Chương 97: Hạ Mình Nịnh Nọt Mười Người Cùng Một Lúc Thì Làm Sao Còn Có Thể Gọi Là ‘Liếm Cẩu’ Được, Đó Gọi Là Chiến Lang!

 

Chương 97: Hạ Mình Nịnh Nọt Mười Người Cùng Một Lúc Thì Làm Sao Còn Có Thể Gọi Là ‘Liếm Cẩu’ Được, Đó Gọi Là Chiến Lang!

 

Tiền Đa Đa vừa mường tượng ra một tương lai tươi sáng rực rỡ, vừa nhét một hạt bỏng ngô vào miệng, ngọt đến mức hắn muốn rớt nước mắt.

 

Nhưng hắn không thể khóc, bởi vì hắn là một người lạnh lùng, khí chất lạnh lùng cao ngạo toát ra từ trong xương tủy, khiến hắn mắc bệnh viêm khớp dạng thấp.

 

Tiền Đa Đa nuốt viên bỏng ngô ngọt lịm kia xuống, vội vàng rót nước uống, quay đầu lại tìm ngay phó đạo diễn đã đưa bỏng ngô cho mình.

 

Có phải muốn mưu quyền soán ngôi rồi không? Lại dám trực tiếp giở trò với cấp trên của mình.

 

Hắn cảm thấy lượng đường trong máu mình đang tăng vọt, sắp trở thành đậu ngọt nhỏ thứ hai sau Ninh Lạc rồi.

 

Nhân viên công tác đi ngang qua thấy hắn gõ chữ hăng say, liền xì xào bàn tán.

 

“Có phải đạo diễn Tiền lại đang liên lạc tình cảm với đối tượng thầm mến không?”

 

“Nhìn nhiệt tình sôi nổi thế kia, chắc chắn là vậy rồi.”

 

“Chậc chậc chậc, hạ mình nịnh nọt hai mươi năm, hết cho tình cảm xong lại cho tiền.”

 

“Trái tim đạo diễn Tiền vỡ thành mã QR rồi, quét ra toàn là anh yêu em.”

 

Tiền Đa Đa quay đầu hét lớn: “Tôi nghe thấy hết đấy!!”

 

Các nhân viên lập tức giải tán như chim vỡ tổ.

 

Tiền Đa Đa nhìn phó đạo diễn mãi không trả lời tin nhắn, càng thêm tức giận.

 

Phó đạo diễn mà biết suy nghĩ này của hắn, chắc chắn sẽ mắng mười tám đời tổ tông nhà hắn.

 

Chẳng lẽ là do anh ta không muốn trả lời sao!

 

Ninh Lạc nhìn tin nhắn của Tiền Đa Đa hiện lên trong điện thoại của phó đạo diễn: “Sao anh ta không trả lời?”

 

Phó đạo diễn nhìn cả phòng phát sóng đều bị các khách mời khống chế, thậm chí Hoắc Lâm Sâm còn cướp máy quay của người quay phim để thử cảm giác, ánh mắt kinh hãi như nhìn thấy quái vật ngoài hành tinh.

 

Đảo ngược càn khôn, đảo ngược càn khôn! Các người là khách mời mà dám quay ngược lại uy hiếp đạo diễn!

 

Bắt hết lại ném xuống biển cho cá ăn!

 

Phó đạo diễn cười vô cùng lịch sự: “Tin nhắn không quan trọng, không cần phải trả lời.”

 

Ninh Lạc chân thành khen ngợi: “Thật có mắt nhìn, thông minh.”

 

Phó đạo diễn giận mà không dám nói.

 

Lộ Đình Châu dựa vào bàn bên cạnh, tay tung hứng khối rubik đã ghép xong, nghe Ninh Lạc nói vậy liền nhếch môi cười, xoay năm ngón tay, ném khối rubik cho phó đạo diễn, thấy anh ta vội vàng đón lấy, ý cười không chạm tới đáy mắt: “Đương nhiên là phó đạo diễn rất thông minh, chắc chắn sẽ không mách lẻo với đạo diễn Tiền đâu nhỉ, đúng không?”

 

Phó đạo diễn đối diện với đôi mắt đen kịt sâu thẳm của anh, rùng mình một cái: “… Thầy Lộ nói quá đúng, tôi tuyệt đối sẽ không nói với đạo diễn Tiền đâu!”

 

Lộ Đình Châu đứng thẳng người, vỗ vai anh ta: “Đừng căng thẳng, mấy người chúng tôi cũng không ăn được bao nhiêu đồ. Đúng rồi, các anh có cái thùng nào to hơn không? Túi ni lông cũng được.”

 

Phó đạo diễn khóc không ra nước mắt, chẳng lẽ tôi còn phải chuẩn bị sẵn công cụ gây án cho các anh à?

 

Thầy Lộ, đừng có quá đáng thế chứ!

 

Người quay phim tận tâm tận lực tiếp tục ghi hình, thậm chí còn quay cận cảnh khuôn mặt phó đạo diễn, bị anh ta trừng mắt nhìn một cái.

 

Cư dân mạng xem livestream cười muốn nội thương

 

[Ha ha ha ha ha ha ha! Anh quay phim ác quá!]

 

[Diễn biến này tôi hoàn toàn không ngờ tới, còn đang định kêu gọi mọi người quyên góp đồ ăn cho Lạc Bảo đây này.]

 

[Lần đầu tiên thấy khách mời khống chế tổ chương trình, cười chết mất.]

 

[Anh Lộ đúng là đóng vai phản diện nhiều quá, không đi theo con đường bình thường.]

 

[Cũng có thể là ở chung với Ninh Lạc lâu ngày, mạch não cũng trở nên kỳ lạ khác thưởng (mặt nghiêm túc).]

 

[Có phải Tiền Đa Đa vẫn đang tắm nắng không? Mau dậy đi, nhà sắp bị trộm rồi!]

 

Ninh Lạc và những người khác lấy rất nhiều thùng và túi từ phòng phát sóng.

 

Hai tay Ninh Lạc cầm không xuể, nhưng vẫn có người cố nhét thêm vào.

 

Cô gái nhét thêm túi ni lông vào cái thùng trong lòng cậu vừa nhét vừa dặn dò: “Lấy nhiều một chút nhé Lạc Bảo, cậu xem này, một bữa không ăn đã gầy như thế này rồi.”

 

Ninh Lạc im lặng nhìn mình từ trên xuống dưới, ngơ ngác không hiểu mình gầy ở chỗ nào.

 

Phó đạo diễn thấy vậy, tức giận đến mức lỗ mũi phập phồng.

 

Kẻ phản bội, toàn là những kẻ phản bội! Tổ chương trình của bọn họ bị fan của Ninh Lạc xâm nhập từ lúc nào vậy?

 

Sau khi bọn họ ra khỏi phòng phát sóng, Tào Cẩn Lưu phấn khích nói: “Nhiều đồ đựng thế này, chúng ta định vác hết đồ trên tàu đi à?”

 

Ninh Lạc vẻ mặt thâm trầm: “Tôi không muốn chịu khổ, nhưng tôi luôn ghi nhớ giá trị quan xã hội chủ nghĩa là thanh niên phải dám chịu khổ, yêu lao động, siêng năng làm việc.”

 

Hướng Bặc Ngôn ra sức gật đầu phụ họa: “Trời ạ, khổ quá, nhưng tôi tình nguyện chịu!”

 

[Chữ màu đen càng nhìn càng đỏ… ]

 

[Giá trị quan của ba người các cậu là: Yêu nước, không tận tâm với công việc, không trung thực, không thân thiện]

 

Ninh Lạc hiên ngang đi trước, vừa qua một khúc cua liền bị Lộ Đình Châu kéo lại.

 

“Suỵt, người của Tiền Đa Đa.” Lộ Đình Châu dựa vào tường, hạ giọng nói.

 

Mọi người lập tức cảnh giác.

 

Ninh Lạc lén lút thò đầu ra nhìn, quả nhiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, cậu sợ hãi vội vàng rụt lại, vẫy tay ra hiệu cho người quay phim rút lui.

 

Chu Kiệu nhìn nhiều quay phim đi theo như vậy thì lo lắng: “Nhiều người quá.”

 

Quay đầu lại liền nhìn thấy Lộ Đình Châu đã bắt đầu đeo GoPro lên cổ tay, thấy cậu ta nhìn mình, anh nói: “Bảo người quay phim đừng đi theo nữa, tự quay đi. Còn nữa, nhiều người quá, chia thành từng nhóm hai người, tản ra.”

 

Ninh Lạc và Lộ Đình Châu đi đến quầy bar, những người khác có người đi vào nhà bếp, có người đi đến kho, còn có người đi đến nhà hàng, đảm bảo toàn diện, đa tầng, đa lĩnh vực, một lần hốt trọn ổ.

 

Còn về việc tại sao mấy người bọn họ lại quen thuộc với kết cấu của con tàu như vậy?

 

Đương nhiên là fan của Ninh Lạc tiện thể đưa cho bọn họ sơ đồ kết cấu rồi.

 

Cảm động muốn rơi nước mắt luôn, đây đúng là chân ái mà.

 

Quầy bar và nhà hàng ở tầng hai, Ninh Lạc bị Lộ Đình Châu kéo đi, lén lút đi lên, lên hết cầu thang lập tức rẽ vào góc khuất tầm nhìn, dưới sự che chắn của cây xanh, bọn họ cẩn thận quan sát nhân viên công tác đi qua đi lại.

 

Ninh Lạc nhìn thấy bọn họ hầu như ai cũng cầm một cây kem, nuốt nước bọt: “Em cũng muốn ăn.”

 

Ánh mắt cậu nhắm vào máy làm kem tự phục vụ ở quầy bar.

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu bám vào tường, lén lút nhìn vào trong, bóng lưng đó rất có dáng vẻ của kẻ ăn trộm, anh thầm nghĩ, cảm thấy cảnh tượng này trùng khớp với vô số lần hóng hớt trước đây.

 

 

Lần trước ở ngoài phòng bếp nhìn Tào Cẩn Lưu và anh họ Tạ Kha đánh nhau, có phải cũng tư thế này không?

 

Ninh Lạc vẫy tay gọi anh: “Không có ai rồi không có ai rồi, chúng ta mau vào thôi.”

 

Cậu tăng tốc chạy nước rút, vèo vèo vèo liền xông đến sau máy làm kem mình yêu thích, thậm chí khi đi qua chướng ngại vật là quầy bar cũng không vòng ra, trực tiếp chống một tay nhảy vào, nhanh chóng ngồi xổm xuống.

 

Chỉ có bàn tay kia là lộ ra ngoài, vẫn còn đang vẫy vẫy tay với Lộ Đình Châu: “Mau~lại~đây~”

 

[Anh không bắt được em đâu, em là chú khỉ nhanh nhẹn trong núi ~]

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

[Ôi chao, Ninh Lạc nhanh nhẹn vậy sao?]

 

[Đùa à, theo như người chỉ đạo võ thuật của bộ phim cổ trang trước của cậu ta nói, tên nhóc này ít nhiều gì cũng có luyện tập đấy.]

 

[Được được được, tài năng của cậu nhóc tham ăn này đều dùng để tìm đồ ăn hết rồi.]

 

 

[Có ai hiểu điểm cười của tôi không, cậu ấy mặc thế này rất giống Mario ăn xu, lúc nhảy lên lại càng giống hơn.]

 

Lộ Đình Châu đi tới, liền thấy Ninh Lạc ngồi khoanh chân trên đất, cửa tủ đối diện đang mở toang, hàng tồn kho bên trong bị quét sạch từng hàng vào túi ni lông, biến mất chỉ trong nháy mắt.

 

Nhìn thấy anh, Ninh Lạc giơ cây kem trên tay lên: “Anh có muốn ăn không? Để em làm cho anh một cây, em thấy vị vani ngon lắm.”

 

Lộ Đình Châu nói: “Không cần đâu, anh không thích ăn ngọt lắm, cho anh nếm thử một miếng.”

 

Ninh Lạc còn chưa kịp phản ứng, đã thấy anh cúi đầu, cắn một miếng vào chỗ cậu vừa cắn, sau đó nói: “Quả nhiên rất ngọt.”

 

Ninh Lạc nhìn GoPro của mình, không được tự nhiên, nói: “Chỗ anh vừa ăn, em đã ăn rồi.”

 

Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng, thấy cậu nửa ngày không nói gì, có chút nghi ngờ: “Quả chuối chiều nay em đưa cho anh, không phải anh cũng cắn vào chỗ em đã cắn sao?”

 

【…..Hình như đúng là vậy thật.】

 

Lộ Đình Châu thấy cậu phản ứng chậm nửa nhịp, chợt hiểu ra: “Lúc đó chỉ nghĩ đến việc xem anh xui xẻo thôi, đúng không?”

 

Ninh Lạc ngượng ngùng: “Nói gì mà thật thế.”

 

Lộ Đình Châu im lặng, một lúc sau mới nói: “Có em bên cạnh, đúng là phúc khí của anh.”

 

Hai người đem hết đồ uống có thể đóng gói được, kem không đóng gói được, Ninh Lạc liền ăn thêm mấy cái, thấy Lộ Đình Châu đóng gói buộc kín ba túi ni lông lớn, vô cùng hài lòng: “Thầy Ninh và thầy Lộ bận rộn cả ngày rồi, phải về biệt thự làm trâu nước rồi.”

 

Hai người bọn họ mang đồ đi, vừa ra khỏi quầy bar liền đụng phải Hoắc Lâm Sâm và Hàn Nguyệt Vấn từ nhà hàng đi ra.

 

Hàn Nguyệt Vấn cho bọn họ xem hai túi gà rán và hamburger lớn trong tay mình, sau đó lại chỉ vào thùng đồ ăn trong tay Hoắc Lâm Sâm, giơ ngón tay cái lên.

 

Ninh Lạc nhỏ giọng nói: “Có thể khiến chị Vấn cười vui vẻ như vậy, em dám cá là trong nhà hàng không còn gì nữa rồi.”

 

Một lát sau xuống lầu lại đụng phải Hướng Tư Kỳ và Hướng Bặc Ngôn từ trong kho đi ra, một mình Hướng Tư Kỳ cầm rất nhiều, chồng chất lên nhau, suýt chút nữa là không nhìn thấy đường đi.

 

Ninh Lạc có ảo giác như nhìn thấy bản thân ngày sale 11/11 đi lấy hàng ở điểm giao hàng, cậu vội vàng ăn hết kem ở hai tay, sau đó nhận ba cái túi ni lông trong tay Lộ Đình Châu, bảo anh đi giúp Hướng Tư Kỳ.

 

Chu Kiệu và Tào Cẩn Lưu đã lấy xong đồ từ lâu, đang ở bến tàu vẫy tay với bọn họ, ra hiệu cho bọn họ mau tới.

 

Ninh Lạc và những người khác vội vàng xuống thuyền.

 

Sắc mặt Tào Cẩn Lưu thay đổi, đột nhiên điên cuồng ra sức vẫy tay.

 

Mọi người không hiểu ra sao, nhưng theo bản năng càng thêm cảnh giác.

 

Ninh Lạc lén lút thò đầu ra nhìn, sau đó lập tức rụt trở về, dùng khẩu hình nói với mọi người: “Tiền Đa Đa ở đằng kia.”

 

Hàn Nguyệt Vấn hạ thấp giọng, nói: “Tiếp tục thăm dò, báo cáo tình hình.”

 

Ninh Lạc áp tai vào tường, cẩn thận nghe một lúc, phát hiện Tiền Đa Đa hình như đang gửi tin nhắn thoại cho ai đó, cậu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Suỵt, đây là đang nói chuyện với ai vậy, sao nghe giọng điệu kích động thế?”

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Đang nói chuyện gì?”

 

“Không rõ lắm, để em nghe thử xem.” Ninh Lạc gần như đè nén thành tiếng hô hấp.

 

Nói xong lại áp tai vào tường, mãi cho đến khi nghe thấy Tiền Đa Đa nói với đầu dây bên kia một câu: “Đại sư, ngài nghe tôi nói này, cô ấy khác với những người khác, cô ấy không phải là nghiệt duyên của tôi.”

 

“Chụp màn hình tin nhắn của tôi rồi chuyển tiếp vào nhóm bạn thân à? Tôi đã tra rồi, bát tự này của cô ấy là thích chia sẻ.”

 

Ninh Lạc chấn động.

 

【 Cừ thật đấy, tôi phải thốt lên một câu, cừ thật đấy, Tiền Đa Đa, hóa ra anh lén lút đi làm một kẻ hạ mình nịnh nọt người khác à?】

 

Hướng Bặc Ngôn vừa nghe, mắt lập tức sáng lên, cũng áp tai vào tường nghe lén.

 

Ôi chao, Tiền Đa Đa đi làm kẻ hạ mình nịnh nọt người khác sao?

 

Chuyện hóng hớt thú vị như vậy, sao có thể thiếu bọn họ được chứ.

 

Tiền Đa Đa vẫn đang ở đầu bên kia chìm đắm trong việc gửi tin nhắn thoại, căn bản không nghe thấy tiếng nói thì thầm của Ninh Lạc: “Đại sư, tôi gửi cho cô ấy rất nhiều tin nhắn cô ấy không trả lời, đây có phải là tình yêu đích thực không cần lời không?”

 

Mười giây sau, giọng nói của Tiền Đa Đa lộ ra vẻ chấn động: “Đại sư, sao ngài lại xóa kết bạn với tôi? Ngài mau thêm lại đi, tôi còn chưa đưa tiền cho ngài nữa mà.”

 

 

Hướng Bặc Ngôn không nhịn được, phụt một tiếng bật cười, nhưng sợ Tiền Đa Đa nghe thấy nên vội vàng bịt miệng lại.

 

Kết quả là lại phát ra một chuỗi âm thanh bủm bủm bủm như tiếng xì hơi.

 

“Ai xì hơi ở nơi công cộng vậy? Tôi còn đang ngồi xổm ở đây này!”

 

Tiền Đa Đa đang buồn bực, đầy bụng uất ức không có chỗ trút giận, vừa thấy có người xì hơi cho mình ngửi, giận không thể kiềm chế được, đột nhiên quay đầu, dựa vào tường trừng mắt nhìn về phía sau.

 

Sau đó đối diện với tám đôi mắt sáng lấp lánh ngọn lửa hóng chuyện.

 

Tiền Đa Đa từ phẫn nộ, dần dần biến thành chấn động, khó hiểu, mờ mịt.

 

Cuối cùng là kinh hãi, che mặt hét lên: “Sao các người lại ở đây?!”

 

Hỏi hay lắm.

 

Mọi người đồng loạt im lặng.

 

Ninh Lạc ngẩng đầu, nhìn trời 45 độ: “A, đám mây trắng kia, trông thật trắng.”

 

“Khoan đã!” Tiền Đa Đa cố gắng lấy lại chút lý trí, trừng mắt nhìn nhóm người đang tay xách nách mang như về quê ăn Tết, “Đồ trên tay các người là cái gì? Lấy từ đâu ra? Định mang đi đâu?”

 

Ninh Lạc cố gắng chuyển chủ đề, giơ GoPro trên cánh tay lên: “Đạo diễn Tiền, hay là anh chào khán giả trước ống kính đi đã?”

 

Lộ Đình Châu chậm rãi nói: “Đạo diễn Tiền, chúng tôi rất xin lỗi, chỉ là đi ngang qua, lại không cẩn thận quay được cuộc nói chuyện của cậu với đại sư.”

 

Tiền Đa Đa: “Chào hỏi cái gì mà chào hỏi, quay cái gì mà quay, đại sư cái gì… đại sư?!?!”

 

Ninh Lạc bị tiếng hét chói tai đột ngột của hắn làm cho điếc tai, đầu óc ong ong.

 

【Anh có thể làm một kẻ hạ mình nịnh nọt ổn định cảm xúc được không? Hứa với tôi, lần sau đừng có nhét con gà kêu vào miệng nữa! 】

 

 

Hướng Tư Kỳ chân thành hỏi: “Đạo diễn Tiền, sao anh lại đi làm kẻ hạ mình nịnh nọt người khác vậy?”

 

Tiền Đa Đa sắp sụp đổ đến nơi rồi.

 

Cái gì mà hạ mình nịnh nọt chứ? Đây gọi là nắm quyền chủ động, hắn muốn làm thì làm, không làm thì thôi, có hiểu không hả!

 

Hơn nữa, hắn hạ mình nịnh nọt mười người cùng một lúc thì làm sao còn có thể gọi là ‘liếm cẩu’ được, đó gọi là chiến lang!

 

Tiền Đa Đa không hổ là đạo diễn, đầu óc xoay chuyển rất nhanh, lập tức mở cuộc họp báo khẩn cấp: “Tôi cảnh cáo cậu, đừng có nói lung tung, đây là hình tượng mới nhất mà tôi tạo dựng, đang hot lắm đấy.”

 

Ninh Lạc hỏi: “Hình tượng gì?”

 

Tiền Đa Đa nói năng hùng hồn: “Chàng trai hệ cún!”

 

Mọi người và cư dân mạng đang coi livestream đều câm nín.

 

[Tôi là người mới đến, sao vị đạo diễn này lại không bình thường như vậy?]

 

[Tôi đã nói chương trình này rất điên rồi mà!!]

 

Hết chương 97.

 

Chương 97: Hạ Mình Nịnh Nọt Mười Người Cùng Một Lúc Thì Làm Sao Còn Có Thể Gọi Là ‘Liếm Cẩu’ Được, Đó Gọi Là Chiến Lang!

Ngày đăng: 27 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên