Chương 3: Tiền truyện 3 – Thiên Mệnh Khó Trái

Chương 3: Tiền truyện 3 – Thiên Mệnh Khó Trái

 

Nước Chung Ly có một Thừa tướng, Tam Tôn và Tứ Phủ. Một Thừa tướng là người đứng đầu, quản lý mọi việc triều chính, thăng quan giáng cấp bá quan, phò tá đế vương.

 

Ngoài ra, các quần thần đều nhìn vào Tam Tôn. Thái Sử cai quản lễ nghi tông pháp; Thái phó quản lý việc đào tạo và tuyển chọn nhân tài, đồng thời quản hạt cả Thái Học Tự, từ hoàng tử, công tước, con cháu quan lại, cho đến số ít sĩ tử thôn quê, đều theo đó mà học tập; ngoài ra còn có Thái Bảo, quản lý chính sự, sổ sách ruộng đất, hộ tịch….

 

Tiếp đến là Tứ Phủ, quyền hạn trách nhiệm rõ ràng. Một là Thiên Ti Phủ, quan sát sao trời, sửa đổi lịch pháp, đồng thời bói toán, diễn dịch, quan sát thiên tượng định thời tiết, mọi việc đều thuộc quyền quản hạt của phủ này; hai là Thiếu Ti Phủ, cai quản các việc riêng của hoàng đế; ba là Chính Ti Phủ, quản hạt ngoại giao với các nước, giao thương qua lại, các việc tiến cống dâng lễ….; bốn là Luật Ti Phủ, chuyên lấy luật pháp, hình án tố tụng, thanh tra trên dưới làm nhiệm vụ chính, phạm vi quản hạt rộng khắp, nhận lệnh từ thiên tử.

 

Lúc này, Chung Ly Dao đang xem danh sách ghi chép chức vụ quyền hạn của bá quan, y bỗng thốt lên đầy hứng thú: “Vị Hoài Lệnh Chi của Thiên Ti Phủ này, con người này khá thú vị. Trẫm từng có vài lần gặp mặt hắn ta ở Thái Học Tự, không ngờ tuổi còn trẻ mà nay đã giữ chức quan nhị phẩm rồi.”

 

Đức An đứng hầu một bên, cười nói: “Nghe nói Thiên Ti Phủ nhiều người tài giỏi, am hiểu kỳ học, giỏi diễn dịch thiên tượng, bói toán hung cát, hẳn là Hoài Thiên Ti nhất định có chỗ hơn người.”

 

“Đức An, ngươi có nhớ ở Thái Học Tự từng có một người, bẩm sinh mắt có dị sắc, lần đầu gặp Trẫm liền khấu đầu không đứng dậy không?”

 

“Nô tài nhớ, chủ tử gia hỏi hắn ta có ý gì, nhưng người này chỉ quỳ dưới đất không nói.” Đức An nhớ lại một chút, kinh ngạc nói: “Lẽ nào người này chính là Hoài Thiên Ti?”

 

“Chính là hắn ta.” Chung Ly Dao cười nói: “Việc Tiên hoàng nhập lăng cùng với các nghi lễ tế tự vẫn chưa định được giờ, Trẫm quả thực nên gặp hắn ta một lần.”

 

Đức An hỏi: “Chủ tử gia muốn gặp trước, có cần truyền dụ triệu kiến ngay không ạ?”

 

“Không cần, người này hành sự kỳ quái, Tiên hoàng triệu kiến cũng có lúc cáo bệnh, lại không mặc triều phục, không hành đại lễ, Trẫm cũng có nghe qua.” Chung Ly Dao nói: “Chuẩn bị kiệu, Trẫm muốn đích thân đến Thiên Ti Phủ.”

 

Đức An lĩnh chỉ, kiệu đi qua ba điện, thị tòng có hơn mười người, đã quá giờ Ngọ.

 

Trong Thiên Ti Phủ, các loại máy móc khí cụ vận hành chính xác, ở giữa là một Hỗn thiên nghi được chạm khắc tinh xảo, ba vòng kim loại xếp chồng giao nhau, trên đó có khắc vạch chia độ dày đặc, hai vòng trong cùng lần lượt xoay chuyển chậm rãi theo thứ tự.

 

Trong sân hai bên treo nhật quỹ, đồng hồ nước, để ghi lại thời gian ngày đêm, đi qua sân này, ở giữa có một hỗn tượng nghi vận hành bằng nước, dùng sức nước làm động lực, hỗn thiên nghi, hỗn tượng nghi, cơ cấu báo giờ hợp thành một thể tự nhiên. Những vật khổng lồ này đều có công dụng kỳ diệu, nhìn vào cảm thấy vô cùng chấn động.

 

“Lúc nhỏ trẫm đã từng đến đây, khi đó chưa có vẻ quy mô khí thế như vậy,” Chung Ly Dao đưa mắt nhìn quanh, nói: “Thời Tiên hoàng tại vị, ngài đã từng ba lần hạ lệnh tu sửa xây dựng phủ này, quả nhiên bây giờ càng thêm bề thế.”

 

“Tiên hoàng thánh minh,” Đức An đứng hầu một bên, “Nô tài nghe nói trận lụt năm Thiên Bảo thứ bảy, trận động đất năm Thiên Bảo thứ mười, đều do Thiên Ti Phủ dự đoán trước, mới có thể phòng xa, bảo toàn tính mạng cho dân chúng.”

 

Chung Ly Dao gật đầu, nói một tiếng: “Đúng vậy.”

 

Đang nói chuyện, Hoài Lệnh Chi đã nhận được lệnh tiếp giá, vội vàng ra đón. Chỉ thấy y mặc thường phục màu xen kẽ, đai xanh áo tím, eo và cổ đeo hai hàng chuông bạc, mắt dị sắc da trắng như tuyết, tướng mạo hơn người.

 

Vốn nghe nói người này không hành đại lễ, nào ngờ hắn ta vừa bước ra khỏi cửa điện, còn cách năm bước đã lập tức cung kính khấu đầu sát đất. Lúc cúi người, vạt áo bay phất phới, chuông bạc khẽ vang, mang theo vài phần khí chất huyền bí của đạo gia.

 

Chung Ly Dao chắp tay sau lưng, đứng nhìn người đang quỳ từ xa, lại mỉm cười hỏi: “Hôm nay không phải ngày nghỉ, sao Hoài khanh không mặc quan phục?”

 

Dường như Hoài Lệnh Chi không hiểu, ngẩng đầu nhìn Chung Ly Dao.

 

Đệ tử bên cạnh ra đón vội nói: “Xin tân quân thứ tội, Tiên hoàng thương xót Thiên Ti Phủ, nên mới ban đặc ân này.”

 

“Nếu đã vậy,” Chung Ly Dao cười nói: “Hoài khanh không cần đa lễ, đứng dậy đi.”

 

“Thiên nhân đích thân giá lâm, thần đang có việc quan trọng muốn bẩm báo.” Hoài Lệnh Chi đứng dậy, nghiêng người dẫn đường: “Lúc này đã bày biện xong quẻ bói và bản phác thảo diễn, mời ngài theo thần vào nội đình.”

 

“Ồ?” Chung Ly Dao mỉm cười: “Hoài khanh biết Trẫm sẽ đến sao?”

 

“Thánh quang của Thiên tử chiếu rọi, chờ đến hôm nay, không giấu gì Bệ hạ, thần đã chờ đợi từ lâu.” Hoài Lệnh Chi mời y vào trong trướng, cho người hầu hai bên lui ra.

 

Đức An định nói, nhưng Chung Ly Dao đã xua tay, ra lệnh cho mọi người lui xuống.

 

Trong chốc lát, sau rèm chỉ còn lại hai người đối diện nhau, đợi Chung Ly Dao ngồi xuống, Hoài Lệnh Chi quỳ ngồi đối diện, chỉ cách một chiếc bàn, trên bàn cát năm màu chất đống nhấp nhô, bàn bói toán quẻ tượng đã hiện điềm lành.

 

Hoài Lệnh Chi nói: “Ngài có biết ‘Tam Nguyên Kiếp’ không?”

 

“Có nghe qua đôi chút, là ba năm một kiếp nạn, hoặc thiên tai hoặc nhân họa.”

 

“Năm Thiên Bảo thứ mười ba, hoàng đế băng hà, suy ngược lại, năm Thiên Bảo thứ mười động đất, năm Thiên Bảo thứ bảy lũ lụt, năm Thiên Bảo thứ tư nạn châu chấu, đây là nhân quả của việc Tiên hoàng ba lần cho tu sửa Thiên Ti Phủ.” Hoài Lệnh Chi ngồi ngay ngắn, ngẩng đầu nhìn hoàng đế: “Thiên Bảo năm đầu hạn hán lớn, những Tam Nguyên Kiếp này, không gì là không ứng nghiệm.”

 

Chung Ly Dao hơi dừng lại: “Năm đổi niên hiệu, lại chỉ cách có một năm.”

 

“Hoành Trị năm thứ mười một, Kính Trinh Hoàng hậu băng hà, Tiên hoàng vô cùng đau buồn, nên đổi niên hiệu thành Thiên Bảo, từ đó là năm Thiên Bảo đầu tiên,” Hoài Lệnh Chi đột nhiên im lặng.

 

Thì ra Kính Trinh Hoàng hậu này chính là mẹ ruột của Chung Ly Dao, Tiên hoàng thương xót Thái tử khi đó mất mẹ, bèn lập Trương thị làm Hoàng hậu, dưới sự nuôi dưỡng của bà ta, trong cung trên dưới đều im lặng, ít khi nhắc đến chuyện đau lòng này.

 

“Không sao.” Chung Ly Dao nói: “Nói như vậy, có thể suy đến năm Hoành Trị thứ chín.”

 

“Vâng.” Hoài Lệnh Chi nói: “Hoành Trị năm thứ chín Tây Vực xâm phạm, Hoành Trị năm thứ sáu biên cương chiến đấu gian khổ, Hoành Trị năm thứ ba cháy rừng liên miên, Hoành Trị năm đầu thì thổ phỉ hoành hành nổi dậy, đây là năm thứ hai Tiên hoàng lên ngôi, cũng là năm Bệ hạ ra đời, từ đó dị tượng thường xuyên xuất hiện, điềm lành theo sau.”

 

“Sao nữa?”

 

“Theo ghi chép của Thiên Thần Bạc, năm đó sao Bắc Đẩu rực rỡ, còn có thất tinh dịch chuyển, từ đó về sau quỹ đạo hàng năm đều hợp lại, cho đến tận bây giờ.”

 

Hoài Lệnh Chi ra hiệu cho Chung Ly Dao nhìn bàn, rồi vuốt áo xắn tay, cúi người dùng tinh bàn quẻ tượng để suy diễn, tay múa may thành thạo như mây trôi nước chảy, miệng mới nói: “Tinh hải liên châu, kiếm chỉ Bắc Đẩu, thất tử củng nguyệt, cự nhật quy vị, chủ về phú quý cường thịnh. Người này xuất hiện, thì thiên hạ thịnh vượng, mở mang bờ cõi, ban hành lịch pháp, nông canh thủy lợi, cải cách luật pháp, mọi việc đều thuận lợi, không gì không thắng.”

 

Chung Ly Dao cúi người tới gần, nhíu mày hỏi: “Người này ở đâu?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Hoài Lệnh Chi bỗng im bặt, chỉ dùng ánh mắt trang trọng, nghiêm túc mà say đắm nhìn chằm chằm vị tân hoàng này. Hồi lâu, mới nói: “Ba trăm năm thế cục biến động, người này chính là trụ cột vững vàng giữa dòng.”

 

Chung Ly Dao cười khẽ một tiếng, rồi mới quay người dựa vào ghế, cúi đầu trầm tư.

 

Hoài Lệnh Chi giơ tay che ấn Bát Quái hình hoa sen ở giữa, các khí cụ đang xoay chuyển phía sau lập tức dừng lại, y nhoài người về phía trước, nhìn tân hoàng với vẻ khẩn thiết và bí ẩn: “Một khi càn khôn đã định, trăm năm non sông không đổi. Mệnh đã định trong đó, chỉ một người mà thôi.”

 

Chung Ly Dao nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng trẻo xinh đẹp trước mặt, đôi mắt dị sắc trông hơi kỳ dị, lúc này giữa hai người, lại có một luồng đối đầu ngấm ngầm.

 

Môi Hoài Lệnh Chi nhợt nhạt nhưng nhả chữ kiên quyết: “Chỉ có người này, gánh vác thiên mệnh này.”

 

“Ba trăm năm sau thì sao?”

 

Hoài Lệnh Chi phất tay áo đẩy một cái: “Như khói bụi tiêu tan, không còn gì cả.”

 

Sắc mặt Chung Ly Dao bình tĩnh: “Người này làm gì?”

 

“Thất tử củng nguyệt, đều có vị trí tinh tú, bốn phương đến chúc mừng, thiên hạ thần phục.” Hoài Lệnh Chi bày lại quẻ, người cũng lui về chỗ cũ, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng như trước.

 

Chung Ly Dao mỉm cười, không đáp lời này, mà chuyển sang nói: “Mấy năm trước trong Thái Học Tự, Trẫm và ngươi từng có vài lần gặp mặt, ngươi có nhớ không?”

 

“Thần nhất thời kinh sợ thất thố, mong ngài thứ tội. Từ đó sớm tối trông ngóng, chỉ mong được gặp lại thiên nhân,” Hoài Lệnh Chi nói.

 

“Nếu thật như vậy thì cũng thôi.” Chung Ly Dao nhẹ nhàng gạt ấn bát quái hình hoa sen, dụng cụ phía sau lập tức hoạt động trở lại, bánh răng kim loại phát ra âm thanh hùng vĩ và trầm đục, “Tiên hoàng băng hà, cả nước đau thương, Hoài khanh lúc này nên xác định thời gian, làm tốt việc của mình, một là quốc tang, hai là đại điển, đều phải tuân theo thiên mệnh, chỉ vậy mà thôi.”

 

Hoài Lệnh Chi biết y nói đến quốc tang và đại điển đăng cơ, bèn cúi đầu im lặng, không một lời biện bạch, chỉ từ từ quỳ xuống.

 

Chung Ly Dao đứng dậy, phất tay áo đi ra ngoài, đến cửa rèm lại dừng bước, ngoảnh đầu nhìn hắn ta một cái rồi mới rời đi.

 

Hoài Lệnh Chi vẫn luôn cúi người quỳ dưới đất, ánh mắt vẫn luôn dõi theo đôi hài thêu Cửu Long Thổ Châu của hoàng đế, những sợi chỉ dường như lấp lánh ánh vàng, thấp thoáng phản chiếu sự nhiệt thành trong đôi mắt dị sắc của hắn ta, ánh mắt nóng rực ấy lại kín đáo và cúi thấp như vậy, cho đến khi biến mất sau rèm cửa.

 

Bên ngoài Thiên Ti Phủ, có bóng người nhảy xuống, quay người lại gặp phải thị vệ đang tuần tra.

 

Chỉ thấy đối phương ngẩng đầu nhìn thoáng qua góc mái hiên, chắp tay hỏi: “Tạ tướng quân, ngài ở trên nóc nhà làm gì vậy?”

 

Tạ Trinh mặt không cảm xúc đáp: “Tuần tra.”

 

Đến ngày mùng bảy tháng chín, Thiên Ti Phủ quan sát tinh tú, đúng giờ báo lên Thừa tướng, xác định ngày giờ rồi dâng thẻ định thời gian, Chung Ly Dao đích thân phê chuẩn, định vào giờ Thìn ngày mùng chín hạ huyệt.

 

———-

 

Đêm đó, vùng ngoại ô, cách hoàng lăng khoảng hai mươi dặm đường. Trong một căn nhà dân, bóng đèn chập chờn, có tiếng nói chuyện thì thầm.

 

“Cháu ngoan của ta, ngày mai là đòn cuối cùng, nhất định phải thành công.”

 

“Cữu cữu cứ yên tâm, trong cung đã có mật thư truyền đến, trong thành có hơn nghìn binh sĩ và thị vệ, trăm kỵ binh dũng mãnh, đồng thời bố trí ba kiệu của Tam Tôn để gây nhiễu loạn tầm nhìn.” Người nói dường như nắm chắc phần thắng, “Cung tên, đá lăn, lửa đốt đều đã chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ, chuyến này thà giết nhầm, chứ quyết không nương tay.”

 

“Tuyệt đối không được khinh địch, con cũng biết tên nhóc trấn giữ biên cương đó không phải dạng vừa mà.”

 

“Dù hắn có là sao quả tạ thì cũng phải cúi đầu trước Diêm Vương.”

 

Đang nói chuyện, bồ câu đưa thư lại bay đến, đậu trên bệ cửa sổ, gù gù kêu một tiếng, người nói chuyện bèn im bặt, một lúc sau, lại ho dữ dội, cho đến khi ngừng hẳn rồi mới nói: “Kế hoạch có thay đổi, đội quân đưa tang ngày mai sẽ chia làm hai tốp đi, nếu đánh rắn động cỏ, dù có trăm ngàn bản lĩnh, muốn lấy mạng y cũng khó như lên trời, cữu cữu có cách nào khác không?”

 

“Sự việc đã đến nước này rồi, cũng đành phải đánh cược một phen.”

 

Hai người không nói, chỉ có ánh mắt nhìn về phía cung điện trong hoàng thành.

 

————-

 

Nơi đèn đuốc sáng trưng, cung điện san sát ấy, thị vệ binh lính đang bước chân vội vã, tăng cường tuần tra, các tổng quản sự đều mặt mày căng thẳng, hành sự cẩn trọng, hàng trăm người qua lại sắp xếp kiểm đếm vật dụng, hương nến bạc, vàng mã vạn tờ, đồ tùy táng đặc chế hàng ngàn món, lưu ly bảo châu, ngọc phỉ thúy như ý trăm chiếc, đủ các loại, xa hoa vô cùng.

 

Chung Ly Dao đứng trong đình, nhìn cảnh đêm đèn đuốc sáng rực, trong lòng cảm thán.

 

“Giang sơn thiên hạ chia bốn xẻ bảy, man di Đông Tây dòm ngó như hổ đói, đất nước liên tiếp thiên tai nhân họa, bá tánh an cư lạc nghiệp còn khó khăn. Dù có dư dả, cũng không nên xa hoa lãng phí như vậy.”

 

“Chủ tử gia thương xót chúng sinh, thực là nhân đức.” Đức An cúi người, khuyên giải: “Đại sự sau khi Tiên hoàng băng hà, chắc chắn Thừa tướng không dám chậm trễ, nếu theo tổ chế, thì đúng là như vậy.”

 

Chung Ly Dao im lặng suy tư, Đức An không dám làm phiền, bèn lui sang một bên.

 

Khoảng nửa nén hương sau, có người đến báo, thì ra là Trương Hoàng hậu truyền khẩu dụ, nói rằng: Hôm nay trong cung cấm vắng lặng, chạm cảnh càng thêm đau buồn khôn xiết, nguyện cùng Bệ hạ ngồi chung một xa loan, theo đoàn vào lăng, mong Bệ hạ xót thương công ơn dưỡng dục, chuẩn y cho.

 

Chung Ly Dao vẫn nhìn cảnh đêm vắng lặng này, đầu cũng không ngoảnh lại, mỉm cười nói: “Mẫu hậu có lòng, Trẫm chuẩn.”

 

Hết chương 3.

 

Chú thích:

 

  • Hỗn thiên nghi: Là một dụng cụ thiên văn cổ đại dùng để biểu diễn chuyển động của các thiên thể, đo lường vị trí sao, hoặc dự đoán hiện tượng thiên văn. Nó thường có hình cầu hoặc nhiều vòng tròn lồng vào nhau.

  • Hỗn tượng nghi: Là dụng cụ dùng để biểu diễn, mô phỏng chuyển động của các thiên thể trên thiên cầu, giống như một mô hình thu nhỏ của bầu trời. Là một quả cầu lớn, trên bề mặt có khắc hoặc vẽ các chòm sao, các thiên thể đã được biết đến, các đường xích đạo, hoàng đạo, kinh tuyến…

 

Chương 3: Tiền truyện 3 – Thiên Mệnh Khó Trái

Ngày đăng: 23 Tháng 5, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên