Chương 3: Cậu Không Bao Giờ Muốn Gặp Lại Mạnh Tư Trình Nữa

Chương 3: Cậu Không Bao Giờ Muốn Gặp Lại Mạnh Tư Trình Nữa

 

Tống Hề Đào cắm đầu chạy thục mạng xuống lầu thì đụng ngay phải Khương Nhạc.

 

Khương Nhạc vừa mở miệng: “Môn Toán…”

 

Tống Hề Đào lập tức cắt ngang: “Chia tay rồi! Đừng có mà nhắc đến hai chữ đó với tao nữa!”

 

Đám học sinh thi xong cứ tụm năm tụm ba bàn luận về đề Toán, tiếng nói cười ồn ào như cái chợ vỡ. Tống Hề Đào kéo Khương Nhạc ngồi thụp xuống dưới gốc cây, cố gắng trốn tránh mọi âm thanh hỗn tạp kia: “Sao mà ai cũng thích dò đáp án thế không biết.”

 

Khương Nhạc nhìn Tống Hề Đào ỉu xìu như quả đào mất nước, an ủi: “Kể cả một trăm người chọn đáp án khác mày thì cũng có khả năng là họ sai hết mà. Trừ khi chính miệng Mạnh Tư Trình nói ra đáp án thôi.”

 

Tống Hề Đào vuốt ngực: “Hú hồn, xém chút nữa là tao nghe thấy đáp án của cậu ta rồi. Phải tránh xa cậu ta một chút mới được.”

 

Tối ngày 9 tháng 6, kỳ thi Đại học kết thúc.

 

Trong khối 12 của trường Trung học số 7 thành phố S có hai lớp chọn tổ chức tiệc tri ân tại khách sạn Hoàn Minh. Một bên là lớp chọn trọng điểm toàn học sinh giỏi, còn bên kia là cái lớp “đội sổ” của khối. Điểm số trung bình thì chênh nhau cả hai trăm điểm, nhưng gu chọn địa điểm ăn chơi thì y chang nhau.

 

Chủ nhiệm khối là thầy Trương cũng được mời tới. Tất nhiên là thầy nhận lời mời của lớp chọn, nhưng vì cái lớp kia cũng ở ngay đấy nên thầy cũng không thể thiên vị, đành phải giữ thăng bằng, qua bên nào cũng nói vài câu.

 

“Sao lại chọn Hoàn Minh thế? Thầy thấy tối nay phải có đến mười lớp chọn nhà hàng Duyên Phúc đấy.”

 

Hoàn Minh thì đẳng cấp thật, nhưng hơi xa. Nhà hàng Duyên Phúc nằm ngay gần trường mới là lựa chọn hàng đầu của các lớp cuối cấp.

 

Lớp trưởng lớp (1) trả lời: “Là Mạnh Tư Trình gợi ý đó thầy, với lại Diêu Chiếu có thẻ giảm giá ở đây.”

 

“Ra là vậy.” Thầy Trương hỏi cho có lệ thôi, chứ nếu là Mạnh Tư Trình gợi ý thì chắc chắn chỗ này phải có điểm gì đó đặc biệt rồi. Ăn uống xong xuôi, thầy Trương dùng chút uy nghiêm cuối cùng trước lứa học sinh tốt nghiệp để dặn dò: “Em nào về nhà thì phải báo cáo lịch trình, em nào ở lại khách sạn thì ít nhất hai người một phòng, nam nữ tách riêng, trông chừng lẫn nhau. Lớp trưởng thống kê cho kỹ nhé.”

 

Tống Hề Đào vừa từ nhà vệ sinh đi ra, lớp trưởng đã dúi vào tay cậu tấm thẻ phòng: “Cậu chung phòng với Khương Nhạc nhé.”

 

Hôm nay coi như chính thức giải phóng, cặp kính cận dày cộp của Khương Nhạc dường như cũng sáng bóng hẳn lên: “Đào Tử, nhanh nhanh nhanh, tụi mình qua phòng bên cạnh hóng hớt đi. Kiểu gì cũng có cả đống người tranh thủ tỏ tình với Mạnh Tư Trình cho xem.”

 

Các thầy cô vừa đi khỏi là tới giờ cao điểm của các màn tỏ tình, bao nhiêu tình cảm yêu thầm, yêu công khai dồn nén bấy lâu nay đều rục rịch bùng nổ.

 

Tống Hề Đào chỉ hờ hững đáp một tiếng: “Ờ.”

 

Khương Nhạc thấy thế liền huých khuỷu tay vào người cậu, giọng đầy vẻ hóng hớt: “Mà này, rốt cuộc mày ở trong nhà vệ sinh làm cái gì mà lâu thế hả? Vừa nãy cũng có mấy bạn nữ hỏi tao xem mày đi đâu rồi đấy.”

 

Thực ra Tống Hề Đào trốn trong đó để nhắn tin cho Học sinh giỏi. Người này xếp hạng trong top 50 của khối, chắc chắn là người lớp (1). Tống Hề Đào muốn gặp mặt để cảm ơn người ta một tiếng. Nhưng cậu đợi hơn mười phút mà chẳng thấy hồi âm. Thôi vậy, có lẽ đối phương thật sự không muốn lộ diện. Tống Hề Đào đành phải nén sự tò mò và lòng biết ơn của mình lại.

 

Khương Nhạc lại bảo: “Lý Tĩnh vừa tìm mày đấy.”

 

Tống Hề Đào ngơ ngác hỏi lại: “Lý Tĩnh là ai?”

 

Khương Nhạc trợn mắt: “Mày không biết á?! Theo nguồn tin tình báo của tao thì bạn ấy từng viết thư tình cho mày đấy, kẹp ngay trong quyển ôn tập Toán hay dùng của mày còn gì!”

 

Tống Hề Đào: “Làm gì có, tao có nhận được đâu.”

 

Sao lại kẹp thư tình vào sách Toán nhỉ? Mấy đứa học Toán sắp chết lên chết xuống rồi thì lấy đâu ra tâm trạng mà yêu với đương? Quyển ôn tập Toán của cậu cứ bị mượn qua mượn lại, chắc là rơi mất đâu đó trên đường đi lấy nước rồi cũng nên. Mà không thấy cũng tốt, chứ thấy rồi cậu cũng chẳng biết phải xử lý thế nào.

 

Tống Hề Đào bị Khương Nhạc lôi xềnh xệch sang sảnh tiệc của lớp (1). Cậu đứng ở cửa, cách mấy bàn tiệc, nhìn thấy Mạnh Tư Trình đang ngồi dựa lưng vào ghế, mặt hắn không chút cảm xúc.

 

Diêu Chiếu thì giống hệt đàn em chắn rượu, ai tới cũng phang một câu: “Cậu ta say rồi, đang tự kỷ, ai muốn tỏ tình thì mai quay lại.”

 

Ngày mai? Làm gì có ngày mai. Ngày mai là đường ai nấy đi rồi. Những người như Mạnh Tư Trình, trừ khi thi đỗ cùng một trường đại học top đầu với hắn, còn không thì sau này chẳng còn cơ hội gặp lại đâu.

 

Mạnh Tư Trình lúc say nhìn cũng chẳng khác lúc bình thường là bao, chỉ có điều hắn đã bật chế độ “không làm phiền”, từ chối tiếp nhận mọi thông tin từ thế giới bên ngoài.

 

Tống Hề Đào nhìn bộ dạng phối hợp nhịp nhàng của Diêu Chiếu, tự dưng cậu có linh cảm rằng Mạnh Tư Trình cố tình giả say. Hắn không muốn dính vào mấy màn giao tiếp xã giao tiếp theo, nhưng bề ngoài thì vẫn muốn giữ chút tình nghĩa bạn bè chăng.

 

Tiếng ồn xung quanh dường như đã chạm tới giới hạn chịu đựng của Mạnh Tư Trình. Hắn cau mày đứng dậy, cầm lấy thẻ phòng rồi đi thẳng về phòng mình. Nhìn hắn lúc này chẳng có chút dáng vẻ nào là say rượu cả, hèn chi Diêu Chiếu cứ phải đứng ra giải thích hộ.

 

Tống Hề Đào dõi theo bóng lưng Mạnh Tư Trình rời đi, lẩm bẩm: “Say rượu là như thế à?”

 

Diêu Chiếu liếc nhìn Tống Hề Đào một cái, hai người cũng coi như có quen biết nên nói thẳng: “Lúc cậu ta lười tiếp chuyện ai thì sẽ như thế đấy, cũng có thể xem như viện cớ say để chuồn đi.”

 

Ai mà hiểu cho nổi, tiệc vừa mới bắt đầu, lúc đi mời rượu thầy cô, mọi người còn đang uống nước trái cây ngoan ngoãn thì Mạnh Tư Trình đã đổi sang ly rượu, kính xong một cái là tuyên bố mình say luôn, rồi từ đó về sau tịt ngòi, không nói thêm nửa lời.

 

Đúng kiểu “mượn rượu để chuồn” không trật vào đâu được, lại còn chơi công khai nữa chứ. Nhìn thì có vẻ tôn trọng thầy cô lắm, nhưng thực tế thì… cũng là tôn trọng thầy cô thật. Chứ nếu hắn không say, tối nay dự là quanh người hắn sẽ náo nhiệt lắm, riêng thầy Trương thôi chắc cũng phải hỏi thăm điểm số của hắn đến một trăm tám mươi lần rồi.

 

Diêu Chiếu cũng chẳng biết Mạnh Tư Trình có say thật hay không, nhưng mà cái hình tượng lạnh lùng của người ta xây dựng vững chắc lắm, chưa bao giờ bị sụp đổ cả. Nghĩ nghĩ, Diêu Chiếu lại giải thích thêm một câu thay cho bạn mình: “Cậu ta cũng chẳng phải nhắm vào ai đâu, hoàn cảnh gia đình cậu ta như thế, từ nhỏ đã ghét mấy chuyện tiệc tùng xã giao rồi.”

 

“Lên mạng, lập team chơi game đi! Qua phòng tao!”

 

Một cậu bạn đeo kính hét lên, chắc là chơi game giỏi lắm. Đám con trai nhao nhao hưởng ứng, chen chúc nhau vào thang máy, miệng hô hào “Tao!”, “Cho tao một chân với!”.

 

Khương Nhạc trình độ thì gà mờ mà đam mê thì lớn, cậu ta cũng chen vào theo.

 

Tống Hề Đào bị dòng người cuốn vào thang máy, xui xẻo thế nào bị chen lấn làm rơi mất thẻ phòng trên tay. Đợi mọi người đi ra hết, cậu là người cuối cùng bước ra, bèn cúi xuống nhặt tấm thẻ lên, nhìn thoáng qua số phòng: 788.

 

Cậu quẹt thẻ mở cửa phòng 788, bên trong đèn vẫn sáng. Không phải Khương Nhạc đã đi sang phòng bên cạnh chơi game rồi à? Ai đang ở trong phòng cậu thế nhỉ?

 

Bất chợt, mũi cậu ngửi thấy mùi rượu cực nhẹ, dường như đã bị hơi nước nóng trong phòng tắm làm loãng đi, rồi lại bị mùi hương trái cây của sữa tắm lấn át. Tống Hề Đào vừa xoay người lại đã thấy Mạnh Tư Trình vừa từ trong phòng tắm bước ra, nửa thân dưới quấn một chiếc khăn tắm.

 

Bờ vai, tấm lưng, và cả vùng bụng của hắn đều phủ một lớp cơ bắp mỏng, săn chắc của người trẻ tuổi. Khí chất trên người hắn nằm ở ranh giới giữa một thiếu niên và một người đàn ông trưởng thành, mang theo một loại bình tĩnh lạnh lùng. Tống Hề Đào là dân mỹ thuật, từng vẽ qua cơ thể nam giới, nhưng những người mẫu cậu từng vẽ chẳng ai so bì được với người trước mặt.

 

Cậu nhìn lại tấm thẻ phòng trong tay: 788. Rút tấm thẻ Mạnh Tư Trình đang cắm trong khe ra xem: Cũng là 788 nốt. Không ai đi nhầm phòng cả, nhưng có người cầm nhầm thẻ phòng.

 

Thẻ vừa rút ra, vài giây sau căn phòng cũng chìm vào bóng tối. Tống Hề Đào luống cuống tay chân cắm lại thẻ, đèn lại sáng lên lần nữa.

 

“Xin lỗi nhé.” Cậu thấy hơi áy náy. Mạnh Tư Trình đang bật chế độ “không làm phiền”, thế mà mình lại đi quấy rầy người ta.

 

“Cậu đến rồi à.” Biểu cảm của Mạnh Tư Trình không có vẻ gì là khó chịu, hắn lẳng lặng nhìn chằm chằm Tống Hề Đào một lúc rồi hỏi: “Sữa đậu nành đâu?”

 

Tống Hề Đào ngớ người: “Cái gì cơ?”

 

Mạnh Tư Trình: “Không phải cậu muốn hỏi tôi bài tập Toán sao?”

 

Đến lúc này thì Tống Hề Đào hiểu rồi, Mạnh Tư Trình say thật, không phải giả vờ đâu. Ai đời thi đại học xong rồi còn đi hỏi bài tập nữa chứ!

 

“Không hỏi nữa.”

 

Mạnh Tư Trình vừa mở miệng, Tống Hề Đào đã cảm giác không khí xung quanh lơ lửng toàn là mấy ký hiệu Toán học, chóng mặt quá. Cậu quay lưng định chuồn đi.

 

“Không được.” Mạnh Tư Trình đẩy cửa đóng sầm lại, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng hiện rõ vẻ không thể thương lượng.

 

Tống Hề Đào cố gắng nói lý lẽ: “Thi xong rồi mà.”

 

Ánh mắt Mạnh Tư Trình đảo một vòng, cuối cùng cầm lấy cuốn “Cẩm nang phòng chống lừa đảo” trên bàn lên: “Qua đây.”

 

Tống Hề Đào cũng tò mò muốn xem Mạnh Tư Trình cầm cái tờ rơi chống lừa đảo của công an thì giảng được cái gì, nhưng rất nhanh sau đó cậu đã hối hận xanh cả ruột. Mạnh Tư Trình không cần nhìn đề, đề bài nó khắc sâu trong não hắn rồi. Tống Hề Đào bất giác nhớ tới giáo viên cấp hai của mình, người có hai mươi năm kinh nghiệm đứng lớp, mở miệng ra là: “Tôi nhắm mắt cũng biết cái bài này nằm ở trang mấy, tuần trước vừa mới viết lên chỗ này trên bảng đen xong, thế mà một nửa lớp các anh các chị vẫn làm sai!”

 

Và thật bất hạnh, lần nào Tống Hề Đào cũng nằm trong cái nhóm “một nửa lớp” đó.

 

Chỉ mới lơ đễnh một chút, thế mà Mạnh Tư Trình đã giảng xong một bài rồi. Giọng điệu Mạnh Tư Trình vẫn đều đều không chút phập phồng lên xuống: “Câu thứ hai về Vectơ cậu cũng không biết làm à? Đã luyện tập bao nhiêu lần rồi…”

 

Bài này nghe mang máng thì hình như vừa mới làm xong, Tống Hề Đào vận dụng cái đầu óc không mấy thông minh của mình để load thông tin.

Mạnh Tư Trình bị bệnh chắc luôn! Đề thi Toán hôm kia vừa thi xong mà hắn đã thuộc làu làu rồi! Trí nhớ tốt dùng để làm cái chuyện này hả?

Mà sao hắn biết câu thứ hai cậu không biết làm? Mắt tinh thế, còn soi được cả phiếu trả lời trắc nghiệm của cậu à?

 

“Cái đó… tôi không dò đáp án đâu, tôi đi trước đây.” Tống Hề Đào vừa định bỏ chạy thì bị nắm chặt lấy cổ tay, ấn ngồi phịch xuống ghế.

 

Tống Hề Đào không thoát được, ngồi trên ghế mà mắt cứ láo liên, định ngẩng đầu xem rốt cuộc Mạnh Tư Trình say đến mức nào rồi. Thế nhưng cậu vừa mới cựa quậy một cái, một bàn tay to lớn đã bóp chặt lấy gáy cậu.

 

“Nhìn vào đề đi, câu thứ hai chọn đáp án nào?”

 

Tống Hề Đào nhìn dòng chữ “Cam kết lãi suất cao đều là lừa đảo” trên cẩm nang mà khóc không ra nước mắt: “Quên… quên rồi.”

 

Cả đời này cậu chưa từng nghĩ sẽ có ngày bị người ta cưỡng ép dò đáp án thế này. Bắt cậu nhớ lại đáp án thì ít nhất cũng phải cho cái đề chứ, tự dưng bắt nặn ra thì nặn kiểu gì?

 

Bàn tay sau gáy khẽ siết nhẹ, Tống Hề Đào giật mình thon thót: “A!”

 

Mạnh Tư Trình: “Sai rồi.”

 

Tống Hề Đào hoàn toàn không nghi ngờ tên ma men này nhớ nhầm đáp án, cũng chẳng dám nghi ngờ Mạnh Tư Trình làm sai, cậu chỉ biết bịt chặt tai lại: “Tha cho tôi đi, tôi không muốn nghe nữa đâu!”

 

Mạnh Tư Trình gỡ tay cậu xuống: “Cho hàm số f(x) có tập xác định là R…”

 

Tra tấn, đây đích thị là tra tấn thời hiện đại mà. Cậu nhìn đôi môi mỏng đẹp như nhân vật truyện tranh của Mạnh Tư Trình, dường như bên tai có một lớp màng chân không bảo vệ, âm thanh không lọt vào được, nhưng người cũng không thoát ra nổi. Trong tiềm thức, Tống Hề Đào không dám nói là mình nghe không hiểu. Cậu như một đứa trẻ hiếu động, Mạnh Tư Trình không cho rời khỏi phạm vi cái ghế, cậu bèn đứng phắt lên ghế, cốt để cách xa dây thanh quản của Mạnh Tư Trình một chút.

 

Mạnh Tư Trình vươn tay đỡ lấy đùi cậu, cứ như Tống Hề Đào thực sự là một em bé cần được vịn mới đứng vững vậy. Đầu Tống Hề Đào suýt chút nữa đã chạm trần nhà. Khoảnh khắc bị Mạnh Tư Trình chạm vào, chân cậu run lên bần bật. Giọng nói của Mạnh Tư Trình + Toán học = chất gây dị ứng của Tống Hề Đào. Cái công thức này lại linh nghiệm một lần nữa rồi. Tống Hề Đào cảm thấy đùi mình đang bị dị ứng, cảm giác đó lan dọc khắp cơ thể, khó thở vô cùng.

 

Ngón chân cậu bấu chặt lấy mặt ghế mây mà vẫn run rẩy, thế là cậu sải đôi chân dài, phóng thẳng lên giường, chui tọt vào trong chăn như đà điểu, hy vọng cái chăn dày này có thể ngăn cách được những đáp án thi đại học đang tuôn ra không dứt kia.

 

Tại sao Mạnh Tư Trình lại chấp niệm với việc dạy học cho cậu thế hả trời!

 

Tống Hề Đào chợt nhớ ra, cứ kết thúc mỗi môn thi là lại có một đám đông vây quanh Mạnh Tư Trình để so đáp án, Mạnh Tư Trình chỉ đành kiên nhẫn trả lời từng người một. Có phải bị hỏi nhiều quá nên sinh ra chứng rối loạn căng thẳng (PTSD) rồi không? Say rồi mà vẫn còn kẹt trong cái cảnh tượng đó?

 

Đúng là thiên tài cũng có nỗi khổ của thiên tài mà.

 

Tống Hề Đào bỗng thấy có chút cảm động. Mạnh Tư Trình đúng là người tốt, đam mê giúp đỡ bạn bè, say rồi cũng không quên tình nghĩa bạn bè. Thầy Trương đã dặn phải quan tâm trông chừng lẫn nhau, dù Tống Hề Đào muốn trốn lắm rồi, nhưng người khác thì tụ tập chơi game hết cả, để Mạnh Tư Trình say khướt một mình trong phòng cũng không ổn. Trên tin tức hay đưa tin mấy vụ say rượu rồi bị chất nôn làm tắc thở lắm. Cái đầu thông minh cỡ Mạnh Tư Trình thì nhất định phải luôn luôn được cung cấp đầy đủ oxy mới được.

 

Chăn khách sạn vừa sạch vừa êm, Tống Hề Đào nghe giảng một hồi thì bắt đầu buồn ngủ. Trong lúc cậu đang nghĩ cứ thế này ngủ luôn cũng tốt, thì Mạnh Tư Trình bỗng nhiên thay đổi phương pháp, từ giảng bài độc thoại sang tương tác.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Bài này phải dùng công thức đối xứng hàm số, cậu viết ra đi.”

 

Tống Hề Đào giả vờ ngủ.

 

Mạnh Tư Trình đào cậu từ trong chăn ra, bắt phải mặt đối mặt: “Cái đề này cậu nhất định phải biết làm.”

 

Tống Hề Đào thầm nghĩ, thi xong rồi ba ơi, biết làm cũng có tác dụng quái gì đâu. Nếu cậu mà đến sớm hai ngày ép tôi học thuộc đáp án thì có rớt đầu tôi cũng phải học cho bằng được.

 

“Đại ca ơi, muộn rồi.”

 

Mạnh Tư Trình quỳ trên giường, lẳng lặng nhìn cậu, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước: “Công thức.”

 

Tống Hề Đào bỗng dưng hèn ngay lập tức, cố gắng bới móc trong thùng rác ký ức đã bị dọn sạch ra, ấp a ấp úng đọc một công thức.

 

Mạnh Tư Trình: “Nhớ sai rồi.”

 

Tống Hề Đào lí nhí: “Xin lỗi.”

 

“Không sao.” Mạnh Tư Trình khựng lại một chút, có vẻ rất dễ tính, hắn nhanh chóng chuyển sang câu tiếp theo.

 

Tống Hề Đào mềm mỏng tỏ ra yếu thế: “Bài này khó bỏ bà đi, tôi không muốn làm.”

 

Mạnh Tư Trình tiếp tục khựng lại, bỏ qua câu đó.

 

Tống Hề Đào lanh trí: “Mạnh Tư Trình, câu sau tôi cũng không làm đâu.”

 

Mạnh Tư Trình: “Không được, câu này là câu cho điểm đó.”

 

Quyền trợ giúp bỏ qua chỉ có hai lần, Tống Hề Đào dùng hết sạch rồi, bị giam lỏng trên giường để dò đáp án. Mông cậu như mọc gai, ngồi không yên, cứ muốn làm mấy động tác nhỏ: “Tôi muốn uống nước.”

 

Mạnh Tư Trình lùi xuống mép giường, rót cho cậu một cốc nước.

 

Tống Hề Đào: “…” Còn có cả dịch vụ này nữa hả?

 

Cậu uống từng ngụm nhỏ xíu, uống xong lại bảo: “Tôi muốn đi vệ sinh.”

 

Dường như cậu nghe thấy tiếng thở dài của Mạnh Tư Trình: “Đi đi.”

 

Tống Hề Đào vốn định trốn trong nhà vệ sinh lâu một chút, nhưng nghĩ đến cảnh Mạnh Tư Trình đang ngồi đợi bên ngoài, cậu lại không dám lề mề. Lúc đi ra, cậu cứ dán mắt vào vai Mạnh Tư Trình mà nhìn, coi hắn như người mẫu nam, tai thì nghe Toán nhưng não thì phân tích đường nét mỹ thuật. Phân tích xong hướng đi của cơ vai, lại ngắm nghía bóng đổ của cơ bụng. Cậu không hiểu nổi, rốt cuộc thì Mạnh Tư Trình làm thế nào mà đọc vanh vách các bước giải đề như thế được, trong não hắn chắc phải lắp hai cái bảng đen quá?

 

Tiếng giảng bài ngừng lại hai giây, Mạnh Tư Trình nâng cằm cậu lên: “Có nghe không đấy?”

 

Tống Hề Đào: “Có mà!”

 

Mạnh Tư Trình: “Giảng đến câu nào rồi?”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Mạnh Tư Trình: “Câu đầu tiên của phần tự luận.”

 

Ngay sau đó, Tống Hề Đào được nghe thấy chính xác cái việc mình đã thay sai công thức ngay từ bước đầu tiên của câu tự luận đó như thế nào.

 

Á á á á, rốt cuộc thì đêm nay có để cho người ta sống không đây!

