Trầm Lạc – Chương 14.

 

Chương 14: ĐÓA HOA CAO LÃNH.

 

Rừng rậm trên cao nguyên lạnh giá vùng biên giới phía bắc “Tiêu Ngạn”.

Những khối tuyết to như đầu người có thể làm gãy cả những cành tùng, tiếng động trầm thấp vang vọng khắp nơi trên mặt đất do tuyết đập xuống. Liên tục một tháng trời tuyết lớn đổ xuống trên mảnh đất này, hết thảy sinh vật ở đây đều đã chết, thế nhưng vẫn không đủ sức để đông chết hạt giống “phấn tuyết” tàn phá khắp nơi.

Hơn nửa năm trước, một lính đánh thuê sơ ý mang cái cây xinh đẹp mỹ lệ này về căn cứ 061, những bọt khí như phấn tuyết của nó bay đi khắp nơi trong không trung, những người bị lây nhiễm sẽ nhanh chóng biến dị, căn cứ 061 cùng với hai căn cứ vùng phụ cận là 065 và 029 đều trở thành căn cứ chết.

Các nhà sinh vật học đặt tên cho loại thực vật vừa mới phát hiện này là “Phấn tuyết”.

Bây giờ, tình hình dịch bệnh của phấn tuyết đã tạm thời được khống chế, một phần lớn người lây nhiễm bị biến dị đã được thanh trừ, thế nhưng công lao lớn nhất không phải thuộc về quân đội mà là khí hậu.

Vào thời điểm khí hậu xuống thấp lạnh lẽo vô cùng, phấn tuyết tạm ngừng sinh trưởng, thế nhưng một khi nhiệt độ ấm lên thì tình hình dịch bệnh có khả năng sẽ bùng phát lần nữa.

Hơn nữa, còn có dấu hiệu chứng tỏ rằng, phấn tuyết có thể làm cho động vật đã biến dị rồi biến dị thêm lần nữa, loài động vật duy nhất sống trong khu rừng rậm rạp lạnh lẽo này là Địa hầu cũng đã bị nhiễm virus.

Không ai biết trước được, biến dị hai lần sẽ mang đến hậu quả nghiêm trọng gì.

Nửa tháng trước, tổng bộ tác chiến quân đặc chủng đã phái đội 1 của “Sí Ưng” đi đến vùng rừng núi lạnh giá này, từ khi hành động bắt đầu đến nay đã có 281 con Địa hầu biến dị bị đánh gục, thế nhưng các đội viên vẫn không tìm được con Địa hầu biến dị hai lần nào.

Cho dù là dụ bắt hay là đánh chết Địa hầu biến dị hai lần cũng đều phải đi sâu vào rừng rậm lạnh giá, cực kỳ nguy hiểm. Cứ coi như chiến sĩ mạnh nhất vào thì cũng không chắc chắn sẽ sống sót trở ra được.

Ba ngày trước đã có một tiểu đội bốn người tách ra đi vào bên trong rừng rậm.

Đội trưởng Vinh Huân của đội 1 sở dĩ dám cho bọn họ đi vào là vì, thứ nhất là nhất định phải có người làm chuyện này, thứ hai là cả bốn người bọn họ đều là người ký sinh.

Dù cho có gặp sinh vật biến dị đi nữa thì lúc đó người ký sinh cũng có ưu thế trời sinh – bọn họ sẽ không bị lây nhiễm lần nữa.

Tất nhiên là, đối với Phấn tuyết có khả năng cảm nhiễm hai lần thì bọn họ có trở về bình an được hay không, không một ai dám đảm bảo.

Một bóng người màu trắng dùng tốc độ cực kỳ nhanh xoẹt qua khu rừng rậm, có vô số dây Huyết đằng chạy theo phía sau. Những khối tuyết vụn vỡ bay khắp nơi trên không trung mỗi khi Huyết đằng quật nhánh cây vào. Bóng người kia nhanh nhẹn đến cực điểm, nhẹ nhàng, chuẩn xác như tia chớp chạy qua các nhánh cây.

Huyết đằng không có cách nào khiến cậu bị thương, tiếng rít gào giận dữ truyền đến từ lòng đất, thân ảnh đó dường như bị tiếng rít gào kia ảnh hưởng, giật mình đứng lại trước một cành cây đang điên cuồng vung vẫy tuyết đọng trên nó.

Một dây huyết đằng to bằng cánh tay xé gió bổ tới như núi đổ, chỉ một chút nữa thôi là đầu cành cây đã đâm trúng vào thân ảnh kia, nhưng đột nhiên bóng trắng đó loáng một cái đã không còn ở chỗ cũ, ngay lúc huyết đằng bổ nhào đến, cậu nhảy lên, theo quán tính cuộn mình lăn về phía sau, một luồng ánh sáng chói mắt từ súng năng lượng bắn ra. “Oành.” Một tiếng nổ lớn vang lên, sáu dây Huyết đằng đều bị nổ tung, tiếng gào thét giận dữ dưới lòng đất biến thành tiếng kêu la thảm thiết.

Chỗ Huyết đằng gãy vỡ tuôn ra nhựa cây tựa như bọt máu, tiếng sèo sèo vang lên trên mặt đất như tiếng nước sôi gặp phải băng tuyết. Nghê Vũ nhảy xuống từ trên cao, đứng ở bên trong một bãi tanh tưởi nồng nặc, mặt không đổi sắc đi về phía Huyết đằng và tuyết tiếp xúc với nhau.

Nếu như cậu đoán không lầm thì tuyết rơi xuống chỗ này đã che đi dấu vết của Địa hầu biến dị hai lần.

Ba giờ trước, cậu và ba người đồng đội khác tản ra, cậu dựa vào khứu giác nhạy bén của mình tìm đến chỗ này, vậy mà vừa mới đặt chân tới đã bị Huyết đằng tấn công.

Huyết đằng là thứ mà cậu rất quen thuộc, lúc ở căn cứ 061, cũng vì cậu bị Huyết đằng này tấn công mới bị nhiễm virus.

Nhưng lần này lại khác, lúc chúng nó đâm từ trong tuyết ra, tiếng rít gào trong không khí cực kỳ giống với tiếng gào rú của Địa hầu.

Cậu không nôn nóng chiến đấu, mà từng bước từng bước dụ dỗ Huyết đằng xuất kích, cậu còn muốn nhìn một chút, xem thứ đồ chơi này có thể đuổi được bao xa.

Sự thực đã chứng mình, chúng nó không thể sinh trưởng không ngừng nghỉ, chỗ cậu dừng lại đã là cực hạn mà Huyết đằng có thể vươn tới.

Cậu đi về phía trước, nhìn thấy có một đoạn Huyết đằng bị bắn đứt rớt xuống đất đang co giật, lại giống như một khúc nội tạng bị sưng, bị nát vậy. Cậu có cảm giác buồn nôn, đá một cước cho Huyết đằng văng ra xa.

Đi thêm một đoạn nữa, tuyết trên mặt đất bắt đầu chấn động, tựa như có thứ gì đó sắp chui ra từ mặt đất.

“Để tao giúp mày.” Cậu bắt đầu chạy, tốc độ càng ngày càng nhanh, tựa như sao băng bắn về nơi có chấn động kịch liệt kia.

Ngày xưa cậu cũng có thể chạy rất nhanh, thế nhưng có nhanh như thế nào cũng không thể nhanh như bây giờ.

Là gen của báo săn giúp cậu khi bình phục rồi càng thêm mạnh mẽ.

Quái vật điều khiển Huyết đằng bị bắn hạ trên mặt đất, ngọn Huyết đằng đã bị nổ cho chia năm xẻ bảy, nhựa cây tựa máu bắn tung tóe, gốc cây còn sót lại chín cái cọc, cái nào cái đó đều thô to như cơ thể người đàn ông trưởng thành, giống như bạch tuộc sắp chết đang giãy dụa vậy.

Nghê Vũ thu súng năng lượng lại, lấy một công cụ hình sợi dây dài bên hông ra, nhanh chóng lắp ráp thành hình móng vuốt, cậu vươn mình nhảy lên một tảng đá lớn, nhắm ngay vào một đoạn cọc phóng thiết bị ra.

“Gào –”

Tiếng gào bén nhọn nổ tung trong tuyết, móng vuốt sắc bén đâm vào đoạn cọc, nó như cối xay thịt đâm vào nơi sâu nhất.

Tiếng kêu gào dưới lòng đất càng thêm thê thảm, hai tay Nghê Vũ đột nhiên dùng sức, lạnh lẽo nói: “Tao đã nói rồi mà, để tao đến giúp mày, bà nó chứ mày gấp cái gì?”

“Oành!”

Lấy đoạn cọc làm tâm điểm, cả vùng đất và tuyết rộng lớn xung quanh bốn phía đều sụp xuống, bỗng nhiên tuyết đọng bị bắn lên như một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Tuyết dày sụp đổ, một gốc cây đen nhánh tựa như quái vật khổng lồ bị nhổ tận gốc, bị móng vuốt kéo lên!

Quái vật khổng lồ mọc ra lông dài như dây thép, đúng là huyết đằng mọc ra từ sau lưng nó, bả vai, ngực, bụng, chỗ nào cũng có, giống y chang với người biến dị ở căn cứ 061. Bất quá, cơ thể nó là người biến dị bốn lần, tứ chi mọc đầy khối u, nhìn vào cực kỳ buồn nôn.

Đau đớn khiến nó không ngừng gào thét, đôi con ngươi màu xanh lục chuyển động khắp nơi, một giây sau cuối cùng cũng cố định lại trên người Nghê Vũ, nó nhảy lên từ trong tuyết, điên cuồng chạy về phía Nghê Vũ.

“Vừa đúng lúc.” Địa hầu biến dị hai lần dù cho có nhanh hơn nữa cũng không thể nhanh bằng Báo săn. Nghê Vũ huýt sáo, nâng súng năng lượng lên, bình tĩnh đứng trên mặt đất, đợi con Địa hầu biến dị cách cậu 10m thì bắt đầu nổ súng.

Trong không khí tràn ngập mùi của máu và não bị đốt cháy khét lẹt, nửa bên đầu của con Địa hầu biến dị đã bị nổ bay, cả người nó bị sóng xung kích đẩy ngã về phía sau, ngã thật mạnh trên mặt đất đầy tuyết.

Để ngăn chặn nguy cơ trước khi nhiệt độ ấm lại, đội 1 của “Sí Ưng” đã tiêu diệt hết địa hầu biến dị ẩn nấp trên trong vùng rừng rậm lạnh lẽo này, cũng thu thập được bản mẫu biến dị quý giá. Trong đó, một mình Nghê Vũ đã giết chết 31 con địa hầu biến dị hai lần.

“Lợi hại nha 04!”

“Tôi nghe nói đội trưởng sắp điều đi nhận chức khác rồi, nói không chừng đội trưởng kế nhiệm sẽ là 04 đó.

“04 làm đội trưởng hả, tôi phục!”

Trên đường trở về căn cứ 003, Nghê Vũ nghe được vô số câu khen ngợi, trong lòng đắc ý vô cùng, không thể khống chế được cảm giác như muốn bay lên, hai cái tai báo từ từ mọc ra trên đầu tóc cậu.

Thừa dịp không có ai chú ý đến, cậu vội vàng đội mũ bảo hộ lên, tạm thời che đi lỗ tai báo không thể thu về được kia.

Đây là lần đầu tiên cậu theo đội chấp hành nhiệm vụ sau khi trở lại “Sí Ưng”, lúc xuất phát còn có chút bất an, nhưng đến khi thật sự chiến đấu, cậu mới hiểu được cơ thể này mạnh đến mức độ nào.

Chẳng trách một phần người ký sinh mãnh thú đều bị cho là cỗ máy chiến tranh.

Sau khi vượt qua thời kỳ khôi phục, cậu đã có thể khống chế được trạng thái hình thú và hình người. Lúc đang chiến đấu với Địa hầu, có mấy lần cậu biến thành hình thú để thoát vây, tiện đà cho Địa hầu một đòn trí mạng.

Chỉ có một vấn đề nhỏ cậu không thể khắc phục được, đó chính là – lúc cậu vui vẻ, hai tai báo sẽ lộ ra.

Sự xuất hiện của tai báo không hề có bất kỳ một quy luật nào, có lúc cậu cực kỳ vui vẻ nhưng trên đầu cũng không thấy có động tĩnh gì, có lúc cậu chỉ nở nụ cười thôi thì tai báo đã xuất hiện rồi.

Mặc dù những anh em trong đội đã sớm tiếp nhận sự thật cậu là người ký sinh, có mấy người quan hệ tốt còn đưa ra ý tưởng muốn vuốt lông cậu, thế nhưng xưa nay cậu không bao giờ biến thành Báo săn trước mặt bọn họ, ngay cả tai báo cũng không muốn để cho họ nhìn thấy.

Có chuyện mà ngay cả bản thân cậu cũng thấy thật kỳ quái: Ở trước mặt Trầm Trì, cậu có thể dùng trạng thái hình thú lăn lộn trên mặt đất, lấy móng vuốt đi cào Trầm Trì, để Trầm Trì gãi cho mình – sau khi được gãi một lần, cậu liền mê mẫn tư vị đó, có thể hiểu được vì sao trước đây Báo săn được mình gãi thì nheo mắt lại. Thế nhưng ở trước mặt những người khác, đặc biệt là mấy anh em ở “Sí Ưng”, cậu không muốn lộ ra bất kỳ đặc tính nào có liên quan đến người ký sinh.

Tất cả những người tiến vào căn cứ 003 đều bắt buộc phải tiến hành kiểm tra sức khỏe và đo lường những đồ vật mang theo, ngay cả bộ đội đặc chủng cũng không ngoại lệ.

Sau khi thông qua rồi, ngoại trừ đội trưởng Vinh Huân, thì những người còn lại có thể trở về doanh trại nghỉ ngơi. Quân đội cấp cho các chiến sĩ “Sí Ưng” quyền tự do hoạt động rất thoải mái, chỉ cần trưởng quan cho phép thì bọn họ có thể đi đến bất cứ nơi nào trong căn cứ.

Nghê Vũ nghĩ, lần đi làm nhiệm vụ này vừa đi là đi luôn cả một tháng, nhất định là Trầm Trì rất nhớ Báo săn. Chờ lát nữa sẽ không về doanh trại với mọi người mà trực tiếp đi đến nhà Trầm Trì luôn.

Bộ đội đặc chủng cũng có tinh thần bát quái dữ lắm. Lúc kiểm tra sức khỏe , có mấy tên chiến sĩ nói tới Trầm Trì, đại khái là tập đoàn quân sự Đông Hoàn có quy định cưỡng chế hôn nhân, giai cấp cao tầng một khi đến tuổi thì nhất định phải lựa chọn bạn đời, chắc là không bao lâu nữa thiếu tướng sẽ kết hôn.

Nghê Vũ sửng sốt một chút.

Trầm Trì sẽ kết hôn sao? Với ai?

Kết hôn rồi có còn muốn vuốt lông Báo săn nữa không? Có phải sẽ rủ bạn đời của mình cùng đến vuốt lông cậu không?

Nghê Vũ mặc kệ mọi người, không vui lắm mà nghĩ – tôi không thích!

Cậu chỉ mắc nợ một mình thiếu tướng thôi chứ không có nợ nần gì bạn đời của thiếu tướng hết, cả thân da lông này mới không thèm để cho người khác vuốt ve!

“04, cậu ra đây!” Sĩ quan phụ trách kiểm tra những đồ vật mang theo đang lớn tiếng gọi cậu ở bên ngoài: “Hoa này của cậu là gì đây?”

Các đồng đội khác đều cười: “04, tên ngốc này tùy tiện hái một bông hoa từ rừng rậm lạnh lẽo mang về cũng có thể khiến cỏ trên mộ cao hai mét đó.”

Cậu xua tay: “Lăn đi, tôi có chừng mực, hoa này không có vấn đề gì.”

Đó là một đóa hoa toàn thân óng ánh, cả thân cây và cánh hoa đều là do băng tuyết ngưng tụ thành, vừa xinh đẹp lại tinh khiết, không bao giờ tàn, chỉ có thể tan chảy.

Khi còn bé cậu ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất đã từng nghe “Huấn luyện viên không đầu” nói đến loại hoa này, nó nở ở nơi lạnh nhất vùng biên cảnh phía bắc “Tiêu Ngạn”, là một trong số rất ít loài hoa được các nhà khoa học chứng minh không bị nhiễm virus, là một loại thực vật không lây lan bệnh độc, nó là sự tồn tại thanh khiết nhất trong rừng rậm lạnh giá, nó tượng trưng cho….

Lúc Nghê Vũ còn nhỏ có nghe nhưng nghe có một nửa, và cũng đã quên mất sau đó “Huấn luyện viên không đầu” đã nói những gì nữa.

Nó tượng trưng cho….. hình như là một đóa hoa cao lãnh thì phải.

Sau khi giết chết con Địa hầu biến dị hai lần cuối cùng kia, cậu vô tình phát hiện ra đóa hoa này. Điều đầu tiên cậu nghĩ trong đầu là hái về tặng cho Trầm Trì.

Dù sao thì Trầm Trì cũng là một đóa hoa cao lãnh mà.

Trải qua mấy lần kiểm tra tỉ mỉ, viên sĩ quan giao lại đóa hoa vô hại cho Nghê Vũ, nhưng vẫn không quên dặn dò: “Lần sau không nên tùy tiện mang đồ từ khu không người trở về nữa.”

Trên đường đến nhà Trầm Trì, Nghê Vũ tốn hai đồng tiền vàng mua một hộp quà bằng băng màu hồng nhạt, bỏ đóa hoa vào.

Trầm Trì không có ở nhà, tuy cậu có quyền hạn để điều khiển quản gia AI, nhưng cậu lại không đánh thức nó mà ôm hộp quà ngồi trên bậc thang chỗ cửa vào. Cũng vì đã chiến đấu mấy ngày liền cho nên cậu mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên ghế sofa ở tầng một, quản gia AI nói: “Trầm Trì tiên sinh đã về rồi!”

Nghê Vũ ngồi dậy, nhìn lên lầu hai một chút, nhỏ giọng hỏi: “Tôi vào đây bằng cách nào?”

Quản gia AI cũng nhỏ giọng trả lời cậu: “Khi ngài đang ngủ, Trầm Trì tiên sinh đã ôm ngài vào.”

Bỗng nhiên Nghê Vũ cảm thấy hai má mình thật nóng.

Bản thân mình là một bộ đội đặc chủng lợi hại như vậy mà, còn làm phiền thiếu tướng ôm mình vào phòng nữa chứ.

“Hoa của tôi đâu?”

“Trầm Trì tiên sinh để ở trên bàn.”

Nghê Vũ có chút xấu hổ, cầm hộp quà lên liền chạy đến lầu hai.

Trầm Trì vẫn ở trong thư phòng giống như ngày thường, nhưng lần này không có đọc sách mà đang loay hoay với một cái sa bàn.

“Tiên sinh!” Nghê Vũ vừa cất tiếng đã phát hiện ngữ khí của mình hình như có hơi kích động, vội vàng thu liễm lại tâm tình, “Tôi trở về rồi.”

Trầm Trì nghiêng mặt sang nhìn cậu, “Ừm.”

“Ngài có cần tôi biến thành báo săn bây giờ không?”

Mặc dù là trả ơn, nhưng mà Nghê Vũ cũng có tư tâm – cậu đi làm nhiệm vụ hơn một tháng, cả ngày đều giết Địa hầu, cực kỳ nhớ nhung cảm giác được thiếu tướng gãi ngứa.

Trầm Trì cười thành tiếng, “Tùy cậu.”

Nghê Vũ nhớ tới mình còn chưa có tặng hoa, “Chờ một chút, trước tiên ngài hãy nhận quà đã.”

“Quà?”

“Đây là hoa tôi hái về từ rừng rậm lạnh giá đó.” Nghê Vũ nâng hộp quà đến trước mặt Trầm Trì, “Tặng ngài!”

Lúc nói ra những lời này, Nghê Vũ nhướng cao mày, dương dương tự đắc.

“Huấn luyện viên không đầu” nói, loại hoa này không phải ai cũng có thể hái được, nó chỉ mọc ở trên chiến trường vô cùng ác liệt, chỉ có chiến sĩ mạnh nhất mới có thể phát hiện ra nó.

Trầm Trì lấy đóa hoa bên trong hộp ra, ung dung không nói gì.

Nghê Vũ nhanh chóng giải thích: “Nó đã được kiểm tra rồi, rất an toàn.”

“Cậu có biết loại hoa này có ý nghĩa gì không?” màu mực trong mắt Trầm Trì tựa như đang chảy xuôi, ánh sáng màu vàng ấm áp từ chiếc đèn bên cạnh chiếu vào, nhìn tựa như ánh sao dưới dòng sông yên tĩnh.

Bản thân Nghê Vũ vẫn chưa phát hiện ra được, hai lỗ tai báo không biết phân biệt tình huống đã duỗi ra ngoài.

“Có nghĩa là cao lãnh.” Nghê Vũ nói: “Rất giống ngài, cho nên tặng ngài!”

 

Hết chương 14.

 

Chương 15.

Trầm Lạc – Chương 14.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên