Chương 4: Tiền truyện 4 – Hoa Khai Đồ Mi
Mùng chín tháng chín, ngày hôm đó có mưa, mây đen ảm đạm.
Đội nghi trượng đến hoàng lăng kéo dài gần trăm mét, tinh binh chỉnh tề, thị vệ nghiêm trang, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm nghị. Hai cỗ xe ngựa kiệu màu xanh đen xếp song song nhau, đứng lặng lẽ giữa không gian yên tĩnh.
Trước cỗ xe ngựa kiệu bên trái, có hai thị tòng quỳ một bên, tay vịn hai chiếc ghế đẩu thấp bằng sứ men xanh có hoa văn vẽ hình “Hí thủy du ngư”, cung kính chờ đợi. Một tiếng hiệu lệnh truyền đến, có một phu nhân cao quý bước xuống khỏi kiệu trong cung, được năm ba thị nữ vây quanh dìu đến gần, chỉ thấy người đến dung mạo đoan trang, tuy đã giảm bớt một nửa số trang sức châu ngọc, nhìn có vẻ hơi đau buồn, nhưng khí thế không giảm, phụ nhân này chính là Trương Hoàng hậu.
Tân hoàng Chung Ly Dao chưa cử hành đại điển đăng cơ, chưa tiến hành các nghi lễ kế nhiệm của triều đình, tạm thời chưa thể nhân danh hoàng đế để định đoạt việc đi ở của các phi tần hậu cung của Tiên hoàng, do đó, trong cung trên dưới vẫn tạm gọi bà là “Nương nương”, giữ vị trí Trung cung, tạm dùng họ Trương để gọi.
Tạ Trinh theo chức trách đang kiểm kê binh mã nghi trượng và thị vệ, thấy bà ta đến gần, hắn mới chắp tay hành lễ, ra lệnh cho hai vị thống lĩnh tự đi kiểm tra.
Trương thị để thị nữ dìu đi, lướt qua vai hắn, đi được vài bước lại dừng lại, quay đầu nhìn Tạ Trinh: “Tạ tướng quân?”
“Vâng.”
“Hai năm trôi qua, nay lại càng thêm cao lớn rắn rỏi rồi.”
Tạ Trinh vẫn chắp tay đứng đó: “Thưa Mẫu hậu…”
“Tướng quân nay đã chiến công hiển hách, phong thưởng và ân huệ nhiều không kể xiết, ruộng đất phong địa ngoài kinh thành hàng trăm nơi, sớm đã không còn là ‘hoàng tử ngoại tộc’ năm xưa, sao còn gọi là ‘Mẫu hậu’?” Trương thị thản nhiên nhìn hắn một cái.
“Ân đức của Nương nương, thần không dám quên.” Nghe ra ý tứ sâu xa, Tạ Trinh lại không biện bạch, trong lòng chỉ dấy lên nghi ngờ, không biết tại sao Trương thị lại đi cùng.
“Tướng quân quả nhiên vẫn như năm xưa, có hiếu có nghĩa.” Trương thị đi đến trước kiệu, bước lên chiếc ghế đẩu bằng gốm sứ kia, lại dừng động tác: “Nhớ khi Tướng quân cưỡi ngựa theo kiệu, cam tâm làm ghế lên kiệu, còn vững chãi hơn chiếc ghế ‘Hí thủy du ngư’ này.”
Nói xong, bà ta không vội lên kiệu, chỉ thu bàn chân đang giẫm trên ghế đẩu lại, cười nhìn hắn: “Tạ tướng quân, có phải không?”
Tạ Trinh gạt đi nghi ngờ trong lòng, sắc mặt lại không có gì khác thường, chỉ giơ tay cởi thanh đao bên hông, ra lệnh cho thị vệ nhận lấy, giữa ánh mắt hơi kinh ngạc của mọi người, lúc này mới nói: “Công ơn dưỡng dục không gì báo đáp, nguyện cúi người phục vụ Nương nương.”
Hắn vén áo định quỳ, gió thổi tung mái tóc, bỗng từ xa nghe thấy một tiếng gọi: “Trinh nhi.”
Tạ Trinh đứng thẳng người quay lại, mọi người cũng đều hoàn hồn, vội vàng khấu đầu hành lễ. Chỉ đợi kiệu rồng của Chung Ly Dao hạ xuống, Thiên tử mỉm cười bước đến, hành lễ với Trương thị, rồi nói: “Vẫn biết Mẫu hậu lo lắng cho Trinh nhi, nhưng hôm nay vô cùng quan trọng, nếu muốn hàn huyên, cũng nên để sau này.”
“Hoàng thượng nói rất phải.” Trương thị mỉm cười, thản nhiên nói: “Bổn cung thấy Tướng quân vóc dáng cao lớn hơn, không giống năm xưa, nên hỏi han nhắc nhở vài câu. Hoa khai đồ mi, người ở địa vị cao, dù sao cũng không thể quên bổn phận, dù cho sông cũng có ngày chảy về đông, Tướng quân cũng nên luôn ghi nhớ xuất thân của mình.”
“Đúng vậy. Mẫu hậu không nói, trẫm lại quên mất.” Chung Ly Dao giơ tay phủi hạt bụi vô hình trên vai Tạ Trinh, ra hiệu cho thị vệ đeo lại đao cho hắn, rồi mới chắp tay sau lưng thở dài nói: “Đã là hoàng tử do Tiên hoàng đích thân phong, Tướng quân quả thực nên luôn ghi nhớ, nhất cử nhất động, đều phải là phong thái tôn quý của con cháu hoàng gia.”
Trương thị khẽ mỉm cười, không lên tiếng, chỉ dẫm lên ghế đẩu bằng gốm sứ bước lên kiệu, rèm châu rủ xuống che khuất nửa.
Thị vệ chờ sẵn, cùng hầu hạ Hoàng đế lên kiệu.
Thấy y định cùng Trương thị ngồi chung một kiệu, Tạ Trinh lập tức tiến lên nửa bước chặn lại, thần sắc ngưng trọng: “Bệ hạ…”
Chung Ly Dao quay người, đối diện với ánh mắt của hắn. Hai người nhìn nhau vài giây, trao đổi ánh mắt với nhau, nhưng không nói gì. Một lát sau, Chung Ly Dao mỉm cười gật đầu, vỗ nhẹ lên vai hắn như để an ủi.
Tạ Trinh ngẩn người không nói gì, nhìn theo y lên kiệu, rồi mới lui ra khỏi đoàn tùy tùng.
“Mọi việc đã chuẩn bị xong, chủ tử gia, có thể khởi hành được chưa ạ?” Đức An ở bên cạnh khẽ hỏi.
Chung Ly Dao gật đầu.
Rèm vải dày bốn mặt kiệu đột ngột hạ xuống, lớp rèm châu ngoài cùng lay động, trông thật thê lương.
“Phát dẫn.”
Tiếng khóc than vang vọng khắp nơi, người người quỳ lạy khóc lóc thảm thiết. Người chủ trì lễ phát dẫn, đọc công trạng lúc sinh thời của Khang Mục hoàng đế. Lễ xong, cờ tang giương cao, đoàn nghi trượng từ từ tiến bước, giữa màu đen kịt bao trùm, càng thêm nặng nề trang nghiêm.
Trong kiệu, Trương thị không cầm được nước mắt: “Tiên hoàng trị vì hai mươi lăm năm, hết lòng hết dạ vì thiên hạ, lo cho dân chúng; từ khi bổn cung hầu hạ tiên hoàng, thường thấy ngài thức đến khuya phê duyệt tấu chương, chắc là lao lực thành bệnh, lo nghĩ ưu tư, mới tổn hại thân tâm.”
“Tiên hoàng cần mẫn, lại là người chí tình chí nghĩa, trước nay vẫn vậy. Cái gọi là quá đau buồn sẽ tổn hại thân thể, mẫu hậu chớ nên quá lo nghĩ.” Chung Ly Dao lên tiếng, dường như có ẩn ý sâu xa: “Nhiều năm qua, mẫu hậu nuôi dạy hoàng tử, cai quản lục cung, lại luôn quan tâm trên dưới, đã giải tỏa nỗi lo cho tiên hoàng; tiên hoàng tuy đã không may, nhưng các hoàng tử đều có thành tựu, đã kế thừa được đức độ của tiên hoàng, mẫu hậu tự nên thấy an lòng mới phải.”
“Bây giờ, hoàng thượng đã là bậc chí tôn một nước, bổn cung thực sự an lòng.” Trương thị nói: “Lại nghĩ đến các hoàng tử tài năng xuất chúng, càng mừng thay cho tiên hoàng. Ngay cả Tạ Trinh, nay cũng đã thống lĩnh trọng binh, vang danh nơi sa trường rồi.”
“Cưỡi ngựa vung roi, hành quân bày trận, Tạ Trinh quả là kỳ tài cầm quân.” Chung Ly Dao khẽ mỉm cười: “Mượn đường Cốc Môn, chiếm Liễu Châu, nuốt Cố Lăng, nghĩ đến bọn giặc ngoại xâm đều phải thu quân lui binh, không dám hành động khinh suất nữa, chiến công hiển hách, Trẫm nghe mà hả lòng hả dạ!”
Trương thị nắm lấy tay Hoàng đế, vẻ rất khổ tâm, cân nhắc nói: “Tạ Trinh là ‘hoàng tử ngoại tộc’, nay tay nắm binh quyền, là kẻ thiếu niên đắc chí, hăng hái ngạo nghễ, khó tránh khỏi có lòng khác, Hoàng thượng dù nhân đức, dù sao cũng nên có lòng đề phòng.”
“Mẫu hậu lo nghĩ, nhi thần hiểu rồi.” Chung Ly Dao mỉm cười không biện bạch gì thêm.
“Hôm nay thấy Tạ Trinh kia, lại giống như không biết bổn cung đi cùng.” Trương thị cười nói: “Hoàng thượng lại không hề tiết lộ với hắn, xem ra, có phải là không tin hắn không?”
Chung Ly Dao chỉ cười, không nói.
“Hoàng thượng đối với hắn, quả là đối xử như người nhà.” Trương thị rút tay về: “Chẳng lẽ không biết người ngoài dù sao cũng không bằng máu mủ ruột rà.”
“Trẫm đối với Khải nhi, chẳng lẽ không coi như người nhà?” Chung Ly Dao thở dài nói: “Tài năng của đệ ấy không đủ để yên bang định quốc, dũng khí của đệ ấy không đủ để bình định bờ cõi, nếu có thể an phận thủ thường, Trẫm tự sẽ coi như huynh đệ ruột thịt, Mẫu hậu thấy thế nào?”
Trương thị không đáp lời, chỉ nói: “Việc triều chính, tự khắc do hoàng thượng quyết định. Khắp thiên hạ này, ai dám có suy nghĩ khác?”
“Mẫu hậu hiền minh hiểu rõ đại nghĩa, nhi thần ghi nhớ. Chuyến đi này đường xa, Mẫu hậu hãy nghỉ ngơi một chút đi.” Chung Ly Dao mỉm cười đáp, cũng không nói gì thêm nữa, chỉ nhắm mắt dưỡng thần.
Trương thị lúc này mới siết chặt chiếc khăn lụa, ngồi ngay ngắn, hai tay đặt lên nhau, từ từ cho vào trong ống tay áo, trên mặt lại chỉ nở một nụ cười, nhìn vị tân hoàng này với vẻ khá hiền từ.
Hoàng đế hôm nay mặc một bộ đồ trắng đơn giản, cổ áo thêu hình rồng năm móng bằng chỉ vàng, mắt trợn trừng giận dữ, uy nghiêm khác thường. Đường kim mũi chỉ của hình thêu ngay ngắn tinh xảo, là kỹ thuật thêu Song Tử.
Từng nghe Kính Trinh Hoàng hậu năm xưa nữ công xuất chúng, từng truyền dạy cho tú nương của Thiếu Ti Phủ một kiểu thêu mới, đường kim mũi chỉ từng đôi đan xen, vô cùng tỉ mỉ, tinh xảo vô song, dân gian gọi là “Thêu Song Tử”, từ khi bà qua đời, Tiên hoàng bèn hạ lệnh chỉ có y phục của Đông Cung mới được giữ lại kỹ thuật này, để an ủi ấu tử. Thời gian trôi qua, nay tú nương biết kỹ thuật này cũng chỉ còn lại hai ba người.
Trương thị nhìn kỹ, lúc này bà ta suy nghĩ miên man, lòng bàn tay dần dần toát mồ hôi, theo kiệu lắc lư, ra khỏi thành mấy chục dặm, kim loại cũng nóng lên, dần dần gần như không nắm chặt được nữa.
Ngoài kiệu chỉ có tiếng bước chân rất nhỏ nhưng lại mạnh mẽ, suốt đường đi gió yên biển lặng, nghe thấy thị vệ nhỏ giọng nói chuyện với nhau: “Còn ba dặm nữa là đến nơi rồi.”
Dường như thời gian càng lúc càng gấp gáp, cổ tay Trương thị siết chặt, liên tục tập trung nhìn, lại đợi một lúc lâu, vẫn không thấy có biến cố gì, nhưng lại có gió mưa thổi tới, hạt mưa rơi xuống dày đặc.
Nghe thấy tiếng gió mưa hòa vào nhau, càng lúc càng dữ dội, tinh thần bà ta trấn tĩnh lại, bỗng bà ta rút từ trong tay áo ra một thanh chủy thủ, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt, phản chiếu đôi tay giơ cao, lưỡi dao thẳng tắp, hai cổ tay siết chặt dùng sức.
“Mẫu hậu.” Chung Ly Dao đột nhiên lên tiếng.
Trương thị nắm ngược cán dao, nhanh chóng giấu vào trong tay áo, tim đập thình thịch kinh hãi, nhưng không dám lên tiếng. Chỉ thấy y vẫn nhắm mắt dưỡng thần, miệng bình thản nói: “Hoa phù dung trong Bảo Hòa Cung đã nở rồi, là Tiên hoàng năm đó tự tay trồng.”
Vừa dứt lời, kiệu đột ngột dừng lại, nghe thấy bên ngoài kiệu một trận xôn xao, có người trầm giọng bẩm báo: “Bọn phản tặc đã bị bắt, đợi hoàng thượng xử lý.”
Cuối cùng Chung Ly Dao cũng mở mắt, nhìn Trương thị đang ngồi ngay ngắn bên cạnh, mỉm cười đầy ẩn ý: “Mẫu hậu không cần kinh sợ, hoàng lăng còn xa lắm.”
Nói xong, lại nắm lấy tay bà: “Phản tặc đã bị bắt, chi bằng mẫu hậu cùng trẫm đến Bảo Hòa Cung ngắm hoa, thế nào?”
Trương thị hơi kinh ngạc, vội giơ tay vén rèm lên, thấy khung cảnh cổ kính u tĩnh, mấy trăm bậc thang cao, hai bên cổ thụ mọc cao vút đâm thẳng lên trời, kéo dài bất tận, một cánh cổng viện hai cánh đề chữ: Bảo Hòa Cung. Nơi đây, chính là biệt viện tĩnh tâm do Tiên hoàng lúc tại thế xây dựng để trai giới lễ bái, nuôi dưỡng hơn hai mươi tăng ni, thị vệ hàng trăm người.
Sắc mặt bà ta tái nhợt, lập tức không nói nên lời, đôi tay trong bộ y phục gấm vóc hoa lệ vẫn còn run rẩy.
Chung Ly Dao không nói nhiều nữa, chỉ vén rèm lên, ngón tay khẽ nhấc, Đức An lập tức hiểu ý, vội ra lệnh: “Hạ kiệu.”
Tạ Trinh đỡ tân hoàng xuống kiệu, ánh mắt nhìn y mấy lượt, thấy y bình an vô sự, mới nói: “Việc xảy ra khẩn cấp, thần đệ sợ kinh động đến bệ hạ nên đã chia ba đội đi song song, chuyển đến biệt viện này, mong bệ hạ thứ tội vì thần đệ đã không báo trước.”
Chung Ly Dao nhìn hắn, lúc này ánh mắt nét mày ánh lên phong thái nhàn nhạt: “Không thể tiễn đưa tiên hoàng, thật là bất hiếu.”
Tạ Trinh đang định xin nhận tội thì Hoàng đế lại cười nói: “Nhưng cũng thật hiếm có, đúng lúc hoa phù dung nở thật đẹp, tưởng nhớ tháng ngày xưa cũ, chắc Tiên hoàng cũng không trách tội. Trở lại chốn cũ, Trinh nhi có còn nhớ cảnh tượng năm xưa không?”
“Thần đệ nhớ.” Tạ Trinh nhận chiếc ô từ tay Đức An, lặng lẽ đứng bên cạnh y: “Khi hành quân ngoài biên ải, thần đệ vẫn thường mơ về nơi này, nhớ nhung vô cùng.”
Chung Ly Dao nhìn mưa gió u ám mịt mờ: “Trẫm cũng vậy.”
Trong màn mưa, hai người đứng sóng vai, một đen một trắng, thẳng tắp như ngọc thụ, trầm lặng như gươm thép.
“Hiện giờ.……”
“Hiện giờ, mọi việc đã ổn thỏa, chỉ chờ ngài – vinh quang bước lên đỉnh cao.”
“Nơi cao ấy lạnh lẽo khôn xiết, có tướng quân bên cạnh, trẫm cũng an lòng vài phần.” Chung Ly Dao nhìn những cánh hoa run rẩy trong gió mưa, mỉm cười đầy ẩn ý: “Như vậy, dù gió mưa cuồng bạo đến đâu, cuối cùng cũng sẽ có ngày ngưng nghỉ.”
Hết chương 4.
Chú thích:
- Hoa khai đồ mi (花開荼蘼) : Đồ mi là tên một loại hoa thuộc họ hoa hồng, một loài cây bụi có hoa trắng, thường nở vào cuối xuân, khi hoa đồ mi nở, người ta thường coi đó là dấu hiệu báo hiệu mùa xuân kết thúc. Vì vậy, “hoa khai đồ mi” mang ngụ ý cái đẹp đã đạt đến đỉnh điểm và sắp tàn phai, thời kỳ rực rỡ nhất sắp kết thúc.
- Phát dẫn (發引): Là một thuật ngữ Hán Việt dùng trong các nghi lễ tang ma, dùng để chỉ nghi lễ hoặc thời điểm di quan (đưa linh cữu/quan tài) từ nơi quàn (linh đường, nhà tang lễ) để đi an táng.