 

Còn nói! Còn nói nữa hả trời?!

 

Tống Hề Đào vươn tay bịt miệng hắn lại: “Cầu xin cậu đó, đừng nói nữa, nói nữa là tôi đến mấy trường liên kết quốc tế cũng trượt luôn bây giờ.”

 

Vẻ mặt Mạnh Tư Trình rất nghiêm túc: “Phải thi được điểm ba chữ số, rồi báo danh vào các trường ở Kinh Thị.”

 

Kinh Thị là thủ đô, nơi đó có hai trường đại học top đầu, chắc chắn Mạnh Tư Trình sẽ đến đó. Thế nhưng với các trường cùng cấp bậc, điểm xét tuyển ở Kinh Thị bao giờ cũng cao hơn các tỉnh khác, thực sự chẳng thân thiện với cái lũ học dốt như cậu chút nào.

 

Tống Hề Đào mím môi, Toán không biết làm là không biết làm, bắt cậu phải làm sao bây giờ, chẳng lẽ tự nặn ra điểm chắc?

 

Bỗng nhiên Tống Hề Đào nảy ra một ý: “Cậu giảng câu cuối cùng của phần tự luận trước đi.”

 

Các bước giải siêu dài, cái loại câu hỏi đánh chết cũng không làm được này chẳng liên quan gì đến cậu cả, nghe cũng đỡ đau lòng.

 

Mạnh Tư Trình: “Được.”

 

Rõ ràng là so với việc giảng mấy câu cơ bản, câu chốt hạ khó nhằn làm Mạnh Tư Trình hưng phấn hơn hẳn, hắn sẽ không dừng lại giữa chừng để bắt Tống Hề Đào tương tác.

 

Công nhận là cũng dễ ngủ phết.

 

Đạo đức của Tống Hề Đào dần dần tuột dốc, đầu cậu cứ gật gù, rồi thử ghé đầu tựa vào vai Mạnh Tư Trình xem sao. Vì Mạnh Tư Trình không cho cậu tựa vào đầu giường nghe giảng vì sợ cậu ngủ quên, nhưng hình như dựa vào người hắn thì hắn lại chẳng có ý kiến gì?

 

Mạnh Tư Trình tắm xong chỉ mặc mỗi cái áo choàng tắm, trong lúc khống chế Tống Hề Đào thì cổ áo đã phanh ra từ lâu. Trán Tống Hề Đào trực tiếp dán vào hõm cổ hắn, hơi thở phả lên xương quai xanh. Sữa tắm của khách sạn này thơm thật, là mùi đào trắng.

 

Mạnh Tư Trình bỗng nhiên nói: “Tôi thấy hơi khó chịu.”

 

Tống Hề Đào mở to mắt, cậu ở lại với Mạnh Tư Trình là vì hắn say, người tửu lượng kém thường hay bị dị ứng cồn, cậu lo Mạnh Tư Trình có phản ứng xấu.

 

“Khó chịu ở đâu?”

 

Mạnh Tư Trình cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở một chỗ.

 

Tống Hề Đào vốn thường xuyên vẽ hình thể người, cậu nhìn theo hướng đó thì thấy những đường nét nhô lên vô cùng bất thường.

 

“…”

 

Ước gì lần sau sự thông suốt của cậu là dành cho môn Toán.

 

Mạnh Tư Trình, cậu thắng rồi.

 

Cậu không hổ danh là Siêu cấp Vô địch, là số 1, giảng câu tự luận khó đến mức tự làm cho mình hưng phấn luôn cơ à.

 

Tống Hề Đào thừa nhận, có đôi khi giải ra một bài toán khó thì cũng sướng thật đấy, nhưng mà đến mức này thì có hơi quá rồi.

 

Chỉ có một lý do duy nhất có thể giải thích được chuyện này: Mạnh Tư Trình yêu Toán học đến phát cuồng mất rồi, hắn chính là kiểu người cao thượng sẵn sàng cống hiến cả đời cho Toán học đây mà!

 

Tống Hề Đào bỗng nảy sinh lòng kính trọng sâu sắc.

 

Cậu vội vàng nắm lấy tay Mạnh Tư Trình, đưa nó đến vị trí cần thiết: “Tạm dừng giải đề, cậu xử lý tình huống phát sinh này trước đi đã.”

 

Mạnh Tư Trình không nói gì, hắn quả thực đã say rồi, não bộ chỉ có thể xử lý những vấn đề đơn giản liên quan đến Tống Hề Đào, ngoài ra, tất cả đều là các yếu tố gây nhiễu cần bị loại bỏ.

 

Tống Hề Đào như được đại xá: “Thế tôi tránh mặt một chút nhé!”

 

Giây tiếp theo, Mạnh Tư Trình ấn tay Tống Hề Đào lên cái yếu tố gây nhiễu kia: “Cậu xử lý đi.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Lúc này thậm chí cậu còn không thể mắng Mạnh Tư Trình giở trò lưu manh, bởi vì Mạnh Tư Trình đang cực kỳ thành khẩn, cực kỳ cấp thiết muốn giảng bài cho cậu, nên mới nhờ cậu loại bỏ cái thứ đang cản trở này. Sao mà trên đời này lại có cái người ý chí kiên định đến mức này cơ chứ, say đến thế rồi mà vẫn muốn giảng bài cho bằng được!

 

Bỏ qua cái thứ đang nằm trong tay, Tống Hề Đào thậm chí còn hơi cảm động một chút.

 

Cơ mà không, không bỏ qua được.

 

Sau một hồi thao tác của Tống Hề Đào, sự việc biến thành màn tra tấn kép. Vốn dĩ cứ nghe Mạnh Tư Trình giảng bài là đầu óc đã trống rỗng, bây giờ Mạnh Tư Trình còn dùng cái giọng điệu phạm quy đó để giảng… Đầu óc Tống Hề Đào không chỉ trống rỗng, mà quá khứ lẫn vạn vật xung quanh đều biến thành một màu trắng xóa. Chỉ có đôi gò má là đỏ bừng, căng mọng như quả đào mật sắp vỡ nước.

 

Khó khăn lắm mới đợi được lúc Mạnh Tư Trình ngủ say, Tống Hề Đào mệt mỏi bò xuống giường, đi cà nhắc, vì duy trì một tư thế lâu quá nên chân hơi tê.

 

Cậu không bao giờ muốn gặp lại Mạnh Tư Trình nữa!

 

Vừa mở cửa ra, cậu đã thấy Khương Nhạc đang hớt hải đi tìm mình khắp nơi.

 

“Đào Tử, mày đi đâu mà không ở trong phòng thế, tao chơi game xong về không thấy mày đâu, làm sợ hết cả hồn!”

 

Tống Hề Đào nhìn thấy thằng bạn cùng bàn thân thiết của mình thì cảm giác như trời sắp sập đến nơi rồi: “Nhạc Nhạc, chắc tao chỉ đỗ được trường hạng hai thôi.”

 

Khương Nhạc: “Thôi mà, vận may khoanh bừa của mày tốt thế cơ mà, biết đâu lại đỗ trường hạng nhất thì sao! Tự tin lên xem nào! Với cả, mày đã dò đáp án đâu mà biết.”

 

Tống Hề Đào mặt mày đầy vẻ tang thương: “Dò rồi.”

 

Khương Nhạc: “Hả?”

 

Tống Hề Đào: “Mạnh Tư Trình cưỡng ép tao dò đáp án!”

 

Khương Nhạc: “Hả?!” Trên đời này còn có chuyện thảm khốc vô nhân đạo thế này sao?

 

Tống Hề Đào phẫn nộ: “Đáng ghét, tao không muốn gặp lại cậu ta nữa đâu.”

 

“Mấy giờ rồi?”

 

“Một giờ sáng.”

 

Tống Hề Đào nghe xong càng tức tối hơn. Bốn tiếng đồng hồ! Tính ra thì bằng thời gian hai môn thi cộng lại đấy, chưa bao giờ cậu bị môn Toán hành hạ một lèo bốn tiếng như thế cả.

 

Mạnh Tư Trình là thánh sống phương nào thế không biết? Không thu tiền mà còn dạy nhiệt tình thế cơ à?!

 

Hết chương 3.

 

Chương 3: Cậu Không Bao Giờ Muốn Gặp Lại Mạnh Tư Trình Nữa

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên