Trọng Sinh Chi Phế Tài Con Vợ Lẽ Nghịch Tập – Chương 1.

 

Chương 1: TRỌNG SINH.

 

Tấn Thành là một thành trấn xa xôi được Thiên Phạn tiên tông quản lý ở đại lục Hành Võ, phần lớn người ở đây đều là võ giả rèn luyện thân thể từ khi còn nhỏ, võ giả rất xem trọng võ thuật, chỉ có những nhân tài thực lực mạnh mẽ mới được người ta tôn trọng.

Hôm nay Tấn Thành vẫn ồn ào náo nhiệt như cũ, trên phố người qua kẻ lại vẫn đông đúc như thường ngày, có tiểu nhị đứng trước cửa trà lâu ra sức hét thật to để hấp dẫn khách nhân qua đường, trong đại sảnh trà lâu ngồi chật kín người, tiếng nói cười càng thêm ồn ào nào nhiệt, nhưng mà nhân vật được nhắc đến nhiều nhất trong khoảng thời gian này lại chỉ có một người.

“Các ngươi có thấy hai ngày nay Lê phủ có tới mười mấy lang trung ra ra vào vào mãi không?”

“Ta có nghe Tôn lang trung ở Lê phủ nói là Tam thiếu gia của Lê gia mắc bệnh lạ không thuốc nào trị được.”

“Bệnh lạ gì chứ, Tiết lang trung nói là hắn có dấu hiệu trúng độc, rõ ràng là uống thuốc độc tự sát rồi còn gì.”

“Loại người nhát gan vô dụng như vậy thì cứ để hắn tự tìm chết đi, động một tí đã làm ầm làm ĩ rồi tự sát, thật là mất mặt xấu hổ quá, cũng may nhờ có vị Đại phu nhân Lê phủ thiện tâm, nếu không thì ai thèm hao tổn tâm tư đi cứu hắn làm gì.”

“Ta nhớ là trước đó không lâu Lê Thiên Duyên mới thành thân, vậy sao không sống cho tốt mà lại nghĩ quẩn thế làm gì?”

“Không phải vấn đề nằm ở chỗ thành thân này à?! Chuyện Lê Thiên Duyên ái mộ Đại tiểu thư của Trừng gia ai ở Tấn Thành này không biết, kết quả lại cưới về một song nhi con vợ lẽ ở Trừng phủ.”

“Song nhi con vợ lẽ thì đã sao, Lê Thiên Duyên cũng không luyện võ được, lúc kiểm tra lại ra tư chất là Ngũ linh căn, thậm chí có đến Tiên tông làm đệ tử tạp dịch hắn cũng không đủ tư cách, có khác gì phế nhân đâu, Trừng gia lại là gia tộc đứng đầu trong tứ đại gia tộc ở Tấn Thành, mặc dù là song nhi nhưng cũng có rất nhiều người muốn cưới mà cưới không được đó chứ.”

“Đúng thế, hắn còn không bằng chúng ta, mặc dù không có linh căn nhưng ít ra còn có thể luyện võ, Đại tiểu thư của Trừng gia đã là Tam trọng hậu thiên mà hắn cũng dám cả gan mơ ước người ta, đúng là cóc ghẻ còn đòi ăn thịt thiên nga.”

“Chuyện này chắc các ngươi cũng không biết đâu, song nhi kia của Trừng gia lớn lên cực kỳ xấu xí, quanh năm bị nhốt ở hậu viện không cho ra ngoài.”

“Ta cũng nghe nói mặt mũi của song nhi kia rất hung tợn, khuôn mặt đó có lẽ còn dọa người hơn cả quỷ dạ xoa, bây giờ xem ra đâu chỉ có tướng mạo không tốt, ngay cả mệnh cách chắc cũng không ra gì, Lê Thiên Duyên cưới về rồi nửa đời sau làm sao có ngày lành được nữa.”

“Thế mà còn có chuyện như vậy à, vậy cũng khó trách.”

Lê Thiên Duyên mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào khung giường có khắc hoa lê trên đỉnh, loại đồ vật mới lạ ở thế giới trần tục này hẳn là rất lạ lẫm với hắn mới đúng, nhưng trong biển tri thức của hắn lại đang dung hợp với ký ức của một người khác, vậy nên mọi thứ trước mắt cũng trở nên quen thuộc lạ thường.

Hắn vốn là một tu giả ở đại lục Thiên Viên, ngày ấy hắn đi ngang qua núi Bạch Trạch, lúc đến gần đỉnh núi thì có một con tiểu yêu tu luyện đang độ kiếp để hóa hình, Lê Thiên Duyên cũng không để ý lắm, ai ngờ lại có một đạo thiên lôi đánh trúng hắn không lệch phát nào, đánh cho hắn bay tới đại lục khác rồi sống lại trên người một tên vừa mới chết không lâu.

Sau khi dung hợp với ký ức của nguyên chủ xong Lê Thiên Duyên mới biết mình hiện tại đang ở một nơi gọi là đại lục Hành Võ, chỉ ở nơi mọi người hay gọi là Tiên tông mới có tu giả, còn người bình thường thì chỉ có thể lựa chọn luyện võ.

Võ giả được phân chia thành Hậu thiên, Tiên Thiên và Võ Tông. Hậu thiên và Tiên thiên đều có cửu trọng, tu vi của một võ giả khi đến cảnh giới Võ Tông đã là đỉnh thiên, tuổi thọ cũng không quá 300. Bình thường thì những người luyện đến cảnh giới này gần như đã là cực hạn, nếu gặp phải người tu tiên thật sự thì ngay cả Luyện Khí kỳ chín tầng cũng đánh không lại, vậy nên ở trong mắt bọn họ Tiên tông là tồn tại chí cao vô thượng.

Tiên tông tuyển đệ tử mười năm một lần chính là cơ hội cá vượt long môn, chỉ cần đo lường ra được có linh căn thì có thể được trưởng lão ở Tiên tông thu làm môn hạ. Chỉ có điều, đại lục Hành Võ linh khí khá loãng, Tiên tông chẳng qua chỉ là tông môn có mấy chân nhân vừa luyện đến cảnh giới Kim Đan tọa trấn, tiên nhân mà mọi người thường hay nói thật ra chỉ mới là tu sĩ Trúc Cơ mà thôi.

Mà người thiếu niên hắn đầu thai vào cũng trùng tên trùng họ với hắn, thậm chí ngay cả ngoại hình cũng giống nhau đến bảy phần, là thiếu gia con vợ lẽ của một thế gia võ giả, hắn là đứa con thứ ba trong nhà.

Sinh ra trong thế gia võ giả nhưng thể chất của thiếu niên này lại bị đánh giá là không phù hợp để luyện võ, dù vậy hắn vẫn rất hợp ý Lê cha, bởi vì mẹ đẻ của Lê Thiên Duyên là Ân thị, mặc dù là gia tộc suy tàn nhưng đã từng có tộc nhân đo lường ra tư chất tam linh căn. Lê Bùi hi vọng huyết mạch của mình và Ân thị cũng sẽ có được linh căn như thế, sau này lớn lên cũng có thể gia nhập Tiên tông, vậy chẳng phải Lê gia được thơm lây rồi còn gì.

Đáng tiếc là tạo hóa trêu người, hai tháng trước là đợt tuyển chọn đệ tử mười năm một lần, khi trưởng lão Tiên tông đến Tấn Thành chọn đệ tử, Lê Thiên Duyên đo lường ra tư chất Ngũ linh căn phế vật, trái ngược với hắn là nhị công tử Lê Thiên Thừa của Lê phủ cùng tuổi với hắn lại là Tam linh căn mộc thổ kim, hắn ta lập tức được vị trưởng lão kia thu làm đệ tử ký danh.

So với thể chất phế vật căn cốt không tốt thì tư chất Ngũ linh căn phế vật đã khiến cho Lê Thiên Duyên trở thành trò cười của cả Tấn Thành. Họa vô đơn chí, người của Tiên tông đi khỏi Tấn Thành không quá mấy ngày thì bệnh tình của Ân thị lại đột nhiên trở nặng, bà nằm liệt giường không dậy nổi, còn chưa đến một tháng đã hương tiêu ngọc vẫn.

Lê Thiên Duyên tuy là con thứ do quý thiếp sở sinh, nhưng từ nhỏ đến lớn chưa từng lo về cơm ăn áo mặc, còn được phụ thân đặt rất nhiều kỳ vọng, bây giờ kỳ vọng chợt tan biến, dường như chỉ trong một đêm hắn đã bị toàn bộ Lê phủ lãng quên, người được nâng càng cao thì khi ngã xuống lại càng đau.

Lê Ngọ bưng khay đi vào phòng, vừa lúc nhìn thấy người trên giường đã tỉnh lại thì nhịn không được bĩu môi, “Xem như thiếu gia ngài đã tỉnh lại rồi, cũng may là nhờ có phu nhân nhà chúng ta khoan dung độ lượng, chỉ ngắn ngủi hai ngày đã mời hết tất cả đại phu ở Tấn Thành đến mới cứu được thiếu gia ngài sống lại đó, về sau ngài cũng đừng có xem thường mạng sống của mình như vậy nữa.”

Lê Thiên Duyên lãnh đạm liếc mắt nhìn người tới một chút, người này tên Lê Ngọ, là gã sai vặt đã đi theo nguyên chủ từ nhỏ, cả hai cũng có thể xem là cùng nhau lớn lên, lúc Lê Thiên Duyên vẫn còn phong quang thì Lê Ngọ lúc nào cũng ân cần nịnh nọt hắn, nhưng nguyên chủ chỉ mới vừa thất thế là gã sai vặt đã thay đổi sắc mặt ngay lập tức.

Mặc dù Lê Ngọ là gã sai vặt duy nhất còn ở lại bên cạnh nguyên chủ, nhưng mà người này nói chuyện với hắn không có chút cung kính nào, thậm chí ngữ khí nói chuyện còn có mấy phần láo xược, chỉ sợ việc ở lại Thanh Trúc Uyển hầu hạ mình cũng không phải hắn ta tự nguyện.

Hai tay Lê Thiên Duyên chống ở hai bên cố gắng ngồi dậy, hắn không khống chế được thở hổn hển, thân thể này sinh ra vốn đã ốm yếu rồi, bây giờ lại bệnh nặng một trận càng khiến hắn chịu không nổi, vậy nên nhất thời Lê Thiên Duyên vẫn chưa thể thích ứng được.

Lê Ngọ nhìn thấy nhưng không hề có ý đến đỡ, hắn ta vừa cầm khay đặt lên bàn vừa nói, “Nếu thiếu gia đã tỉnh thì tranh thủ lúc thuốc còn nóng uống nhanh đi, chén thuốc này phải dùng rất nhiều dược liệu tinh quý để nấu đó.”

“Đi lấy thứ gì có thể ăn được đến đây.” Lê Thiên Duyên cũng không thèm để ý đến thái độ của Lê Ngọ, chờ khi nhịp thở của hắn bình thường trở lại mới mở miệng phân phó.

“Vâng thiếu gia, vậy ngài tự uống thuốc này trước đi.” Lê Ngọ nói xong thì lập tức rời khỏi căn phòng.

Lê Thiên Duyên đỡ cột giường bước xuống đất, hắn đi đến cạnh bàn bưng chén thuốc màu đen kia lên đặt dưới mũi ngửi ngửi, đôi mắt nâu thẫm bỗng lóe lên chút ánh sáng mờ mịt.

Trong chén thuốc này có chứa một loại thảo dược giải được bách độc, mặc dù loại thảo dược này có thể giải độc nhưng bản thân nó cũng mang theo độc, nếu nguyên chủ uống vào mà còn sống thì nửa đời sau không phải phế vật cũng là phế nhân.

Lê Thiên Duyên đã nghi ngờ nguyên chủ bị người ta đầu độc từ trước, nay có chén thuốc này lại càng thêm chứng minh việc đó là sự thật, cũng không biết hai ngày nay bị người ta đút cho uống bao nhiêu rồi, chẳng trách sau khi hắn tỉnh lại thì thấy cơ thể này không ổn chút nào.

Nghe ý tứ Lê Ngọ vừa mới nói thì hai ngày nay Hồng thị đã mời đại phu ở Tấn Thành đến, bình thường nếu cơ thể của võ giả có vấn đề gì sẽ mời dược sư đến xem bệnh, chỉ có phàm nhân mới đi tìm đại phu, Hồng thị làm như vậy người bên ngoài sẽ cảm thấy bà đối đãi với con vợ lẽ rất tốt, nhưng sự thật là bà đang nhắc nhở cho mọi người biết Lê Thiên Duyên chỉ là một người bình thường.

Đồng thời còn có thể phủi sạch mọi liên quan đến việc Lê Thiên Duyên trúng độc, lại nhớ đến câu Lê Ngọ vừa nói lúc nãy, sau này đừng có xem thường mạng sống của mình nữa, xem ra bây giờ tất cả mọi người ở Tấn Thành đều cho rằng Lê Thiên Duyên uống thuốc độc tự sát.

Vừa mang chén thuốc đổ vào bồn hoa dưới cửa sổ thì Lê Ngọ đi lấy thức ăn cũng đúng lúc trở về, Lê Thiên Duyên ngồi xuống bên cạnh bàn bưng chén cháo lên thong thả ung dung dùng bữa.

Lê Thiên Duyên đã tích cốc đã lâu, nhưng cơ thể phàm nhân này lại chịu không được đói khát, khi cháo ấm vào bụng, cả người hắn cũng dịu đi không ít.

Lê Ngọ đứng ở bên cạnh tò mò quan sát đối phương, hình như hôm nay thiếu gia có gì đó khác với ngày xưa, vậy nhưng hắn lại không thể nói rõ được là khác ở chỗ nào.

Đợi đến khi thấy Lê Thiên Duyên dùng bữa sắp xong rồi Lê Ngọ mới cười nói, “Thiếu gia, không phải là ngài ghét vị phu lang mới kia nhất sao, trong mấy ngày ngài hôn mê phu nhân đã thay ngài xử lý y rồi.”

 

Hết chương 1.

 

Trọng Sinh Chi Phế Tài Con Vợ Lẽ Nghịch Tập – Chương 1.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên