Chương 92: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 2 )

 

Chương 92: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 2 )

 

Khóe miệng Lăng Trường Dạ hiện lên ý cười, nắm lấy tay cậu: “Bị em phát hiện rồi.”

 

Hạ Bạch cố gắng kìm nén xúc động không cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, trong đầu cậu có thể tưởng tượng ra dáng vẻ bàn tay Lăng Trường Dạ đang nắm lấy tay mình.

 

Lần đầu tiên gặp mặt, khi Lăng Trường Dạ còn nằm rải rác trong đống thi thể, cậu đã biết rõ ràng bàn tay này trông như thế nào, ngay cả hình dạng từng đốt ngón tay cậu cũng nhớ rõ.

 

Tối hôm qua Hạ Bạch đã nghiêm túc suy nghĩ, tại sao cậu lại nhớ rõ ràng như vậy, không chỉ xương ngón tay, mà còn có cơ bụng, còn có rất nhiều nơi khác……

 

Lúc đầu cậu cho rằng, bởi vì mình thích thi thể đó, thi thể đó quá hợp ý cậu, vậy nên trong quá trình khâu vá đã sờ đi sờ lại.

 

Nhưng cậu đối với những thi thể khác không lại như vậy, lúc đó nhìn thấy thi thể Lận Tường hợp ý, cậu chỉ muốn cõng về nhà, chứ không hề động tay động chân.

 

Cậu cũng không phải là kẻ cuồng thi thể thật sự.

 

Tối hôm qua cậu mới hiểu được, lúc đó có thể cậu đã có ý đồ bất chính với Lăng Trường Dạ rồi, chỉ là cậu vẫn luôn không nhận ra.

 

Lúc đó Lăng Trường Dạ không có ý thức, đây là lần đầu tiên anh nắm lấy tay cậu trong lúc anh có ý thức, cảm giác rất kỳ diệu, ấm áp truyền thẳng đến trái tim, cảm giác tuyệt vời này đã khiến Hạ Bạch đưa ra quyết định.

 

Lời khuyên Lăng Trường Dạ dành cho cậu tối hôm qua rất hay, cậu chưa từng yêu đương, tình cảm là thứ duy nhất phù hợp với biểu cảm khuôn mặt cậu, trông như bị thiếu não, có chút chậm chạp ngơ ngác, nhưng thực ra cậu cũng có chút đầu óc, dùng logic suy luận thì cũng có thể suy ra được cậu đối với đội trưởng không trong sáng.

 

Rất thích thi thể của anh (x) cơ thể, có lẽ thuộc về loại vừa gặp đã yêu, hoặc là thấy sắc nảy lòng tham.

 

Rất muốn làm người cộng tác của anh, rõ ràng là Đội Tấn Công có nhiều thành viên ưu tú như vậy, lại chỉ muốn cùng anh sống chết có nhau.

 

Đã sớm muốn đưa [Thời không chi hoàn] cho anh, chỉ muốn để anh có thể xuất hiện bên cạnh mình bất cứ lúc nào.

 

Mấy chục lần tim đập nhanh hơn hay chầm lại đều là vì anh.

 

Vừa nghe nói bệnh tâm thần di truyền trong gia tộc anh và cô gái suýt chút nữa đã đính hôn kia, hóa ra thứ cậu rất để ý lại là chuyện với cô gái đó.

 

Lúc ngâm suối nước nóng, nghe bọn họ nói về cơ bụng, cậu nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh của đội trưởng, sắc tâm ngập tràn. Vậy cho nên lúc từ trong phòng tắm suối nước nóng đi ra nhìn thấy anh, lập tức có chút chột dạ.

 

Người ta thường nói lên đại học nên yêu đương một lần, đã có cảm giác này rồi, vậy thì cậu cứ thử xem sao, dù sao hiện tại thế giới cũng đã bị trò chơi đập cho tan hoang rồi.

 

Muốn yêu đương thì phải quang minh chính đại, phải tuyên bố chủ quyền.

 

Hạ Bạch thỏa mãn, trong lòng sôi sục ý chí, vui vẻ dùng đầu ngón tay cọ cọ lòng bàn tay Lăng Trường Dạ, lại bị Lăng Trường Dạ dùng sức nắm chặt tay hơn.

 

Giang Ngữ đang đi về phía trước bỗng dừng bước.

 

Lận Tường, Hoa Hạo Minh, Tỉnh Duyên cũng trợn to hai mắt, năm người chơi đối diện cũng đồng loạt nhìn sang.

 

Hiện trường nhất thời im lặng như tờ.

 

Hoa Hạo Minh dụi dụi mắt: “Hạ Bạch thế mà….. Cậu ấy sẽ không nhầm lẫn đó chứ, nhầm lẫn việc thích thi thể thành thích cơ thể, thành thích con người?”

 

Vẻ mặt Lận Tường ngỡ ngàng, lại có chút cảm giác quả nhiên là vậy, cậu ta đã nói Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ có gì đó kỳ quái, không rõ ràng mà.

 

Nói như Lăng Trường Dạ lần này đến đón bọn họ ở sân bay, nói cái gì mà trốn tránh công việc, nào có ai đến sân bay đón người để trốn việc chứ? Nói là trốn mà đón xong lại lập tức chạy đi làm việc?

 

Bọn họ sớm đã không trong sáng rồi!

 

Từ lúc ở thành phố Đại Thái đã bắt đầu rồi!

 

Tỉnh Duyên vỗ mạnh vào đùi, hóng hớt trúng quả dưa bự rồi!

 

Cậu ta biết ngay mà!

 

Hôm qua cậu ta đã nhận ra, lần đầu tiên nhìn thấy tâm tư của Lăng Trường Dạ đã bắt đầu lộ vẻ mờ ám rồi!

 

Trong lòng ba người ầm ầm sóng cuộn, tuy suy nghĩ khác nhau, nhưng đều có một điểm chung.

 

Hạ Bạch trâu bò ghê.

 

Cứ tưởng cậu ấy ngây ngô thế này, không có thất tình lục dục, cho dù có ở bên đội trưởng cũng sẽ lén lút, không ngờ lại trực tiếp công khai tuyên bố chủ quyền bất ngờ như vậy.

 

Giang Ngữ nhìn chằm chằm hai bàn tay đang nắm chặt vài giây, lại nhìn về phía Lăng Trường Dạ: “Xin lỗi, vị này là?”

 

Lăng Trường Dạ giơ cái tay đang nắm chặt tay Hạ Bạch lên, góc độ vừa vặn để mọi người nhìn thấy mười ngón tay đan xen: “Giang tiểu thư, giới thiệu với cô một chút, đây là bạn trai tôi, Hạ Bạch.”

 

Hạ Bạch cố gắng giữ vẻ mặt ngây ngô: “Chào cô.”

 

Giang Ngữ khó tin nhìn chằm chằm Lăng Trường Dạ: “Anh là gay?”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu: “Vẫn luôn là vậy, năm đó cho dù cô không phản đối thì tôi cũng sẽ phản đối. Sau khi cô phản đối, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, chuyện kiểu này để cô phản đối thì tốt hơn, cứ coi như tôi là kẻ bị cô chê. Bây giờ tôi đã có bạn trai, nói rõ ràng vẫn tốt hơn.”

 

Giang Ngữ: “Anh… Ôi trời! Tôi còn áy náy lâu như vậy!”

 

“……”

 

Giang Ngữ: “Tối qua người đại diện với ba tôi còn thiết kế cho tôi một màn kịch, để hôm nay tôi diễn cho tốt, tôi còn lo lắng cả đêm!”

 

“……”

 

Hạ Bạch nhìn ra được, vị Giang tiểu thư này không hề xây dựng hình tượng trong giới giải trí, cô ấy chính là kiểu người đẹp thẳng thắn bộc trực.

 

Cô kéo áo khoác lông chồn đang trượt xuống trên chiếc váy lụa tơ tằm, kìm nén cơn giận, nói: “Chúc mừng hai người, còn có, cảm ơn mọi người đã đến đây.”

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Cô cũng biết về trò chơi? Đã từng vào trò chơi rồi?”

 

Giang Ngữ nói: “Tôi chưa từng vào.”

 

Cô không nói thêm gì nữa, có thể cô đã được dặn dò, không thể nói chuyện liên quan đến trò chơi cho người thường, đặc biệt là không thể nói với người của Cục Quản Lý Trò Chơi. Cục Quản Lý Trò Chơi quy định người chơi không được vô cớ nói chuyện liên quan đến trò chơi cho người thường, đồng thời còn có thiết bị dò tìm để kiểm tra việc này.

 

Vì cô không muốn nói thêm nên Lăng Trường Dạ cũng không hỏi thêm, bọn hắn cũng sắp phải vào trò chơi rồi.

 

Anh chỉ nói: “Trò chơi rất nguy hiểm, đối với người thường thì đó là trí mạng, không phải trò đùa trẻ con trong giới của cô đâu, đừng để người ta lợi dụng.”

 

Giang Ngữ gật đầu: “Tôi biết.”

 

Cô nhìn Hạ Bạch, quan sát thêm vài giây, quay đầu hỏi: “Bạn trai của anh cũng không phải người thường, cũng có thể tự mình hành động trong trò chơi sao?”

 

Hạ Bạch gật đầu: “Tôi có thể.”

 

Lăng Trường Dạ thấy cậu trả lời rồi mới nói: “Cậu ấy không chỉ là bạn trai của tôi, còn là người cộng tác của tôi, trong trò chơi còn thường xuyên thể hiện xuất sắc hơn tôi.”

 

Dường như Hạ Bạch không nghe ra bạn trai đang khen mình, vẻ mặt vẫn ngây ngốc như cũ.

 

Giang Ngữ lại nhìn về phía Hạ Bạch, hình như còn muốn nói gì đó, nhưng Lăng Trường Dạ lại không cho cô cơ hội, anh nói: “Đã đến giờ hẹn rồi, chúng tôi vào đây.”

 

Hạ Bạch cùng anh đi vào, ba người phía sau vội vàng đuổi theo, bốn người trong số năm người chơi còn lại cũng nhấc chân đi về phía biệt thự, chỉ có một người dường như vẫn chưa hoàn hồn, qua một lúc lâu, mới đi về phía biệt thự.

 

Sau khi bọn hắn đi vào, nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi lại phong tỏa biệt thự, mời Giang Ngữ rời đi.

 

Bên trong biệt thự trông hoang tàn hệt như bên ngoài, ngày đông bãi cỏ úa vàng, hoa hồng cũng chỉ còn lại cành khô.

 

Bên trong có ba tòa nhà nhỏ theo phong cách Gothic, bản thân các tầng không cao, phần mái nhọn được kéo dài ra. Hạ Bạch không hiểu nghệ thuật, cậu chỉ nghe nói trong chủ đề kiến ​​trúc Gothic có tuyệt vọng và sợ hãi, những đỉnh nhọn dường như muốn đâm thẳng lên trời này, quả thực khó có thể mang lại cho người ta cảm giác yên bình.

 

Không biết đi đâu mới có thể kích hoạt trò chơi, mục tiêu hàng đầu chính là tòa nhà chính ở giữa.

 

Tay Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã buông ra, bắt đầu nghiêm túc khám phá tòa nhà chính này.

 

Lận Tường và Hoa Hạo Minh một trước một sau chạy đến bên cạnh Hạ Bạch.

 

Lận Tường: “Thật hay giả vậy? Hạ Bạch cậu và đội trưởng ở bên nhau thật à?”

 

Hoa Hạo Minh: “Rõ ràng thế rồi còn gì nữa? Không phải là cậu thích thi thể của anh ấy chứ?”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Đừng nói bậy, cậu không có.

 

Cậu có chút chột dạ đưa mắt nhìn Lăng Trường Dạ, thấy Lăng Trường Dạ phía trước đang thong dong nhìn mình.

 

Hạ Bạch lập tức nghiêm túc nói: “Đừng nói bậy, tôi thích con người của đội trưởng, thích lắm.”

 

Lăng Trường Dạ: “Thích thi thể cũng không sao, vừa hay cũng có kỹ năng này.”

 

Hoa Hạo Minh: “…..”

 

Tai hắn sắp bị đóng kén luôn rồi.

 

Vừa rồi sao hắn không ghi âm lại nhỉ? Phải đăng vào nhóm của Đội Tấn Công để bọn họ nghe thử, nghe xem đây là lời người nói ra sao.

 

Lận Tường im lặng giơ ngón tay cái lên.

 

Tỉnh Duyên nhìn có vẻ kiềm chế hơn một chút, cậu ta thấy Lăng Trường Dạ vừa dò xét vừa đi xa, lúc này mới tiến lại gần, nói với Hạ Bạch: “Bây giờ tôi nhớ lại những lời trong lòng của hai người mà tôi đã nhìn thấy trước đây, phát hiện ra đã có manh mối từ sớm rồi.”

 

Hạ Bạch tò mò: “Manh mối gì, cậu nhìn thấy đội trưởng nghĩ gì trong lòng?”

 

Tỉnh Duyên đã sớm quên mất, lúc đó Lăng Trường Dạ hỏi cậu ta thấy được tâm tư gì của anh, nhưng lại không hỏi Hạ Bạch, chỉ nghĩ đến bây giờ hai người đã là người yêu, nói cho Hạ Bạch cũng chỉ là phát kẹo đường: “Thì cậu cũng biết đó, mỗi trò chơi thậm chí là mỗi ngày tôi đều nhìn thấy rất nhiều tâm tư của người khác, không thể nào nhớ hết của từng người được, nhưng tôi vẫn luôn nhớ rõ mấy câu của đội trưởng, tất cả đều có liên quan đến cậu.”

 

Hạ Bạch dựng tai lên nghe.

 

Tỉnh Duyên: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy tâm tư của đội trưởng, chính là lúc chúng ta ngồi xe buýt đến Ngũ Cô Thôn, tâm tư của đội trưởng đại khái là nói về biểu cảm của cậu lúc đó giống hệt với lúc cậu điều khiển thi thể uy hiếp anh ấy. Đội trưởng vẫn luôn chú ý đến cậu, trong lòng đang nghĩ đến biểu cảm của cậu lúc đó, cậu uy hiếp anh ấy, anh ấy vẫn nhớ rõ dáng vẻ của cậu đấy.”

 

Hận lúc đó cậu ta chỉ nhìn ra Hạ Bạch dám điều khiển thi thể uy hiếp Lăng Trường Dạ, thật không đơn giản.

 

“Cái gì?” Hoa Hạo Minh lập tức hứng thú, “Hạ Bạch còn điều khiển thi thể uy hiếp đội trưởng? Vậy phải cần bao nhiêu Ngự Thi Phù mới đủ chứ?”

 

“…..”

 

Hắn chỉ nghĩ đến chuyện này thôi sao?

 

Tỉnh Duyên cảm thấy Hoa Hạo Minh còn không bằng mình.

 

Hoa Hạo Minh: “Sau đó thì sao? Lúc đó đã xảy ra chuyện gì?”

 

Hạ Bạch: “… Không nói cũng được.”

 

Tỉnh Duyên gật đầu, không cảm thấy đó là trọng điểm, tiếp tục nói: “Còn có một lần, chính là lúc chúng ta phân phòng ở Ngũ Cô Thôn đó, Lận Tường nói cậu nhất định phải ở chung phòng với cậu ấy, tâm tư của cậu và đội trưởng đều là muốn hai người ở chung một phòng.”

 

Lận Tường: “…..”

 

Thì ra mình là cái bóng đèn sáng chói như vậy.

 

Tỉnh Duyên còn muốn nói tiếp, “Tối hôm qua trong bài đăng đó có người nói đội trưởng thông quan trò chơi này là đốt đuốc hiệu triệu chư hầu, cậu nói mạng của chúng tôi cũng là mạng, tâm tư của đội trưởng là ‘Mạng của cậu đương nhiên là mạng’.”

 

“……”

 

Hoa Hạo Minh và Lận Tường chưa kịp chuẩn bị gì đã bất ngờ bị cẩu lương ngáng chân cho lảo đảo.

 

Chỉ có mạng của Hạ Bạch mới là mạng sao?

 

Tỉnh Duyên còn muốn nói gì đó thì bỗng nhiên liếc thấy tai Hạ Bạch đang có chút đỏ, đột nhiên ngậm miệng lại.

 

Đúng lúc này, Lăng Trường Dạ ở phía trước cũng dừng bước: “Không lên cầu thang được, tiến vào trạng thái phong tỏa để vào trò chơi rồi.”

 

Tỉnh Duyên đang nói chuyện thì dừng lại đột ngột, Hạ Bạch quay đầu nhìn cậu ta, lại sững sờ: “Tỉnh Duyên không còn ở đây nữa.”

 

Lận Tường đứng bên cạnh cậu ta cũng phát hiện ra: “Cậu ấy không vào được trò chơi à?”

 

Tất nhiên đây không phải lần đầu tiên Hoa Hạo Minh gặp phải tình huống này: “Đúng vậy, có lúc số lượng người chơi mà Cục Quản Lý Trò Chơi kiểm tra không chính xác, sai sót một hai người cũng là chuyện rất bình thường, có trò chơi yêu cầu về số lượng người chơi cũng không chính xác lắm, nhiều hơn một người ít hơn một người đều được, xem ra trò chơi này cần chính xác chín người.”

 

Đây là manh mối đầu tiên bọn hắn có được trước khi vào trò chơi, không biết có hữu ích hay không.

 

Lận Tường cau mày: “Sao lại là Tỉnh Duyên chứ, thà rằng chặn tôi còn hơn, cậu ấy còn giúp ích được cho mọi người hơn tôi.”

 

Trước đó đã thảo luận rồi, trò chơi này vốn không khó, chỉ có ba sao, vậy mà đã có ba nhóm người chơi chết, chắc chắn là có một điểm nào đó dễ bị bỏ sót hoặc nhầm lẫn, Tỉnh Duyên có thể nhìn thấy tâm tư của NPC, trò chơi này rất cần cậu ấy.

 

Hoa Hạo Minh cũng trở nên nghiêm túc, lập tức thoát khỏi tâm trạng hóng hớt vừa rồi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lăng Trường Dạ liếc nhìn năm người đối diện, nói: “Giới thiệu qua về nhau một chút?”

 

Đây là quy trình phổ biến khi trò chơi bị khóa, những người bên phía bọn hắn tự giới thiệu đơn giản về bản thân trước, sau đó mới đến lượt những người chơi khác.

 

Năm người này được tạo thành từ hai nhóm nhỏ, một nhóm là hai chị em sinh đôi, chị gái tên là Hà Thi, em gái tên là Hà Ca.

 

Nhóm còn lại có ba người, đều là nam, người ở giữa tên là Tống Thu, trông khoảng hơn hai mươi tuổi, hai người bên cạnh, một người trạc tuổi cậu tên là Lam Nhược Mộng, một người đàn ông trung niên tên là Lôi Vĩnh Minh.

 

Còn về phần kỹ năng và có trong hội nhóm nào hay không, cái đó thuộc về thông tin cá nhân, bọn họ không nói, cũng không ai thiếu tế nhị đi hỏi.

 

Trạng thái khóa của trò chơi vẫn chưa kết thúc, Hoa Hạo Minh nhân cơ hội này hỏi: “Trò chơi này cần chính xác chín người chơi, về con số này, mọi người có suy nghĩ gì không?”

 

Lận Tường vẫn như mọi khi, rất phối hợp: “Chín chín quy nhất?”

 

Lam Nhược Mộng nói: “Chín trong Kinh Dịch đại diện cho Đoài, có nghĩa là điều hòa tương tác.”

 

Hà Thi nói: “Số 9 lộn ngược là số 6.”

 

Hà Ca nói: “9, 9 là số nguyên lớn nhất trong các số có một chữ số, là số lẻ và là hợp số.”

 

“……”

 

Có thể thấy là thật sự không còn gì để nói nữa.

 

Bọn họ chỉ mới nói đơn giản mấy câu thì đã bị âm thanh của hệ thống trò chơi cắt ngang.

 

【 Trò chơi đang khởi động lại… 】

 

【 Quá trình trò chơi khởi động lại hoàn tất, địa đồ bình thường Trang viên Hoa Hồng Đỏ đã được làm mới, chào mừng mọi người đến với Trang viên Hoa Hồng Đỏ. 】

 

【 Trang viên Hoa Hồng Đỏ từng là một biệt thự xinh đẹp, nhưng giờ đây đã không còn như xưa, đối với những người dọn vào biệt thự này, chủ nhân biệt thự đã không còn nhiều yêu cầu như trước đây, chỉ cần sống tốt là được. 】

 

【 Chào mừng ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】

 

Các người chơi đều biết, cách chơi cơ bản của trò chơi địa đồ bình thường là tìm kiếm sự thật, thông thường lời nhắc mở đầu của hệ thống trò chơi địa đồ thông thường sẽ không nói rõ ràng, nhưng trò chơi này có chút đặc biệt, đã chỉ ra mạch truyện chính của trò chơi này: Sống tốt.

 

Mạch truyện chính này nói cũng như không, đương nhiên là phải sống rồi, chết rồi thì chơi trò chơi kiểu gì.

 

Không.

 

“Hơi ấm nhân gian” ở chung cư Đế Hào trước đó khiến Hạ Bạch biết, đôi khi lời nhắc nhở mở đầu của trò chơi không phải là vô nghĩa, trọng điểm ở đây có thể là hai chữ “sống tốt”.

 

Lần này thời gian vào trò chơi dường như lâu hơn một chút, Hạ Bạch suy nghĩ nhiều như vậy mà vẫn chưa vào được trò chơi, nhưng cũng không còn ở chỗ cũ, cậu như đang ở trong trạng thái hỗn độn tăm tối.

 

Cuối cùng, không biết đã qua bao lâu Hạ Bạch mới có cảm giác về thực thể, cậu mở mắt ra.

 

Căn phòng chìm trong bóng tối.

 

Cậu đang nằm trên giường.

 

Đệm giường mềm cứng vừa phải, rất thoải mái.

 

Hạ Bạch không dám manh động, cũng không lên tiếng, cậu nằm im bất động, chỉ đảo mắt nhìn xung quanh.

 

Sau khi đôi mắt dần thích ứng với bóng tối, dưới ánh trăng le lói hắt vào từ khe hở của tấm rèm cửa dày cộp, cậu mơ hồ nhìn thấy cách bài trí cơ bản của căn phòng.

 

Đây là một phòng ngủ suite, căn phòng ngủ rộng khoảng hơn hai mươi mét vuông, có hai cánh cửa, hẳn là một cánh nối với bên ngoài, một cánh nối với phòng vệ sinh trong phòng ngủ, cửa phòng vệ sinh hé mở, có thể nhìn thấy một tấm gương lớn, nhưng không nhìn rõ người trong gương.

 

Trong phòng ngủ được dán giấy dán tường, không nhìn rõ họa tiết hay cũ mới thế nào, trần nhà rất cao, trên đỉnh đầu có một cái chụp đèn, bên dưới treo một chiếc đèn chùm có mười ngọn nến bao quanh.

 

Cả trong phòng và ngoài phòng không có lấy một âm thanh nào của sinh vật sống, chỉ có tiếng gió rít gào đập vào ô cửa kính.

 

Điều này khác với những trò chơi cậu đã từng tham gia trước đây, trước đây khi cậu vào trò chơi, đều là cùng với những người chơi khác, đều là vừa vào trò chơi đã có NPC đóng vai trò hướng dẫn, lần này chỉ có một mình cậu nằm trên giường.

 

Không biết trò chơi kiểu này phải chơi như thế nào, Hạ Bạch chỉ có thể tiếp tục nằm trên giường.

 

Có thể cứ nằm mãi trên giường được sao?

 

Hạ Bạch cố gắng nhìn vào tờ giấy dán trên tường.

 

Chưa vào trò chơi này đã biết trò chơi này kỳ quái, sau khi vào lại càng quỷ dị hơn, Hạ Bạch hành động cẩn thận, bản thân không nhúc nhích, gọi Cổ Toàn Côn ra bảo gã ta qua đó xem.

 

Suýt nữa thì Cổ Toàn Côn đã dí đầu vào tường, nhỏ giọng đọc nội dung trên giấy cho cậu nghe: “Nội quy phòng ngủ ở Trang viên Hoa Hồng Đỏ. Một, không được ngủ trên giường quá tám tiếng. Hai, buổi tối vui lòng giữ yên lặng, không được nói chuyện với người khác.”

 

“……”

 

Cổ Toàn Côn lập tức bị triệu hồi về.

 

Không biết vừa rồi gã ta đọc nội quy có tính là nói chuyện với người khác không.

 

Hạ Bạch không dám động đậy, cậu sợ trong nội quy phòng ngủ lại có thêm một điều là sau khi nằm lên giường rồi thì không được phép dậy.

 

Cậu suy nghĩ một chút, hẳn là sẽ không vô nhân tính như vậy đâu, đi vệ sinh chắc chắn phải dậy chứ, không cho nằm quá tám tiếng, lại còn không cho dậy, chẳng phải là mâu thuẫn sao?

 

Giữa việc tiếp tục nằm và dậy, cuối cùng Hạ Bạch chọn rời giường, xỏ đôi dép lê bông đặt bên giường.

 

Lúc này Hạ Bạch mới phát hiện, quần áo trên người mình không phải là bộ cậu đã mặc khi vào trò chơi, mà là một bộ đồ đen, dép lê vải bông cũng màu đen, bị rách một lỗ nhỏ, lộ ra một chút bông màu trắng.

 

Cậu mang giày xong thì đi đến xem nội quy sinh hoạt phòng ngủ kia.

 

Nội quy được dán trên tường bằng một miếng băng dính, phải đến gần mới có thể mơ hồ nhìn rõ một chút, Hạ Bạch muốn lấy điện thoại ra chiếu sáng, nhưng nghĩ đến việc ở đây có nhiều quy định như vậy, vì để ngủ ngon, chắc là không cho phép mở điện thoại trong phòng ngủ, Hạ Bạch lại rụt tay định lấy điện thoại về.

 

Cậu cố gắng mượn chút ánh trăng, miễn cưỡng nhìn rõ nội dung trên tờ giấy.

 

Nội quy phòng ngủ Trang viên Hoa Hồng Đỏ

 

Một, không được ngủ trên giường quá tám tiếng.

 

Hai, buổi tối vui lòng giữ yên lặng, không được nói chuyện với người khác.

 

Ba, không được chơi điện thoại khi đang nằm trên giường ngủ.

 

Bốn, vui lòng đóng cửa sau khi sử dụng phòng vệ sinh, đồ đạc trong phòng vệ sinh tràn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ.

 

Năm, không có ai dưới gầm giường, nếu nghe thấy tiếng động hoặc nhìn thấy gì đó, chắc chắn là bạn đang nằm mơ, cứ tiếp tục ngủ là được.

 

Phía sau điều này bị gạch một chữ X thật to bằng bút đỏ, bút đỏ còn ghi chú bên cạnh: “Giả đấy, lừa người ta! Trong phòng ngủ có ma!”

 

Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào dòng chữ này vài giây, giở tờ giấy này lên.

 

Nội quy chỉ được dán ở mép trên bằng một miếng băng dính, chứ không phải dán kín cả bốn mặt, trạng thái có thể xốc lên được thế này, có thể mặt sau cũng có gì đó.

 

Quả nhiên, cậu nhìn thấy điều thứ sáu ở mặt sau: Không được phép viết, vẽ, bôi bẩn lên bất kỳ đâu trong phòng ngủ.

 

“……”

 

Không biết chữ màu đỏ có phải là do người chơi viết hay không, nếu là người chơi, Hạ Bạch chỉ có thể âm thầm tiếc thương cho người đó.

 

Sau khi xác nhận không có quy định ẩn nào khác, Hạ Bạch lập tức đi đến cửa phòng vệ sinh, phớt lờ vũng máu đang chảy ra ngoài, trực tiếp đóng cửa phòng vệ sinh lại.

 

Không nói là buổi tối không được phép ra khỏi phòng ngủ, Hạ Bạch mở cửa phòng ngủ ra, bắt đầu khám phá địa đồ này, tiện thể thử tìm kiếm những người chơi khác.

 

Cậu không nhìn thấy những người chơi khác, có thể là bọn họ đang ở những nơi khác trong cái gọi là Trang viên Hoa Hồng Đỏ này, cũng giống như cậu, đang phải đối mặt với vòng sàng lọc sinh tử đầu tiên là “Nội quy”.

 

Sau khi mở cửa phòng ngủ, trước tiên Hạ Bạch liếc nhìn xung quanh, xem có nội quy nào khác không.

 

Sau khi mở cửa phòng ngủ là một hành lang, cộng thêm phòng ngủ của cậu, phía hành lang này có bốn phòng, ba phòng còn lại cửa đóng chặt, có thể ở bên trong có những người chơi khác.

 

Phía bên kia hành lang dẫn thẳng đến phòng khách, rèm cửa phòng khách không kéo, ánh trăng đỏ rực chiếu vào phòng khách, trông ở đây rõ ràng hơn nhiều so với phòng ngủ.

 

Phòng khách vẫn có một cái chụp đèn bằng thạch cao, một chiếc đèn chùm bằng pha lê lộng lẫy hơn, một lò sưởi, nhưng bên trong không có lửa, thậm chí còn không có tro tàn bị đốt cháy, có thể thấy đã lâu rồi không được đốt lửa.

 

Nhìn sơ qua thì đây có vẻ là một tòa biệt thự không tồi, nhưng nhìn vào ghế sofa là biết không phải như vậy, chiếc ghế sofa in đầy hoa hồng đã rất cũ, còn có dấu vết bị vá lại.

 

Có thể phòng khách cũng có nội quy, Hạ Bạch đi rất cẩn thận, khi có thể nhìn rõ tờ nội quy kia, cậu đã kịp thời dừng bước.

 

Ở đây không có nội quy phòng khách, chỉ có một bản nội quy sinh hoạt ở Trang viên Hoa Hồng Đỏ.

 

Nội quy sinh hoạt ở Trang viên Hoa Hồng Đỏ

 

Một, ăn ngủ đúng giờ, sinh hoạt điều độ.

 

Hai, không vứt rác bừa bãi, kịp thời dọn dẹp rác, giữ cho biệt thự sạch sẽ gọn gàng.

 

Ba, không được ồn ào trong khoảng thời gian từ mười một giờ trưa đến mười hai giờ trưa, từ bảy giờ tối đến tám giờ tối là thời gian xem tivi.

 

Bốn, học tập chăm chỉ, từ chín giờ sáng đến mười một giờ sáng, tám giờ tối đến chín giờ tối là thời gian học tập, vui lòng đến thư phòng học tập.

 

Năm, ngủ đúng giờ, tám giờ rưỡi tối là thời gian ngủ, vui lòng đến phòng ngủ để ngủ.

 

Sáu, không được tùy tiện soi gương. Nếu nhìn thấy người trong gương không phải là mình, xin đừng lo lắng, đó là do bạn bị ảo giác mà thôi, đó chắc chắn là bạn. Nếu người trong gương nói chuyện với bạn, xin đừng tin, chỉ tin tưởng bản thân mình.

 

Bảy, không được lên gác mái! Không được lên gác mái! Không được lên gác mái!

 

Sau khi xem xong, Hạ Bạch phát hiện, ngoại trừ điều bốn và điều năm, về mặt thời gian có vẻ hơi mâu thuẫn, còn lại không có vấn đề gì.

 

Cậu tìm một chiếc đồng hồ trong phòng khách, bây giờ là tám giờ bốn mươi phút tối.

 

Lúc tám giờ rưỡi cậu thật sự ở trong phòng ngủ, không nói là sau khi về phòng ngủ ngủ rồi thì không được phép ra ngoài, cũng không nói là trong thời gian đến thư phòng học thì không được rời khỏi thư phòng.

 

Nhưng bây giờ cậu vẫn phải đến thư phòng, có thể trong thư phòng có nhiệm vụ học tập nào đó mà cậu chưa hoàn thành.

 

Thư phòng ở phía bên kia hành lang, là cánh cửa duy nhất đang mở, có thể nhìn thấy hai chiếc bàn học.

 

Trước khi vào cửa, trước tiên Hạ Bạch tìm kiếm xung quanh xem có nội quy thư phòng hay không, quả nhiên ở đây cũng có.

 

Nội quy thư phòng Trang viên Hoa Hồng Đỏ

 

Một, học tập chăm chỉ trong thư phòng,

 

Hai, giữ gìn vệ sinh sạch sẽ cho thư phòng, không viết, vẽ bôi bẩn lên tường.

 

Ba, tất cả sách trong thư phòng đều có thể đọc, mỗi ngày phải đọc ít nhất hai mươi trang sách.

 

Bốn, nhật ký phải ghi chép trung thực, không được bịa đặt, nếu phát hiện có ghi chép sai sự thật và nói lung tung, có thể là tinh thần có vấn đề, vui lòng điều chỉnh kịp thời.

 

Năm, khi viết nhật ký xong rời khỏi đây ngay, xin đừng quên đóng cửa.

 

Nội quy thứ nhất chỉ có một nửa, nửa còn lại đã bị xé mất.

 

Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào bản nội quy này mười mấy giây, xác định chữ trên bản nội quy này khác với chữ viết tay ở phòng ngủ và phòng khách, cho dù có bắt chước giống đến đâu vẫn có thể nhận ra không phải do cùng một người viết.

 

Có thể không phải là thật.

 

Cũng có thể bản nội quy này mới là hoàn toàn chân thật.

 

Hạ Bạch đứng ở bên ngoài thư phòng vài giây, sau đó bước vào thư phòng sáng sủa, ngồi xuống trước một chiếc bàn học.

 

Trên giá sách có đủ loại sách, có sách kinh tế, sách chính trị, sách triết học, truyện, còn có một số sách giáo khoa tiểu học, trung học cơ sở, và cả những cuốn tiểu thuyết nhìn là biết ngay truyện H.

 

Lúc này Hạ Bạch mới cúi đầu nhìn bản thân, cậu không soi gương, nhưng nhận ra tay mình nhỏ hơn một chút, có lẽ là dáng vẻ khoảng mười tuổi, còn chưa phát triển.

 

Cậu cầm một cuốn sách ngữ văn lớp 8 lên đọc hai mươi trang, vừa đọc xong thì tìm thấy cuốn nhật ký.

 

Trong nhật ký chỉ có một bài viết.

 

[ Hôm nay thời tiết rất đẹp, sau khi ăn sáng xong, tôi dọn dẹp vệ sinh rồi đến đây học bài. Hôm nay mặc đồ đỏ đẹp thật đấy.

 

—— Ngày đầu tiên, 10:58. ]

 

Hạ Bạch cúi đầu, xác nhận mình đang mặc đồ đen.

 

Hết chương 92.

 

 

Chương 92: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 2 )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên