Chương 35: Bạn Cũ Tâm trạng con người ai cũng đều có giới hạn, do dự cũng vậy. Ban đầu, Hề Vi cho rằng bản thân vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo. Nhưng khi anh ngồi đối diện với Hề Vận Thành, nhìn vào đôi mắt nghiêm khắc đến mức khiến người ta […]
Chương 34: Điềm Báo
Chương 34: Điềm Báo Cuộc gọi kết thúc, Hề Vi trầm mặc một hồi lâu. Tối qua ngủ vội, rèm cửa sổ phòng ngủ không được kéo kín, nhưng gần như không có tia sáng nào lọt vào, tạo cho người ta cảm giác trời chưa sáng. Vậy mà điện thoại đã […]
Chương 33: Nhân Duyên
Chương 33: Nhân Duyên Hề Vi chưa bao giờ dẫn Chung Thận đi chơi cùng bạn bè, không ngờ lần đầu tiên lại là đi cùng với Chu Chỉ Ninh và Hoàng Di. Trong điện thoại, anh chỉ nói sơ qua về bộ phim, không hề nhắc đến việc trao đổi điều […]
Chương 32: Bữa Tối Bốn Người
Chương 32: Bữa Tối Bốn Người Thế hệ thứ hai, thứ ba trong giới tư bản phần lớn đều quen biết nhau, cho dù không thân thiết thì cũng có chút xã giao ngoài mặt, việc Chu Chỉ Ninh quen biết Hoàng Di cũng không có gì lạ. Hề Vi cũng từng […]
Chương 31: Nuông Chiều
Chương 31: Nuông Chiều Thực ra không chỉ là “Từng gặp mặt một lần”, năm ngoái, nhân dịp công tác đến Anh, Hề Vi đã có vài ngày ở cùng người được sắp đặt kết hôn. Cô ấy tên là Chu Chỉ Ninh, con gái thứ ba của gia tộc giàu nhất tỉnh […]
Chương 30: Lên Men
Chương 30: Lên Men Vừa lúc tin nhắn của Hề Vi gửi đi, đồ ăn mà Chung Thận đặt cho anh cũng đến. Ngoài đầu bếp ở nhà ra, hiếm có ai hiểu khẩu vị của Hề Vi hơn Chung Thận. Đồ ăn được đặt từ một nhà hàng riêng gần đó, […]
Chương 29: Người Bình Thường
Chương 29: Người Bình Thường Câu trả lời của Chung Thận là “Hiểu rồi”, nhưng nét mặt cậu lại không giống như đã hiểu cho lắm. Nhưng mà, thời gian gấp rút, Đường Du liên tục gửi tin nhắn giục giã, cậu đành phải rời khỏi người Hề Vi, lưu luyến đi làm […]
Chương 28: Chứng Nghiện
Chương 28: Chứng Nghiện Cuộc đời muôn màu muôn vẻ, con người muôn hình vạn trạng, mỗi trải nghiệm độc nhất vô nhị tạo nên những cảm xúc khác biệt, mãnh liệt, nhạt nhòa, ngắn ngủi, lâu dài, tất cả đều là sự tồn tại siêu hình kỳ diệu, không ai giống ai, […]
Chương 27: Xương Sườn
Chương 27: Xương Sườn Nếu phải định nghĩa cho hai từ “Thổ lộ”, thì nó không chỉ đơn thuần là bày tỏ tâm ý, mà còn là phơi bày điểm yếu của bản thân, để đối phương nắm giữ điểm yếu đó, một khi đã mở lời thì khó lòng mà giữ được […]
Chương 26: Thợ Săn
Chương 26: Thợ Săn “Cậu muốn gì?”, đã truy hỏi đến mức này, cho dù Chung Thận là người câm cũng khó mà né tránh. Nhưng cậu lại bất ngờ hỏi ngược lại một câu: “Hề Vi, em có thể hỏi anh một câu trước được không?” Hề Vi không chút né […]
Chương 25: Ám Hiệu
Chương 25: Ám Hiệu — Trước khi bị ông nội đuổi ra khỏi nhà, thậm chí Hề Vi còn không kịp thay quần áo. Nếu như câu nói “Em sẽ kiếm tiền nuôi anh, được không?” của Chung Thận vừa rồi là mồi lửa châm ngòi cho cơn thịnh nộ của Hề […]
Chương 24: Hề Vi
Chương 24: Hề Vi Hề Vi không thể nào ngờ rằng, Chung Thận và ông nội mình lại có ngày ngồi nói chuyện với nhau được. Chắc là do sáng nay Chung Thận không về, đúng lúc bị ông bắt gặp. Ấn ấn cái đầu vẫn còn âm ỉ đau, Hề Vi khoác […]
Chương 23: Lung Lay
Chương 23: LUNG LAY Đường Du không nhận ra lời nói đùa của mình không hề buồn cười chút nào, cô chỉ có ý tốt – Chung Thận đang u uất, cô muốn cố gắng khuấy động bầu không khí, khiến cậu vui vẻ hơn một chút. Sau đó có lẽ là […]
Chương 22: Hạn Chót
Chương 22: Hạn Chót “Kết hôn.” Hai chữ này có ý nghĩa gì, một khi kết hôn thì có lợi ích gì, cả nhà họ Hề đã phân tích kỹ lưỡng, tỉ mỉ, dùng thái độ nghiêm túc như họp hội đồng quản trị, nói chuyện với Hề Vi không dưới năm […]
Chương 21: Đồng Loại
Chương 21: Đồng Loại Đối với Hề Vi, bạn bè cũng xa lạ như người yêu vậy. — Nếu tính cả loại như Hạ Dập thì bạn bè của anh không ít, nhưng nếu không tính, anh không có lấy một ai. Bạn bè là một danh phận rất mơ hồ, […]
Chương 20: Tháp Babel
Chương 20: Tháp Babel Cuối cùng Chung Thận cũng chịu mở miệng, nhưng câu nói lại đầy ẩn ý. Hề Vi chần chừ nửa phút, không hiểu câu “Anh không thể cho em cơ hội” là có ý gì. Nhưng Chung Thận không giải thích thêm, chỉ dùng đôi mắt u buồn […]
Chương 19: Gặp Gỡ Và Chia Ly
Chương 19: Gặp Gỡ Và Chia Ly Hề Vi rất hiếm khi đến bệnh viện. Bầu không khí nghiêm trang và u buồn đặc trưng ở nơi này như ngăn cách con người khỏi những tranh chấp trần tục. Mọi mâu thuẫn đều trở nên vô nghĩa trước lằn ranh sinh tử. Chung […]
Chương 18: Trống Rỗng
Chương 18: Trống Rỗng Ngày 13 tháng 1 là thứ bảy, sau khi rời bệnh viện, Hề Vi không đến công ty mà trực tiếp về nhà. Trên đường về bị kẹt xe tắc đường, bầu trời mùa đông ảm đạm như một mảnh vải rách phai màu bao phủ trên đầu, […]
Chương 17: Đáp Án
Chương 17: Đáp Án Sự xuất hiện của bác sĩ và y tá khiến cho tiếng ồn ào trước cửa phòng bệnh đột ngột im bặt. Nhìn phản ứng của y tá, có lẽ trong lúc mê man, Chung Thận đã gọi tên Hề Vi. Cô ấy tưởng Hề Vi là người nhà […]
Chương 16 – Ăn Mòn
Chương 16 – Ăn Mòn Giọng nói cố tình hạ thấp của thư ký Phương như một tiếng sấm, xé toạc màn đêm bốn giờ sáng. Đầu óc vừa tỉnh táo của Hề Vi bỗng chốc chấn động, không thể phản ứng gì, cũng chẳng thốt nên lời. Qua điện thoại, Phương […]
Chương 15: Mơ Giữa Ban Ngày
Chương 15: Mơ Giữa Ban Ngày Cùng một thông tin, người nhận khác nhau sẽ có phản ứng khác nhau. Trong khi Quý Tinh Văn phấn khởi hỏi han Hề Vi về thời gian cụ thể, sớm hay muộn, có yêu cầu gì về trang phục, có ghét nước hoa hay không… […]
Chương 14: Hạt Bụi
Chương 14: Hạt Bụi Tối qua, Hề Vi hối hận, anh không nên bao dưỡng người tình nhiều năm như vậy. Đến lúc muốn dứt bỏ, bản thân lại bị ảnh hưởng bởi thói quen, cả thể xác lẫn tinh thần đều không thoải mái. Vậy mà hôm nay lại đột nhiên cảm […]
Chương 13: Bình Hoa
Chương 13: Bình Hoa Buổi sáng, con đường trong khu biệt thự rất ít xe, người càng thưa thớt. Quý Tinh Văn lái xe thư thái, mí mắt nặng trĩu. Ai ngờ đâu, bất thình lình bị người ta chặn đường, giật mình tỉnh cả ngủ. Hắn ta chửi thề một tiếng, bấm […]
Chương 12: Con Đường Gian Nan
Chương 12: Con Đường Gian Nan Vào lúc 0 giờ 14 phút ngày 2 tháng 1. Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, khiến Đường Du giật mình tỉnh giấc. Cái tên “Thư ký Phương” hiện lên trên màn hình điện thoại, uy lực chẳng khác nào như hai vị sứ […]
