Chương 68: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 6) “Chú Ơi, Đứa Bé Trong Bụng Đào Đào Là Của Cháu.”

Chương 68: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 6) “Chú Ơi, Đứa Bé Trong Bụng Đào Đào Là Của Cháu.”

 

Mạnh Tư Trình đã đồng ý để Tống Hề Đào giữ lại đứa bé, việc đầu tiên hắn làm chính là liên hệ với bác sĩ để thu thập các trường hợp tương tự. Thế giới này rộng lớn như vậy, hắn không tin là chỉ mình Tống Hề Đào gặp phải trường hợp này đâu. So với việc cứ mờ mịt chờ đợi phẫu thuật, ít ra thì bây giờ họ đã có một mục tiêu rõ ràng hơn rồi.

 

Mạnh Tư Trình để Tống Hề Đào ngồi trong văn phòng của Giang Mộng Lệ, một tay thì ôm lấy cậu, một tay gọi điện thoại cho Hoắc Tấn. Nhà của Hoắc Tấn vốn có liên quan đến ngành y nên anh ta hiểu biết khá nhiều.

 

“A lô, Hoắc Tấn, anh tìm bác sĩ khoa sản có uy tín nhất giúp tôi đi.”

 

Hoắc Tấn ngạc nhiên hỏi lại: “Sao cậu biết vợ tôi mang thai thế?”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Chúc mừng anh nhé, vậy thì anh lo mà tìm cho kỹ đi, tôi đang cần tìm một bác sĩ phẫu thuật chính có kinh nghiệm phong phú chuyên trị các ca bệnh nan y khó sinh hiếm gặp ấy.”

 

Hoắc Tấn: “Tìm hiểu xong rồi đây, là bác sĩ Văn Chấn Duệ, tay nghề cực kỳ vững, tính tình cũng tốt, đến cả nước ngoài còn có người mời anh ta đi phẫu thuật cơ mà.”

 

Làm bác sĩ sản khoa mà danh tiếng vươn tầm quốc tế, thế thì chắc chắn là phải có những ca cực kỳ hóc búa mới cần mời đến bàn tay vàng này rồi. Trực giác mách bảo Mạnh Tư Trình rằng, vị bác sĩ này chính là người hắn đang cần: “Ở bệnh viện nào thế, cho tôi xin phương thức liên lạc với?”

 

Hoắc Tấn nói xong thông tin mới sực nhớ ra mà hỏi lại: “Cậu chưa tốt nghiệp mà cũng có vợ rồi à?”

 

Mạnh Tư Trình thản nhiên: “Mới có thôi.”

 

Hoắc Tấn: “Bầu mấy tháng rồi?”

 

Mạnh Tư Trình: “Bốn tháng.”

 

Hoắc Tấn: “Trùng hợp thế, vậy là sau này hai đứa nhỏ có thể mặc chung một cái quần mà lớn lên rồi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Mượn lời chúc cát tường của anh vậy.”

 

Mạnh Tư Trình cúp máy xong liền đăng ký một suất khám đặc biệt của bác sĩ Văn Chấn Duệ ngay lập tức.

 

“Chiều nay chúng ta đi tìm bác sĩ Văn, ông ấy nhất định sẽ có cách mà.”

 

“Tìm ai cơ?” Giang Mộng Lệ đẩy cửa bước vào, nhìn thấy hai cậu sinh viên đang chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ. Bà chỉ mới ra ngoài có một lát thôi mà tình hình bầu không khí trong này đã thay đổi hẳn rồi.

 

Mạnh Tư Trình vội nói: “Dì ơi, cháu muốn….”

 

Tống Hề Đào lao ra chắn trước mặt hắn: “Con muốn đến nghỉ đông mới phẫu thuật, như thế thì không làm lỡ việc học.”

 

Bình thường có thấy con ham học thế đâu, Giang Mộng Lệ nghe mà đau cả đầu. Đến nghỉ đông thì con đẻ luôn rồi còn gì, đúng là chuyện trẻ con do bọn nhóc sinh viên làm ra có khác.

 

Mạnh Tư Trình kéo Tống Hề Đào ra sau lưng mình che chở: “Dì à, cháu muốn đưa Đào Đào đi gặp thêm vài bác sĩ nữa. Việc phẫu thuật lúc nào, phẫu thuật ra sao cũng không thể quyết định qua loa được đâu dì ơi. Chúng ta còn chưa biết thai nhi bám rễ trên phúc mạc như thế nào, bây giờ mà bóc tách ra thì liệu có rủi ro không, biết đâu chờ thai nhi phát triển hoàn thiện rồi thì lại an toàn hơn?”

 

Tống Hề Đào từ sau lưng Mạnh Tư Trình ló đầu ra, chêm vào một câu: “Người ta có câu, dưa chín thì tự rụng mà mẹ.”

 

Giang Mộng Lệ hỏi: “Hai đứa muốn đi tìm ai?”

 

Tống Hề Đào nhanh nhảu đáp: “Văn Chấn Duệ.”

 

Giang Mộng Lệ nghe thấy cái tên này thì ánh mắt nhìn hai đứa nhỏ trước mặt cũng khác hẳn, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà Mạnh Tư Trình đã dò ra được vị bác sĩ từng thực hiện ca bệnh nam giới sinh con, chứng tỏ không phải vì hắn không chịu nổi Tống Hề Đào cầu xin mà nhất thời đồng ý, hắn đã thực sự suy tính rất kỹ càng rồi.

 

Mạnh Tư Trình bất ngờ quỳ sụp xuống đất: “Dì ơi, nếu Đào Đào có mệnh hệ gì, cháu xin lấy mạng đổi mạng.”

 

Giang Mộng Lệ bị chấn động đến mức phải lùi lại một bước.

 

Tống Hề Đào cũng ngẩn người ra, nhìn Mạnh Tư Trình trân trân, còn đang do dự xem mình có nên quỳ xuống theo hay không thì đã bị Mạnh Tư Trình đưa một tay chống lên đầu gối, giữ chặt cậu lại không cho quỳ.

 

Giang Mộng Lệ: “…”

 

Bà còn có thể làm gì được nữa chứ.

 

“Được rồi, hai đứa đi gặp bác sĩ Văn đó đi, xem cậu ấy nói thế nào. Nếu cậu ấy khuyên không nên giữ thì đứa nào cũng không được cố chấp đâu đấy.”

 

Hộp cơm trên bàn Giang Mộng Lệ đã nguội ngắt cả rồi, bà cũng chẳng còn khẩu vị gì nữa, bèn thu dọn rồi đậy nắp lại: “Sáng nay mấy giờ dậy đấy? Mau về nhà nghỉ ngơi đi.”

 

Tống Hề Đào đáp: “Bọn con dậy lúc 7 giờ. Mẹ, vậy con về nhà trước nhé.”

 

Tống Hề Đào về đến nhà gần như cùng lúc với đồ thực phẩm tươi sống của siêu thị giao tới. Mạnh Tư Trình xách thịt và rau vào nhà: “Chờ anh một lát, anh nấu mấy món đơn giản thôi.”

 

Tống Hề Đào thắc mắc: “Em cứ tưởng lúc nãy trên đường về anh đặt đồ ăn ngoài chứ.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn cậu: “Em đã từ bỏ quyền lợi được giải trừ lệnh cấm trà sữa rồi, bao gồm cả đồ ăn ngoài nữa đấy.”

 

Tống Hề Đào xị mặt: “Được rồi được rồi, em không ăn nữa là được chứ gì.”

 

Trong lúc Mạnh Tư Trình đang nấu cơm trong bếp thì Tống Hề Đào ngồi trên sô pha xoa xoa bụng mình.

 

“Ba ăn ít đi một tí, chừa lại chút không gian cho con nhé.” Tống Hề Đào thề thốt vô cùng quyết tâm.

 

Một lát sau, Mạnh Tư Trình gọi cậu vào ăn cơm. Tống Hề Đào đã đói meo từ lâu, hăng hái ngồi vào bàn ăn, rồi lại trơ mắt nhìn Mạnh Tư Trình chia thức ăn ra làm ba phần: một phần giữ lại cho hắn, một phần gọi shipper gửi đến bệnh viện.

 

Tống Hề Đào cảm thấy mình có thể nuốt trôi cả một con bò: “Phần của em là ít nhất á?”

 

Mạnh Tư Trình giải thích: “Ăn ít nhưng chia làm nhiều bữa, em phải kiểm soát cân nặng.”

 

Lần đầu tiên Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình ăn cơm nhanh như vậy, cứ như sợ cậu ăn xong rồi sẽ tranh mất phần của hắn vậy. Trước đây toàn là cậu ăn thùng uống vại xong xuôi hết rồi mà Mạnh Tư Trình vẫn còn đang ung dung từ tốn: “Này, em không có cướp của anh đâu mà.”

 

Mạnh Tư Trình: “Anh sợ em nhìn thấy lại thèm.”

 

Tống Hề Đào: “Ồ.” Nói cũng có lý, trên bàn hết đồ ăn rồi thì cũng đành phải chịu thôi. Tống Hề Đào còn chưa ăn xong thì Mạnh Tư Trình đã đi rửa bát rồi, làm cậu bỗng nảy sinh ảo giác là mình cũng đã ăn lắm no.

 

Mạnh Tư Trình dặn: “Em ra phòng khách đi bộ năm vòng đi.”

 

Tống Hề Đào ngoan ngoãn: “Vâng.”

 

Hai người ngủ một giấc, đến ba giờ chiều thì xuất phát đi đến bệnh viện.

 

“Tôi ở đây.” Thời Lưu đang đứng ở cổng khu dân cư, vừa thấy xe đến thì kéo cửa xe bước lên.

 

Tống Hề Đào ngạc nhiên: “Thời Lưu?”

 

Mạnh Tư Trình giải thích: “Anh nhờ anh ấy đi cùng em.”

 

Tống Hề Đào có chút ngại ngùng: “Chỉ là đi bệnh viện thôi mà.”

 

Thời Lưu làm mặt nghiêm túc: “Tôi là chị dâu của cậu, đi cùng là chuyện nên làm mà. Đùa thôi, Mạnh Xế Chử không biết đâu, chỉ có tôi biết thôi, trước tiên hai chúng ta vẫn là bạn tốt, tôi sẽ không nói cho người không liên quan biết đâu.”

 

Trước khi xuống xe, Tống Hề Đào cùng Thời Lưu đeo khẩu trang vào, trông cứ như hai ngôi sao lớn lén lút ghé thăm khoa sản, sợ fan hâm mộ biết chắt sụp đổ hình tượng mất vậy. Mạnh Tư Trình đi vào trước, bảo hai người bọn họ chờ ở bên ngoài, đây cũng là lý do hắn gọi Thời Lưu đến để làm bạn với Tống Hề Đào.

 

Bác sĩ Văn Chấn Duệ trẻ hơn so với dự đoán. Mạnh Tư Trình ngồi đối diện với anh ta, đưa túi hồ sơ sang.

 

Văn Chấn Duệ vừa mở ra xem vừa hỏi: “Người bệnh không đến à?”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Cậu ấy đi vệ sinh rồi, tình hình khá phức tạp, bác sĩ xem giúp tôi cái ngôi thai này có thuận không đã.”

 

Đổ mấy tấm ảnh siêu âm từ trong túi hồ sơ ra, Văn Chấn Duệ cầm một tấm lên xem một lúc, lông mày nhíu lại, sau đó đặt tờ giấy xuống, hai tay đan vào nhau: “Ca bệnh đặc biệt thì tôi chỉ trao đổi với chính chủ thôi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Bác sĩ đã từng thực hiện ca phẫu thuật nào tương tự như thế này chưa?”

 

Văn Chấn Duệ: “Tôi không thể trả lời cậu được.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn anh ta một lúc rồi nói: “Xin chờ một chút.”

 

Tống Hề Đào mới ngồi ở cửa được một lát, đang cùng Thời Lưu bàn luận về tình tiết truyện tranh thì Mạnh Tư Trình đã ra gọi cậu vào. Tống Hề Đào có chút căng thẳng. Vị bác sĩ khoa sản uy tín ở bên trong kia có thể quyết định sự đi hay ở lại của quả dưa trong bụng cậu, Tống Hề Đào cảm thấy khuôn mặt mình nên tỏ ra khỏe khoắn một chút, tránh để bị phán đoán sai về tình trạng sức khỏe của bản thân, thế là cậu vỗ vỗ thật mạnh vào má mình cho da dẻ hồng hào lên.

 

Mạnh Tư Trình nắm lấy tay cậu: “Đừng sợ.”

 

Tống Hề Đào: “Có sợ đâu.”

 

Văn Chấn Duệ hỏi: “Tấm ảnh siêu âm này là của cậu à?”

 

Tống Hề Đào gật đầu: “Vâng, bác sĩ Văn, tôi cảm thấy nó không gây ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi cả, tôi có thể giữ nó lại được không?”

 

Văn Chấn Duệ: “Tôi phải kiểm tra thì mới biết được.”

 

Thế là Tống Hề Đào lại đi làm siêu âm màu thêm một lần nữa. Văn Chấn Duệ có phương hướng kiểm tra rõ ràng nên không tốn quá nhiều thời gian, anh ta còn gọi một y tá vào lấy máu cho cậu. Tống Hề Đào bị rút hai ống máu, lại còn được thông báo sáng mai phải nhịn ăn để đến rút máu thêm lần nữa.

 

Rất nhanh sau đó đã có kết quả xét nghiệm mẫu máu vừa lấy. Văn Chấn Duệ xem xong thì nói với Tống Hề Đào: “Nếu bản thân cậu muốn giữ lại thì vẫn có thể giữ.”

 

Tống Hề Đào không kìm được mà ngẩng đầu nhìn Mạnh Tư Trình: Chúng ta thắng rồi!!!

 

Mạnh Tư Trình thì bình tĩnh hơn cậu một chút: “Có thể hơi đường đột, nhưng tôi cần được biết, Chủ nhiệm Văn, anh đã từng xử lý ca phẫu thuật nào tương tự như thế này chưa, tỷ lệ thành công là bao nhiêu? Vợ tôi không phải công cụ dùng để đăng bài lên tạp chí khoa học đâu.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tống Hề Đào giật giật gấu áo sau lưng Mạnh Tư Trình, nhắc nhở: “Anh lịch sự một chút đi.”

 

“Bác sĩ Văn, anh ấy chỉ là lo lắng quá thôi.”

 

Văn Chấn Duệ đáp: “Không sao, tôi chỉ mới xử lý qua có một lần thôi, và cũng đã thành công.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tình hình của người lớn sau phẫu thuật thế nào?”

 

Tống Hề Đào: “Em bé có khỏe mạnh không bác sĩ?”

 

Hai giọng nói vang lên cùng một lúc. Văn Chấn Duệ bật cười, từ một bác sĩ xa lạ bỗng nhiên trở nên thân thiết như bạn bè: “Người lớn hồi phục rất tốt, đứa bé cũng rất hiếu động.”

 

Tống Hề Đào cong mắt cười: “Bác sĩ Văn đúng là diệu thủ hồi xuân!”

 

“Con do hai người đàn ông sinh ra thì có gì khác biệt không bác sĩ?”

 

Văn Chấn Duệ trầm ngâm một chút rồi nói: “Có thể là hiếu động quá mức chăng? Nhưng tôi nghĩ mấu chốt là nằm ở di truyền, nếu người cha là người có tinh lực dồi dào thì đứa trẻ cũng sẽ như vậy.”

 

Tống Hề Đào: “Vậy chẳng phải là quả dưa nhà tôi sẽ giỏi toán lắm sao?”

 

Văn Chấn Duệ: “Cả hai cậu đều giỏi toán à?”

 

Tống Hề Đào xua tay: “Không, anh ấy giỏi thôi, còn tôi là học sinh dốt chính hiệu đó.”

 

Văn Chấn Duệ nghĩ nghĩ: “Có thể sẽ chỉ di truyền từ một phía thôi.”

 

Giống như gen lười biếng và gen tinh lực dồi dào vậy, đứa trẻ sẽ chỉ chọn một cái để biểu hiện ra mà thôi.

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Mạnh Tư Trình an ủi: “Học toán kém cũng chẳng sao, miễn khỏe mạnh là được rồi.”

 

Văn Chấn Duệ dặn dò: “Có thời gian thì tập yoga cho bà bầu nhiều vào nhé, chúng ta kết bạn đi, tôi sẽ gửi mấy động tác hiệu quả cho cậu. Chú ý tình trạng cơ thể, có bất kỳ thắc mắc nào cũng có thể nhắn hỏi tôi bất cứ lúc nào.”

 

Tống Hề Đào: “Cảm ơn bác sĩ.”

 

Lúc sắp đi, Tống Hề Đào bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, cậu hỏi bác sĩ: “Tôi có thể xem hình dáng lúc mới sinh của đứa bé mà bác sĩ nói được không?”

 

Văn Chấn Duệ: “Để lúc nào rảnh tôi hỏi bên đó xem sao.”

 

Tống Hề Đào: “Vâng, cảm ơn bác sĩ, người bố bên đó không đồng ý cũng không sao đâu.”

 

Trẻ sơ sinh mỗi ngày một dáng vẻ, nửa năm sau chắc là sẽ khác một trời một vực so với lúc mới sinh. Hồi Tống Nhạn Lý mới đẻ, được đặt nằm chung với một hàng em bé trong bệnh viện, tắm rửa xong xuôi là Tống Hề Đào chả phân biệt được đâu là em gái mình nữa. Tống Hề Đào không có ý mạo phạm quyền riêng tư của người khác, cậu chỉ đề nghị xem dáng vẻ lúc mới sinh thôi, cậu muốn chuẩn bị tâm lý trước.

 

Thời Lưu đứng đợi ở bên ngoài, anh ta quan sát sắc mặt hai người đi ra, đoán chừng là tin tốt: “Cậu định xin nghỉ ở nhà dưỡng thai à?”

 

Tống Hề Đào: “Chính sách xin nghỉ dài hạn của trường là đi thực tập, hoặc là khởi nghiệp phải không nhỉ?”

 

Thời Lưu: “Thế thì đơn giản, hai bọn mình thành lập một studio làm đồ lưu niệm, chuyên sản xuất goods.”

 

Tống Hề Đào: “Nhân sự công ty chỉ có mỗi hai người thôi á?”

 

Thời Lưu: “Tôi tin là Mạnh Tư Trình sẽ rất sẵn lòng làm kế toán đấy, có ba người là thành công ty lớn rồi.”

 

Tống Hề Đào: “Được!”

 

……….

 

Từ bệnh viện về đến nhà, Tống Hề Đào nhận được một tấm ảnh em bé.

 

Văn Chấn Duệ nhắn: Không được truyền ra ngoài đâu đấy.

 

Tống Hề Đào: Tôi xem xong sẽ xóa ngay!

 

Tống Hề Đào và Mạnh Tư Trình cùng nhìn chằm chằm vào bức ảnh.

 

“Là một em bé xinh xắn nhỉ.”

 

“Ừ, trông rất khỏe mạnh.”

 

Điện thoại lại kêu một tiếng, Văn Chấn Duệ thế mà lại gửi thêm cho cậu một đoạn video nữa.

 

Bên dưới kèm một dòng chữ: [Có người nhờ tôi nhắc cậu phải suy nghĩ cho kỹ về những chuyện phải đối mặt khi nuôi con.]

 

Tống Hề Đào bấm mở video. Trong video, một nhóc con trắng trẻo mềm mại đang quay lưng về phía ống kính, ngồi ngoan ngoãn hướng về phía bãi cỏ xanh mướt ngoài cửa, cái đầu tròn vo, gò má phúng phính nọng sữa ngược sáng trông cực kỳ đáng yêu.

 

Ống kính chuyển sang góc quay từ trên xuống, có thể thấy em bé chừng chín tháng tuổi đang nắm chặt một vật gì đó trong bàn tay nhỏ xíu.

 

[Bé cưng, trong tay con đang cầm cái gì đấy?]

 

[Xòe ra cho ba xem nào.]

 

Dường như bé con nghe hiểu được, em bé lắc lắc đầu, bàn tay kia che lên bụng, tỏ vẻ không có gì đâu nha.

 

[Bé cưng ngoan, xòe tay ra nào.]

 

Một bàn tay thật đẹp vươn ra, xuất hiện trong ống kính, khẽ búng một cái vào khuỷu tay mũm mĩm như ngó sen của nhóc con. Ưm, nhóc con từ từ xòe tay ra, hóa ra là đang nắm chặt một con sâu xanh to béo múp míp. Ống kính rung lắc dữ dội, đủ thấy trong lòng người ba đang suy sụp đến mức nào. Giây tiếp theo, nhóc con nhét luôn con sâu xanh vào trong miệng với tốc độ nhanh như chớp. Màn hình quay cuồng chao đảo, chắc là điện thoại bị chủ nhân ném đi rồi.

 

Tống Hề Đào thốt lên: “Sâu chưa nấu chín mà đã ăn rồi!”

 

Mạnh Tư Trình: “…Trọng điểm là chưa nấu chín hả?”

 

Tống Hề Đào thành thật làm lại bài đọc hiểu: “Trọng điểm là người ra đề muốn nhắc nhở chúng ta rằng, nuôi trẻ con sẽ có hàng tá tình huống bất ngờ xảy ra, phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt.”

 

Mạnh Tư Trình: “Em đã chuẩn bị xong chưa?”

 

Tống Hề Đào gật đầu: “Em còn có anh mà.”

 

Buổi tối, Giang Mộng Lệ và Tống Quắc tan làm về nhà.

 

Tống Quắc vừa mở cửa đã thấy hai cậu sinh viên đang ở nhà, Mạnh Tư Trình làm một bàn đầy thức ăn, cảm giác quen thuộc lại ùa về.

 

“Trường cho nghỉ à? Hay là tổ chức đại hội thể thao?”

 

Ông nhớ tầm này năm ngoái trường có tổ chức đại hội thể thao mùa thu, Tống Hề Đào có xin nghỉ về nhà một ngày.

 

Tống Hề Đào bưng bát cơm, chột dạ liếc nhìn mẹ mình một cái.

 

Mạnh Tư Trình bưng một bát canh sườn nấu củ cải đưa cho Tống Quắc.

 

Tống Quắc rửa tay xong nhận lấy: “Trong nhà có Quả Cam đúng là khác bọt hẳn.”

 

Giang Mộng Lệ lên tiếng: “Ăn đi, ông sắp làm ông nội rồi đấy.”

 

Tống Quắc ngớ người: “Cái gì? Tống Hề Đào, con…”

 

Mạnh Tư Trình lên tiếng: “Chú ơi, đứa bé trong bụng Đào Đào là của cháu.”

 

Tống Quắc nghe không hiểu lắm, nhưng theo bản năng trả lại bát canh cho Mạnh Tư Trình: “Cháu đang nói tiếng người đấy à?”

 

Giang Mộng Lệ chêm vào: “Ăn không vô thì ngồi đó mà tiêu hóa, đằng nào thì cơm Mạnh Tư Trình nấu ông cũng tiêu hóa cả tháng nay rồi.”

 

Tống Quắc: “…”

 

Ông nhìn Tống Hề Đào, rồi lại nhìn Mạnh Tư Trình, sau đó nhìn bát canh sườn nóng hổi. Ăn của người ta thì há miệng mắc quai, muốn mắng cũng không mở miệng được mà.

 

Haizzz!

 

Hết chương 68.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Bùi Đôn Đôn xem xong chương này: Ễ, cái đứa trong video không phải là Bùi Đôn Đôn đâu nhé!

 

(Là Lục Đôn Đôn đấy!)

 

Bạn nào thích kiểu mấy bé con hay bày trò nghịch ngợm thì có thể tìm đọc: “Sau khi mang bầu bỏ chạy, đại mỹ nhân hối hận rồi”.

 

Chú thích: Trong tiếng Trung, chữ “Trình” () trong tên Mạnh Tư Trình đồng âm với chữ “Cam” ().

 

Chương 68: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 6) “Chú Ơi, Đứa Bé Trong Bụng Đào Đào Là Của Cháu.”

Ngày đăng: 8 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên