Chương 41: Tống Mộc Qua Thấy Bầu Trời Như Sắp Sập Rồi! Thầy Mạnh Đừng Có Làm Ba Của Con Nhé!
Tống Hề Đào đứng ở khu hải sản, nhìn chằm chằm vào mấy con tôm hùm to bự đang giơ nanh múa vuốt trong bể, con này đắt nè, mua nó về.
“Chào anh, bắt giúp tôi con to nhất nhé.”
Nhân viên khu hải sản nhiệt tình giúp làm sạch nội tạng, đóng gói cẩn thận rồi đưa cho Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào bỏ vào xe đẩy, mua sắm một đống thực phẩm đắt tiền theo kiểu trả thù đời, xong xuôi mới sực nhớ ra, hôm nay khả năng cao là Mạnh Tư Trình sẽ ăn cơm ở nhà mình, có cần phải cho ăn ngon thế không? Làm cứ như thể cậu đặc biệt chiêu đãi bữa cơm đầu tiên Mạnh Tư Trình đến nhà vậy.
Hải sản thì không trả lại được rồi, thôi vậy, coi như hời cho hắn.
Tống Mộc Qua thì đang ở hàng thịt chọn đùi gà: “Thầy ơi, mua nguyên một con gà được không thầy?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Được chứ, nửa con hầm canh gà, nửa con cho Đậu Đen ăn.”
Lúc hai bên hội họp, Tống Hề Đào thấy tay trái Mạnh Tư Trình xách một con gà, tay phải dắt một quả đu đủ nhỏ, cậu bĩu môi nghĩ thầm, Mạnh Tư Trình đúng là càng ngày càng biết hưởng thụ. Hôm nay đành cho Mạnh Tư Trình thấy tay nghề của mình vậy.
Lúc đi qua quầy thanh toán, Tống Mộc Qua lén ôm một chai coca bỏ vào, ánh mắt len lén quan sát phản ứng của ba và thầy giáo.
Tống Hề Đào hắng giọng: “Khụ.”
Mạnh Tư Trình giả vờ đang tính nhẩm chi phí trong giỏ hàng.
Tống Hề Đào: “…”
Điện thoại trong túi Mạnh Tư Trình đổ chuông, hắn bắt máy, ậm ừ vài câu rồi cúp máy, sau đó quay sang nói với Tống Hề Đào: “Mấy hôm nữa có đợt tập huấn chuyên môn, tôi phải đi Tô Châu.”
Mạnh Tư Trình rất phiền mấy cái vụ tập huấn trong kỳ nghỉ, nhưng mà đã giáo viên vào biên chế thì không tránh được việc này.
Tống Mộc Qua thắc mắc: “Thầy giáo cũng phải đi học ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Sống đến già, học đến già.”
Tống Mộc Qua mím môi, Qua Qua học đến mười tám tuổi là đủ rồi.
Về đến nhà thì đã hơn mười hai giờ trưa, nếu khẩn trương làm cơm thì chắc tầm một giờ rưỡi là được ăn. Tống Hề Đào dùng ánh mắt ra hiệu cho Mạnh Tư Trình: “Hôm nay tôi nấu cơm, cậu đi…”
Mạnh Tư Trình mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, lôi con cá mú ra rửa sạch rồi đem hấp trước.
Hôm nay là ngày lành, không nên phí phạm của trời.
“Cùng làm cho nhanh, em vo gạo đi.”
Tống Hề Đào hậm hực đi vo gạo, cái tên này ngang nhiên vào nhà chiếm quyền sử dụng bếp của cậu, toàn là nhìn công thức nấu ăn mà cũng bày đặt chỉ đạo cậu cơ đấy.
Cậu lấy ra hai chiếc tạp dề, tự mình đeo một cái, sau đó vòng tay trái qua eo Mạnh Tư Trình để thắt dây từ phía sau cho hắn. Có một giây, hai người họ như thể đang ôm nhau vậy.
Tống Hề Đào nhìn chằm chằm vào nút thắt sau lưng Mạnh Tư Trình, bất giác nhớ đến mấy nhân vật cao to đẹp trai mà mình hay vẽ. Fan hâm mộ thường khen thầy Mao Đào rất biết vẽ “eo, vai, chân”, tỉ lệ hoàn hảo chứ không bị kéo dài quá lố. Mấy bộ truyện tranh bây giờ hình như đi theo hướng dị hợm, chân nhân vật dài ngoằng, vai thì rộng như người ngoài hành tinh vậy.
Người ngoài hành tinh thì có gì mà đẹp chứ.
Vẫn là tỉ lệ người thật như Mạnh Tư Trình nhìn ổn áp hơn.
Hai người đàn ông cao ráo chen chúc trong cái bếp không rộng lắm, dùng chung một cái chảo xào, một cái nồi cơm điện, lúc lấy gia vị kiểu gì cũng va chạm vào nhau. Tống Hề Đào phát hiện Mạnh Tư Trình đúng là mọc đầy huyệt cười trên người, hễ bị cậu chạm vào một cái là khóe miệng lại nhếch lên, không lo nấu cơm đi, coi chừng cắt vào tay bây giờ!
Mạnh Tư Trình vừa nấu ăn, vừa phải âm thầm quan sát để giữ cho Tống Hề Đào luôn làm đúng quy trình, kể ra thì đây cũng là một hoạt động tốn não lắm.
Tống Mộc Qua và Đậu Đen rảnh rỗi đi lòng vòng trong nhà, Đậu Đen thấy Tống Hề Đào đang nấu cơm thì rất yên tâm, Tống Mộc Qua thấy thầy Mạnh ở trong bếp cũng rất yên tâm. Một lát sau, Đậu Đen lượn vào phòng làm việc, Tống Mộc Qua cũng đi theo vào.
Trước khi đi siêu thị, Tống Hề Đào nhốt mình trong phòng vẽ tranh, trên bàn toàn là bản thảo của cậu, dụng cụ vứt lung tung, chỉ có bản thảo là được xếp gọn gàng theo thứ tự.
Tống Mộc Qua leo lên ghế, giúp ba dọn dẹp mặt bàn, Qua Qua biết làm việc nhà mà lị! Dọn xong đống bút, cậu bé ngồi xuống, tự thưởng cho mình xem chút truyện tranh của ba. Ba hay vẽ truyện tranh dành riêng cho cậu bé xem, câu chuyện của chú Thời Lưu rất hay, trình độ ngữ văn của Tống Mộc Qua cũng khá lên rồi, có thể hiểu được mấy tình tiết phức tạp.
Từ nhỏ cậu bé đã xem ba vẽ truyện, khả năng đọc tranh rất tốt, Tống Hề Đào cũng hay kể cho con nghe muốn biểu đạt cảm xúc gì thì vẽ thế nào. Nếu giáo viên Ngữ văn mà dùng truyện tranh để làm bài đọc hiểu, chắc chắn là Tống Mộc Qua sẽ được điểm tuyệt đối cho mà xem.
Ủa?
“Thai sáu tháng?” Tống Mộc Qua gãi đầu, không hiểu tại sao người con trai trong bản thảo đầu tiên bụng lại tròn vo. A, Tống Mộc Qua nhớ đến cô giáo Hạ đang mang thai, anh trai này cũng có em bé à? Nhưng mà hình như anh ấy không biết nhỉ? Sao mà bất cẩn thế!
Khi Tống Hề Đào vẽ truyện tranh, cậu thường thích phác họa trước hình tượng chuyển biến ở các mốc quan trọng của nhân vật chính, sau này cũng có thể dùng làm hình hiệu đầu truyện để hút khách.
Tống Mộc Qua xem tiếp, ồ, anh trai lớn biết rồi, anh ấy nhập viện phẫu thuật sinh con rồi.
Tống Mộc Qua thấy ba viết một dòng chữ bên cạnh: Qua Qua ra đời.
Đây là mình sao?
Tống Mộc Qua chớp mắt, Đậu Đen nằm im lặng bên cạnh ghế, giống như mỗi lần nó nằm canh Tống Hề Đào vẽ tranh vậy. Cậu bé bỗng nhớ lại một chuyện rất lâu rất lâu về trước, lúc đó cậu bé đã từng nhìn thấy ảnh ba mình nằm trên giường bệnh trong điện thoại của bà nội, bà nội bảo ba bị bệnh, làm phẫu thuật là khỏi, cho nên trên bụng ba mới có một vết sẹo dài.
Ba toàn là vẽ chuyện có thật!
Mấy bức tranh này người lớn xem thì không tin, nhưng học sinh tiểu học xem là vừa khéo. Tống Mộc Qua tin sái cổ, vì ba cậu không bao giờ lừa người khác!
Qua Qua là do ba sinh ra!
Nhìn xem, em bé trong tranh cũng không có mẹ, toàn gọi anh trai lớn là “ba”. Tống Mộc Qua phát hiện ra bí mật động trời, cậu bé lén lút đặt bản thảo về chỗ cũ. Đợi bà nội về, cậu bé phải hỏi bà nội mới được, vì bà nội là bác sĩ mà.
Đậu Đen thấy cậu chủ nhỏ đặt bản thảo lên bàn, liền giơ chân trước đẩy đẩy một cái kẹp tài liệu qua, ý bảo cất vào chỗ này này, lần nào Đào lớn cũng nhét bản thảo vào đây cả.
“Anh biết rồi mà Đậu Đen.” Tống Mộc Qua điềm tĩnh cầm kẹp tài liệu qua, cái vẻ mặt không đổi sắc này đúng là không thua gì thầy Mạnh, cậu bé vừa mở ra thì thấy bên trong vẫn còn rất nhiều bản thảo khác nữa.
Gần đây ba nhốt mình trong phòng là để vẽ cái này sao? Tống Mộc Qua hiểu rồi, đây chắc chắn là tự truyện của ba rồi! Cái mông nhỏ lại dính xuống ghế, xem thêm một tẹo nữa thôi! Ba vẽ đẹp quá đi mất, ba đúng là họa sĩ truyện tranh lợi hại nhất trần đời!
Ồ, đây là câu chuyện trước khi sinh ra Qua Qua. Trong tranh xuất hiện một anh trai lớn khác, nhưng không vẽ ngũ quan, chỉ nhìn ra được là cũng trẻ măng y như ba. Hai người họ cùng nhau đi học, cùng nhau tan học, cùng nhau làm bài toán. Tống Mộc Qua nhíu mày, sao trong truyện tranh cũng có bài tập toán thế này.
Họ cùng nhau làm toán, rồi sau đó…. sau đó thì có Qua Qua.
Khúc này không có vẽ!
Tống Mộc Qua không tài nào hiểu được, giống như làm bài tập ngữ văn không biết viết “dấu ba chấm ở đây đại biểu cho cái gì” vậy.
[Ba năm sau, em bé hacker thiên tài xuất thế, đánh sập toàn bộ hệ thống mạng của tập đoàn tổng tài chỉ trong một đêm!]
“Đậu Đen, ba bảo anh là thiên tài, nhưng mà… hacker là cái gì?”
Trên tranh, nhóc con ba tuổi chỉ vào tin tức trên tivi, hỏi ba mình: “Người này là ba của con hả?”
Ba trả lời: “Không biết.”
Nhóc con: “Thế để bé tự đi tìm nha.”
Xem tiếp xuống dưới thì hết rồi.
Ba ngốc quá đi, ngay cả ba cũng không biết luôn!
Qua Qua hiểu rồi, đây chắc chắn là nhiệm vụ ba để lại cho Qua Qua!
Thầy Mạnh bảo Qua Qua và Đậu Đen là cảnh sát trưởng và chú chó cảnh sát xịn nhất còn gì. Tống Mộc Qua đặt kẹp tài liệu về chỗ cũ: “Đậu Đen, nhiệm vụ khó quá, ba còn giấu manh mối nào khác không?”
Giấu á?
Đậu Đen chui tọt vào gầm giường, bới ra quyển vở ghi chép toán học mà Tống Hề Đào giấu đi, không cho đứa con hiếu thảo đem quyên góp giấy vụn. Tống Mộc Qua mở ra xem, hóa ra trang bìa vốn chỉ có tên của ba, không biết từ lúc nào lại được viết thêm ba chữ “Mạnh Tư Trình”.
Tên của thầy Mạnh?
Hai người họ tin tưởng Đậu Đen như thế, kết quả Đậu Đen lại bới ra cái tên của thầy Mạnh.
Tống Mộc Qua thấy bầu trời như sắp sập thật rồi!
Chắc chắn Thầy Mạnh không phải là ba của cậu bé đâu, cậu bé và ba đều dốt toán, chả liên quan tẹo nào đến toán học cả. Giữa Qua Qua và Đậu Đen đã nảy sinh bất đồng quan điểm nghiêm trọng.
Tống Mộc Qua ngẫm nghĩ một hồi, rồi rón rén đóng cửa lại, gọi điện thoại cho người bạn thân nhất của mình là Hoắc Quyết. Hoắc Quyết thông minh hơn cậu bé, lúc nào cậu ấy cũng thi được một trăm điểm mà, chắc chắn là cậu ấy sẽ tìm ra đáp án.
Cậu bé lí nhí: “Hoắc Quyết ơi, tôi vừa phát hiện ra một bí mật! Tôi kể cho cậu nghe, nhưng cậu không được nói cho ai biết đâu nhé, kể cả ba cậu cũng không được nói.”
Hoắc Quyết dùng giọng điệu vô cùng đáng tin cậy, đáp: “Tôi sẽ không nói với bất kỳ ai hết.”
Tống Mộc Qua: “Tôi là do ba tôi sinh ra đấy!”
Hoắc Quyết: “Thì đúng rồi mà.”
Tống Mộc Qua: “Không phải, tôi không có mẹ, tôi có hai người ba cơ!”
Giọng Hoắc Quyết bỗng trở nên lo lắng: “Tống Mộc, cậu bị sốt hả?”
Tống Mộc Qua lòng nóng như lửa đốt: “Đậu Đen bảo, thầy Mạnh là một người ba khác của tôi, tôi thấy chắc không phải đâu, Hoắc Quyết à, cậu giúp tôi phản bác lại Đậu Đen đi.”
Hoắc Quyết: “Đậu Đen có biết nói đâu, Tống Mộc, trưa nay cậu ăn phải nấm độc hả?”
Chú Tống nấu cơm có độc à?
Tống Mộc Qua: “Tôi còn chưa ăn cơm mà, ba tôi với thầy Mạnh đang nấu cơm trong bếp đó.”
Hoắc Quyết cũng bắt đầu cảm thấy đứng ngồi không yên: “Hay là để tôi qua nhà cậu xem sao nhé, được không?”
Mắt Tống Mộc Qua sáng lên: “Cậu qua đây nhanh lên, bọn mình cùng phá án.”
Cúp điện thoại xong, cậu bé chạy ngay ra khỏi thư phòng, lén nhìn vào bếp xem tình hình thế nào, thầy Mạnh và ba vẫn đang nấu cơm, may quá may quá, thầy Mạnh là người nêm gia vị.
Tống Hề Đào bưng hai đĩa thức ăn ra, lúc này mới phát hiện cả bàn ăn đều mang phong cách của Mạnh Tư Trình, chả có tí phong cách nào của dân nghệ thuật cả.
“Đáng ghét!”
“Ủa? Qua Qua, con đói chưa? Ba xới cơm cho con nhé.” Tống Hề Đào nhìn thấy Qua Qua đang đứng ở góc tường.
Tống Mộc Qua giấu hay tay sau lưng, cậy cậy vào bức tường: “Ba ơi, con mời Hoắc Quyết đến nhà mình ăn cơm được không?”
Tống Hề Đào: “Được chứ, nhưng mà chắc bạn ấy đã ăn cơm rồi.”
Trong bếp, Mạnh Tư Trình đang sơ chế tôm hùm, siêu thị không giúp chặt miếng, dao của Tống Hề Đào lại không đủ bén để xử lý lớp vỏ cứng, hắn buộc phải dùng chút sức. Lúc hắn đang căn chỉnh góc độ lưỡi dao, không cẩn thận một cái là đã bị vỏ tôm hùm cứa vào đầu ngón tay. Máu tươi trào ra, Mạnh Tư Trình đưa tay xuống vòi nước xả qua, rồi đi ra phòng khách tìm một tờ giấy ấn vào vết thương: “Có cồn hoặc i-ốt không?”
“Cậu bị thương à? Bị dao cứa hả?”
“Không, bị vỏ tôm hùm cứa, vết thương không sâu đâu, chuyện nhỏ thôi.”
Tống Hề Đào thấy máu nhuộm đỏ tờ khăn giấy thì trái tim như bị ai chích một cái, biết thế cậu chả thèm mua con tôm hùm đắt đỏ kia làm gì, vỏ thì cứng như đá vậy.
“Có! Để tôi đi lấy cho cậu!”
Hai thứ này đều là thuốc thường có trong nhà, Giang Mộng Lệ là bác sĩ nên thuốc men còn nhiều hơn nhà người khác một chút. Tống Hề Đào nhanh chóng lấy ra, sợ Mạnh Tư Trình sát trùng không kỹ: “Hay là cậu ngâm cả ngón tay vào đi?”
Mạnh Tư Trình vứt tờ giấy đi, mặc kệ Tống Hề Đào ra sức bôi trét lên vết thương của mình, mặt hắn vẫn không chút biểu cảm gì: “Không cần đâu, có thuốc tiêu viêm không? Thuốc mỡ Erythromycin ấy?”
Tống Hề Đào: “Có.”
Tống Mộc Qua nhớ lại hôm nọ cậu bé và ba bị gió thổi ngã, thầy Mạnh từ trên trời giáng xuống bế bổng cậu bé lên, còn sát trùng đầu gối cho cậu bé nữa, giờ thì vết thương ở đó đã đóng vảy và sắp bong hết rồi.
Thầy Mạnh là vì làm đồ ngon cho cậu bé ăn nên mới bị thương.
“Thầy Mạnh ơi, thầy có đau không?”
Mạnh Tư Trình cảm thấy biểu cảm của nhóc con có hơi kỳ lạ, nhưng hắn vốn không có nhiều kinh nghiệm chung sống với trẻ con, cũng chẳng thể nào đọc hiểu Tống Mộc Qua vanh vách như đọc vị Tống Hề Đào được.
“Thầy không đau, vết thương ngoài da thôi.”
Ánh mắt hắn nhìn về phía đầu gối của Qua Qua, trẻ con bị trầy xước, nếu không phải thuộc diện cơ địa đặc biệt thì đa phần sẽ mờ dần đi theo thời gian, đến mức không nhìn thấy nữa. Nhưng tốt nhất là đừng để bị thương.
Tống Mộc Qua: “Thầy ơi, thầy bảo một tháng không được làm bài tập, bây giờ vẫn tính chứ ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Tất nhiên là vẫn tính rồi.”
Xem ra bất kỳ vết thương ngoài da nào cũng không sâu sắc bằng nỗi đau toán học gây ra.
Ding dong ding dong.
Chuông cửa reo lên, Tống Mộc Qua hô to “Hoắc Quyết đến rồi”, sau đó vội vàng chạy ra mở cửa. Người ngoài cửa quả nhiên là Hoắc Quyết, nhìn thấy Mạnh Tư Trình thực sự đang ở đây, cậu bé liền khép nép chào một tiếng, “Con chào thầy ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Ừ, ăn cơm chưa? Vào ăn cơm với Qua Qua đi.”
Tống Mộc Qua: “Đợi một chút! Tôi có một bài toán muốn hỏi Hoắc Quyết!”
Mạnh Tư Trình nhìn hai nhóc con chui tọt vào phòng trẻ em thì khẽ nhướng mày, có một bài toán muốn hỏi Hoắc Quyết sao?
Trong phòng trẻ em, sau khi Hoắc Quyết nghe xong bài phân tích thầm thì nhưng rõ ràng rành mạch của Tống Mộc thì không khỏi rơi vào trầm tư. Khả năng tiếp nhận của trẻ con vẫn rất mạnh, cậu nhóc cũng nhanh chóng chấp nhận thiết lập này giống như Mộc Qua vậy, mà đúng là cậu nhóc hiểu biết rộng hơn Tống Mộc Qua.
“Nếu cậu muốn biết thầy Mạnh có phải là ba của cậu không, thì có thể làm xét nghiệm ADN.”
“Chỉ cần đưa tóc hoặc máu của cậu cho bác sĩ, bác sĩ sẽ cho cậu biết kết quả.”
Tống Mộc Qua sùng bái nhìn cậu bạn thân của mình: “Cái đó có tốn tiền không?”
Hoắc Quyết định bảo có tốn tiền, nhưng lời ra đến bên miệng lại sửa thành: “Không tốn tiền đâu, ba tôi có bệnh viện mà.”
Tống Mộc Qua: “Cậu sẽ giúp tôi chứ?”
Hoắc Quyết: “Sẽ giúp, giờ cậu có muốn nhổ tóc không?”
Tống Mộc Qua gật đầu.
Thế là Hoắc Quyết giúp bạn mình nhổ 3 sợi tóc, nhổ xong nhìn thấy hốc mắt Tống Mộc Qua ầng ậc nước, “Xin lỗi cậu nhé.”
Tống Mộc Qua hít hít mũi: “Không sao đâu.”
Hoắc Quyết: “Bây giờ bọn mình còn thiếu tóc của thầy Mạnh nữa.”
Tống Mộc Qua lắc đầu: “Tôi không dám nhổ tóc thầy đâu!”
Hoắc Quyết cũng chả dám: “Máu cũng được đấy.”
Tống Mộc Qua vừa định nói “Tôi không dám đánh người đâu”, thì chợt nhớ ra thầy Mạnh vừa mới bị thương, “Trong thùng rác có máu của thầy Mạnh đó.”
Thế là hai nhóc tì cứ lén lút thò đầu ra nhìn, rồi đi vòng qua phía sau ghế sofa, lúc này cũng chỉ còn cách thùng rác một bước chân mà thôi.
Tống Hề Đào dán băng cá nhân cho Mạnh Tư Trình xong, đeo găng tay vào cho hắn rồi lại đứng trong bếp giám sát, làm cho Mạnh Tư Trình suýt chút nữa thì không biết nấu nướng thế nào.
Lúc này Hoắc Quyết đã bắt đầu hơi tin vào phán đoán của Tống Mộc rồi, thầy Mạnh trông rất giống ba của Tống Mộc.
Hai đứa trẻ nhân lúc người lớn cùng quay lưng về phía bồn rửa bát, Hoắc Quyết nhanh tay lục lọi thùng rác, còn dặn Tống Mộc Qua kiếm ít rác khác lấp đầy thùng lại. Đợi Hoắc Quyết nhanh tay lẹ mắt lấy được tờ giấy thấm máu, Tống Mộc Qua vội vàng vo viên tờ báo của ông nội ném vào. Tiếp đó, hai nhóc tì lại chia nhau ăn hết một quả chuối, rồi vứt luôn vỏ chuối vào trong.
Đây là việc trọng đại đầu tiên trong đời mà Tống Mộc Qua thực hiện, vừa căng thẳng vừa kích thích, nhưng mặt ngoài thì vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Cái khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, trông thì giống Tống Hề Đào thật, nhưng cái khí chất giả vờ giả vịt kia thì lại giống hệt Mạnh Tư Trình, diễn sâu y chang nhau.
Hoắc Quyết mở cửa, định đem vật chứng đưa cho chú tài xế chở mình đến.
“Hoắc Quyết, cháu về rồi hả?” Tống Hề Đào ở trong bếp hỏi vọng ra.
Tống Mộc Qua canh ở cửa, nói theo lời Hoắc Quyết dạy: “Không phải đâu ba ơi! Bạn ấy ra xe lấy sô-cô-la cho con ăn đó!”
Tài xế bị Hoắc Quyết gọi lên, vừa lên đến nơi đã thấy vẻ mặt tiểu thiếu gia nhà mình vô cùng nghiêm trọng.
Hoắc Quyết cũng không rõ cụ thể phải làm thế nào, nhưng rất nhiều việc cậu bé chỉ cần học theo ba mình là được, không hỏi quá trình, chỉ cần kết quả.
“Chú ơi, giúp cháu mang hai thứ này đi làm xét nghiệm quan hệ huyết thống, không được nói cho ai biết, còn tiền thì cháu sẽ đưa cho chú.”
“Mẫu máu này là ba, mật danh là Toán Học.”
Tài xế nghe xong thì ngơ ngác, chẳng lẽ mình gặp phải kịch bản hào môn máu chó rồi? Thiếu gia nghi ngờ mình không phải là con ruột của sếp Hoắc? Chuyện này không thể nào, chỉ số IQ và khuôn mặt giống bố y đúc thế mà.
Nhưng đúng là trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra được.
Tài xế nhìn tiểu thiếu gia nhà mình lớn lên, hoàn toàn không thể chấp nhận được chuyện Hoắc Quyết là thiếu gia giả. Anh ta xót xa cho đứa bé, còn nhỏ xíu thế này mà đã phải chịu gánh nặng thế kia rồi, “Chú nhất định sẽ không nói với ai hết.”
Hoắc Quyết mím môi, cố tỏ ra trấn tĩnh: “Cũng không được nói cho ba cháu biết, cháu sẽ cho chú tiền tiêu vặt.”
Tài xế: “Thiếu gia cứ yên tâm.”
Chắc chắn là anh ta sẽ không nói rồi, thiếu gia mà là hàng thật, thì vì tuổi còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện, không biết việc này sẽ gây tổn thương tình cảm, nên chẳng việc gì phải nói, còn thiếu gia mà là hàng giả, thế thì…. nói ra chẳng phải mình sẽ thất nghiệp sao? Dù sao thì thiếu gia cũng có nhiều tiền tiêu vặt, anh ta lên mạng tìm một trung tâm giám định, rồi không chút do dự chọn gói làm nhanh.
Tống Mộc Qua cứ ngồi xổm ở cửa canh chừng, thấy Hoắc Quyết thành công trở lại, hai mắt cười cong cong: “Cậu giỏi quá đi!”
Hoắc Quyết khiêm tốn đáp: “Đơn giản ấy mà.”
Tất cả các món ăn đều đã lên bàn, Tống Hề Đào lấy từ trong tủ lạnh ra một chai nước ngọt, gọi hai đứa nhỏ vào ăn cơm, lúc đi qua thùng rác thấy bên trong có vỏ chuối: “Sắp ăn cơm rồi sao lại còn ăn chuối thế kia.”
Tống Mộc Qua và Hoắc Quyết ngồi vào bàn ăn mà mồ hôi hột cứ chảy ròng ròng.
Mạnh Tư Trình nghe thấy thế liền bớt cơm trong bát nhỏ ra rồi đặt trước mặt bọn trẻ, ánh mắt hắn quét qua, giống như đang đứng trên bục giảng, từ trên cao nhìn xuống, thu hết mọi động tác nhỏ của Tống Mộc Qua và Hoắc Quyết vào mắt.
Nhưng lần này đúng là hắn nhìn không ra thật.
Mạnh Tư Trình cũng không để trong lòng, cùng lắm là Hoắc Quyết giúp Tống Mộc Qua làm bài tập hè chứ gì.
Chuyện nhỏ thôi, lát nữa hắn giao thêm bài mới là được.
Hết chương 41.
