Trầm Lạc – Chương 48.

 

 

Chương 48: ĐỂ TÔI HÔN EM.

 

 

“Trái đất không có cơ hội để thắng, ngay cả lá chắn phòng ngự mà bọn mày còn không thể đột phá được.” Mộ Nhạc tham lam nhìn Trầm Trì, “Đây không phải là nơi mà mày nên đến, nhưng dù gì mày cũng đã đến đây rồi, còn không bằng chết ở chỗ này luôn đi, cống hiến cho chúng tao thêm một phần chất dinh dưỡng…”

 

Lời còn chưa nói xong thì Mộ Nhạc đã lao đến, chẳng biết lúc nào trong tay ông ta đột nhiên xuất hiện một thanh trường đao màu đỏ, không biết được làm bằng chất liệu gì, chém thẳng về phía cổ Trầm Trì!

 

Tốc độ thời gian ở đây trôi qua chậm cực kỳ, tốc độ của Mộ Nhạc nhanh đến kinh người, mắt thường hoàn toàn không thể nhìn thấy được, cơ thể ông ta hóa thành bóng đen mơ hồ, còn lưỡi đao thì phát ra thứ ánh sáng đỏ cường liệt.

 

Đây tuyệt đối không phải là tốc độ của nhân loại. Khi tốc độ thời gian trôi qua chậm lại thì tốc độ hành động của con người cũng sẽ nhanh hơn, nhưng cũng không nhanh tới mức độ này!

 

Các cuộc tấn công của sinh vật ở chiều không gian cao hơn vào sinh vật ở chiều không gian thấp hơn luôn chiếm ưu thế trên mọi phương vị, Mộ Nhạc đã nói là “Địa cầu của chúng mày”, điều đó cho thấy ông ta đã bị sinh vật ở chiều không gian cao hơn ký sinh bằng một phương thức nào đó.

 

“Không — “

 

Một đao kia của Mộ Nhạc chém xuống lại chém vào không khí.

 

Vậy mà Trầm Trì còn nhanh hơn cả ông ta, dễ dàng tránh né được lưỡi đao, anh nghiêng người xoay qua một bên, cơ thể mang theo luồng ánh sáng. Mộ Nhạc vẫn còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, thì lưỡi đao màu đỏ kia đã đâm sâu vào đầu ông ta.

 

Mà chuôi đao thì vẫn còn nằm trên tay của mình.

 

Máu của ông ta không khác gì với con người đang chảy ra từ trán, lướt qua đôi mắt gần như muốn lồi ra. Trong đôi mắt ấy chứa đầy vẻ khó tin và nỗi sợ hãi xuất phát từ bản năng.

 

Bóng Trầm Trì tụ lại phía sau lưng Mộ Nhạc khoảng hai mét, thời điểm anh quay người nhìn lại, ông ta đã ngã xuống đất, trong cổ họng phát ra giọng nói thều thào của người sắp chết, “Sao có thể chứ… Mày, mày là thứ gì?”

 

Trầm Trì rũ mắt, nhìn tay mình một chút, trong mắt cũng có chút khó hiểu.

 

Vừa rồi, lúc Mộ Nhạc nhào về phía anh, thanh trường đao bị vết máu trong lòng bàn tay anh thôi thúc, thanh trường đao đó nhắm thẳng vào nơi nguy hiểm của anh mà chém xuống, anh nhất định phải né tránh. Trường đao chưa gây được thương tổn gì cho anh cả, nhưng anh lại nhìn thấy được điểm yếu của Mộ Nhạc, vì vậy anh vươn tay phải về phía trước, nắm lấy cổ tay Mộ Nhạc rồi đột nhiên xoay ngược lại, mũi đao đỏ lên, đâm xuyên vào giữa mi tâm Mộ Nhạc.

 

Theo lý thuyết thì tốc độ của anh không thể nhanh như vậy được, ít nhất cũng không thể nhanh hơn sinh vật ở chiều không gian cao hơn đang ký sinh trên người Mộ Nhạc được.

 

Đuôi mắt Trầm Trì khẽ động, vừa ngước mắt lên đã thấy quanh thân Mộ Nhạc nổi lên một tầng sương mù màu đen.

 

“Mày không phải là con người…” Mộ Nhạc phun ra một ngụm máu, sợ hãi nói: “Mày đã làm gì tao?”

 

Trầm Trì nói: “Ông không nhìn thấy động tác của tôi à?”

 

Mộ Nhạc đã không còn nhiều sức lực, tay chân đã co rúm lại như bị điện giật. Tình cảnh vừa rồi giống như bị đao cắm vào đầu, ông ta biết chuyện đã xảy ra nhưng lại không biết nó xảy ra như thế nào.

 

“Không nhìn thấy!”

 

Hàn Yếm chứng kiến tất cả những chuyện vừa rồi lùi lại phía sau một bước, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa, ông cũng nói: “Tôi không nhìn thấy được gì.”

 

Màn sương đen bao phủ toàn thân Mộ Nhạc tầng tầng lớp lớp, cơ thể ông ta càng ngày càng mơ hồ, máu ông ta phun ra dường như cũng bị sương mù cắn nuốt.

 

Sương mù càng lúc càng dày, tựa như một con quái vật đang gặm nhấm cơ thể ông ta.

 

Trầm Trì không đến gần mà chỉ đứng từ xa nhìn cảnh tượng này.

 

Một lát sau, màn sương mù màu đen nhạt dần, nhưng cơ thể Mộ Nhạc lại biến mất, ngay cả thanh trường đao đâm vào mi tâm ông ta cũng không thấy đâu nữa, nhưng trên mặt đất lại xuất hiện một đống xương trắng, giống như đúc với sáu đống xương trắng kia, bên trên còn tỏa ra luồng ánh sáng trắng mờ ảo.

 

Hàn Yếm kinh ngạc, “Rốt cuộc thì mày là thứ gì vậy?”

 

Tôi là thứ gì?

 

Bóng đêm trong đôi mắt Trầm Trì càng ngày càng đậm, giống như một ngọn lửa màu đen vậy.

 

Trong không gian được hành tinh N-37 phóng tới trái đất, anh có thể dễ dàng giết chết một thủ lĩnh bị sinh vật ở chiều không gian cao hơn ký sinh, thậm chí đối phương còn không nhìn thấy được động tác của anh.

 

Bất kể là dùng nguyên tắc vật lý của vũ trụ nào để xem xét cũng không thể giải thích được.

 

Trừ khi, anh có chiều không gian áp chế được Mộ Nhạc?

 

Nhưng chuyện này quả thật như đang nằm mơ giữa ban ngày.

 

Đột nhiên, bầu không khí tĩnh lặng bỗng xuất hiện một tia gợn sóng, tựa như hòn đá ném xuống mặt hồ, gợn sóng đó từ từ rung chuyển rồi  khuếch tán ra bốn phía, động tĩnh càng lúc càng lớn, cả tòa nhà của Phòng hội nghị thượng đỉnh rung lắc dữ dội như bị động đất.

 

“Có người đang cưỡng chế mở cửa đường hầm không gian.” Hàn Yếm cười khổ, “Chuyện này thế nào thì tùy mày …”

 

Còn chưa kịp nói xong, thì một tiếng nổ lớn vang lên. “Oành”, ở giữa trung tâm gợn sóng bỗng nhiên biến thành vòng xoáy màu đen, mọi vật xung quanh cũng bị ép đến vặn vẹo, tựa như chúng sắp bị lôi ra khỏi không gian này vậy.

 

Vòng xoáy màu đen đó không ngừng mở rộng, Trầm Trì vừa nhìn liền phát hiện trong đó có một bóng người.

 

Bóng người đó càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ, ngay khoảnh khắc bóng người xuất hiện, dường như tốc độ vòng xoáy cũng chậm lại.

 

Vẻ mặt Trầm Trì căng thẳng, đáy mắt bỗng nhiên nóng rực.

 

Bóng người đó chính là Nghê Vũ!

 

Vật thể vặn vẹo đã khôi phục lại hình dáng ban đầu, vòng xoáy cũng đã biến mất, Nghê Vũ mặc giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’ đứng cách Trầm Trì khoảng mười bước chân, ánh sáng trong đôi mắt cậu lấp lóe, những đường tơ máu màu đỏ che kín tròng trắng mắt cậu.

 

“Là mày!” Hàn Yếm vừa giận vừa sợ hãi, “Tại sao lại là mày!”

 

Trong mắt Nghê Vũ chỉ nhìn thấy Trầm Trì, cậu nhẹ giọng gọi một tiếng: “Tiên sinh.”

 

“Em…” Trầm Trì kinh ngạc cũng không kém gì Hàn Yếm.

 

Làm sao Nghê Vũ vào không gian này được? Trước khi bắt đầu cuộc đảo chính, anh thấy Nghê Vũ tựa như quái vật trên thiết bị liên lạc cá nhân, lúc đó rõ ràng Nghê Vũ vẫn còn ở doanh trại 097.

 

“Tiên sinh.” Nghê Vũ bước lên phía trước vài bước rồi dừng lại, so với lần gặp mặt trước thì bây giờ trầm ổn hơn nhiều, “Lúc trên sa mạc anh đã giúp tôi thoát khỏi nguy hiểm, lần này đến lượt tôi đến đưa anh ra ngoài.”

 

“Trầm Trì, mày vẫn luôn gạt tao!” Hàn Yếm mất hết phong độ, rống lên: “Mày đang diễn kịch!”

 

“Thì đã sao?” Trầm Trì nghiêng người lại, “Không phải ông cũng đang lừa gạt tất cả mọi người à?”

 

“Được, được…” Hàn Yếm cười gằn, “Vậy bây giờ mày sẽ giết tao như giết chết Mộ Nhạc?!”

 

Nghê Vũ không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhìn thoáng qua đống xương trắng nằm trên mặt đất.

 

Không đợi Trầm Trì trả lời, Hàn Yếm đã tấn công Nghê Vũ trước. Nghê Vũ vẫn chưa thích ứng được với tốc độ ở nơi này, ngơ ngác lùi về phía sau, chợt nhìn thấy một bóng đen ngăn ở trước mặt mình như một tấm khiên chắc chắn.

 

Là Trầm Trì!

 

“Tiên sinh!”

 

“Rắc — “

 

Âm thanh vỡ vụn của xương cốt vang lên dồn dập, tiếng kêu la thảm thiết của Hàn Yếm vang vọng cả tòa hội nghị thượng đỉnh.

 

Trong chớp mắt, xương cốt quan trọng trên hai tay hai chân Hàn Yếm đã bị bẻ gẫy, ông ta tê liệt ngã xuống mặt đất như một vũng bùn.

 

Ánh mắt Trầm Trì lạnh lùng nhìn cha mình, “Ông vẫn chưa thể chết được. Ít nhất thì không thể chết được trong không gian này. Thân là một vị thủ lĩnh của ‘Tiêu Ngạn’, ít nhiều gì ông cũng phải có chút cống hiến cho ‘Tiêu Ngạn’ chứ.”

 

Hàn Yếm ngất đi, trên Phù Không đảo nhất thời yên lặng không một tiếng động.

 

Xúc cảm trên đầu ngón tay hồi lâu mới quay lại, cuối cùng Trầm Trì cũng tỉnh táo lại.

 

“Tiên sinh, vừa nãy anh….” Nghê Vũ dừng lại, nhìn anh không hề chớp mắt, “Bảo vệ tôi.”

 

Trầm Trì cúi đầu, nhìn xuống tay trái của mình. Đầu ngón tay anh đang được Nghê Vũ nắm lấy, cũng chỉ nắm một đoạn nhỏ như vậy.

 

Nhìn Nghê Vũ ở khoảng cách gần như vậy trong một không gian gần như là giả dối, bỗng nhiên Trầm Trì sinh ra cảm giác tựa như mình vẫn còn đang mơ.

 

Anh cho rằng mọi thứ mình làm đều trở nên vô dụng, và Nghê Vũ vẫn biến thành cỗ máy chiến đấu khủng bố và đáng thương.

 

Nhưng bây giờ Nghê Vũ vẫn yên bình đứng trước mặt anh, vẫn gọi anh là “Tiên sinh”, dường như không có gì thay đổi cả.

 

Chỉ có một điều rất nhỏ đang nhắc nhở anh rằng, cũng không phải là không có gì thay đổi — Nghê Vũ chỉ dám nắm lấy ngón tay anh thay vì đặt tay mình vào lòng bàn tay anh giống ngày xưa.

 

Trầm Trì nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, vai anh khẽ run.

 

Nghê Vũ nhíu mày, cậu muốn đến gần hơn chút nữa, muốn đưa tay ra với Trầm Trì, “Tiên sinh, hình như tôi đoán được ngài đang nghĩ gì trong lòng. Nhưng tôi nghĩ, chờ chúng ta ra ngoài rồi ngài sẽ tự mình nói cho tôi biết. Tôi….”

 

Nói xong, Nghê Vũ thở dài, cuối cùng vẫn đặt tay mình vào lòng bàn tay Trầm Trì, “Tiên sinh, ngài biết là tôi rất dễ dỗ mà.”

 

Cảm xúc cháy bỏng từ trái tim theo dòng máu thiêu đốt đầu ngón tay, mà nơi nóng nhất chính là lòng bàn tay.

 

Báo săn rất thích chơi trò đặt móng vuốt vào lòng bàn tay anh, nhưng thực chất là đặt trái tim mình vào tay người mình thích.

 

Trầm Trì nắm chặt ngón tay, tiện đà dùng sức kéo cậu vào lòng, anh muốn được ôm Nghê Vũ trong vòng tay mình.

 

Nghê Vũ kinh ngạc kêu lên một tiếng, cậu luống cuống tay chân, lúc đụng vào bả vai Trầm Trì, cả người cậu cứng đờ, căng thẳng, luống cuống.

 

“Tôi vẫn còn mang giáp cốt.” Cậu nhỏ giọng giải thích, “Sẽ bị cấn.”

 

“Không sao.” Trầm Trì ôm cậu thật chặt, tựa như muốn tan vào cơ thể cậu.

 

Một lúc lâu sau, Nghê Vũ mới dần dần thả lỏng hơn, cậu nhấc hai tay lên, vỗ vỗ lên lưng Trầm Trì.

 

Trước giờ cậu vẫn luôn là người được an ủi.

 

Lúc cậu không vui, lúc cậu buồn bực vô cớ, lúc cậu nóng nảy… cậu sẽ nằm nhoài trên chân hoặc trên ngực Trầm Trì, để Trầm Trì vuốt lông, gãi gãi sau gáy, xoa xoa lỗ tai cho cậu, lúc đó mọi phiền não dù cho có lớn đến cỡ nào cũng đều sẽ tiêu tán hết.

 

Trầm Trì cường đại như vậy nên chẳng có bất kỳ điều gì phiền não cả.

 

Nhưng bây giờ cậu mới thật sự cảm thấy Trầm Trì cũng cần được mình an ủi. Những gì Trầm Trì làm sau lưng cậu nhất định là nhiều hơn so với những gì cậu đoán được. Nếu như không có nỗi khổ tâm trong lòng thì sao Trầm Trì lại gạt cậu như vậy? Dù cho Trầm Trì có mạnh mẽ cỡ nào cũng không phải là thần thánh. Trong khoảnh khắc cậu vỗ lưng Trầm Trì, cậu cảm thấy hô hấp của anh hình như đã bình tĩnh hơn một chút.

 

Nghê Vũ đang đắm chìm trong sự thân thiết đã lâu không được cảm nhận, tất cả mọi chịu đựng trong mấy tháng qua dường như cũng dần phai nhạt, bị vứt bỏ, bị tra tấn trong nhà tù quân sự, bị tước đoạt quân hàm, bị trục xuất, còn có cái nhìn từ xa của Lộ Địch trên sa mạc.

 

Chỉ có ngăn cách nhỏ trong lòng cậu vẫn còn, cậu cố chấp muốn Trầm Trì giải thích cho mình mọi chuyện.

 

Bất quá, bây giờ không phải lúc.

 

Rốt cục cậu cũng nhớ tới lý do mình đến đây là để đón Trầm Trì đi ra ngoài.

 

“Tiên sinh.” Nghê Vũ nghiêng đầu qua, nói nhỏ bên tai Trầm Trì, “Anh ôm tôi đau quá.”

 

Lúc nãy cảm xúc mãnh liệt bùng nổ trong ngực Trầm Trì, lúc này ngọn lửa hừng hực thiêu đốt lục phủ ngũ tạng đó rốt cục cũng được giảm bớt trong cái ôm dài này. Anh chậm rãi buông Nghê Vũ ra, nhìn thật sâu vào đôi mắt Nghê Vũ, tựa như đang nhìn những ngôi sao sáng ngời giữa bầu trời đêm tăm tối.

 

Mộ Nhạc và Hàn Yếm đều nói rằng, vận mệnh của trái đất và nhân loại đã xác định sẽ diệt vong, có tranh đấu nhiều hơn nữa cũng không thể thay đổi được kết quả bị hành tinh N-37 nuốt chửng.

 

Lúc trước, có phải Mộ Nhạc và Hàn Yếm cũng cho rằng vận mệnh của Nghê Vũ là diệt vong? Hoặc là dùng để thí nghiệm cải tạo cơ thể con người, hoặc là bị giết chết? Vận mệnh của người ký sinh cũng đã được quyết định từ lâu, nhất định phải dùng thân phận người cấp thấp nằm rạp dưới chân của con người? Còn vận mệnh của Lam Tinh phu nhân là chết vì suy kiệt!

 

Anh không thể thay đổi vận mệnh của mẹ mình, nhưng anh đã thay đổi vận mệnh của Nghê Vũ và rất nhiều người ký sinh!

 

Nếu vậy vận mệnh của trái đất có lẽ cũng có thể thay đổi được.

 

Ngay cả khi vũ trụ song sinh có tồn tại, dù cho con người có bị diệt vong hay vẫn sinh sôi nảy nở, thì cũng không nên giao quyền quyết định cho sinh vật có trí tệ ở một vũ trụ khác.

 

Nghê Vũ nói: “Tiên sinh, chúng ta phải lập tức rời đi.”

 

Trầm Trì lắc đầu, “Không vội.”

 

Nghê Vũ không hiểu: “Hả?”

 

“Không gian này vẫn còn chưa được tìm tòi nghiên cứu, trên người tôi cũng có bí mật mà ngay cả bản thân mình cũng không biết.” Trầm Trì nói: “Nếu đã vào rồi thì cũng có thể xem qua trước khi rời đi.”

 

Nghê Vũ lập tức nhớ tới câu nói kia của hồ ly: “Người mang đồ đằng” .

 

“Nhưng trước lúc đó.” Vẻ mặt Trầm Trì bỗng nhiên trở nên dịu dàng.

 

Trong chớp mắt anh đã tiến lại gần Nghê Vũ, “Hãy để tôi hôn em.”

 

 

Hết chương 48.

 

Chương 49.

Trầm Lạc – Chương 48.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên