lại với cậu một lần nữa.”
Hạ Bạch: “Chuyện gì?”
Lăng Trường Dạ hơi nghiêng đầu, mỉm cười nhìn cậu: “Tôi là đồng tính luyến ái.”
Tim Hạ Bạch nhảy lên một cái: “Anh nói với tôi chuyện này để làm gì? Anh muốn làm rõ tin đồn trên mạng, nói rằng anh không thích phụ nữ à?”
Lăng Trường Dạ: “Nếu tình cảm trì độn như vậy thì hãy dùng đầu để suy nghĩ một chút.”
Lăng Trường Dạ để lại câu nói khó hiểu này rồi rời đi.
Hạ Bạch ôm Nhị Oa đứng ở cửa rất lâu, sau đó mới lơ mơ đi vào phòng.
Cậu làm theo lời khuyên, lấy một quyển sổ ra, không dùng cảm xúc, mà sử dụng phương thức mình am hiểu, vẽ sơ đồ tư duy logic, vẽ xong thì mất ngủ hai tiếng đồng hồ.
Vì ngủ muộn hai tiếng đồng hồ, ngày hôm sau Hạ Bạch dậy muộn hơn hai tiếng đồng hồ.
Một đêm trước khi vào trò chơi cần phải ngủ đủ giấc, vậy nên không có ai quấy rầy cậu.
Hạ Bạch mơ mơ màng màng ngồi trên giường, nhìn thấy Nhị Oa đang cho em gái Tuyết Mộc ăn sáng, một giọt máu nhỏ xíu.
Nhị Oa thấy cậu dậy, lập tức chạy đến nói với cậu: “Đội trưởng về nhà, tối nay sẽ về ăn cơm.”
Hạ Bạch không biết Nhị Oa biết chuyện này từ đâu, gật đầu một cái.
Vì phải vào trò chơi, vậy nên bọn họ ăn tối rất sớm, năm giờ đã ăn rồi, cho dù là vậy, Lăng Trường Dạ vẫn như lời đã nói, trước bữa tối đã trở về.
Lúc ăn cơm, bọn họ nói chuyện đều liên quan đến trò chơi.
Hoa Hạo Minh nói: “Năm người kia đều đã đến rồi, không ai hủy hẹn, lát nữa chúng ta đi đến Trang viên Hoa Hồng Đỏ, có thể trực tiếp vào trò chơi.”
Lăng Trường Dạ “Ừm” một tiếng, nhắc nhở: “Những người đăng ký đều là những người hiểu biết về Trang viên Hoa Hồng Đỏ, đã biết rõ về Trang viên Hoa Hồng Đỏ mà còn đồng ý lập nhóm vào trò chơi, bọn họ hẳn là những người chơi có kỹ năng cao thân, hoặc là người chơi có mục đích khác, không có kẻ lười biếng.”
Đối với bọn hắn mà nói, đây là chuyện tốt, cũng có thể là một mối nguy hiểm tiềm ẩn.
Trò chơi này vốn dĩ đã có độ khó, có người chơi lợi hại tham gia, có thể nâng cao xác suất thông quan thành công của bọn hắn, đồng thời nếu bọn họ có mục đích khác, mức độ nguy hiểm cũng sẽ tăng cao.
Lăng Trường Dạ: “Mọi người đều phải chú ý.”
Ăn tối xong, Hạ Bạch giao Nhị Oa cho người của Đội Tấn Công, cùng mọi người đi xe đến Trang viên Hoa Hồng Đỏ.
Nguồn gốc cái tên Trang viên Hoa Hồng Đỏ có liên quan đến loài hoa mà vị tiểu thư họ Giang kia yêu thích. Nghe nói biệt thự lúc bấy giờ trồng rất nhiều hoa hồng, trong đó nhân vật chính là một loại hoa hồng gai đỏ mà vị tiểu thư họ Giang kia yêu thích nhất.
Nơi này đã từng có rất nhiều bức tường hoa hồng, cũng từng là một trong những địa điểm check-in nổi tiếng của thành phố Giang Di.
Không biết là những cây hoa hồng này đã chết, hay là vào mùa đông tự nhiên héo tàn, lúc này biệt thự không còn vẻ rực rỡ như ngày nào, chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.
Người ta thường nói, ngôi nhà không có hơi người rất dễ đổ nát, biệt thự từng là nơi phồn hoa náo nhiệt, mới một năm không có người đến gần mà đã có thể nhìn ra vẻ âm u cũ kỹ rồi.
Trước cổng sắt lớn hoen gỉ đậu bốn chiếc xe, nhiều hơn so với dự kiến. Năm người kia là hai nhóm đã đăng ký tham gia, không nên có nhiều xe như vậy mới đúng.
Rất nhanh bọn hắn đã biết được lý do.
Có một cô gái mặc áo lông chồn đỏ và váy dài bước xuống xe, chính xác nhìn Lăng Trường Dạ.
Hai mắt Hoa Hạo Minh sáng lên, lóe lên ánh sáng bát quái rực lửa. Lận Tường và Tỉnh Duyên cũng giống hắn, bọn họ cũng đều đoán được thân phận của cô gái xinh đẹp kia, một trong những nhân vật chính của câu chuyện bát quái, vị tiểu thư nhà họ Giang, Giang Ngữ.
Năm người chơi còn lại cũng xuống xe, người nhận nhiệm vụ này không có khả năng là không xem bài viết kia, không có khả năng là không biết chuyện bát quái lớn trong bài viết, ai cũng nhìn về phía cô gái và Lăng Trường Dạ.
“Trường Dạ, em đã biết rồi, cũng hiểu rồi, em không ngờ anh lại làm như vậy.” Vừa nói, cô ấy vừa đi về phía Lăng Trường Dạ.
Giang Ngữ hơn hai mươi tuổi, là kiểu người đẹp sắc sảo, rất có khí chất, càng đến gần Lăng Trường Dạ đang bình tĩnh đứng im tại chỗ, càng có thể cảm nhận được bọn họ xứng đôi.
Bài viết tìm đồng đội tối hôm qua, cuối cùng đã trở thành bài viết bát quái, rất dễ tìm ra thân phận của vị tiểu thư họ Giang này, là bởi vì ở thành phố Giang Di chỉ có một nhà họ Giang như vậy, hơn nữa sau khi gia tộc sa sút, vị tiểu thư họ Giang này đã dùng nghệ danh để đi làm minh tinh, là ngôi sao đang nổi tiếng.
Hai người bọn họ nhìn qua thật sự rất có cảm giác CP công tử nhà giàu và minh tinh nổi tiếng.
Thế nhưng Giang Ngữ không thể đến gần Lăng Trường Dạ.
Lúc cô ấy đến gần, dưới ánh mắt của mọi người, Hạ Bạch đần mặt đi đến bên cạnh Lăng Trường Dạ, nắm lấy tay anh: “Lần nào anh nhìn em, mắt anh cũng đều rất xanh.”
Cậu nhỏ giọng nói.
Hết chương 91.
