Chương 4: Mạnh Tư Trình, Tôi Nghi Là Cậu Có Người Trong Mộng Rồi
Năm đó, Mạnh Tư Trình là người duy nhất trong cả tỉnh đạt điểm tuyệt đối môn Toán. Còn Tống Hề Đào thì trầy trật cán mốc 97 điểm môn Toán, suýt chút nữa thì chạm ngưỡng con số 100, tính ra thì tổng điểm kém Mạnh Tư Trình đúng 250 điểm.
Lúc tra được điểm, Tống Hề Đào nước mắt lưng tròng, hồi cậu bước ra khỏi phòng Mạnh Tư Trình cứ tưởng mình trượt chỏng vó rồi. May mắn thay, nhờ có bí kíp “không biết làm cũng có điểm” ở phần tự luận mà học sinh giỏi truyền thụ, cậu đã lật ngược thế cờ.
Ba mẹ Tống thì mừng như bắt được vàng, bởi lẽ bốn tháng trước con trai họ thi Toán được có 47 điểm! Giờ tổng điểm cộng với thành tích thi năng khiếu Mỹ thuật xuất sắc, Tống Hề Đào hoàn toàn có thể chọn một trường đại học ngon lành.
Tống Hề Đào đang hí hửng, cả nhà đang xúm lại nghiên cứu nguyện vọng thì cái nick chim cánh cụt (QQ) xám ngoét bao lâu nay bỗng nhiên sáng đèn, gửi tới mã số của tám trường đại học.
[Cân nhắc xem.]
Tống Hề Đào nhìn qua, không có mấy trường hot ở Kinh Thị hay Hải Thị, ngược lại toàn là mấy trường trọng điểm ở phía Nam. Với cái điểm số này của cậu, nộp vào trường thủ đô chỉ đỗ được hệ chính quy bình thường, nhưng nếu đi tỉnh khác thì có khả năng vớt được trường xịn.
Tống Hề Đào chép lại mã trường, mang ra cho ba xem: “Ba ơi, khỏi nghiên cứu nữa, xem cái này đi.”
Ba Tống tra điểm chuẩn mấy năm trước, bốn trường đầu đều có hy vọng đỗ vớt, bốn trường sau thì chắc chắn qua điểm sàn.
“Được đấy con trai, con bỏ tiền thuê người tư vấn điền nguyện vọng à?”
Nghe đồn mấy trung tâm xịn xò tư vấn một lần lấy mấy nghìn tệ, chuyên nghiệp hay không chưa thì biết, nhưng đắt thì rõ là đắt.
Tống Hề Đào gãi gãi gáy: “Có một bạn học tham khảo giúp con đấy.”
Tống Quắc: “Thế mời bạn ấy đến nhà ăn cơm đi?”
Tống Hề Đào: “Cậu ấy bảo bận, không ở Hải Thị nữa rồi.”
Có lẽ là đi đâu làm thêm kiếm học phí chăng? Tống Hề Đào cũng ngại hỏi kỹ, vì học sinh giỏi là người có lòng tự trọng rất cao, mãi chẳng chịu nhận thêm thù lao.
Tống Hề Đào chỉ đành nhắn lại một câu: “Sau này có việc gì mà tôi giúp được thì cậu cứ lên tiếng nhé, chỉ cần không phạm pháp thì dù có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng tôi cũng không từ chối đâu!”
Tháng Chín, Mạnh Tư Trình Bắc tiến theo học khoa Toán tại một trường đại học top đầu, Tống Hề Đào xuôi về Nam học khoa Mỹ thuật tại một trường trọng điểm của tỉnh. Quả thực là may mắn vô cùng, thi thiếu một điểm thôi là trượt thẳng cẳng.
Trường Tống Hề Đào học là một trường Sư phạm có bề dày lịch sử lâu đời, chỉ tiếc là cái ký túc xá cũng có bề dày lịch sử y chang. Phòng sáu người, giường tầng. Tống Hề Đào vừa đi học, vừa tranh thủ lúc rảnh rỗi lập một cái tài khoản tên là “Mao Đào” để đăng tranh mình vẽ, dần dà cũng tích lũy được một lượng người hâm mộ.
Một hôm, có nhà xuất bản chìa cành ô liu, mời cậu hợp tác vẽ truyện tranh cùng với một biên kịch rất có tiếng. Biên kịch đó tên là Thời Lưu, biệt danh là Thạch Lựu. Tống Hề Đào từng đọc truyện tranh do anh ta phụ trách kịch bản, phải nói là cốt truyện và phân cảnh đều là đỉnh của chóp.
Tài khoản Mao Đào của Tống Hề Đào không lộ mặt, cũng chẳng chăm chút kỹ lưỡng, lượng fan chỉ bằng số lẻ của đối phương, chẳng hiểu sao người ta lại vớt được cậu giữa biển người mênh mông này. Đối phương quả là có mắt nhìn, Tống Hề Đào rất tự tin vào kỹ năng vẽ của mình, cũng chẳng nghĩ nhiều, thấy chia lợi nhuận bản quyền hợp lý, gửi hợp đồng cho đứa bạn học Luật xem qua thấy ổn là hí hửng ký luôn.
Cậu bắt đầu vẽ bộ “Bề Ngoài Quân Thần”. Vì kịch bản ra rất chậm nên Tống Hề Đào cũng không bị ép tiến độ, vừa học vừa làm thêm ngon ơ. Thấm thoắt đã ba năm, “Bề Ngoài Quân Thần” mới ra được tập thượng và tập trung, đang đăng dài kỳ tập hạ. Cốt truyện quyền mưu kịch tính cùng nét vẽ sắc sảo, tuyệt đẹp đã giúp bộ truyện tranh này nổi như cồn chỉ sau một đêm.
Tống Hề Đào kiếm được một khoản phí bản quyền kha khá, ngày ngày cắm đầu vẽ vời, đam mê kiếm tiền. Có một hôm, khi cậu đang ngồi bên bàn làm việc chạy deadline cho kịp tiến trình bản vẽ, thì cậu bạn cùng phòng nằm đối diện là Lương Dịch bỗng giật mình tỉnh giấc giữa đêm, thốt lên một câu “Ôi vãi chưởng!”.
Tống Hề Đào: “Sao thế?”
Mặt mày Lương Dịch tái mét: “Tao mơ thấy tao đang trong phòng thi Toán đại học, nhìn sin, cos mà tao chả hiểu cái mô tê gì, xuyên không về quá khứ chắc đời tao tàn mất!”
Tống Hề Đào cũng cảm thán, đáng sợ thật đấy, cậu cũng đã ba năm rồi không động đến Toán.
Lương Dịch khuyên cậu đi ngủ: “Đừng thức khuya nữa Đào Tử à, giờ đang có mốt đột tử rồi trọng sinh đấy, quay về hồi lớp 12 là mày toang luôn.”
Ôi, vãi thật, cái tên nhóc Lương Dịch này đúng là biết cách dọa người. Tống Hề Đào bỗng thấy mình tim đập chân run, vội vàng lăn long lóc leo lên giường, nhắm mắt lại. Nhưng trước mắt cậu lại hiện lên đáp án mấy câu trắc nghiệm Toán năm nào.
“…”
Mặc dù đề bài thì chịu chết không nhớ, nhưng mấy cái đáp án A, B, C, D nó như in sâu vào não bộ vậy. Nếu mà lỡ có trọng sinh thật thì hình như cũng có chút lợi thế mà nhỉ?! Khoan đã, bản thân việc “vẫn còn nhớ” hình như còn đáng sợ hơn là quên đi ấy chứ. Tống Hề Đào ôm mặt, lăn qua lăn lại trên giường, tiếc là giường bé quá, tạo cho người ta cái cảm giác chật chội không lối thoát y như ba năm về trước.
Cái tên Mạnh Tư Trình này tẩy não người ta ghê gớm thật.
……….
Mùa hè đại học năm thứ ba sắp kết thúc, vào một buổi chiều thứ Bảy, cái nắng như thiêu như đốt liếm qua khắp miền Nam, Nam Thành nơi Tống Hề Đào đang sống liên tục nhận cảnh báo nhiệt độ cao. Cái điều hòa mới xuất xưởng được ba năm đã chạy yếu xìu như bị hư thận, cả tòa nhà cứ vang lên tiếng ong ong, bỗng nhiên, thế giới xung quanh im bặt trong chốc lát, ngay sau đó là những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên từ khắp mọi ngóc ngách.
Toàn bộ khu sinh hoạt bị mất điện, còn thời gian có điện lại thì chưa rõ.
Tống Hề Đào đang ngủ trưa trong hơi mát còn sót lại của điều hòa, đắp cái chăn mỏng mùa thu, dần dần bị nóng đến tỉnh cả ngủ. Mồ hôi từ thái dương chảy xuống gò má trắng hồng, trông cậu như quả đào vừa được rửa qua nước. Cậu mồ hôi nhễ nhại tỉnh dậy, nhìn thông báo trong nhóm chat, đã mất điện được một tiếng rồi. Tối nay còn phải vẽ, cậu nhất định phải tìm một chỗ có điều hòa. Tống Hề Đào mở ứng dụng đặt phòng khách sạn, định vị quanh trường học toàn một màu xám xịt. Đối thủ ra tay nhanh quá, phòng ốc bị người ta đặt sạch sành sanh rồi.
Cậu thoát ứng dụng, định chuyển sang Wechat hỏi xem thằng bạn cùng phòng nào đặt được phòng chưa để qua xin một chỗ ngủ ké. Bỗng một tin nhắn nhóm nhảy ra còn nhanh hơn.
[Hội Cựu Học Sinh Trường Số 7]
Khóa của Tống Hề Đào có lập một nhóm những người học đại học ở Nam Thành, hồi năm nhất mới nhập học có ăn với nhau một bữa cơm, sau đó thì chìm nghỉm.
Diêu Chiếu: [7 giờ tối nay, nhà hàng Kim Phủ, tôi bao trọn gói sinh nhật tôi nhé, nể mặt thì đến nhé, ăn uống ngủ nghỉ bao hết ha.]
[Sinh nhật chỉ muốn đón cùng đồng hương thôi, nhớ nhà quá, huhu.jpg]
[Bao lì xì]
Diêu Chiếu à, Diêu Chiếu thì cậu biết, hình như đang học Quan hệ Quốc tế, năm tư này chuẩn bị đi du học trao đổi ở nước ngoài thì phải. Hồi cấp ba Diêu Chiếu đã rất thích mời bạn bè đi ăn, Tống Hề Đào từng ăn cơm của cậu ta ở căng tin nên mới có giao tình.
Tống Hề Đào tiện tay bấm vào bao lì xì, 86.6 tệ, tổng số tiền có hai trăm, hôm nay cậu là “Vua may mắn” rồi.
Bình thường trời nắng chang chang thế này Tống Hề Đào lười ra đường lắm, nhưng hôm nay là tình thế bắt buộc, cậu lập tức lên tiếng trong nhóm.
[Chúc mừng sinh nhật, tôi tới liền!]
Diêu Chiếu dễ nhớ nhà thế này, năm tư đi nước ngoài chắc vất vả lắm đây. Trên đường đi, Tống Hề Đào tiện tay mua một cái tai nghe làm quà, đến nhà hàng vừa đúng 5 giờ, tiệc vẫn chưa bắt đầu. Cậu ngồi ở sảnh tầng trệt nhà hàng, gọi trước một bát sữa chua trân châu đường đen vị đào, tận hưởng điều hòa mát rượi, lôi máy tính bảng ra, cúi đầu hí hoáy vẽ.
Tháng Sáu đang là mùa đào chín, Tống Hề Đào cứ vẽ một nét lại ăn một miếng đào tươi, đi nét được hai tiếng đồng hồ, cậu liếm liếm khóe môi, vừa đẹp, thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi ăn cỗ, phải ăn chút gì mặn mặn mới được.
Diêu Chiếu cùng ba người bạn cấp ba khác đi vào, báo tên với lễ tân: “Có thể lên món được rồi.”
Vì là lời mời ngẫu hứng nên người đến không nhiều, Diêu Chiếu bảo: “Ai tối nay ở lại thì qua đây đặt phòng nhé.”
Hai người bạn bảo ngày mai trường có việc, ăn xong phải về luôn. Ngủ khách sạn thì sướng thật đấy, nhưng sáng mai ngủ dậy lại phải đội nắng về trường, thà tối nay tranh thủ lúc trời mát về luôn cho lành.
“Tôi!” Tống Hề Đào liếc nhìn nhóm chat, trường vẫn chưa có điện, đã ra đến trung tâm thành phố rồi cậu cũng lười về lắm, thế nên rút chứng minh thư ra đưa cho Diêu Chiếu, cậu ta đặt ba phòng đơn.
Cả nhóm lên lầu vào phòng riêng ăn cơm, mấy người này toàn là thành phần hướng ngoại tếu táo, nhao nhao hỏi bí quyết giữ gìn thanh xuân của Tống Hề Đào. Thời gian đúng là con dao mổ lợn, có mấy người mới năm ba, ngày nào cũng cày game đêm hôm, trông đã phong trần sương gió lắm rồi.
Tống Hề Đào nghiêm túc đáp: “Không chơi game.” Vì cậu có biết chơi đâu.
Cậu đưa món quà đã gói ghém cẩn thận cho Diêu Chiếu, chân thành nói: “Chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”
Diêu Chiếu vui vẻ nhận lấy: “Người đến là vui rồi, còn quà cáp gì nữa, để tôi xem nào.”
Cậu ta cúi đầu nhìn hình vẽ chibi đơn giản trên bao bì, là hình nhân vật truyện tranh của cậu ta, trông sinh động vô cùng, nhìn cái là nhận ra ngay: “Tôi thích lắm.”
Bọn họ vừa ngồi xuống, nhân viên phục vụ đã bắt đầu bưng món lên, vài phút sau bàn tiệc đã đầy đủ.
“Món đã lên đủ, chúc quý khách ngon miệng.”
“Diêu Chiếu, còn ai nữa không?” Có người hỏi.
Diêu Chiếu ậm ờ một tiếng, bảo: “Mọi người đói rồi, cứ ăn trước đi.”
Tống Hề Đào dán mắt vào đĩa thịt ba chỉ chiên giòn, nghe thấy được ăn rồi liền đeo găng tay vào. Miếng ba chỉ to bản, chắc thịt, ăn không thì hơi ngấy, phải cuốn thêm lá xà lách, chấm ít nước sốt, cuộn thành một cuốn rau to bằng nửa nắm đấm. Cậu thỏa mãn cắn một miếng to, cậu thích thịt ba chỉ chiên, nhưng đồ ăn ship quanh trường toàn là gà rán, vị thịt nó khác hẳn.
Đúng lúc này, cửa phòng riêng bị gõ hai cái, người đến muộn đẩy cửa gỗ bước vào.
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”
Trong đầu Tống Hề Đào lúc này toàn là tiếng nhai thịt ba chỉ với xà lách giòn tan rôm rốp, tập trung cao độ hưởng thụ, chỉ láng máng cảm thấy giọng nói này nghe quen quen.
Phòng riêng là bàn mười người, ngồi có 6 người, giữa mỗi người đều có ghế trống. Người mới đến đi thẳng tới chỗ ngồi giữa Diêu Chiếu và Tống Hề Đào, vóc dáng cao lớn khiến không gian bỗng chốc trở nên chật chội, mấy người kia vội vàng dịch ghế nhường chỗ.
Tống Hề Đào nuốt miếng thịt xuống, cười híp mắt quay đầu lại, đập ngay vào mắt là khuôn mặt ngày càng điển trai lạnh lùng của Mạnh Tư Trình.
Hả?
Mạnh Tư Trình không phải đang ở Kinh Thị sao? Ở tận phía Bắc cơ mà! Hắn với Diêu Chiếu thân nhau đến thế à? Cất công chạy xuống tận phương Nam mừng sinh nhật cậu ta?
Chuyện lần trước ở khách sạn…. Mạnh Tư Trình tỉnh rượu rồi có còn nhớ không nhỉ?
Chắc là bị đứt đoạn ký ức rồi nhỉ?
Sống lưng Tống Hề Đào cứng đờ, không dám nhìn thẳng vào mắt Mạnh Tư Trình.
Diêu Chiếu đứng dậy, vỗ vai Mạnh Tư Trình: “Lâu lắm rồi mọi người không gặp nhau, hôm nay cũng khéo, Mạnh Tư Trình đến thành phố mình tham gia cuộc thi, có kết quả chưa? Có phải giải nhất không?”
“Cuộc thi? Có phải là cuộc thi Thử thách năng lực Toán học không?” Lâm Phi Lưu, cũng là dân chuyên Toán, cảm thán: “Top 100 toàn quốc mới được vào chung kết, tôi trượt vỏ chuối rồi.”
Hoàng Hạo học Khoa học máy tính cũng có nghe qua cuộc thi này: “Bình thường thôi, dù sao cũng không phải thi Toán thuần túy, trọng tâm là thi Toán và Thuật toán mà.”
Đây không phải cuộc thi cấp quốc gia, nhưng có các tập đoàn công nghệ lớn đứng sau chống lưng để săn nhân tài, mấy người đứng đầu sẽ được tuyển thẳng vào bộ phận Nghiên cứu và Phát triển của các tập đoàn đó. Người khác thi có thể vì suất tuyển thẳng kia, nhưng Mạnh Tư Trình mà cũng chịu lặn lội đường xa xuống phương Nam tham gia chung kết một cuộc thi thương mại ư?
Diêu Chiếu nghi hoặc nhìn Mạnh Tư Trình. Trưa nay cậu ta mới biết Mạnh Tư Trình đến đây, nghe bảo Mạnh Tư Trình cần ở lại một đêm nên mới rủ đi ăn cùng. Cậu ta tưởng Mạnh Tư Trình không thích đông người nên không dám gọi ai khác, nào ngờ Mạnh Tư Trình lại nhớ hôm nay là sinh nhật cậu ta, còn đề nghị rủ thêm bạn học trường số 7. Diêu Chiếu cảm động muốn chết.
Mạnh Tư Trình giải thích ngắn gọn: “Gần đây có chút hứng thú với thuật toán.”
Tống Hề Đào ngẩn người, hóa ra là đến để đi thi.
Hoàng Hạo: “Mệt lắm nhỉ? Tôi nghe nói phải thi liền sáu tiếng đồng hồ.”
Tống Hề Đào vừa tưởng tượng ra thôi đã thấy Mạnh Tư Trình ngày càng đáng sợ. Sáu tiếng, tính ra còn nhiều hơn bốn tiếng đêm hôm đó tận hai tiếng.
Lâm Phi Lưu như được sống lại thời cấp ba, nhìn thấy Mạnh Tư Trình là không nhịn được muốn thọ giáo: “Câu cuối vòng sơ loại cậu thiết kế thuật toán thế nào vậy? Tôi chẳng có chút manh mối nào cả.”
Mạnh Tư Trình ngẫm nghĩ một chút rồi nói sơ qua về hướng giải quyết.
Dân kỹ thuật tụ tập là như thế này hả trời? Tống Hề Đào đúng là phục sát đất. Cậu tha thứ cho việc Mạnh Tư Trình cưỡng ép cậu so đáp án lúc say rồi, hóa ra việc nhớ đáp án là chuyện thường ngày như ăn cơm đi ngủ của hắn.
Tống Hề Đào gặm miếng thịt ba chỉ giòn rụm, trông như người nhà đi ăn ké, tai không thèm nghe chuyện thi cử, một lòng chỉ hướng về đĩa thịt heo mà thôi.
May mắn thay, Diêu Chiếu cũng nghe hết nổi nữa, bèn sai lễ tân mang bánh kem lên. Bánh sinh nhật của Diêu Chiếu thế mà lại là hình quả đào trường thọ to đùng, trắng trắng hồng hồng, tròn trịa ngộ nghĩnh, cái chóp đào trông sống động y như thật, tạo hình càng đơn giản thì càng thử thách tay nghề phết kem của thợ làm bánh.
Diêu Chiếu chép miệng: “Mẹ tôi đặt bánh cho tôi đúng là gu thẩm mỹ bất hủ.”
“Ai chụp cho tôi tấm ảnh cầu nguyện cái đi.”
Lâm Phi Lưu và Hoàng Hạo rục rịch: “Để tôi!”
Diêu Chiếu chỉ vào Tống Hề Đào: “Không chơi với kỹ thuật chụp ảnh của trai thẳng nha, Đào Tử, cậu chụp đi, bố cục đẹp một chút đó.”
Tống Hề Đào chưa học nhiếp ảnh bao giờ, nhưng bố cục thì cũng biết chút ít, chụp cho Diêu Chiếu một tấm ảnh rất mood bên cạnh quả đào trường thọ.
Nghi thức xong xuôi, Diêu Chiếu cắt bánh dọc theo đường giữa quả đào, cốt bánh bên trong đầy ắp trân châu giòn, trân châu đen, nho khô, xoài miếng, theo đường cắt trào cả ra ngoài. Tống Hề Đào mím môi chờ chia phần, cậu siêu thích cái kiểu kết hợp topping này, thêm ly trà sữa đá nữa thì tuyệt vời ông mặt trời.
Diêu Chiếu chia bánh xong: “Mọi người uống rượu không, tôi có gửi một chai rượu ở đây, hôm nay xử lý luôn.”
Mạnh Tư Trình vừa định đề nghị đổi sang trà sữa đá, Diêu Chiếu đã phán luôn: “Cậu không phải uống, cậu uống nước trái cây đi.”
Tống Hề Đào cũng muốn uống nước trái cây, nhưng tửu lượng cậu không tệ, nếu không uống giọt nào thì không nể mặt chủ tiệc quá, Diêu Chiếu đã có lòng mời rượu quý, kiểu gì cũng phải tiếp một ly.
“Tôi cũng uống chút rượu.”
Mọi người chạm ly một cái, Diêu Chiếu mở lời: “Năm ba cả rồi, mọi người có dự định gì chưa? Ở lại Nam Thành hay về Hải Thị?”
Tống Hề Đào nhìn mũi, mũi nhìn tim, quyết không phải người đầu tiên phát biểu, cậu cảm giác được Mạnh Tư Trình liếc nhìn mình một cái.
Hoàng Hạo mở bát trước, ngấm ngầm khoe khoang mình có bạn gái: “Bạn gái tôi là người ở đây, tôi ở lại đây tìm việc.”
Lâm Phi Lưu thì bảo: “Chắc là tôi sẽ cố gắng để được xét tuyển thẳng lên cao học tại trường luôn.”
Một người bạn khác mà Tống Hề Đào không quen mặt thì bảo: “Xem công ty nào nhận đã, tôi đến thành phố nào cũng được.”
Địa điểm làm việc chốt xong, thoát khỏi cái mác sinh viên là mỗi người một ngả, về cơ bản thì tình bạn cũng tan đàn xẻ nghé.
Diêu Chiếu than vãn: “Không phải chứ? Không có ai chắc chắn về Hải Thị à? Mạnh Tư Trình, cậu kiểu gì cũng phải về kế thừa gia nghiệp chứ?”
Mạnh Tư Trình khẽ “ừ” một tiếng, khóe mắt liếc nhìn Tống Hề Đào: “Có lẽ vậy.”
Diêu Chiếu lại quay sang hỏi Tống Hề Đào: “Còn cậu? Chắc chắn là cậu về chứ? Cậu cũng cực kỳ quyến luyến gia đình giống tôi mà.”
Nhà Tống Hề Đào ở Hải Thị, có ba mẹ có em gái, đương nhiên là muốn về rồi, nhưng chẳng hiểu sao lúc này cậu lại thấy căng thẳng vô cùng, cứ sợ có điểm nào đó trùng lặp với Mạnh Tư Trình sẽ khiến hắn gợi nhớ lại cái cảnh tượng “tay trong tay” thì chết dở: “Tôi… tôi rất thích khí hậu ở đây.”
Nói xong, má cậu nóng bừng như lửa đốt.
Có trời mới biết, cậu ghét cay ghét đắng cái mùa hè nóng nực nhớp nháp ở phương Nam này. Mạnh Tư Trình khẽ rũ mắt như đang suy nghĩ điều gì đó.
Hoàng Hạo khoe khoang tình yêu xong, thấy chẳng ai ghen tị bèn hỏi: “Các cậu không cân nhắc đến yếu tố người yêu à?”
Lâm Phi Lưu gắt: “Khoe lần nữa là tôi đi làm kẻ thứ ba, chen chân vào đập chậu cướp hoa đấy.”
Hoàng Hạo: “Hahaha, tôi chỉ hỏi thế thôi mà, cơ mà này, các cậu ai cũng đẹp trai hơn tôi mà sao vẫn ế chỏng chơ thế, vô lý thật đấy, Mạnh Tư Trình, cậu là vô lý nhất đấy.”
Diêu Chiếu đảo đôi mắt hồ ly: “Mạnh Tư Trình, tôi nghi cậu có người trong mộng rồi, đúng không?”
Mạnh Tư Trình: “…”
Diêu Chiếu: “Á đù, cậu ta không phủ nhận ngay lập tức kìa!”
Diêu Chiếu: “Cậu có thật rồi à?!”
Mạnh Tư Trình: “Không có.”
Diêu Chiếu: “Còn định lừa anh em à, đại học không yêu thì đợi đén bao giờ mới yêu, nếu không phải tôi sắp đi nước ngoài không muốn yêu xa thì tôi cũng yêu lâu rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Hai năm nữa đi.”
Diêu Chiếu ghé sát lại thì thầm trêu chọc: “Hai năm nữa cơ à, con số chính xác ghê nhỉ, bộ có kế hoạch chung thân đại sự gì hả?”
Mạnh Tư Trình phủ nhận: “Không có, hai mươi tuổi vẫn chưa thể quyết định được cuộc đời sau này sẽ sống thế nào đâu.”
Hắn không thể, mà cậu cũng không thể.
Hết chương 4.
