Chương 69: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 7) Em Bé Qua Qua Thơm Mùi Sữa
Mạnh Tư Trình cũng đã nộp dự án khởi nghiệp lên trường, hắn dự định thường trú ở Hải Thị luôn, nhưng lại bị Tống Hề Đào đuổi về trường: “Trường anh là khoa Toán Đại học Kinh Đô đấy, chịu khó ở lại trường nhiều chút đi có được không, nhà em có gì hay mà ở mãi thế, hai tháng nữa là nghỉ đông rồi.”
Giang Mộng Lệ cũng bảo: “Hai đứa luân phiên nhau đi, học kỳ này con đi học, học kỳ sau Tiểu Đào đi học, đứa nào cũng không được phép tụt lại đâu đấy.”
“Dù có chuyện gì xảy ra thì cũng phải đi học, Tiểu Lý đang nhìn vào đấy, hai đứa đừng có mà làm gương xấu.” Tống Quắc cũng đồng ý như vậy, nếu vì sinh con mà chuyện học đại học không trọn vẹn, thì ông sẽ phản đối thật đấy.
Về cái khoản học hành này thì Giang Mộng Lệ và Tống Quắc đều khá truyền thống. Nhờ thành tích học tập mà Mạnh Tư Trình có thể thâm nhập vào gia đình trái cây, nên giờ chỉ có thể cắn răng duy trì hình tượng thôi. Nhưng mà mỗi tuần hắn nhất định sẽ xin nghỉ một ngày, gom góp lại thành ba ngày để về một chuyến.
Sạp trái cây đã dọn về căn biệt thự đơn lập, mỗi tuần Tống Hề Đào có bốn ngày tự do, thế là cậu dứt khoát biến biệt thự thành studio làm việc luôn, Thời Lưu cũng dọn qua đây ở, hai người thật sự đã bắt tay vào sự nghiệp làm goods rồi. Tống Hề Đào vẽ tranh thiết kế, Thời Lưu tìm xưởng đúc khuôn.
Mạnh Tư Trình ở xa tận Kinh Đô, chỉ có thể gọi điện cầu cứu anh trai hắn: “Thời Lưu và Tống Hề Đào lại xuống xưởng rồi, anh không quản chút nào à?”
Tự nhiên Mạnh Xế Chử bị lôi vào một đội ngũ khởi nghiệp, lại còn tự nhiên trở thành người chịu trách nhiệm chính về an toàn sản xuất nữa chứ. Thời Lưu giải thích với hắn ta là: Doanh nghiệp gia đình thì xưa nay vẫn thế mà.
Mạnh Xế Chử chỉ đành phái một đội ngũ quản lý an toàn của doanh nghiệp top 500 thế giới, chạy đến phụ trách phòng cháy chữa cháy cho cái xưởng rộng 500 mét vuông. Chuyện này thì cũng thôi đi, thế mà Thời Lưu lại còn chạy sang nhà Tống Hề Đào ở, còn lấy một cái lý do hết sức mỹ miều là: Cùng nhau sáng tác.
Mạnh Xế Chử: “Rốt cuộc thì các người đang sáng tác cái gì?”
Thời Lưu: “Trái cây. Nghỉ đông em sẽ về ở với anh, chắc chắn anh cũng sẽ thấy vui mừng vì thành quả của bọn em cho mà xem.”
Bạn thân của em biết sinh con đấy, cứu anh khỏi dầu sôi lửa bỏng nha! Tết năm sau Mạnh Xế Chử không cần sợ bị ông nội mắng nữa rồi.
Với tư cách là “chị dâu” hay là “bạn tốt” gì cũng vậy, Thời Lưu đều phải giúp đỡ một tay, thay phiên nhau tiếp sức, quyết không bao giờ để Tống Hề Đào ở nhà một mình.
Đến kỳ nghỉ đông, Tống Hề Đào phải mặc cái áo lông vũ to nhất cộng thêm khăn quàng cổ mới che được cái bụng. Lúc ra ngoài thì đi thẳng từ hầm để xe, Mạnh Tư Trình lái xe đưa cậu ra ngoại ô ngắm tuyết giải sầu, nhưng cũng không đi quá xa, hoặc là đi thang máy chuyên dụng của tài Tập đoàn Mạnh Nguyên lên thẳng tầng thượng, nhìn ngắm thành phố từ trên cao. Là tòa nhà biểu tượng cao nhất khu vực, phơi nắng trên sân thượng sẽ chẳng bị ai nhìn thấy cả.
Mạnh Tư Trình liên tục khuân đồ lên tầng thượng, nào là bếp lò pha trà, lò nướng. Mùa đông trên cao chỉ có lất phất chút tuyết, Tống Hề Đào ngồi bên lò sưởi trong nhà kính, Mạnh Tư Trình nướng khoai lang, quýt, cánh gà, pha trà sữa cho cậu uống.
Mãi đến khi Mạnh Tư Trình mượn dùng tầng thượng thì Mạnh Xế Chử mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Em trai thì ở trên lầu nướng khoai lang ăn, còn hắn ta thì ở dưới lầu đóng dấu. Em trai ở trên lầu phong hoa tuyết nguyệt, hắn ta ở dưới lầu trăm công nghìn việc.
Cái cảm giác bị Mạnh Tư Trình trèo lên đầu cưỡi trên cổ thế này đáng ghét quá đi mất. Mà còn đáng ghét hơn nữa là, bình thường vợ hắn ta chẳng thèm đến công ty, thế mà dạo gần đây lại đến thường xuyên, nhưng đi qua văn phòng mà không vào, cứ thế chạy thẳng lên tầng thượng nướng khoai lang với hai người kia. Mạnh Xế Chử đập bàn đứng dậy, quá đáng lắm rồi, hắn ta cũng muốn lên lầu, muốn cùng vợ mình chia nhau ăn một củ khoai.
Đại tổng tài nhà họ Mạnh cũng thuận thế gia nhập cuộc vui, suốt dịp tết không hề sắp xếp bất kỳ hoạt động lãng mạn cao cấp nào, chỉ cùng vợ rúc ở tầng thượng công ty nướng khoai lang. Hắn ta gửi video cho ông nội, ông nội khen nức nở là hắn biết ôn nghèo nhớ khổ, không vì có bạn trai mà sống phóng túng.
Mạnh Xế Chử không dám tranh công: “Đây là đề nghị của bạn trai Mạnh Tư Trình đấy ạ.”
Ông nội im bặt luôn.
Mùng sáu tết, Tống Hề Đào nhập viện chuẩn bị phẫu thuật, trước đó cậu phải làm rất nhiều kiểm tra.
Mạnh Tư Trình đã mời bác sĩ gây mê hàng đầu, thiết bị phòng mổ tốt nhất, sắp xếp hai kíp mổ túc trực. Giang Mộng Lệ và Mạnh Tư Trình đều ở trong phòng phẫu thuật. Hai tay Tống Hề Đào đều có người nắm lấy, trong phòng mổ lạnh lẽo, lòng bàn tay cậu vẫn luôn ấm áp.
Một tiếng khóc vang lên, đứa bé chào đời.
Mạnh Tư Trình nhìn con trai một cái, ghi nhớ trong đầu rồi ghé vào tai Tống Hề Đào thì thầm: “Anh nhìn rõ rồi, đã nhớ kỹ dáng vẻ của Qua Qua rồi, em cứ yên tâm.”
Trí nhớ của Mạnh Tư Trình rất tốt, Tống Hề Đào yên tâm ngủ thiếp đi.
Khoảnh khắc Qua Qua ra đời, Tống Nhạn Lý đã tha thứ cho chuyện chị dâu của mình là giáo viên dạy toán. Bởi vì Qua Qua thực sự quá đáng yêu, giống anh trai cô bé lúc nhỏ quá chừng. Tống Nhạn Lý hy vọng Qua Qua sẽ thông minh giống hệt chị dâu.
Giang Mộng Lệ và Thời Lưu chăm sóc em bé ở khoa sơ sinh, Mạnh Tư Trình và Tống Quắc thì túc trực ở phòng bệnh của Tống Hề Đào. Năm ngày sau xuất viện, họ thuê hai bảo mẫu chăm sóc trẻ, còn về phần Tống Hề Đào thì một mình Mạnh Tư Trình cũng có thể chăm sóc vô cùng hoàn hảo.
Tống Hề Đào cảm thấy Mạnh Tư Trình còn cảnh giác hơn cả mấy cô bảo mẫu dưới lầu nữa. Buổi tối cậu chỉ cần hừ nhẹ một tiếng là Mạnh Tư Trình sẽ tỉnh dậy ngay, hỏi cậu khó chịu ở đâu. Tống Hề Đào nghi ngờ trong tai Mạnh Tư Trình có gắn máy thu âm khuếch đại âm thanh siêu nhạy.
Tống Hề Đào ở tầng ba, còn bé con thì ở tầng một, hiệu quả cách âm rất tốt. Đợi đến lúc Tống Hề Đào nghe thấy tiếng con khóc, đòi Mạnh Tư Trình bế con lên thì Qua Qua đã được dỗ nín rồi.
Mạnh Tư Trình bế em bé Qua thơm sữa đang bận bú bình đi lên, ngồi xuống bên giường: “Thằng bé ăn khỏe lắm, nó khóc là do đói thôi.”
Tống Hề Đào: “Cân nặng của con có đạt chuẩn không?”
Mạnh Tư Trình: “Vẫn ở trong mức tiêu chuẩn.”
Tống Hề Đào nhìn Mạnh Tư Trình thành thạo vỗ lưng cho em bé Qua Qua ợ hơi, hóa ra trong lúc cậu không nhìn thấy, Mạnh Tư Trình đã trở thành một ông bố chuyên nghiệp thế rồi. Cậu cũng phải mau chóng khỏe lại để làm một ông bố chuyên nghiệp mới được.
Ba mươi ngày sau, Mạnh Tư Trình cùng Tống Hề Đào đến Nam Thành đi học, còn mang theo cả Qua Qua. Học kỳ cuối cùng chớp mắt đã trôi qua, cả nhà ba người tốt nghiệp quay trở về Hải Thị. Cả mùa hè trời nóng nực vô cùng, Tống Hề Đào và em bé rất ít khi ra ngoài. Tháng chín trời mát mẻ hơn một chút, Tống Hề Đào cũng đi lại tự nhiên hơn, cậu bắt đầu một mình đưa con đi dạo. Khi những tòa nhà cao tầng trong thành phố che khuất ánh chiều tà, mặt đất râm mát hẳn, người đi dạo trong khu dân cư cũng đông lên.
Tống Hề Đào vẫn chưa được phép bế Mộc Qua quá lâu, chỉ có thể đặt con vào xe đẩy đi dạo. Qua Qua thơm mùi sữa nằm trong chiếc xe đẩy điện cao cấp, gặp trời mưa hay vật thể lạ, xe sẽ tự động đóng mái che lại. Có lẽ vì chiếc xe đẩy xịn xò quá trông như món đồ chơi cỡ lớn, nên có cả một đám trẻ con vây quanh Tống Mộc Qua, ríu rít bàn tán.
Tống Mộc Qua cứ như tài xế xe đẩy, trước xe vây kín một đám người đi đường. Tống Mộc Qua mút ngón tay, ngó chị gái này một cái, nhìn anh trai kia một cái.
“Anh ơi, em có thể sờ em bé một cái được không?” Có đứa bé hỏi Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào: “Có thể sờ một cái.”
Lũ trẻ tự động xếp thành hàng, sau khi được Tống Hề Đào lau sạch tay giúp thì nhéo nhéo cái bắp chân múp míp của Tống Mộc Qua một cái. Tất nhiên, bọn nó còn muốn bấm thử mấy cái nút trên xe đẩy của Tống Mộc Qua hơn.
“Em bấm được không anh ơi?”
Tống Hề Đào: “Được chứ.”
Bấm một cái, nhạc thiếu nhi vang lên. Bấm cái nữa, điện thoại của Mạnh Tư Trình đổ chuông. Tiếp tục bấm, lồng kính trong suốt của xe đẩy đóng lại. Tống Mộc Qua phát hiện ra cách chơi, cậu bé liền dùng chân đạp vào nút bấm, điều khiển mái che mở ra đóng vào, mở ra đóng vào. Trẻ con trong xe hay ngoài xe gì cũng đều cười nắc nẻ.
Tống Hề Đào thầm nghĩ, Mộc Qua được các bạn nhỏ chào đón ghê ta.
Mãi cho đến một lần nọ, cậu từ nhà xuất bản trở về, nhìn thấy Mạnh Tư Trình đang đẩy Tống Mộc Qua phơi nắng bên ngoài, đụng mặt một đám trẻ con. Lũ trẻ chẳng hề có ý định tiến lên nựng Mộc Qua, mà quay đầu bỏ chạy toán loạn.
Ai cũng biết Mạnh Tư Trình là giáo viên dạy toán, lại gần đó kiểu gì cũng bị thầy hỏi bài bất thình lình cho mà xem!!
Lúc này Tống Hề Đào hiểu, hóa ra người được chào đón là mình cơ!
“Có một ông bố nghiêm túc như anh, không biết có ảnh hưởng đến việc kết bạn của Mộc Qua sau này không nữa?” Tống Hề Đào suy tư. Hồi bé cậu chẳng bao giờ chơi với con cái giáo viên trong lớp, vì cậu chẳng dám đến nhà đối phương làm khách, đến chép bài tập cũng chả dám.
Mạnh Tư Trình: “Anh nghiêm túc lắm à?”
Tống Hề Đào nhìn hắn chằm chằm: “Bọn nó đều sợ anh, hồi đi học em cũng sợ anh.”
Mạnh Tư Trình: “Cùng lắm thì đợi Mộc Qua vào tiểu học anh xin nghỉ việc là được chứ gì. Nếu ngay cả chút can đảm đối mặt với anh cũng không có, thì sao mà làm bạn tốt của con anh được.”
Tống Hề Đào: “Em nghĩ ra cách rồi! Bạn bè quen nửa chừng thì sẽ sợ anh, nhưng lớn lên cùng nhau từ nhỏ thì sẽ không sợ, vì bọn nó coi anh là chú, chứ không phải là thầy giáo. Chẳng phải con trai của Hoắc Tấn cũng bằng tuổi với Qua Qua sao? Hai đứa nó có thể chơi cùng nhau.”
Tống Hề Đào sinh mổ sớm, Tống Mộc Qua ra đời sớm hơn con trai Hoắc Tấn vài ngày.
Mạnh Tư Trình nuôi con rất khéo, chỉ sớm hơn vài ngày thôi mà hai nhóc con 7 tháng tuổi đặt cạnh nhau, lượng sữa Qua Qua bú rõ ràng nhiều hơn 10%. Khuỷu tay, cổ chân nần nẫn thịt, tròn hơn Hoắc Tiểu Quyết cả một vòng.
Hoắc Tấn: “Nhà cậu cho em bé bú sữa gì thế?”
Mạnh Tư Trình: “Chắc cũng không liên quan đến sữa lắm đâu.”
Tống Mộc Qua và Hoắc Quyết ngồi trên cùng một tấm đệm êm uống sữa. Lượng sữa như nhau, Tống Mộc Qua cứ như Tống Hề Đào uống trà sữa vậy, hút rột rột một hơi là hết sạch. Uống cạn rồi, Tống Mộc Qua bỏ bình sữa của mình xuống, đẩy ra xa tấm đệm cả mét. Hoắc Quyết thấy vậy cũng học theo, tuy sữa của cậu bé vẫn chưa uống hết nhưng vẫn giữ tiến độ nhất quán với Tống Mộc Qua, bạn tốt là phải thế này chứ.
Tống Mộc Qua ê a mấy tiếng, rồi lồm cồm bò tới ôm lấy bình sữa mà Hoắc Quyết không cần nữa uống sạch.
Hoắc Quyết: “…”
Đợi đến khi bụng Tống Mộc Qua căng tròn lên mới chịu buông bình sữa ra. Mấy lần như thế, Hoắc Quyết uống sữa thừa lại, Tống Mộc Qua thì uống quá liều, báo hại Tống Hề Đào không dám để hai đứa nhóc con ăn cùng lúc nữa.
Ngay lúc Tống Hề Đào lo lắng Tống Mộc Qua sớm muộn gì cũng uống thành một quả đu đủ béo ú, thì gen của Mạnh Tư Trình bắt đầu trỗi dậy. Tống Mộc Qua ăn uống bắt đầu từ tốn chậm rãi, ăn mì sợi không bốc tay nữa mà rất tích cực học dùng đũa và các dụng cụ ăn uống khác.
Tống Hề Đào: “Con trai à, con thay đổi đột ngột quá đấy.”
Mạnh Tư Trình phân tích: “Có thể là lúc còn trong bụng, trong lòng em cứ tơ tưởng đến trà sữa, bị thằng bé nghe thấy, ra đời là uống lấy uống để một năm, cuối cùng phát hiện ra vị cũng thường thôi nên không thích nữa.”
Tống Hề Đào: “Định gài em đấy à, em đâu có tơ tưởng đến trà sữa đâu.”
Nếu hai nhóc con không đánh nhau thì cứ để chúng chơi chung sẽ rất đỡ lo. Tống Mộc Qua và Hoắc Quyết không đánh nhau, bình sữa hay đồ chơi gì cũng đều nhường nhịn nhau, cụ thể là Tống Mộc Qua nhường đồ chơi, còn Hoắc Quyết nhường bình sữa.
Tống Hề Đào thường xuyên nhìn thấy Tống Mộc Qua ngậm đầu ti giả ngồi một bên nhìn Hoắc Quyết xếp gỗ. Mạnh Tư Trình tỉ mỉ nấu một bát cháo kê khoai lang, khoai lang ngọt lịm được nghiền nát nhừ, hắn gọi một tiếng: “Qua Qua, Hoắc Quyết, ăn cơm thôi.”
Tống Mộc Qua lập tức vịn vào lưng Hoắc Quyết đứng dậy, lảo đảo đi về phía bố. Tống Hề Đào kịp thời ra tay giáo dục con trai, vỗ nhẹ vào tay em bé: “Không được túm vào Hoắc Quyết để đứng dậy, con trai à, bây giờ con nặng hơn bạn ấy cả nửa cân đấy, sẽ kéo ngã bạn mất.”
Tống Mộc Qua chớp chớp đôi mắt to tròn vo, nặng nhẹ là cái gì cơ?
Hoắc Quyết cũng đã quen rồi, mày cũng chẳng thèm nhíu lấy một cái, xếp gọn khối gỗ lại, rồi vô cùng độc lập tự mình bò dậy.
Không vấn đề gì đâu nha!
Năm ba tuổi, Hoắc Quyết và Tống Mộc Qua cùng đi học mẫu giáo, lúc này chiều cao cân nặng của hai đứa về cơ bản đã ngang nhau rồi.
Hoắc Quyết đã biết một đạo lý: Đi học là để thi đại học.
Hơn nữa cậu bé còn có mục tiêu rõ ràng, cậu bé muốn thi vào trường đại học giống như chú Mạnh, cậu bé hy vọng Tống Mộc Qua mãi mãi làm bạn cùng bàn với mình.
“Tống Mộc, cậu muốn thi vào trường đại học nào?”
Tống Mộc Qua nghĩ ngợi: “Tôi nướng khoai lang ngon lắm đó.”
Hoắc Quyết nghe xong có chút sầu não.
Thôi được rồi, vậy cậu bé học nướng khoai lang trước vậy, phải nướng sao cho ngon được như chú Mạnh mới được.
Hết chương 69.
Chú thích: Tại sao Hoắc Quyết hỏi Mộc Qua thi vào trường đại học nào thì Mộc Qua lại bảo là mình nướng khoai lang ngon? Vì tác giả chơi chữ đồng âm giữa hai từ “Khảo” (考 – Thi/Đỗ) và “Khảo” (烤 – Nướng), Trong tiếng Trung, cả hai từ này đều phát âm là kǎo.
