Chương 42: Cục Cưng Và Toán Học Có Quan Hệ Cha Con
Bữa trưa muộn cực kỳ thịnh soạn, Tống Hề Đào vừa ăn vừa cảm thán, cả bàn ăn này toàn là hương vị toán học do Mạnh Tư Trình tính toán chi li, thiếu đi một chút hương vị phóng khoáng bất cần đời, đến mức Qua Qua cũng chẳng thấy ngon miệng mấy nữa rồi.
Tống Hề Đào chụp ảnh lại, đăng bữa cơm này lên vòng bạn bè.
[Tống Quắc]: Con nấu đấy à?
[Giang Mộng Lệ]: Không phải mẹ bảo con đừng có vào bếp, chỉ cần hấp sủi cảo lên cho Qua Qua ăn là được rồi sao?
Tống Quắc đang đi họp tập huấn ở xa, Giang Mộng Lệ thì đang trực ở bệnh viện, cả hai cùng lúc nhìn thấy bữa cơm này thì phản ứng đầu tiên đều là, Tống Hề Đào lại làm mấy món đẹp mã nhưng ăn dở tệ để lừa Qua Qua.
Tống Hề Đào không phục, liền trả lời: Con mời đầu bếp về nhà nấu được chưa!
Nghĩ lại thì Mạnh Tư Trình đúng là tâm cơ thâm sâu khó lường, vô hình chung điều khiển mình làm phụ bếp và bày biện cho hắn.
Tống Mộc Qua ăn hết nửa quả chuối rồi, không ăn được nhiều cơm nữa, cậu bé ung dung ăn tôm hùm, cánh gà nướng, tướng ăn thanh lịch y hệt Mạnh Tư Trình. Còn Tống Hề Đào gặp món ngon thì phản ứng y chang Đậu Đen, cứ phải ăn một miếng to cho đã cái miệng. Vì ngón tay đang bị thương nên Mạnh Tư Trình ăn uống thanh đạm hơn một chút, cả bữa cơm chỉ có mỗi Tống Hề Đào là ăn ngon lành nhất.
Ăn xong, Tống Mộc Qua và Hoắc Quyết vào phòng cùng chơi cờ tỷ phú.
Mạnh Tư Trình ở trong bếp rửa bát, nhà họ Tống không có máy rửa bát, vì bình thường chỉ có Tống Hề Đào và Qua Qua ăn cơm, bát đũa cũng chẳng có bao nhiêu.
Tống Hề Đào lau bàn xong, lại lôi điện thoại ra xem, sau đó chọc chọc vào tay Mạnh Tư Trình: “Cậu đã hai lần liên tiếp không like bài cho tôi rồi đấy nhé.”
Mạnh Tư Trình khựng lại một chút: “Em đã gỡ chặn cho tôi chưa?”
Tống Hề Đào sững lại.
Mạnh Tư Trình lau tay: “Đưa điện thoại đây cho tôi.”
Tống Hề Đào: “Làm gì?”
Mạnh Tư Trình trực tiếp rút điện thoại từ túi cậu ra, nhập mật khẩu mở khóa: “Để em thao tác tôi không yên tâm, tôi sợ lần sau vẫn không like được.”
Lúc điện thoại về lại tay Tống Hề Đào, cậu phát hiện mình đã đổi ghi chú cho Mạnh Tư Trình từ “Toán Học” thành “Mạnh Tư Trình”.
“Sao cậu biết mật khẩu của tôi? Cậu nhìn trộm hả?”
Mạnh Tư Trình: “Còn cần phải nhìn trộm sao? Nhìn động tác tay từ xa lúc em mở khóa là biết, mật khẩu giống ngày sinh của em.”
Đúng là đáng sợ thật sự mà.
Tống Hề Đào bấm vào avatar của Mạnh Tư Trình định bụng đổi lại cái tên “Toán Học” cho nó có vẻ “lạnh lùng” một chút, để giúp bản thân mình bình tĩnh lại.
Ủa? Mạnh Tư Trình đổi tên WeChat rồi à?
Trước kia là “Toán học”, giờ thành “I sxt”.
Vì sợ lộ cái sự dốt nát của mình, vậy nên Tống Hề Đào tra thử nghĩa của từ này, lại phát hiện ra là từ vô nghĩa. Khoan đã, sxt chẳng phải là tên viết tắt của cậu sao? Chẳng lẽ là “Yêu Tống Hề Đào”?
Sao Mạnh Tư Trình có thể để cái tên WeChat lộ liễu như thế trên tài khoản công việc được chứ! Chỉ có mấy đứa học sinh tiểu học mới hay thể hiện tình cảm qua cái tên như thế thôi!
“Cậu mau đổi tên khác đi! Không là tôi đi khiếu nại với Sở Giáo dục đấy.”
Mạnh Tư Trình dựng cái bát đã rửa sạch lên cho ráo nước: “Khiếu nại tôi mười năm trước yêu sớm à?”
Tống Hề Đào nhập vai mượt như sunsilk: “Ai yêu sớm với cậu chứ!”
Mạnh Tư Trình lấy điện thoại của mình ra: “Không phải yêu sớm, thế em còn khiếu nại được cái gì.”
Tống Hề Đào: “Cậu không được để tên viết tắt của tôi lên tên WeChat của cậu, bao nhiêu phụ huynh đang nhìn đấy.”
Như mẹ của Trần Lộ nhạy cảm thế kia, liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Mạnh Tư Trình: “Đây rõ ràng là viết tắt của đề toán học mà.”
Tống Hề Đào: “Hả?”
Cái tên đáng yêu của cậu thế mà lại viết tắt giống hệt đề toán học sao? Thảo nào mấy bài toán cứ bám riết lấy cậu!
Mạnh Tư Trình nói: “Nếu em đổi ghi chú của tôi thành Toán Học, tôi sẽ đổi ghi chú của em thành Đề Toán Học.”
Ngón tay Tống Hề Đào chợt khựng lại, Toán Học với cậu như cỏ liệt dương, còn Đề Toán Học với Mạnh Tư Trình lại có tác dụng trợ hứng. Mạnh Tư Trình ghi chú thế, liệu có càng ngày càng biến thái hơn không, nhìn thấy cậu là nhớ đến đề toán, ngày nào cũng nghĩ đến chuyện làm cậu?
“Thôi bỏ đi, chúng ta cứ dùng tên thật vậy.”
Mạnh Tư Trình làm mới bảng tin, định like hai bài mới nhất của Tống Hề Đào, nhưng lại khựng lại khi nhìn thấy bài đăng trước đó.
Cái đêm Tống Hề Đào phát hiện ra thân phận của hắn, cậu đã đăng một bài bán vở ghi chép toán cấp ba lên vòng bạn bè. Nếu lúc đó hắn nhìn thấy bài này, cho dù không moi được thông tin về nhân vật mấu chốt là Lý Tĩnh từ miệng Qua Qua, cũng có thể hiểu được nguyên nhân Tống Hề Đào tức giận. Giận thì giận nhưng vẫn nhớ thông báo lý do cho hắn biết, không bắt hắn phải chơi trò đoán ý, chỉ là lơ ngơ quên mất chưa gỡ chặn cho hắn mà thôi.
Tống Hề Đào là một quả đào vô cùng mềm lòng.
Tống Hề Đào đột nhiên bị Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm bằng ánh mắt đó, trong lòng căng thẳng vô cùng, cậu có cảm giác giây tiếp theo hắn sẽ cúi xuống hôn mình vậy.
Mà ngay giây tiếp theo, cậu cũng thực sự bị Mạnh Tư Trình hôn.
Sao lại có người dự cảm được mình sắp bị hôn mà lại không biết đường chạy chứ.
Nụ hôn này chỉ nhẹ nhàng, quanh quẩn ở khóe môi, nhưng lại đủ sức làm bùng lên hơi nóng trên cả khuôn mặt. Tống Hề Đào còn chưa nghĩ ra nên cắn Mạnh Tư Trình thế nào để không giống như đang đáp lại nụ hôn của hắn, thì đã cảm thấy một bàn tay sờ lên eo mình, luồn vào trong áo, kéo cạp quần đồng phục xuống.
Mạnh Tư Trình là lưu manh đấy à! Lưỡi còn chưa vào mà đã tụt quần người ta rồi!
Cậu luống cuống đè tay Mạnh Tư Trình lại, dây thanh quản như bị hỏng, không nói được câu nào, ngay cả bàn tay cũng không nghe sai bảo, cậu giống như một con búp bê vải cỡ lớn, bị nhấc bổng lên cái bàn ăn lúc nãy.
Mạnh Tư Trình: “Tôi muốn xem vết mổ trên bụng em, em đừng lên tiếng, trong nhà vẫn còn hai đứa trẻ đấy.”
Tống Hề Đào bất giác nhớ đến hồi xưa đưa Tống Mộc Qua xuống khu vui chơi trẻ em trong khu chung cư, ở đó hay có hai bé gái chơi búp bê, tụi nó thích nhất là thay quần áo cho búp bê, một phút thay một bộ, cứ giật ra là thay. Tốc độ của Mạnh Tư Trình cũng chả kém gì bọn nó, nhanh đến mức Tống Hề Đào còn chưa kịp nói là mình không cho xem.
Đầu óc Tống Hề Đào trống rỗng, vùng bụng cứ thế phơi bày ra trước mắt Mạnh Tư Trình.
Sau đó, mọi thứ bỗng nhiên như bị nhấn nút tạm dừng.
“Em đừng cử động.” Giọng nói của Mạnh Tư Trình trở nên khàn đặc và trầm thấp, nghe như thể dây thanh quản của hắn cũng hỏng luôn rồi.
Câu “đừng cử động” này làm Tống Hề Đào nhớ lại lúc mình vừa phẫu thuật xong tỉnh lại, Giang Mộng Lệ cũng bảo cậu đừng cử động, đứa con trai ngốc nghếch của bà đừng có ngủ một giấc xong quên mất chuyện gì đã xảy ra. Ngữ khí của hai câu này giống nhau đến lạ, cẩn thận từng li từng tí, như sợ cậu động đậy một cái là vết thương sẽ bục ra chảy máu vậy.
Tống Hề Đào theo bản năng muốn đưa tay che rốn, nhưng lại bị Mạnh Tư Trình nắm lấy tay dời đi chỗ khác. Mạnh Tư Trình không thể tưởng tượng nổi cảnh con dao phẫu thuật lạnh lẽo đâm vào cái bụng mềm mại ấm áp như trái đào mật của Tống Hề Đào thế nào, chỉ nhìn vết sẹo mảnh dài này thôi, hắn đã có cảm giác như lưỡi dao sắc lạnh ấy đang treo lơ lửng ngay cổ mình.
Vết sẹo nằm ngang dưới lớp áo đồng phục, đó chính là lời châm biếm và lên án mạnh mẽ nhất dành cho Mạnh Tư Trình.
Lúc đó Tống Hề Đào vẫn còn là sinh viên, vẫn còn ở cái tuổi mà ba mẹ phải hỏi: “Sinh hoạt phí có đủ không, ở bên ngoài nhất định phải ăn uống cho đàng hoàng vào”.
Đầu Mạnh Tư Trình càng lúc càng cúi thấp hơn, Tống Hề Đào đành phải ngả người chống tay ra sau, cảm thấy mình bây giờ chẳng khác nào như một đĩa đào đặt trên bàn cả, cậu quay đầu đi chỗ khác, lí nhí nói: “Chưa ăn đào bao giờ à, giữa quả đào lúc nào chả có một cái rãnh, người ta gọi là đường khâu bụng, vẫn là một quả đào tốt mà.”
Đừng có làm ra cái vẻ mặt như thể quả đào này bị hỏng rồi được không, Tống Hề Đào cảm thấy Mạnh Tư Trình mới là người sắp nứt ra rồi ấy.
Đầu ngón tay Mạnh Tư Trình khẽ nhấn nhẹ lên vùng da ấm áp hơi gồ ghề ấy: “Tôi biết, nó là vết tích liền lại của cấu trúc nhụy cái quả đào.”
Mạnh Tư Trình kéo áo xuống che lại, ngẩng đầu nhìn vào mắt Tống Hề Đào: “Hôm tiệc tri ân thầy cô đã xảy ra chuyện gì?”
Nếu cũng giống chuyện hôm sinh nhật Diêu Chiếu, thì lần đó Tống Hề Đào không mang thai đúng là vạn hạnh.
Hắn cứ tự cho rằng mình say rượu vẫn còn lý trí, hơn nữa còn lạnh lùng hơn, không thèm đeo mặt nạ đối phó với ai nữa. Nhưng không ngờ, đến cả với Tống Hề Đào hắn cũng không đeo mặt nạ nữa.
Tống Hề Đào: “À thì, chúng ta cùng nhau so đáp án môn Toán thi đại học thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Hết rồi?”
Tống Hề Đào lắc đầu: “Hết rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi không tin.”
Tống Hề Đào đành nói thêm: “Sau đó cậu giảng đề hăng quá, nên cứng luôn thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Còn gì nữa?”
Tống Hề Đào: “Chẳng lẽ tôi nói còn dùng tay giúp cậu nữa à?!”
Mạnh Tư Trình: “Chỉ có tay?”
Tống Hề Đào: “Chẳng còn cái gì khác nữa hết!”
Mạnh Tư Trình nhắm mắt lại, hắn chẳng nhớ gì cả, ngày hôm sau tiệc tri ân hắn cũng không tìm Tống Hề Đào xin lỗi, bảo sao Tống Hề Đào biết hắn sẽ bị mất trí nhớ tạm thời khi say rượu.
“Xin lỗi.”
Tống Hề Đào lập tức đẩy hắn ra, vô cùng phẫn nộ, nói: “Cậu đúng là nên xin lỗi vì ép tôi phải so đáp án! Thi đại học xong rồi tôi chả muốn biết mình sai ở đâu tí nào, hành vi của cậu ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm trạng nghỉ hè của tôi! Mãi đến lúc tra điểm tôi cứ lo mình thi trượt!”
Mạnh Tư Trình: “…” Không hổ là cha ruột của Qua Qua, bất kể thế giới bên ngoài có gây ra sát thương kiểu gì đi chăng nữa, thì hai người này chỉ nhớ mỗi cái bóng ma tâm lý do môn Toán gây ra thôi, ngoài ra chẳng thèm để tâm đến cái gì khác cả.
Mạnh Tư Trình: “Xin lỗi em.”
Tống Hề Đào: “Tiệc sinh nhật Diêu Chiếu cậu lại lôi tôi ra so đáp án toán thi đại học lần nữa, làm tôi thuộc lòng luôn rồi! Qua Qua dốt toán thế này đều là do cậu cả đấy! Tại vì lúc có nó tôi bài xích môn toán cực kỳ!”
Mạnh Tư Trình: “Lỗi của tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”
Tống Hề Đào thở phào một hơi, cuối cùng cũng nói ra được chuyện uất ức nhất bao năm qua! Nhưng thực ra thì… sau khi biết Mạnh Tư Trình là cái người học sinh giỏi kia, cậu cũng không giận nhiều nữa.
Tống Hề Đào chỉnh lại quần áo xộc xệch: “Cậu về nhà đi.”
Mạnh Tư Trình định về nhà thay bộ quần áo khác, đồng phục chỉ thi thoảng mặc thôi, tốt nhất là nên cất đi: “Lát nữa ấn nút nấu cháo ở nồi cơm điện nhé, nguyên liệu tôi bỏ vào hết rồi. Tối tôi đến đón em và Qua Qua đi dạo phố.”
Mấy nhóc con ban ngày nóng quá đi không nổi, buổi tối nhất định phải ra ngoài hóng gió, hít thở không khí ngoài trời một chút.
Tống Hề Đào: “Vậy đi trung tâm thương mại đi.”
Trung tâm thương mại mà Tống Hề Đào nói là kiểu trung tâm thương mại mang đậm hơi thở cuộc sống, nói cách khác, không phải mấy cái mall cao cấp vừa vào cửa đã toàn đồ hiệu xa xỉ vắng tanh, nơi mà Mạnh Tư Trình hiếm khi ghé tới.
Vào kỳ nghỉ hè, các trung tâm thương mại lớn thường tổ chức các hoạt động để thu hút khách hàng ở sảnh chính, ví dụ như mua sắm đủ 288 tệ thì được bốc thăm trúng thưởng một lần, lần nào Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua cũng có cơ hội bốc thăm, nhưng thường chỉ bốc được gói khăn giấy lau mồ hôi.
Chương trình khuyến mãi hôm nay thế mà lại có chủ đề “Vương quốc của những con số”, dựa vào hóa đơn mua hàng có thể nhận được tư cách tham gia trò chơi, trò nào cũng dính đến toán.
Tống Mộc Qua đứng ở cửa, bỗng dưng cậu bé thấy cái trung tâm thương mại này sao mà xa lạ thế không biết. Ở chính giữa là một cái nhà bóng, bên trong rải đầy các thẻ bài sặc sỡ, trên thẻ có bài tập tính toán với nhiều độ khó khác nhau, từ cộng trừ nhân chia một chữ số đến ba chữ số. Trò chơi cha con, xem ai vớt được nhiều thẻ nhất, tính nhẩm đúng nhiều bài nhất, sẽ tương ứng với các phần thưởng khác nhau.
Tống Mộc Qua đi một vòng, phát hiện chẳng có hạng mục bốc thăm đơn giản nào, toàn phải làm toán!
“Ba ơi, hôm nay mình hóng điều hòa miễn phí thôi, đừng tiêu tiền nữa.”
Tống Hề Đào do dự, hôm nay cậu muốn mua giày mới cho Mộc Qua.
Mạnh Tư Trình nhìn quy tắc nhà bóng một lúc, bâng quơ nói: “Qua Qua có thể vớt thẻ bài, còn bố thì phụ trách tính toán.”
Bố á?
Đầu Tống Hề Đào nảy số: “Đúng rồi Qua Qua, con với thầy Mạnh giả vờ làm cha con là được, con vớt đề để thầy Mạnh tính, chắc chắn hai người sẽ được giải nhất, phần thưởng là một chiếc xe đua điều khiển từ xa đấy.”
Đằng nào vào sân cũng chả ai xét nghiệm ADN, mà có xét thì cũng là cha con thật. Trò chơi không quy định phân công vai trò hợp tác của hai cha con, có thể tự vớt tự tính, cũng có thể một người vớt một người tính.
Tống Mộc Qua ngẩng đầu nhìn ba, ba bảo cậu bé và thầy Mạnh giả vờ làm cha con, ba nghĩ cậu bé và thầy Mạnh không phải cha con ruột.
Tống Hề Đào xem qua thấy trò chơi tổ chức mỗi giờ một lần, phải đăng ký trước: “Mạnh Tư Trình, cậu mau đưa Qua Qua đi đăng ký suất tám giờ đi.”
Mạnh Tư Trình bèn dắt tay Qua Qua đi đăng ký, để lại tên và số điện thoại của hai người.
Nhân viên hỏi: “Hai người là cha con hả? Sinh viên đại học không được tham gia thi đấu đâu nhé.”
Mạnh Tư Trình cố tình chần chừ một chút.
Tống Mộc Qua đành phải lên tiếng: “Đây là bố cháu đấy ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Ừ, kết hôn sớm sinh con sớm, con theo họ mẹ.”
Tống Hề Đào nghe thấy lời hắn nói mà trong lòng phỉ nhổ không ngừng, đồ không biết xấu hổ, nhoáng cái đã tự sắp xếp cho mình có cả vợ cả con, người ta có hỏi cậu đâu.
Mạnh Tư Trình vừa quay đầu lại, phát hiện cả đào và đu đủ đều đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt cực kỳ khó tả, nói không nên lời, hắn chột dạ xoa đầu Mộc Qua: “Chúng ta đi mua giày thôi.”
Đi qua cửa hàng đồ nam, Mạnh Tư Trình hỏi Tống Hề Đào: “Em có bộ vest nào không?”
Tống Hề Đào: “Không có.”
Công việc của cậu không cần com-lê giày da, mặc vào chỉ thấy gò bó tâm hồn thôi.
Mạnh Tư Trình: “Hôm nào tôi đưa em đến tiệm may vest thủ công, em có thể trao đổi với thợ may về cách vẽ vest.
Truyện tranh mới của Tống Hề Đào cần rất nhiều hình vest, một trong các nam chính là tổng tài bá đạo, Thời Lưu bảo muốn thể hiện sự giàu có thì phải thay đồ liên tục, mà thợ may thì luôn có những bí quyết độc đáo về vest, nghệ thuật vốn dĩ luôn có những điểm chung mà.
Tống Hề Đào nghĩ, đằng nào thì Thời Lưu cũng là do Mạnh Tư Trình kết nối giới thiệu, Mạnh Tư Trình ủng hộ sự nghiệp của cậu, cũng chẳng ngại giới thiệu thêm một thợ may vest.
Cả gia đình ba người vui vẻ mua giày, dạo quanh một chút rồi ăn kem, sau đó đúng giờ quay lại sảnh chính để tham gia trò chơi.
Vòng này có sáu cặp cha con tham gia, thời gian là ba phút, thống kê số lượng câu trả lời đúng cuối cùng, trên 60 câu là được nhận xe đua điều khiển từ xa.
“Bắt đầu tính giờ!”
Tống Mộc Qua lập tức lao vào tìm thẻ màu trong bể bóng, chả thèm quan tâm xem đó là đề gì, cứ thế gom hết giao cho thầy Mạnh. Mạnh Tư Trình ngồi bên rìa bể bóng, không cần suy nghĩ lấy một giây đã điền ngay đáp án rồi giao cho nhân viên.
Nhân viên bấm máy tính kiểm tra lại, câu nào đúng thì bỏ vào xô.
Hai chữ số nhân hai chữ số, ba chữ số cộng ba chữ số… Mạnh Tư Trình toàn nhấc tay là viết đáp án, nhân viên bấm máy tính đến tóe lửa cũng không nhanh bằng cái đầu của hắn.
Tống Mộc Qua tìm cũng rất nhanh, cứ có đề là được, không giống các nhóm khác, người lớn cứ nhấn mạnh “Tìm cái dễ thôi tìm cái dễ thôi! Cục cưng của ba, đừng có lấy mấy phép nhân hai chữ số!”
Mấy đứa nhỏ khác cứ tìm được phép nhân hai chữ số là lại vứt đi, rồi thở dài thườn thượt thốt lên vô cùng bất lực: “Ba ơi, cái này mà ba cũng không biết à”, và rồi đống thẻ bị vứt đi đó đều bị Qua Qua nhặt sạch!
Nhờ các nhóm khác làm nền, Tống Mộc Qua càng tìm càng hăng, lần đầu tiên trong đời cậu bé cảm thấy mình yêu thích đề toán đến thế, hận không thể chỗ nào cũng có, tìm được là giao cho thầy Mạnh ngay.
Thầy Mạnh cái gì cũng biết hết đó!
Tống Mộc Qua vừa tự hào vừa hưng phấn vô cùng!
Nhân viên phụ trách kiểm tra cảm thấy như đang gặp ma giữa ban ngày vậy, đây là gặp được thiên tài toán học rồi sao, phải biết là độ khó của đề toán thả trong bể bóng đã được tính toán kỹ càng rồi, không thể có ai lấy đi chiếc xe đua sáu trăm tệ kia được, đa phần mọi người chỉ lấy được cái súng nước nhỏ tượng trưng thôi.
“Về không.”
Cuối cùng nhân viên cũng phát hiện Mạnh Tư Trình làm sai một câu, liền ném nó ra ngoài xô.
Tống Hề Đào vẫn luôn theo dõi sát sao như hổ rình mồi lập tức nhặt lên: “Anh tính lại lần nữa xem.”
Mạnh Tư Trình không thể nào tính sai được, chắc chắn là bấm máy tính sai số rồi.
Nhân viên cạn lời nghĩ thầm, tưởng khách chơi game có thể đưa ra đáp án trong một giây mà không sai à? Chắc chắn là mình bấm máy tính…. à, bấm sai số thật rồi.
Nhân viên ngượng ngùng ném tấm thẻ vào trong cái xô đáp án đúng.
“Hết giờ!”
Nhân viên thống kê kết quả, nhóm Tống Mộc Qua giành giải nhất, trả lời đúng 65 câu.
“Oa! Bố lợi hại quá!” Lần đầu tiên Tống Mộc Qua giành giải nhất cuộc thi có liên quan đến toán học, cậu bé vui vẻ bê phần thưởng của mình từ trên quầy xuống, xe đua to ơi là to! Còn đắt hơn cả đôi giày cậu bé mua hôm nay!
Để giả vờ quan hệ cha con tốt đẹp, Tống Mộc Qua cứ gọi Mạnh Tư Trình là bố mãi, gọi đến mức quen mồm luôn. Mạnh Tư Trình mỉm cười nhận lấy từng tiếng bố hờ này, hắn hỏi: “Còn trò khác đấy, con có muốn tham gia không?”
Tống Mộc Qua gật đầu: “Dạ muốn!”
Có ông bố là giáo viên toán hình như cũng khá tốt.
Lần đầu tiên Tống Hề Đào thấy trò chơi có dính đến toán mà lại thu hút được Tống Mộc Qua, mặc dù nguyên nhân lớn nhất là cậu bé tìm được viện trợ hùng mạnh mà không cần tự mình tính toán.
Hôm nay học sinh dốt toán Qua Qua đi đến đâu cũng mạo danh thiên tài toán học siêu cấp một lần, làm mấy bạn nhỏ khác hâm mộ muốn chết.
Cốp xe chở phần thưởng của Tống Mộc Qua sắp không nhét vừa nữa rồi.
Cậu bé ngủ một giấc ngon lành, đến tối ngày hôm sau trước giờ cơm thì nhận được điện thoại của Hoắc Quyết.
Giọng Hoắc Quyết rất thâm trầm: “Tống Mộc, có kết quả rồi.”
Tống Mộc Qua hạ thấp giọng: “Bọn mình hẹn nhau ở chỗ bập bênh dưới lầu nhé.”
“Ba ơi, con xuống dưới lầu tìm Hoắc Quyết chơi một lát nhé!” Tống Mộc Qua nói.
Tống Hề Đào: “Để ba đưa con xuống.”
Tuy Tống Mộc Qua bảy tuổi rồi, nhưng Tống Hề Đào vẫn không yên tâm để con tự đi thang máy, cậu đưa nhóc con xuống dưới lầu, thấy Hoắc Quyết đang đợi ở khu vui chơi rồi mới buông tay.
Đợi ba đi khuất, Tống Mộc Qua lập tức lộ vẻ lo lắng: “Thế nào rồi cậu?”
Hoắc Quyết lấy tờ báo cáo từ trong cặp sách ra, cậu bé vẫn chưa xé ra xem, mà đợi đến lúc gặp Tống Mộc Qua rồi mới bắt đầu mở.
[Cục cưng và Toán Học có quan hệ cha con, khả năng lên đến 99.99%.]
Tống Mộc Qua phát hiện điểm sáng: “Không phải một trăm phần trăm kìa!”
Hoắc Quyết đã tìm hiểu trước một chút: “Bốn con số 9 thì có nghĩa thầy Mạnh chính là ba cậu rồi đấy.”
“Hả? Là vậy sao?” Tống Mộc Qua gãi gãi má, qua hai ngày tiêu hóa, cậu bé đã là một quả đu đủ chín chắn rồi, sẽ không còn hoảng hốt nữa.
Nhưng ngay sau đó, cậu bé lại lộ ra vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Hoắc Quyết an ủi: “Thầy Mạnh cũng là người tốt mà.”
Tống Mộc Qua ôm mặt thở dài: “Nhưng chắc chắn là ba tôi sẽ không chấp nhận được đâu.”
Ba còn sợ môn toán hơn cả cậu.
Tống Mộc Qua gấp tờ báo cáo lại: “Tớ phải giấu nó đi, không được cho ba tôi biết.”
Bí mật này chỉ có cậu phát hiện ra thôi, cậu không nói, ba sẽ không biết. Cậu là Qua Qua ngoan của ba.
Hoắc Quyết thấy Tống Mộc Qua định nhét tờ báo cáo vào trong áo thì bảo: “Hay là tôi giữ hộ cậu nhé.”
Tống Mộc Qua: “Không được! Ba cậu thông minh hơn ba tôi, để ở nhà cậu càng nguy hiểm hơn.”
Hoắc Quyết: “…”
Tống Mộc Qua tin tưởng Đậu Đen, cậu bé định giấu kết quả vào ổ chó của Đậu Đen.
Hoắc Quyết: “Vậy cậu nhớ giấu kỹ vào đấy.”
Tống Mộc Qua tự tin gật đầu: “Ừm.”
Hoắc Quyết cũng mang tâm trạng lo lắng lên xe về nhà, không để ý thấy vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi của tài xế.
Tài xế thở dài, khởi động xe, anh ta quên mất GPS xe mình kết nối trực tiếp với điện thoại của Hoắc Tổng, vì hôm qua và hôm nay lộ trình không nằm trong kế hoạch, vừa đi lệch hướng một cái là Hoắc Tổng đã nhận được tin nhắn.
Hoắc Tổng thâm sâu khó lường án binh bất động, đợi hôm nay anh ta đi lấy báo cáo xong, nửa đường đã bị Hoắc Tổng chặn lại. Cho nên, kết quả giám định cha con là do Hoắc Tổng xem trước.
Tài xế lắp bắp khai báo: “Là tiểu thiếu gia nhờ tôi làm giúp.”
Hoắc Tấn nghe xong thì mặt xanh mét, anh ta cũng có đánh con bao giờ đâu, thế tại sao Hoắc Quyết lại muốn đi làm xét nghiệm cha con, chuyện này chứng tỏ mối quan hệ cha con đang gặp vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, anh ta phải đi đăng ký khám chuyên gia tư vấn tâm lý hỏi xem sao.
Anh ta bóc báo cáo ra, không phải tò mò kết quả, mà anh ta chỉ muốn biết Hoắc Quyết lấy cái gì đi làm xét nghiệm.
Máu, tóc?
[Cục cưng] và [Toán Học]?
Đây là chỉ Hoắc Quyết và mình à?
Nhưng mà không đúng…. Hoắc Tấn ngẫm nghĩ một chút, “Cậu lấy mẫu từ chỗ nhà họ Tống, cái này là xét nghiệm cho Qua Qua và ba thằng bé à?”
Chuyện Tống Mộc Qua dốt toán anh ta biết thừa, cho nên đây là một loại hình nghệ thuật hành vi sao? Đặt biệt danh cho cha ruột là Toán Học, xét nghiệm ra Qua Qua là con ruột của Toán Học để tự an ủi tâm lý bản thân mình à? Tuy toán không thi được 99 điểm, nhưng xét nghiệm cha con thì lên tới tận 99.99 %?
Quả đu đủ này cũng đáng yêu ghê.
Hoắc Tấn niêm phong báo cáo lại, giả vờ như chưa xem.
Anh ta lấy điện thoại ra hẹn Mạnh Tư Trình ăn cơm, làm phiền người ta dạy dỗ đứa con trai lớp một của mình, còn chưa cảm ơn tử tế nữa mà.
Hoắc Tấn có cả hai tài khoản WeChat của Mạnh Tư Trình, nhưng sau khi Mạnh Tư Trình trở thành giáo viên của Hoắc Quyết, anh ta cũng thuận lý thành chương kết bạn với tài khoản công việc, cũng quen nhắn tin vào nick công việc cho hắn. Anh ta mở WeChat của Mạnh Tư Trình ra, bỗng nhiên chợt khựng lại, hình như anh nhớ tài khoản WeChat của Mạnh Tư Trình tên là “Toán Học” mà nhỉ?
Rốt cuộc là hai cái đứa nhóc này đã âm thầm đi xét nghiệm ADN của ai với ai thế? Hoắc Tấn đăm chiêu nhìn tài xế: “Cậu bảo là, Hoắc Quyết dặn đi dặn lại không được cho tôi biết? Hôm đó Mạnh Tư Trình cũng ở nhà họ Tống à?”
Tài xế: “Dạ vâng, mấy cái này Qua Qua và tiểu thiếu gia nói trong điện thoại rồi, thầy Mạnh đang nấu cơm ở nhà cậu bé.”
Hoắc Tấn: “….”
Bữa cơm tối nay với Mạnh Tư Trình thú vị rồi đây.
Hết chương 42.
