Trầm Lạc – Chương 10.

 

Chương 10: LAM TINH PHU NHÂN.

 

Sau đó Nghê Vũ nghĩ lại, cậu xấu hổ đến mức cả người nổi lên một tầng da gà.

Bây giờ cậu không phải là người ký sinh có hình thú báo săn, cũng không phải là báo săn thật sự, lại càng không phải là sủng vật thiếu tướng nuôi, vậy mà lúc thiếu tướng đưa tay ra sao cậu lại có thể đặt tay mình vào chứ – ahhh, đem tay của mình – đặt lên đó làm chi vậy?

Chẳng trách Trầm Trì lại cười.

Đó rõ ràng là cười nhạo cậu còn gì! Cười cậu là con người mà làm ra những hành động chỉ có báo mới làm!

Giận quá đi mà!

Nhưng xấu hổ thì xấu hổ, giận thì giận, chứ Nghê Vũ cũng không có dừng việc bắt chước báo săn lại.

Chuyện đặt tay vào lòng bàn tay thì người làm thấy có hơi kỳ quái, nhưng sau này khi cậu trở thành người ký sinh, lúc biến thành hình thú cũng không có gì kỳ hết.

Đây là Nghê Vũ tự thuyết phục bản thân mình.

Thời gian Trầm Trì ở nhà cũng không nhiều, chỉ trở về vào buổi tối, thỉnh thoảng còn không về nhà. Nghê Vũ ở lại đó rất an phận, chưa bao giờ bước đến lầu hai, bình thường thì cậu ở trong phòng mình hoặc là cùng chơi với báo săn.

Khí hậu ở căn cứ 003 đã được con người điều khiển, từ xưa đến nay bầu trời lúc nào cũng trong xanh nắng ấm, khác hoàn toàn với những nơi mà Nghê Vũ đến để thi hành nhiệm vụ.

Một người một báo nằm trên bãi cỏ, Nghê Vũ xoa xoa lỗ tai báo săn, lẩm bẩm, “Ngoại trừ việc đáp móng vuốt ra thì thiếu tướng còn thích mày làm cái gì nữa?”

Báo săn thoải mái híp mắt, hai chân sau của nó cũng cào cào trên mặt đất theo tần xuất Nghê Vũ xoa tai mình.

“Thôi vậy, có nói mày cũng không hiểu.” Nghê Vũ nói.

Lúc này cậu cũng đã quen với việc nói chuyện với báo săn, trong biệt thự này ngoài thiếu tướng ra thì không còn người nào khác, nói chuyện với quản gia AI còn không bằng thủ thỉ với báo săn.

Báo săn ngẩng đầu, tựa hồ như vô cùng bất mãn với câu “Có nói mày cũng không hiểu” kia.

Đôi mắt màu vàng óng của nó nhìn chằm chằm vào Nghê Vũ, còn cố tình nhe răng nanh ra.

Nghê Vũ hỏi: “Muốn đánh nhau à?”

Báo săn rầm rì, lấy đầu mình củng tay Nghê Vũ một cái.

Đang lúc Nghê Vũ cho là nó muốn được gãi ngứa thì báo săn bỗng nhiên lè lưỡi liếm liếm lên tay cậu.

Sau đó lại ngẩng đầu lên, tiếp tục nhìn Nghê Vũ chằm chằm như lúc nãy.

Nghê Vũ theo bản năng rụt tay về, trên ngón tay và mu bàn tay cậu ướt nhẹp.

Cậu cũng không thích bị báo liếm, đưa tay lên mũi ngửi một cái, Nghê Vũ ghét bỏ nhìn báo săn, “Toàn là nước miếng của mày!”

Không nghĩ tới báo săn lại đến gần, tiếp tục liếm nữa.

“Mày đừng có được voi đòi tiên nha!” Nghê Vũ không cho nó liếm nữa, làm bộ đẩy đẩy nó ra.

Có lẽ từ nhỏ đến giờ báo săn luôn được nuông chiều, chỉ có thể dỗ dành chứ không được làm trái ý nó. Nghê Vũ đẩy hai lần, nó liền giận, giương nanh múa vuốt nhào lên, đè vị tinh anh của “Sí Ưng” xuống đất, không cho liếm là không được.

Cổ Nghê Vũ bị liếm một cái, sau đó là hai má. Cảm giác bị mãnh thú trét nước miếng đầy mặt không được tốt cho lắm, nhưng khi Nghê Vũ nghĩ đến đối phương là vật dẫn của mình thì mềm lòng nhân nhượng.

Báo săn chỉ chơi đùa một chút rồi thôi, sau đó ngồi nghiêm túc gầm gừ một tiếng với Nghê Vũ.

Nghê Vũ: “Hả?”

Cậu quả thật không hiểu tiếng gầm gừ đó có nghĩa là gì.

Báo săn không nhịn được mà quẫy đuôi. Tiếp đó lại dùng đầu lưỡi cuốn ngón tay cậu lên.

“Mày liếm đến nghiện rồi hả?” Nghê Vũ nói xong bỗng nhiên ngẩn người, tròn mắt há hốc miệng nhìn báo săn.

Báo săn cũng đang nhìn cậu.

Dường như cậu có thể hiểu được vì sao báo săn lại làm thế…..

Trước đó không phải cậu đã hỏi một câu – ‘Thiếu tướng còn thích mày làm gì nữa?’ à.

Má ơi! Nhóc con này thật thông minh, nghe hiểu cậu muốn nói gì. Còn làm mẫu cho cậu nữa chứ!

Dường như cuối cùng báo săn cũng hài lòng với phản ứng của cậu, lại tiếp tục nâng chân phải đằng trước lên, liếm!

Nghê Vũ nuốt một ngụm nước miếng, trong đầu cậu hiện lên hình ảnh sau khi trở thành người ký sinh, bỗng dưng thấy rùng mình.

Thấy Nghê Vũ hóa đá, báo săn dùng đuôi quất Nghê Vũ một cái, giống như đang nhắc nhở cậu không được bỏ cuộc giữa chừng, phải nghiêm túc học.

Nghê Vũ nhớ tới lúc còn ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất, huấn luyện viên “không đầu” thường cầm theo một cái roi, ai không làm tốt sẽ quất cho một cái. Rất nhiều trẻ nhỏ bị đánh cho khóc la om xòm, còn cậu thì cắn răng cố gắng chịu đựng, vậy mà ngày nào cũng bị đánh cho mấy roi.

Cũng có thể là vì cậu nổi bật hơn người khác!

Còn giờ thì sao? Bắt chước báo săn liếm tay à?

Nghê vũ cảm thấy mình không nên hỏi báo săn về vấn đề này.

Thế nhưng không lâu sau đó, hình ảnh chọt mù mắt cậu mới thật sự xuất hiện – báo săn chậm rãi, ưu nhã nhấc chân sau bên phải của nó lên, sau đó cúi đầu xuống….

Nghê Vũ: “……”

Đây là một con báo đực.

Mà lúc này, con báo đực đó đan liếm trứng của mình.

“Được rồi, mày không cần phải biểu diễn nữa đâu.” Nghê Vũ ôm đầu báo săn, “Trời ơi, chọc mù mắt tao luôn rồi, không học!”

Chắc là báo săn nghe không hiểu câu nói này của cậu, nó nhìn Nghê Vũ trong chốc lát rồi liếm một cái lên cằm Nghê Vũ.

Virus cũng ảnh hưởng đến phản ứng của con người, bởi vậy nên phải hơn một phút sau Nghê Vũ mới ý thức được, con báo liếm trứng nó xong mới liếm cằm mình!

Trong phòng tắm, Nghê Vũ dùng hết sức lực mình có để chà chà khắp mặt, cũng không phải cậu ngại báo săn bẩn – nhóc con kia là động vật sạch sẽ nhất mà cậu từng gặp, nói không chừng còn sạch hơn cả cậu, thế nhưng nước miếng dính trên da quả thật là rất khó chịu.

Nhiệt độ của nước là do quản gia AI điều chỉnh, Nghê Vũ thuận miệng hỏi nó một câu, “Đêm nay tiên sinh sẽ về nhà à?” AI liền trò chuyện với cậu.

“Con báo săn kia là của mẹ Trầm Trì tiên sinh để lại, Trầm Trì tiên sinh rất yêu quý nó.” AI nói: “Từ sau khi Lam Tinh phu nhân nhiễm virus thì vẫn luôn làm bạn với nó.”

Lam Tinh phu nhân chính là mẹ của Trầm Trì, Sở dĩ Nghê Vũ biết đến bà, là bởi vì bà ấy là sĩ quan thống lĩnh đời trước của tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, cũng là Đại đội trưởng đời trước của “Sí Ưng”, bà là một nữ tướng xinh đẹp và cực kỳ mạnh mẽ.

Lúc còn là một đứa nhỏ, cậu có nghe nói về chiến công hiểm hách của Lam Tinh phu nhân, đối với một phụ nữ như vậy cực kỳ hâm mộ.

Nhưng mà bốn năm trước Lam Tinh phu nhân đến vùng biên cảnh phía Tây chỉ huy tác chiến, không may bị nhiễm virus.

Điều đáng buồn hơn chính là không tìm thấy vật dẫn có gen phù hợp.

Nghe nói, bà ra đi trong đau đớn và suy yếu.

“Vì để cho những ngày cuối cùng của Lam Tinh phu nhân trôi qua bớt khổ sở, nên Trầm Trì tiên sinh đã mang báo săn về.” AI dùng giọng điệu cực kỳ bình dị nói: “Khi đó nó vẫn còn là một con báo con, lúc Lam Tinh phu nhân qua đời cũng coi như bình thản, đó là nhờ công lao của báo săn.”

Tâm tình Nghê Vũ có chút nặng nề.

Trước đây cậu cũng không biết giữa báo săn, Trầm Trì và Lam Tinh phu nhân còn có chuyện như vậy.

Lúc có kết quả về độ phù hợp gen, thân là một thành viên của giai cấp thống trị – cha của anh là người đứng đầu ở tập đoàn quân sự Đông Hoàn – Trầm Trì hoàn toàn có thể từ chối ký giấy đồng ý phẫu thuật.

Nếu thế thì báo săn cũng sẽ không phải chết, còn cậu thì vẫn nằm trong khoang cách ly và chờ đợi thời khắc suy biến đến.

Vậy nhưng Trầm Trì lại đồng ý.

Trầm Trì đã từng giải thích với cậu rằng, bởi vì cậu là một chiến sĩ tinh anh của “Sí Ưng”, mà căn cứ “Tiêu Ngạn” lại cần những người tinh anh như cậu.

Thực ra có lẽ vẫn còn có một khả năng khác – Trầm Trì nghĩ đến bộ dáng suy yếu ngày xưa của Lam Tinh phu nhân.

Nghê Vũ nghĩ, có lẽ ẩn sau vẻ bề ngoài lạnh lẽo đó của thiếu tướng là một trái tim ấm áp.

Đêm đó, thời gian giải phẫu được quyết định vào buổi sáng bảy ngày sau.

Bầu trời đêm ở căn cứ 003 không nhìn thấy sao, báo săn cũng đã ngủ, lúc này Trầm Trì đứng trên sân thượng, không biết là anh đang suy nghĩ điều gì.

Lần đầu tiên Nghê Vũ bước lên tầng hai, chủ động tới gần, đứng ở bên cạnh Trầm Trì.

Trầm Trì quay đầu qua, ấn đường hơi nhíu lại, anh không nói gì mà chỉ nhìn cậu.

“Tiên sinh.” Trong mắt Nghê Vũ chứa đầy hình ảnh Trầm Trì, “Sau này tôi sẽ thay nó làm bạn với ngài.”

 

Hết chương 10.

 

Chương 11.

Trầm Lạc – Chương 10.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên