Chương 96: Sống Trọn Từng Khoảnh Khắc Thật Tốt, Chết Ngay Bây Giờ Cũng Được

 

Chương 96: Sống Trọn Từng Khoảnh Khắc Thật Tốt, Chết Ngay Bây Giờ Cũng Được

 

Tâm trí Ninh Lạc hoàn toàn bay bổng đến những chuyện kỳ quái không thể nói ra, Lộ Đình Châu còn chưa kịp lên tiếng, cậu đã không chịu nổi, vành mắt nóng bừng như bốc hỏa, suýt chút nữa thì tự thiêu rụi bản thân.

 

Cậu ngượng ngùng, tay muốn túm lấy thứ gì đó, liền nắm chặt lấy cổ áo Lộ Đình Châu mà vò vò.

 

Lộ Đình Châu rũ mắt nhìn, nhắc nhở cậu: “Mấy vạn đấy.”

 

Ninh Lạc hung dữ bảo anh im miệng: “Đừng nói nữa, em đền cho anh.”

 

Được rồi, cũng không biết ai mới là kẻ phá gia chi tử, đúng là tiêu tiền như nước mà còn ra vẻ keo kiệt.

 

Lộ Đình Châu nhướng mày, hơi nghiêng người đổi tư thế, ôm người sắp trượt xuống lên cao hơn một chút.

 

Anh không nhúc nhích thì không sao, vừa động là Ninh Lạc lại nghĩ đến tư thế thân mật khác thường lúc này, cậu đẩy đẩy anh, nhỏ giọng lắp bắp, nói: “Thả em, xuống… xuống đi, đừng ôm nữa, em muốn ngủ trưa.”

 

Lộ Đình Châu cảm thấy nhóc con này quả thật là đã đến giới hạn rồi, trêu chọc thêm nữa chắc cậu sẽ nhào tới cắn anh mất.

 

Anh buông Ninh Lạc ra, thấy Ninh Lạc vội vàng chạy trốn về giường mình, cuộn chăn nằm thẳng đơ như xác chết, liền lên tiếng nhắc nhở: “Tóc của em ——”

 

“Không cần nữa.”

 

Ninh Lạc che đầu một lúc, cuối cùng vẫn sợ bị chuyên viên trang điểm mắng, bèn chui ra khỏi chăn.

 

Phát hiện Lộ Đình Châu không ngủ mà lại xem điện thoại, cậu hỏi: “Không phải anh nói muốn ngủ trưa sao?”

 

Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng, tùy ý đáp: “Không ngủ nữa, sợ cởi quần áo ra bị người khác nhìn thấy.”

 

Ninh Lạc ngứa răng: “Ai thèm nhìn chứ, buồn cười, em căn bản không muốn nhìn, anh thật là vội vàng.”

 

Lộ Đình Châu nhếch môi cười khẽ: “Nhìn hay không không quan trọng, chủ yếu là bản thân anh tương đối giữ gìn.”

 

Dấu ba chấm của Ninh Lạc cộng lại có thể quấn quanh trái đất một vòng, cậu cảm thấy bản thân lúc này giống như hạt bí ngô trôi nổi vô định trong bát canh bí ngô, như con cá hề cô đơn không ai yêu thương trong đại dương, như con mèo béo ú nghe dì nhỏ lải nhải về lý thuyết giữ giá.

 

“…Em muốn diss anh.”

 

Hình như Lộ Đình Châu lướt đến thứ gì đó khó chấp nhận được, anh nhíu mày tắt màn hình, miệng không quên nói: “Nhất định phải dùng bài hát để bày tỏ tình yêu với anh sao?”

 

“…”

 

Ninh Lạc nhìn yết hầu khẽ nhô lên khi anh nói chuyện, còn có những đường nét rắn rỏi phát họa trên chiếc áo sơ mi đen, trong lòng dâng lên cảm giác đen tối và lành mạnh vặn vẹo, nhất quyết không thừa nhận bản thân mình đã bị câu dẫn.

 

【 Có ai hiểu cho tôi không, sao có người trước khi xác nhận quan hệ thì ve vãn quyến rũ, vừa xác nhận xong thì lại ăn mặc chỉnh tề, còn giả bộ cấm dục? 】

 

【Sao lại đáng ghét như vậy chứ, cực lực lên án, hình ảnh và thực tế hoàn toàn không khớp! 】

 

Lộ Đình Châu chọn cách lờ đi, ném điện thoại sang một bên.

 

Lực chú ý của Ninh Lạc bị dời đi, cậu nhìn điện thoại của anh: “Anh đang xem gì vậy?”

 

Lộ Đình Châu dựa vào đầu giường, thở dài: “Quỹ đầu tư.”

 

Ninh Lạc: “Sao vậy?”

 

Lộ Đình Châu cẩn thận lựa lời: “Xanh như đồng cỏ Hoắc Lâm Sâm thả ngựa.”

 

Ninh Lạc im lặng một lát, cố gắng an ủi anh: “Không sao, thăng trầm lên xuống trên thương trường là chuyện thường tình mà.”

 

Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn cậu, tóc mái rũ xuống, đôi môi mỏng nhạt màu khẽ mở: “Tiểu Lạc, anh hết tiền rồi.”

 

Ninh Lạc trăm ngàn lần không tin, cậu cười ha ha phối hợp diễn với anh: “Ồ, vậy anh định làm gì?”

 

“Anh nghĩ,” Lộ Đình Châu dùng ngón tay thon dài xoa cằm, đôi mắt đào hoa đa tình kia luôn tạo cho người ta có cảm giác như anh đang mỉm cười, “Chuyện ở rể, không thể trì hoãn thêm được nữa.”

 

【…Em biết ngay mà! 】

 

Ninh Lạc trở mình, lười để ý đến anh nữa.

 

Sau đó nghe thấy Lộ Đình Châu cười khẽ, phát ra âm thanh nhẹ nhàng.

 

Giọng nói của anh như trôi nổi trên mây, tựa như một cơn gió không thể nắm bắt được, nhẹ nhàng chậm rãi vang lên bên tai Ninh Lạc, càng lúc càng thấp, mang theo vẻ thờ ơ: “Anh nói thật… Nếu có thể, thật sự không muốn mang họ Lộ nữa, thật khiến người ta ghê tởm.”

 

Mấy chữ cuối cùng nhẹ đến mức như không có trọng lượng.

 

Nếu không phải Ninh Lạc chú ý lắng nghe, có lẽ đã bỏ qua.

 

Phần lớn thời gian, Ninh Lạc là người có thần kinh rất thô, cậu cảm thấy điều này không có gì xấu. Thậm chí khi nỗi đau ập đến, sự vô cảm đã giúp cậu không bị tổn thương, đợi đến khi mọi chuyện kết thúc mới có cảm giác, “Trời ạ, hóa ra chuyện lúc đó là như vậy”.

 

Nhưng lúc này, cậu lại vì một câu nói rất bình tĩnh, thậm chí không phải là oán trách của Lộ Đình Châu, mà trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, chua xót đến phát đau, suýt chút nữa thì không thở nổi.

 

Ninh Lạc xoay người ngồi dậy, vò vò tóc, cảm thấy bản thân mình cần phải thực hiện nghĩa vụ của một người bạn trai.

 

Cậu đánh giá hai chiếc tủ đầu giường chắn giữa hai người, cảm thấy quá phiền phức nên từ bỏ ý định di chuyển, kéo chăn mỏng lên chen vào chiếc giường một mét hai của Lộ Đình Châu, trước ánh mắt kinh ngạc của anh, cậu cuộn mình thành một cái kén, cọ cọ, cọ đến bên cạnh Lộ Đình Châu, bảo anh bỏ tay ra.

 

Lộ Đình Châu giơ tay lên, dở khóc dở cười nhìn cậu: “Làm gì vậy, muốn chiếm tiện nghi của anh à?”

 

Ninh Lạc đúng lý hợp tình, nhỏ giọng hừ hừ: “Cứ chiếm đấy, sao nào?”

 

【 Đừng nói là ngủ chung giường, sau này anh còn phải cởi cho em xem. 】

 

Nếu không phải cậu chỉ dám mạnh miệng trong lòng, Lộ Đình Châu đã tin sái cổ mấy lời ma quỷ của cậu rồi.

 

Ninh Lạc cố gắng kìm nén cảm giác ngượng ngùng xấu hổ, điều chỉnh một chút để tư thế thoải mái nhất, rúc vào bên cạnh Lộ Đình Châu: “Đừng nghĩ nữa, không bằng anh học hỏi quan điểm sống của em đi.”

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Gì cơ?”

 

Ninh Lạc ngáp một cái, nhắm mắt lại: “Sống trọn từng khoảnh khắc thật tốt, chết ngay bây giờ cũng được. Hãy coi cuộc đời như ngày cuối cùng của sinh mệnh, ăn được thì cứ ăn, uống được thì cứ uống, việc gì cũng đừng để trong lòng.”

 

Lộ Đình Châu im lặng một lát, hỏi cậu: “Em là người Đông Bắc à? Học cái giọng địa phương này từ đâu ra vậy?”

 

Ninh Lạc dần dần buồn ngủ, giọng nói càng lúc càng nhỏ: “Kệ em. Học thuộc lòng mấy lời em vừa nói là được rồi.”

 

“Được,” Lộ Đình Châu nhéo nhéo mũi cậu, cười nói, “Đã được dạy dỗ rồi, thầy Ninh.”

 

Ninh Lạc giãy giụa, không giãy ra được cũng lười giãy giụa, giọng ú ớ: “…Ngủ đi, đừng ồn.”

 

Lộ Đình Châu thấy nhịp thở của cậu rất nhanh đã đều đều, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, yên lặng cúi đầu nhìn cậu.

 

Ánh mắt vừa chuyên chú lại dịu dàng, ngón tay lơ lửng cách một khoảng trên mặt cậu, phác họa gương mặt đang say ngủ của Ninh Lạc, ý cười tràn ngập trong mắt.

 

“…Thật sự yên tâm về anh, cứ thế mà nằm cạnh anh à?”

 

Vì sợ đánh thức người nào đó, giọng nói anh cũng nhỏ đến mức không thể nghe thấy được.

 

Mãi một lúc lâu sau Lộ Đình Châu mới thu tay về, ngồi dựa vào đầu giường, yên lặng nhìn biển trời mênh mông ngoài cửa sổ, biển vẫn bất tận, sóng biển vẫn dâng trào lên xuống như vậy, vĩnh viễn không thay đổi.

 

………….

 

Ninh Lạc nghĩ rằng mình dựa vào người Lộ Đình Châu ngủ, kiểu gì cũng phải suy nghĩ lung tung, không ngừng xây dựng tâm lý, cuối cùng đầu óc cứ như xe lửa chạy loạn xạ, chắc chắn sẽ mất ngủ.

 

Nhưng sự thật là cậu ngủ nhanh hơn bất kỳ ai, đầu vừa chạm gối liền không chống lại được đồng hồ sinh học, mơ mơ màng màng chìm vào giấc mộng.

 

Đến khi mở mắt ra thì toàn thân cứng đờ.

 

Cậu biết mình ngủ không được yên, nhưng cũng không đến nỗi ngủ say đến mức, ngủ trên người người ta chứ?

 

Hiện tại đầu Ninh Lạc còn gối lên bụng Lộ Đình Châu, tay ôm eo anh, chân đè chặt lên chân Lộ Đình Châu, gần như đẩy người ta xuống mép giường.

 

Ninh Lạc chột dạ từ từ dời đầu ra, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Lộ Đình Châu đang dựa vào đầu giường ngủ thiếp đi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Anh nhắm mắt, sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt rõ ràng, mái tóc đen rối bù. Không có đôi mắt thường xuyên mang theo ý cười kia làm dịu đi, vẻ lạnh lùng sắc bén trong ngũ quan càng thêm rõ ràng, mang theo tính công kích rất mạnh.

 

Huống chi lúc này Lộ Đình Châu hơi cau mày, hình như anh không được thoải mái cho lắm.

 

Ninh Lạc càng thêm chột dạ, ở trên giường người ta mà còn chen lấn đến mức người ta chỉ còn một góc để ngủ, đúng là hết nói nổi.

 

Cậu ngẩng đầu lên mới phát hiện, chiếc áo sơ mi kia của Lộ Đình Châu đã hoàn toàn không thể nhìn nổi nữa, vạt áo nhăn nhúm thành một cục, nếp gấp lộn xộn nhăn nheo ở khắp nơi.

 

Cậu vừa rời đi, Lộ Đình Châu liền có dấu hiệu tỉnh lại.

 

Một lát sau anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào cậu.

“Tỉnh rồi à?” Giọng nói của Lộ Đình Châu khàn khàn vì mới ngủ dậy, vẻ mơ màng trong mắt nhanh chóng tan biến, khôi phục lại vẻ tỉnh táo ngày thường.

 

Anh giơ tay lên xem đồng hồ: “Được rồi, vừa đúng nửa tiếng, ngủ thêm nữa là anh phải gọi em dậy rồi.”

 

Ninh Lạc “Ừm” một tiếng, gãi gãi làn da dưới mắt, dè dặt thăm dò, hỏi: “Có phải anh ngủ không ngon không?”

 

“Cũng tạm,” Lộ Đình Châu đưa tay xoa gáy, xoay xoay cổ, sau đó khẽ hít hà một tiếng, “Đau cổ.”

 

……………

 

Đợi Hoắc Lâm Sâm ngủ trưa xong xuống lầu, vừa đến chỗ ngoặt đã thấy Lộ Đình Châu đang ngồi ở trên sofa hưởng thụ dịch vụ mát xa miễn phí của bạn trai.

 

Ninh Lạc quỳ gối phía sau anh, một bên mở video hướng dẫn mát xa trên điện thoại, một bên vừa học vừa làm, thỉnh thoảng còn hỏi, “Như vậy được không?”, “Lực như vậy có vừa không?”, những câu đại loại như vậy.

 

Lộ Đình Châu cầm cốc nước trong tay, uể oải ngồi đó, nghe thấy tiếng Hoắc Lâm Sâm xuống lầu cũng chỉ nhấc mí mắt lên, giọng nói lười biếng: “Được rồi, nghỉ ngơi một chút đi, anh không sao.”

 

Ninh Lạc từ chối: “Không được, không thể để bị vẹo cổ được.”

 

Những người xung quanh đều lộ ra vẻ mặt đau răng, cộng thêm không nỡ nhìn thẳng, xem ra không phải mới diễn ra trong một chốc một lát.

 

Hoắc Lâm Sâm không thể tin nổi, nhìn Lộ Đình Châu không vừa mắt: “Tiểu Lạc, có phải là cậu bị tên này nắm thóp chuyện gì rồi không?”

 

Lộ Đình Châu đáp: “Không có.”

 

Nói xong thì xoay người, đưa cốc nước cho Ninh Lạc, bảo cậu uống. Sau đó anh dựa vào sofa, ra hiệu cho Hoắc Lâm Sâm nhìn chuối trên bàn, “Ăn không? Mấy người Tào Cẩn Lưu tìm được đấy.”

 

Tào Cẩn Lưu nghe thấy tên mình, vội vàng nuốt miếng chuối đầy ứ trong miệng xuống, nói: “Phía sau đảo có mấy cây chuối, chuối trên đó sắp thối hết rồi, tôi với Hướng Bặc Ngôn liền hái về.”

 

Thật ra hòn đảo này của bọn họ rất lớn, nhưng phạm vi hoạt động hiện tại của mấy người chỉ giới hạn trong phạm vi biệt thự.

 

Ninh Lạc uống mấy ngụm nước, nói: “Vậy tối nay chỉ có thể ăn chuối thôi.”

 

Cậu không quay đầu lại thì không sao, vừa quay đầu Hoắc Lâm Sâm liền nhìn thấy vết hằn đỏ trên nửa mặt còn lại của cậu, anh ta chỉ chỉ: “Cậu ngủ ở đâu mà bị hằn thế?”

 

“Còn à?” Ninh Lạc xoa xoa mặt, “Sao còn chưa hết vậy?”

 

Lộ Đình Châu buồn cười: “Ai bảo em ngủ không yên.”

 

Lúc này Hoắc Lâm Sâm mới phát hiện Lộ Đình Châu đã thay bộ quần áo khác, tuy không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác mách bảo anh ta đừng có hỏi.

 

Anh ta không thể tiếp tục khéo léo nắm bắt những thử thách mà cuộc sống mang đến cho mình nữa.

 

Hướng Bặc Ngôn nhìn chằm chằm vào đống chuối kia, vẻ mặt chết lặng: “Chúng ta cuối cùng cũng rơi vào bước đường phải dựa vào ăn chuối để sống qua ngày rồi đúng không?”

 

Chu Kiệu thở dài: “Chút đồ này không đủ để đổi nguyên liệu, còn không bằng chúng ta cứ trực tiếp ăn luôn.”

 

Hướng Bặc Ngôn càng thêm đau khổ: “Nhưng tôi không ăn chuối… Tại sao nước biển mặn, nước mắt của tôi cũng mặn…”

 

【Tôi thấy cậu đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi mà.】

 

Ninh Lạc nghịch khối rubik không biết tìm ở đâu ra, loay hoay một lúc không được, trực tiếp ném vào lòng Lộ Đình Châu, rồi bám vào lưng ghế sofa nhìn ra phía sau: “Không ăn chuối? Vậy cậu đi đập vỏ dừa ra, cho vào lò nướng rồi ăn đi.”

 

Hướng Bặc Ngôn dao động giữa việc tên này đang nói nhăng nói cuội và lẽ nào mình đã lạc hậu đến mức không biết gì, hỏi: “Vỏ dừa cũng có thể ăn được à?”

 

Ninh Lạc nghiêm túc bày mưu tính kế cho gã ta: “Ăn được, giòn giòn, ăn xong răng của cậu còn chắc khỏe hơn. Sau đó cậu xin tạm rời chương trình để chữa bệnh, tôi làm người giám hộ đi cùng cậu.”

 

Hướng Bặc Ngôn ném cho cậu một quả chuối, cười lạnh: “Cả đời này tôi tích đức hành thiện, sao lại gặp phải loại văn học trừu tượng như cậu chứ.”

 

Ninh Lạc thành thạo tiếp lấy: “Nếu cậu bằng lòng bỏ thời gian để tìm hiểu tôi, cậu sẽ phát hiện ra bản thân đã lãng phí thêm một chút thời gian.”

 

Cậu bóc vỏ cắn một miếng, chát đến mức tê cả lưỡi, cậu nhíu mày đưa đến trước mặt Lộ Đình Châu, cười vô cùng ngây thơ ngoan ngoãn: “Nào, Lộ Bảo, ăn chuối đi.”

 

【Chồng ơi, uống thuốc nào ~】

 

Mọi người bị dấu ngã mềm mại nhão nhoét của cậu làm cho ghê tởm đến mức toàn thân nổi đầy da gà.

 

Mặt Lộ Đình Châu không một chút biểu cảm, cắn một miếng.

 

Ninh Lạc thấy biểu cảm của anh không thay đổi thì nghi hoặc: “Anh không thấy khó ăn à?”

 

Lộ Đình Châu còn nghi ngờ hơn cả cậu: “Không có mà, em nếm thử lại xem, còn khá ngọt đấy.”

 

Ninh Lạc không tin, dứt khoát cắn một miếng lớn, cảm giác lưỡi như bị đông cứng, vội vàng nhổ ra.

 

Quay đầu nhìn, Lộ Đình Châu cũng đang nhổ ra.

 

Ninh Lạc: “…”

 

Bên ngoài vang lên tiếng còi của du thuyền, mọi người đều biết, đây là nhân viên công tác khác đến đưa đồ tiếp tế cho tổ chương trình.

 

Tào Cẩn Lưu đã bắt đầu bóc vỏ quả chuối thứ ba: “Mọi người có biết không? Quay phim của tôi trưa nay ăn vịt quay với hamburger, còn có kem miễn phí nữa.”

 

Cậu ta vừa nói, mọi người lập tức cảm thấy chuối trong tay không còn thơm nữa.

 

Lộ Đình Châu nhìn khối rubik đã được giải xong, cầm trong tay xoay xoay, suy tư một chút rồi che mic lại, sau khi đảm bảo không thể thu âm được thì thấp giọng nói: “Vậy, tại sao chúng ta không lên thuyền tìm đồ ăn?”

 

Hả? Còn có thể như vậy?

 

Mọi người đồng loạt ngây ngẩn cả người, sau đó hai mắt sáng lên.

 

Ý kiến hay đấy!

 

Hoắc Lâm Sâm cũng che mic lại: “Cướp thuyền à? Anh được đấy anh bạn!”

 

Chỉ có Chu Kiệu là còn chút lương tâm, do dự nói: “Trực tiếp trộm, có vẻ không ổn lắm…”

 

Lời này Ninh Lạc không thích nghe: “Trộm gì chứ, cùng một tổ chương trình, đổi tay trái qua tay phải, sao có thể gọi là trộm được? Đó gọi là phân bổ hợp lý tài nguyên tái sinh.”

 

Tào Cẩn Lưu đã bắt đầu khởi động: “Vậy chúng ta phân bổ bao nhiêu tài nguyên về đây?”

Ninh Lạc xoa tay hầm hè: “Loại chuyện thúc đẩy tài nguyên quay vòng này, đương nhiên là phải lấy hết rồi!”

 

【Vắt cổ chày ra nước thì tính là cái gì? Sau này tôi phải làm gà trống đường, không những một xu cũng không nhả, mà còn phải dính chặt lấy Tiền Đa Đa, lăn một vòng cho rụng thêm một lớp lông nữa! 】

 

Mà bên này, Tiền Đa Đa vừa mới thay ca xong đang nằm trên ghế dài, thong thả tắm nắng trên boong tàu, nhấp một ngụm đồ uống lạnh bên cạnh.

 

A, cuộc đời thật tươi đẹp, nằm yên hưởng thụ thật vui vẻ.

 

Gì cơ? Mấy ngày tới khách mời chỉ có thể ăn chuối thôi á?

 

Chậc chậc chậc, thật là thảm quá đi, Phật tổ từ bi, thật sự là khiến người nghe đau lòng, người thấy rơi lệ.

 

Tiền Đa Đa vừa nghĩ đến việc sớm muộn gì bọn họ cũng phải cầu xin mình, liền không nhịn được mà nhe răng cười ha hả.

 

Cứ chờ đấy, có ngày hắn sẽ trả được mối thù này!

 

Hết chương 96.

 

Chương 96: Sống Trọn Từng Khoảnh Khắc Thật Tốt, Chết Ngay Bây Giờ Cũng Được

Ngày đăng: 27 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên